Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đóa Lan Rừng - Chương 28

.

Viên cảnh sát trưởng nóng nảy nói với cô điện thaọi viên:

- Thử gọi họ lần nữa xem! Tôi biết ở đó có người mà.

(Ông nhìn người phụ tá: một tay cao, gầy có biêt.

hiệu là Lofty).

Cô ta cho biết không có ai trả lời cả.

Lofty nói:



- Tôi cá là con nhỏ quay lộn số rồi.

Mấy con nhỏ đó đều thế cả thôi.

Sau môt.

lát cô điện thoại viên cho biết đường dây đã bị cắt.



- Thử bằng đường dây đặc biệt và cho tôi biết kết quả!

- Kamp càu nhàu nói và cúp máy.

Ông ta lộ vẻ lo ngại.





- Theo ông thì có chuyện gì không ổn không?

- Lofty hỏi và châm thuốc.

Kamp lộ vẻ khó chịu:

- Không biết nữa.

Cậu George không phải loại tháo vát lắm.

.

.

Tôi ra lệnh cho hắn cứ hai tiếng lại gọi thế mà hắn không làm gì cả! Bọn Sullivan.

.

.



Ông ngừng lời, lấy tay vê vê bộ ria.

Lofty nói:

- Tôi không muốn có chuyện gì xảy ra với cô Blandish! Một cô gái thật đáng yêu.

.

.

Hay ta phóng xe đến đó?



- Xa quá! Đêm khuya rồi.

Tôi không biết.

.

.

tôi không.

.

.

.

Chuông điện thoại reo.

Kamp nghe, làu nhàu rồi cúp máy.



- Đường dây bị cắt rồi!

Lofty với lấy chiếc dây lưng:

- Đi thôi!

- Ừ, tôi nghĩ như thế thì tốt hơn!

- Kamp nói và cầm lấy khẩu súng đặt ở giá ngay sau chiếc ghế.



- Có sự lộn xộn trên đó rồi.



Đêm không trăng không sao, chạy trên con đường nhỏ ra tói đồn điền, Veda có cảm giác như đi trong đường hầm.

Cô dừng lại một chút nhìn ánh đèn hắt qua các khung cửa sổ và chơt.

cảm thấy một bóng đen lén lút tiến lại gần cô.

Veda không thiếu can đảm nhưng dù sao cô cũng đứng sững trong môt.

hay hai giây đồng hồ rồi bật lên một tiếng kêu khẽ, cô vùng chạy như điên.



Chưa được mười mét thì Frank đã túm được cô, các ngón tay gã bấu chặt vai, xoay người cô lại.

Cô chỉ nhận ra gã qua hình người lờ mờ và ngửi thấy mùi dầu thơm gã xức trên đầu.

Sợ đến nỗi không kêu được, cô sững sờ nhìn gương mặt âm thầm và dữ dằn của gã.

Frank giơ tay lên, bàn tay trái chạm vào mặt cô và cô chưa ịp nhận ra bàn tay phải thì gã đã nện chiếc dùi cui vào đầu cô.

o0o

George Staum đứng lên, vươn vai ưỡn người.

Hắn không có gan ở một mình trong tiền sảnh lớn và muốn tính bài chuồn.

Hai người gác biến mất một cách âm thầm và lặng lẽ khiến hắn hoảng lên thật sự.

Hắn tưởng như lúc nào cũng thấy bọn Sullivan từ trong bức tường bước ra.

Hai bàn tay đẫm mồ hôi nắm chặt khẩu súng khiến hắn cảm thấy các bắp thiịt đau nhức.

Đôi mắt khiếp đảm lơ láo nhìn khắp nơi và hắn cảm thấy muốn nôn mửa.

Hắn nghe tiếng bước chân Magarth đi đi lại lại ở phía trên cầu thang và thỉnh thoảng hắn lại cất tiếng gọi anh cho đỡ sợ.

Lúc này Staum cảm thấy hối tiếc vì đã được chỉ định làm công tác này, hắn sẵn sàng mất một tháng lương để đổi lại được ngồi yên trong văn phòng ông Cảnh sát trưởng.



Max theo dõi hắn qua cửa phòng khách cách Staum có vài bước.

Xa hơn chút nữa, trong hành lang tối thui, Frank mon men bờ tường thong thả bước về phía hắn.

Staum cảm thấy ngay sự nguy hiểm sắp sửa xảy ra.

Hắn thấy ngạt thở, cố dỏng tai nghe, gương mặt căng cứng vì sợ hãi.

Một tiếng động nhẹ giống như tiếng gậm nhấm của lũ chuột nhắt khiến hắn vội quay đầu về phía hành lang: Frank đã đi đến công tơ điện.

.

.

bàn tay nắm lấy cầu dao giật ra.





- Ai đấy?

- Staum hỏi với giọng tắc nghẹn.

Cả tòa nhà chìm trong bóng tối.

Magarth cúi người trên tay vịn cầu thang, kêu to:



- Staum? Cái gì thế?

- Có kẻ nào ở đây, sát cạnh tôi,

- Staum thì thầm giọng rên rỉ.



- Xuống đây!.

.

.

Mau lên!.

.

.

Magarth vẫn không nhúc nhích.



Staum bỗng kêu lên một tiếng thất thanh và trong bóng tối, Magarth nghe thấy tiếng khò khè dễ sợ của một người bị bóp cổ.

Anh không thể làm gì được để cứu Staum.

Nhưng cần phải báo cho Carol biết.

Dù vậy anh không dám rời đầu cầu thang.

Từ chiếc cầu thang này bọn Sullivan sẽ tiếp cận được Steve.

Không, không thể bỏ vị trí phòng ngự thứ hai này được.

Anh nằm sắp xuống, khẩu súng để trước mặt và chờ đợi, cố gắng một cách tuyệt vọng lập một chướng ngại vật cuối cùng giữa bọn Sullivan và miếng mồi của chúng.

Carol và Steve đang nói chuyện thì đèn tắt.

Biết là có chuyện, Carol muốn xỉu đi nhưng ý thức duy nhất là phải bảo vệ được Steve đã ngăn cản không để cô ngất.



Steve vẫn thản nhiên:

- Chắc dây chì bị đứt.

Người ta sẽ thay ngay bây giờ.

Carol chợt nhận ra phải nói cho anh biết hết.





- Không, anh thân yêu, không phải nổ dây chì đâu,

- Cô vừa nói vừa ôm chặt lấy anh.



- Bọn Sullivan đang ở trong nhà.

Steve vuốt tóc cô nói:

- Em biết rồi à? Anh có cảm giác đúng la em đang lo sợ chuyện gì.

Magarth có ở đây không?



- Có, cả viên phụ tá cho ông Cảnh sát trưởng nữa!

- Carol cố gắng nói không để lộ giọng run rẩy.



- Steve, em sợ quá.

.

.



- Em ra cửa xem có chuyện gì xảy ra.

Em gọi Magarth đi.

Ở tầng trệt, đứng trong phòng khách, đằng sau cửa đã đóng, Max nói với Frank:



- Gã phóng viên chắc đứng trấn ở đầu cầu thang rồi.

Mày theo dõi hắn.

Tao vòng ra đằng sau nhà.

Từ trên mái nhà, tao nhảy chụp xuống lưng nó.

Mày đánh động để làm nó chú ý.

Carol mở khóa và hé cửa, cô thì thầm:

- Magarth.

.

.

ông có ở đấy không?

Magarth thì thầm đáp lại:

- Cô cứ ở nguyên đấy.

Chúng đang ở tiền sảnh.

Staum bị giết rồi.

Carol đau lòng:



- Như vậy.

.

.

còn mỗi mình ông thôi.



- Cô đừng lo cho tôi.

Tôi đủ sức để tự giải quyết.

Đóng chặt cửa buồng lại! Carol cầu khẩn:



- Ông đừng để chúng lại gần anh ấy.

Magarth gắt lên:

- Tin tôi đi.

Veda đã đi xin cứu viện.

Cả hai người, cứ ẩn núp cho kỹ vào!

Trong tiền sảnh có tiếng động làm anh đứng lên, chăm chú nhìn vào bóng tối.

Anh tiến lên một chút chú ý lắng nghe.

Khi đã ra ngoài, Max trèo lên chiếc mái thấp leo lên ống khói dễ dàng như đi trên thang gác, những ngón tay gã luồn vào rãnh cửa khung cửa sổ nâng lên và với sự cố gắng, gã đu người lên bậu cửa sổ.

Carol mò mẫm quay trở về bên Steve.



- Ông ấy vẫn ở đấy nhưng chỉ còn mình ông ấy thôi

- Cô vừa nói vừa cầm tay Steve,

- nhưng ông ta cho biết chúng không thể lên tới đây được.



Steve hất tấm chăn ra nói:

- Anh không thể để ông ta bị giết vì anh!

- Không!

- Carol vội vã kêu lên.



- Anh thân yêu, không thể được! Anh đương bị thương mà.

.

.

em xin anh.

.

.

hãy nằm xuống đi!.

.

.

Steve đặt hai chân xuống đất, nắm chặt tay Caro, cố gượng đứng lên.





- Anh không thể nằm yên được.

.

.

chúng muốn lột da anh.

.

.

.

anh biết như vậy mà.



- Anh siết chặt Carol nói:

- Carol, nếu có chuyện không may xảy ra, hãy nhớ là anh yêu em.

Em là người anh tôn thờ nhất, quí mến nhất, em là người tốt đẹp nhất mà anh được biết.

.

.



- Steve, anh thân yêu!

- Carol bám lấy anh và kêu lên.



- Em xin anh, hãy ở đây với em.

.

.

anh đừng ra.

.

.

.

đó là điều chúng mong muốn!

- Carol, em hãy nói là em yêu anh đi!

Cô nức nở khóc:

- Nhất định là em yêu anh rồi! Nhưng anh không thể nào ra khỏi nơi đây.

Anh đừng có tạo điều kiện cho chúng! Nằm dán người xuống sàn, chăm chú nhìn vào trong bóng tối, Magarth không hay biết gì có chuyện sắp đến với anh.

Max bò về phía anh và nhìn thấy đầu anh khá phân biệt với khoảng tối sẫm của khung cầu thang.

Gã nện thẳng cánh không để cho Magarth có thì giờ quay đầu lại chống cự.

Khi thấy anh ngất xỉu, Max lấy chiếc đèn bấm bật lên theo tín hiệu gã đã qui ước vào Frank cah.

y lên thang bác bốn bậc một.



o0o.