Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đóa Lan Rừng - Chương 36

.

Xây trên một ngọn đồi cao nhìn xuống bãi vịnh tuyệt đẹp của hải cảng Santo Rio, một ngôi nhà hai tầng bằng gỗ thông nằm giữa đám cây cọ và những bụi hoa.

Ngôi nhà như có vẻ bị bỏ hoang, mặc cho mưa nắng tàn phá không ai chăm sóc và hiu quạnh.

Ở hàng rào chắn có treo mộ tấm biển đề chữ: Kozicot.

Max không cần phải giỡ dù mỗi lần về nhà, gã đều mỉm cười chế nhạo.

Ngôi nhà bằng gỗ ấy chính là nhà của gã.

Họa hoằn lắm gã mới về nhưng nó thật tiện lợi vì là một nơi để cất vật dụng và nhất là để giấu tiền.

Cha gã

- lão Ismi Gaze

- cũng ở nhà này.

Lão đã 65 tuổi, có 30 năm trong nghề làm hề cho một gánh xiếc.

Tuy bỏ nghề đã lâu nhưng lão vẫn mang dáng dấp của một anh hề, người còng xuống, trán hói, vẻ mặt âu sầu, nước da nhờn nhợt vì đã quá lạm dụng đồ mỹ phẩm xấu để hóa trang.

Chân trái hơi khập khiễng, hậu quả sau một cơn bệnh tê liệt và từ đó lão phải bỏ nghề.

Khuôn mặt tròn đầy đặn như mặt trăng, hoàn toàn không giống gì nét mặt Max.

Ismi luôn sợ hãi Max cũng như ngày xưa lão đã sợ hãi vợ lão: cả về thể xác cũng như về tinh thần.

Max giống tính mẹ còn lão là con người hiền lành, giản dị, không muốn rắc rối, chỉ thấy thoải mái khi được sống một mình.



Lão đang dạo chơi trong vườn, lúc định vào nhà thì nghe tiếng xe chạy trên lối đi: lão dừng lại, hơi hoảng hốt.

Đã gần ba tháng nay, không có một chiếc xe nào lai vãng đến con đường vắng vẻ này cả, tiếng máy nổ làm lão giật mình.

Chiếc Packard đen dừng ngay trước cổng, Max bước ra.

Gã đứng dừng lại, tay thọc vào túi áo choàng, mũ sụp xuống mắt, một đóa hoa phong lan đỏ thắm cài ở ve áo.

Từ con người Max tỏ ra một sự đe dọa.

Ismi chăm chú nhìn gã.

Lão rất sợ những buổi viếng thăm bất thần của Max, không bao giờ biết chuyện gì sẽ xảy ra và Max đối xử với lão ra sao.

Max nhìn tấm biển ỏ hàng rào, nhún vai đẩy cửa bước theo lối đi nhỏ của khu vườn.



Ismi chú ý ngay đến bông hoa, lão tò mò nhìn nó cố đoán xem chuyện gì bất thường xảy ra, một chuyện gì sắp làm vẩn đục cuộc sống lặng lẽ của lão.

Max có bao giờ mang hoa ở ve áo đâu.

Lão tự rút ra kết luận là chắc hoa phải có ý nghĩa quan trọng gì đấy.

Hai cha con chăm chú nhìn nhau.

Max đến bậc thềm dưới nói cộc lốc:

- Thằng Frank chết rồi.

Bị xe cam nhông cán.



Mặc dù lão rất ghét Frank, nhưng tin này làm lão thấy choáng váng.

Lão sắp gần kề miệng lỗ nên gnhe một tin như vậy trách nào lão chẳng hoảng hốt.



- Tao mong nó không bị đau đớn lắm! (Lão không tìm ra được lời nói nào khác).



- Chiếc xe cam nhông chẹt qua ngực nó và nó quằn quại hấp hối trong hai tiếng,

- Max vừa nói vừa hít bôgn hoa.



- Bố hiểu rồi chứ?

Lão chợt nghĩ tới chiều hướng sau này khi mà không còn Frank nữa.



- Như vậy mọi chuyện đều chấm dứt rồi chứ?

- Lão lo âu hỏi.

Từ lâu lão đã biết Max và Frank chính là anh em Sullivan vì có lần vui chuyện, Max đã cho lão biết.

Gã kể cho lão nghe những tội ác do bàn tay chúng gây ra để thích thú ngắm nhìn vẻ mặt hốt hoảng của lão mặc dù lão đã cố che giấu vì nể bọn chúng.





- Phải!

- Max đáp.



- Bây giờ số tiền riêng của nó thuộc về tôi.

Chúng tôi đã giao ước với nhau thằng nào chết thì tiền của nó sẽ thuộc về thằng kia.

Như vậy là tôi giàu rồi.

Ismi vẻ lo ngại hỏi:

- Chuyện đó có gì thay đổi với tao không?

Max thờ ơ trả lời:

- Tôi không biết.

Tôi chưa có thì giờ nghĩ đến bố.

Muộn muộn một chút, tôi sẽ nghĩ tới.

Gã đi lên các bậc cấp, đứng đối diện với Ismi.

Hai người cao lớn bằng nhau nếu không kể đến chiếc lưng còng của lão.



Gã nói tiếp:

- Tôi sẽ bắt tay vào việc kinh doanh.

Nếu tôi tìm thấy việc gì bố có thể làm được, thì tôi sẽ báo cho bố biết.

Nếu không bố cứ ở lại đây.

Nếu không bố cứ ở lại đây.

Có thể bố thích ở đây hơn?

- Tao thích ở đây nhưng tất nhiên nếu mày cần đến tao thì.

.

.



Max dựa người vào chiếc ghế ở hàng hiên dịu dàng nói:

- Bố hơi lẫn rồi đấy, đầu óc bố tăm tối quá.

Bố không thấy ngạc nhiên khi một gã như thằng Frank lại để cho xe cán chết sao? Lão liếc trộm nhìn Max:



- Tao không nghĩ tới điều đó.

Đúng vậy, chắc phải có chuyện gì xảy ra.

.

.

Max kể cho lão nghe về vụ Roy Larson: chúng giết Steve để bịt miệng như thế nào: Carol đã móc mắt Frank ra sao và theo nó đến tận Santo Rio để bố trí giết nó ra sao.



- Tao muốn mày đừng nói gì với tao thì hơn,

- Lão trả lời rồi đi vào nhà.



Max mím đôi môi, nhún vai và quay lại chiếc xe.

Gã lấy ra hai cái va li đem vào nhà leo lên thang gác và mở cửa vào buồng riêng.

Đó là một phòng lớn, đồ đạc trống trả, từ cửa sổ có thể nhìn thấy hải cảng.

Gã đứng một lát ở ngưỡng cửa, dỏng tai nghe ngóng, sau đó mới đi vào khóa trái cửa lại.

Gã đến mở một chiếc tủ lớn có hai ngăn đáy.

Đó là chỗ giấu tiền thuận lợi, gã lấy ra hai chiếc cặp da và mải mê đếm những tập tiền: mỗi tập là 100 tờ 5 hay 10 đô la.

Khi đếm xong, gãlại cất tiền vào chỗ cũ, khóa tủ lại.

Bây gã giàu rồi, muốn làm gì tùy thích.

Tuy gương mặt gã vẫn bất động nhưng đôi mắt lóe lên vẻ hài lòng mãn nguyện.



Khi gã sắp sửa đi xuống nhà thì có tiếng chuông điện thoại reo và tiếng cha gã trả lời.

Sau một lát, Ismi hiện ra ở hành lang ngẩng đầu lên nói với giọng là lạ:

- Người ta gọi điện về chuyện chôn cất thằng Frank.

Tốt hơn là mày xuống nói với họ.





- Họ là ai?

- Max nôn nóng hỏi.



- Nhà đòn! Về chuyện hoa đấy.

Max vừa bước xuống thang vừa gạt đi:



- Không liên quan gì đến tôi.

Nói với họ chôn cất như thế nào họ thấy tốt thì cứ việc làm.

Tôi không muốn người ta làm rộn tôi về chuyện này.

Tôid dã trả tiền, họ còn muốn gì hơn nữa?

- Họ nói có người cho mang đến một đống hoa và họ hỏi mày có muốn phủ hoa lên nấm mộ không?

- Ismi nói mà không nhìn người con.

Max nói giọng khàn khàn, mắt lồi hẳn ra:



- Loại hoa gì?

- Hoa phong lan.

.

.

hoa phong lan đỏ thắm.

Họ nói loại hoa này không thích hợp với đám tang.

Max dứt điếu thuốc khỏi môi, đôi mắt nhìn vào đầu thuốc cháy đỏ.

Gã biết cha gã còn điều gì chưa nói ra.

Gã vụt nói:



- Nói tiếp đi!

- Họ nói có một tấm danh thiếp gửi kèm theo,

- lão thì thầm nói và dừng lại lần nữa.



- Tấm danh thiếp ghi thế nào?



- Hoa do Carol Blandish và Steve Larson gửi đến! Max quẳng điếu thuốc xuống vườn, bước đến cửa mắt nhìn xa, ở ngưỡng cửa gã quay người lại:

- Nói với họ chuyện đó không liên quan gì đến tôi!

- Gã cục cằn nói và đi ra khỏi nhà đến thẳng chiếc xe.



Gã liếc nhìn xugn quanh vườn không thấy gì khác lạ tuy nhiên gã có cảm giác mình bị theo dõi.

Gã không lo ngại nhưng giận dữ dứt đoa hoa phong lan xé vụn rồi ném toẹt xuống con đường cái.

Gã thong thả đưa xe vào gara.

o0o.