Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đóa Lan Rừng - Chương 38

.

Vật duy nhất lôi cuốn sự chú ý đến khách sạn Palm Bay là bảng đèn néon khổng lồ quảng cáo tên khách sạn mà đứng ở bất cứ chỗ nào trong thành phố Santo Rio, người ta đều có thể nhìn thấy được.

Nhờ ánh đèn sáng rực đó, các du khách đến thành phố vào buổi tối đã lầm tưởng khách sạn Palm Bay thuôc.

loại sang hay ít ra cũng là loại nhất.

Nhưng với ánh sáng trần trụi ban ngày phô bày cái kiến trúc khập khiễng với bốn tần lầu bằng gạch dễ cho người ta thấy đúng giá trị thật của nó: khách sạn loại ba, bẩn thỉu, có nhiều tai tiếng.

Thế nhưng vào buổi tối, những chỗ lỡ loét được che giấu nhờ ánh đèn chan hòa nên nó vẫn thu hút được những khách trọ ngờ nghệch.

Chắc chắc họ không ở trọ quá một đêm nhưng khách sạn chỉ sống nhờ vào loại khách vãng lai miễn là số này có đủ và giá tiền thuê phòng thì quá đắt.



Khách sạn Palm Bay còn có một loại khách sạn hàng trọ thường xuyên, loại này thuộc lớp cặn bã của xã hội Santo Rio.

Lâu lâu họ trả một số tiền trọ và nhờ có loại này cũng như loại khách vãng lai bị chém thật bạo nên khách sạn vẫn tồn tại được bất chấp sự cạnh tranh của những khách sạn sang trọng nhất, lịch sự nhất trong thành phố.

Khi Eddie mới đến Santo Rio lần đầu, hắn cũng lầm lạc như bao du khách khác bởi ánh đèn quảng cáo, hắn đã thuê một phòng của khách sạn.

Hắn nhận ra ngay khách sạn này chỉ thuộc loại ba nhưng lại phù hợp với công việc mánh mung của hắn nên không nghĩ đến việc dọn đi nơi khác.

Khi các phi vụ có đà phát triển, hắn quyết định đặt đại bản doanh thường trực ở đây: gã thuê hẳn một trong những căn hộ ít ỏi của khách sạn mà mua sắm đồ đạc nhờ số tiền kiếm được những vụ tống tiền lần đầu.

Căn hộ hoàn toàn thay đổi thành một thú ốc đảo lịch sự (nếu so sánh với những căn phòng tiều tụy khác) và Eddie được ban giám đốc trọng nể, đối xử đặc biệt.

Cùng buổi tối hôm đó, khoảng nửa giờ sau khi Max phát hiện bị mất hết tiền, Eddie ngồi ở phòng bar của khách sạn uống uytxki và cảm thấy lẻ loi.



Trong khách sạn, mọi người đều biết hắn là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết của Frank.

Họ biết Frank vung tiền bao Linda trong khi Eddie ngủ với cô ta một cách êm thắm.

Họ còn biết cả chuyện Cảnh sát cố điều tra xem chuyện thực hay hư, Eddie có dụng tâm bố trí trong cái chết của Frank không.

Ông Biện lý tin tưởng rằng không có một bồi thẩm đoàn nào có thể thừa nhận việc Eddie lại tình cờ đi xe hơi, chính xác tới một giây, đến đúng lúc Frank cuống quýt chạy trên đường phố.

Tuy nhiên, ông cũng nghĩ rẵng với một kẻ quỷ quyệt như Eddie thì chuyện nào hắn cũng có thể làm được.

Lý do giết người thì có nhưng bằng chứng phạm tội lại mơ hồ không thể nào thuyết phục được.

Ngay cả Linda và Eddie nữa, cả hai đều không hé một lời nào về cô Mary Prentiss với ông Biện lý.

Hai người cảm thấy nếu họ khai với cảnh sát về cô gái bí ẩn đó thì Cảnh sát có thể suy luận một cách sai lạc là họ đồng minh với cô gái để bố trí tai nạn đó.

Với những câu thẩm vấn của ông Biện lý, Linda đều khai Frank bảo cô đi xem ciné mặc dù cô không muốn để Frank ở nhà một mình nhưng vẫn cứ phải làm theo lời anh ấy; cô vừa xác nhận vừa sụt sùi khóc.



Đi đến rạp ciné thì cô gặp Eddie và chẳng có gì phải ngạc nhiên khi hai người cùng đi vào rạp.

Không, cô thực sự không biết vì sao Frank lại đi vào thành phố và không thể tưởng tượng được làm thế nào anh ấy lại có thể đi được đến đấy.

Linda chịu đựng các cuộc thẩm vấn một cách vững vàng và khi những câu hỏi khó chịu đề cập tới mối quan hệ giữa cô với Frank và giữa cô với Eddie thì cô lại giở bài khóc lóc, lên cơn động kinh khiến ông Biện lý chỉ còn cách tống cô ra khỏi văn phòng cho thoát nợ.

Eddie xác nhận thời gian này Linda và hắn tạm thời xa nhau cho đến khi Cảnh sát không chú ý đến hành vi của hai người nữa.

Tất nhiên cả hai đều muốn chuồn khỏi Santo Rio.

Linda mải mê đóng gói hành lý, mang đi tất cả những quần áo, lựa chọn những thứ gì quí giá nhất trong nhà để khi có lệnh của Cảnh sát thì có thể phới ngay khỏi thành phố.

Eddie choáng váng và buồn phiền khi được biết Frank không để lại một xu nào cho Linda.

Cho đến khi Frank chết, hắn được đặc quyền sử dụng thân ác của Linda mà không tổn hao một xu nào.

Còn bây giờ thì không những hắn phải lo cho bản thân mà còn phải cấp dưỡng cho cả Linda nữa mà cô thì đã quen xài sang rồi.



Ngồi trước ly uytxki pha sô đa, hắn điểm lại trong óc mọi cung cách mánh mung quen thuộc để tăng thu nhập nhưng cách nào cũng thấy thất vọng trừ khi hắn phải nghĩ ra một mánh lới nào thật siêu, khả dĩ đem lại thât.

nhiều tiền.

Hắn cố nén óc suy nghĩ nhưng đầu óc mung lung, hắn giận dữ đẩy cái ly không về phía người bán rượu và châm điếu thuốc.

Người bán bar rót đầy rượu vào ly cho hắn và hạ giọng nói:

- Này ngó chút coi! Một bông hoa lạ vừa bước vào đấy.



Eddie xoay chiếc ghế cao nhìn vào đại sảnh thấy một cô gái trẻ đang bước tới bộ phận thường trực.

Eddie huýt sẽ một tiếng sáo biểu lộ sự thán phục.

Cô gái cao lớn đang đi uyển chuyển với mớ tóc hung tuyệt đẹp chưa bao giờ hắn nhìn thấy.

Cô mặc toàn đồ đen từ đầu đến gót, trên vai khoác chiếc áo choàng lớn màu đen, cổ đeo một chiếc chuyển bằng vàng tạo thành một hình ảnh thật hấp dẫn, thật đẹp mắt, đáng kinh ngạc.

Cô không đội mũ và một màu sắc duy nhất nổi bật trên toàn màu đen là một đóa phong lan đỏ thắm cài trên áo khoác.

Eddie nói với người bán bar:



- Ông bạn, giữ hộ ly rượu.

Tôi lại gần ngó cái chơi! Hắn rời chiếc ghế cao, đứng dựa ở ngay lối vào phòng bar, từ đó có thể nhìn rõ tiền sảnh.

Gus, một nhân viên phòng trực, một tay cao gầy, đôi mắt tinh ranh, nháy mắt với Eddie trong khi cô gái điền tên vào bản khai.



Nhanh như một phép màu, gã bồi phòng vụt xuất hiện xách va li của cô gái, xăng xái dẫn cô đến chiếc thang máy cũ kỹ.

Eddie thấy cô cầm hai cái cặp da và hắn băn khoăn không biết trong cặp có chứa cái gì.

Khi cô gái đi về phía thang máy, hắn có thể nhìn rõ cô hơn.

Trông cô xanh xao và mệt mỏi.

Eddie có cảm giác hắn đã gặp cô ở đâu đó.

.

.

điều này làm hắn ngạc nhiên vì biết chắc chưa bao gi ờ nhìn thấy mái tóc như vậy.

Tuy nhiên cảm giác đó vẫn lởn vởn trong óc hắn.

Khi cô đã khuất trong cabin thang máy, Eddie đến gặp Gus hỏi:



- Cô nàng tóc hung là ai vậy?

- Cô ta ghi danh là Carol Blandish,

- Gus vừa nói vừa nhìn vào bản khai.



- Trông bảnh quá hả?

- Carol Blandish?

- Eddie nhắc lại, đôi mày cau lại để suy nghĩ.



- Tôi nghe thấy cái tên này ở đâu nhỉ?



- Làm sao anh biết được? Eddie chăm chú nhìn Gus, đôi mắt mở to, lấp lánh:

- Trời ơi là trời!

- Hắn la lên.



- Đó là con nhỏ mà báo chí nhắc tới hoài.

.

.

con nhỏ thừa hưởng gia tài.

.

.

Thế đấy, nó đáng giá hàng mấy triệu đồng! Anhd dã đọ báo nói về nó chưa?



- Chưa!

- Gus gục gặc đầu.



- Tôi chỉ toàn đọc báo thể thao thôi.

Anh muốn nói là.

.

.

Nó được thừa hưởng gia tài?

- Không trệu chút nào! Nó có hàng triệu đồng đấy và người ta đồn nó bị điên! Gus nói với vẻ khinh khỉnh:



- Lời đồn nhăng cuội thôi.

Nếu tin được như vậy thì có đến quá nửa dân số ở đây đều thuộc loại khùng hết mà chẳng có là triệu phú cả.



- Gã suy nghĩ một lát rồi nói thêm.



- Con nhỏ có thân hình cân đối quá!

- Sao nó lại lạc loài đến đây làm gì nhỉ? Con chim đó có chịu để vặt lông không? Cái đó tôi gọi là vừa làm vưà chơi.

(Hắn bật ngón tay).

Gus, cô ta trọ phòng số bao nhiêu? Tôi định bám sát cô ta.

Đây là một dịp duy nhất!.

.

.



- Phòng số 247.



- Với vẻ bông lơn, Gus nói tiếp.



- Tôi có chìa khóa vạn năng đây, nếu anh cần.



Eddie lắc đầu:

- Không nên làm như vậy.

Cần phải thận trọng, tiến hành thật êm ái!.

.

.

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi gặp một cô gái đẹp như thế này.

.

.

Tôi có ý định kéo dài cuộc vui cho lâu.

Gus thở dài nói:



- Sau khi phải tiếp xúc với các mụ già thì chuyện này dễ chịu thật đấy.

Ông bạn, tôi thèm được như ông bạn quá!

- Úi!

- Eddie nắn lại và cạt.



- Thật đáng bõ công! Thật đáng bõ công! Gã bồi phòng đặt chiếc va li lên giường, kéo cửa lá sách màu vàng, đóng lại cánh cửa sổ cáu bẩn vì bụi và nước mưa, mở rộng cửa buồng tắm với nụ cười nhận lỗi mơ hồ, đấm vài cái lên tấm nện để chứng tỏ nó còn giữ được cái lò xo, rồi đứng yên bàn tay hơn chìa ra, mắt tràn đầy hy vọng.



Carol chỉ mơ hồ thấy được người bồi phòng.

Cô cảm thấy đầu đau nhức, cơ thể đòi hỏi được nghỉ ngơi.

Cô lê bước đến chiếc ghế dựa duy nhất có trong phòng ngủ ngồi xuống để hai cái cặp rơi xuống sàn bên cạnh cô.

Gã hầu phòng vẻ mặt láu lỉnh lấm lét nhìn cô.

Gã thấy cô thuộc loại ngon mắt nhưng gã cân nhắc số tiền puốc poa nên nghĩ rằng không nên nói ra.



- Thưa cô, cô có cần gì nữa không ạ?

- Gã hỏi giọng hơi gắt vì thấy cô có vẻ quên gã.



- Chúng tôi cho mang bữa tối lên tận phòng nếu cô muốn và đốt lửa phục vụ cô?

Cô giật mình ngắm gã như người bị cận thị.

Cô siết chặt áo khoác vào người và nói:

- Ừ đốt lửa đi.

Cả bữa ăn tối nữa.

Gã chờ thêm chút nữa, vẻ bất mãn hiện trên nét mặt:



- Tôi có cần phải gọi cho cô người hầu không? Cô có cần gọi món gì thêm không hay cứ theo thực đơn ban ngày cũng đủ rồi?

- Tùy ở anh thôi.

Ra đi để cho tôi yên!

- Cô nói và lấy ngón tay bóp lên thái dương.



- Cô bị đau sao?

- Gã tò mò hỏi.



- Tôi có thể giúp cho cô được việc gì?

Với cử chỉ nôn nóng cô mở sắc tay lấy ra tờ một đô la vứt cho gã:

- Không! Hãy để tôi yên! Gã nhặt tờ giấy bạc lên nhìn cô vẻ hơi ngạc nhiên rồi khoan khoái bước ra đóng cửa lại.



Gã cao giọng nói một mình:

- Theo mình thì con nhỏ này đúng là khùng rồi.

Cô ngồi im lặng môt.

hồi lâu.

Đầu cô đau buốt ghê gớm khiến cô hoảng sợ.

Cô dự định rời Santo Rio ngay sau khi chiếm đoạt được tiền của Max nhưng trên đường trở về nhà, cô thấy đau dữ dội không thể đi xa hơn được nữa đành phải dừng lại ở một khách sạn nào gặp đầu tiên.



Một người da đen vào phòng nhóm lửa và sự có mặt của anh ta làm thay đổi ý nghĩ của Carol.

Cô đứng lên đi vào buồng tắm.

Trong căn phòng nhỏ được đốt nóng, với hương sen chảy từng giọt, bồn tắm thì dơ bẩn, cô cảm thấy muốn ngất và phải bíu lấy cái giá treo khăn mặt cho khỏi ngã.

Cô biết mình đói quá, không ăn gì từ lúc cô nhìn thấy Max rời khỏi bệnh viện và đi theo gã về nhà; cô ngồi trên mép bồn tắm, hai tay ôm lấy đầu, nghe thấy người da đen đã đi ra sập mạnh cửa lại.

Eddie lảng vảng ở hành lang và nhìn thấy người phụ cvụ đẩy chiếc bàn lăn trên đặt bữa ăn tối của Carol.





- Mang đến cho phòng 247 phải không?

- Eddie vừa hỏi vừa rút tờ 5 đô la gập đôi trước mặt người phục vụ.

Bregstein, tên người phục vụ, gật đầu xác nhận.



- O.

K, chú bạn nhỏ của tôi.



- Eddie vừa nói vừa nhét tiền vào túi Bregstein.



- Này cầm lấy mà uống rượu, chú mày để anh làm thay chú mày.

Những cô gái tóc hung là khu vực của anh mày đấy.





- Thưa ông Reagan, khu vực của ông đã hơi bề bộn rồi đấy!

- Bregstein nói với vẻ đầy ngụ ý.



- Đúng, thế nhưng thêm môt.

cô nữa thì vẫn còn chỗ.



- Eddie vừa nói vừa chỉnh đốn lại bộ lễ phục mặc tối trắng tinh.



- Chú có tin cô ta coi anh là người phục vụ không?

- Tin chứ! Nhưng là người phục vụ ở trong phim thôi.



- Bregstein thở dài nói.



- Còn trong thưc.

tế loại như chúng tôi thì làm gì có tiền trả tiền giặt ủi.



- Gã lo ngại nhìn Eddie rồi nói thêm:

- Thưa ông Reagan, ban giám đốc không thích ông làm hộ tôi đâu.

Ông không định làm tôi bị lôi thôi chứ?

Eddie lơ đãng nói:

- Ban giám đốc sẽ không biết gì hết trừ phi tự chú mày nói ra.

Hắn đẩy chiếc bàn lăn đến phòng 247, gõ và mở cửa đi vào.





- Thưa bà, bữa ăn tối của bà.

Bà có muốn tôi mang đến gần lò sưởi không?

- Không, để mặc tôi, đi ra ngoài đi!

- Carol nóng nảy nói.

Bất chợt Eddie nhìn thấy ở ngay sàn trước mặt hắn hai cái cặp da và hắn đứng ngây người: hắn có thể đọc những chữ mạ vàng ghi trên mỗi chiếc cặp; trên chiếc này là Frank Kurk, trên chiếc kia là Max Geza.

Miệng há hốc hắn kinh ngạc nhìn cô và nhờ một cử động của cô, hắn vụt nhận thấy cườm tay cô có một vết sẹo trắng.

Hắn giật mình: cô cùng chính là Mary Prentiss.

.

.



Phát hiện ra điều này làm hắn sửng sốt quá đỗi, đến nỗi hắn vội vàng đi ra khỏi phòng trước khi Carol kịp nhận ra hắn.

Khi đã ở ngoài hành lang, hắn suy nghĩ, đôi mắt sáng lên, hơi thở dồn dập.

Chuyện xảy ra thật kỳ lạ! Cô gái triệu phú Carol Blandish lại trở thành Mary Prentiss, kẻ gây ra cái chết của Frank, kẻ chiếm đoạt tài sản của Frank và Max! Nếu hắn không thể kiếm chác được gì trong việc phát hiện này thì bỏ quách nghề mánh mung mà về nhà đuổi gà là hơn Carol nghiến ngấu xong bữa ăn tối.

Cô cảm thấy người khá hơn, cơn nhức đầu giảm dần.

Cô cởi áo khoác, dịch chiếc ghế lại gần lò sưởi, ngồi nhớ lại sự việc xảy ra trong những ngày qua.

Frank đã phải đền tội! Max cũng phải trả giá nhưng chưa hết.

Ngay khi Max rời khỏi bệnh viện, cô đã theo sát gã từng bước không để gã nghi ngờ.

Thậm chí cô còn lẻn vào nhà gã, đứng nhìn qua khe cửa trong khi gã đếm tiền.

Cặp mắt dữ dằn của gã lóe lên niềm vui, cô vụt hiểu nếu tước đoạt hết số tiền gã dành dụm bao lâu nay thì đó là một hình phạt cũng độc ác không kém gì bản thân gã đã trị tội cô Lolly khi phá hủy bộ rau.

Carol quyết định trì hoãn vài ngày cho gã thấm thía nỗi đau đớn khi mất sạch tiền, sau đó cô mới tính sổ lần cuối với gã.

Cô miên man nghĩ tới lúc trả thù, đôi mắt tóe lửa vì ý chí nung nấu, những ngón tay thon dài cong lên như những cái vuốt.



Cô chợt nhớ tới hai chiếc cặp da để dưới chân.

.

.

Cô cầm một chiếc lên mở ra và ghê tởm nhìn những tập giấy bạc được bó cẩn thận.

Mỗi tờ giấy bạc là một biểu hiện tội ác của bọn Sullivan và ở đây chiếc cặp hình như cô còn nghe vọng lại tiếng nói lanh lảnh như kim khí của bọn chúng! Cô rùng mình ghê rợn vứt vội chiếc cặp xuống sàn và làm tung tot''e các tập giấy bạc trên tấm thảm cũ.

Vừa lúc đó cửa mở ra, bây giờ Eddie đã sẵn sàng đối phó với mọi tình huống.

Hắn ung dung bước vào.

Lời nói chưa kịp thốt ra thì đã tắc nghẹn trên đôi môi, hắn trố mắt nhìn những tập đô la lăn lóc trên sàn.

Nhìn chiếc cặp da, hắn đoán đó là tiền của Max và của Frank, mà tiền của Frank thì dẫu sau cũng thuộc về Linda, và tiền của Linda lẽ dĩ nhiên cũng là tiền của hắn.

Carol vụt quay lại, cô nhận ra ngay Eddie.

Ngồi im lìm, cô to mắt nhìn hắn: Eddie lấy chân gạt những tập giấy bạc, nhìn cô cười:



- Sao, nhận ra người quen rồi chứ?

- Ra ngay,

- Carol bình thản nói.

Eddie đứng dựa người vào bệ lò sưởi, dáng điệu tự tin:



- Cảnh sát đang lùng kiếm môt.

cô gái trẻ tên là Mary Prentiss,

- hắn vừa nói vừa châm điếu thuốc.



- Về tội chủ mưu giết người và họ có khá nhiều bằng chứng để lôi cô ta ra tòa.



- Ra ngay!

- Carol lặp lại, hai bàn tay nắm chặt.



- Họ không tròng sợi dây vào chiếc cổ xinh xắn của cô đâu! Cô em, người ta chỉ nhốt cô 20 năm thôi.



- Hắn nhìn Carol rồi nói tiếp.



- Chắc cô không khoái cảnh sống trong xà lim đâu nhỉ? Cô đã biết mùi sống trong nhà thương điên nhưng trong tù thì còn tệ hơn nhiều.





- Tại sao ông nói với tôi như vậy?

- Carol hỏi, lưng dựa vào thành ghế.



- Này cô nàng xinh đẹp, hãy nghe đây, cô định làm căng tối vôi thì chỉ vô ích thôi! Đừng có định bịp tôi! Tôi nhận ra cô ngay nhờ vết sẹo trên cườm tay; cô đúng là Mary Prentiss, cô gái đã nhận làm người bạn nữ của Frank, cô gái đã nhận tiền của tôi để cho gã giải trí và đưa gã đến chỗ chết.

Tôi không biết vì sao cô bố trí giết gã nhưng nếu muốn khám phá ra thì cũng dễ thôi.

Và cô cũng là Carol Blandish, cô gái triệu phú vừa ra khỏi bệnh viện tâm thần ở Glenview.

Cô và tôi, chúng ta hiểu nhau quá rồi; trước tiên tôi hốt hết chỗ tiền này sau đó cô ký cho tôi một cái séc nửa triệu đô la; nếu không tôi sẽ giao cô cho Cảnh sát.

Cô nghĩ sao về đề nghị này?

- Ông làm tôi lợm giọng!

- Carol nói, môi run run.



- Ông nên đi ra thì hơn!



- Này cô bé búp bê, đừng có mà nổi khùng.



- Hắn nhe bộ răng bóng loáng cười chế nhạo.



- Tôi chỉ ra khi đã được trả tiền.

Nào biết điều một chút đi, tôi nắm được gáy cô rồi, giãy giụa vô ích thôi! Cô ngước mắt nhìn hắn, đôi mắt tóe lửa trong gương mặt.

xanh xao.

Cô quát to:

- Ra ngay! Để tôi yên!



- Tôi cho cô hai tiếng để suy nghĩ

- gã nói với vẻ hơi ngạc nhiên.



- Trong khi chờ đợi, tôi lấy trước số tiền này! Nó không phải là của cô! Carol cầm thanh sắt cời lửa giáng vào đầu hắn đúng lúc hắn cúi xuống nhặt tiền.

Eddie chỉ đủ thời gian nằm rạp xuống đất, thanh sắt lướt qua đầu đập trúng hắn làm hắn quằn quại trong vài phút.



Trong khi Carol xông tới, hắn đã kịp chệnh choạng đứng lom khom dậy vừa chửi thề vừa ôm chặt đầu gối cô khiến cô ngã lên người hắn.

Hắn túm chặt tay cô, dùng lưng ẩy côlàm cô ngã sóng xoài trên sàn.

Hắn rít lên:

- Con khốn nạn! Tao sẽ dạy cho mày biết đánh nhau như thế nào! Hắn buông tay trái Carol để đánh vào mặt cô.

Nhưng hắn đã tính nhầm, vì một tay được tự do, cô đánh trả một đòn nhanh như chớp.

Nhờ linh tính mách bảo, hắn kịp ngửa đầu ra sau để bảo vệ đôi mắt nhưng móng tay Carol đã cào sâu vào cằm hắn.

Chưa kịp nhận thấy cảm giác đau đớn thì Carol đã đứng lên được và chạy ra phía cửa; Eddie vội túm lại, nắm được mảnh vải viền ở chiếc áo bằng lụa đen khiến cô lảo đảo suýt ngã, mảnh vải nằm gọn trong tay hắn khiến hắn chưng hửng.



Cô đã tới cửa, lưng dựa vào cửa, hai tay để ra đàng sau.

Khi Eddie đứng lên, hắn nghe thấy tiếng khóa cửa.

Hắn hổn hển nói:

- Khóa cửa cũng chẳng giúp được gì cho cô.



- Máu hắn rỏ xuống áo sơ mi.



- Mở ngay ra nếu không tôi nện cho cô một trận nhớ đời.

Carol rút chìa khóa ném qua khe cửa.

Cô nhỏ nhẹ nói:



- Bây giờ thì không ai có thể ra được.

Cả tôi lẫn ông.



- Cô sẽ phải trả giá về chuyện này.



- Vẻ mặt hung tợn như băng trên gương mặt Carol không làm hắn hãi bằng ánh mắt bốc lửa của cô.



- Tôi khỏe hơn cô nhiều.

Nếu cô làm dữ, tôi sẽ tuốt xác ra! Cô cười nhạt, tiếng cười lanh lảnh như kim khí khiến thần kinh hắn chùng lại.

Cô nhẹ nhàng tiến lại gần hắn:



- Ông sợ tôi rồi!

- Đứng lại đi!

- Hắn vụt nói và rùng mình khi thoáng nhớ lại những bài báo viết về đối thủ của hắn: cô gái giết người!.

.

.

Con mèo hoang! Con nhỏ nguy hiểm!.

.

.

Cô vẫn tiến tới, hai tay vung lên, đôi mắt rực lửa.

Cô la lên:



- Ông lại muốn nhốt tôi.

Tôi không muốn vậy! Tôi không muốn bị nhốt! Eddie lùi lại chân tường.

Trước khi hắn kịp dựa vào tường thì Carol đã vung tay cào vào mặt hắn, chỉ một ly nữa là trúng mắt nhưng má hắn thì lãnh đủ.

Điên tiết vì đau đớn, hắn ôm ngang lưng cô, hai người đánh lộn nhau như hai con thú.

Eddie cố tránh không để cô cào trúng mắt.

Mỗi lần hắn nắm được cổ tay cô, cô lại cố gỡ ra và tuy không cào được mắt hắn nhưng má hắn đỏ lòm vì máu.

Eddie tận lực đánh nhưng cô cứ đeo cứng lấy người hắn.

Hắn vặn chéo tay cô ra sau lưng, quay tròn cô và ném lên giường.

Chiếc áo rốp rách tả tơi, hắn không thể giữ chặt cô được vì hai bàn tay hắn trơn trượt trên làn da non mịn màng.

Cô cố quay lại, cắn vào cườm tay khiến hắn phải buông cô ra, cô co người phóng một cú đá về phía sau.



Nhưng cô chưa kịp nhảy ra khỏi giường, hắn đã giáng một cú đấm như búa bổ khiến cô ngã lăn ra.



- Đồ con mèo điên! Tao dạy cho mày một bài học!

- Hắn hổn hển nói và vung tay lên định đấm tiếp nhưng cô đã bíu được cổ họng hắn.

Hai người vật lộn trên giường, hai khuôn mặt hận thù sát vào nhau, người này cố áo đảo kẻ kia.

Cô tỏ ra mạnh hơn nhiều so với hắn nghĩ và hắn cảm thấy những ngón tay lạnh buốt cứ rình rập cố đưa lên mắt hắn.



Hắn quá hoảng hốt vội buông cô ra, nhảy lùi về phía sau chạy ra cửa.

Nghe tiếng kêu khe khẽ đầy man rợ, hắn vội quay đầu lại thấy Carol tiến tới, hai mắt long lên, khuôn mặt nhăn nhúm vì căm giận; không kịp suy nghĩ hắn vớ lấy chiếc ghế dáng mạnh vào vai cô, vài mảnh ghế bắn tung ra.

Carol lảo đảo vừa chúi xuống ngã thì hắn lại bồi thêm một cú nữa thật mạnh vào phía sau sọ.

Cái ghế bật r akhỏi tay hắn, hắn sững sờ nhìn thân hình cô gái nằm ngay đơ trước mặt.

Máu vẫn ứa ra trên khuôn mặt hắn còn nỗi khiếp đảm dâng lên trong mắt hắn; hắn rền rĩ lẩm bẩm.



- Mình giết chết nó rồi!

Hắn đứng sững một thoáng, đăm đăm nhìn Carol không cựa quậy, nửa thân trên trần, mặt trắng bệch, chiếc áo rách nát, chiếc tất tụt xuống mắt cá chân, hai cánh tay và cổ vấy máu của Edeie.

Đứng trước cảnh tượng thê thảm đó, hắn muốn nôn ọe, một ý nghĩ khiếp sợ thoáng qua trong óc.



- Nếu bọn cớm tìm thấy cô ở đây thì chúng treo cổ mình là cái chắc.

Chúng không thể tin rằng mình nện cô ta là để tự vệ.

Hắn loạng choạng đến bốc máy điện thoại và khi Gus trả lời, hắn thì thầm: "lên đây mau!" Sau đó hắn lê gót đến giường cố tránh nhìn thân hình bất động dưới sàn.



Tiếng chìa khóa quay trong ổ khóa làm hắn nhẹ người, đứng lên lảo đảo ra đón Gus.

Gus dừng phắt ngay lại, lo sợ la lên:

- Trời ơi là trời!

- Đôi mắt hốt hoảng, y bước vào khép cửa lại nói tiếp:

- Cô ta chết rồi ư?



- Tôi không biết nữa!

- Eddie lắp bắp nói (Trông hắn cũng phát khiếp, mặt mũi đầy máu, thấm cả vào cổ áo sơ mi, áo vét)

- Anh hãy nhìn cô ta cào tôi như thế này!.

.

.

Cô ta điên!.

.

.

Cô ta nhảy lên người tôi như một con mèo dại.

Nếu tôi không đánh cô ta thì.

.

.

Nhưng Gus không chú ý nghe, những tập giấy bạc tung tóe khắp sàn lôi cuốn sự chú ý của y hơn.

Y quắc mắt nhìn Eddie rồi quỳ xuống cạnh Carol cầm tay xem mạch và ngẩng đầu lên: y nhăn mặt khi nhìn thấy các ngón tay cũng dính máu.

Y đặt nhẹ đầu Carol xuống sàn, chùi các ngón tay vào chiếc áo rách của cô rồi thở daì đứng lên:

- Cô ta?.

.

.



- Eddie bồn chồn hỏi.





- Anh đã làm cô vỡ sọ rồi.



- Gus cáu gắt nói

- Tại sao anh nện mạnh tay thế hở, đồ dã man!

- Cô ta chết rồi à?

- Eddie nhắc lại, đầu gối như muốn quị xuống khiến hắn phải ngồi xuống giường.



- Sắp sửa chết rồi, không lâu đâu!

- Gus sa sầm nét mặt nói

- Cả phần dưới sọ bị lõm xuống!

Eddie rùng mình, hắn than vãn:

- Cô ta định giết tôi, Gus ạ! Tôi bắt buộc phải đánh.

Tôi thề với anh là cô ta định giết tôi.

Anh hãy xem cô ta cào mặt tôi như thế này!

- Đi mà nói với bạn cớm.

Nếu anh không tìm cách nào tự bào chữa tốt hơn thì bọn cớm sẽ lùa nhanh anh vào phòng ngạt hơi.





- Không!.

.

.



- Eddie kêu lên và đứng dậy.



- Để tôi nói hết cho anh rõ.

.

.



- Không cần thiết! Nói với tôi chuyện gì cũng vô ích thôi.

Tôi phải nghĩ tới khách sạn, chứ không nghĩ tới anh.

Nếu bọn cớm biết chuyện này chúng ta sẽ đóng cửa khách sạn ngay lập tức

- Y tức giận nói

- Anh không thể làm cầm máu được à? Hỏng hết thảm của tôi rồi.

Eddie vào buồng tắm lấy một chiếc khăn thấm máu trên mặt.

Hắn tuyệt vọng nói:



- Phải đưa cô ta ra ngoài trước khi cô ta chết.

Không ai biết cô ta ở Santo Rio cả.

Gus, xin anh đưa cô ta ra ngoài rồi quẳng vào một chỗ nào đó!

- Tôi!

- Gus kêu lên.



- Để chịu nhốt 20 năm! Thât.

quá ít đối với tôi.

TÔi có thể là thằng ngu đần nhưng chưa đến nỗi ngốc nghếch như thế.



- Gus, tôi biết anh giải quyết được mà.

Tôi sẽ đền ơn anh.

Trông kìa, anh lấy hết số tiền đi.

Chỗ đó cũng phải hơn 20 nghìn đô la đấy.



Gus tỏ vẻ ngạc nhiên quá đỗi cứ như y nhìn thấy những tập tiền mới lần đầu.

Y hỏi:

- Chắc cả hai người vừa mới đỡ nhẹ của nhà băng ra?

- Tiền này của tôi,

- Eddie gắt lên.



- Đưa cô ta ra rồi tôi cho anh hết.

Làm đi.



Gus đưa hai bàn tay lùa vào mái tóc lơ thơ rồi thong thả nói:

- Ừ, tôi nghĩ có thể làm được.

Anh cho tôi hết tiền nếu tôi rũ được người phụ nữ này cho anh?

- Phải rồi.

.

.

Nhưng làm mau lên!



- Tôi cố thử xem!

- Gus nói và tỏ vẻ quyết định.

Y cúi xuống nhặt các tập bạc, dùng chân gạt thân hình Carol để lượm nốt vài tập còn sót.

Eddie vặn vẹo tay và hét to:

- Mang cô ta đi đã.





- Đừng có mà hoảng hốt thế! Tôi mang cô ta ra cầu thang phụ Cô ta có một chiếc xe hơi để ở gara.

Tôi sẽ quăng cô trước cửa bệnh viện nếu không có kẻ nào bắt gặp.

Eddie, tốt nhất là anh nên chuồn khỏi thành phố này,

- y nói tiếp và nhét nốt tập giấy bạc vào cặp.



- Nếu bọn cớm nhìn thấy anh với mặt như thế này thì chúng sẽ hốt anh luôn.

Eđir run run bước đến cuối phòng, nhặt lấy chiếc cặp kia láp ló sau chiếc ghế đổ.

Khi hắn cầm lên, Gus đã ở sau lưng hắn:

- Khoan đã, anh bạn! Tôi lấy cả chiếc cặp này nữa.



Eddie nhe răng gầm gừ nói và siết chặt chiếc cặp vào người:

- Cái này là của tôi.

Con nhỏ đã đánh cắp nó.

Gus cười chế nhạo:



- Thật buồn muốn chết được.

Nế có thì giờ tôi sẽ nhỏ vài giọt nước mắt khóc thương! Thôi nào, đưa đây! Eddie yếu ớt cãi lại:

- Nhưng cái này là của tôi.

Gus, anh không thể lột hết tôi được.

Tôi chỉ còn có chỗ tiền này mà thôi.

Phải có tiền tôi mới bỏ đi được chứ.





- Anh nói làm tôi thương tâm quá! Đưa ngay đây, nếu không tôi gọi cớm! Eddie vứt chiếc cặp xuống sàn:

- Thằng đê tiện! Cầm nốt đi và cùng chết chìm với nó.





- Không có gì nguy hiểm đâu!

- Gus nháy mắt nói.



- Eddie tạm biệt.

Chúc lên đường may mắn! Trong một thời gian dài đừng để tôi nhìn thấy anh va` cái mặt lở loét của anh.

Điều đó làm tôi khổ tâm đấy! Nói xong, y cười rộ lên còn Eddie vội vã chuệch choạng bước ra khỏi phòng, cay đắng không nói một lời.

o0o

.