Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đóa Lan Rừng - Chương 43

.

Max đã tiến đến được cánh cửa trước mặt, rướn mình nhìn lên bảng đề tên.

Khi thấy hàng chữ Carol Blandish, cả người gã tràn ngập niềm hân hoan đắc thắng và hận thù.

Đúng rồi, nó ở đây rồi, trong tầm tay gã.

Gã xoay nắm cửa, lết vào và khép cửa lại.

Gian phòng sáng lờ mờ.

Chỉ có một ngọn đèn xanh phía trên giường.

Chiếc giường đặt ở giữa phòng, bên cạnh là cái bàn tráng men và chiếc ghế dựa, gã chăm chú nhìn vào giường.

Gã bò tới nhưng bỗng dừng lại: chiếc giường quá cao đối với hắn bây giờ.

Có rướn lên cũng chỉ với tới tấm nệm.

Gã chống tay phải, thấy được Carol nằm dài trên ấy, nhưng cánh tay trái bị tê liệt không thể nắm cô được.

Cô nằm nửa người, kéo chăn lên đến tận cằm.

Gương mặt trắng như tuyết dưới ánh đèn xanh, như mặt người chết, nhưng vẫn xinh đẹp, bình thản.

Chỉ thấy lồng ngực cô lên xuống nhè nhẹ theo nhịp thở.

Băng quấn khắp đầu che gần hết mớ tóc kỳ diệu!

Max không chú ý đến điều ấy, gã chỉ có mỗi ý nghĩ là kẻ đang nằm đấy cần phải giết chết nhưng không thể nào với tới được khiến gã giận run lên.

Gã nắm lấy song giường đu lên nhưng tấm thân tê liệt quá nặng nề.

Gã như muốn ngất đi.

Gã nằm dưới đất, nhắm mắt lại, cố nén chịu tiếng mạch máu đập như muốn vỡ thái dương, suy nghĩ tìm cách với tới Carol.

Phải đẩy chiếc ghế đến bên giường mới giết được nó, gã nghĩ.

Gã đang bò tới chiếc ghế thì chợt nghe có tiếng động.

Gã ngừng lại, lắng nghe.

.

.

Cô Lolly đi vội ngoài hành lang, bồi hồi lo lắng muốn hụt hơi.

Không ai thấy cô lẻn vào bệnh viện nhưng nhiều lần cô suýt bị bắt gặp.

Cô chật vật mới tìm ra được khu bệnh nhân, nhưng vì Ismi cho biết Max ở lầu ba nên cô lẻn theo thang cứu hỏa đi lên để không bị bắt gặp.

Cô hấp tấp tìm tới phòng có tên Max.



Cô quyết định tìm hắn trước tiên, nếu gã bệnh đến mức như Ismi nói thì cô không tố cáo gã.

Nhưng Lolly biết gã quá mà! Ismi thực thà dễ tin còn đối với Lolly thì Max khó có thể trở thành kẻ vô hại được.

Cô bỗng dừng lại: phòng Max kia.

Cô lắng nghe không thấy gì hết và bỗng run lên.

Cô nhớ tới lần Max đến vừa rồi, nhớ tới đôi mắt lạnh lùng, độc ác của gã.

Nhớ tới cách gã vụt đánh cô, không kịp lẩn tránh, cô chợt đưa tay nắm con dao và mở hé cửa nhìn vào.

Xác cô y tá nằm dài ở chân giường khiến Lolly như nghẹt thở.

Trên giường trống không và cô hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Cô đến kịp lúc không? Lolly hiểu là không thể để mất một giây nào cả nên lắc mình như để rũ cơn hốt hoảng, cô quay mình, nhảy vụt qua cửa đối diện.



Cô không kịp nghĩ đến bản thân nữa, chỉ chăm chăm vào việc cứu Carol.

Cô mở cửa, nhào vào căn phòng sáng mờ mờ.

Max ngồi thu lu trong bóng tối, nhận ngay ra cô và cố nén một tiếng kêu giận dữ k hi thấy cô Lolly định cản trở công việc của gã.

Gã biết cô chưa nhìn thấy gã ngay vì mắt chưa quen với bóng tối.

Phải khử cô ngay mới hoàn thành được công việc.

Gã nín thở lết tới nhưng vào lúc sắp túm được cô Lolly thì cô nhận ra gã.

Cô không biết cái gì đang tiến đến cô, chỉ thấy một khối lù lù đe dọa nhưng đoán ngay ra là Max.

Cô lùi lại, người lạnh toát.

Cánh tay Max chỉ chộp được tà áo Lolly trong khi hoảng hốt chồm tới, đâm lút con dao vào người gã.



Lưỡi dao xuyên thịt, sát ngay cạnh xương sườn gã và cắm phập xuống sàn gỗ.

Hai con người nhìn nhau một thoáng rồi Max vung tay đập vào đầu cô Lolly ngã người ra.

Gã hoảng hốt thực sự! Máu chảy trào ra bên sườn, hình như đã cắt phải một động mạch.

Con đàn bà vụng về! Tay nghề như gã mà đâm thì đâu có như thế được! Cô ta có cái thế làm gì gã cũng được mà vẫn không xong! Gã nắm cán dao, nhăn nhó đau đớn và không cảm thấy lưỡi dao xuyên qua thịt.

Nhưng dù sao gã cũng có trong tay một vật gã muốn có: con già ngu đần đã cung cấp cho gã thứ vũ khí mà nếu không có thì gã không làm gì được hết.

Nhưng cô Lolly đã cắm gã dính cứng vào sàn.

Không thể rút ra được.

Gã cảm thấy sức yếu dần trong khi máu cứ chảy tuôn tràn.

Gã điên cuồng lắc chiếc dao trong khi cô Lolly từ từ gượgn dậy.

Mọi việc đổ vỡ hết rồi, gã chửu rủa hết lời tuy không thốt ra thành tiếng được.



Cô Lolly đã đứng dậy, chiếc mũ lệch ngang, mắt mờ đi vì sợ hãi, dựa lưng vào giường chắn giữa Max và Carol.

Max vùng vẫn lôi con dao ra mà mắt sáng lên khi thấy nó được rút lên từ từ.

Cô Lolly thở hồng hộc:

- Không! Buông dao ra! Max cười nhạo, giật mạnh cán dao.

Cô Lolly thấy rõ dáng đắc thắng của gã.

Cô biết điều gì sẽ xảy ra nếu gã có lưỡi dao.

Cô tuyệt vòng nhìn quanh tìm một thư" gì làm vũ khí.

Có một bình ô xy nơi góc phòng.

Cô chạy vụt đến rồi quay người lại.



Cùng lúc ấy con dao đã rờn sàn ván, Max lăn mình ném mạnh.

Cô Lolly thốt lên một tiếng kêu khàn khàn, tay giơ bình ô xy lên trong khi con dao cắm phậm vào bộ ngực lép xẹp của cô.

Cô lặng người trong một lúc, cái chai giơ lên đầu, cán dao ló ra ngoài áo, mắt cô mờ đi rồi cái chai đập xuống sàn cách người Max chừng gang tay.

Cô Lolly ngã xuống đất.

Max từ từ bò đến bên cô, cúi xuống khạc một bãi nước miếng vào mặt cô.

Gã biết cô đã đâm gã một nhát tử thương, máu chảy ra nhiều lắm rồi, người đã hơi cứng, sự sống dần dần xa lìa gã.

Nhưng gã còn một chút thời cơ miễn là phải làm nhanh lên.

Nêu gã rút được con dao trên người cô Lolly.

.

.

Có lẽ gã còn đủ sức để phóng con dao.

.

.

Từ chỗ gã nằm, Carol là một cái đích thật tốt!.

.

.

Gã lại nắm con dao cố sức rút ra lần nữa.

Cán dao nhầy nhụa máu nhưng gã cố sức rút được con dao.

Lúc này gã yếu sức đến nỗi chỉ đủ giơ con dao lên.

Gã quay lại nhìn khắp phòng.



Bỗng nhiên gã nhớ lại thời gian làm việc cùng với Frank ở gánh xiê"c.

Cô gái nằm dài dưới làn ánh sáng xanh mờ nhắc gã nhớ lại cô gái ngày trước đứng dựa trên tấm ván để gã phóng những con dao sáng loáng quanh mình.

Gã nhớ lạ hôm gã nhắm thật kỹ cái cổ của cô gái hiện mờ mờ trong bóng tối: một cú thật tuyệt vời.

Lúc này gã cũng sẽ ngắm đúng như thế dù rằng người gã đang chết dần.

Cha gã nói không biết bao nhiêu lần: "Trên đời này không có ai ném dao được như con.

Không bao giờ cha thấy con lệch đích một khi con nhắm kỹ".

Max nghĩ vậy và gã thu hết tàn lực.



Cái đích thật không khó lắm.

Gã thấy rõ cổ Carol ngay phía trên tấm ra trắng nhưng khốn thay con dao nặng nề làm sao.

Max cố gượng lần cuối, đu đưa lưỡI dao.

.

.

rồi dừng lại.

Một cơn gió lạnh bỗng luồn vào phòng và Max thấy một bóng đen, rồi một dáng người hiện ra trong góc căn phòng ánh sáng nhòe lên.

Max tuyệt vọng nắm chặt con dao, tóc dựng lên, một luồng hơi lạnh chạy suốt người.



Frank đã hiện ra ngoài bóng tối, Frank mỉm nụ cười của con người béo tốt.

Frank với chiếc áo choàng đen, cái mũ da đen, đôi ống quần đen chân voi.

.

.

.



- Đã quá sức mày rồi,

- Frank nhạo cợt

- Bây giờ mày không thể nào đạt được mục đích được nữa rồi.

Max hằn học nhìn Frank, đu đưa c on dao, bộ óc ra lệnh cho các bắp thịt thi h`nh.

Lệnh vô ích thôi, con dao tuột ra khỏi bàn tay lạnh ngắt của gã.





- Trễ rồi! Trễ rồi, Max ạ!

- Frank lên tiếng thầm thì trong bóng tối.

Con dao rơi xuống đất, cánh tay Max hạ xuống, bất động.



- Nào Max, đến đây đi!

- Frank thúc giục

- Tao đợi mày đó.



Trước khi chết, Max cười thỏa mãn nghĩ rằng gã không hổ thẹn với danh hiệu: gã không nhắ m trượt đích vì chưa phóng dao! Một lúc sau, Carol bừng tỉnh và mở mắt.

Từ trên giường cô không thấy được quang cảnh khủng khiếp quanh mình.

Cô nằm đó đợi người gác đêm, tâm trí bình thản nhẹ nhàng, không chút bận bịu gì về quá khứ.

6.

1988

Hết.