Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Độc Nữ Pk Thầy Giáo Lưu Manh - Chương 37

Chương 37.

Dịch Thừa bỗng nhiên đứng im tại chỗ, điềm xấu trong lòng bỗng dưng phóng đại, hắn dồn sức kéo một y tá,“Cô nghe ai nói ?!” Y tá hoảng sợ lắp bắp nói“Là, là radio……” Cô đang cầm một cái mp3còn nói,“Anh nghe lại radio một lần đi……” Sắc mặt Dịch Thừa trắng bệch, một tay đoạt quá ống nghe điện thoại,chỉ nghe –“Các bạn tài xế xin chú ý, một chiếc từ thành phố X ở trên đường cao tốc lân cận xảy ra tai nạn xe cộ nghiêm trọng,xin mọi người đi ngang qua đoạn đường này nên chú ý, mặt khác nhắc nhở các tài xế lái xe buổi tối nên cẩn thận……. Tin tức mới nhất, xe cứu thương đã đến hiện trường xảy ra tai nạn, bên trong xe có một nam một nữ bị kẹt,tình huống nguy cấp,nam tài xế lái xe chứng thật đã tử vong, nữ hành khách mất quá nhiều máu, hiện tại nhân viên y tế đang tiến hành cấp cứu……”

Từ thành phố X đến…… nữ hành khách…..xe màu bạc… Cổ Dĩ Tiêu từng nói qua xe nhà cô ấy chính là màu bạc,hơn nữa nếu không tính sai Cổ Dĩ Tiêu xuất phát từ thành phố hiện tại vừa vặn đến đây…… Dịch thừa nắm chặt mp3 tay không ngừng phát run,đời này hắn chưa sợ hãi quá như vậy, thời điểm nghe radio mồ hôi lạnh đã muốn thẩm thấu một lớp quần áo. Dĩ Tiêu…… Hắn đem mp3 ném lại cho y tá,không kịp mặc áo khoác đã lập tức chạy như bay xuống thang lầu, ngăn một chiếc taxi, nói với tài xế hắn muốn đi đến ngã rẽ đường cao tốc. “A? Xa như vậy , không đi.” Lái xe cự nự đang muốn lái xe rời khỏi,Dịch Thừa bắt lấy cổ áo hắn,hung hăng kéo ra bên ngoài, “Con mẹ nó ngươi dám không đi?”

“Đừng đừng! Ta đi!” Tài xế hoảng sợ, vừa xin hắn vừa chửi thầm,“Đi tới chỗ đó gì chứ…… Chỉ tổ thêm phiền!” “Ngươi có gỏi lặp lại một lần nửa xem?” Dịch Thừa giờ phút này tựa như dã thú cuồng nộ, sớm đem lễ phép nhã nhặn ném xuống Diêm vương, liếc mắt nhìn tài xế một cái giống như đối phương không chịu lái liền lập tức xiết chết tài xế rồi tự mình lái. Trong xe Taxi truyền ra âm thanh của một xướng ngôn viên:“ Thi thể người nam đã được đưa khỏi hiện trường,người nữ tiếp tục bị vây trong trạng thái cơn sốc , đội phòng cháy cố gắng tiến hành cứu viện nhưng mà cửa xe biếnđổi nghiêm trọng,đội viên phòng cháy quyết định sử dụng cưa điện mở cửa xe, nghĩ cách cứu nữ bệnh nhân hấp hối……”

“Xui xẻo gặp quỷ…… Ha ha ha……” Không rõ tại sao tài xế xe vui sướng khi người gặp họa. Dịch Thừa chậm rãi quay đầu nhìn sang, con ngươi âm trầm nhìn thẳng tài xế, khóe miệng cười lạnh phiếm một cỗ minh khí đến từ địa ngục,đó là quỷ chỉ xuất hiện trong phim Nhật Bản.Tài xế vừa định trêu chọc hắn vài câu,bỗng nhiên thấy vẻ mặt hắn khủng bố, sợ tới mức kịch liệt run rẩy,đầu tóc dựng thẳng, răng trên dưới bắt đầu đánh nhau. “Ít nói nhảm với lão tử.” Dịch Thừa nhìn về phía trước cúi đầu cảnh cáo,chuyển động các đốt ngón tay giống như tùy thời có thể cho đối phương mấy đấm.

Tài xế đổ mồ hôi đầm đìa đưa vị khách đáng sợ này đến phụ cận hiện trường xảy ra tai nạn,nhận được hắn ném tới tờ tiền một trăm,lúc cúi đầu thối tiền vị khách đã không thấy bóng dáng .Ơ, kiếm được không ít,tài xế vui mừng hớn hở tiền giấy nhét vào túi, cảm thấy được chính mình không uổng công bị vị khách này dọa sợ tới mức muốn vỡ mật. Hắn không biết người khách này tại sao bắt hắn chạy nhanh lên, chẳng lẽ vị khách này là người thân hay con nuôi của người chết? Do đang là nửa đêm cho nên ngoại trừ nhân viên y tế và vài người phóng viên nơi đây không có người nào vây xem. Dịch Thừa lấy tốc độ chạy nước rút trăm mét xông về phía hiện trường,nhưng mà lập tức bị người khác ngăn lại. “Tiên sinh, nơi này không thể vào,anh là ai nha?” Một đội viên phòng cháy nói.

Dịch Thừa mượn ánh đèn nhìn thấy chiếc xe màu bạc thay đổi hình dạng đến đáng sợ, còn có một cánh tay rũ xuống trên tay đó toàn là máu,còn có mái tóc dài ở trong gió lạnh phấp phới.Trên mặt đất máu tươi đầm đìa,có một dòng máu chạy về bụi cỏ bên đường.“Dĩ Tiêu –” Dịch Thừa hô to,đẩy đội viên phòng cháy ra liền chạy đến hướng xe Buick. “Tiên sinh! Cho dù anh có là người thân của nạn nhân cũng không thể tới gần!” Vài đội viên phòng cháy bắt lấy Dịch Thừa,“Nơi này rất nguy hiểm, xe tùy thời có thể nổ mạnh,xin anh tin tưởng chúng tôi, chúng tôi nhất định sẽ cứu được người bệnh ra.” “Buông.” Dịch Thừa thấp giọng nói,“Làm ơn cho tôi qua,nhìn một cái…… để tôi nhìn một cái thôi.”

Vài đội viên phòng cháy chần chờ thật lâu, cuối cùng lựa chọn thỏa hiệp,“Được rồi, cho anh vài giây,xin anh nhìn một cái rồi lập tức quay lại.” Dịch Thừa bước nhanh về phía trước,từ cửa xe biến dạng nhìn vào,nhưng dường như nhìn không thấy người ở bên trong,một mảnh huyết nhục mơ hồ, tóc tán loạn, cô đã sớm ngất, một chút dấu hiệu còn sống cũng không có.“Dĩ Tiêu!” Hắn đưa tay còn chưa có đụng tới cửa xe,đã bị vài người phòng cháy kéo ra, đưa đến nơi an toàn.“Dĩ Tiêu……” Dịch Thừa bị mấy đội viên phòng cháy hợp lực giữ chặt, căn bản động cũng không thể động một chút,trong đầu hắn sớm trống rỗng,chỉ có thể một lần một lần kêu gọi tên Cổ Dĩ Tiêu, thanh âm đã gần như khàn khàn. Dịch Thừa chưa từng hận chính mình như thế, hắn nhất định là thiếu não, bằng không tại sao đồng ý cho cô đến bệnh viện tìm hắn? Hắn là con nít ba tuổi sao? Tại sao cần người giúp hắn?! Nhìn cánh tay máu chảy đầm đìa kia,cái gì cũng làm không được Dịch Thừa cắn chặt hàm răng, khắc chế bản thân không được chảy nước mắt.

Tiếng chuông di động cùng với chấn động vang lên,Dịch Thừa không lòng dạ nào tiếp điện thoại,một lần lại một lần cự tiếp,đến lần thứ năm hắn lại bỗng nhiên phát hiện tiếng chuông này là Cổ Dĩ Tiêu gài vào bài –super junior [U]. Hắn biến sắc nhìn thoáng qua màn hình,“Dĩ Tiêu” Hai chữ to làm mồ hôi lạnh sau lưng hắn dọa trở về. “Ai?” “Dịch Thừa anh là đại hỗn đản!” Thanh âm điêu ngoa của Cổ Dĩ Tiêu xuất hiện ở trong điện thoại,“Em ở bệnh viện tìm anh một vòng,anh ở nơi nào?! Anh đùa giỡn em sao?! Tin rằng anh cũng không dám, nói! Anh núp ở nơi nào?! Hạn anh xuất hiện trong vòng năm giây, nếu không chia tay!”

“Dĩ Tiêu,em……” “Một!Hai! Ba!” Cổ Dĩ Tiêu không để ý tới hắn, bắt đầu đếm ngược. “Em thật sự không chết?” Dịch Thừa máy móc nhìn phía nhìn về phía chiếc xe Buick đã biến dạng.

“Hưmmmmm?Anh còn nguyền rủa em chết?!” Cổ Dĩ Tiêu nghe đến bị chọc tức,“Nhân phẩm của anh đã không thể dùng từ ‘tồi’ là có thể hình dung ! Tức chết em anh ở nơi nào?! Lăn ra đây,em sắp mệt chết muốn xỉu đây!” “Anh ……” Dịch Thừa thấp nguyền rủa,lãng phí cảm tình !“Anh đang ở trên đường cao tốc.” “Anh ở nơi đó làm cái gì?”

“Em chờ anh,anh lập tức trở về.” Dịch Thừa xoay người muốn đi,một đội viên phòng cháy kích động chạy đến giữ chặt tay Dịch Thừa, hưng phấn nói:“Tiên sinh, chúng tôi đã cứu người ra !” “Sao,thật không? Chúc mừng.” Dịch Thừa đạm mạc phất tay, chạy tới xe Taxi. Vẻ mặt đội viên phòng cháy đó kinh ngạc, không phải chứ? Sắc mặt người này tại sao thay đổi nhanh như vậy nha?Dáng vẻ vừa rồi không phải muốn liều chết sao? Không phải hắn bị bệnh thần kinh chứ……

Dịch Thừa ngồi trên xe taxi, nghĩ lại chuyện xảy ra lần này hắn phát hiện đời này không thể không lấy Cổ Dĩ Tiêu.Thật không thể tưởng tượng nổi, nếu lần này người gặp nạn thật là Cổ Dĩ Tiêu,không biết dáng vẻ hắn sẽ thành ra dạng gì nừa.Nha đầu Cổ Dĩ Tiêu kia, vận khí thật tốt,may không phải xe cô…… Hắn đang cảm thấy may mắn Cổ Dĩ Tiêu không bị sao hết, bỗng nhiên phía trước xe chạy ra một chú chó hoang,tài xế vừa quẹo bánh lái không kịp phanh lại liền đụng vào lan can ven đường.Trước mắt Dịch Thừa tối sầm mất đi ý thức, lần này người gặp họa là hắn rồi ?? ☆★

Trán giống như bị kim khâu lại,hai tay hai chân đều tê tê, cảm giác khó chịu! Dịch Thừa tỉnh lại còn chưa có thể thích ứng mùi thuốc tiêu độc bỗng nhiên xông vào mũi. Hắn làm sao vậy? Tai nạn xe cộ? Ngọa nguậy mở to mắt,ánh sáng chói mắt làm cho mí mắt hắn chớp vài cái mới nhìn rõ vật trước mắt– đây là một gian phòng bệnh,rèm cửa sổ màu trắng,ngăn tủ màu trắng, còn có chăn đắp trên người hắn cũng màu trắng. Hắn thật sự nằm ở trên giường bệnh ? Dịch Thừa thử chuyển động tay phát hiện tay trái hắn vận động tự nhiên,nhưng mà tay phải hoàn toàn không thể động.Hắn đưa tay trái xốc chăn lên, phát hiện tay phải,chân trái quấn đầy băng vải, hắn đưa tay lên sờ đầu,phát hiện trên đầu hắn cũng bị quấn vài vòng băng vải,toàn thân đều rất đau. Tại sao có thể như vậy? Cổ Dĩ Tiêu mở cửa phòng bệnh đi vào,thấy Dịch Thừa tỉnh liền mím môi chậm rãi đi đến.

Nhìn thấy cô bình an vô sự khỏe mạnh Dịch Thừa cuối cùng thả lỏng. Mắt của cô có quần thâm rất rõ,vì thế cô đeo khuông kính mắt để che dấu nhưng lại lừa không qua thị lực siêu tốt của Dịch Thừa. “Anh tại sao làm chính mình biến thành dạng như vậy ?” Cổ Dĩ Tiêu cau mày đở hắn ngồi dậy,rót ly nước cho hắn. Dịch Thừa uống một hớp,đặt ly xuống,đưa tay đi sờ lên mặt Cổ Dĩ Tiêu,cảm giác cô tồn tại chân thật.Miệng cô bỗng nhiên nhếch lên,chân mày rũ xuống ôm lấy hắn oa oa khóc lớn, đụng tới cánh tay trật khớp của hắn đau đến ứa ra mồ hôi lạnh. Dịch Thừa thấy cô lần này không phải đang giả khóc,hắn không nhắc nhở cô chẳng qua dùng tay trái ôm lưng của cô.

“Anh….. lúc anh bị đưa tới, trên người rất nhiều máu…… Làm em sợ muốn chết!” Cổ Dĩ Tiêu ngẩng mặt,lấy kính mắt vướng víu xuống,lộ ra nước mắt lưng tròng,“Em nghĩ anh đã chết nha! Hu hu…… anh tại sao có thể làm em sợ như vậy……Anh so với con gián còn đáng ghét hơn!Hu hu……” “Anh cho rằng……” Dịch Thừa cười khổ nói,“Trên thế giới người có thể đưa anh vào chổ chết chỉ sợ có mình em……” “Anh nói sao!” Ánh mắt Cổ Dĩ Tiêu biến đổi đang muốn nhéo mặt hắn, chợt nghe thấy ở cửa có tiếng bước chân,mẹ Dịch Thừa đẩy cửa tiến vào,Cổ Dĩ Tiêu phản ứng cực nhanh,lập tức sắc mặt dịu dàng,ngón tay nhéo da mặt Dịch Thừa thả lỏng, biến thành tư thế vuốt ve, giả bộ dáng vẻ đau lòng,“Thừa…… Anh tại sao không cẩn thận như vậy,anh có biết em lo lắng cho anh nhiều như thế nào không?” Lời nói nhỏ nhẹ,dịu dàng giống như muốn đem Dịch Thừa cấp hóa điệu.

Dịch Thừa quen với việc cô thay đổi sắc mặt nhanh như chớp, âm thầm thở dài. Mẹ Dịch cầm một giỏ trái cây tiến vào,Cổ Dĩ Tiêu lập tức đứng lên,khiêm tốn nhường chổ cho Dịch Thừa ngồi,sau đó nghe theo đứng ở một bên. “Ba thế nào ?” Dịch Thừa hỏi.

“Tình trạng còn đang theo dõi,ông ấy có hỏi con nhưng mẹ không dám nói với ông ấy con bị tai nạn xe.” Mẹ Dịch vừa trả lời vừa gọi Cổ Dĩ Tiêu cũng ngồi xuống.“Con không có việc gì tại sao chạy đến đường cao tốc? Tính hù chết mẹ sao. Hiện tại con và ba cùng nằm chung một bệnh viện.Ai ya, sớm muộn gì hắn cũng biết.” Có trời mới biết buổi tối ngày đó gặp chuyện không may không phải là Cổ Dĩ Tiêu! Di động Cổ Dĩ Tiêu vang lên,cô vội chạy ra ngoài nghe.

Mẹ Dịch thấy Cổ Dĩ Tiêu rời đi, liền đem ghế dựa sát vào phía trước một chút, ở bên tai Dịch Thừa nhẹ giọng nói:“Cô ấy rất quan tâm con.” Dịch Thừa nghĩ thầm rằng, tám phần mẹ hắn cũng bị bề ngoài nhu thuận của Cổ Dĩ Tiêu ảnh hương, vì thế hỏi:“Mẹ tại sao biết?” “Từ tối hôm qua con bị đưa đến đây cho đến bây giờ cô ấy luôn ở ngoài phòng bệnh coi chừng,bác sĩ nói với chúng ta con không bị nặng lắm,mẹ phải đi xem ba con . Buổi sáng mẹ tới nơi này thăm con, phát hiện cô ngồi ở bên cạnh con, ngơ ngác nhìn con,mẹ cũng không biết nói gì trước hết đi xuống ăn điểm tâm. Mẹ thấy sắc mặt con bé kém cực kỳ còn nghĩ con không tỉnh lại.”

Dịch Thừa trầm mặc nghe,thầm nghĩ lập tức lao ra ôm Cổ Dĩ Tiêu vào lòng. “Mẹ đi xem ba con.” Mẹ Dịch vỗ tay Dịch Thừa,xoay người đi ra ngoài,“Đứa nhỏ này không tệ nhưng mẹ không thể lập tức có kết luận.” Dịch Thừa biết, mẹ hắn thật ra không quá thích hắn và Cổ Dĩ Tiêu có quan hệ thầy trò yêu nhau.

Một lát sau,Cổ Dĩ Tiêu tiến vào,vừa thấy đi rồi mẹ hắn đi rồi liền tiến lên nhéo mặt Dịch Thừa, sau đó cười ha ha,“Xem anh còn nói sạo không! Ha ha……” “Dĩ Tiêu,sau khi em tốt nghiệp……” Dịch Thừa nắm tay cô,“Chúng ta liền kết hôn được không?” Cổ Dĩ Tiêu sửng sốt một chút, không hiểu nhìn hắn một hồi lâu nhân, sau đó dáng vẻ như bừng tỉnh đại ngộ,liếc mắt nhìn “vị trí trọng yếu” của Dịch Thừa một cái , suy nghĩ hỏi:“Có phải phát hiện mình có chổ nào bị đụng hỏng hay không, cho nên mới đưa ra lời kết hôn?”

Không khí lãng mạn như thế lại bị một câu của Cổ Dĩ Tiêu phá hủy. Dịch Thừa thẹn quá thành giận,thiếu chút nữa nhảy dựng lên bóp chết Cổ Dĩ Tiêu,nếu không nữa thì mượn cái kim may miệng cô lại! Hắn thực hoài nghi mẹ hắn nói cái gì“Cổ Dĩ Tiêu rất lo lắng cho con” có phải là sự thật hay không? Cổ Dĩ Tiêu thấy hắn không nói lời nào, liền đối với suy đoán chính mình hoài nghi,“Thật sự bị hỏng rồi sao?” “Hỏng cái đầu em!” Dịch Thừa mắng to.

“Không hỏng thì không hỏng,lớn tiếng như vậy làm cái gì.” Cổ Dĩ Tiêu bất mãn nói. “Em có muốn thử một chút hay không?” Dịch Thừa không có hảo ý nhéo ấy eo của cô. “Được.” Cổ Dĩ Tiêu hưng phấn trừng lớn mắt,hướng về phía trước,chu cái miệng chờ hắn đến hôn.

Dịch Thừa nóng lòng biểu hiện,vừa định ngồi xuống, chân bị thương liền tê rần, tay trật khớp cũng đi theo tê rần, lập tức toàn thân vô lực rồi ngã xuống, đau đến đổ mồ hôi. “Đáng tiếc đáng tiếc, quả nhiên là hỏng rồi.” Cổ Dĩ Tiêu thở dài,thẳng đứng dậy , tiếc nuối nhìn hắn,“Lần sau có thể đổi tên thành ‘Tiểu Thừa Tử’ .” “Cổ Dĩ Tiêu, em chờ đó cho anh.” Dịch Thừa nghiến răng nghiến lợi.

Cố ý chọc hắn tức giận Cổ Dĩ Tiêu trong lòng như nở hoa, chờ cơn tức của hắn lặng xuống,cô lấy lòng lột quýt đút hắn ăn, nhưng trong lòng vẫn có nghi vấn, vì thế hỏi:“Anh tại sao gặp tai nạn xe cô? Khi đó anh không phải đang ở trong bệnh viện sao?” Dịch Thừa đem chuyện trải qua nói cho cô nghe, nghĩ đến tình cảnh mới vừa nghe được một chiếc xe từ thành phố X tới đây xảy ra tai nạn xe cộ nghiêm trọng ,trong lòng hắn còn sợ hãi. “Thì ra là như vậy a.” Cổ Dĩ Tiêu gật gật đầu,nắm chặt tay Dịch Thừa,“Không nghĩ tới trên đời có chuyện trùng hợp như vậy, sinh mệnh con người thật sự là mỏng manh”

“Em không có việc gì là tốt rồi.” Dịch Thừa nhẹ giọng nói..