Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Độc y vương phi - Chương 1

Chương 01: Vong Quốc.

Diệt quốc. Đây là chuyện cở nào kinh tâm động phách, quê hương ngày xưa an nhàn mỹ lệ, bị hủy hoại chỉ trong chốc lát. Khắp nơi là bầu không khí khói lửa chiến hỏa, tường đổ vách xiêu, màu khói đen dầy đặc, ngọn lửa không ngừng cháy cao lên, thật giống như Hỏa Long bay lượn.

Tiếng la khóc, tiếng kêu thảm thiết không ngừng truyền đến, còn kèm theo tiếng nữ nhân cầu khẩn. Nhưng là những điều này không ngăn cản được vận mệnh của nô lệ vong quốc, trở thành dê bò mặc cho người chém giết. Quốc phá, người người trở thành tù nhân.

Dẫn tới. Một đạo thanh âm lạnh lẽo như ma quỷ vang lên. Vân Phượng quốc Tiểu công chúa Phượng Lan Dạ bị kéo đi vào, nàng chỉ có mười hai tuổi, nhiều nhất cũng chỉ là một đại hài tử không buồn không lo, trải qua lễ tẩy rửa của chiến hỏa, giờ phút này sắc mặt nàng tái nhợt, đầu tóc rối bời, trước kia đôi mắt to xinh đẹp, nay chỉ còn vẻ sợ hãi và đờ đẫn, sững sờ nhìn nam tử thủ lãnh đang ngồi trên cao.

Một thân y phục cẩm bào đỏ thẳm, thắt lưng thêu hình con trăn, được làm bằng tơ lụa, Ngọc quan (cái tròn tròn bằng ngọc để cố định tóc)buộc tóc, trên ngũ quan tuyệt mỹ, ánh mắt lười biếng, mài kiếm gảy nhẹ, đôi môi mỏng vẽ lên đường cong mềm mại đáng yêu, nhưng lại nhẵn nhụi giống như độc xà, âm lạnh tàn ác từ trong xương. Hắn chính là kẻ thù của nàng, giết thân nhân nàng, cướp đi con dân của quốc gia nàng. Suy nghĩ của nàng từ từ tích tụ, lòng đầy tràn ngập hận ý, nhưng bây giờ thì cái gì đều không làm được, chỉ có thể hung hăng cắn môi của mình, cắn đến ra máu, từng giọt không ngừng rơi trên mặt đất, nhưng nàng không có một chút cảm giác nào.

Trong đại điện không khí yên lặng chết chốc, mấy đạo ánh mắt rơi vào trên người của nàng, giống như nhìn một món đồ chơi, hay một pho tượng gỗ. Vận Mệnh một công chúa của quốc gia thua trận, đơn giản chính là bị tưởng thưởng cho các thuộc hạ, hoặc trở thành quân kỹ. Tù binh tốt nhất trong mấy loại đó là làm một chiến lợi phẩm, bị mang về.

Hiện tại đang lưu hành, đại quốc vì muốn chứng tỏ mình nhân từ, giữ lại một hoặc hai người của quốc gia mất nước, để cho người trong thiên hạ nhìn thấy, bọn họ là kẻ nhân từ . Bỗng nhiên ngoài điện vang lên tiếng kêu bén nhọn. Công chúa, cứu ta, cứu ta.

Tiếp theo còn có tiếng ồ ồ của nam tử đang tức giận mắng, cùng thanh âm bạt tai: Kêu la cái gì, gia gia nguyện ý để mắt đến ngươi, là phúc khí của ngươi, ngươi vẫn kêu gào, như thế này chắc chắn sẽ sung sướng hơn làm thần tiên. (TT: tên khốn này, súng đâu rồi…đâu rồi ta bắn chết hắn) Phượng Lan Dạ nghe một cái đã biết tiếng kêu này là tỳ nữ Hoa Ngạc của nàng, nô lệ mất nước, nữ nhân chỉ cần hơi có vẻ thùy mị đều chạy không khỏi kết quả bị giày xéo đùa bỡn. Mà nàng nếu không phải còn quá nhỏ, lại là công chúa một nước, chỉ sợ sớm đã bi thảm sớm dưới độc thủ.

Nhưng Hoa Ngạc, lại như hoa như ngọc như thế? Phượng Lan Dạ ánh mắt trợn to, ngửng đầu lên nhìn về phía nam tử trên, sắc bén kêu lên: Các ngươi đều là những thứ súc sinh, thả nàng, thả nàng ra. Nam tử nhíu mày, ánh mắt càng âm hàn lạnh lẽo, tiếng ra lệnh vang đến ngoài điện: Nữ nhân mới vừa rồi, đem làm phần thưởng đi, để cho các huynh đệ nào nhìn trúng cũng có thể nếm thử.

Không nên a. Ngàn người thưởng vạn người cưỡi, đây là chuyện bi thảm nhất trên đời. Hoa Ngạc, là ta hại ngươi.

Nàng đã không còn là công chúa của Vân Phượng quốc rồi, chỉ là một tù nhân, nhưng dám tức giận mắng người cao cao tại thượng kia, đây chính là kết quả của sự trừng phạt, mà nàng tình nguyện sự trừng phạt này nên ở trên người của nàng, mà không phải trên người Hoa Ngạc. Van cầu ngươi, van cầu ngươi thả nàng ra. Sự kiêu ngạo không còn nữa, tự ái không còn nữa, quỳ gối khóc lóc đến bi ai, nước mắt từng giọt như những hạt trân châu.

Giờ phút này nàng chính là một kẻ cầu xin đáng thương. Nhìn bộ dạng nàng như vậy, trong đại điện cười ầm lên, tựa hồ như vừa chiếm được sự vui sướng rất lớn. Công chúa, cũng bất quá chỉ là nữ nhân mà thôi.

Quá nhỏ, nếu không cũng có thể nếm thử. Cũng không phải là không thể, thật đúng là còn không có hưởng qua nữ nhân mười hai tuổi, nhất định vô cùng **. Tiếng nghị luận không ngừng vang lên, chẳng qua là không ai ngăn cản bi kịch bên ngoài, tiếng kêu của Hoa Ngạc thảm thiết vô cùng.

Phượng Lan Dạ biết, là chuyện gì xảy ra, mà nàng không ngăn cản được những điều này, sống còn có cái ý nghĩa gì, thân là nô lệ mất nước, có lẽ người kế tiếp sẽ là nàng, mặc dù nàng không ngăn cản được những chuyện này, nhưng tuyệt đối không thể để cho bọn họ ô nhục mình. Chủ ý đã quyết định, không hề suy nghĩ nhiều nữa, thân thể nho nhỏ như mũi tên rời cung xông ra ngoài, đánh thẳng vào cột đồng trên đại điện. Trong lúc nhất thời, cả điện yên tĩnh lại, không biết là người nào mở miệng nói câu đầu tiên là:

Tính tình cũng rất cương trực. Phượng Lan Dạ chỉ nhìn thấy trước mặt tràn đầy ánh sao bắn ra bốn phía, rồi từ từ rơi vào trong bóng tối. . . . . ..