Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Độc y vương phi - Chương 10

Chương 10: Sảo Đấu.

Chẳng qua là lơ đãng đụng một cái thôi, lại không có chuyện nghiêm trọng gì, sao người đó lại nói chuyện như hung thần ác sát vậy, đôi mắt của Phượng Lan Dạ không khỏi hơi trầm xuống, u ám vô cùng ngửng đầu lên nhìn lại. Đèn lồng chiếu rọi , người vừa lên tiếng là một nữ nhân xinh đẹp quyến rũ, váy áo màu vàng chập chờn buông xuống trông xa như áo của tiên nữ, thắt màu trắng lụa mỏng, nổi bật lên bộ ngực cao vút, nhìn lên một chút, mặt mũi như Hoa Phù Dung, rực rở tựa ánh bình minh, tóc đen trên đầu cắm một cây trâm phỉ thúy quý giá bên trên còn khảm nạm con phượng hoàng bạch ngọc, cả người nàng rất chói lọi. Chẳng qua là lúc này trên gương mặt thiên kiều bá mị bao phủ vẻ giận dữ, con ngươi toát ra ngọn lửa nóng bỏng, hai tay chống nạnh, lạnh lùng nhìn Phượng Lan Dạ đe dọa, tựa hồ nàng vừa làm cái chuyện đại nghịch bất đạo gì đó.

Chuyện gì? Phượng Lan Dạ mang vẻ mặt khó hiểu, ánh mắt một lần nữa nhìn nữ nhân đối diện, khóe môi xả ra nụ cười lạnh. Ngươi không có mắt sao? Tại sao lại đụng vào người của ta.

Phượng Lan Dạ còn chưa kịp nói chuyện, Hoa Ngạc ở một bên giành trước một bước mở miệng: Ngươi là người nào a? công chúa chúng ta cũng không phải cố ý ? Công chúa? Nữ nhân kiều mỵ kia liền khì khì cười một tiếng, lông mày dài nhỏ chau lên, cất bước đi tới bên người Phượng Lan Dạ, sau đó dạo bước xung quanh nàng, lấy tư thế đưa mắt từ trên cao nhìn xuống nàng.

Công chúa thì thế nào? Bất quá chỉ là vong quốc nô. Phượng Lan Dạ lui về phía sau một bước kéo ra khoảng cách, nàng không thích tư thế hiện tại, lùi đến khi có thể đối mặt nhìn nhau, mới không nhanh không chậm mở miệng. Chẳng lẽ ngươi không phải sao.

Khóe môi rõ ràng là cười, nhưng nụ cười kia lạnh giá như băng tuyết tuôn chảy. Vẻ mặt không tự ti cũng không kêu ngạo, thanh âm đạm mạc xa cách. Cô gái đối diện tựa hồ ngu ngơ một chút, sau đó lửa giận bốc lên vạn trượng, khuôn mặt như Phù Dung không nhịn được vặn vẹo biến hình.

Lúc này bên đường phố người tụ lại càng ngày càng nhiều, tất cả đều mở to hai mắt chế giễu. Trong đó có người còn làm chuyện tốt lạnh nhạt mở miệng: Trầm Thanh Ế, không nghĩ tới khả năng của ngươi cũng chỉ có như vậy, ngay cả tiểu hài tử cũng không đối phó được. Dứt lời, tiếng cười lớn vang lên đầy đường, Trầm Thanh Ế mặt trong nháy mắt đen thanh một mảnh, khóe môi vẽ ra nụ cười giận dữ.

Ta mà sợ nàng, xem ta dạy dỗ nàng như thế nào. Nàng dứt lời, quay sang nha đầu vừa cao vừa lớn ra lệnh: Mộc Hàm, dạy dỗ nha đầu này cho ta. Nha đầu kia vừa nghe lệnh, đã sớm đi tới, thân hình cao lớn, vuốt quần cuốn tay áo, lộ ra cánh tay tráng kiện, bàn tay to như cái quạt, vung lên cao, người vây xem trong nháy mắt yên lặng, người người trong mắt hiện lên vẻ chế nhạo, mang bộ dáng xem náo nhiệt.

Những người này vô cùng máu lạnh, giờ phút này nàng cùng Trầm Thanh Ế chẳng qua là thú vui của bọn họ mà thôi. Nàng trả đòn sẽ đúng như monh muốn của những người này, sắc mặt trầm xuống, con ngươi hiện lên thị huyết, mặc dù không có Huyền Thiên tâm pháp hộ thân, nàng cũng còn là con sói hung ác, con báo Thị Huyết, ai có thể khi dễ được rồi nàng, ngón tay nắm chặt, chờ đợi nữ nhân kia đến gần. Gươm súng sẳng sàng, mắt thấy sẽ đánh nhau. Không gian yên tĩnh lạnh lùng, bỗng nhiên vang lên một đạo thanh âm trong trẻo nhu hòa: Đã xảy ra chuyện gì?

Đám người vây xem vừa nghe đến thanh âm này liền giạt ra giải tán, Trầm Thanh Ế sắc mặt trong nháy mắt đang đỏ bừng, bỗng biến thành màu sắc bình thường, cười đến mềm mại nịnh hót. Phượng Lan Dạ buông lỏng tay nhướng mài, trong đêm tối, ánh mắt của nàng xinh đẹp thị huyết, lạnh lùng suy đoán. Người tới là người nào? Rõ ràng lời nói ra ôn nhu như gió xuân, nhưng lại khiến cho những thứ người không có hảo ý này giống như đàn chim bay tứ tán, còn khiến cho Trầm Thanh Ế nữ nhân đang sinh sự việc không đâu lập tức thay đổi nét mặt, điều này chỉ có thể nói rõ một chuyện, người này hoặc là thân phận tôn quý, hoặc là bản lãnh quá lợi hại.

Dưới ánh sáng lóng lánh lạnh lẽo, Phượng Lan Dạ thấy rõ người đó, cũng đoán được thân phận của kẻ đến, xem ra là người hiển hách, một thân cẩm bào thượng hạng đắt tiền, thắt lưng bằng tơ lụa khảm ngọc bích, quần áo màu xám trắng làm nổi bật được ngũ quan nhu hòa nhã nhặn của hắn, giống như cơn gió mát đầu thu thổi vào mặt, làm người ta thân thể nhẹ nhàng tinh thần sảng khoái. Mâu quang nhu hòa ấm áp của hắn, không liếc nhìn Trầm Thanh Ế, mà lại rơi xuống dưới người Phượng Lan Dạ, nhưng câu nói thốt ra là nhằm vào Trầm Thanh Ế . Trầm Thanh Ế, ngươi vừa khi dễ người mới tới.

Trầm Thanh Ế rõ ràng là ngẩn người ra, nhanh chóng nhích thân thể mềm mại đáng yêu đi lại gần, nói ra lời nói giống như không có xương. Tam hoàng tử, ta không có khi dễ nàng, là nàng đụng vào ta, ngay cả nói xin lỗi cũng không có. Phượng Lan Dạ nhìn nàng làm bộ dịu dàng, thật muốn nôn, cũng không thèm nhìn đến bọn họ nữa, quay đầu về phía sau nhìn Hoa Ngạc gật đầu một cái, ưu nhã lách người đi qua, nàng không nhìn Trầm Thanh Ế, cũng không nhìn Tam hoàng tử kia.

Thiên Vận hoàng triều, hoàng tử hoàng tôn không có quan hệ gì đến nàng? Phía sau, Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp ánh mắt rơi vào thân ảnh nhỏ bé như đang suy nghĩ, người ngày không phải là quá lạnh lùng bình tĩnh hay sao, nghe nói nàng là công chúa mất nước của Vân Phượng quốc, theo lý giờ phút này hẳn nên là một nha đầu khóc hết nước mắt, mà không nên là nha đầu thản nhiên lặng lẽ như vậy, nàng mới ít tuổi, vốn nên núp ở trong ngực cha mẹ mà làm nũng, lại phải nhận chịu nổi đau diệt quốc, Nam Cung Tiếp không nhịn được mở miệng. Ngươi có khỏe không?

Phượng Lan Dạ đi tới, căn bản không rãnh mà để ý biết, thật ra thì nàng biết hắn hỏi chính là người nào? Chẳng qua là không muốn để ý tới thôi. Bốn phía có rất nhiều người núp ở ngoài vùng ánh sáng nhìn lén, lúc này không khỏi nghẹn họng nhìn trân trối, tiểu nha đầu đến tột cùng là không biết, hay là quá đơn thuần, chẳng lẽ nàng không biết hành động lần này của nàng sẽ tự mang đến tai nạn cho mình sao? Bọn họ là vong quốc nô, mà người ta là hoàng tử tôn quý. Thủ hạ Trữ Cảnh ở phía sau Tam hoàng tử sắc mặt đã sớm thay đổi, lạnh lùng kêu lên.

Lớn mật, chủ tử chúng ta đang nói chuyện với ngươi đấy? Phượng Lan Dạ ánh mắt đột nhiên trầm xuống, quanh thân tàn bạo, chậm rãi quay đầu, sát khí Thị Huyết lạnh lẻo chống lại Trữ Cảnh đang nói chuyện, Trữ Cảnh trong nội tâm run lên, chính là ánh mắt này, sẽ làm cho người ta cảm giác như mình đang ở trong hầm băng, không đủ áo che thân lạnh thấu xương. Sao lại thế này, rõ ràng là một tiểu nha đầu, mà có sự khí phách đến bực này.

Trữ cảnh tức giận đang định phát tác, chủ tử trước mặt hắn đã lên tiếng. Tốt lắm, không có chuyện của ngươi. Hắn nhướng mày nhìn Phượng Lan Dạ thân thiện cười cười, Phượng Lan Dạ ánh mắt thị huyết đã phai nhạt xuống, chỉ dâng lên sự hờ hững, xoay người rời đi, từ đầu tới đuôi cũng không mở miệng.

Hoa Ngạc đi theo phí sau của nàng bị hù dọa đến mặt và đầu cổ đầy mồ hôi, vươn tay kéo kéo ống tay áo Phượng Lan Dạ, nhỏ giọng nói thầm: Chủ tử, người ta là Tam hoàng tử? Vậy thì thế nào? Phượng Lan Dạ chẳng nói chẳng rằng, không phải là xuất thân cao quý một chút sao? Người với người vốn nên ngang hàng , nàng cũng không để ý đến việc phân biệt của cổ đại các nàng, nếu không phải giờ phút này còn chưa có tu luyện xong Huyền Thiên tâm pháp, cái thủ hạ lớn lối kia, nàng đã nghĩ hảo hảo chào hỏi hắn một bữa, bất quá nàng sẽ nhớ hắn.

Hoa Ngạc im lặng, công chúa kể từ sau khi đụng vào cột thì đã trở thành một người như vậy, nàng cũng cố nén lại không hỏi tại sao? Thân ảnh của hai người hòa vào trong dòng người, cho đến không còn nhìn thấy nữa, mấy người phía sau mới phục hồi tinh thần lại. Trầm Thanh Ế cũng bị nha đầu mới vừa rồi dọa, giờ phút này nhanh chóng lắc mông hướng Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp làm nũng.

Tam hoàng tử, ngươi nhìn nữ nhân này có phải thiếu dạy dỗ hay không? Tốt lắm, nàng ta chẳng qua là quá nhỏ, ngươi cần gì cùng nàng so đo, lần sau không cho khi dễ nàng. Nam Cung Tiếp nói xong quay đầu đi cũng không thèm nhìn tới Trầm Thanh Ế một cái, liền dẫn thị vệ Trữ Cảnh mở ra con đường đi thẳng. . . . . .

.