Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Độc y vương phi - Chương 104

Chương 104: Phong Ba Nổi Lên

Bên trong thư phòng của Tuyển viện , mặt mũi của Nam Cung Diệp thì yên tĩnh như nước, nhưng quanh thân lại lạnh lẻo, nó lan toả đến cả đôi mắt và lông mày. Các ngươi đem phạm vi thu nhỏ lại, sau này mật thiết lưu ý đường phố chung quanh đây, nếu như tra được tin tức của nam nhân này, thì chớ kinh động hắn, trở về đây bẩm báo. Dạ

Hai người ở bên trong gian phòng đồng thời ôm quyền đáp. Nam Cung Diệp lại nghĩ tới một chuyện khác: Còn có Hoa Ngạc nữa, tại sao ngay cả một cái tiểu nha đầu các ngươi cũng không giám thị được, trong chuyện này hoàn toàn là do các ngươi khinh thường. Giọng nói của Nam Cung Diệp rất bình thường, nhưng lại làm cho Nguyệt Cẩn ở trong lòng run sợ, phịch một tiếng liền quỳ xuống đất : Là lỗi của thuộc hạ, thuộc hạ cho Hoa Ngạc chỉ là một kẻ ngu, nên không có coi trọng chuyện này, chỉ tiện tay sai một người đi giám thị nàng, mới để xảy ra chuyện không may này.

Bổn vương không hy vọng không có lần tiếp theo. Nam Cung Diệp phất tay để cho những người bên trong phòng lui xuống, còn mình thì khẽ nhắm lại ánh mắt, hắn bỗng chợt chợt nhớ đến Lan Nhi, điều này làm cho gương mặt hắn bỗng nở một nụ cười làm tan chảy mọi thứ, đợi thêm một thời gian ngắn nữa, hắn sẽ xin phụ hoàng hạ chỉ ban hôn, khi đó bọn họ sẽ vĩnh viễn không chia lìa nữa, có lẽ phía trước sẽ có địch nhân, nhưng nếu bọn họ có thể cùng nhau liên thủ đối phó những người đó. . . . . . Ngày mười bốn.

Cả An Giáng thành trở nên tấp nập, náo nhiệt dị thường. Sứ thần đoàn của Lâm Phong quốc đã tới An Giáng thành, nên hai bên đường phố chi chít đầy người, thỉnh thoảng họ còn nghển cổ lên, muốn nhìn xem một chút người của Lâm Phong quốc hình dạng trông như thế nào, hơn nữa còn có lời đồn đãi xông nổi lên khắp nơi, là Lâm Phong quốc thái tử chẳng những lớn lên tuấn tú bức người, còn thông minh tuyệt đỉnh, cho nên mọi người mới cảm thấy hết sức rất hiếu kỳ. Phượng Lan Dạ cùng Vụ Tiễn cũng ẩn núp trong những người này, để nhìn một chút Lâm Phong quốc thái tử theo lời đồn của mọi người, có phải là u Dương Dật mà họ đã gặp ở Tiêu thanh hay không?

Hai bên đường phố ba binh một chốt, năm binh một trạm, mặc dù trên phố đông người, nhưng bố phòng chặt chẽ ngay cả giọt nước cũng không lọt, có thể thấy được Hạo Vân Đế rất xem nặng việc đoàn sứ thần đến thăm lần này, bỗng nhiên từ xa xa gần gần vang lên tiếng gió ngữa, người ở hai bên đường lúc này càng chen lấn chật chội, thậm chí còn nghe được có nhiều giọng nói. Tới, tới. Nghe nói Lâm Phong quốc thái tử lớn lên rất tuấn tú, hơn nữa lại hết sức thông minh.

Phượng Lan Dạ mơ hồ nghe được thanh âm của những người này, nên ngẩn đầu lên nhìn về phía đội ngũ đang đi tới. Đi đầu chính là năm trăm binh tướng của Thiên Vận hoàng triều, và người chủ trì sự tiếp đón lần này là Thụy Vương Nam Cung Duệ, Nam Cung Duệ ngồi trên lưng ngựa, hiên ngang anh tuấn, không giống với lúc bình thường nội liễm trầm ổn, hôm nay quanh người hắn còn mang theo một loại khí phách ẩn nhẫn cùng phong phạm vương giả, đều này làm cho những người ở hai bên đường phố thỉnh thoảng phải nghển cổ lên nhìn, trong đó còn có tiếng nói thẹn thùng của nhiều nữ tử vang lên. Thụy Vương rất tuấn tú, nếu như hắn liếc mắt nhìn ta một cái thì tốt quá.

Phi, ngươi xứng đôi với Thụy Vương sao? Lời nói này làm cho người kia phải líu lưỡi, trong lúc nhất thời khắp nơi đều náo nhiệt, mà Phượng Lan Dạ đối với lời nói của những người này một chút cũng không có hứng thú, nàng chỉ muốn biết người đến đây có phải là u Dương Dật hay không? Nên nàng cũng nghển cổ nhón chân nhìn qua, chỉ thấy phía sau binh tướng Thiên Vận hoàng triều, là một đội binh tướng cưỡi ngựa cao lớn của Lâm Phong quốc, mỗi người đều mặt không chút thay đổi, những tiếng ầm ỹ náo nhiệt trên đường phố tựa hồ chẳng ảnh hưởng gì đến bọn họ, đôi mắt của bọn họ nhìn thẳng, còn quanh thân thì lạnh lẻo, khôi giáp màu bạc ở dưới ánh mặt trời phản chíu ra ánh sáng lạnh chói mắt, cánh tay thì cầm nhuyễn kiếm bạc, cảnh giới nhìn chăm chú vào động tĩnh chung quanh. Những người này? Nhất định là ngân y vệ trong tam đại kì binh.

Phượng Lan Dạ khẳng định suy đoán của mình, dòng khí quanh thân những người này khác hẳn với binh tướng tầm thường, hơn nữa còn mang theo sự lãnh khốc tàn bạo, nếu người nào chọc tới bọn họ, chỉ sợ sẽ khó thoát khỏi cái chết. Phượng Lan Dạ đang suy nghĩ thì bỗng nhiên trên tay truyền đến một lực đạo, là Vụ Tiễn đang nắm tay nàng, thấp giọng thúc giục: Mau nhìn, xem một chút có phải là hắn hay không? Chỉ thấy phía sau binh tướng ngân giáp, một chiếc liễn xe hoa lệ dùng bốn con tuấn mã chạy song song kéo, tiếng vó ngựa vang lên cứng cáp mà có lực.

Trên liễn xe màu vàng hoa lệ, lụa mỏng được bao bọc chung quanh, ở mui xe có khảm nạm một viên minh châu làm nó phát ra ánh sáng ngọc chói mắt, dưới ánh mặt trời càng thêm lòe lòe nhấp nháy, rèm lụa mỏng thả từ trên đỉnh xe xuống, để che đi bên trong lúc này mơ hồ lộ ra một người, ưu nhã lười nhác tựa vào một bên giường êm trong liễn xe, tùy ý nhìn mọi thứ ở phía ngoài. Gió bỗng thổi bay lên rèm lụa mỏng, lộ ra khuôn mặt của hắn , ngũ quan rõ ràng, tuấn mỹ tuyệt luân, mỗi một góc cạnh trên gương mặt đều tà mị dị thường, tóc đen dài mược như gấm dùng một kim quang buộc lên, sau đó phân tán ở trước ngực. Có người không nhịn được phải huýt sáo , có người thì thét chói tai.

Còn Phượng Lan Dạ thì lại ngây người, mặc dù khoản cách khá xa, nhưng nàng lại thấy rất rõ ràng, người này quả nhiên là u Dương Dật mà nàng đã gặp ở Tiêu thành. Hơn nữa nam nhân kia còn nói thích nàng, thì ra hắn quả thật là Lâm Phong quốc thái tử. Bỗng nhiên Vụ Tiễn kề tai nàng, nhỏ giọng nói thầm: Lan Nhi, mau nhìn xem, Lâm Phong quốc thái tử tại sao lại cùng Tứ hoàng tử Sở Vương hồi kinh vậy.

Phượng Lan Dạ phục hồi tinh thần lại nhìn sang, quả nhiên, phía sau liễn xe của u Dương Dật, có một chiếc xe ngựa đi theo, bên trong xe ngựa này đại khái chắc là sứ thần của Lâm Phong quốc, phía sau cùng còn có một đội binh tướng, mà người dẫn đầu binh tướng lại là Sở Vương, Sở Vương điện hạ vẻ mặt hàm chứa nụ cười, trên ngũ quan cương nghị ôn nhuận ấm áp giống như ánh nắng, thỉnh thoảng còn khẽ gật đầu, đi cạnh nói chuyện cùng hắn là Lục hoàng tử An vương, họ một đường theo đoàn xe phía trước hướng phía Hoàng Thành mà đi. Không nghĩ tới Tứ hoàng tử Nam Cung Liệt lại hồi kinh, xem ra kinh thành này càng lúc càng náo nhiệt. Khóe môi Phượng Lan Dạ vẽ ra nụ cười lạnh, nhưng mà trước mắt nàng lo lắng nhất chính là một chuyện khác, u Dương Dật đã tới An Giáng thành, có thể nhắc tới chuyện của nàng hay không, xem ra chuyện này nàng nhất định phải nói cho Diệp biết, để sớm chuẩn bị.

Nghĩ tới đây, Phượng Lan Dạ xoay người thối lui về phía sau, cùng Vụ Tiễn rối rít đi ra bên ngoài. Đinh Đương, lập tức phân phó vạn Tinh, đưa tin đến Tề vương phủ, ta muốn gặp Tề vương. Dạ, tiểu thư.

Đinh đương lên tiếng trả lời rồi lui đi, Phượng Lan Dạ cùng Vụ Tiễn theo dòng người đi ra ngoài, hai nàng nhanh chóng lên xe ngựa , trở về Tô phủ. Trong xe ngựa, Vụ Tiễn mang vẻ mặt lo lắng nhìn Lan Dạ: u Dương Dật kia chỉ sợ sẽ nhắc tới ngươi, đích thị là hắn đã có chuẩn bị mà đến, nếu bắt ngươi đến Lâm Phong quốc để hai nước liên mình thì phải làm sao bây giờ? Hoàng thượng có thể đồng ý hay không đây? Lông mày Phượng Lan Dạ cau lai, khóe môi nở nụ cười lạnh: Hắn đồng ý có ích lợi gì, ta sẽ không đồng ý.

Bên trong xe ngựa lâm vào yên tình, chuyện này thật đúng là khó giải quyết, trước mắt chỉ có hy vọng duy nhất là u Dương Dật kia chỉ là đơn thuần đến để tiến hành việc hai nước ban giao, mà không phải có tính toán riêng khác. Một đường trở về Tô phủ, sắc mặt Phượng Lan Dạ vẫn âm u, trong Tô phủ mấy hạ nhân đã sớm chuồn mất rồi, ai cũng không dám chọc vào vị Nhị tiểu thư này, Nhị tiểu thư tính tình bạo phát, so với lão gia phu nhân càng lợi hại hơn, khiến bọn họ mỗi người đều rất sợ hãi, cho nên phàm khi Nhị tiểu thư tức giận, toàn bộ quý phủ từ trên xuống dưới rất yên phận và tự giác. Thược Dược Hiên, Vụ Tiễn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Lan Dạ đang buộc thật chặc , cũng có chút ít đau lòng.

Không có chuyện gì, ngươi đừng lo lắng, Tề vương cũng không phải là ngồi không, chẳng lẽ phải sợ tên kia sao, hai người các ngươi tình chàng ý thiếp, hắn muốn gậy đánh uyên ương thì cũng phải nhìn xem có đủ tư cách hay không? Lời Vụ Tiễn coi như đã nói trúng tim đen của Phượng Lan Dạ, thần sắc của nàng nhu hòa rất nhiều. Đúng vậy a, phải nhớ dù muốn gậy đánh uyên ương thì phải nhìn xem có đủ tư cách hay không? Bọn nàng mới không sợ hắn, hắn coi là thứ gì, nếu như dám chọc nàng, thì nàng tuyệt đối sẽ không để cho hắn có ngày yên ổn.

Nghĩ tới đây nàng liền thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt cũng buông lỏng: Đúng, không cần phải lo lắng nữa, nếu như người ta căn chỉ đến thăm viếng thôi, thì hai chúng ta cứ xem hắn như ô long (quạ)là được. Đúng vậy. Vụ Tiễn không nhịn được liền gật đầu, bất quá theo ý nghĩ của nàng, u Dương Dật chỉ sợ không phải là một Ô Long đơn giản như vậy, nàng thấy hắn cũng là người rất chân thành, bằng không mọi chuyện không phải quá trùng hợp hay sao? Chẳng qua tâm tình của Lan Nhi vừa khá lên, có lẽ nàng không nên chọc cho nàng ấy không vui nữa.

Hai người bắt đầu nói đến những đề tài khác, không còn nói về u Dương Dật nữa. Trong cung, Hạo Vân Đế đang ở Chính Thái điện để tiếp kiến mấy tên sứ thần của Lâm Phong quốc. Trong Chính Thái điện, trừ hoàng đế, còn có mấy vị trọng thần của Thiên Vận hoàng triều, họ cùng nhau nhìn về Lâm Phong quốc thái tử đang ở ngay giữa đại điện, thái tử đang mặc mình hoàng cẩm bào, quanh thân hắn cuồng phóng tà mị dị thường, trên ngũ quan thượng nhẹ nhuộm nụ cười, nhìn sơ cũng không phải là người khó chung đụng, vì vậy tất cả mọi người trong điện cũng buông lỏng đi rất nhiều.

u Dương Dật tiến lên một bước, ưu nhã mở miệng: Tham kiến Hạo Vân Đế, bổn thái tử đại biểu Lâm Phong quốc, đưa lên tâm ý của phụ hoàng ta. u Dương thái tử có lòng rồi, người tới, ban thưởng ghế ngồi. Trên ngũ quan luôn luôn trầm ổn của Hạo Vân Đế như ẩn như hiện làn gió êm dịu, nếu như có thể cùng Lâm Phong quốc kết liên minh vĩnh viễn thì quả là chuyện tốt, coi như hắn đã vì duệ Nhi làm một chuyện tốt cuối cùng, để khi hắn lên ngôi, trong khoảng thời gian ngắn, sẽ không có bất cứ binh đao nào.

u Dương Dật xoay người ở vị trí phía trên cao ngồi xuống, đi theo hắn đến còn mấy tên sứ thần cũng là trọng thần của Lâm Phong quốc, họ cung kính tiêu sái tiến lên hành lễ. Bọn thần ra mắt Hạo Vân Đế, Chúc Thiên Vận hoàng triều dân chúng giàu có và đông đúc, cả nước Thái Bình. Tốt, tốt.

Những lời này là người làm hoàng đế đều rất vui vẻ khi nghe được, ánh mắt của Hạo Vân Đế nhíu lại, sau đó liền vung tay lên: Ban thưởng ghế ngồi. Mấy tên sứ thần của Lâm Phong quốc cũng ngồi ở phía dưới của thái tử u Dương Dật, trên đại điện chỉ còn Tứ hoàng tử Sở Vương, cùng đám người Thụy Vương An Vương là còn đứng ở phụ cận, hắn kính cẩn ngoan ngoãn mở miệng. Nhi thần tham kiến phụ hoàng.

Hạo Vân Đế vừa nhìn thấy Nam Cung Liệt, lông mày cơ hồ có chút giật mình, sau đó chậm rãi mở miệng: Tất cả đứng lên đi, Tứ nhi tại sao lại cùng Dật thái tử hồi kinh vậy? Đám người của Nam Cung Liệt đứng dậy, còn chưa mở miệng nói thì u Dương Dật đã cướp trước một bước: Chúng ta ở trên đường gặp nhau , dọc theo đường đi, có thể nói Sở Vương điện tận tâm bảo hộ, để cho bổn thái tử cảm thấy sâu sắc vinh hạnh. Khóe môi Hạo Vân Đế vẽ ra ý cười, rồi phất tay: Cùng ngồi xuống đi.

Tạ ơn phụ hoàng, ba người trên điện hạ phân ngồi ra ngồi vào một bên. Đại điện an tĩnh lại, u Dương Dật liền vung tay lên, lập tức có người đem lễ vật mang tới, khi họ mở ra, lập tức có hương thơm xông vào mũi, cả điện giống như được tẩm hương, mọi người đồng loạt nghển cổ lên nhìn, chỉ thấy bên trong một rương gỗ nhỏ đặt lá tam diệp thảo, mà cây cỏ kia trong ba phiến lá, lại có thêm một lá đỏ, toả ra hương thơm vị thường, khiến người ngửi thấy tâm tình càng thư sướng, toàn thân nhẹ nhàng khoan khoái. Có đại thần không nhịn được dùng sức hít mũi mấy lần, tựa hồ như chưa đã ghiền vậy, đây chính là cơ hội tốt để thưởng thức a.

Trường Sinh thảo của Lâm Phong quốc, kỳ phẩm của quý quốc. Tô Thừa tướng một ngụm nói toạc ra, hắn rốt cuộc vẫn là người đức cao vọng trọng, nên chỉ một lời đã nói ra lai lịch của vật này, tin đồn Trường Sinh thảo chính là quốc bảo của Lâm Phong quốc, loại cỏ này lúc ban đầu sinh trưởng trên vách đá cheo leo, sau đó thì bị cao thủ trồng hoa của Lâm Phong quốc mang về trồng trong ngự hoa viên, trải qua bao nhiêu năm thí nghiệm, mới được thành công, cỏ này chẳng những tuổi thọ thật dài, hơn nữa không khô không héo, còn tản mát ra mùi thơm ngát đặc biệt, trong mùi thơm này chứa đựng nhiều loại chất dinh dưỡng, người ngửi thấy có thể kéo dài tuổi thọ, người luyện võ lại càng tăng thêm nội lực. Đây chính là vật ngàn vàng khó mua a, không phải có tiền là có thể mua được, không ngờ lần này Dật thái tử tới, lại dâng lên quốc lễ quý trọng như vậy.

Chẳng những là Hạo Vân Đế, ngay cả chúng thần tử trong Chính thái điện cũng cảm thấy kinh ngạc, lần này sứ thần đoàn Lâm Phong quốc tới chơi, nếu phải tặng lễ, thì tặng quà bình thường một chút là được, nhưng họ lại tặng quốc bảo, điều này làm cho lòng người sinh bất an, giống như bọn họ đang có mưu đồ gì đó. “Dật thái tử ra tay quý trọng như thế, thật làm cho trẫm cảm thấy ngoài ý muốn.” Hạo Vân Đế cũng không quanh co lòng vòng, mà gọn gàng dứt khoát mở miệng nói.

Theo lý thuyết Lâm Phong quốc cùng Thiên Vận hoàng triều bọn họ đều là đại quốc giống nhau, không cần thiết phải tặng đồ quý trọng như thế. u Dương Dật nghe thấy thế liền chậm rãi đứng dậy, nhìn về phía Hạo Vân Đế ở trên cao “Bổn thái tử lần này tới Thiên Vận hoàng triều, thứ nhất là vì sự ban giao hữu nghị giữa hai nước, thứ hai, còn muốn từ trong tay Hạo Vân Đế đòi một người.” “Đòi người?”

Tất cả mọi người trong điện đều ngây ngẩn cả người, không biết Dật thái tử này muối đòi người nào? Mà có thể xứng đáng để điện hạ nói ra như thế, trong điện mọi ánh mắt cùng nhìn về phía hắn, u Dương Dật tà mị cười lên, sau đó nhìn về Hạo Vân Đế. “Nhị tiểu thư Tô Thanh Nhã của nhà Binh Bộ Thị Lang.” Một lời như sấm nổ bên tai, ở trong điện giống như nổi lên cột nước xoáy, không nghĩ tới u Dương thái tử lại nhìn trúng tiểu thư Tô Thanh Nhã của nhà Binh Bộ Thị Lang.

Trong điện lập tức nổi lên tiếng nghị luận, những đại thần ngồi cùng nhau, không nhịn được phải nói thầm, Tô nhị tiểu thư làm sao lại nổi tiếng như vậy nhỉ? Người nào cũng đều mơ tưởng cưới nàng ấy cả, mà họ đều là nhân vật quan trọng hết, đầu tiên là cùng Tề vương có lời đồn, hiện tại thì vị u Dương thái tử này lại chạy tới muốn kết hôn với nàng, còn đưa ra lễ vật Trường Sinh thảo, có thể thấy được hắn rất xem trọng nàng. Ánh mắt của Hạo Vân Đế trở nên sâu u, thâm trầm như biển, nhìn u Dương Dật ở bên dưới, có thể cùng Lâm Phong quốc kết làm liên minh, là chuyện mà hắn hi vọng từ đáy lòng, hơn nữa thân là người của Thiên Vận hoàng triều, phụ thân của Tô Thanh Nhã còn là Binh Bộ Thị Lang, nếu như mình sắc phong nàng làm Quận chúa, đi đến Lâm Phong quốc hòa thân, vậy thì Thiên Vận cùng Lâm Phong sẽ vĩnh kết hữu hảo liên minh. Chẳng qua Hạo Vân Đế biết, giữa Tô Thanh Nhã cùng Diệp Nhi đã nổi lên quan hệ, bây giờ còn không biết tâm trạng của Diệp Nhi như thế nào, nếu như mình mạo muội ban hôn, chỉ sợ sẽ chọc giận hắn, đến lúc đó chuyện gì hắn cũng đều có thể làm ra được.

Năng lực của Diệp Nhi hắn đã từng bước thấy rõ, nếu làm hắn giận dữ, e là Lâm Phong quốc thái tử ở Thiên Vận hoàng triều sẽ gặp chuyện không may. Ngồi ở trên cao Hạo Vân Đế lâm vào thế khó xử, trong điện nhất thời không có tiếng vang, u Dương Dật híp lại đôi mắt quét về phía người ở trên cao, sau đó chậm rãi ngồi xuống , khuôn mặt nở ra nụ cười, hắn không vội, hắn có đủ kiên nhẫn chờ bọn họ trả lời. Tô Thanh Nhã, tiểu nha đầu ngươi, dám can đảm cự tuyệt ta, ta đã quay trở lại rồi.

Ở một bên khác đại điện, khuôn mặt của Thụy Vương Nam Cung Duệ đầy sầu lo, u Dương thái tử sao lại chọn trúng Nhị tiểu thư của Tô phủ vậy, chuyện này thật đúng là phiền toái, hắn biết Thất hoàng đệ rất vừa ý Tô nhị tiểu thư, nếu như phụ hoàng mạo muội ban hôn, chỉ sợ Thất hoàng đệ sẽ không thừa nhận, nhưng nếu không gả thì Lâm Phong quốc thái tử sẽ gây khó khăn cho phụ hoàng, nghĩ kỹ lại ngay cả quốc bảo Trường Sinh thảo hắn cũng lấy ra rồi, có thể thấy được hắn coi trọng Tô Thanh Nhã đến cở nào. Đang lúc mọi người ở trong điện tâm tình phức tạp, thì Hạo Vân Đế ngồi ở trên cao đã mở miệng. “Nếu u Dương thái tử vừa ý nữ nhi của Tô Thị Lang, trẫm phải hỏi ý kiến của Tô Thị Lang trước, u Dương thái tử một đường xe ngựa mệt nhọc, hay là đi dịch cung nghỉ ngơi trước, chuyện này sau đó hãy bàn tiếp có được không?”

u Dương Dật cũng không phải muốn làm khó khăn Hạo Vân Đế, vì bản thân đột nhiên đưa ra lời đề nghị này, tất nhiên phải cho người ta thời gian, nghĩ thế nên hắn liền đứng dậy ôm quyền. “Dạ, làm phiền Hạo Vân Đế rồi, nếu như hai nước có thể kết làm thông gia, ta nghĩ đây là phương pháp liên minh tốt nhất.” Hắn vốn nói không sai, nhưng mà người hắn nói hết lần này tới lần khác lại là Tô Thanh Nhã, nếu người hắn muốn là nữ nhi Văn tường của Hạo Vân Đế, thì Hạo Vân Đế cũng nguyện ý, chẳng qua…..

Sắc mặt Hạo Vân Đế có chút âm u. Nhưng cũng không nói gì, lập tức quay đầu phân phó Thụy Vương Nam Cung Duệ: “Lập tức dẫn u Dương thái tử đi dịch cung, nhất định phải chiêu đãi tốt thái tử.” “Dạ, phụ hoàng.” Nam Cung Duệ cùng Nam Cung Quân đồng thời đứng dậy, trầm ổn chào hỏi u Dương Dật, sau đó đi ra phía ngoài đại điện trước, đoàn người nhanh chóng rời đi Chính Thái điện.

Mà trong Chính Thái điện, sau khi đám người của u Dương Dật rời đi, liền bao phủ bầu không khí yên lặng chết chóc, Hạo Vân Đế nhìn về phía thần tử ở hai bên, chậm rãi mở miệng. “Các vị ái khanh thấy chuyện này thế nào?” Tô Thừa tướng lập tức đứng lên, ôm quyền hồi bẩm: “Hoàng thượng, nếu u Dương thái tử nguyện ý cùng ta vĩnh kết đồng minh là một chuyện tốt, hoàng thượng có thể tứ phong Tô Thanh Nhã làm Thạc Quận chúa, gả đến Lâm Phong quốc, như vậy mới là thượng sách.”

Tiếng nói của Tô Thừa tướng vừa dứt, mấy tên đại quan của triều đình ở bên người, đều rối rít gật đầu. Nếu như có thể cùng Lâm Phong quốc kết làm quốc gia hữu hảo, đó là phúc khí của Thiên Vận hoàng triều, tương lai có mấy chục năm đều không cần lo lắng vấn đề Lâm Phong quốc, nói không chừng hai nước sau khi liên minh, ngược lại còn có lợi cho dân sự và chiến sự. Hạo Vân Đế sao lại không biết đạo lý này, nhưng bây giờ Diệp Nhi thật giống như rất thích Tô Thanh Nhã, nếu như là người trong lòng của nhi tử, mà mình lại đem người này đưa ra ngoài, hắn còn thừa nhận mình sao?

Trong lúc nhất thời cả điện đều yên lặng, vẻ mặt của Hạo Vân Đế đầy sầu khổ, trực tiếp phất tay để mọi người lui xuống. “Đều lui xuống đi.” “Hoàng thượng?”

Tô Thừa tướng sao lại không biết Hạo Vân Đế khó xử chuyện gì, đó là bởi vì Tề vương đã thích vị Tô nhị tiểu thư kia? Tề vương dù thế nào, cũng có thể so sánh cùng quốc gia sao? Có thể so sánh cùng dân chúng sao? Trong đại điện triều thần còn muốn nói thêm nữa, bất quá vừa nhìn thấy sắc mặt hoàng thượng âm ngao khó coi, nên đâu còn dám nói gì, lập tức chậm rãi cáo an: “Bọn thần cáo lui.” Mọi người đều lui ra ngoài, còn lại Hạo Vân Đế khẽ nheo ánh mắt nghĩ tới đối sách, u Dương thái tử này làm sao lại nhìn trúng Tô Thanh Nhã chứ? Tuy nói nha đầu kia lớn lên rất đẹp, nhưng cả Thiên Vận hoàng triều mỹ nhân còn nhiều, rất nhiều, đừng nói là một, chính là hai ba, mình cũng có thể ban cho hắn. . . . . . .

Đêm lạnh như nước, ánh trăng sáng rực rỡ, gió đêm nhẹ thổi qua hoa cỏ xanh non tạo nên những đợt sóng thanh âm lồng lộng. Tô phủ – bên trong Thược Dược Hiên, Nam Cung Diệp một thân màu trắng cẩm bào đạp lên ánh trăng từ bên ngoài đi tới, da thịt của hắn dưới ánh sáng mịn màng như tuyết, con ngươi vừa thâm thúy như biển, vừa đen nhánh như ánh sao lúc nửa đêm, sáng trong mà thần bí, cánh môi màu hồng khẽ nhếch, nở ra nụ cười làm điên đảo chúng sanh, làm cho người ta liếc mắt nhìn một cái liền bị hấp dẫn ở trong phong tư tuyệt mỹ của hắn. Hắn ưu nhã đi tới bên trong gian phòng của Phượng Lan Dạ, nha đầu này ngày thường mà thấy hắn là vui vẻ ra mặt, sao lúc này trên dung nhan mềm mại lại bố trí sương lạnh nhè nhẹ, con ngươi thì lại càng âm trầm vô cùng, cước bộ dưới chân của hắn không khỏi trở nên nhẹ nhàng, một bước đi qua, liền ôm lấy thân thể kia vào lòng, ngồi vào trên giường êm, ân cần hỏi thăm.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Phượng Lan Dạ ngẩn đầu nhìn hắn, sau đó liền vươn ra một đôi tay nhỏ bé như dương chi bạch ngọc ôm lấy cổ của hắn, nàng cúi đầu thở dài một hơi, rồi mở miệng. “Ngươi biết sứ thần đoàn của Lâm Phong quốc hôm nay đã tới Thiên Vận hoàng triều rồi không?”

Ánh mắt của Nam Cung Diệp chợt lóe lên một cái, sau đó hiện lên từng đợt sóng lăn tăn, hắn chậm rãi mở miệng. “Sao vậy? Sứ thần đoàn của Lâm Phong quốc tới chơi, đã chọc tới Lan Nhi rồi sao?” Dưới tay hắn lực đạo đã tăng thêm, ôm chặt lấy Phượng Lan Dạ, nàng liền cúi người nhìn sang nơi khác, hắn không ngần ngại, không chút khách khí hôn một ngụm lên môi của nàng, mùi thơm mát lạnh lây dính ở trên cánh môi, và một ánh mắt thâm thúy cứ nhìn chằm chằm Phượng Lan Dạ, hắn muốn nhìn xem nàng vì cái gì mà lại bất an như thế.

Phượng Lan Dạ hiếm khi hôn trả lại Nam Cung Diệp, nàng đang nghĩ xem phải dùng lời nói thế nào để nói ra chuyện này, nhưng mà nàng thật nghĩ không ra, nếu như hắn biết chuyện của u Dương Dật không biết sẽ phản ứng gì nữa. Nam Cung Diệp rất hiểu thói quen của Phượng Lan Dạ, nhìn động tác lần này của nàng, liền biết đã xảy ra chuyện gì đó. “Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì thế?”

“Thái tử của Lâm Phong quốc, từng cùng ta quen biết ở Tiêu thành, hắn yêu thích ta, ta sợ. . . . . .” Phượng Lan Dạ càng nói đến cuối thì giọng càng nhỏ, đầu rũ xuống trước ngực, không dám ngẩng lên nhìn ánh mắt của Nam Cung Diệp, sợ sẽ thấy hắn tức giận, nhưng thật lâu sau nàng chỉ nghe được tiếng thở phì phò, trong nháy mắt khắp phòng ngủ đều bao phủ lãnh khí, so sánh với khí trời vào đông băng lãnh thì còn lạnh hơn mấy phần, mà thân thể của nàng đột nhiên bị lật lại một cái, thanh âm bành bạch liền vang lên. Nàng bị đánh, bị đánh vào mông.

Phượng Lan Dạ ngơ ngẩn, thật lâu mới kịp phản ứng, lỗ mũi khẽ thút thích, miệng thì mím chặt, một tiếng kêu cũng không thoát ra khỏi cổ họng. Nàng biết hắn đang giận, rất tức giận, chỉ cần hắn hết giận một chút, muốn đánh thì cứ đánh đi. Bất quá Nam Cung Diệp chỉ đánh nàng hai ba cái thì dừng tay rồi, hơn nữa xuống tay lại không nặng, bỗng nhiên thân thể của nàng lại bị kéo vào trong ngực của hắn, còn nghe được hắn bất mãn trách cứ: “Cũng biết sẽ làm cho ta đau lòng sao, nàng a, thật là một người làm cho ta không thể yên lòng mà.”

Nói xong hắn cúi đầu xuống, dùng sức cắn lấy cánh môi của Phượng Lan Dạ, lần này thì hắn dùng sức, nên Phượng Lan Dạ thấy trên môi có một trận đau, nàng còn chưa kịp phản ứng, thì thanh âm bá đạo của Nam Cung Diệp lại vang lên. “Lâm Phong quốc thái tử là cái thứ gì, lại dám vọng tưởng cưới nàng, hắn nằm mơ đi, Bổn vương muốn lập tức tiến cung, để cho phụ hoàng đem ngươi gả cho Bổn vương, nhìn xem hắn làm thế nào?” Tiếng nói vừa rơi xuống, thân thể hắn liền đứng lên, buông Phượng Lan Dạ ra, cả người giống như gió lốc sau đó mất đi bóng dáng, đợi đến khi Phượng Lan Dạ vọt ra tới ngoài, thì đâu còn thấy bóng của Nam Cung Diệp, chỉ đành phải gọi Thiên Bột Thần từ chỗ tối đi ra.

“Lập tức tiến cung bảo vệ Tề vương, không cho phép bất luận kẻ nào làm hắn bị thương.” Nàng không biết hoàng thượng tính toán những gì, tuy nói hắn bây giờ đối với Nam Cung Diệp rất áy náy, nhưng so với quốc gia, nàng không biết Nam Cung Diệp chiếm được mấy phần, cho nên vẫn phải cẩn thận mới tốt, Thiên Bột Thần nghe xong mệnh lệnh của nàng, liền lập tức lĩnh mệnh đi ngay. Bên trong gian phòng, Phượng Lan vẫn dạo bước qua lại lo âu, không biết tối nay sẽ phát sinh chuyện gì nữa?

Hoàng cung, Gia Khánh điện, bên trong tràn ngập đủ các loại màu sắc, ánh sáng lần lượt thay đổi, mọi người đang ca múa mừng cảnh thái bình. Hạo Vân Đế đang ngồi ở trên cao, còn hai bên là hậu phi trong cung, bên dưới tay là khách quý của bữa tiệc Lâm Phong quốc thái tử đang ngồi, theo thứ tự từ trên xuống chính là sứ thần của Lâm Phong quốc, mặt khác đi theo bên cạnh họ là Thụy Vương An Vương của Thiên Vận hoàng triều, và mấy tên đại thần, thỉnh thoảng cũng có người giơ chén nhỏ lên cao, hắng giọng vui mừng nói chuyện. Hạo Vân Đế quét mắt nhìn bên dưới, một đôi mắt thâm trầm thật giống như ao đầm sâu không lường được, lúc này hắn đang nhìn chăm chú vào tình cảnh trong đại điện.

Trên mặt thảm đỏ thẫm, cung đình vũ cơ đang vừa múa vừa hát, nhanh nhẹn như cánh bướm, thỉnh thoảng còn xoay tròn bay múa, mang đến một sự hợp phối với thanh âm. Thái tử u Dương Dật quanh thân lười biếng, tựa lưng vào ghế ngồi, cả đêm hắn ăn rất ít, thỉnh thoảng còn nở nụ cười, làm cho người ta nhìn không ra trong lòng hắn suy nghĩ gì, lại không thấy hắn hỏi Hạo Vân Đế về chuyện hai nước thông gia, cũng không phát biểu bất kỳ ý kiến gì. Điều này khiến hắn vừa vặn để lộ ra một loại thâm trầm mịt mờ, Hạo Vân Đế dễ dàng liền biết người trước mắt không phải là tên Hoàng Mao tiểu tử, mà là người có tâm cơ rất sâu, lần này hai nước giao hảo, mình cần phải cực kỳ thận trọng.

Trên yến tiệc khuya hôm nay, thì Binh Bộ Thị Lang Tô Diễn, vốn là nhị phẩm quan viên, không hẳn phải ở nơi đây để tham gia những trường hợp này, nhưng bởi vì Lâm Phong quốc thái tử nhắc tới Nhị tiểu thư của Tô phủ, cho nên hoàng thượng hạ chỉ, để cho Tô Diễn tham gia yến tiệc. Nhưng mà Lâm Phong quốc thái tử từ đầu tới cuối, cũng không có cùng Tô Diễn thân cận, phảng phất hắn làm như không nhận ra vậy, điều này cũng khiến cho Hạo Vân Đế không tìm ra bất kỳ chủ đề gì để nói. Trong lúc nhất thời mọi người chỉ để ý thưởng thức ca múa, ăn uống, toàn bộ không đề cập tới bất kỳ vấn đề quốc sự hay chuyện thông gia giữa hai nước.

Mắt thấy bữa tiệc sắp đến hồi kết thúc, Hạo Vân Đế cũng thở phào nhẹ nhõm, nếu u Dương thái tử không đề cập tới chuyện thông gia, đợi khi xong tiệc hắn hỏi thăm Diệp Nhi một chút, xem Diệp Nhi đối với tiểu thư Tô phủ có ý hay không, nếu như không có, thì mình sẽ phong Tô nhị tiểu thư làm Thạc Quận chúa, để hai nước thông gia, đây cũng là một chuyện tốt. Hạo Vân Đế đang suy nghĩ, thì nghe ngoài cửa Gia Khánh điện vang lên thanh âm thất kinh của thái giám. “Vương gia, Vương gia, xin cho nô tài bẩm báo một tiếng, xin cho nô tài bẩm báo một tiếng.”

Chỉ thấy ngoài cửa đại điện, một người thật nhanh tiêu sái đi vào, bên người còn có mấy tên thái giám đi theo, cùng nhau tràn vào Gia Khánh điện, Hạo Vân Đế khẽ nheo lại ánh mắt, đáy mắt hiện lên vẻ không vui, còn có chút bất đắc dĩ, người tới trừ Thất hoàng tử Nam Cung Diệp, thì căn bản không có người thứ hai. Trên đại điện quan cảnh lần lượt thay đổi, tất cả mọi người đều ngừng lại, vũ cơ khiêu vũ, thần tử đang uống rượu, thái giám cung nữ cũng đều dừng lại, trong lúc nhất thời không gian yên tĩnh không tiếng động, ánh mắt của mọi người cùng nhìn về người đột ngột xông vào, Tề vương Nam Cung Diệp. Chỉ thấy hắn mặc một bộ bạch y phiêu dật như tiên, đang đứng ngạo nghễ ở trên đại điện, mái tóc đen như mực thì trút xuống vai, còn quanh thân lại lãnh ngạo quý phái, hắn quét mắt một vòng nhìn khắp đại điện, nhưng thật ra hắn cũng không phải nhìn những người trong điện, mà tầm mắt chủ yếu rơi vào trên người vị khách quý trong bữa tiệc - u Dương Dật, bỗng nhiên khóe môi hắn nhếch lên nụ cười lạnh, vừa tươi đẹp như dòng sông, vừa mang theo sát khí.

Nhi thần tham kiến phụ hoàng. Nam Cung Diệp mở miệng nói, sắc mặt của Hạo Vân Đế thoáng trầm xuống, dù có không vui hắn cũng không có cách nào phát tát, huống chi còn ở trước mặt của người Lâm Phong quốc, Diệp nhi vừa làm mất đi nghi lễ, nếu còn nói thêm cái gì nữa, chẳng phải để cho người ta có cơ hội chế giễu sao? Hạo Vân Đế bất đắc dĩ đành mở miệng: Đứng lên đi, ban thưởng ghế ngồi. Trong lòng của Hạo Vân Đế cũng mơ hồ đoán ra một chút, chẳng lẽ Diệp Nhi đã biết chuyện Lâm Phong quốc thái tử tới là muốn thông gia sao? Cho nên tên này mới có xông vào bữa tiệc như thế, vì dựa theo cá tính trầm ổn lãnh tĩnh của Diệp Nhi, sẽ không đến nổi làm ra chuyện này, Hạo Vân Đế càng nghĩ càng cảm thấy tên này xuất hiện là vì chuyện này, nên không khỏi có chút nóng lòng, vì hắn không hy vọng ở trong đại điện mà nổi lên xung đột cùng Lâm Phong quốc thái tử.

Hạo Vân Đế đang suy nghĩ, thì ngay giữa đại điện Nam Cung Diệp đã chậm rãi đứng dậy, nhưng cũng không có ngồi xuống, hắn vẫn đứng ở trong đại điện như cũ, vì hắn không ngồi xuống nên người khác cũng không thể uống rượu dùng bữa tiếp, trong điện vẫn yên tĩnh không tiếng động như cũ, tất cả mọi người đều nhìn vào vị Tề vương điện hạ này, muốn xem rốt cuộc hắn định làm cái gì, mấy lão thần của Thiên Vận hoàng triều, giờ phút này sắc mặt hơi khó xem, thở phì phì nhìn chằm chằm bóng lưng của Tề vương. Nam Cung Diệp mới không thèm để ý tới bất luận kẻ nào, vẻ mặt lạnh nhạt, trầm giọng mở miệng. Nhi thần đến Gia Khánh điện, là có một chuyện muốn bẩm báo với phụ hoàng, nhi thần muốn nạp Nhị tiểu thư Tô Thanh Nhã của nhà Binh Bộ Thị Lang làm phi, xin phụ hoàng thành toàn.

Hắn vừa nói xong, cả điện trong nháy mắt yên lặng như chỗ không người, ngay cả không khí cũng thoát chốc lạnh lẽo hẳn đi, u Dương Dật vẫn tùy ý lười biếng dựa vào ghết ngồi bỗng nhiên giật mình, con ngươi như đá ngầm quét về phía Tề vương Nam Cung Diệp, khóe môi nở nụ cười mê ly, chẳng lẽ người trong lòng Thanh Nhã chính là vị Tề vương điện hạ này, quả nhiên là một đối thủ có thực lực, tốt, hắn thích nhất loại đối thủ có năng lực này. u Dương Dật nghĩ thế nên không nóng lòng, chỉ ngước mắt thản nhiên nhìn về Hạo Vân Đế, nếu nói về hôn sự, thì hắn là người mở miệng trước , cho dù Hạo Vân Đế có lòng thiên vị nhi tử, vậy thì cũng phải nhìn xem hắn có đồng ý hay không. Nghĩ đến đây ánh mắt của đột nhiên trầm xuống, rồi hiện lên sát khí, tràn ngập quanh người. Trong đại điện, giống như có hai con người cường thế khí phách đang chống lại nhau.

Hai đôi mắt như phủ đây gió lạnh mưa sa, còn phát ra sấm sét vang dội, bùm bùm đấu nhau, những người bên cạnh này, ai cũng không dám nói nhiều, họ hết nhìn sang cái này rồi nhìn sang cái kia, hai nam nhân này đều là nhân trung long phượng, lại đồng thời cùng nhau coi trọng Tô nhị tiểu thư kia, nàng ta đến tột cùng có chỗ nào hơn người, không phải chỉ là một nữ tử khuê các thôi sao? Mọi người đang cùng nhau suy đoán, thì cuộc chiến đấu bằng ánh mắt của Tề vương Nam Cung Diệp cùng u Dương thái tử đã kết thúc, Nam Cung Diệp thu hồi tầm mắt nhìn về Hạo Vân Đế. Phụ hoàng, nhi thần yêu cầu phụ hoàng tứ hôn.

Hạo Vân Đế nhìn về u Dương thái tử, chậm rãi mở miệng: u Dương thái tử, ngươi nhìn xem chuyện này? u Dương Dật dời mắt nhìn về phía Hạo Vân Đế, sau đó nhàn nhạt mở miệng: Nếu như bổn thái tử nhớ được không lầm, thì đám cưới với Nhị tiểu thư của Tô phủ là do bản thái tử nói trước, chuyện này có phải có chút thiên vị hay không, hơn nữa chuyện hai nước thông gia là đại kế dân sinh, chẳng lẽ Hạo Vân Đế không sợ người trong thiên hạ nhạo báng, vì một nữ nhân mà phải dồn dân chúng của hai nước vào cảnh nước sôi lửa bỏng? Lời vừa nói ra, mọi người trong cả điện đều biến sắc, lời nói của u Dương thái tử hàm chứa rất rõ ràng a, nếu như Tô nhị tiểu thư không gả, vậy thì Lâm Phong quốc bọn họ sẽ không cùng Thiên Vận hoàng triều giao hảo, đến lúc đó, hai nước sẽ lâm vào chiến tranh, dân chúng tự nhiên sẽ lầm than.

Tiếng nói của u Dương Dật vừa dứt, thì sứ thần đi theo bên người hắn liền đứng lên, nhìn về Hạo Vân Đế hành lễ, rồi chậm rãi mở miệng. Lần này thái tử chúng ta đến Thiên Vận hoàng triều, là do hoàng thượng của ta ký thác kỳ vọng, hi vọng hai nước vĩnh kết hữu hảo, còn dâng lên Trường Sinh thảo, nên hi vọng Hạo Vân Đế hiểu thành ý của chúng ta. Thái tử từ trước cho tới nay rất là bất quy tắc, mãi vẫn không chịu nạp phi, nên hoàng đế Lâm Phong quốc rất nhức đầu, nhưng mà hết lần này tới lần khác hắn lại thông minh tuyệt đỉnh, trong tay còn có kì binh ngân y vệ, là đệ nhất nhân của Lâm Phong quốc, nên hiếm thấy lần này hắn muốn nạp phi, vì vậy lão hoàng đế của Lâm Phong quốc bất kể hắn nói yêu cầu gì cũng đáp ứng, ngay cả quốc phẩm Trường Sinh thảo cũng hiến ra ngoài, có thể thấy bọn họ rất khẩn cấp muốn cưới vị Tô nhị tiểu thư này, bằng không, lại không biết phải đợi bao nhiêu ngày nữa thái tử mới chịu nạp phi.

Sứ thần của Lâm Phong quốc cũng đều là mấy trọng thần, lúc này tất cả mọi người đều đứng lên, biểu lộ rõ ý nguyện của hoàng thượng nhà mình . Mà người của Thiên Vận hoàng triều, khi nhìn về phía Thất hoàng tử Tề vương, trong mắt họ chỉ có trách cứ, Tề vương cũng thiệt là, không có chuyện gì đi thích Tô nhị tiểu thư kia làm gì, Thiên Vận hoàng triều này lớn như thế người nào không thích, hết lần này tới lần khác lại muốn cùng u Dương thái tử tranh giành nữ nhân, đây chính là đại sự giữa hai nước, làm sao có thể mang nhi nữ tình trường vào đây? Tô Thừa tướng lúc này đã đứng lên, hắn nhìn về Tề vương Nam Cung Diệp, nói lời tâm huyết.

Tề vương điện hạ, đây chính là đại sự của hai nước, xin Tề vương điện hạ hãy nghĩ lại. Tô Thừa tướng vửa dứt lời, thì bên cạnh có mấy vị tất cả trọng thần của Thiên Vận hoàng triều đều đứng lên, trầm giọng phụ họa: Xin Tề vương điện hạ nghĩ lại. Nam Cung Diệp nheo lại ánh mắt, một đôi mắt phượng cuồng phóng nhíu lại, tinh quang bắn ra, sắc bén như lưỡi đao đâm vào đám người của Tô Thừa tướng, mà khóe môi của hắn thì vẽ ra nụ cười lạnh lùng, khi nhìn đám người của tô Thừa tướng thì giận dữ quát.

Cả một đám hỗn trướng, Thiên Vận hoàng triều của chúng ta lúc nào cần tới chuyện thông gia để giữ vững giang sơn, xem ra đám người vô liêm sỉ các ngươi cũng nên trở về nhà của mình rồi, còn ở đây làm cái gì, nâng cao chí khí của người ta mà diệt đi uy phong của mình, người như thế không có cũng được. Lúc này bị Nam Cung Diệp một phen lên án mạnh mẽ, Tô Thừa tướng cùng mấy trọng thần trong triều, gương mặt thoáng cái đỏ ngầu, giận đến thân thể phát run, một câu cũng nói không nên lời. Mà Nam Cung Diệp mắng xong những lão thần, liền quay đầu nhìn về Hạo Vân Đế đang ngồi trên cao.

Nhi thần xin phụ hoàng ban hôn. Bất kể ai muốn cùng hắn đoạt Lan Nhi, điều là nằm mơ, khuôn mặt Nam Cung Diệp âm u, trong đôi mắt đen thui nổi lên gợn sóng u nhã, cùng một thân ngạo nghễ, lạnh lẽo nhìn mọi người trong đại điện. Hạo Vân Đế thấy thế vừa nhức đầu vừa phiền não, chuyện trước mắt không biết phải giải quyết như thế nào, bất kể là đắc tội với bên nào thì cũng không phải là mong muốn trong lòng hắn, cuối cùng hắn đem mâu quang khẽ dời, quét về phía chỗ ngồi của Binh Bộ Thị Lang Tô Diễn ở vị trí sau cùng của đại điện.

Tô ái khanh, ngươi muốn để cho Tô nhị tiểu thư đi đến Lâm Phong hoà thân, hay là gả cho Tề vương điện hạ làm phi? Trên đại điện phát sinh hết thảy mọi chuyện, Tô Diễn đã sớm rõ như lòng bàn tay, hơn nữa nữ nhi là ai hắn cũng đã biết, làm sao có thể để cho nàng gả đến Lâm Phong quốc, cho nên Tô Diễn lập tức bước ra khỏi hàng quỳ giữa đại điện, trầm giọng mở miệng. Xin hoàng thượng để tiểu nữ gả cho Tề vương làm phi, hạ quan tuổi đã cao, không muốn tiểu nữ phải đi đến Lâm Phong quốc.

Lời vừa nói ra, mọi người trong điện đều nhìn sang, lúc này Hạo Vân Đế nhìn u Dương Dật nói. Hôn sự của nữ nhi vẫn làm theo lệnh của cha mẹ, u Dương thái tử có thể thấy rõ rồi đấy? Đây cũng không phải là lỗi của hắn, Tô gia người ta không muốn để cho nữ nhi đến nước khác, dù cho hắn là một hoàng đế cũng không thể bắt buộc người khác, dĩ nhiên trong chuyện này hắn cũng có lòng tiêng tư, nếu không phải nhi tử thích nàng, thì hắn đã sớm hạ chỉ rồi, làm gì có chuyện hỏi người khác.

u Dương Dật nhìn tình huống trong điện, sau đó từ từ phủi tay đứng lên , quét mắt về phía Hạo Vân Đế. Xem ra Hạo Vân Đế đã có chuẩn bị cùng Lâm Phong quốc đối địch rồi, bất quá bổn thái tử muốn hỏi một câu. Hắn nói xong liền xoay người nhìn về phía Nam Cung Diệp, hiển nhiên câu hỏi kia là hỏi Nam Cung Diệp , mâu quang của Nam Cung Diệp nhìn thẳng vào hắn, nó còn mang theo dòng khí lạnh lẽo, dám cùng ta tranh đoạt Lan Nhi, ta thật hận không được lập tức đem tên này bầm thây vạn đoạn, tưởng mình là Lâm Phong quốc thái tử thì rất giỏi sao? Nằm mơ, Thiên Vận hoàng triều của bọn họ không sợ Lâm Phong quốc.

Ngồi ở trên cao Hạo Vân Đế nghe được lời nói của u Dương Dật, trong lòng mặc dù rất thất vọng, và cũng có chút đả kích, nhưng vì giải gút mắt trong lòng Diệp Nhi, hắn cũng nhận, hơn nữa hai nhà đánh nhau, ai thắng ai thua còn không biết được đâu. Trong đại điện, tất cả mọi người đều chăm chú nhìn vào hai con người xuất chúng chói sáng minh châu đang đứng kia, quả nhiên là hai đóa hoa tuyệt thế, đều đồng dạng là tuyệt sắc, một người lạnh lùng như Băng, như sương, làm người ta không tự chủ mà duy trì khoản cách ba thước, còn một người thì tà mị khinh cuồng, từ đầu tới đuôi đều nở nụ cười đối với mọi người, nhưng ở trong đáy mắt lại chiếu từng tia sáng ngoan lệ tàn bạo. u Dương Dật đi tới trước mặt Nam Cung Diệp, rồi chậm rãi gằn từng chữ mở miệng.

Có lẽ hai nước xảy ra chiến tranh, ta và ngươi cũng không có gì quan trọng lắm, nhưng đừng quên là ai đã khiến cho hai nước khai chiến, đến lúc đó trong mắt của người trong thiên hạ, Nhị tiểu thư Tô Thanh Nhã của Tô phủ chính là hồng nhan hoạ thuỷ, trọn đời của nàng không thể ra khỏi cửa, và cũng sẽ bị người người nguyền rủa, chỉ nước miếng thôi cũng đủ để nàng chết đuối, nếu như ngươi yêu nàng, sao có thể nhẫn tâm để nàng bị chỉ trích như thế? Trong điện, lúc này sắc mặt mọi người đều thay đổi, trong đó nhiều nhất chính là Nam Cung Diệp, tiếp theo là Tô Diễn. Trong nội tâm của mọi người chỉ có có một ý niệm, u Dương Dật quả nhiên đủ thông minh, đủ ngoan độc, hơn nữa lời nói của hắn một chút cũng không sai, có lẽ hai nước khai chiến, những kẻ như bọn họ không bị sao cả, chỉ bất quá là đánh giặc thôi, bất kể ai thắng ai thua, bọn họ cũng có bị thiệt thòi gì, nhưng những dân chúng bị chiến hỏa liên luỵ, chỉ sợ sẽ nguyền rủa Tô Thanh Nhã, cuối cùng nàng sẽ trở thành hồng nhan hoạ thuỷ trong miệng của mọi người, vĩnh viễn phải sống chịu đựng vào miệng lưỡi của người khác

Ngươi, thật quá âm hiểm, như vậy, ngươi càng không xứng với cưới nàng. Nam Cung Diệp khinh thường nói, nghe được lời nói âm độc của u Dương Dật, sắc mặt của hắn âm ngao khó coi, hai tay nắm chặt thành quyền, các ngón tay cũng trắng bệch ra, một kẻ không chừa bất cứ thủ đoạn nào để tranh đoạt, căn bản không xứng với nói Lan Nhi, đừng nói đến việc cưới nàng. Hắn cho dù phụ hết người trong thiên hạ, cũng sẽ không để người nam nhân này toại nguyện, càng sẽ không để Lan Nhi gả cho hắn, nhưng mà vừa nghĩ tới lúc hai nước khai chiến, trên lưng của Lan Nhi phải mang nhơ danh, tim hắn liền như bị đao cắt, đôi mắt màu đen lại càng đầy trời u ám, đôi môi nhếch lên nhưng một chữ cũng nói không ra lời.

Trong lúc nhất thời cả điện một chút thanh âm cũng không có. Thụy Vương Nam Cung Duệ thấy sắc mặt của Thất hoàng đệ khó coi, liền biết trong lòng hắn đang khó chịu, nên từ từ đứng lên, cất bước đi ra ngoài rồi bình tĩnh hỏi: u Dương thái tử nói như thế không phải là làm khó người khác sao? Nếu Tô Thanh Nhã không nguyện ý đi Lâm Phong quốc hoà thân, chẳng lẽ chúng ta phải mạnh mẽ bức ép nàng, nếu như nàng có chuyện không may gì xảy ra, chỉ sợ danh tiếng của Lâm Phong quốc thái tử cũng bị hao tổn. Thụy Vương nói cũng cực kỳ đúng, chẳng những là thần tử của Thiên Vận hoàng triều, mà ngay cả những thần tử của Lâm Phong quốc cũng liên tiếp gật đầu.

Nếu thật sự bức tử người ta, chắc chắn sẽ bị phiền toái, hơn nữa anh danh của thái tử có thể bị hao tổn, nữ nhân cùng so với anh danh của thái tử, cuối cùng vẫn kém một chút, vì vậy tất cả mọi người đều nhìn u Dương thái tử. Chỉ thấy hắn thanh nhã cười khẽ, rồi chậm rãi mở miệng. Như vậy đi, chúng ta tỷ võ quyết đấu, người thắng sẽ cưới Tô nhị tiểu thư, người thua tự động rút lui.

u Dương Dật đánh ván cờ này coi như đang cầu thắng, bởi vì hắn vốn đã thua hết một phần, nên bây giờ phải cứu vãn lại một nữa cục, thì ván này hắn mới có thể thắng. Nam Cung Diệp vừa nghe thấy hắn nói thế, sắc mặt liền khó coi, tại sao hắn phải cùng tên này quyết đấu chứ, Lan Nhi vốn chính là của hắn , người nam nhân này lại muốn cùng hắn quyết đấu, để giành nữ nhân của hắn sao, trong mắt Nam Cung Diệp hiện lên sát cơ, đang tuỳ lúc có thể bộc phát, lúc này Thụy Vương Nam Cung Duệ đứng ở bên cạnh liền lôi tay của hắn, nhỏ giọng nói thầm. Ngươi đừng quên danh tiếng của Tô nhị tiểu thư.

Một tiếng này đã nhắc nhở Nam Cung Diệp, để hắn tỉnh táo lại, đúng vậy a, hắn còn phải bận tâm danh tiếng của Lan Nhi, nếu như hai nước thật sự đánh nhau, Lan Nhi sẽ là hồng nhan họa thủy, mặc dù hắn biết nàng sẽ không để ý, nhưng e là nàng cũng không vui vẻ gì, cho nên hắn tuyệt đối phải để cho người nam nhân này tâm phục khẩu phục. Không phải là tỷ thí sao? Chẳng lẽ mình sợ hắn thắng à. Tốt, khi nào?

Lời nói của Nam Cung Diệp vừa rơi xuống, mọi người trong điện liền thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng giải quyết được viên mãn, bất quá nghĩ đến trận quyết đấu này, quanh thân của họ không khỏi sôi trào lên, không biết được một trong hai người ai sẽ thắng, mọi người suy nghĩ kỹ một chút, thì cảm thấy Lâm Phong quốc thái tử có phần thắng lớn hơn. Tề vương Nam Cung Diệp ở Đế kinh là tên lãnh khốc quái gở, hơn nữa còn âm trầm, nhưng mà mọi người lại không có nghe nói võ công của hắn lợi hại ra sao, mặc dù chắc không tệ, nhưng so sánh với Lâm Phong quốc thái tử, chỉ sợ sẽ kém một chút, trong truyền thuyết ngân y vệ là kì binh trong tay của u Dương thái tử, nếu hắn có thể huấn luyện ra kỳ binh như thế, thì khó mà bại trong tay Tề vương được . Mọi người đang suy nghĩ, thì thanh âm của u Dương Dật đã vang lên: Năm ngày sau.

Tốt. Nam Cung Diệp vừa nói xong, liền phủi đích rời đi, cũng không thèm nhìn tới mọi người trong điện nữa, trên đại điện dạ tiệc đến đây coi như là kết thúc, đã bị Tề vương náo loạn như vậy, đâu còn có người nào có tâm tình ăn uống nữa, u Dương thái tử cũng cáo từ, để đám người của Thụy Vương cùng An vương hộ tống bọn họ trở về dịch cung, mà những sứ thần đi theo thì một tấc cũng không rời đi u Dương thái tử, lúc này các đại thần của Thiên Vận hoàng triều cũng đã cáo từ rời đi, ngay cả cung đình vũ cơ cũng lui xuống. Trong đại điện, lúc này một mảnh hỗn độn, thái giám cung nữ thì đang quỳ trên đất, Hạo Vân Đế cả người mệt mỏi, ngay cả mấy vị hậu phi ở phía sau cũng đã đứng lên, chuyện xảy ra khuya hôm nay, ai trong các nàng cũng không dám nhiều lời, nhìn qua có thể thấy hoàng thượng tâm tình cực kém, nếu giờ phút các nàng còn trêu chọc hắn nữa, chỉ sợ không có kết quả tốt.

Sau khi Hạo Vân Đế rời đi, mấy người bọn họ mới chậm rãi trở về cung điện của mình. Trong Tô phủ, Phượng Lan Dạ cùng Vụ Tiễn đang một mực đi tới đi lui trước đại môn, vì hai nàng đang nóng lòng chờ đợi phụ thân Tô Diễn. Tô Diễn đã tiến cung đi tham gia bữa tiệc, chỉ khi hắn trở lại, các nàng mới biết được khuya hôm nay đã xảy ra chuyện gì.

Một chiếc xe ngựa nhanh chóng chạy đến, rất nhanh thì dừng ở ngoài cửa phủ, Phượng Lan Dạ cũng không đợi được đến khi Tô Diễn xuống xe, nhanh chóng cùng Vụ Tiễn chạy vội đến, vén rèm xe dìu Tô Diễn xuống xe. Phụ thân, như thế nào? Khuya hôm có phát sinh chuyện gì nay không? Đúng vậy a, không có phát sinh chuyện gì sao?

Vụ Tiễn lập lại câu hỏi, theo cá tính của Nam Cung Diệp, nếu hắn cùng u Dương Dật nổi lên xung đột, e là sẽ đánh nhau, như thế sẽ làm cho hoàng thượng tức giận, ông ta nhất định sẽ trị tội Tề vương , cho nên Vụ Tiễn mới lo lắng như vậy. Tô Diễn làm sao mà không biết nữ nhi đang lo lắng điều gì, nên hắn một đường đi vào Tô phủ, vừa đi vừa nói cho nữ nhi biết mọi chuyện. Không có chuyện gì, yên tâm đi.

Phượng Lan Dạ thở ra một tiếng, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, chỉ cần Nam Cung Diệp không có chuyện gì là tốt rồi, nàng đưa tay vỗ vỗ ngực, mà Vụ Tiễn ở bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà Tô Diễn đã dừng bước, xoay người nhìn hai nữ nhi, muốn nói cái gì đó rồi lại thôi, cuối cùng đành trầm giọng mở miệng. Chẳng qua u Dương thái tử muốn vào năm ngày sau cùng Tề vương tỷ võ quyết đấu, người thua sẽ tự động rút lui, người thắng có thể cưới Nhã Nhi. Cái gì? Tại sao có thể như vậy a.

Phượng Lan Dạ nghẹn họng nhìn trân trối phụ thân, không nghĩ tới mọi chuyện lại diễn biến thành như vậy, còn luận võ quyết đấu nữa, nàng ở trong mắt của hai người nam này đã thành cái gì rồi, nghĩ đến đây nàng không khỏi giận dữ, Nam Cung Diệp tại sao lại đồng ý cùng u Dương Dật tỷ võ quyết đấu, hắn ta là cái thứ gì chứ, chỉ là một kẻ không biết từ đâu nhô ra, lại muốn cùng Nam Cung Diệp tỷ võ quyết đấu, phi, hắn cũng xứng sao. Phượng Lan Dạ càng nghĩ càng tức giận, sắc mặt âm u cực kỳ khó coi. Tô Diễn biết nữ nhi tức cái gì, nên vội vàng mở miệng.

Ngươi đừng trách Tề vương, Tề vương là vì ngươi mà suy nghĩ, u Dương thái tử kia nói, nếu như ngươi gả cho Tề vương, hai nước sẽ xảy ra chiến tranh, mà đến lúc đó ngươi sẽ là hồng nhan họa thủy trong mắt tất cả dân chúng, đừng nói là những triều thần như chúng ta, ngay cả bá tánh bình dân, cũng nhất định sẽ nguyền rủa ngươi mắng ngươi , Tề vương vì thanh danh của ngươi, cho nên mới đáp ứng tỷ võ. Tô Diễn vừa nói xong, Phượng Lan Dạ tức đến muốn phát nổ, lửa giận bốc lên vạn trượng, tốt cho ngươi u Dương Dật, lại dám hãm hại ta như thế, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi, lúc này một đôi mắt xinh đẹp âm ngao lãnh khốc tràn đầy tia lửa bắn ra, tuôn rơi khắp nơi. Tô Diễn liếc nhìn hai người các nàng một cái, rồi xoay người liền đi vào trong, Vụ Tiễn dìu Phượng Lan Dạ một đường trở về Thược Dược Hiên, nhưng Phượng Lan Dạ càng nghĩ càng tức giận, cuối cùng cắn răng một cái trầm giọng nói.

Ta đi tìm hắn, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho tên khốn kiếp này. Tư Mã Vụ Tiễn vừa nghe nàng nói muốn đi tìm u Dương thái tử, làm sao mà để cho nàng đi, u Dương thái tử kia là người lợi hại đến cỡ nào, giờ phút này hắn đang ở tại dịch cung, không nói đến chuyện có nhiều binh tướng đề phòng sâm nghiêm, mà những người ở bên cạnh hắn cũng đều là nhất đẳng cao thủ, hơn nữa ngay cả bản thân hắn võ công cũng bí hiểm rồi, mặc dù võ công của Lan Nhi hết sức lợi hại, nhưng mà kẻ địch cũng có nhiều cao thủ , cho nên chuyện này hay phải bàn bạc kỹ hơn mới được. Được rồi, chúng ta đợi Tề vương điện hạ tới rồi hãy nói, ta tin tưởng hắn nhất định sẽ đến.

Vụ Tiễn vừa nói xong, liền thấy bên cạnh bỗng dưng nổi lên một trận gió cuồn cuộn, chỉ thấy có một người đang dựa cửa mà đứng, mái tóc đen dài thả xuống che lại một chút ánh trăng bóng loáng chiếu trên gương mặt hắn, quanh thân mặc một cẩm bào màu trắng, làm cho người ta có cảm giác nhẹ như thuỷ nguyệt, mùi thơm trên người hắn lúc này đang lơ lửng ở trong không khí. Vụ Tiễn vừa nhìn thấy Tề vương xuất hiện, lập tức buông ra ta Phượng Lan Dạ ra, nhàn nhạt mở miệng. Nàng giao lại cho ngươi.

Nói xong liền xoay người rời đi, mà Phượng Lan Dạ thì đang lấy lại bình tĩnh, từng bước đi tới bên cạnh Nam Cung Diệp, đợi đến khi đi tới trước mặt của hắn, Nam Cung Diệp liền đưa tay lên kéo nàng vào trong lòng, nghĩ đến người nam nhân u Dương kia, khuôn mặt của hắn lúc sáng lúc tối, lãnh khí sưu sưu hiện lên, hắn một đường ôm lấy Phượng Lan Dạ trở về phòng. Dọc theo đường đi hai người ai cũng không nói gì, Phượng Lan Dạ vươn tay ôm cổ hắn, ôn nhu mở miệng. Diệp, thật xin lỗi.

Cũng là nàng mang đến phiền toái cho hắn , nhưng quả thật nàng không biết u Dương Dật lại vô sỉ đến vậy, ban đầu khi ở Tiếu thành nàng cùng hắn cũng không có quá nhiều gần gửi, sao lại bỗng nhiên có đoạn nghiệt duyên này thế. Dung mạo của Nam Cung Diệp vẫn ôn nhuận dục dú tuấn mỹ, khí chất sáng trong, cùng ánh mắt ôn nhu tựa như trích tiên trong thần thoại, không chấp nhất, không quá nhiều bận lòng. Tốt lắm, tiểu nha đầu này đang rối rắm cái gì đấy? Chẳng lẽ không tin tưởng ta sao? Ta đây cho dù chỉ còn một hơi thở, thì năm ngày vẫn sẽ đem cái tên nam nhân dám can đảm nghĩ lung tung đến đồ của người khác đánh về Lâm Phong quốc, để cho hắn than hồ càn rỡ, tha hồ tiêu Dao.

Ừ, ta tin tưởng ngươi. Bản lĩnh của Nam Cung Diệp, Phượng Lan Dạ biết rất rõ, đương kim trên đời này ít có người theo kịp , mà bản lãnh của u Dương Dật Lâm Phong quốc nàng cũng biết, ban đầu lúc ở Tiếu thành mặc dù không có cùng hắn động thủ qua, nhưng nàng có quan sát nên đánh giá được, bản lãnh của hắn so sánh với nàng, thì sàn sàn ngang nhau, cũng có lẽ nàng đánh không lại hắn, nhưng nếu so sánh cùng Nam Cung Diệp, e là vẫn yếu kém một chút, cho nên nàng không cần phải lo lắng. Võ công của Nam Cung Diệp, dựa theo tuổi của hắn mà suy tính, một thân võ công của hắn có thể nói khó dùng bút mực để diễn tả, hiển nhiên là xuất thần nhập hóa, mà sở dĩ hắn luyện được thần công như thế, thứ nhất là được sự giúp đỡ của gia gia, người đã truyền lại bí quyết võ công cho đời sau, thứ hai còn có một vài sư phụ ban đầu dạy Nam Cung Diệp tập võ, họ đều là cao thủ tên tuổi, cuối cùng trước khi rời đi khỏi hắn, còn đem nội lực trên người toàn truyền cho Nam Cung Diệp, cho nên nội lực ở trên người hắn mới có thể cường đại như thế, trước mắt có thể thấy hắn là cao thủ hiếm thấy trên đời.

Hai người vừa trở về phòng, Phượng Lan Dạ chợt nhớ đến lời nói của phụ thân, nghĩ tới u Dương Dật kia lại là tiểu nhân, dám đen việc hủy hoại danh tiếng của mình để uy hiếp Nam Cung Diệp, có thể thấy được người này bụng dạ khó lường, cho nên nàng liền nhắc nhở Nam Cung Diệp. Năm ngày sau tỷ võ, ngươi ngàn vạn lần phải cẩn thận một chút, chỉ sợ nam nhân kia sẽ đánh lén. Nam Cung Diệp mặt mày như hoạ, lạnh lùng cười: Ta sao lại sợ hắn, Lan Nhi đừng lo lắng.

Hai người ở trong phòng cẩn thận nói chuyện, lúc Nam Cung Diệp ôm Phượng Lan Dạ, trong lòng đã hạ quyết tâm, sau khi lần tỷ võ này kết thúc, nhất định phải để phụ hoàng hạ chỉ, cưới Lan Nhi trở về phủ, như vậy hắn cũng sẽ không có nhiều lo lắng nữa. Trong phòng ánh đèn từ từ đung đưa, đêm càng ngày càng mờ. Ai biết đêm hôm nay ở bên kia dịch cung lại xảy ra chuyện, trời còn chưa sáng liền có người trình diện ở tẩm cung của Hạo Vân Đế .

Hoàng thượng, không xong, có người xông vào dịch cung ám sát u Dương thái tử. Người bẩm báo chính là Đại tướng quân Tây Môn Vân. Hạo Vân Đế bậc ngồi dậy từ trên giường, sắc mặt âm ngao, lạnh lẽo nhìn chằm chằm Tây Môn Vân, thật lâu sau mới mở miệng nói: sứ thần của Lâm Phong quốc không có xảy ra chuyện gì chứ?

Không có, vừa rồi mặc dù bọn họ tới nhiều người, nhưng cũng không tổn hại được Lâm Phong quốc thái tử, chẳng qua họ chỉ bị sợ bóng sợ gió một hồi, bất quá sứ thần của Lâm Phong quốc đối với chuyện này rất bất mãn, họ cho rằng Tề vương đã phái người ám sát thái tử bọn họ , còn la hét muốn hoàng thượng cho bọn hắn một lời giải thích. Hạo Vân Đế híp mắt lại, tinh quang trong mắt bắn ra bốn phía, hắn nhìn về Tây Môn Vân. Ngươi cho là Tề vương sẽ làm chuyện như vậy sao?

Tây Môn Vân cẩn thận suy nghĩ một chút, rồi cúi đầu đáp lời: Thần cho là Tề vương tuyệt đối không thể nào làm thế, chuyện này cũng là có người có lòng hãm hại, thứ nhất nghĩ cách gài tang vật cho Tề vương, thứ hai muốn đem trách nhiệm đẩy tới trên đầu Thụy Vương, vì sự chiêu đãi lần là do Thụy Vương chủ trì , nếu như trong đó xảy ra điều gì sai lầm, chỉ sợ Thụy Vương khó thoát khỏi trách nhiệm. Ừ, Tây Môn Vân, ngươi càng ngày càng thành thục. Hạo Vân Đế gật đầu, đối với Tây Môn Vân hắn rất là thưởng thức, bất quá trước mắt phải làm thế nào để giao phó với sứ thần Lâm Phong quốc mới là vấn đề nhức đầu.

Như vậy đi, hôm nay trẫm tự mình đi thăm Lâm Phong quốc sứ thần, hảo hảo an ủi bọn họ, cũng để trấn an lửa giận của bọn họ, ngươi trở về trước đi, kế tiếp phải bố phòng chặt chẽ không thể lại xảy ra bất kỳ chuyện không may gì nữa, nếu như có người dám can đảm xông vào dịch cung giết không tha cho trẫm . Sát cơ của Hạo Vân Đế nổi lên bốn phía, lạnh lùng ra lệnh. Dạ, thần tuân chỉ.

Tây Môn Vân lui xuống, Hạo Vân Đế ngồi xuống nệm êm, suy nghĩ xem là ai động tay động chân? Trong kinh bây giờ người có thể hành động như thế chỉ có Sở Vương, vì Tấn vương còn đang dưỡng thương, mà các Vương gia hoàng tử khác căn bản là không cóhứng thú với ngôi vị hoàng đế. . . . . ..