Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Độc y vương phi - Chương 110

Chương 110: Lớn Lối Kiêu Ngạo

Trong phủ Hộ bộ thượng thư loạn thành một đoàn, lính gác cửa đã sớm đem tin tức truyền đi vào, vì vậy khắp các nơi trong Lý phủ rộng lớn đều bị kinh động đến, lão phu nhân, các phu nhân, còn có Lý công tử của thượng thư, nghe hạ nhân bẩm báo, nói Tề vương phi dẫn người tới trước cửa, thì sắc mặt không khỏi đại biến, bởi vì động tác hắn quá mạnh, động đến vết thương trên người, đau đến cau mày, nhưng vừa nghĩ tới Tề vương phi, thật không ngờ chỉ là một nữ nhân mà khinh người quá đáng. Hộ bộ thượng thư Lý công tử không nhẫn nhịn được nữa, giãy giụa kêu gào thủ hạ đứng trước cửa: Đi, đem toàn bộ hộ viện trong phủ ra cho ta, ta muốn nhìn một chút nữ nhân kia có thể làm như thế nào? Tên thủ hạ vừa nghe cũng không dám chọc đến vị công tử này, đã sớm chạy nhanh ra ngoài.

Hộ viện và hạ nhân Lý phủ nhanh chóng được tập hợp đông đủ, đứng ở trong sân chờ lệnh. Người của Tề vương phủ thì sớm đã đem người của Lý phủ bao vây lại, bọn họ đều biết, ai trong bọn họ cũng không dám cùng người của Tề vương phủ động thủ, nhưng lại không dám không nghe theo lời nói của công tử, vì vậy mỗi người đều kinh hãi đảm chiến. Lý công tử được người giúp đi ra ngoài, lạnh lùng quét mắt một vòng, cuối cùng vẻ mặt âm trầm mở miệng: Tới đông đủ cả rồi à, các ngươi theo bổn công tử đi ra ngoài kia xem người của Tề vương phủ, bọn họ dám can đảm dẫn người tới cửa nhà ta gây chuyện.

Bất quá giọng điệu cứng rắn của hắn vừa thoát ra, liền nghe được một giọng già nua uy nghi khác mở ra. Dừng tay, còn không có náo loạn đủ sao? Nguyên lai là lão phu nhân Lý phủ đã tới, phía sau là hai đại nha hoàn đang nâng đỡ lão phu nhân, theo hành lang đi tới, vừa nhìn thấy bảo bối tôn tử không biết nặng nhẹ, muốn đi khiêu khích với người của của Tề vương phủ, thì sắc mặt không khỏi đại biến, không nhịn được quát bảo ngưng lại.

Lý công tử luôn luôn được lão phu nhân nâng niu trong lòng bàn tay, lúc nào mà bị đối đãi như vậy, nên vẻ mặt có chút bực tức, nhưng cũng không dám phát tác, chỉ chạy vội qua tức giận hung hăng tố cáo: Nãi nãi, người không thể không thấy tôn nhi bị người ta đánh thành như vậy, người của Tề vương phủ lại tới đây gây chuyện, đây không phải là ỷ thế hiếp người sao? Người nói xem, chẳng lẽ chúng ta thực mặc cho bọn hắn khi dễ, như vậy phụ thân còn thể diện gì nữa không? Lão phu nhân sắc mặt liền trầm xuống, long đầu trượng trong tay nhắm ngay Lý công tử vung ra, bốp một tiếng hung hăng đánh tới, đánh cho hắn phịch một tiếng quỳ xuống. Ngươi còn nói, ngươi còn có mặt mũi nói ra những lời như vậy, không nghĩ tới ta vì cưng chiều lại khiến cho ngươi gây thành đại họa, tiểu tử ngươi thật không biết trời cao đất rộng, ngươi làm ra những sự tình kia thật cho là tổ nãi nãi ngươi không biết có phải hay không ngươi thật quen thói vô pháp vô thiên ở trong kinh thành, ác tích đầy rẫy, hiện tại lại giữ tiểu nữ nhi của người ta ở trong tay, ngươi bị người đánh chết cũng là tự mình chuốc lấy, còn dám can đảm ở đây lớn lối.

Lý công tử ngẩn ra, há mồm mở miệng giải thích: Tôn nhi, Tôn nhi? Nhưng cuối cùng tìm không được lời để nói ra ngoài, lão phu nhân thở dài một hơi: Thôi thôi, lão thân tựu ném đi mặt mũi, để ta đi cầu, van xin Tề vương phi xem sao. Nói xong nàng xoay người cúi đầu ra lệnh cho Lý công tử: Ngươi quỳ gối ở trong này cho ta, không cho đi ra ngoài, xong xuôi mọi chuyện ta nhất định phải cùng ngươi hảo hảo tính lại chuyện hôm nay.

Lý lão phu nhân dạy dỗ xong tôn nhi, liền hướng đại nha đầu phía sau ra lệnh: Lập tức đem nha đầu bị giam kia thả ra. Dạ, lão phu nhân. Lý công tử nghĩ đến vết thương trên người còn rất đau, bây giờ lại thả người nọ ra, vì vậy hắn sớm đỏ mặt tía tai kêu lên: Tổ nãi nãi, nàng đánh ta, không thể đi.

Lão phu nhân giận trừng mắt liếc hắn một cái, lớn tiếng quát: Quỳ xuống phản tỉnh cho ta. Vừa nói vừa phất tay để cho toàn bộ hộ viện trong trang giải tán đi, những người đó cuối cùng thở ra một hơi, vội vàng tách ra đi làm chuyện khác. Lão phu nhân dẫn theo nha đầu của mình đi tới cửa chính, Thủy Ninh cũng được thả ra, tiểu nha đầu này thật ra thì một chút việc cũng không có, nàng sở dĩ để bị bắt, vì muốn trừng phạt người của Lý phủ, bởi vì nàng nghe nói Lý công tử này đã hại không ít nữ nhân lương thiện, nếu nàng đánh hắn một trận, thì nhiều nhất nam nhân này cũng chỉ bị lưu lại sẹo, hôm nay là ngày tỷ tỷ trở về phủ, nếu để cho tỷ tỷ ra mặt, chỉ sợ người của Lý phủ không có yên ổn, cho nên nàng mới giả trang bị bắt, nếu không làm sao có thể không trốn thoát được chứ.

Thủy Ninh đi theo người ta tới trước đại môn Lý phủ, chỉ thấy một lão phu nhân quý phái đang đứng trước cửa, vừa nhìn thấy nàng xuất hiện, liền tiến tới đón, tiến lên một bước nắm tay Thủy Ninh. Cô nương, cũng là nghiệt tôn của lão thân làm chuyện không tốt, mong rằng cô nương rộng lượng tha thứ, xin gia tỷ khoan dung chuyện này. Thủy Ninh ngẩng đầu nhìn lão phu nhân, nói thật ra nhìn nàng ta đầu đầy tóc trắng, bộ dạng khẩn cầu, thật không đành lòng, nhưng vừa nghĩ đến chuyện đều do họ quá sủng ái hắn, mới khiến cho hắn vô pháp vô thiên, nếu như hôm nay nàng tha cho bọn họ một con đường, như vậy ngày sau hắn vẫn tính nào tật ấy, không phải lại hại người nữa sao? Vì vậy khuôn mặt nhỏ bé trầm ngâm, cũng không có nói cái gì, lão phu nhân thấy nàng không nói lời nào, chỉ nghĩ nàng ngầm đồng ý rồi, vì vậy luôn miệng nói cám ơn, vung tay lên phân phó gia đinh bên cạnh mở cửa.

Đại môn màu son kêu chi nha một tiếng kéo ra, ngoài cửa xa xa gần gần một tầng người vây quanh đông nghịt, địa vị Lý gia cao quí vì là quan nhất phẩm trong triều, lúc nào mà gặp phải chuyện đắc tội như thế này, Lý lão phu nhân nhìn thấy tình huống trước mắt, thiếu chút nữa tức quá mà ngất đi qua, bất quá vẫn trấn định dựng long đầu trượng cùng Thủy Ninh đi ra. Ngay giữa đại môn trên một cái ghế là một nữ nhân diễm lệ bức người đang ngồi ung dung, hai đầu lông mày anh khí ngất trời, một thân lạnh lùng ngạo nghễ, quang hoa liễm diễm, nói vậy đây đích thị là Tề vương phi rồi, lão phu nhân đang đứng dưới thềm đá, đang muốn cùng Tề vương phi nói lời xin lỗi. Ai ngờ Thủy Ninh từ phía sau bước ra oa lên một tiếng khóc lớn, lao thẳng tới Phượng Lan Dạ, kêu thật thương tâm.

Vừa khóc vừa nói: Tỷ tỷ, nếu ngươi không tới, Thủy nhi sẽ mất mệnh rồi, bọn họ chẳng những ức hiếp Thuỷ nhi, còn uy hiếp Thủy nhi, để cho tỷ tỷ nhanh rời đi, bằng không nhất định sẽ không bỏ qua cho ta. Tiểu nha đầu than thở khóc lóc thật thương tâm, một đám dân chúng vây quanh xem chuyện đã sớm phẫn nộ, tức giận bất bình, Lý phủ xưa nay đã quen diễu võ dương oai, Lý công tử lại quen thói càng rỡ với nữ nhân nhà người ta, thấy nữ nhân xinh đẹp liền đùa giỡn hai câu, bởi vì phụ thân của hắn là Hộ bộ thượng thư đương triều, cho nên rất nhiều người giận mà không dám nói gì, ngày hôm nay nhà bọn họ chọc giận người của Tề vương phủ, đó là đáng đời, còn đối đãi như thế với muội muội của Tề vương phi, khẳng định sẽ không có kết quả tốt. Người của Lý phủ đều trợn mắt há mồm, nhất là lão phu nhân, rõ ràng lúc nảy tiểu nha đầu này chuyện gì cũng không có, làm sao vừa ra tới liền thay đổi, nhưng rốt cuộc cũng là gừng càng già càng cay, nàng rất nhanh liền trấn định xuống, dẫn người đi tới, khom lưng nhận tội với Phượng Lan Dạ.

Cũng là Lý gia dạy dỗ vô phương, lão thân thay thế nghiệt tôn hướng Tề vương phi nhận lỗi. Lão phu nhân một chiêu này thật cao minh, lớn tuổi như thế rồi, còn hướng người khác nhận lỗi, Tề vương phi dù thật lớn lối kiêu ngạo, cũng không thể không cho Lý phủ một chút mặt mũi. Đáng tiếc Phượng Lan Dạ không để ý bộ dạng của nàng, cùng nàng đùa bỡn trò lão gian cự hoạt, vô dụng, nàng không thèm nhìn tới lão phu nhân ở một bên nhận lỗi, chỉ để ý an ủi Thủy Ninh, vừa thấy nha đầu này, nàng cũng biết nàng ta chuyện gì cũng không có, chỉ bất quá muốn trừng phạt người của Lý gia mới giả trang thế này, nàng cũng theo lời của Thuỷ nhi mà an ủi xuống.

Thủy nhi a, đừng sợ, có tỷ tỷ ở đây? Cái người kia đánh ngươi ở đâu? Đã chết rồi à. Một tiếng đã chết, khiến cho Lý lão phu nhân sắc mặt khó nhìn, tôn tử chính là bảo bối của nàng, mặc dù giận hắn gây chuyện, nhưng nghe được người khác nguyền rủa hắn chết, nàng rất bực bội, ngửng đầu lên nhìn về phía Phượng Lan Dạ, Phượng Lan Dạ tựa hồ mới vừa phát hiện ra lão phu nhân, nàng chậm rãi đứng lên, đưa tay ra giúp lão phu nhân đứng dậy, ra lệnh người ta mang ghế xuống. Lão nhân gia người làm cái gì vậy, mau ngồi xuống, đứng thế thật mệt muốn chết rồi.

Lý lão phu nhân thoáng ngẩn ra, không biết Tề vương phi là có ý gì, hơn nữa lại không để nàng khước từ, ấn nàng ngồi xuống. Đợi đến khi dàn xếp chuyện lão phu nhân xong, Phượng Lan Dạ liền quay đầu phân phó Nguyệt Cẩn đang canh giữ ở trước cửa Lý phủ: Đi, đem Lý gia Lý công tử ra đây cho ta, nếu bình thường không ai quản giáo hắn, ngày hôm nay bổn vương phi tựu thay Lý thượng thư giáo huấn hắn làm thế nào để làm nhi tử, tôn nhi, còn để cho lão phu nhân lớn tuổi như thế vất vả vì hắn. Một câu nói ra, Lý lão phu nhân kinh hãi đảm chiến, Tề vương phi niên kỷ vẫn còn nhỏ mà cũng rất lợi hại, một mặt tự mình trấn an, một mặt bắt giữ tôn nhi của nàng, còn mắng bọn họ Lý gia không biết giáo dưỡng con cháu, đám người vây xem lập tức hoan hô một tiếng.

Nguyệt Cẩn được lệnh đã sớm chạy nhanh vào Lý phủ đi bắt người. Nơi này lão phu nhân đâu còn ngồi được, vì thế vội vàng muốn đứng lên, Phượng Lan Dạ duỗi tay ra, dưới tay sinh lực, chế trụ thân thể lão phu nhân, khiến cho nàng không thể di chuyển, chỉ có thể ngồi yên trên ghế, nàng nóng lòng mở miệng: Tề vương phi, lão thân thay nghiệt tôn hướng ngươi chịu tội rồi. Phượng Lan Dạ căn bản không để ý tới lời của nàng, ngược lại vẻ mặt thương tiếc mở miệng.

Có phải tên kia to gan lớn mật uy hiếp ngươi hay không, cho nên ngươi phải thay hắn ra mặt, yên tâm đi, ngày hôm nay ta nhất định thay lão nhân gia người hảo hảo dạy dỗ hắn. Đúng vậy a, lão phu nhân, ngươi cứ an tâm ngồi đi, tỷ tỷ, ta mới vừa rồi thấy Lý công tử còn mắng lão phu nhân, lão phu nhân thật không có biện pháp mới ra đây. Tỷ muội hai người hợp lại cùng hát, sắc mặt lão phu nhân trắng bệch, trong lòng tự biết rõ Tề vương phi hôm nay nhất định là muốn giáo huấn tôn nhi nhà mình, căn bản không để cho nàng xen vào, hơn nữa nghe một chút lời nói của những người chung quanh.

Không nghĩ tới Lý gia thế nhưng dạy ra một tôn tử bất hiếu như vậy, xem đi, cũng bị lão phu nhân cưng chìu đến vô pháp vô thiên. Đúng vậy a, tự mình gây nghiệt, hiện tại đến lão phu nhân cũng không để vào trong mắt rồi, còn dám mắng lão phu nhân, người này thật thiếu dạy dỗ, ngày hôm nay Tề vương phi nhất định phải hảo hảo giáo huấn tiểu tử này một chút này. Phượng Lan Dạ cùng Thủy Ninh vừa nghe những lời này vào tai, liền lộ ra ý cười, thứ các nàng muốn chính là những phản ứng này.

Không cần nhiều thời gian, Lý công tử đã bị đám người Nguyệt Cẩn kéo ra ngoài, một đường hướng trước đại môn Lý phủ mà đi, cứ như vậy mà bị ném ra, Lý công tử vốn đã bị Thủy Ninh đánh, lại bị Nguyệt Cẩn kéo đi, đã sớm không đứng lên nổi, hắn ngồi dưới đất, thấy ở trước cửa phủ Thủy Ninh đang cùng một thiếu nữ có bộ dạng lớn lên quyến rũ động lòng đứng chung một chỗ, liền biết ngay nữ nhân này nhất định là tỷ tỷ của Thủy Ninh, Tề vương phi, nhìn kỹ hai mắt, tim hắn run lên một tiếng, hắn đã gặp qua vô số nữ nhân, kiều mỵ, thanh thuần, còn có phóng đãng nữa, nhưng cũng chưa có gặp quá nữ nhân như thế này, thần thánh cao thượng, không thể xâm phạm, lớn lên thật sự mỹ, giống như thiên tiên, vì thế hắn sớm đã quên tình huống hiện giờ, chỉ một lòng một dạ nhìn thẳng mắt, đăm đắm ngó chừng Phượng Lan Dạ, thiếu chút nữa chảy nước miếng. Lão phu nhân vừa nhìn thấy vậy thầm kêu lên giận dữ, nam nhân đều là quỷ hảo sắc, vừa nhìn thấy nữ nhân xinh đẹp liền mất hồn, trước mắt đã là tình huống gì rồi, vẫn không chịu nghĩ biện pháp đối phó, còn hướng về phía người ta mà suy nghĩ ám muội, trong lòng lão phu nhân giận dữ không thôi, nhưng trong đầu vẫn không quên chuyện quan trọng trước mắt, vừa nhìn thấy tôn nhi bảo bối không có động tĩnh, đã sớm lớn tiếng kêu lên. Tôn nhi a, ngươi không phải là bị đánh cho đứng dậy không nổi chứ? Có phải đầu óc không rõ ràng rồi hay không?

Lý công tử vừa nghe tổ nãi nãi kêu, liền giật mình một cái, cuối cùng đã kịp phản ứng, vẻ mặt lập tức đau đớn, cau mày, thống khổ mở miệng. Tề vương phi, ngày hôm nay ta bị muội muội ngươi đánh đến không đứng dậy nổi, cho nên mới bắt nàng tới đây. Hắn thốt ra lời này, Phượng Lan Dạ liền cười đi tới, lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.

Muội muội của ta là một nữ nhi nhu nhược, cho dù đánh ngươi mấy cái cũng như gió thổi mây trôi, làm sao có thể khiến một nam nhân vóc dáng thô kệch như ngươi bị thương đến đứng không nổi, ngươi đừng chuyện không nói có, bôixấu nàng. Thủy Ninh lập tức phối hợp với lời tỷ tỷ, nàng thương tâm mở miệng. Vừa rồi hắn căn bản không có chuyện gì, tỷ tỷ, là hắn giả vờ đó tỷ tỷ.

Trong lúc nhất thời, tiếng nghị luận sóng sau cao hơn sóng trước, Phượng Lan Dạ tức thời mở miệng: Người tới, trước mặt mọi người đánh ba mươi đại bản, để cho cái tên có mẹ sinh không có mẹ dạy hiểu cái gì gọi là liêm sỉ, cái gì gọi là kính già yêu trẻ. Dạ Người của Tề vương phủ vừa được lệnh, trực tiếp đi về phía trước, đám người vây quanh xem nổi lên một mảnh thanh âm trầm trồ khen ngợi, lão phu nhân cả kinh từ trên ghế trượt xuống, ánh mắt trợn trắng nhìn như muốn rớt ra ngoài, nhưng vừa nghĩ tới tôn tử bảo bối bị đánh, lại nhào tới, lạy xuống, nhưng Thủy Ninh đã sớm đở lấy nàng, không để cho nàng cữ động thân thể, khiến cho nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn mấy người của Tề vương phủ nắm lấy tôn tử của nàng.

Lúc này trong Lý phủ mấy vị phu nhân bay vọt ra, cầm đầu là một trung niên nữ tử chính là mẫu thân của Lý công tử. Lý công tử hướng về phía mẫu thân kêu to. Mẫu thân cứu ta, bọn họ muốn đánh ta.

Trong lúc nhất thời, vài đạo thân ảnh lao đến bao quanh che chở Lý công tử, phu nhân dẫn đầu cũng là thượng thư phu nhân, nàng vốn đau lòng nhi tử bị Thuỷ Ninh đánh, không nghĩ tới bây giờ nhi tử lại bị đánh nữa, nên sớm đã nổi giận, hướng Phượng Lan Dạ rống . Ngươi không nên khinh người quá đáng, nơi đây là dưới chân thiên tử, vẫn còn có vương pháp. Hai cánh tay Phượng Lan Dạ hoàn trước ngực, quanh thân hàn khí, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng vẫn thanh linh xinh đẹp, tươi tắn, hiện lên nụ cười sáng như ngọc, nàng khẽ gật đầu đứng ở trước cửa Lý phủ.

Ngươi còn biết nơi đây là dưới chân thiên tử sao, còn biết có vương pháp a, thử hỏi dưới chân thiên tử, người nào lại dám tự tiện bắt giam người, người nào đứng ở bên đường đùa giỡn nữ nhân nhà lành, người nào ỷ mạnh cường đoạt dân nữ, mà còn là một đứa con bất hiếu nữa? Liên tiếp mấy lần người nào, như mấy chuôi đao lao thẳng tới Lý phu nhân, Lý phu nhân sắc mặt tái nhợt, giận dữ đến hỗn loạn lấy tay chỉ vào Phượng Lan Dạ: Ngươi đừng ngậm máu phun người, con ta không có làm gì cả. Không có làm sao? Hỏi dân chúng phía sau một chút, hắn có làm hay không?

Thủy Ninh vừa nghe tỷ tỷ nói, liền hướng phía sau kêu lên: Hắn có làm hay không? Những dân chúng bình thường không dám đối phó nhà bọn họ, bây giờ nhận thấy có người có quyền lực lớn hơn nữa xuất hiện, nơi nào phải sợ Lý gia bọn hắn, nên đã sớm kêu lên: Có làm, có làm. Một mảnh quát tháo vang lên, nụ cười trên khóe môi của Phượng Lan Dạ càng sâu: Đã nghe chưa? Lý phu nhân, ngươi cứ nói đi?

Lý phu nhân một chữ củng nói không ra, chỉ biết run rẩy nhưng mà đánh chết nàng thì có thể, chứ đừng nghĩ đánh nhi tử của nàng. Đang lúc náo loạn không ngừng, thì một chiếc xe ngựa vội vàng chạy đến, từ trên xe ngựa một nam tử hơn năm mươi tuổi bước xuống, thân mặc quan phục màu xanh đậm, thật nhanh lướt qua mọi người đi đến, người tới chính là Hộ bộ thượng thư Lý Gia Niên, hắn đã nghe gia đinh bẩm báo, liền biết trong nhà đã xảy ra chuyện, dọc theo đường đi hắn cũng đã hiểu rõ chuyện gì xảy ra, trong lòng hận nhi tử muốn chọc hắn tức chết, ngươi người nào không dây vào, lại đi trêu chọc người của Tề vương phủ, Tề vương nổi danh cưng chìu Tề vương phi, ngươi trêu chọc nàng làm gì? Nhưng nếu nhi tử bị đánh chết, lão phu nhân là người đầu tiên không để cho hắn sống, người thứ hai là phu nhân của hắn cũng sẽ liều chết cùng hắn, cho nên Lý Gia Niên chỉ đành phải gấp rút trở về, đồng thời hắn đã phái người đưa tin đến Sở Vương phủ rồi, xin Tứ hoàng tử ra mặt, tin tưởng có thể cứu nhi tử một mạng. Lý Gia Niên vội vã tiêu sái đến trước mặt Phượng Lan Dạ, đám cưới ngày đó hắn đã thấy qua vị Tề vương phi này, cho nên giờ phút này trực tiếp đi tới trước mặt Phượng Lan Dạ bồi tội.

Tề vương phi bớt giận, chuyện tiểu nhi càng quấy, lão phu tuyệt sẽ không thiên vị, xin Tề vương phi yên tâm. Nói xong Lý thượng thư đứng thẳng người, ở trước cửa quát thét mấy người phu nhân ra lệnh: Còn không tránh ra, nghiệt tử này sớm nên bị dạy dỗ rồi. Phụ thân, phụ thân, cứu cứu ta.

Lúc này Lý công tử thực cảm thấy sợ, cho nên kêu lên, Lý thượng thư chỉ làm như không nghe thấy, ra lệnh gia đinh Lý phủ: Đem mấy phu nhân kéo xuống. Dạ, lão gia. Bọn gia đinh nào dám cải lời lão gia, chạy nhanh đến đem mấy phu nhân lôi xuống, đám người Nguyệt Cẩn động tác lưu loát, tiêu sái đi tới Lý công tử, đem hắn giải đến trước đại môn Lý phủ, mắt thấy hắn sẽ bị đánh bằng roi.

Lý lão phu nhân vừa nhìn thấy tâm can bảo bối như thế, đã sớm chịu không được mà ngất đi, Lý thượng thư vội vàng bấm nhân trung lão phu nhân, liền gọi: Lão tổ tông, lão tổ tông. Phượng Lan Dạ híp mắt, nhìn về hai người phía sau, Lý thượng thư vừa xuất hiện liền để cho nàng thi hành đánh bằng roi, hắn thật không đau lòng nhi tử sao? Hay vẫn là có ý nghĩ khác. Đang suy nghĩ, thì đại bản trên tay Nguyệt Cẩn sắp rơi xuống rồi, bỗng nhiên một đạo thanh âm trầm ổn vang lên.

Dừng tay. Một chiếc xe ngựa xa hoa chạy nhanh tới, thanh âm kia chính là từ bên trong xe ngựa phóng ra, xe ngựa vừa xuất hiện, mọi người liền nhận ra đây là xe ngựa của Tứ hoàng tử Sở vương . Xe ngựa dừng lại, một thân ảnh cao ráo từ bên trong xe ngựa bước xuống, hắn ngũ quan cương nghị, tựa như điêu khắc mà thành, mày kiếm mắt to, con ngươi hiện lên tia sắc bén, cái mũi cao như mũi ưng, khí phách đi tới, trực tiếp lướt qua mọi người, Lý thượng thư vừa nhìn thấy người đến, đã sớm dẫn người quỳ xuống.

Hạ quan tham kiến Sở vương điện hạ. Dân chúng phía sau tất cả đều quỳ xuống, đồng loạt vang lên thanh âm: Tham kiến Sở vương điện hạ. Khắp nơi đông nghịt người, thị vệ Tề vương phủ cũng quỳ xuống, chỉ có Phượng Lan Dạ một thân ngạo nghễ đứng thẳng, lông mày nhẹ chau lại, con ngươi sâu thẩm u ám, khóe môi tựa tiếu phi tiếu lộ ra lãnh ý, trong lòng thầm nghĩ, tốt cho ngươi Lý thượng thư, thì ra là ngươi dùng kế hoãn binh, đầu tiên là làm bộ để cho ta thi hành án phạt, nhưng sau lưng lại mời Sở vương điện hạ tới đây, chẳng lẽ Sở vương điện hạ tới là có thể ngăn cản được hình phạt của ta, thật là buồn cười, ta vì cái gì mà không thể động đến nhi tử của ngươi, chính là muốn làm cho vị Sở vương điện hạ này nhìn, dù người là người của hắn, thì cũng vô dụng.

Thanh âm Nam Cung Liệt trầm ổn vang lên: Tất cả đứng lên đi. Trong lúc nhất thời tất cả mọi người đều đứng lên, dân chúng không dám nói thêm nữa cái gì, không nghĩ tới chuyện này lại kinh động đến Sở vương điện hạ, nói vậy Tề vương phi cũng không có biện pháp động thủ lần nữa rồi. Phượng Lan Dạ ngoài mặt cười nhưng trong lòng không cười tiến lên thi lễ: Tham kiến Tứ hoàng huynh.

Chỉ thấy trên mặt hắn ẩn ẩn chấm đỏ, con ngươi lại càng thị huyết mấy phần, rõ ràng là ghi hận nàng, nam nhân này lòng dạ hẹp như thế, làm sao mà làm được thiên tử, bất kỳ chuyện gì cũng sẽ để cho hắn mang thù, đến lúc đó bọn họ còn có biện pháp sinh tồn sao? Cho nên nàng tuyệt đối sẽ không để cho hắn đi lên ngôi vị hoàng đế, vừa là vì tốt cho người trong hoàng thất, cũng là vì tốt cho thiên hạ dân chúng. Thất đệ muội làm cái gì vậy? Đường đường một Tề vương phi thế nhưng chạy đến Lý phủ tới náo loạn, phải biết rằng Lý thượng thư là nhất phẩm đại quan trong triều, tại sao có thể làm xằng làm bậy như thế, nếu để cho phụ hoàng biết chuyện sợ rằng Thất đệ muội khó tránh bị trách phạt. Tốt cho một Sở vương, dám lấy hoàng thượng ra dọa nàng, chẳng lẽ nàng lại sợ hắn sao, khóe môi nhất câu, nụ cười tà lạnh toả ra trên mặt nàng.

Tứ hoàng huynh lo lắng nhiều rồi, đây là chuyện của Tề vương phủ ta, Lý thượng thư là đại quan nhất phẩm trong triều đình, chẳng lẽ công tử của hắn có thể làm xằng làm bậy sao? Chẳng lẽ Thiên Vận hoàng triều cũng không còn vương pháp sao, đến muội muội của bổn vương phi cũng dám bên đường đùa giỡn, còn giam giữ nàng, ngươi nói là hắn chê Tề vương phủ ta không có người, hay là khinh người quá đáng. Phượng Lan Dạ hùng hổ mở miệng, lời lẽ sắc bén thẳng ép Nam Cung Liệt, khiến cho hắn khẽ kinh ngạc, thì ra là có ẩn tình trong đó, nếu chuyện như vậy mà náo loạn đến phụ hoàng, chỉ sợ Lý thượng thư cũng không gánh nổi, vốn là quan đại trong triều đình, nên có làm gương mẫu, nhưng kết quả Lý Gia Niên lại gặp phải chuyện như vậy, hắn quả thật không có ý xen vào chuyện này, bất quá nếu tự mình đã xuất hiện, cũng không nên để nhi tử của hắn bị đánh được. Thất đệ muội, có thể nể mặt Tứ hoàng huynh một chút hay không, cho Lý công tử một con đường sống?

Giọng nói Nam Cung Liệt nhu hoà trì hoãn một chút, hắn trầm ổn nhìn về phía Phượng Lan Dạ. Chỉ thấy tiểu nha đầu này gương mặt tinh mỹ thoát tục, nhu hoà sáng trong tựa minh nguyệt, so với Phượng Lan Dạ trước kia thì vẽ mỹ lệ lại càng tăng thêm một bậc, hơn nữa toàn thân khí phái, sang quý thượng thừa, giống như áng mây trên trời cao, chẳng những cao nhã, còn có một cái đẹp thoát khỏi thế tục, giống như minh châu đang toả ra ánh sáng chói mắt, Nam Cung Liệt thấy vậy càng tức giận trong lòng, tại sao đồ tốt gì cũng đến tay Thất hoàng đệ, còn những thứ ngu xuẩn đều rơi vào tay Sở vương phủ, sao không thể phân chia cho hắn một chút đồ tốt nào? Sở Vương đang nghĩ đến nhập thần, thì Phượng Lan Dạ cau lại lông mày, tựa hồ đang suy nghĩ một chút, sau đó gằn từng chữ mở miệng.

Tốt, ta liền cho Tứ hoàng huynh một chút mặt mũi, chỉ cần công tử Lý phủ ở trước mặt mọi người hướng Thủy nhi khấu đầu ba lần, thì ba mươi đại bản sẽ sửa thành hai mươi đại bản. Một lời vừa nói ra, xung quanh đang yên tĩnh không tiếng động, bỗng có thanh âm thì thầm xuýt xoa vang lên, rất nhiều người giống như bị cơn gió lốc xốc lên. Cho người ta một chút mặt mũi, chỉ giảm mười đại bản, còn bắt người ta dập đầu tại chỗ ba lần.

Đây mới thật là quá kiêu ngạo rồi, không phải lớn lối bình thường, thật quá khoa trương rồi. Gương mặt của Sở vương Nam Cung Liệt chìm xuống, Phượng Lan Dạ nheo lại ánh mắt, ánh mắt cùng hắn đấu nhau đến lạnh thấu xương. Nam Cung Liệt như muốn dùng ánh mắt để nói chuyện, ngươi đừng khinh người quá đáng.

Phượng Lan Dạ tựa như không chút nào sợ hãi dùng ánh mắt hồi đáp hắn, ngươi tốt nhất đừng ép ta, nếu chuyện này náo loạn lớn ra, ngươi phải biết ai sẽ chịu thiệt hơn một chút. Chẳng lẽ không thể miễn hình phạt đại bản, ánh mắt Nam Cung Liệt nhu hòa một chút. Phượng Lan Dạ một bước cũng không nhường, ánh mắt nghiêm nghị ngoan lệ.

Nếu như nói thêm một chữ nữa, cả mười đại bản kia cũng không giảm. Lúc này Nam Cung Liệt còn có thể nói gì nữa, hắn và Tề vương phủ không giống nhau, Tề vương phủ làm việc luôn luôn không chỗ nào cố kỵ. Hơn nữa bọn họ chưa bao giờ muốn làm thái tử để trèo lên ngôi vị hoàng đế, cho dù phạm sai lầm gì, cuối cùng cũng sẽ không trở thành nhược điểm, nhưng hắn thì khác, hắn muốn làm thái tử, muốn có cơ hội lên ngôi vị hoàng đế, nếu để cho người ta nhìn thấy hắn ở bên đường, cùng người của Tề vương phủ náo loạn, chỉ sợ danh tiếng sẽ khó nghe, không nói tới việc đăng vị có gì trở ngại không, sau này nếu hắn trở thành hoàng đế, cũng sẽ để lại vết nhơ, vì vậy Sở vương Nam Cung Liệt chỉ đành phải đem uất khí nuốt xuống miệng, nhìn Lý thượng thư mở miệng.

Không nghe thấy lời của Tề vương phi sao? Để cho Lý công tử nhận lỗi với Thuỷ Nhi cô nương, mặt khác đánh hai mươi đại bản là được. Sở vương Nam Cung Liệt nói xong, giận đến chỉ xém chút nữa phun khói trên đỉnh đầu, mặt mũi của hắn đã vứt hết rồi, Tề vương phi, ngươi chờ đó cho bổn vương, nếu một ngày kia bổn vương lên ngôi làm hoàng đế, việc đầu tiên phải làm là thu thập ngươi cùng người của Tề vương phủ. Hết lần này tới lần khác Phượng Lan Dạ cố tình không bỏ qua cho hắn, lại nhắc nhở hắn: Tứ hoàng huynh, đừng quên ngươi thiếu ta một nhân tình đấy?

Rất nhiều người giống như bị sét đánh, ai cũng không dám nhìn đến sắc mặt của Sở vương điện hạ, lúc này chắc mặt hắn đã chuyển hẳn sang một mảnh xanh tím. Cùng Sở vương điện hạ thật bất đồng, một nhà Lý thượng thư co quắp ngồi trên mặt đất, Lý lão phu nhân mới vừa tỉnh lại, tiếp tục ngất đi lần nữa, Phượng Lan Dạ lạnh lùng nhìn lướt qua xung quanh, không nhịn được mà mở miệng: Nhanh lên một chút, ta đói bụng rồi, để cho hắn dập đầu ba lần, đánh hai mươi đại bản rồi kết thúc chuyện này. Nguyệt Cẩn được lệnh, chẳng muốn sai bảo người khác nữa, tự mình chạy nhanh đi qua, kêu Lý công tử ra, hướng Thủy Ninh nén xuống, dập đầu ba cái, sau đó bắt hắn theo đến trước đại môn Lý phủ ra lệnh thị vệ phía sau: Đánh đi, hai mươi đại bản, một chút cũng không thể thiếu, nếu không tựu đánh trên người các ngươi.

Dạ. thị vệ Tề vương phủ lập tức động thủ vung roi. Tiếng bành bạch vang ở giữa không trung, Lý công tử kêu cha gọi mẹ, người của Lý phủ lại càng khóc lớn tiếng, sắc mặt Lý thượng thư thì xám như tro tàn, tất cả dân chúng vây xem đều vỗ tay khen hay, hiện tại Sở vương điện hạ đã đi, bọn họ không cái gì phải kiêng kỵ. Hai mươi đại bản đánh xong, người của Tề vương phủ lập tức kết thúc công việc, trở về Tô phủ.

Đám người vây xem cũng tản mát đi hết, người của Lý phủ kêu trời trách đất đem Lý công tử bị đánh đến da tróc thịt bong mang đi vào trị liệu. Hôm nay vốn là ngày Tề vương cùng Tề vương phi trở về nhà ngoại, không nghĩ tới lại xảy ra chuyện như vậy, Thủy Ninh có chút băn khoăn, lôi kéo Phượng Lan Dạ: Tỷ tỷ, thật xin lỗi, ta không phải cố ý. Không có chuyện gì, trở về đi thôi.

Thật ra Phượng Lan Dạ cũng muốn mượn chuyện này để lập uy cho Tề vương phủ, từ nay về sau, những người ở chỗ tối kia tốt nhất đừng động vào người của Tề vương phủ, làm chuyện gì thì trước tiên nên động não, nàng cũng không phải là người dễ trêu chọc. Phượng Lan Dạ lên xe ngựa, Thủy Ninh tung mình lên phía sau ngựa, cả đoàn người quay về Tô phủ. Bên trong xe ngựa, con ngươi của Tề vương Nam Cung Diệp thâm thúy như rượu, khóe môi lộ ra nụ cười, vươn tay ôm Phượng Lan Dạ vào lòng, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của nàng, ngày hôm nay khí thế của nha đầu này quá mạnh mẻ.

Lan Nhi, giỏi lắm. Phượng Lan Dạ cười mở miệng: Là bởi vì nắm chắc tình thế, ai bảo ta là Tề vương phi đâu, hiện tại ta là Tề vương phi, sau lưng có ngươi, còn có hoàng thượng, ta sợ cái gì a, lần này thứ nhất là vì nhi tử của Lý thượng thư rất đáng giận. Nhất định phải hảo hảo giáo huấn hắn một chút, sau nữa chính vì ta biết hắn là người của Sở vương, bọn họ vẫn ẩn nhẫn mà không động, điều này đối với triều đình không có lợi, ta chỉ muốn làm cho bọn họ động, như vậy mới có thể lộ ra sơ hở, sớm ngày diệt trừ bọn họ. Cũng biết trong đầu nhỏ của ngươi có ý này.

Nụ cười của Nam Cung Diệp nhuộm cả khuôn mặt, ôn nhuận ấm áp như ánh dương quang, quanh thân như toả ra ánh sáng diệu kì, bên trong xe ngựa không khí ấm áp lên, hắn vươn ra bàn tay to lớn thon dài nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Phượng Lan Dạ, bỗng nhiên có tiếng kêu của bụng vang lên, hẳn là từ trong bụng Phượng Lan Dạ vọng lại, nàng thoáng cái đỏ cả mặt. Lan Nhi đói bụng không, về Tô phủ dùng bữa đi. Ừ.

Phượng Lan Dạ gật đầu giống như gà con mổ thóc, hiện tại nàng so với bộ dạng lạnh lùng cao ngạo của một khắc trước thật khác biệt một trời một vực, ở trước mặt người yêu với người ngoài, nàng vĩnh viễn khác biệt như vậy. Trước cửa Tô phủ có một người đám đang vây quanh, nghển cổ hỏi thăm, không biết có chuyện gì, Tô phu nhân vốn muốn gọi người đi hỏi thăm tình hình diễn ra một chút, nhưng bị Tô Diễn ngăn trở, nếu nữ nhi đã đi làm, liền để tùy ý nàng. Xe ngựa của Tề vương phủ rất nhanh đi tới, Tô Diễn cùng Tô phu nhân thở phào nhẹ nhõm, Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ kẻ trước người sau xuống xe ngựa, Thủy Ninh cũng từ phía sau lập tức tung mình bay xuống, chạy thẳng tới mọi người trước mặt.

Tô phu nhân kéo tay nàng, trên dưới kiểm tra một lần, xác định không có chuyện gì mới trách cứ nàng. Không có chuyện gì là tốt rồi, thật dọa chết người. Thủy Ninh cười lắc đầu, bất quá nghĩ đến chuyện chưa chuẩn bị lễ vật cho tỷ tỷ liền có chút ít băn khoăn, nàng buông tay nhìn Phượng Lan Dạ: Tỷ tỷ, ta vốn mua món điểm tâm ngọt ngươi thích ăn nhưng giờ đã không còn rồi.

Không có chuyện gì, không có chuyện gì, Thủy nhi có tấm lòng này làm tỷ tỷ thật vui. Phượng Lan Dạ lôi kéo Thủy Ninh, đi theo phía sau đám người Nam Cung Diệp vào Tô phủ. Chính sảnh Tô phủ bày ra hai bàn tiệc, đám người Tề vương gia cùng Tề vương phi ở một bên, Thủy Ninh cũng phụng bồi Phượng Lan Dạ ngồi cùng nhau, còn lại cũng là một chút quan viên trong triều, Tô Diễn cùng Tô phu nhân ngồi một bên khác, trong lúc nhất thời, cả chính sảnh vang lên tiếng thảo luận, náo nhiệt không dứt.

Nam Cung Diệp rất ít nói chuyện, trên ngũ quan xuất sắc bao phủ một tầng xa cách, làm cho người ta không dám dễ dàng nhích tới gần. Bất quá lời nói vuốt đuôi cũng không phải ít, Nam Cung Diệp thỉnh thoảng gật đầu một cái, phụ họa một tiếng, nhưng mâu quang lưu chuyển, ôn nhu hiện ra, khi thỉnh thoảng lại tiếp một chút món ăn cho Phượng Lan Dạ, dặn dò nàng ăn nhiều một chút. Thủy Ninh đẩy đẩy eo của Phượng Lan Dạ, nhỏ giọng nói thầm.

Tỷ tỷ, tỷ phu của ta thật yêu người a. Phượng Lan Dạ mím môi cười, lấy tay che miệng nhỏ giọng nói: Ngày khác ta tìm cho ngươi một người cũng yêu ngươi như thế. Thủy Ninh lập tức lắc lắc đầu, nàng và tỷ tỷ sao có thể so sánh được, nhìn chấm đỏ trên mặt nàng, rất nhiều người mới gặp mặt nàng còn bị dọa nhảy lên, làm sao có thể có người thích bộ dạng của nàng, nêncho tới bây giờ nàng cũng không muốn lập gia đình, bất quá hiện tại nàng không muốn nhiều lời, nên vội vàng tiếp món ăn vào trong chén của Phượng Lan Dạ.

Tỷ tỷ, dùng bữa. Một bữa cơm náo nhiệt cũng trôi qua, về chuyện Phượng Lan Dạ đi nhà Hộ bộ thượng thư cũng không có người dám nói ra, Tô Diễn cùng Tô phu nhân cũng không dám hỏi nhiều, sau khi ăn xong, Tô gia phân phó người chiêu đãi riêng để Vương gia cùng Vương Phi nghỉ ngơi. Số người còn lại có người cáo từ ra về, có người ở lại trong Tô phủ uống trà.

Phượng Lan Dạ ở lại trong phòng trước kia, Nam Cung Diệp ôm lấy nàng, đem ngón tay nghịch ngợm tóc của nàng, Phượng Lan Dạ mặc cho hắn chơi đùa, chỉ híp mắt lại, vẻ mặt như có điều suy nghĩ, Nam Cung Diệp cảm thấy kỳ quái mở miệng Lan Nhi, nghĩ gì lại nhập thần như thế? Ta đang suy nghĩ, Sở vương điện hạ ăn điểm buồn bực này, có thể có động tác gì hay không đây? Phượng Lan Dạ nói xong nhìn liền Nam Cung Diệp, trên ngũ quan tuấn mỹ tựa như khuôn đúc của Nam Cung Diệp khoác lên một tầng ánh sáng chói mắt, hắn nhìn Phượng Lan Dạ, biết ý của nàng nên từ từ nói: Nàng lo là hắn sẽ bất lợi đối với Tô đại nhân.

Ta lo lắng. Mắt Nam Cung Diệp nhíu lại, ánh sáng uy nghiêm khiếp người toả ra, nếu hắn dám, cũng đừng trách mình không khách khí. Lan nhi yên tâm đi, ta sẽ sai một ít nhân thủ bảo vệ người của Tô phủ.

n, như vậy tốt nhất, ta mệt mỏi, muốn ngủ một chút. Phượng Lan Dạ giải quyết sầu lo của mình xong, sớm tiến vào trong ngực Nam Cung Diệp, hài lòng ngủ. Lúc hai người thức dậy, sắc trời đã không còn sớm, liền cáo biệt Tô phu nhân cùng Tô Diễn quay về Tề vương phủ, lúc thời điểm rời đi, cũng mang theo Thủy Ninh, Phượng Lan Dạ quyết định giúp Thủy nhi trị lành chấm đỏ trên mặt, thật ra thì Thủy nhi lớn lên rất khả ái chỉ bởi vì chấm đỏ khiến cho nàng có chút dọa người, nếu không có chấm đỏ này, nàng sẽ là một tiểu cô nương thật đáng yêu. Tô phu nhân đem người tiễn đưa lên xe ngựa, còn lưu luyến chia tay, cho đến khi xe ngựa chạy nhanh đi ra ngoài rất xa mới xoay người lại đi vào.

Bên trong Tuyển viện của Tề vương phủ . Phượng Lan Dạ đưa Thủy Ninh đi an trí chỗ ở, còn gọi Diệp Linh cùng Diệp Khanh đợi hầu hạ nàng, Thủy Ninh tính cách tương đối đơn thuần, cho nên Diệp Linh cùng Diệp Khanh vừa nhìn thấy nàng liền thật thích nàng, mấy người họ ngồi ở trong phòng nói chuyện. Bên trong thư phòng Tuyển viện.

Nam Cung Diệp đang ngồi phân công nhiệm vụ. Ngọc Lưu Thần lập tức từ chỗ tối điều một ít nhân thủ bảo vệ Tô phủ, đừng để mọi người bị thương tổn, ngươi chịu trách nhiệm chuyện này, phải bảo vệ tốt Tô phủ một nhà lớn nhỏ. Dạ, thuộc hạ lập tức đi làm.

Ngọc Lưu Thần rất kinh ngạc, bất quá vẫn nghe lệnh đi xuống làm việc. Bên trong thư phòng, Nguyệt Cẩn cùng Thiên Bột Thần hai mặt quét mắt nhìn nhau, trầm giọng hỏi thăm: Vương gia, xảy ra chuyện gì? Sợ là có người muốn động đến người của Tô phủ.

Trong lòng Nam Cung Diệp biết rõ, chuyện Lan nhi băn khoăn không phải là không xảy ra, Tứ hoàng huynh là ai, hắn làm sao không biết? Người này cá tính từ nhỏ là có thù tất báo, còn nhớ rõ có một lần Nhị hoàng huynh làm hỏng nghiên mực của hắn, đêm khuya hắn cũng len lén tiến vào trong thư viện, đem nghiên mực của Nhị hoàng huynh làm hỏng lại, khi còn bé đã như vậy, trưởng thành thì tính cách này càng nghiêm trọng hơn rồi, lần này Lan nhi để cho hắn mất mặt trước nhiều người như thế, chỉ sợ hắn đã ghi hận trong lòng, động đến Tề vương phủ thì hắn không dám tùy ý động, nhưng Tô phủ hắn lại không sợ, hơn nữa trong tay người này còn có nhân thủ. Nam Cung Diệp nghĩ đến nhân mã trong tay của hắn, lập tức nhíu mày: Lập tức âm thầm đi thăm dò cho ta, một ít nhân thủ của Sở vương hiện tại an bài ở địa phương nào? Chuyện này không nên kinh động bất luận kẻ nào. Dạ, thuộc hạ đi làm ngay.

Người bên trong thư phòng lui xuống, từ ngoài cửa Phượng Lan Dạ rón rén đi vào, thấy Nam Cung Diệp đang ngưng thần suy nghĩ, ngũ quan tuấn mỹ lung linh, đặc biệt chói mắt, thật giống như một đóa bạch ngọc lan tản ra nhàn nhạt hương thơm, cùng lúc trước lạnh lẻo hoàn toàn bất đồng, hắn bây giờ càng hấp dẫn tầm mắt người khác hơn, cuồng ngạo khí phách hoà cùng một chút nhợt nhạt ướt át, chỉ liếc mắt một cái liền có thể đả động lòng người. Phượng Lan Dạ lẳng lặng đánh giá Nam Cung Diệp, Nam Cung Diệp vừa ngẩn đầu lên đã thấy nàng, không khỏi nở nụ cười ấm áp, ngoắc: Lan nhi, tới đây, nghĩ gì thế? Hồi lâu cũng không nói một câu. Ta thầm nghĩ trong lòng, làm sao có người lại suất như thế đây? Người này lại là phu quân của ta a.

Suất? Nam Cung Diệp có chút không rõ ý tứ của từ này, bất quá có thể tưởng tượng ra ý nó chính là tuấn tú, bất quá đối với việc Lan nhi thỉnh thoảng toát ra một chút từ xa lạ, thật đúng là vô cùng tò mò, chẳng lẽ giáo dục của Vân Phượng quốc cùng Thiên Vận hoàng triều bọn họ không giống nhau. Lan Nhi tại sao cũng tới đây? Đã an trí Thủy Ninh xong rồi.

Không nghĩ tới Vụ Tiễn vừa đi, hiện tại lại thêm một Thủy Ninh, thử nghĩ đến cảnh nàng cùng các nàng ấy vui vẻ. Thật đúng là làm cho hắn ghen tỵ, bất quá hắn biết ở trong lòng Lan nhi, hắn đứng ở vị thứ thứ nhất. n, đã an trí xong.

Phượng Lan Dạ đi tới, trực tiếp ngồi vào trên đùi Nam Cung Diệp, vươn tay ôm lấy cổ của hắn, ôn nhu mở miệng: Bởi vì trên mặt của Thủy nhi có chấm đỏ, nên luôn bị người chê cười, ta đón nàng tới đây muốn giúp nàng trị liệu chấm đỏ trên mặt, nếu như có thể trị lành, nàng cũng không cần bị người khác nhạo báng nữa. Nàng a, chính là lòng quá thiện lương. Nam Cung Diệp không nói gì, chỉ dùng tay ôm chặt Phượng Lan Dạ, có lẽ ở trong mắt người khác, nàng là một tiểu ma nữ, quyết đoán tàn nhẫn, nhưng hắn biết nàng đối với người thân cận vĩnh viễn rất coi trọng, hơn nữa cũng sẽ không ở sau lưng người ta thả tên bắn lén, chỉ có những người chọc tới nàng, mới có kết quả không tốt.

Hơn nữa có đôi khi đối với địch nhân nhân từ chính là tàn nhẫn với bản thân mình, hiện tại hắn càng ngày càng hiểu rõ ý nghĩ này rồi. Hắn cũng bỏ qua cho Nhị hoàng huynh cùng Tứ hoàng huynh rất nhiều lần, nhưng bọn họ chưa từng nghĩ bỏ qua cho hắn, hoặc là bỏ qua cho đám người của Ngũ hoàng huynh, cho nên nói đối với địch nhân nhân từ, chỉ khiến cho bản thân mình lại càng chịu thiệt. Ta đã phái người đi bảo vệ Tô phủ rồi, nàng yên tâm.

n. Phượng Lan Dạ ngồi ở trước ngực Nam Cung Diệp, khẽ gật đầu, nếu như nàng đoán không sai, tối nay Sở vương Nam Cung Liệt nhất định sẽ động thủ. Người nam nhân này bản tính quá hèn hạ, ban đầu vì lợi dụng nàng, ngay cả chuyện không phải hắn làm cũng thừa nhận, cho nên chuyện gì mà hắn không làm được chứ? Có lẽ vì ngôi vị hoàng đế, đã để cho bọn họ mất đi đạo nghĩa, còn có cái gì mà không thể lợi dụng . Khuya hôm nay không biết hắn có thể tìm Tô phủ gây phiền toái hay không?

Tim của Phượng Lan Dạ lần này có chút không yên lòng, nếu Sở vương dám phái người đến Tề vương phủ gây phiền toái, nàng không sợ, nhưng chỉ lo hắn đối với người của Tô phủ động thủ. Đừng suy nghĩ, ta đang tra xem một chút ít thủ hạ của Tứ hoàng huynh hiện tại giấu ở địa phương nào? Nếu hắn dám can đảm động đến người của Tô phủ, hắn cứ đợi đến những nhặt xác cho thủ hạ đi. Thanh âm Nam Cung Diệp phút chốt lãnh chìm thật giống như địa ngục tu la, sát cơ nặng nề.

n. Bên trong thư phòng an tĩnh lại, Nam Cung Diệp nhìn Phượng Lan Dạ thần thái khéo léo mê người, không nhịn được khẽ hôn nàng, hai người hôn nhau vô cùng ân ái. Đêm chậm rãi lướt qua đi, trong đêm này Tô phủ quả nhiên bị người tập kích, nhưng bởi vì Nam Cung Diệp đã sớm phái người bảo vệ bọn họ, cho nên Tô Diễn cùng Tô phu nhân cũng không có gì lo ngại, chẳng qua là sợ bóng sợ gió một hồi, sáng sớm tin tức này liền được người đưa vào Tuyển viện.

Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ cũng bị kinh động, sắc mặt âm trầm rất khó coi. Nói thật ra, mặc dù lúc trước đoán được Nam Cung Liệt có thể sẽ động thủ, nhưng chỉ suy đoán một chút và mong là bọn hắn nghĩ lầm rồi, Nam Cung Liệt còn có một chút nhân tính, sẽ không đối với người của Tô phủ động thủ, bởi vì trong sự kiện này, Tô Diễn căn bản không có sai, một người chính trực, không nói là nhạc phụ của Tề vương, cũng là đại thần trong triều, Nam Cung Liệt thế nhưng không để ý, ban đêm đánh lén bọn họ, nghĩ đến người như vậy sao có thể để hắn toại ý mà làm hoàng đế. Sắc mặt Phượng Lan Dạ thực khó coi, trong ngực tràn đầy lửa giận, âm u đánh một quyền.

Nam Cung Liệt, chỉ cần có ta, tuyệt đối sẽ không để ngươi làm thái tử, thậm chí làm hoàng thượng. n, hắn quả thật không thể làm thái tử, cùng hoàng thượng, nếu không chính là tai họa trời giáng, lòng dạ hắn thật sự quá hẹp hòi. Con ngươi của Nam Cung Diệp sâu thẩm âm u, tựa như đàm hàn lạnh lẻo phủ băng, hắn vô cùng đồng ý quan điểm này của Lan nhi, lòng dạ của hắn ta quá hẹp hòi, căn bản không thích hợp làm thái tử, thậm chí làm vua của một nước.

Ngoài cửa, Ngọc Lưu Thần còn đang đợi chủ tử ra lệnh, Nam Cung Diệp quan tâm hỏi thăm: Người của Tô phủ không có sao chứ? Hồi thiếu chủ, không có chuyện gì, không có ai bị thương tổn, những tên thích khách bị đánh bại, bị giết mấy người, cũng chạy mất vài tên. Tốt.

Ngươi tiếp tục tiềm phục tại phía ngoài Tô phủ, đừng nóng vội trở lại. Dạ, Ngọc Lưu Thần lắc mình lui ra ngoài, Nam Cung Diệp quay đầu thấy vẻ mặt lo lắng của Phượng Lan Dạ, ôn nhu khuyên nàng: Ngươi đừng lo lắng, không có chuyện gì rồi, muốn ngủ tiếp không. Phượng Lan Dạ nơi nào còn ngủ được, nàng lắc đầu, hai người cùng nhau rời giường.

Mới vừa đứng lên đi dùng thiện, thì Tích quản gia đã tới đây bẩm báo, Thụy Vương mời Vương gia sang phủ một chuyến, Nam Cung Diệp liền dẫn người xuất phủ, hắn biết Phượng Lan Dạ nhất định phải về Tô phủ, liền dặn dò nàng cẩn thận một chút, vừa phân phó Thiên Bột Thần bảo vệ tốt Vương Phi mới rời đi đến Thụy vương phủ. Đợi hắn vừa đi, Phượng Lan Dạ nơi nào còn có tâm tư dùng bữa, liền Ngân nhi ở phía sau lên tiếng kêu gọi cũng không để ý tới. Tiểu Vương phi, cười một chút, Tiểu Vương phi cười một chút.

Tâm tình nàng không tốt, nơi nào cười được, dẫn Đinh Đương đi vào phòng của Thủy Ninh, Thủy Ninhmới vừa được Diệp Linh giúp nàng chảy tóc, vừa nhìn thấy có người đẩy cửa đi vào, vội vàng nhìn sang thấy là Phượng Lan Dạ, thật cao hứng kêu lên: Tỷ tỷ, ngươi đã tỉnh rồi. Chờ thấy khuôn mặt Phượng Lan Dạ u ám, không khỏi lo lắng: Đã xảy ra chuyện gì? Phượng Lan Dạ ngồi vào bên người Thủy Ninh kéo tay nàng: Tối hôm qua Tô phủ gặp phải thích khách, ta nghĩ đi Tô phủ một chuyến, ngươi muốn cùng đi sao?

A, thế nhưng phát sinh chuyện như vậy, tốt, chúng ta cùng đi. Thủy Ninh lập tức đứng lên, kéo Phượng Lan Dạ đi ra ngoài, đồ ăn sáng của nàng còn chưa có ăn. Phượng Lan Dạ thấy vậy liền quan tâm nhắc nhở nàng: Chờ chút dùng thiện xong rồi hãy đi. Không cần, không biết nghĩa phụ cùng nghĩa mẫu có bị gì hay không? Nơi nào mà còn nuốt trôi.

Nàng nhận Tô Diễn cùng Tô phu nhân làm nghĩa phụ nghĩa mẫu, từ nhỏ không có phụ mẫu nên Thủy Ninh rất quý trọng phần thân tình này, đâu còn tâm trạng mà nuốt trôi đi, nàng đã sớm kéo Phượng Lan Dạ chạy vội ra bên ngoài, đoàn người rất nhanh đi tới trước cửa Tề vương phủ, để cho quản gia phân phó người chuẩn bị xe ngựa tới, lập tức đi tới Tô phủ. Trong Tô phủ, một mảnh hỗn độn, dấu vết đánh nhau đêm qua vẫn tồn tại, bọn hạ nhân trên dưới bận rộn chiếu cố từ sáng sớm, thu thập cũng đã khá tốt, vừa nhìn thấy Phượng Lan Dạ cùng Thủy Ninh xuất hiện, rất nhiều người đã sớm khóc. Nhị tiểu thư, Thủy tiểu thư.

Lão gia cùng phu nhân đâu? Phượng Lan Dạ trầm ổn mở miệng, bọn hạ nhân lập tức bẩm báo: Lão gia lên trên triều rồi, phu nhân ở trong phòng. Phượng Lan Dạ gật đầu, ý bảo hạ nhân: Đem đồ vật thu thập cho xong đi, không phải là không có chuyện sao? Khẩn trương clàm ái gì.

Nói xong liền dẫn người chạy thẳng tới phòng của Tô phu nhân, dọc theo đường đi chứng kiến hạ nhân ai cũng đều có chút kinh hoảng, bất quá cũng may phần lớn đều đã bình tĩnh lại. Tô phu nhân đang ngồi ở bên trong gian phòng rơi lệ, không biết tại sao lại có người nửa đêm tập kích Tô phủ bọn họ, trong đầu thầm nghĩ nhà mình đã đắc tội với ai, mà sai người nửa đêm tới đánh bọn họ, nếu không phải Nhã nhi phái người bảo vệ bọn họ, chỉ sợ bọn họ sẽ không còn mệnh rồi, nghĩ đến đây, tay chân nàng không khỏi lạnh như băng, đợi đến khi Phượng Lan Dạ cùng Thủy Ninh xuất hiện, nàng mới tốt lên nhiều. Mẫu thân, nghĩa mẫu ngươi không sao chớ.

Nét mặt Phượng Lan Dạ cùng Thủy Ninh ân cần, hai người lo lắng nhìn Tô phu nhân, Tô phu nhân lập tức đứng lên, thấy hai nữ nhi trở lại trong lòng nàng dễ chịu hơn nhiều. Không có chuyện gì, không có chuyện gì, ta chỉ suy nghĩ không biết là ai muốn đối phó với Tô phủ của chúng ta, chẳng lẽ phụ thân các ngươi đã đắc tội với người nào? Phượng Lan Dạ quét mắt nhìn Thủy Ninh một cái, cuối cùng không nói gì, Thủy Ninh vốn dĩ cái gì cũng không biết, mà Phượng Lan Dạ lại không muốn làm cho Tô phu nhân lo lắng, còn nữa tính tình của Thủy Ninh rất vọng động, nếu biết do Sở vương Nam Cung Liệt động tay chân, nói không chừng có thể vọt vào Sở vương phủ đối phó hắn, lúc ấy lại kinh động đến Sở vương thì sẽ bị phiền toái.

Nương, giao cho ta điều tra đi, nhất định sẽ tìm ra người ở phía sau sai sử thích khách, ta sẽ nghĩ biện pháp đối phó bọn họ. Dám động đến trên đầu phụ mẫu của nàng, tốt, rất tốt, Nam Cung Liệt, xem ra chúng ta nên hảo hảo tính toán lại ân oán này, từ chuyện ngươi lừa gạt ta trước đây, bây giờ lại động đến phụ mẫu của ta. Khóe môi Phượng Lan Dạ vẽ ra nụ cười âm hàn, Tô phu nhân gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa, rồi nàng như nhớ tới chuyện gì sau đó liền ngẩng đầu: Các ngươi còn chưa dùng thiện sao, nương lập tức cho người đi chuẩn bị.

Phượng Lan Dạ thấy nàng dời đi lực chú ý, lập tức làm bộ ôm bụng. Nương, thật đói a, Thủy nhi cũng đói bụng không. Thủy Ninh vừa nhìn thấy Phượng Lan Dạ nháy mắt, lập tức gật đầu giả trang mở miệng: Nghĩa mẫu, ta cũng vậy đói bụng, lúc sáng cũng không có ăn.

Tốt, tốt, Tiểu Hoàn, lập tức chuẩn bị thiện. Tiểu Hoàn lập tức lĩnh mệnh đi chuẩn bị một bàn đồ ăn thịnh soạn, mẫu tử ba người ngồi ở bên cạnh bàn vừa dùng thiện, vừa nói chuyện, nên đã sớm đem chuyện tối ngày hôm qua ném lên chín tầng mây. Cả ngày hôm nay, Phượng Lan Dạ theo Tô phu nhân đợi ở Tô phủ đến gần hoàng hôn, thì Nam Cung Diệp tự mình tới đây đón nàng, hai người cùng Tô phu nhân cáo biệt, rời đi Tô phủ trở về Tề vương phủ. Bên trong xe ngựa, Nam Cung Diệp đã sớm đưa tay ôm chặt Phượng Lan Dạ vào lòng, khẽ tựa vào trên cổ của nàng, ngửi mùi thơm trên người nàng, khuôn mặt cùng đôi mắt dày đặt tia sáng ôn nhu nóng bỏng, một ngày không thấy được nàng, hắn vô cùng nhớ đến nàng, cho nên mới phải tự mình tới đây đón nàng.

Có nhớ ta hay không? Không có. Vẻ mặt Phượng Lan Dạ thành thật mở miệng, ngày hôm nay nàng theo mẫu thân nên làm gì có thời gian nhớ hắn a, bất quá nàng tình thật lời thật, lập tức rước lấy sự trừng phạt của Nam Cung Diệp, hắn dùng môi cắn một chút môi của nàng Tiểu yêu tinh.

Phượng Lan Dạ không nhịn được, cười duyên đứng lên tựa vào trước ngực của hắn, ôn nhu hỏi: Như thế nào? Ngũ hoàng huynh gọi ngươi đi qua là vì chuyện gì? Còn không phải là vì chuyện để cho Lục hoàng huynh làm thái tử, hắn muốn trở lại Bắc Cảnh, nhưng phụ hoàng không đồng ý. Cho nên hắn tìm ta đi qua thương lượng, muốn ta giúp hắn cùng nhau khuyên nhủ phụ hoàng để cho Lục hoàng huynh làm thái tử, thật không biết tại sao hắn kiên quyết không chịu nhận lấy vị trí thái tử. Phượng Lan Dạ nheo mắt lại, thật ra nếu Nam Cung Duệ làm thái tử, thì thật thích hợp, nhưng tại sao hắn lại không muốn chứ? Theo lý cũng không có khó khăn gì để mà cự tuyệt, cho dù hắn quan tâm dân chúng ở Bắc Cảnh, cũng không ngăn trở chuyện tiếp vị a, nếu hắn làm hoàng đế, có thể phái quan viên tốt đi Bắc cảnh chăm lo dân chúng ở đấy, đây cũng không phải là chuyện không tốt, vì sao hắn không chịu tiếp vị, Phượng Lan Dạ đau đầu suy tư, bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện .

Hắn có thể có nổi khổ tâm hay không? Nổi khổ tâm, hắn có cái gì khổ tâm, có khổ tâm tại sao không nói cho chúng ta biết chứ? Thanh âm Nam Cung Diệp có chút u ám, hắn đã phái người ngầm tra xét Ngũ hoàng huynh, cũng không phát hiện hắn có động tĩnh gì, tất nhiên cũng không thấy được nổi khổ tâm như trong lời của Lan nhi .

Ta nhớ được lần trước ở Định Châu, thời điểm hắn trúng thi độc, gia gia phái người đưa tới ba viên đan dược, đan dược thật ra đối với cơ thể người không có gì nguy hại nhưng khi Ngũ hoàng huynh phục dùng một viên trong đó, cả người nóng rực khó chịu, tựa hồ rất không thoải mái, bởi vì lúc ấy thời gian cấp bách, ta không nghĩ nhiều, bây giờ nghĩ lại, hắn có thể có bệnh gì không tiện nói ra hay không, bởi vì cho tới nay hoàng thượng đối với hắn kỳ vọng rất cao, cho nên hắn không đành lòng để cho hoàng thượng thất vọng, mới có thể kiếm cớ nói không muốn rời đi dân chúng Bắc Cảnh. Phượng Lan Dạ nói xong, quanh thân Nam Cung Diệp run lên, trên ngũ quan tinh xảo tràn đầy lãnh sương, trong phút chốc lạnh lùng. Đi, chúng ta lập tức đi Thụy vương phủ một chuyến, hỏi hắn, có phải thật vậy có bệnh không tiện nói ra hay không?

Trong lời nói của Nam Cung Diệp rõ ràng có một phần lo lắng, rất dễ nhận thấy trong tim của hắn thật sự rất quan tâm Thụy vương gia, Phượng Lan Dạ lập tức ngăn trở hắn. Nếu như Ngũ hoàng huynh thật sự có bệnh không tiện nói ra, ngươi cho rằng hắn sẽ nói cho ngươi biết sao? Có lẽ hắn cũng sợ làm cho ngươi thương tâm. Nhất định là sợ làm cho huynh đệ thương tâm, bằng không vì sao không chịu nói ra, nếu chưa nói, tất nhiên không nguyện ý để cho bọn họ lo lắng hoặc là thương tâm , hoặc căn bản không phải là chuyện như nàng suy nghĩ, có lẽ tất cả cũng chỉ là phỏng đoán của nàng a.

Có lẽ hắn căn bản không có bệnh, là do ta suy nghĩ nhiều, tóm lại chúng ta trước tiên hãy ngầm điều tra kiểm chứng, xem hắn có phải thật sự có bệnh gì không tiện nói ra hay không, ngươi có thể phái người lén tra xem ở Thụy vương phủ bình thường mời người nào xem bệnh, như vậy đi hỏi đại phu một chút sẽ rõ, nếu không được nữa thì mới đi hỏi hắn, hiện tại mà vội vàng đi đến, hắn sẽ không nói . Nam Cung Diệp nghe Phượng Lan Dạ nói, cuối cùng chỉ đành phải thôi, Lan nhi nói không sai, nếu như Ngũ hoàng huynh thật sự có bệnh, dù mình đi hỏi hắn, hắn cũng sẽ không nói. Bên trong xe ngựa lâm vào yên tĩnh, hai người không nói gì nữa , Nam Cung Diệp ôm chặt Phượng Lan Dạ, về Tề vương phủ.

Đêm đó, Nguyệt Cẩn tra được tin tức, đã tìm được nơi ẩn trú của bè phái Sở vương Nam Cung Liệt ở An Giáng thành . Bất quá lần này đám người này rất ít, đa số đều bị Sở vương Nam Cung Liệt cho dời đi. Trong thư phòng, Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ nghe Nguyệt Cẩn bẩm báo tin tức ai cũng không nói gì, cuối cùng khóe môi Nam Cung Diệp nhất câu, quanh thân hàn khí.

Lập tức đem nhân thủ triệu tập đến, tối nay bổn vương muốn cho Nam Cung Liệt biết chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm. Thân thể cao lớn của hắn xoay mình đứng lên, sát cơ tràn ngập ra ngoài, thật giống như a tu la hiện thân. Thân hình của Phượng Lan Dạ vẫn không chuyển động, nàng chỉ híp mắt nhìn đèn hoa nhấp nháy, nếu bọn họ động thủ, Sở vương Nam Cung Liệt tất nhiên sẽ biết do bọn họ động tay chân, bởi vì lần trước chính là bọn họ đã nhắc nhở Nguyệt phi chuyện trong tay của hắn có nuôi quân riêng, lần này nếu giết đi một người của hắn, hắn sẽ biết đây là do Tề vương phủ động tay chân.

Dù bọn họ không động thủ, chỉ sợ Nam Cung Liệt cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Tề vương phủ, đã như vậy, cần gì cùng hắn khách khí, nghĩ đến đây ánh mắt đột nhiên tối sầm lại, nàng đứng lên lạnh nhạt mở miệng: Đi, ta cũng cùng ngươi đi. Nàng nói vừa dứt lời, Nguyệt Cẩn thiếu chút nữa té ngã, mặc dù biết Tiểu Vương phi rất có bản lãnh, nhưng đây là chuyện gia môn, nữ nhân nên ở nhà. Nhưng mà hắn cũng không dám nói nhiều, chỉ nhìn về phía Nam Cung Diệp.

Thấy vương gia vung tay lên để cho hắn lui xuống, Nguyệt Cẩn liền lĩnh mệnh lui ra ngoài bố trí triệu tập nhân thủ. Bên trong thư phòng, bàn tay to của Nam Cung Diệp nhấc lên liền vuốt ve thân thể Phượng Lan Dạ, đôi môi dùng sức hôn lên môi nàng, cọ sát lẫn nhau, đến lúc thoả lòng mới buông nàng ra, cuồng phóng mở miệng: Ở lại trong phủ chờ ta. Không được, ta muốn cùng ngươi đi.

Phượng Lan Dạ kiên trì, dứt khoát vươn tay ôm ấp lấy cổ Nam Cung Diệp, không để cho hắn rời đi, trừ phi hắn đáp ứng mang nàng cùng đi, nếu không không được. Nhưng mà ánh mắt của Nam Cung Diệp thâm thúy u ám, còn khóe môi thì nở nụ cười đầy ánh sáng rực rỡ lưu chuyển, hắn cúi người dán ở lỗ tai của nàng, ôn nhu mở miệng: Đây là chiến tranh giữa các nam nhân, Lan nhi ngoan ngoãn một chút ở trong nhà chờ ta. Nói xong thân hình hắn vừa lui, gió lốc nổi lên liền mất đi bóng dáng, đợi đến lúc Phượng Lan Dạ xông qua, cửa đã bị khoá từ bên ngoài, Phượng Lan Dạ kêu Thiên Bột Thần đang ở chỗ tối ra lệnh: Thiên Bột Thần, lập tức đem cửa mở ra.

Thiên Bột Thần nào dám mở cửa, thiếu chủ nói tất cả không được để cho Tiểu Vương phi đi, nếu hắn dám mở cửa ra, không phải là muốn chết sao? Hắn lần lựa không dám hiện thân, Phượng Lan Dạ tức giận trong lòng, lòng bàn tay ngưng tụ, một cổ lực tụ ở trên đầu ngón tay, bốp một tiếng đẩy cửa ra, đợi đến khi nàng đi ra ngoài, thì bóng dáng của Nam Cung Diệp đã biến mất tăm, dưới ánh trăng trong lành sáng tỏ, hoa cỏ phất phơ, gió đêm thổi vù vù, phong cảnh rung động lòng người. Phượng Lan Dạ nhìn trời, nhẹ nhàng thấp giọng lẩm bẩm: Nam Cung Diệp, nếu ngươi làm cho mình mất một sợi lông, xem ta như thế nào thu thập ngươi. Nói xong liền xoay người đi đến một hướng khác, nếu đã không có biện pháp cùng Nam Cung Diệp hành động, hay là đi gặp Thủy Ninh một chút, thuận tiện xem chấm đỏ trên mặt Thủy Ninh có biện pháp nào trị tận gốc hay không, ở chỗ tối, Thiên Bột Thần theo sát phía sau nàng, Phượng Lan Dạ nhớ tới vừa rồi nàng ra lệnh cho hắn mở cửa, hắn lại chậm chạp không chịu mở cửa, thì tức giận hừ lạnh Thiên Bột Thần một cái.

Cách xa ta một chút, đừng để ta nhìn thấy ngươi. Thiên Bột Thần lập tức ẩn ra xa một chút, hắn cũng không muốn bị nàng bắt được, công lực của tiểu ma nữ này cũng không phải là nhỏ. Một chưởng mà đã đánh bay khóa cửa, có thể thấy được võ công của nàng đã tăng lên rất nhiều.

Ở bên trong gian phòng của Thủy Ninh, có giọng nói vang lên, chính là Ngân nhi đang trêu chọc nàng. Mỹ nữ, mỹ nữ, cười với Gia một chút. Thủy Ninh chưa bao giờ thấy qua một con vẹt đáng yêu như vậy, nên đã sớm cười đến nghiên ngã cả người rồi, Diệp Linh cùng Diệp Khanh mặc dù cũng thường xuyên nghe được Ngân nhi nói chuyện như vậy, nhưng mỗi lần nó vừa nói ra là không nhịn được muốn cười mấy tiếng.

Thật quá tinh nghịch, Ngân ca, ngươi thật thú vị. Thủy Ninh chỉ vào Ngân ca cười đến không thể ngưng được, Ngân ca trước sau như một nhìn thấy người khác cười càng vui vẻ, nó nói càng lợi hại, vừa nhìn thấy Thủy Ninh cười đến rút người, nó càng nói lợi hại hơn. Có nghĩ đến Gia hay không, mỹ nữ, có nghĩ đến Gia hay không?

Ngoài cửa một thanh âm vang lên, Phượng Lan Dạ dẫn Đinh Đương cùng Vạn Tinh đi vào, Ngân ca ngóng đầu vừa nhìn thấy Phượng Lan Dạ đi vào, liền nhảy lên thật vui mừng: Tiểu Vương phi tới, Tiểu Vương phi tới..