Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Độc y vương phi - Chương 115

Chương 115: Người ẩn mặt phía sau

Bên trong tẩm cung, Nguyên Phạm cùng hai tiểu thái giám đã lui ra ngoài, lúc trước là không có biện pháp nào khác, hiện tại Tề vương cùng Tề vương phi ở chỗ này, bọn họ chỉ cần canh giữ ở phía ngoài bình phong thật tốt là được, dù sao bộ dạng hoàng thượng giờ phút này, khẳng định không hy vọng bọn họ nhìn thấy. Nam Cung Diệp đang phụng bồi Hạo Vân đế nói chuyện, đều là kể những chuyện lúc còn bé. Phụ hoàng, người còn nhớ rõ không? Có một lần ta cùng tứ hoàng huynh vì một khối ngọc bội mà đánh nhau, phụ hoàng đã trách phạt tứ hoàng huynh rất nặng, lại vuốt cánh tay bị thương của ta đau lòng nói, Diệp nhi a, sau này phải thông minh một chút, đánh không lại có thể chạy a, chờ sau này có năng lực rồi hãy đánh trả lại.

Phụ hoàng còn nhớ rõ sao? Nam Cung Diệp nói xong, trong mắt Hạo Vân đế dâng lên một tầng hơi nước, gật đầu, hô hấp của hắn hơi ổn định một chút, sự thống khổ nhất thời đã giảm đi. Phượng Lan Dạ đi tới, lấy mảnh vải trong miệng Hạo Vân đế xuống, để cho hắn điều chỉnh hô hấp, trải qua một phen hành hạ, Hạo Vân đế lúc này gần như kiệt sức, nhưng vẫn cố gắng mở miệng nói: Diệp nhi lúc nhỏ là một hảo hài tử.

Đúng vậy a, hắn thật xin lỗi Diệp nhi, hắn bị sự giận dữ cùng kiêu ngạo làm mờ mắt, đã hiểu nhầm Diệp nhi không phải là hài tử của mình. Nhưng có đôi khi, ở tận đáy lòng thật sự yêu Diệp nhi, hắn cũng quên mất sự nghi kị của mình, đối với Diệp nhi cũng thật tận tâm. Có đôi khi phụ hoàng cũng thật yêu ta . Nam Cung Diệp nhàn nhạt mở miệng, đã đi tới bên người Hạo Vân đế, ngồi vào trên giường, đôi mắt phượng hẹp dài không nháy mắt nhìn hắn. Trong mắt Hạo Vân Đế như hiện lên sương mù, đúng vậy, có đôi khi hắn cũng thật tâm đối với Diệp nhi.

Diệp Nhi, là lỗi của phụ hoàng. Chuyện đã qua chúng ta không đề cập nữa, phụ hoàng hãy nghỉ ngơi đi. Nam Cung Diệp đích thân hầu hạ hoàng thượng nằm xuống, đắp chăn mỏng cho hắn, nhìn hắn nhắm mắt lại, thân thể mềm rũ, một chút sực lực cũng không có. Vô thanh vô tức, tự hồ chỉ còn dư lại một luồng u hồn, Nam Cung Diệp cứ như vậy mà chờ đợi bên người hắn.

Phượng Lan Dạ không muốn quấy rầy không gian riêng tư hiếm hoi của phụ tử bọn họ, có lẽ giờ phút này mới là lúc hai người đối mặt nhau thật lòng nhất, bất kể Hạo Vân đế đã làm gì, thì cũng là phụ hoàng của Diệp, trong lòng của hắn từ trước đến nay nhất định rất trông chờ hoàng thượng đối với hắn nói câu xin lỗi, mà bây giờ sự chờ đợi kia của hắn đã đạt thành. Tựa như nàng vậy, nàng từ nhỏ không được cha mẹ yêu thương, nhưng luôn hi vọng có một ngày, cha mẹ tìm đến nàng, cũng đối với nàng nói lời hối lỗi. Hạ Mạn, thật xin lỗi, là ba mẹ làm sai. Nhưng cho đến một khắc trước khi chết, nàng cũng không đợi được câu nói kia.

Phượng Lan Dạ thoát khỏi chuyện quá khứ, đi tới đặt tay lên trên vai Nam Cung Diệp, ôn nhu mở miệng: Ngươi ở nơi này bồi hoàng thượng, ta đi tìm Văn Tường trò chuyện, một lát nữa ngươi đi qua gọi ta, chúng ta cùng ra cung. Nếu bọn họ trước mặt người khác giả vờ cùng nhau tiến cung, cũng sẽ phải ở trước mặt người khác cùng đi ra cung, trong bóng tối tự nhiên là có ánh mắt đang nhìn chằm chằm bọn hắn. Nam Cung Diệp ngẩn đầu, đáy mắt một mảnh nhu hòa, gật đầu nói: Được, nàng đi đi, khi nào về ta đi qua đón nàng.

Phượng Lan Dạ từ bên trong tẩm cung đi ra ngoài, ngoài cửa điện Nguyên Phạm và mấy thái giám cùng nhau quỳ xuống mở miệng nói: Tham kiến Tề vương phi. Hiện tại Tề vương phi cũng không phải là người bình thường, nàng chẳng những là con dâu hoàng thượng thích, còn là ân nhân cứu mạng của hoàng thượng, chờ hoàng thượng chữa hết bệnh, nhất định sẽ trọng thưởng nàng. Cho nên những người này không dám có chút khinh thường, Phượng Lan Dạ nơi nào mà đi quản ý nghĩ của bọn thái giám, nên phất tay dặn dò bọn họ. Vương gia ở bên trong hầu hạ hoàng thượng, không nên kinh động đến bọn họ.

Dạ mấy thái giám khúm núm đáp lời, rồi lui qua một bên, Đinh Đương đi tới đưa tay đở thân thể chủ tử nói: Vương phi muốn đi chỗ nào? Chúng ta đi Hoa Thanh điện, đi xem Văn tường công chúa một chút. Gần đây có nhiều chuyện xảy ra, không biết nàng thế nào? Văn Tường cùng nàng lúc trước giao tình không tốt, nhưng kể từ khi mình thay đổi dung mạo, hai người cũng dần trở thành bằng hữu. Lúc đám cưới nàng ấy còn thân thiết tặng lễ vật, nàng nên quan tâm đến nàng ta một chút, thuận tiện hỏi thăm một chút tình huống của Nam Cung Quân.

Nghĩ đến Nam Cung Quân liền nhớ đến Vụ Tiễn, hai oan gia này không biết lúc nào mới có thể thật lòng cùng nhau đi chung. Phượng Lan Dạ thở dài một tiếng, cùng Đinh Đương đi tới cửa Tiêu Nguyên cung, ngoài cửa Nguyệt Cẩn cùng hai thị vệ Tề vương phủ gặp các nàng đi ra, vội cung kính gọi một tiếng: Vương phi. n, các ngươi đợi ở chỗ này chờ Vương gia đi. Dạ mấy người ứng tiếng nói.

Phượng Lan Dạ đi ra ngoài, cùng Đinh Đương một trước một sau hướng Hoa Thanh điện đi tới. Trong Hoa Thanh điện, Văn Tường dẫn cung nữ Tiểu Niên đi ra khỏi thiên điện, nàng vẫn ở trong thiên điện, ai nàng cũng không muốn gặp, ngay cả mẫu phi nàng cũng cự tuyệt gặp mặt, đối với những chuyện phát sinh trong cung gần đây cũng chẳng quan tâm. Cung nữ Tiểu Niên rất lo lắng cho nàng, nên vẫn thường xuyên khuyên nhủ, cuối cùng nàng cũng tốt lên một chút, hôm nay muốn ra ngoài đi dạo xung quanh. Vừa đi ra khỏi thiên điện, liền chạm mặt Hoa phi đang đi tới, Văn Tường đứng bất động, bản thân nhìn mẫu phi.

Hoa phi vừa ảo não vừa đau lòng, từ từ đi tới. Văn Tường, ngươi còn đang trách mẫu phi sao? Văn Tường ngước mắt nhìn Hoa phi, chỉ thấy mới có mấy ngày mà mẫu phi cả người đã gầy đi không ít, nghĩ đến chuyện nàng bị phụ hoàng nghi oan, đến bây giờ vẫn chưa có giải trừ hiềm nghi, còn bị xuống lệnh cấm túc, trong mắt không khỏi hiện lên sương mù.

Mẫu phi. Hoa phi biết tâm của nữ nhi đã mềm nhũn, liền đi tới ôm Văn Tường vào lòng, vỗ vỗ vai của nàng, mẹ con hai người liền cùng rơi lệ. Hoa phi vừa rơi lệ vừa nói: Văn Tường, thật xin lỗi, mạng của mẫu phi là do mẫu phi của Ngũ hoàng huynh ngươi cứu, chúng ta làm người có ân tất phải trả. Mẫu phi thật xin lỗi ngươi cùng Quân nhi. Văn Tường nghe được mẫu phi nói như thế, thì cảm thấy rất chua xót, trong lòng sớm đã tha thứ cho mẫu phi rồi.

Mẫu phi, không có chuyện gì rồi, không có chuyện gì rồi, chuyện gì cũng đã qua. Hoa phi thấy nữ nhi đã tha thứ cho mình, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhàng lau lệ, ngửng đầu lên nhìn Văn Tường nói: Ngươi muốn đi chỗ nào a? Tiểu Niên ở phía sau lập tức khom người xuống, cung kính bẩm báo: Nương nương, nô tỳ thấy công chúa luôn ở trong phòng buồn bực, cho nên khuyên công chúa đi ra ngoài giải sầu.

Hoa phi hài lòng gật đầu, nhìn về phía Tiểu Niên nói: Ừ, Tiểu Niên làm rất đúng, cùng chủ tử các ngươi đi giải sầu đi, chớ trốn ở trong phòng, đối với thân thể không tốt. Dạ, nương nương. Tiểu Niên đi tới nhẹ đỡ thân mình công chúa, một đường theo hành lang đi ra ngoài, Hoa phi nhìn bóng lưng nữ nhi, trong lòng nổi lên chua xót, hôn sự của Văn tường không biết phải làm sao bây giờ? Trong lòng nàng chỉ có một mình Tây Môn Vân, nhưng hôn sự của Tây Môn Vân, hoàng thượng đã đáp ứng để cho hắn tự chủ, việc tứ hôn xem ra không được rồi. Xem ra nàng nên lưu ý trong triều có công tử nhà đại quan nào, phẩm hạnh không tệ, để cho hoàng thượng tứ hôn cho Văn Tường, nàng không thể trì hoãn thêm nữa.

Văn Tường dẫn Tiểu Niên một đường ra khỏi Hoa Thanh cung, theo một con đường nhỏ đi dạo, sắc trời không tệ, chẳng qua là tâm tình cũng không khởi sắc lên một chút nào. Hoàng huynh cứ như vậy mà rời cung đi, hắn chưa từng có đi ra ngoài qua, lần này bị tức giận mà đi, không biết sẽ như thế nào? Mặc dù mẫu phi chưa nói, nhưng nhất định là rất lo lắng. Văn Tường nghĩ tới đây liền ngây ngốc đứng yên lặng ở một góc tối không người đến, đờ đẫn nhìn vài cây hoa hồng đang nở rộ, nhất thời nghĩ đến nhập tâm, khéo mắt lặng lẽ rơi lệ. Tiểu Niên đứng thẳng ở phía sau, thấy chủ tử thương tâm, đang không biết như thế nào mở miệng khuyên nàng, bỗng nhiên thấy bên cạnh đi tới một người, định thần nhìn lại, thì ra là Tây Môn tướng quân. Thân là thiếp thân tỳ nữ của công chúa, Tiểu Niên tự nhiên biết chủ tử thật thích Tây Môn tướng quân, liền nhướng mày, nảy ra ý kiến, động tác lưu loát lặng lẽ lui ra.

Tây Môn Vân phụng ý chỉ của hoàng thượng đợi ở trong cung, tuần tra các nơi, để ngăn ngừa không để người ẩn mặt sau lưng đắc thủ thêm nữa. Ban ngày vô sự, liền chuẩn bị xuất cung đi, lúc này vừa lúc đi ngang qua con đường nhỏ này, thấy một cô gái dáng người thướt tha đang rơi lệ. Bóng lưng kiều diễm lã lướt, nghiêng nghiêng mà khóc, giờ phút này thật điềm đạm đáng yêu, cũng làm tim hắn xao động, nên trực tiếp đi tới, hạ thấp thanh âm nói. Đã xảy ra chuyện gì? Đáng tiếc bản thân Văn Tường đang lâm vào trầm tư, giờ phút này cả người ngơ ngác, cho nên căn bản là không nghe thấy câu hỏi của Tây Môn Vân, vẫn rơi lệ như cũ, còn phát ra tiếng khóc nỉ non. Nàng đang nghĩ đến chỗ thương tâm, càng phát ra bi thương, nghĩ đến mình lúc còn là một tiểu cô nương thật sung sướng, trong cung náo nhiệt như vậy, mọi người ở chung một chỗ, mặc dù cãi nhau ầm ỉ, nhưng rất vui vẻ, không biết từ khi nào bắt đầu, tất cả đều đã thay đổi rồi.

Tây Môn Vân thấy người phía trước không có phản ứng, không khỏi tiến lên trước hai bước, lên giọng nói: Xin hỏi đã xảy ra chuyện gì rồi, xem một chút bổn tướng có thể trợ giúp ngươi hay không? Thanh âm của hắn chợt vang lên, dọa Văn Tường giật nảy mình, cực nhanh buông tay, một tay vội vàng lau đi nước mắt, có chút tức giận ngẩng đầu lên, liền thấy người trước mặt là Tây Môn Vân. Giờ phút này trên mặt nàng một mảnh đỏ ửng quyến rũ kiều diễm, còn vấn vương vài giọt lệ, lông mi dài khẽ động, làm cho người ta cảm thấy yêu thương, tựa hồ trong lòng bi thương khó mà ngăn được. Nhưng khi đối mặt với Tây Môn Vân, sự thương tâm lại rất nhanh thu liễm vào, lau khô nước mắt, lông mày nhướng lên, nhàn nhạt mở miệng nói. Nguyên lai là Tây Môn tướng quân.

Tham kiến công chúa. Tây Môn Vân cho tới bây giờ chưa từng thấy qua công chúa như vậy, thật đúng là không giống với ngày thường vênh váo tự đắc, nhu nhược đến bất lực như thế, tựa hồ ngay cả một người để nương tựa vào cũng không có, trong lòng bất giác dâng lên một niềm mong muốn làm thân tùng bách cho nàng dựa vào, bất quá Văn Tường đã cực kỳ nhanh chóng võ trang lại bản thân mình. Đứng lên đi, Tây Môn tướng quân quá khách khí, bổn cung có việc phải đi trước.

Nói xong nàng cũng không nhìn xem Tây Môn Vân, trực tiếp lướt đi qua hắn. Giờ khắc này trái tim lúc ban đầu của Văn Tường cũng đã chết, có lẽ nàng cùng Tây Môn Vân không có duyên phận, không chiếm được tình yêu cũng không còn cái gì, dù sao sinh ra là người của hoàng thất, nhất định là không chiếm được sự yêu thương thật lòng, nàng cần gì phải cưỡng cầu đây? Một nử tử bất kể khi nào nơi nào, cũng biểu hiện nàng đối với hắn yêu say đắm, có lẽ chỉ rước lấy sự phiền chán của hắn, để cho hắn sinh lòng khốn nhiễu. Sau này nàng cũng sẽ không quấn hắn nữa, hi vọng hắn sẽ tìm được một người mà hắn thật yêu thích. Về phần nàng, có lẽ sẽ đáp ứng mẫu phi, để cho phụ hoàng ban cho nàng một hôn sự, từ đó về sau cùng phu quân tương kính như tân.

Nghĩ tới đây cũng không muốn đi dạo nữa, trực tiếp đi trở về, đi vài bước mới nhớ tới một chuyện , Tiểu Niên đi đâu rồi? Nhất định là vậy nha đầu này thấy Tây Môn Vân nhưng không gọi nàng, nghĩ thế không khỏi tức giận. Tiểu Niên Tiểu Niên ? Tiểu Niên vội vàng chạy ra, cung kính cúi đầu nói: Công chúa.

Ngươi a. Văn Tường muốn giận trách nàng ta, nhưng cũng không có nói thêm cái gì, nghĩ lại thấy liền bất mãn khiển trách nàng: Sau này còn dám tự ý chủ trương, xem ta như thế nào thu thập ngươi. Dạ, công chúa, nô tỳ biết sai rồi. Tiểu Niên ngoan ngoãn nhận lỗi, Văn Tường thở dài một hơi nói: Thật không có biện pháp với ngươi, ngày nào đó lại chọc giận ta, ta tìm người đem ngươi gả đ.

Công chúa, ta không dám. Hai người một đường vừa nói vừa đi trở về, ở phía sau Tây Môn Vân từ bên cạnh đi ra, vẻ mặt như có điều suy nghĩ, đối với Văn Tường cho tới giờ khắc này hắn tựa hồ mới coi như là hiểu biết. Hắn vẫn cho là nàng cao cao tại thượng, đối với hạ nhân sẽ rất uy nghiêm, không nghĩ tới nàng cũng có mặt nhu nhược, thuần chân, hơn nữa cũng có lòng thương người. Nghe nói lúc thiếp thân cung nữ An Tình bên cạnh Hoa phi qua đời, Văn Tường thương tâm một thời gian rất dài, đối đãi với cung nữ hầu hạ của mình cũng rất thiện lương, nếu không phải thói quen ngày thường, thì Tiểu Niên quả quyết không dám tự chủ trương như vậy. Tây Môn Vân một đường vừa suy nghĩ vừa xuất cung đi, cho tới nay hắn vẫn nghĩ tìm một nữ tử chân tình, trước kia khi nhìn thấy Phượng Lan Dạ, liền biết nàng là một nữ tử chân tình, bây giờ nhìn đến Tề vương phi Tô Thanh Nhã, cũng cảm thấy nàng là một nữ tử như vậy, không nghĩ tới Văn Tường công chúa thật ra cũng như thế. Nữ tử chân tình không giống đại gia khuê tú, ngoại trừ lễ nghi quy củ nên có, cả người cũng khô cằn cứng rắn, không có bao nhiêu tình cảm, mà chân tình nữ tử nếu đã yêu rồi, sẽ thật lòng đối đãi, nhiệt tình như lửa, cuộc đời này sẽ không thay đổi.

Văn Tường nào biết ý nghĩ trong lòng Tây Môn Vân đang chao đảo đến nghiêng trời lệch đất, tóm lại nàng nhận mệnh rồi, giờ phút này tâm như đã chết, nhân sinh đắc ý cũng chính là như thế. Hai người một đường đi tới bên ngoài cửa Hoa Thanh cung, còn chưa có đi vào, liền nghe được một giọng nói vang lên. Văn Tường!

Văn Tường thật nhanh quay đầu, thấy đúng là Phượng Lan Dạ, trong lòng cuối cùng cũng cao hứng một chút, xoay người lại đi tới mấy bước, lôi kéo tay Phượng Lan Dạ nói. Thanh Nhã, làm sao ngươi lại đến đây? Phượng Lan Dạ nghe Văn Tường giọng mũi có chút nặng, liền biết nha đầu này vừa khóc xong. Nàng bây giờ đôi lông mày nhẹ nhăn, thật có như vậy mấy phần thương tiếc, điềm đạm đáng yêu, làm cho người ta nhìn mà đau lòng. Không biết hình dạng nàng như vậy, để cho Tây Môn Vân thấy được, sẽ có mấy phần động tâm hay không. Phượng Lan Dạ nghĩ tới đây liền nhàn nhạt mở miệng.

Biết ngươi tịch mịch cho nên tới đây cùng ngươi trò chuyện, chắc sẽ không có không hoan nghênh ta đấy chứ? Làm sao sẽ không, hai ngày này ta vẫn không rảnh đi tìm ngươi, thật ra thì đã sớm muốn tìm ngươi hàn huyên một chút rồi. Ừ, vậy chúng ta cùng nhau vào đi thôi.

Phượng Lan Dạ gật đầu, phụng bồi Văn Tường cùng đi vào, một nhóm bốn người cũng không có vào Hoa Thanh điện gặp Hoa phi, mà là trực tiếp vào thiên điện của Văn Tường. Trước cửa điện có thái giám cùng mấy cung nữ, vừa nhìn thấy công chúa đi tới, vội vàng cuối người nói: Tham kiến công chúa, Tề vương phi. Ở trong cung, mọi người đều đã quen thuộc với Phượng Lan Dạ, có rất ít người không nhận ra nàng.

Phượng Lan Dạ không nói gì, Văn Tường phất tay nói: Đứng lên đi. Mấy người cùng nhau đi vào, thiên điện so sánh với chánh điện nhỏ hơn rất nhiều, nhưng trang sức rất tinh xảo, Văn Tường cũng không có ngồi ở chính vị phía trên, mà lôi Phượng Lan Dạ cùng nhau ngồi vào trên giường êm bên cạnh. Tiểu Niên thấy tâm tình công chúa khá hơn một chút, nên cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, lập tức gọi người dâng trà lên, sau đó kéo Đinh Đương cùng nhau lui ra ngoài. Đinh Đương tỷ tỷ, ta mời ngươi đi cách vách uống trà.

Được. Hai tiểu nha đầu lui ra ngoài. Trong phòng, Phượng Lan Dạ cùng Văn Tường vừa thưởng thức trà vừa nói chuyện phiếm. Như thế nào, ngươi có khỏe không?

Văn Tường nghe Thất hoàng tẩu hỏi, biết là nàng quan tâm mình, cô cô chiều hôm đó đâm đầu vào vách tường mà chết, nàng ấy có thấy, cho nên nàng là sợ mình chịu không được sao? Lúc mới bắt đầu quả thật tim nàng rất đau đớn, nhưng mấy ngày đi qua, nàng đã bình tĩnh lại rồi. Cô cô làm như vậy chỉ vì muốn bảo vệ mẫu phi, nàng là một nô bộc trung thành, trong lòng chỉ lo lắng cho chủ tử, nếu như nàng biết mình thương tâm như thế, còn hại mẫu phi thương tâm, như vậy nàng nhất định sẽ rất thất vọng, cho nên mình cũng nghĩ thông suốt rồi, không hề nghĩ quẫn như cũ nữa. Ta không sao rồi, thật ra thì mỗi người đều có số mệnh của chính mình. Giống như mẫu phi, bởi vì báo ân mà đem tất cả yêu thương cho Ngũ hoàng huynh, giống như cô cô, nàng vì đỡ cho chủ mà lựa chọn cái chết để bảo toàn chủ tử của mình, giống như ca ca, hắn dưới cơn nóng giận rời cung trốn đi.

Mỗi người đều có số mệnh của riêng mình, nàng cũng sẽ như vậy, số mệnh của nàng chính là nghe lời mẫu phi, tìm người đem mình gả đi, để cho mẫu phi giảm bớt ưu phiền. Văn Tường mặc dù đã nghĩ thông suốt rồi, nhưng Phượng Lan Dạ lại dễ dàng nghe được trong lời nói của nàng có sự lạnh lùng của trái tim đã chết, không hề giống như Văn Tường tràn đầy hi vọng trước đây. Trải qua liên tiếp đả kích, mặc dù ngoài mặt thoạt nhìn nàng không có gì, nhưng đáy lòng có lẽ tâm ý đã sớm nguội lạnh. Văn Tường, hết thảy rồi sẽ tốt, tin tưởng ta, ông trời sẽ không bạc đãi bất luận kẻ nào, chỉ tiếc có ít người tự tìm khổ thôi.

Phượng Lan Dạ khuyên nhủ Văn Tường, Văn Tường không muốn bàn lại chuyện này, liền nói sang chuyện khác: Thanh Nhã, ngươi cùng Thất hoàng huynh có tốt không? n, rất tốt, chúng ta vẫn rất tốt đẹp. Văn Tường nghe Phượng Lan Dạ nói, khóe môi vẽ ra nụ cười: Các ngươi hạnh phúc là tốt rồi, ít nhất thì còn có người hạnh phúc. Thật ra ta biết Lục hoàng huynh vì sao rời kinh, là bởi vì Lục hoàng tẩu. Kể từ sau khi Lục hoàng tẩu gặp chuyện không may, hắn vẫn không sung sướng gì, chỉ mong hắn xuất cung rồi, có thể gặp được một người thật lòng đối đãi, đem những chuyện không vui vẻ trước đây quên hết.

Biết rồi, biết rồi. Không nghĩ tới quanh đi quẩn lại, hai người bọn họ cuối cùng cũng rời đi kinh thành, chỉ tiếc không phải là cùng nhau đồng hành, cũng là tự mình gia nhập giang hồ, chỉ mong bọn họ hữu duyên có thể gặp nhau. Văn tường, ta xem ngươi rất tịch mịch, có muốn để Thủy nhi tiến cung bồi ngươi mấy ngày hay không?

Phượng Lan Dạ thấy Văn Tường vẫn không có hứng thú, không khỏi quan tâm đề nghị. Văn Tường lắc đầu, nàng bây giờ thật sự có điểm tâm buông ý lạnh rồi, đặt chung trà trong tay xuống, vươn tay nắm lấy tay Phượng Lan Dạ nói. Thất hoàng tẩu, ta không muốn chấp nhất trong tình yêu nữa, trải qua nhiều chuyện tình như vậy, ta không muốn để cho mẫu phi phiền não nữa, ta sẽ nói mẫu phi làm chủ tìm cho ta một mối hôn sự. Người ngươi thích là Tây Môn Vân, tại sao có thể tùy tiện gả cho người khác? Phượng Lan Dạ lập tức phản đối, không có tình yêu, thì tương lai chỉ có thống khổ, làm sao phải khổ như thế chứ? Văn Tường thích Tây Môn Vân, tại sao lại muốn gả cho người khác?

Văn Tường cười khổ nói: Đều đã qua, đây chẳng qua là ta đơn phương tình nguyện thôi. Ta cũng nên thức tỉnh rồi, ta tin tưởng phụ hoàng cùng mẫu phi sẽ vì ta tìm một người không đến nổi kém lắm, đừng quên ta là công chúa mà. Nói xong lời cuối cùng thanh âm của nàng rất thấp, trong lòng chỉ có vô tận thương tâm, công chúa thì thế nào? Thanh Nhã không phải là công chúa, lại chiếm được hạnh phúc, mà nàng là công chúa thì thế nào? Nàng không có được bất kỳ một chuyện tình hữu ích nào, ngược lại phải thừa nhận rất nhiều thống khổ, thân là người hoàng thất, ai cũng tránh không được những thứ này sao. Văn Tường?

Phượng Lan Dạ nói không ra lời, mặc dù nàng khuyên Văn Tường giữ vững tình yêu của nàng, nhưng nếu Tây Môn Vân vẫn không thương Văn Tường thì sao? Chẳng lẽ Văn Tường vẫn luôn dõi theo, chờ đợi hắn sao? Hai người đang nói chuyện, thì ngoài cửa có thanh âm thái giám vang lên: Tham kiến Tề vương. Văn Tường mỉm cười nhìn Phượng Lan Dạ nói: Nhìn kìa, Thất hoàng huynh thật thương ngươi rồi, ngươi vừa ở đây lập tức liền tìm tới.

Hai người vừa đứng lên, thì Nam Cung Diệp đã đi đến, thân hình cao lớn, vững vàng mà có lực, trên ngũ quan tuấn mỹ tràn ngập sắc màu lung linh, như minh châu chiếu sáng, khóe môi như vẽ ra nụ cười, lại càng khiến cho cả khuôn mặt lộ ra thanh mị, âm thanh từ tính vang lên. Nói cái gì đó? Văn Tường cong miệng lên, nhìn về phía Nam Cung Diệp nói: Thất hoàng huynh thật thiên vị a, đối với Thất hoàng tẩu thật là thương yêu quá rồi.

Ngươi cũng sẽ gặp được người thương yêu ngươi. Nam Cung Diệp tích chữ như vàng, bất quá ngắn ngủn mấy chữ cũng là lộ ra một cổ uy nghiêm, Phượng Lan Dạ lập tức gật đầu đồng ý nói: Đúng vậy a, ngươi cũng sẽ gặp được người thương ngươi. Lần này Văn Tường không nói gì, chỉ tự nói thầm trong lòng, nhưng ta muốn chính là cái người kia, hắn lại không thương ta, người ta không thương, thì ta biết làm thế nào? Cuộc đời thì luôn có chuyện không như ý.

Thất hoàng huynh có phải tới đây đón Thất hoàng tẩu hay không? n, chúng ta cũng nên xuất cung rồi. Nam Cung Diệp vươn tay kéo Phượng Lan Dạ, hai người chuẩn bị xuất cung, nhưng Phượng Lan Dạ có chút không yên lòng Văn Tường, nhìn nàng lo lắng mở miệng nói: Văn Tường, có muốn ta lưu lại cùng ngươi hay không? Bằng không để cho Thủy nhi tiến cung ở với ngươi?

Không cần, ta không sao, các ngươi trở về đi thôi. chờ hai ngày nữa, thân thể ta khá hơn chút sẽ đi Tề vương phủ tìm ngươi. Tốt. Phượng Lan Dạ gật đầu, Nam Cung Diệp ôm cả người nàng, hai người đi ra ngoài, hình ảnh ân ái kia làm Văn Tường ở phía sau không ngừng hâm mộ, bất quá lại biết mình là không có cái phúc phận này. Đợi đến sau khi Thất hoàng huynh cùng Thất hoàng tẩu đi ra, nàng nhìn Tiểu Niên đang đi tới mở miệng nói: Đi, chúng ta đi thăm mẫu phi đi.

Thuận tiện hàn huyên một chút chuyện hôn sự của nàng, hôn sự của nàng trước nay vẫn là chuyện lo lắng của mẫu phi. Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ một đường trở về vương phủ, đúng lúc gặp được Ngọc Lưu Thần từ hoàng gia biệt viện trở lại, hướng Nam Cung Diệp hồi báo tình huống của Tấn vương bên hoàng gia biệt viện. Phượng Lan Dạ thừa dịp này liền đi tìm Thuỷ Ninh. Chấm đỏ trên mặt Thủy Ninh vẫn nên thi châm cùng rịt thuốc thêm. Nha đầu này hai ba ngày nay không thấy được Phượng Lan Dạ, vừa nhìn thấy nàng liền làm nũng, ngay cả Ngân ca cũng vậy, trong phòng lập tức náo nhiệt mấy phần. Tỷ tỷ, ta rất nhớ ngươi a.

Tiểu Vương phi, ta rất nhớ ngươi a. Đây là Ngân ca học theo Thuỷ nhi, nói xong còn rặp khuôn nhún nhún cái đầu nhỏ nhỏ. Mệt nhọc mấy ngày nay của Phượng Lan Dạ thoáng một cái liền tiêu tán không ít, nhìn cánh tay Thủy nhi nắm lấy tay nàng, lại thấy Ngân ca đang ở trên kệ, hai người này thật là một đôi dở hơi.

Các ngươi a, thật nghịch ngợm. Phượng Lan Dạ nói xong lôi Thuỷ Ninh đi tới kiểm tra một chút chấm đỏ trên mặt nàng, quả nhiên đã phai nhạt không ít, liền tươi cười để nàng ngồi xuống, bắt đầu thi châm, vừa thi châm vừa nói chuyện. Thủy nhi, qua hai ba ngày nữa chấm đỏ này cũng sẽ mất dần, đến lúc đó ta sẽ phái người đưa ngươi đi Lâm Phong quốc.

Ừ, ta biết rồi, tỷ tỷ, ta sẽ nhớ ngươi, chờ lấy được bạc, ta lập tức sẽ trở lại. Thủy Ninh cao hứng phấn khởi mở miệng, trong lòng nghĩ đến năm vạn lượng bạc mặt mày không khỏi hớn hở. Tâm tư của Phượng Lan Dạ lại không hề giống Thuỷ Ninh, nàng hi vọng Thủy Ninh có thể không cần trở lại, vậy thì u Dương Dật sẽ thiếu nàng một thiên đại nhân tình, trong tương lai có thể dùng. Hơn nữa ở cổ đại, nam nhân giữ mình được trong sạch thật sự là quá ít, Thủy nhi cá tính như vậy sẽ không có khả năng cùng người khác tranh thủ tình cảm, cho nên u Dương Dật đúng là một lựa chọn không tệ.

Biết rồi, bất quá đến Lâm Phong quốc, lúc đối phó với u Dương Dật, phải có nhu có cương, biết không? Đó là địa bàn của hắn, không nên cứng rắn bắt ép hắn. Đúng rồi, mọi việc đem phụ hoàng hắn mang ra, mặc dù hắn tức giận, cũng không có biện pháp đối với ngươi hạ thủ. Chẳng qua nếu như không thành công, lấy không được năm vạn hai ngân phiếu cũng không quan trọng, chúng ta coi như đi ra ngoài du ngoạn một vòng. Phượng Lan Dạ tỉ mỉ dặn dò Thuỷ Ninh, Thuỷ Ninh không đồng ý, vẻ mặt kiên định. Tỷ tỷ, ta nhất định sẽ lấy được năm vạn lượng ngân phiếu .

Phượng Lan Dạ không nói gì, đáy lòng thở dài. Nha đầu ngốc, nếu ngươi đã yêu nam nhân kia, còn hi vọng hắn nạp phi sao? Đến lúc đó nếu hắn cưới ngươi, ngươi còn muốn năm vạn lượng bạc sao? Bất quá giờ phút này nàng cái gì cũng không thể nói, chỉ gật đầu nói: Tỷ tỷ tin tưởng ngươi. Nàng một mực khẳng định, nên Thuỷ Ninh liền hài lòng gật đầu, trong phòng yên tĩnh lại. Phượng Lan Dạ giúp Thuỷ Ninh thi châm, sau đó dùng thuốc đắp mặt, dặn dò nàng những chuyện nên chú ý, rồi lui ra ngoài, dẫn Đinh Đương đi ra sau thiên viện nhìn xem Ngũ hoàng huynh Thụy Vương.

Tuyển viện, bên trong thư phòng. Nam Cung Diệp tùy ý ngồi ở trên giường, một tay nhẹ nhàng vuốt vuốt chung trà, thổi nhẹ một ngụm, sau đó uống trà, phía dưới Ngọc Lưu Thần, cung kính bẩm báo chuyện đã xảy ra. Thuộc hạ phụng lệnh thiếu chủ vào hoàng gia biệt viện, vẫn ẩn ở bên trong hoàng gia biệt viện, dùng ba ngày thời gian, đã tra ra Tấn vương thật sự bị bệnh. Hơn nữa còn rất nghiêm trọng, mặc dù có thể mở miệng nói chuyện, nhưng mà hành động lại không dễ dàng.

Nam Cung Diệp đậy nắp chén trà lại, tay khẽ xoa miệng chén bạch ngọc, thanh âm trong trẻo lạnh lùng cùng âm trầm chậm rãi vang lên. Ngươi tận mắt thấy hắn không thể xuống giường ? Lời đồn vĩnh viễn không thể tin được, trừ phi tận mắt nhìn thấy, có đôi khi tận mắt nhìn thấy cũng chưa chắc là thật, chẳng qua là trước mắt nhìn thấy cùng sự thật là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Ngọc Lưu Thần lập tức gật đầu nói: Đúng vậy, thuộc hạ tận mắt nhìn thấy. Tấn vương được hai thị vệ dìu đi ra ngoài nhiều lần, nghe ngự y nói là phải phơi nắng nhiều, cho nên mỗi ngày sau giờ ngọ, Tấn vương phi liền sai người đem hắn dìu đi ra ngoài mặt trời phơi nắng. Ừ. Nam Cung Diệp gật đầu, trên mặt bao phủ lãnh sương, đối với cục diện trước mắt, nhất thời thật là có chút khó có thể đánh giá, người ẩn mặt này đến tột cùng là người nào? Hắn vẫn hoài nghi chính là Nhị hoàng huynh, bởi vì Nhị hoàng huynh là người âm trầm, có mưu lược, so với Tứ hoàng huynh thì âm mưu quỷ kế nhiều hơn một chút. Nhìn từ việc hắn có thể thuận lợi hồi kinh, cũng không phải là nhân vật đơn giản, chẳng qua nếu Nhị hoàng huynh thật sự bệnh, như vậy người phía sau sai sử hắc y nhân là ai, chẳng lẽ là Tứ hoàng huynh sao? Tất cả liên hoàn kế này thật sự là do hắn bày ra sao? Tốt, ngươi tạm thời ra ngoài thăm dò tin tức của Nạp Lan Cửu cho ta.

Còn có một quả bom chờ phát nổ đang ẩn núp bên trong An Giáng thành, người này hung ác thích giết chóc, nếu còn xuất hiện nữa, thì sẽ có người xui xẻo, cho nên nhất định phải mau chóng bắt được hắn. Dạ, Vương gia. Ngọc Lưu Thần lĩnh mệnh, Nam Cung Diệp đứng lên đi ra ngoài, phía ngoài sắc trời đã tối, trong hành lang thật dài, ánh đèn lấp ló như chiếu rọi một mảnh hoàng hôn, lại không thấy bóng dáng Lan Nhi, nên Nam Cung Diệp tùy ý hỏi Nguyệt Cẩn ở bên cạnh: Vương phi đâu?

Bẩm Vương gia, Tiểu Vương phi đi phía sau viện vì Thụy vương gia chữa bệnh rồi. Ừ. Hắn gật đầu, dưới chân không chút do dự đi ra ngoài, Nguyệt Cẩn cùng thủ hạ vội vàng đuổi theo thân ảnh phía trước, đoàn người lặng yên không một tiếng động hướng về phía hậu viện Tề vương phủ mà đi. Trong viện vắng vẻ, bốn phía một mảnh an tĩnh, ánh trăng trên cao toả sáng rạng rỡ, sương đêm thấm ướt hoa cỏ các nơi, một mảnh mà mịt, cùng hương hoa toả ngát.

Phía trước có một loạt ba gian phòng, lúc này từ gian giữa, trong phòng khách truyền đến giọng nói. Trong cung tình huống có tốt không? Thụy vương Nam Cung Duệ nhắm mắt lại, bên cạnh Phượng Lan Dạ đang thi châm trên cánh tay hắn, vừa mạn bất kinh tâm mở miệng.

Không có chuyện gì, có Diệp giả trang thành ngươi ở lại trong cung, ta nghĩ những người đó nhất định sẽ xuất hiện . Phượng Lan Dạ hết sức chuyên chú dụng châm, cũng không quá chú ý lời nói của Nam Cung Duệ, bất quá nàng cũng không có nói cho Nam Cung Duệ chuyện của Hạo Vân Đế. Nếu hắn biết được chỉ sợ sẽ tiến cung, như vậy đối với hắn không có lợi, hơn nữa người ở chỗ tối kia nếu biết được hoàng thượng xảy ra chuyện, chỉ e sẽ đại động bức vua thoái vị, đến lúc đó mọi thứ sẽ rối loạn. Phụ hoàng có khỏe không?

Nam Cung Duệ không nhịn được phải mở miệng hỏi, hai ngày nay hắn vốn cảm giác dường như có chuyện gì đang phát sinh, hắn chờ ở chỗ này giống như ở trong một không gian bị phong bế, căn bản không có biện pháp liên lạc với bên ngoài. Canh giữ tại chỗ này cũng là người của Tề vương phủ cùng thủ hạ của hắn, tất cả đều nói không có việc gì phát sinh, nhưng hắn lại cảm giác được rõ ràng như vậy. Phượng Lan Dạ liền giật mình, Thụy vương thật đúng là rất nhạy cảm, đang muốn mở miệng, thì một giọng nói so với nàng còn nhanh hơn vang lên. Phụ hoàng không có chuyện gì, Ngũ hoàng huynh yên tâm đi.

Phượng Lan Dạ ngẩn đầu lên nhìn qua, người đi tới chính là Nam Cung Diệp, hắn đang tựa ngoài cửa nhẹ nhàng cười, ánh đèn chiếu vào hắn, ngũ quan tuyệt mỹ cười khẽ, ánh mắt mờ mịt, lông mày hẹp dài cau nhẹ, còn đôi môi mỏng khêu gợi thì cong lên, trong nháy mắt nói không hết phong lưu. Bên ngoài tối đen như mực nên càng làm gương mặt kia thêm ngời sáng, bày biện ra nhan sắc mê người, quanh thân hắn toả ra một cổ nghiêm nghị tuyệt sắc đoạt người, con ngươi thật giống như hai khối nam châm màu đen ẩn hiện, đem người ta hấp thụ thật sâu đi vào. Diệp. Phượng Lan Dạ nở nụ cười, bắt đầu thu châm, nàng thật sợ câu hỏi của Ngũ hoàng huynh. Nàng làm người thẳng thắng, không có thói quen nói dối, cho nên Diệp xuất hiện, vừa kịp thời giải vây cho nàng, nàng có thể tập trung hết sức vào chuyện của mình.

Thu ngân châm xong liền ra toa lấy thuốc, ý bảo Đinh Đương lập tức đi lấy thuốc tới đây nấu. Thụy vương Nam Cung Duệ vừa nhìn thấy Thất hoàng đệ xuất hiện, đã sớm ngoắc tay bảo hắn tới cùng ngồi xuống, huynh đệ hai người ngồi cùng một chỗ, Phượng Lan Dạ đứng dậy tự mình rót trà cho bọn hắn, chỉ nghe Nam Cung Duệ còn đang quan tâm hỏi thăm. Vậy ngươi không có sao chứ?

Không có chuyện gì, có thể có chuyện gì chứ? Người giấu mặt sau lưng cũng không có tìm ta phiền toái, có mấy tên Hắc y nhân muốn tiến vào giết Mộc Miên, mặc dù bị chúng ta bắt được, nhưng cái gì cũng không nguyện ý nói. Nam Cung Diệp nhàn nhạt mở miệng, đem chuyện tình trong cung nói cho Nam Cung Duệ biết, chỉ che giấu chuyện phụ hoàng trúng Thần Sa Phấn. Một điểm đầu mối cũng không có sao? Đến tột cùng là người phương nào bày ra mưu kế thâm sâu như thế? Bực này tâm kế, cũng không phải là người bình thường có thể nghĩ ra.

Nam Cung Duệ lâm vào trầm tư, lầm bầm nhỏ nhẹ nói, tiếp theo ánh mắt sáng lên, nhìn về phía Nam Cung Diệp. Không bằng chúng ta mở rộng phạm vi điều tra một chút, không nên chỉ nhìn vào Nhị hoàng huynh cùng Tứ hoàng huynh, chúng ta cũng nên xem chừng nhóm người của Sở vương cùng Tấn vương, có thể là do người của hai đảng phái này làm đi? Phượng Lan Dạ vừa lúc bưng trà tới bày ra trước mặt bọn hắn, nghe lời nói của Thụy Vương, suy ngẫm thấy quả thật có khả năng này, rồi lại nhìn phía Nam Cung Diệp.

Nam Cung Diệp vẻ mặt cũng như có điều suy nghĩ, sau đó gật đầu đồng ý nói: Tốt, chúng ta đem phạm vi điều tra buông dài một chút, lập tức phái ra người chú ý đến người trong kinh của đảng phái Sở Vương cùng Tấn vương . Đúng rồi, Diệp, Nam Cung Liệt có chút ít thủ hạ tra ra được sao? Nam Cung Diệp lắc đầu, hiện tại trong cung loạn thành như vậy, căn bản không có biện pháp quản nhiều chuyện thế, lúc này chỉ có thể trước tra ra đến tột cùng là người phương nào sai sử Mộc Miên câu dẫn Ngũ hoàng huynh, sau đó tìm hiểu nguồn gốc, chỉ cần có một đầu mối để đột phá, vậy thì bọn họ có thể tra được rồi, chỉ là trước mắt lại loạn thành một đoàn.

Hơn nữa độc Thần Sa Phấn trong người phụ hoàng còn không có trị lành, chờ bệnh của Ngũ hoàng huynh cùng phụ hoàng chữa hết, bọn họ phụ tử liên thủ, hẳn là có thể tra ra chân tướng kẻ đứng đằng sau. Trong phòng vừa nói chuyện, thì ngoài cửa Đinh Đương đã sắc thuốc xong đưa tới đây, trong vương phủ có dược phòng, hốt thuốc cũng rất dễ dàng, cho nên mới nhanh chóng có thuốc đưa tới như thế. Phượng Lan Dạ nhận lấy, cũng không kiêng kỵ, trực tiếp dùng ngân châm đâm vào huyệt vị trên tay, lấy ra hai giọt máu cho vào làm thuốc dẫn, bởi vì trong máu của nàng có rất nhiều dược liệu thiên nhiên trân quý, có tìm khắp nơi cũng không ra. Gia gia chế ra viên đan hoàn này chỉ sợ đã mất rất nhiều năm mới chế được.

Được rồi, uống đi. Nam Cung Duệ nhận lấy, nhìn bát thuốc trong tay, nhất thời không có động tĩnh, ánh mắt thâm thúy buông xuống như mặt hồ, chìm chìm nổi nổi suy tư, sau đó mới từ từ uống thuốc. Bên trong gian phòng yên tĩnh lại, tất cả mọi người đều nhìn Thụy Vương uống thuốc, đợi đến lúc hắn uống xong, Đinh Đương thu bát thuốc đi ra ngoài.

Nam Cung Diệp hỏi thăm Phượng Lan Dạ: Như thế nào? Bệnh của Ngũ hoàng huynh lúc nào sẽ tốt lên? Yên tâm đi, hắn khôi phục được rất nhanh, năm ba ngày nữa hẳn sẽ không vấn đề gì. Theo suy đoán của nàng có thể phải thêm mười ngày nửa tháng mới có thể hồi phục như bình thường, bây giờ chỉ cần bảy tám ngày đã tốt lắm rồi, bởi vì máu của nàng có rất nhiều dược liệu trân quý, nên giúp tăng nhanh hiệu quả trị liệu.

Vậy thì thật tốt quá. Chỉ cần Ngũ hoàng huynh không có chuyện gì, hắn liền có thêm một trợ thủ, đợi sức khoẻ phụ hoàng khá hơn nữa, kế tiếp chính là thời điểm bọn họ phản kích. Nam Cung Duệ cũng rất cao hứng, khuôn mặt mỉm cười nói: Cám ơn Thất đệ muội.

Không có chuyện gì, chúng ta cần phải đi, cũng nên tiến cung rồi. Tốt, Lan Nhi nhất định đói bụng rồi, đi ăn chút gì đó, rồi hãy tiến cung. Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ chào Thụy vương xong lập tức ra khỏi thiên viện, hồi Tuyển viện dùng bữa, hai người cùng nhau tiến cung. Lần này chỉ dẫn theo Nguyệt Cẩn cùng Ngọc Lưu Thần, Đinh Đương cũng không đi theo, mà ở lại trong vương phủ.

Ban đêm, ánh sao giăng đầy trời, hai người thi triển khinh công, ở trên hoàng thành liếc mắt nhìn lại, thiên địa bát ngát, hoàng cung như bức tranh lớn được điêu khắc tỉ mỉ không tỳ vết , trong bóng đêm lần lượt thay hình đổi dạng, những ngọn đèn dầu thấp thoáng như gần như xa, tất cả hoà quyện thành một cảnh đêm đẹp không sao tả xiết . Lan Nhi, thật xinh đẹp. Đúng vậy a, nếu như không có những thứ âm phong quỷ vũ này, thật sự không tệ.

Phượng Lan Dạ gật đầu, tựa vào trước ngực Nam Cung Diệp, tay hắn dụng lực ôm chặc nàng, dưới chân trầm xuống, hai người vừa rơi xuống, rất nhanh ẩn vào trong bóng đêm, không phát ra một âm thanh nào. Đêm khuya. Trong lãnh cung, một mảnh thê lương lạnh buốt.

Nơi tường cao loang lổ, mấy đạo bóng đen động tác nhanh chóng thuần thục phi thân vào, rất nhanh lẫn vào các góc khuất trong lãnh cung. Trong đêm tối có một gian phòng đèn sáng rực rỡ, những hắc y nhân rất nhanh hướng tới đó, nhìn kỹ mấy lần, nhưng cũng không vội vả hạ thủ, chỉ nhanh chóng lui về phía sau, ẩn vào trong bóng đêm, từ từ xuyên qua bóng đêm, cuối cùng dừng ở một gian phòng phía ngoài. Người cầm đầu vung tay lên, tất cả mọi người đều dừng lại bên ngoài, hắn nhẹ nhàng mở ra cửa sổ, cẩn thận nghe tiếng hít thở trong phòng, đến khi xác định trong phòng chỉ có một người, liền vung tay lên ý ra lệnh mọi người hướng trong phòng đánh vào. Mấy hắc y nhân vừa rơi xuống chạm đất, liền rất nhanh bứt lui trở ra, tựa hồ phát hiện có điểm khả nghi, đợi đến khi trong phòng đèn sáng lên, bốn phía vang lên thanh âm.

Mau, không được để bọn họ chạy thoát. Lập tức đuổi theo. Tây Môn Vân vẻ mặt tức giận phất tay, ý bảo thị vệ phía sau đuổi theo, không nghĩ tới những người này cẩn thận như thế, vừa nhận thấy có chút khả nghi, liền rút lui ngay lập tức, một chút thời gian do dự cũng không có.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều xông ra ngoài, dọc theo các gian phòng trong lãnh cung mà lục soát, đợi đến sau khi bọn họ rời đi, ba bốn bóng đen khác lặng lẽ từ một góc khác xuất hiện, thực hiển nhiên là dụng kế điệu hổ ly sơn, bọn họ dùng một nhóm người giả trang cướp giết, đợi đến khi quân binh mai phục bị lừa di chuyển đi chỗ khác, người chân chính đến ám sát liền xuất hiện. Hơn nữa sau khi xuất hiện người này dễ dàng biết được Mộc Miên bị giam ở phòng nào, vừa hiện thân liền trực tiếp hướng gian phòng kia đánh tới. Trong phòng thỉnh thoảng vang lên tiếng chửi rủa rất nhỏ, không ngừng truyền tới.

Hoàng đế chết toi, ngươi đã vậy còn hành hạ ta, rõ ràng là con của ngươi câu dẫn ta, ngươi thế nhưng không tin, ta muốn nguyền rủa ngươi, nguyền rủa ngươi, đáng đời, đáng đời! Phía ngoài ba bốn đạo nhân ảnh, lắc mình đi vào, nhắm người trên giường đánh tới. Cùng lúc này đèn trong phòng được thắp sáng, một đạo tia sáng nhanh như thiểm điện, thẳng hướng về phía người cầm đầu một quyền đánh tới, sau đó phía sau nhảy ra rất nhiều người phóng ra ngoài, cùng hắc y nhân đánh nhau.

Trong phòng nhỏ hẹp, người nằm ở trên giường bật ngồi dậy, ngu ngơ nhìn người bên trong gian phòng đang đánh nhau loạn cả lên. Nữ nhân này quả nhiên là Mộc Miên, còn người ẩn ở trong phòng lại là Nam Cung Diệp, cùng hắn kề vai chiến đấu chính là Phượng Lan Dạ, còn có mấy người thị vệ trong cung. Lần này bọn họ an bài chu đáo, biết hắc y nhân kia bị nắm, người giấu mặt không thể nào khinh suất vào cung giết người, nhất định sẽ nghĩ biện pháp, nên bọn họ tương kế tựu kế quả nhiên đợi được bọn người kia lộ diện. Nam Cung Diệp võ công đã đạt đến mức xuất thần nhập hóa, nội lực lại thâm hậu, xuất thủ vừa nhanh vừa chuẩn, khiến hắc y nhân cầm đầu rơi vào thế hạ phong, nháy mắt công phu liền bắt được hắn, đưa tay lên kéo khăn che mặt của người nọ.

Dưới ánh đèn chỉ thấy, soi sáng một gương mặt trắng bệch, tất cả mọi người đều ngây người ra. Ngay cả người từ bên ngoài nhà xông vào phối hợp, Tây Môn Vân, cũng ngây người, bởi vì mọi người ai cũng không nghĩ tới người muốn giết Mộc Miên lại là Tam hoàng tử. Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp, sao hắn lại muốn giết Mộc Miên? Đây là cái tình huống gì?

Không ai nói chuyện, mọi người trong đầu chỉ có một ý nghĩ, Tam hoàng tử có thể bố trí ra kế hoạch chu đáo như thế sao? Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp đối mặt với mọi người, kiếm trong tay phát ra một tiếng rớt xuống đất, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, song đồng âm u, một câu cũng không nói. Trên giường Mộc Miên cũng nhảy lên, ở trên giường la mắng: Nam Cung Tiếp, ngươi trước làm cho ta câu dẫn Ngũ hoàng tử, bây giờ lại tới giết người diệt khẩu, ngươi là tên khốn kiếp.

Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp chỉ vào Mộc Miên một chữ đều nói không ra, Tây Môn Vân đi tới, làm tư thế xin mời, nhìn về Tam hoàng tử nói. Đi thôi. Chuyện này xem ra phải bẩm báo hoàng thượng, Tây Môn Vân đem Nam Cung Tiếp bắt lại giải đi xuống, còn có phía sau hắn mấy người cũng không dám động, chủ tử cũng bị bắt, bọn họ nào dám động.

Nam Cung Tiếp cũng không phản kháng, mặc cho Tây Môn Vân dẫn đi xuống, Nam Cung Diệp cùng đám người Phượng Lan Dạ có chút phản ứng không kịp, đứng ở trong phòng, lúc này phía sau Mộc Miên giật giật kêu lên. Nam Cung Tiếp, con mẹ nó ngươi cũng xem là nam nhân sao? Ngươi lợi dụng ta, bây giờ còn muốn giết người diệt khẩu! Phượng Lan Dạ nghe lời nói phía sau, sắc mặt rất khó coi, xoay người đi tới, một quyền đánh vào trên ngực Mộc Miên, một tay nắm trụ vạt áo của nàng nói: Ngươi nói, là Tam hoàng tử sai sử ngươi câu dẫn Ngũ hoàng huynh ?

Mộc Miên bị đau cau mày, vẫn không quên gật đầu, kiên định mở miệng nói: Đúng, là hắn sai sử ta, hắn muốn làm hoàng đế, cho nên sai ta câu dẫn Ngũ hoàng tử, đối với hoàng thượng hạ thuốc, nói đến lúc khống chế được hoàng thượng, để cho hoàng thượng hạ chỉ lập hắn làm thái tử. Hắn còn nói, bình thường các ngươi đối với hắn không tốt, hắn nhất định phải hảo hảo trả thù các ngươi. Mộc Miên lời nói ra sinh động như thật, Phượng Lan Dạ mở to hai mắt khó có thể tin, nắm chắc thân thể Mộc Miên, nhìn chằm chằm nàng ta cả giận nói. Ngươi chờ đó cho ta, nếu ngươi nói láo, xem chúng ta như thế nào thu thập ngươi.

Phượng Lan Dạ nói xong, ném Mộc Miên xuống, cùng Nam Cung Diệp ra khỏi lãnh cung, đi đến Tiêu Nguyên cung. Trên đại điện Tiêu Nguyên cung, Tây Môn Vân đang bẩm báo chuyện đã xảy ra, hoàng thượng hiển nhiên cũng bị thất kinh, lúc này một chút phản ứng cũng không có, cho đến khi Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ lên tiếng vấn an, hắn mới thanh tỉnh trở lại, phất tay để cho bọn họ tất cả đứng lên, sau đó còn tái hỏi lại một lần. Ngươi là nói Tiếp Nhi phái Mộc Miên câu dẫn Duệ nhi, còn sai sử nàng đối với ta hạ độc?

Tây Môn Vân bình tĩnh gật đầu, Phượng Lan Dạ một bên không nhịn được giải thích: Hoàng thượng, ta nghĩ những chuyện này có thể không phải là Tam hoàng tử làm, chúng ta nên cho hắn một cơ hội giải thích, chờ tra hỏi qua rồi hãy nói. Đáng tiếc Hạo Vân đế lúc này đang tức giận, căn bản không nghe Phượng Lan Dạ nói, vung tay lên ra lệnh Tây Môn Vân nói: Lập tức bắt hắn cho ta, nhốt vào trong đại lao của Hình bộ, ngươi cùng Hình bộ thượng thư cùng nhau thẩm vấn chuyện này, Diệp Nhi cũng không cần tham gia đến chuyện này. Hoàng đế hạ lệnh xuống, Phượng Lan Dạ còn muốn nói tiếp, thì bị Nam Cung Diệp ở một bên ngăn trở động tác của nàng, hiện tại phụ hoàng thịnh nộ, căn bản không thể nào nghe lọt tai lời của bọn hắn, bọn họ vẫn nên tranh thủ thời gian đi đại lao hỏi Tam hoàng huynh một chút xem, chẳng lẽ đây mới thật là hắn sao? Chính mình cũng không tin Tam hoàng huynh sẽ làm ra chuyện đại nghịch bất đạo này. Hắn vì sao phải hại Ngũ hoàng huynh, mưu hại phụ hoàng a? Chẳng lẽ thật là vì từ trước cho tới nay bị bỏ rơi, bị khinh bỉ, nên dưới cơn nóng giận phạm phải sai lầm to lớn ngập trời này sao?

Tây Môn Vân lĩnh mệnh đi ra, đem Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp nhốt vào trong đại lao. Hạo Vân đế cả người trống rỗng, mềm nhũn tựa người vào trên ghế rồng, phất tay để cho Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ trở về. Diệp Nhi, các ngươi cũng mệt mỏi rồi, trở về đi thôi.

Dạ, phụ hoàng. Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ chỉ đành phải lên tiếng lui ra, hai người ra khỏi đại điện của Tiêu Nguyên cung, đồng thời ngẩng lên nhìn bầu trời đêm, lúc này ánh sao đầy trời đã tản đi, mây đen giăng đầy, đen kịt một màu làm cho người ta vô cùng ngột ngạt..