Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Độc y vương phi - Chương 120

Chương 120: Có hỉ, đó là bệnh gì?

Lâm triều, Hạo Vân Đế giận dữ mắng mỏ Lý Gia Niên, cũng nghiêm lệnh tra rõ chuyện này, để nghiêm trị không tha. Lần này vụ án do Hình bộ cùng Binh bộ hợp tác điều tra, Thụy Vương tổng phụ trách, cần phải tra ra manh mối, bất kể liên quan đến người nào, cũng tra đến cùng, tuyệt không có bất kỳ nhân nhượng nào . Cả triều khiếp sợ, đám người Tô thừa tướng lại càng hồn vía lên mây, sợ có chuyện gì liên lụy đến đầu của mình, e rằng lần này hoàng thượng muốn đại khai sát giới.

Sắc mặt Sở Vương Nam Cung Liệt lại càng âm u, trên triều phụ hoàng đã nói rõ ràng bất kể người nào cũng tra đến cùng, nghiêm trị không tha, lời này rõ ràng dù có là hoàng tử, hoàng tôn cũng tuyệt không bỏ qua. Hai bộ phối hợp điều tra, hơn nữa tính của Thụy Vương thận trọng thẩm tra án lần này cũng không để lãng phí bao nhiêu thời gian, liền thẩm vấn nghi phạm chuyện đã xảy ra. Nghi phạm Lý Gia Niên cùng Nạp Lan Cửu trăm miệng một lời vẫn khai ra người phía sau màn sai sử là Sở Vương điện hạ.

Cả sảnh đường biến sắc, ai cũng không dám nhiều lời, chỉ cùng nhau nhìn về Thụy Vương. Chuyện này Thụy Vương không dám coi thường, lập tức phái người đem nghi phạm giam lại còn mình thì dẫn thượng thư của hai bộ đi bẩm báo phụ hoàng. Hạo Vân Đế đau lòng vạn phần, nhưng cũng đành hạ lệnh bắt Sở Vương giam vào đại lao, nghiêm trị không tha. Binh bộ lập tức điều động một lực lượng lớn bao vây Sở Vương phủ. Nam Cung Liệt không nghĩ tới mọi chuyện đến nhanh như thế, hơn nữa cũng không ai báo trước cho hắn, không có ai trợ giúp hắn, duy nhất thật lòng đối đãi hắn chỉ có người cậu, bây giờ còn ở tại phía nam xa xôi, đám người Tô thừa tướng cơ bản là không lộ diện rồi. Lúc bình thường thì tỏ vẻ như là một Thiên Lôi chỉ đâu đánh đó, đến thời khắc mấu chốt lại không còn ai đứng về phía hắn.

Ngồi bên trong thư phòng, Nam Cung Liệt cảm giác mình làm người thật thất bại, chỉ vùi mặt vào trong lòng bàn tay. Các hình ảnh lướt qua trong đầu, lúc trước người người kiêng kị kính nể hắn, nhưng đến lúc hắn gặp rủi ro rồi, một bóng người cũng không thấy đâu. Cái gì mà Sở Vương đảng, tất cả đều là con mẹ nó thật là chó má.

Nam Cung Liệt tức giận vung tay, tất cả đồ trên bàn đều rơi xuống đất vỡ tan. Lúc này ngoài cửa phòng ồn ào nhốn nháo, âm thanh kêu khóc không ngừng, lại có tiếng thị vệ vang lên. Vương Phi, người không thể đi vào, Vương gia lệnh không cho bất kỳ ai tiến vào?

Cũng loạn đến thế này rồi, còn có cái gì không thể thấy, cút ngay cho ta. Tô Nghênh Hạ tức giận đá một cước, bình thường làm một nữ nhân ôn hòa giờ phút này giống như một con sư tử gầm hét lên, thị vệ kia nhanh chóng tránh ra để cho Tô nghênh Hạ vọt vào thư phòng, vừa nhìn thấy Nam Cung Liệt liền kêu lên. Vương gia, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Ngoài cửa phủ bị người của binh bộ bao vây, chúng ta chẳng lẽ cứ ngồi đây chờ bị bắt sao? Hay là vương gia phái người đi tìm đại bá của ta.

Đại bá của ngươi? Nam Cung Liệt đột nhiên cười giễu cợt, với tình hình hiện tại này, hắn tránh xa còn không kịp, còn chịu trợ giúp mình sao? Hơn nữa cho dù hắn muốn giúp, chỉ sợ cũng không có bản lãnh ngịch thiên, trừ phi cậu hắn trở lại. Trong thư phòng Kê Kiện, Kê Khang bình tĩnh mở miệng: Vương gia, hay là người tạm trốn đi, tìm Diêu tướng quân, thuộc hạ che cho người phá vòng vây.

Vương gia người mau đi đi. Tô Nghênh Hạ vừa nghe Kê Kiện cùng Kê Khang nói liền hoảng loạn muốn phát điên, hét lên ngăn cản bọn họ: Hắn trốn đi thì chúng ta làm gì bây giờ? Hắn có còn là một nam nhân sao? Bỏ lại cả một đại gia đình như vậy mặc cho sống chết, chỉ lo chạy trốn một mình. Nếu vương gia xảy ra chuyện các ngươi cũng chỉ có một con đường chết, chỉ có người sống, các ngươi mới có đường sống.

Kê Kiện lạnh lùng mở miệng, Tô Nghênh Hạ ngẩn ra, nàng biết như vậy là hợp lý, nhưng nghĩ đến nam nhân này trốn thoát, các nàng lại ở đây chịu tội, trong lòng liền không chịu được, Tô Nghênh Hạ liền nhớ tới một chuyện. Vương gia, trắc phi đã có mang, người định làm gì với nàng bây giờ? Làm sao với nàng bây giờ? Nàng vốn ghen tỵ với người đàn bà kia thế mà lại mang thai, nhưng bây giờ giống như bắt được cây cỏ cứu mạng.

Mang thai? Nam Cung Liệt ngẩn ra, lúc này biết nữ nhân của mình mang thai, hắn thật nói không ra lời bi thương, nếu như là lúc bình thường, hắn sẽ rất cao hứng, không nghĩ tới lại có lúc như thế này. Trong phòng không có tiếng vang, thanh âm thị vệ ở ngoài cửa vang lên: Vương gia, người không đi ngay sẽ không kịp, có người đang phá cửa sắp xông vào rồi.

Kê Kiện cùng Kê Khang nóng lòng kêu lên: Gia đi thôi, chỉ cần bảo vệ người, nữ nhân rồi sẽ có, hài tử cũng sẽ có, nếu người xảy ra chuyện, những thứ kia còn có tác dụng gì, hơn nữa trắc phi mang thai, nếu hoàng thượng biết hẳn sẽ không làm khó nàng, cho nên người vẫn nên rời đi đã. Nam Cung Liệt nghĩ thông lập tức gật đầu: Được vậy mau đi thôi. Ba người liền ra bên ngoài phóng đi, Tô Nghênh Hạ vội ngăn cản ở cửa, nghiến răng nghiến lợi thét chói tai.

Nam Cung Liệt, ngươi còn là một nam nhân sao? Loại người lúc nguy nan vứt bỏ vợ con không để ý, ngươi căn bản không xứng làm một nam nhân, ngươi không xứng làm một nam nhân. Kê Kiện nhìn nữ nhân này gào thét sớm đã nổi trận lôi đình, tung một chưởng liền đánh ngất xỉu Tô Nghênh Hạ. Gia, đi nhanh đi.

Ba người lắc mình chạy ra ngoài tới thẳng hậu viện, tính trèo tường xông ra, bất quá chờ bọn hắn ra đến ngoài tường đã thấy đông nghịt binh tướng. Tây Môn Vân mặc ngân bạch khôi giáp, ngũ quan bao phủ hàn khí, trường kiếm trong tay run lên, sắc bén vạn phần. Sở Vương, bổn tướng phụng mệnh đến bắt ngươi, hãy giơ tay chịu trói đi. Nam Cung Liệt cùng Kê Kiện, Kê Khang nhìn hết thảy trước mắt, biết là mình có đánh cũng không lại, trốn không thoát rồi đành chấp nhận bị bắt, đánh nhau lúc này chỉ làm cho bản thân bị thương vô ích thôi.

Tây Môn Vân võ công bất phàm, bọn họ không nắm chắc phần thắng, cuối cùng Sở Vương đã bị bắt, nhốt vào phòng đại lao sâu nhất của hình bộ, chính là phòng lần trước Tam hoàng tử bị giam. Nam Cung Liệt nhìn một lượt phòng giam, dường như còn thấy hình ảnh Tam hoàng tử ngồi một mình, không khỏi thê lương cười lên. Tam hoàng huynh a Tam hoàng huynh, xem ra ta và ngươi giống nhau, cũng không trốn khỏi vận mệnh bị hãm hại.

. . . . . . . Tiêu Nguyên cung, lúc này một mảnh yên lặng. Ngồi trên đài cao vẻ mặt Hạo Vân Đế u ám, con mắt màu đen tràn ngập sự tức giân lôi đình, quét mắt nhìn khắp đại điện, Ngũ hoàng tử Thụy Vương, Thất hoàng tử Tề vương, còn có Tề vương phi Tô Thanh Nhã, Đại tướng quân Tây Môn Vân, Tây Môn Vân là thân tín của hoàng thượng, cho nên rất nhiều chuyện, hoàng thượng cũng ủy thác trách nhiệm nặng nề lên hắn.

Trong điện mấy người đồng loạt nhìn Hạo Vân Đế. Thụy Vương trước hết mở miệng: Phụ hoàng, tứ hoàng huynh đã được áp giả vào đại lao hình bộ, người xem chuyện này? Lập tức bắt tay vào thẩm vấn?

Hạo Vân Đế bình tĩnh mở miệng, quanh thân hàn khí. Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ vẫn không nói chuyện, họ đang ngẫm nghĩ tình tiết trong đó, mặc dù nói Nam Cung Liệt rất quá đáng, nhưng liên hoàn kế lần này không giống như là Nam Cung Liệt làm, tâm trí của hắn còn không có thể chu toàn như thế, hiện tại hắn đã bị bắt rồi, chẳng qua cũng chỉ là vật thế mạng thôi, còn người chân chính bày tính mưu kế vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Nam Cung Diệp đứng dậy: Phụ hoàng, nhi thần cho là lúc này cần thận trọng, chỉ sợ tứ hoàng huynh bị oan uổng, nếu như hắn thật sự khôn khéo có mưu kế như vậy, vì sao dễ dàng liền bị chúng ta bắt được, chúng ta căn cứ theo chứng cứ đến từ chính Lý Gia Niên cùng Nạp Lan Cửu nhưng nếu hai người này cùng làm giả lời khai, mà cứ như vậy xử lý thì không phải để cho kẻ chủ mưu chân chính kia nhởn nhơ sao?

Tiếng nói Nam Cung Diệp vừa dứt, Hạo Vân Đế nheo mắt, loé lên ánh sáng khiếp người, hắn khẽ thở dài. Diệp Nhi, phụ hoàng sao lại không biết những chuyện này, chẳng lẽ ngươi dám nói Tứ hoàng huynh của ngươi không có khác tâm tư, mặc dù lần này tất cả mọi chuyện không phải hắn tính toán, nhưng phụ hoàng tự có tính toán riêng. Tiếng nói Hạo Vân Đế vừa dứt, người ở phía dưới đồng thời ngẩn ra, đều hiểu dụng ý của hắn.

Thật ra thì hoàng thượng biết lần này không thể nào là Nam Cung Liệt tạo ra, mà bắt hắn, chỉ bởi vì định cho hắn một tội danh, sau đó đem hắn từ trong vòng tranh đấu đẩy đi, từ nay về sau để cho hắn rời xa An Giáng thành, thứ nhất có thể bảo toàn cho hắn, thứ hai, cũng làm cho chuyện kế tiếp đơn giản hơn. Bất quá Nam Cung Liệt hiểu tâm ý hoàng thượng sao? Mấy người trong điện đồng thời nghĩ như vậy , Tây Môn Vân đột nhiên nhớ tới một chuyện , thật nhanh đứng dậy ôm quyền. Hoàng thượng, nếu để cho Diêu tướng quân biết chuyện này, chỉ sợ hắn sẽ xuất binh làm loạn.

Đúng vậy a, Nam Cung Liệt bị bắt, Diêu thị một nhà chỉ sợ cũng không được tốt, cho nên sinh tử tồn vong của bọn họ đều ở chung một chỗ, nếu Diêu tướng quân nhận được tin tức e là sẽ khởi binh làm loạn, có thể gây phiền toái lớn. Hạo Vân Đế sắc mặt âm u, nhìn về phía Tây Môn Vân phân phó: Ngươi lập tức phái binh đi trước điều tra một chút, nếu có dị động, lập tức bẩm báo lại. Dạ, hoàng thượng.

Tây Môn Vân lĩnh mệnh, Hạo Vân Đế lại nhìn hướng Nam Cung Duệ cùng Nam Cung Diệp. Duệ Nhi phúc thẩm án lần này, nên làm như thế nào, ngươi hẳn là có cách, Diệp Nhi trông coi việc quân doanh, nhất định phải cực kỳ thận trọng, công việc phòng thủ kinh thành không thể phớt lờ. Dạ Nam Cung Duệ cùng Nam Cung Diệp cũng đứng lên.

HạoVân Đế bố trí tốt hết thảy, thì người cũng mệt mỏi, phất tay để cho người trong điện lui xuống, Nguyên Phạm bước tới dìu hoàng thượng vào tẩm cung nghỉ ngơi, nghĩ đến những chuyện đã xảy ra, trong lòng không khỏi thấy thê lương. Hôm sau, Thụy vương mang người đi nhà lao thăm tứ hoàng huynh, Nam Cung Liệt vừa nhìn thấy Thụy Vương, mọi tư vị tuôn ra trong lòng, hai huynh đệ nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng Nam Cung Liệt trầm giọng mở miệng: Ngũ hoàng đệ, vì sao phải bắt ta, Lý Gia Niên làm mọi chuyện ta căn bản đều không biết gì cả. Nam Cung Duệ không nói gì, thở dài một tiếng: Cho dù ta tin tưởng ngươi, nhưng hiện tại nghi phạm Lý Gia Niên cùng tên sát thủ kia một lòng một dạ khẳng định là ngươi động tay chân, làm sao ngươi rửa oan đây, phải biết rằng từ trước cho tới nay Lý Gia Niên cùng ngươi đi lại rất thân, điều này cả triều mọi người đều biết, ta nghĩ chẳng những trên triều đình, thậm chí cả dân chúng trong An Giáng thành cũng biết, bây giờ ngươi nói ngươi không làm, người nào tin tưởng?

Nam Cung Liệt nắm chặt quyền dùng sức đánh mạnh vào cửa sắt, hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, thì ra Lý Gia Niên đã hãm hại hắn, vừa nghĩ đến đây, hắn liền từ trước đến bây giờ, hắn ta căn bản là giả vờ cùng hắn thân cận, để thiết lập ván cục hại hắn, nhưng bằng năng lực của Lý Gia Niên, hắn ta có bản lãnh làm như thế sao? Nam Cung Liệt một phen suy đi nghĩ lại, trầm giọng mở miệng. Ta nghĩ, ta biết hắn là người của ai, thì ra hắn từ đầu tới đuôi cũng là người của Tấn vương, hắn cố ý thân cận ta, để mọi người nghĩ rằng hắn là người của ta, hắn làm hết thảy chính vì cắn ngược lại ta một ngụm, không nghĩ tới ta cũng có một ngày như thế, cuối cùng thật là kế không bằng người a. Nam Cung Liệt thương tâm cười lên, Nam Cung Duệ không nói gì, thật ra thì tất cả những chuyện này, e là do Tấn vương đứng ở phía sau điều động, bất quá Tấn vương bây giờ còn bệnh rất nặng, hơn nữa bằng đầu óc của hắn cũng chưa chắc là có thể nghĩ ra cục diện thận trọng này, như vậy ở sau lưng hắn nhất định là có một cao nhân chỉ điểm, người này đến tột cùng là ai đây?

Trong mắt Nam Cung Duệ chợt lóe lên tinh quang, cuối cùng bình tĩnh nhìn về Nam Cung Liệt, chậm rãi khuyên can. Tứ hoàng huynh, cục diện trước mắt rất bất lợi với ngươi, ta nghĩ mặc dù ngươi nhận hết tất cả tội danh, phụ hoàng cũng không nhẫn tâm lấy tính mạng ngươi . Điều mình có thể làm cũng chỉ có như vậy, bởi vì dã tâm từ trước đến nay của tứ hoàng huynh, cho dù phụ hoàng thả hắn, chỉ sợ hắn cũng không chịu an phận, cho nên chuyện lần này hắn muốn nhận cũng phải nhận, không nhận cũng phải nhận, như vậy hắn mới có thể bảo toàn một mạng, chỉ mong hắn hiểu được tâm ý của phụ hoàng.

Bất quá Nam Cung Liệt hiển nhiên không hiểu rõ, huống chi trước đến giờ hắn luôn có dã tâm, có thể nào vì một mạng sống mà tham sống sợ chết, vậy mơ ước của hắn thì sao, vinh hoa phú quý của hắn thì sao, không, hắn không cần, Nam Cung Liệt hướng Nam Cung Duệ kêu to. Không, ta không có làm, ta không có làm, ta muốn gặp phụ hoàng, ta muốn gặp phụ hoàng. Tự giải quyết cho tốt đi.

Nam Cung Duệ thở dài một tiếng rồi lui ra ngoài, dẫn người rời đi Hình bộ đại lao, xế chiều liền bắt đầu hợp thẩm, Lý Gia Niên, Nạp Lan Cửu, còn có Sở Vương Nam Cung Liệt, ba người ở trên công đường đối chất, Nam Cung Liệt chỉ có một người, mà Lý Gia Niên cùng Nạp Lan Cửu thì một mực chắc chắn là bị hắn sai khiên, hắn có miệng mà không thể biện minh, thiếu chút nữa nổi bão tại chỗ, đáng tiếc hai người kia căn bản không sợ hắn. Cho dù hết thảy mọi chứng cứ đều đối với Nam Cung Liệt bất lợi, hắn cũng cự tuyệt đồng ý nhận tội, cho nên chỉ có thể đem ba người bọn họ giam giữ ở Hình bộ, trong lúc nhất thời cũng không thể nào định án, đành trì hoãn lại chờ hội thẩm sau. Bởi vì lần trước xảy ra chuyện của Tam hoàng tử, cho nên Nam Cung Duệ đặc biệt coi trọng công việc canh phòng lần này, hắn đã điều Tây Môn Vân tướng quân cùng đám thủ hạ chính mình, từng bước đề phòng giám thị lấy Hình bộ đại lao, ngay cả con ruồi cũng đừng nghĩ bay ra ngoài.

Tề vương phủ. Phượng Lan Dạ đang ở trong phòng mân mê dược vật, nên trong phòng phiêu dật toàn mùi vị của thuốc, Đinh Đương từ bên ngoài đi tới, cung kính mở miệng. Vương Phi, công chúa đã tới.

Nàng vừa dứt lời, thì ngoài cửa liền có tiếng bước chân vội vàng vang lên, khuôn mặt của Văn Tường nước mắt vọt đi vào, lao thẳng tới trên người Phượng Lan Dạ, Phượng Lan Dạ đang cầm trong tay một đảo thuốc gậy , giơ cao tay: Tại sao? Tại sao? Chỉ thấy Văn Tường khóc đến thương tâm, nước mắt nước mũi một xấp dầy, nơi nào còn giống phong phạm của một công chúa, đứng ở phía sau Văn tường, Tiểu Niên không nhịn được tức giận hừ một tiếng: Còn không phải là do Tây Môn tướng quân kia. Tiếng nói của nàng vừa dứt, Văn Tường liền ngẩng đầu giận dữ nói: Đừng nhắc tới hắn, tên khốn kiếp này, không hiểu phong tình, căn bản là không có thuốc nào cứu được, kế hoạch thất bại rồi, ta sẽ không bao giờ để ý tới hắn, gả thôi, từ nay về sau sẽ xem như không có một người như thế.

Cuối cùng là tại sao? Phượng Lan Dạ vươn tay đẩy ra Văn Tường một chút, nhìn kỹ y phục sạch sẽ của mình, bây giờ đã ô uế một mảng lớn, nên không khỏi ảo não, có cần như vậy hay không a? Bất quá giờ phút này không phải là lúc quan tâm đến y phục, nàng nhìn về phía Văn Tường, không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng đại khái chắc là Tây Môn Vân đã chọc tới cô nãi nãi này rồi. Ta cùng Tiểu Niên giả trang thành tiểu nha đầu ẩn vào phủ tướng quân, không nghĩ tới chỉ ba ngày liền bị hắn nhận ra, một chút mặt mũi cũng không cho ta, bảo ta lập tức trở về cung đi, ngươi nói ngươi nói, có phải tức chết người hay không?

Phượng Lan Dạ suy nghĩ một chút, không có gì đáng giận a, chỉ có thể trách nàng sao lại dễ dàng bị nhận ra như vậy, nàng là công chúa, người ta dám chứa chấp nàng sao? Chẳng lẽ hắn không nói gì khác nữa? Nói gì? Bảo ta đừng có phí tâm Văn Tường tức đến hung hăng lau nước mắt, giận dữ mắng lên: Lão nương từ nay về sau không để ý tới tên đầu gỗ đó nữa, tìm người gả cho, ta liền không tin, cõi đời này không có nam nhân, coi như mắt ta bị mù đi.

Nàng ta vừa mắng vừa khóc, Phượng Lan Dạ thấy vậy vừa bực mình vừa buồn cười, cứ như vậy mãi vừa nghĩ tới liền khóc, bất quá nói thật, Tây Môn Vân đúng là đầu gỗ mà, một chút cũng không biết cảm động, công chúa người ta tự mình giả trang thành tiểu nha đầu vào phủ đi hầu hạ ngươi, mà ngươi cũng không cảm động, xem ra là đầu gỗ thật. Tốt lắm, đừng thương tâm nữa, không để ý tới người nầy nữa. Lão nương từ nay về sau còn nhìn hắn nữa sẽ tự khoét mắt, nói chuyện với hắn một câu thì bị cắt lưỡi.

Xem ra Văn Tường thật sự đã bị chọc tức, ngay cả thề độc cũng nói ra, đứng ở một bên Tiểu Niên mở to mắt nhìn công chúa nhà mình, cuối cùng kéo công chúa lại, nhỏ giọng nhắc nhở: Công chúa, chú ý phong phạm, chú ý phong phạm. Phong pham sao? Còn phong phạm gì nữa, tên đầu gỗ kia đúng là không có trái tim, từ nay về sau ta sẽ như vậy, muốn làm như thế nào thì sẽ làm thế đó? Bộ dạng muốn đạp đổ tất cả đó, Tiểu Niên cùng Phượng Lan Dạ nhìn thấy cũng đổ đầy mồ hôi, thì ra công chúa cũng có một mặt vạm vỡ thô lỗ như vậy a, Phượng Lan Dạ cất kỹ mẽ thuốc trong tay, rồi đứng dậy đi qua một bên rửa sạch hai tay, sau đó xoay người lại hỏi công chúa .

Nếu nam nhân kia ngu ngốc không hiểu phong tình như thế, vậy thì buông tay đi. Một hoàng thất công chúa đi tới một bước này cũng không phải dễ dàng, còn dây dưa nữa, chỉ sợ sẽ chọc cho nam nhân kia phiền lòng hơn, cho nên thấy tốt thì phải tự thu. Nam Cung Văn Tường chỉ gật đầu chấp nhận, ánh mắt hồng hồng, hít hít lỗ mũi, Phượng Lan Dạ cầm khăn lau nước mắt cho nàng, vừa khuyên nàng một phen, rằng phải chịu đựng một chút, Văn Tường cuối cùng như nhớ tới một chuyện khác .

Ta ở phủ tướng quân nghe được chút chuyện, nói tứ hoàng huynh phạm tội đang bị giam ở Hình bộ đại lao, có chuyện như vậy hay không? Phượng Lan Dạ đôi mài nhíu lại, gật đầu: Tốt lắm, những điều này là chuyện của nam nhân, chúng ta đừng động tới, công chúa hay là hồi cung đi, đừng làm cho Hoa phi nương nương lo lắng, nương nương mặc dù không nói ra, nhưng mà trong lòng chỉ sợ không bỏ xuống được . Ừ, ta đây đi về trước, hôm khác nếu ngươi có tiến cung, nhớ đến chỗ ta.

Tốt. Phượng Lan Dạ tự mình mang Văn Tường đưa đến cửa phủ, phân phó Tích quản gia phái nhân thủ đánh ngựa xe, tự mình đưa công chúa vào cung, trong khoản thời gian này, nếu lại xảy ra chuyện nữa, chỉ sợ có thể lấy mệnh của Hoa phi, Nam Cung Quân đã rời đi rồi, nếu nữ nhi có chuyện nữa, nàng ấy còn có thể chịu đựng được sao? Buổi tối Nam Cung Diệp trở về phủ, không ngờ lại mang theo một lễ vật trở về, một thanh đàn cổ thượng hạng, có thể so sánh với đàn cổ đã mất của Phượng Lan Dạ.

Cái này lấy ở đâu ra vậy? Ở bảo khố trong cung tìm được , như thế nào? Phượng Lan Dạ chạm tới dây đàn, cây đàn cổ này là dùng cẩm thạch chế tạo, dây đàn bằng băng tằm ti, nàng nhẹ nhàng thử một âm, âm sắc giòn mà vang, tuyệt đối là một thanh đàn tất, so với Lục ỷ trước đây, chỉ có hơn chớ không kém.

Ừ, rất tốt, ta gọi nó là Lục ỷ nha. Phượng Lan Dạ vừa chạm tới, Nam Cung Diệp đứng ở một bên gật đầu, ánh mắt từ từ nổi lên hào quang Lan Nhi, đàn một khúc cho ta nghe đi. Tốt, ta đàn một khúc cho chàng, chúng ta ra đình nghỉ mát phía vườn hoa như thế nào? Tối nay ánh trăng rất tốt, vừa lúc có thể đánh đàn.

Tốt, Nam Cung Diệp vươn tay lôi kéo tay Phượng Lan Dạ, hai người đi ra ngoài, Đinh Đương bước tới mang theo cổ cầm đi sát phía sau thân ảnh của bọn họ, đoàn người hướng hậu hoa viên của Tề vương phủ mà đi. Ngày của mùa hạ đã chầm chậm đi qua, hoa cỏ tranh nhau khoe sắc, dưới bóng đêm, hương thơm toả ngát khắp nơi. Gió đêm thổi qua, rèm cửa nhẹ lay động, bốn góc của lương đình có treo đèn đòn, khiến ánh đèn vàng nhạt bao phủ bốn phía, tạo thành một mảnh mông lung, trong làn sương ươn ướt, hoa cỏ càng toả ra hương thơm nồng đậm.

Bên trong lương đình, tiếng đàn mênh mông vang lên. Thật giống như ngọc châu rơi khay, thanh thúy dễ nghe, một khúc Điệp Ái Hoa, từ ngón tay trôi qua ra ngoài, uyển chuyển động lòng người, tràn ngậpcả Tề vương phủ. Giờ khắc này mọi người ở các nơi trong vương phủ đều đi tới hành lang , lắng nghe , trong đó xen lẫn không ít thanh âm.

Trời ạ, tiềng đàn này thật giống a, cùng với tiếng đàn của Tiểu Vương phi trước đây giống như đúc. Đúng vậy a, hơn nữa các ngươi có phát hiện không, tân vương phi này lớn lên cũng cùng Tiểu Vương phi rất giống. Chẳng lẽ Tiểu Vương phi này chính là Tiểu Vương phi trước kia.

Ở bên trong tiếng nghị luận, tiếng đàn vẫn lắng đọng, làm tất cả mọi người lâm vào bên trong âm nhạc động lòng người, Đinh Đương cùng Vạn Tinh chưa bao giờ biết chủ tử biết đánh đàn, còn đàn đến tuyệt diệu như thế, nhìn lại trước mắt cảnh tượng, cả người đều rung động. Chỉ thấy trong hậu hoa viên, không khí tựa hồ rất hùng hậu, những đóa hoa kiều diễm nở rộ kia, cánh hoa thoát khỏi cành bay lả tả, hướng giữa không trung mà trôi đi, rồi từ từ bay đến trên bầu trời của lương đình, mùi thơm càng ngày nồng nặc. Bỗng nhiên tiếng đàn vừa chuyển, trầm xuống, mưa hoa đầy trời rối rít rơi xuống, mặt tràn đầy hương thơm của cánh hoa.

Thật đẹp a. Thật đẹp. Đinh Đương cùng Vạn Tinh không nhịn mà đưa tay ra hứng lấy cánh hoa, đợi hoa tươi rơi đầy liền đưa tới mép miệng nhẹ thổi một cái, giồng như đặt mình ở trong mộng.

Trong lương đình, Nam Cung Diệp nghiên người tựa vào bên cạnh cột đình, nơi nơi nhu tình nhìn Phượng Lan Dạ, gió đêm nhẹ nhàng lay động rèm lụa, rồi lướt qua ngũ quan tuấn mỹ của hắn, trong ánh trăng mờ, gương mặt càng phát ra mị hoặc, đợi đến Phượng Lan Dạ đàn xong bản nhạc, hắn đi tới ôm lấy nàng, cúi người hôn xuống, triền miên mà nóng bỏng. Lan Nhi tiếng đàn càng ngày càng xuất thần nhập hóa rồi. Bên trong đình, hai người ôm hôn chung một chỗ, cho đến khi Phượng Lan Dạ không thở nổi, Nam Cung Diệp mới buông ra, đưa tay ôm nàng đi ra ngoài, trở về Tuyển viện, một đêm Lương Thần Mĩ Cảnh, ân ái triền miên không dứt.

Ngày thứ hai dậy sớm, Nam Cung Diệp cũng không có vào tảo triều, mà phụng bồi Phượng Lan Dạ cùng nhau nghỉ ngơi, đợi đến sau khi nàng thức dậy, liền cầm lấy bút vẽ lông mày cho nàng. Phượng Lan Dạ nhìn ngũ quan tuấn mỹ của hắn bao phủ nhu tình, không khỏi kỳ quái khiêu mi: Diệp, ngày hôm nay sao lại không lâm triều. Hôm qua đã cùng phụ hoàng nói, hôm nay ở trong phủ cùng nàng.

Nói xong liền tiếp tục vẽ lông mày, một lần vẽ đều rất là chăm chú. Phượng Lan Dạ cười híp mắt, giờ phút này trong phòng tràn đầy ánh sáng nhu hòa, Đinh Đương từ bên ngoài đi tới, khẽ giật mình sững sờ, hình ảnh này thật rất đẹp, kẻ lông mày chi nhạc a, Vương gia đối với chủ tử thật rất sủng ái, cái gì cũng nghĩa vô phản cố, đem nàng nâng niu trong lòng bàn tay rồi, thử nghĩ một chút liền âm thầm lặng lẻ lui xuống. Mà Phượng Lan Dạ vừa nhắm mắt lại, vừa cười mở miệng: Đã xong chưa, có tốt lắm không?

Rất tốt, nàng đừng vội. Lần đầu tiên để cho người ta kẻ lông mày, tại sao có thể hối thúc như vậy a, bất quá đây quả thật là niềm vui thú nho nhỏ, nghĩ đến việc vẽ lông mày trang điểm cho nữ nhân mình yêu mến, thì hắn chỉ mong từ đó về sau, sáng sớm mỗi một ngày, cũng vẽ lông mày cho nàng, xem như thú vui. Tốt lắm, Nam Cung Diệp một tiếng tốt lắm, Phượng Lan Dạ đưa tay sờ kính đồng đem tới đây, nhìn gương mặt trong kính, lông mày vừa mịn vừa dài như bức tranh, thật đúng là có bàn tay trang điểm, tam thiên phấn đại vô nhan sắc, nàng không nhịn được than thở .

Diệp, tay của chàng thật đúng là xuất sắc, chẳng những có thể cầm kiếm, còn có thể cầm bút kẻ lông máy, ta xem đi xem lại, vẫn không biết sao lại linh xảo như thế chứ? Hai người vừa nói chuyện vừa hì hì cười, Phượng Lan Dạ lôi kéo bàn tay Nam Cung Diệp để đánh giá, lòng bàn tay của hắn có vết chai, đó là do luyện kiếm tập võ mà có, ngoài ra thì cả bàn tay trắng mịn thon dài, hoàn mỹ vô khuyết, thật giống như bàn tay nghệ thuật gia vậy, quả nhiên không đơn giản a. Trong phòng đang cười đùa, thì trước cửa vang lên tiếng bước chân, Đinh Đương đi tới.

Bẩm Vương gia, Vương Phi, Thụy Vương tới chơi. Ngũ hoàng huynh đã tới? Nam Cung Diệp đưa tay lôi Phượng Lan Dạ đứng lên, hai người ra khỏi phòng, Đinh Đương đi theo phía sau, cảm nhận được trên người hai chủ tử sự yêu thương nồng đậm, đáy lòng nàng thật cao hứng, một đường đi theo bọn họ vào chính sảnh Tuyển viện. Thụy Vương đã được Nguyệt Cẩn dẫn vào phòng khách Tuyển viện kêu người dâng trà, Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ vừa mới đi vào, liền thấy Ngũ hoàng huynh đang ra bên ngoài nhìn quanh, thấy bọn họ bước vào, ngoắc ý bảo bọn họ đi qua ngồi xuống.

Sao vậy? Nam Cung Diệp nhìn về phía Nam Cung duệ, chậm rãi hỏi. Tứ hoàng huynh hiện tại bị giam ở trong đại lao Hình bộ, ta đã phái Tây Môn Vân đổi tất cả người canh giữ, bảo vệ cho Hình bộ, một con ruồi cũng không cho hắn bay ra ngoài, chẳng qua là tứ hoàng huynh cự tuyệt không chịu thừa nhận tội danh, trước mắt không có biện pháp định tội, vụ án lần này quả thật là hết đường xoay xở.

Đêm dài lắm mộng, cho nên Thụy Vương Nam Cung Duệ vì chuyện này trà cơm cũng ăn không ngon, ngày hôm nay vừa biết Nam Cung Diệp ở Vương Phủ không có đi ra ngoài, nên đến tìm hắn, hi vọng từ hắn mà có được chủ ý hay. Nam Cung Diệp nhíu mày, cùng Phượng Lan Dạ nhìn nhau, tứ hoàng huynh sợ rằng đến cuối cùng cũng không chịu nhận tội đâu, nếu hắn thừa nhận, thì tội danh này cả đời cũng rửa không xong, trong tim của hắn chỉ sợ còn không có bỏ đi ý niệm đoạt vị, cho nên làm sao mà chịu thừa nhận đây? Mặc dù trước mắt hắn bị giam ở trong lao, không thể nào một chút chuẩn bị cũng không có, ánh mắt của Nam Cung Diệp sâu không lường được, rất nhanh liền nhìn ra một chút đầu mối. Ta nghĩ hắn không nhận tội nhất định là đang đợi người, chỉ sợ người kia chính là Diêu đại tướng quân, Diêu đại tướng quân ở tại Nam man xa xôi, nếu như hắn nhận được tin tức nơi này nhất định sẽ lãnh binh gấp gáp trở về, đến lúc đó An Giáng thành có thể bị phiền toái, hiện tại nên lập tức phái người đi trước Nam man để điều tra tình huống của Diêu đại tướng quân .

Tốt, Tây Môn Vân đã phái người đi Nam man rồi, ta đã gọi người qua đó để bảo đảm vạn vô nhất thất. Nam Cung Duệ biết chuyện có tính nghiêm trọng, nếu Diêu Tu quả thật lãnh binh trở về kinh, chẳng những tánh mạng người ở kinh thành gặp nguy hiểm, mà ở Nam Man nếu nhận được tin tức, chỉ sợ cũng sẽ tấn công trạm kiểm soát, để trước sau giáp công, lúc đó Thiên Vận sẽ nghênh đón một cuộc khói lửa chiến hỏa a. Hết thảy cũng là do hoàng quyền trêu ghẹo người a, Nam Cung Duệ thở dài, nếu như nhị hoàng huynh hoặc tứ hoàng huynh là người đường đường chánh chánh, hắn để cho bọn họ kế vị cũng không sao, đáng tiếc bọn họ hết lần này tới lần khác không phải, cho nên mới phải đưa tới nhiều giết chóc như vậy.

Lúc nào mới có thể dừng lại sự hy sinh vô vị cùng chiến tranh này đây? Nam Cung Duệ đau lòng trầm giọng. Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, ngươi đừng vội trong chuyện của tứ hoàng huynh, ta nghĩ mặc dù chúng ta bất động, chỉ sợ cũng có người đẩy cho chúng ta động, vì vậy chuyện này trước mắt cứ để đó, điều tra chuyện của Diêu tu quan trọng hơn. Tốt, ta đây phải đi tìm Tây Môn Vân đây.

Nam Cung Duệ lập tức đứng lên, lòng như lửa đốt mà đi ra ngoài, Nam Cung Diệp gọi Nguyệt Cẩn tiễn hắn. Bên trong phòng khách, Đinh Đương dẫn người đem bữa sáng dọn lên, hai người vừa ăn vừa nói chuyện. Phượng Lan Dạ quan tâm hỏi thăm việc quân doanh bên kia: Như thế nào? Những người đó còn nghe lời không?

Nam Cung Diệp cau lông mày gật đầu, việc quân doanh bên kia chuyện mặc dù không quá thuận lợi, nhưng hắn không muốn làm cho Lan Nhi lo lắng, nhị hoàng huynh chấp chưởng việc quân doanh rất nhiều năm, làm sao có thể trong thời gian ngắn ngủi liền xử lý những người đó, cho nên hắn muốn từ từ dọn dẹp, chuyện này gấp không được . Không có chuyện gì, ta sẽ xử lý , nàng yên tâm đi. Ừ, chàng coi chừng một chút, Phượng Lan Dạ gật đầu, cúi đầu xuống dùng bữa sáng, đột nhiên ngửi thấy được mùi dầu của bánh, liền không nhịn được khó chịu mà nắm lỗ mũi, nhăn lại lông mày, cực kỳ không thoải mái.

Lan Nhi sao vậy? Ta bỗng nhiên có chút không thoải mái a, tựa hồ cái này có mùi là lạ. Phượng Lan Dạ chỉ vào miếng bánh chiên ở trên bàn, ngửi thấy liền muốn ói, chẳng lẽ nàng ăn phải đồ hỏng rồi, sắc mặt đều có chút tái, Nam Cung Diệp thấy vậy chẳng những đau lòng, hơn nữa còn lo lắng lên, lập tức đưa tay lên ôm lấy nàng, quay sang Đinh Đương phân phó: Lập tức đi gọi đại phu tới đây.

Dạ, Vương gia. Trong Tề vương phủ thì có sẵn đại phu, là hai ngày trước hoàng thượng đã một gã ngự y trong cung vào phủ, để cho hắn chiếu cố Vương gia cùng Vương Phi, Đinh Đương vừa nghe lời nói của Nam Cung Diệp..., lập tức xoay người đi, vội vàng tuyên đại phu kia tới đây. Ngoài cửa thoáng cái mọi người đều biết Vương Phi không thoải mái, ai cũng rất khẩn trương, luống cuống tay chân, có người đi truyền đại phu, có người khẩn trương thò đầu vào thăm dò.

Bên trong phòng khách, Phượng Lan Dạ không nhịn được mà cong miệng lên trách cứ Nam Cung Diệp, chuyện có chút mà làm cho to ra, hắn vừa nói như vậy, làm người ta còn tưởng rằng nàng bị sao rồi, thật ra thì nàng chính là đại phu, mình có bệnh hay không chẳng lẽ không biết sao? Căn bản là không có bệnh, có thể là đêm qua bị chút lạnh, ngày hôm nay khi ngửi mùi dầu của bánh chiên mới có chút ít khó chịu. Ta không sao, nhìn chàng khẩn trương thành như vậy, bị người ta biết sẽ chê cười đó. Chê cười, thân thể của nàng là quan trọng nhất, ai dám chê cười a, Bổn vương sẽ cho bọn họ đi củi.

Nam Cung Diệp mới không để ý tới cái gì chê cười hay không chê cười, hắn chỉ quan tâm Lan Nhi có sao hay không, hắn khẩn trương cúi đầu hỏi thăm nàng: Như thế nào? Bây giờ còn khó chịu không? Phượng Lan Dạ vừa bực mình vừa buồn cười, bất quá trong lòng lại ấm áp vui vẻ, nàng vươn tay kéo cánh tay Nam Cung Diệp, từ từ lắc đầu. Mỗi một lần thấy hắn thương nàng như thế, nàng sẽ vui vẻ đến muốn rơi lệ, cho dù giờ khắc này có chết đi, mình cũng mãn nguyện.

Kiếp trước, chỉ sợ nàng nghĩ cũng không dám nghĩ, có một ngày sẽ gặp được một người thật lòng thương yêu mình. Bây giờ chẳng những gặp được, hắn còn yêu quý nàng như thế, chính vì hắn đối với nàng thương tiếc yêu quý, cho nên nàng càng không thể để cho hắn xảy ra một chút chuyện gì, bởi vì cả đời còn rất dài, nếu không có người nam nhân này, nàng phải đi đâu để tìm được một người như thế a. Phượng Lan Dạ nghĩ tới đây thì vào trước ngực Nam Cung Diệp, lúc này Đinh Đương dẫn đại phu kia vào.

Đại phu vừa đi vào tới liền cung kính mở miệng: Tham kiến Vương gia Vương Phi. Nam Cung Diệp khẽ gật đầu một cái, buông Phượng Lan Dạ ra, an trí nàng ngồi vào trên ghế ở một bên của phòng khách, trầm giọng ra lệnh: Vương Phi sáng nay bỗng nhiên có chút không thoải mái, ngươi xem một chút đã xảy ra chuyện gì? Dạ, Vương gia.

Đại phu lâu năm kia liền mang cái hòm thuốc đi tới, Đinh Đương đem ghế cho hắn ngồi xuống, hắn an tĩnh lấy ra gối bắt mạch, Phượng Lan Dạ đem tay đưa ra, chỉ trong chốc lát, trên gương mặt già nua hiện lên một tia sắc thái ấm áp, ôn hoà mở miệng hỏi thăm. Vương Phi gần đây có phải luôn muốn ngủ hay không, hơn nữa còn muốn ăn chút đồ chua, ngoài ra ngửi thấy dầu mở thì muốn ói. Đại phu vừa nói ra, Phượng Lan Dạ liền gật đầu, mà Nam Cung Diệp nghe lão Đại phu hỏi thế..., cũng khẩn trương theo dõi hắn, cuối cùng thấy hắn ung dung thong thả thu đồ lại, nhưng vẫn không nói tại sao, trong lòng quýnh lên, trực tiếp đem người ta kéo lại, hỏi thăm.

Chuyện gì xảy ra? Vương Phi đã sinh bệnh gì, nhiều bệnh trạng như vậy, Bổn vương làm sao một chút cũng không biết, có phải bệnh rất nặng hay không? Lão Đại phu bị kéo cổ áo làm cho ho khan , Phượng Lan Dạ vội vàng bảo Nam Cung Diệp buông lão Đại phu xuống. Nam Cung Diệp mặc dù buông lỏng tay ra, nhưng ánh mắt lãnh chìm tiêu sát, lão Đại phu thấy thế nghĩ nếu phun ra nửa chữ không tốt, hắn cũng đừng nghĩ sống đi ra khỏi cửa này, vì vậy lão Đại phu nơi nào còn dám trì hoãn, vội vàng quỳ xuống .

Chúc mừng Vương gia, Vương Phi có hỉ. Có hỉ (tin vui)? Nam Cung Diệp và Phượng Lan Dạ đồng thời lên tiếng, một người thì mang vẻ mặt mờ mịt, bởi vì không rõ cái gì là có hỉ, nghe làm sao cũng không giống như bệnh a, một người thì mang vẻ mặt kinh ngạc, khó trách nàng gần đây luôn thích ngủ, cả người không có tinh thần gì, hơn nữa cũng không muốn ăn cơm, ngửi thấy được mùi dầu chiên thì muốn ói, nguyên lai là vì nàng mang thai, cẩn thận ngẫm nghĩ lại, nguyệt sự gần đây của nàng cũng đã vượt qua nửa tháng rồi, mà nàng lại hồ đồ đến một chút cũng không có nghĩ tới, mà tính kỹ thì có hơn một tháng rồi.

Tim của Phượng Lan Dạ đập thình thịch, thử nghĩ xem Nam Cung Diệp tại sao lại không có động tĩnh, nàng ngửng đầu lên nhìn hắn, thấy người nầy mang vẻ mặt mờ mịt, còn vươn tay lôi kéo Phượng Lan Dạ. Lan Nhi, cái gì là có hỉ, đây là bệnh gì? Bên trong phòng khách, lão Đại phu cùng Đinh Đương có chút tức cười, đang muốn giải thích, thì Đinh Đương lặng lẽ đưa tay lôi lão Đại phu đi ra ngoài, bên trong phòng khách chỉ có Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ, Phượng Lan Dạ sau khi kinh ngạc xong, thật thật tại tại cười một hồi, cũng khó trách hắn, từ nhỏ không có mẫu thân bên người, nên đâu biết những thứ này, nàng vội vàng vươn tay lôi hắn tới đây, cúi xuống lỗ tai hắn nhỏ giọng nói một câu.

Cái gì? Ngươi nói ngươi có cục cưng. Thanh âm kinh ngạc của Nam Cung Diệp truyền đi, bên ngoài nhà tất cả mọi người đều nghe được, trong nháy mắt tất cả mọi người đều vui vẻ, trong Vương Phủ rộng lớn như có một trận gió thổi qua, tất cả đều cảm giác được mãn ý vui sướng. Mà người trong cuộc còn bị vây ở trạng thái ngây người, đợi đến khi hắn hoàn toàn hiểu rõ xảy ra chuyện gì, thì trong nháy mắt sự mừng như điên đánh trúng hắn, trên ngũ quan tuấn mỹ xuất trần, trong nháy mắt cười tươi như hoa, hắn vươn tay ôm lấy Phượng Lan Dạ, ở chính sảnh quay hết mấy vòng, thanh âm vui sướng vang lên.

Nàng nói hài tử của chúng ta, là hài tử của nàng cùng ta sao? Là thế này phải không? Phượng Lan Dạ nhìn bộ dạng vui sướng của hắn, lông mày thì giãn ra, ánh mắt mở vừa lớn vừa sáng, gương mặt lãnh chìm từ trước tới nay, bị lây ánh sáng ngọc của nụ cười, chói mắt bức người như vậy, khiến Phượng Lan Dạ vươn tay ôm cổ hắn, nàng chưa bao giờ biết, thì ra là hắn yêu thích hài tử như thế, quý trọng con của bọn họ như thế , nhìn hắn mừng như điên, nhìn hắn hưng phấn như thế, nàng cũng bị lây nhiễm theo, một cái tay không nhịn được mà lặng lẽ xoa bụng, nơi này có một tánh mạng sắp ra đời, cảm giác này thật kỳ diệu, mới bao lâu thời gian đâu, nàng chẳng những lập gia đình, còn có con của mình, nàng nhất định phải hết lòng yêu thương con của mình, không để cho hắn có chút ủy khuất nào. Nam Cung Diệp ôm Phượng Lan Dạ quay vòng vòng, rất nhanh phát hiện là mình hưng phấn quá nên khẩn trương để nàng xuống: Không được không được, không thể xoay quanh, phải cẩn thận một chút, bắt đầu từ bây giờ phải cẩn thận.

Phượng Lan Dạ mím môi cười, làm sao mà nàng có cảm giác hắn giống gà mẹ như thế. Diệp, không có việc gì . Lan Nhi, chúng ta về Yên Hải đi, trước mắt bên trong An Giáng thành cũng không quá bình an cho nàng và con, không bằng lúc này chúng ta rời đi thôi, dù sao chúng ta không muốn giang sơn, không bằng chúng ta sống một cuộc sống không tranh giành của mình.

Nam Cung Diệp nặng nề nói, hắn quả thật sợ, lúc này trong kinh thành quỷ dị khó lường, sẽ ảnh hướng đến Lan Dạ cùng hài tử, đây cũng là đứa bé đầu tiên của bọn họ, hắn nhất định phải bảo vệ tốt cục cưng cùng Lan Nhi, trước đây mình đã chịu nhiều khổ sở, hắn sẽ không bao giờ ... muốn hài tử mình cũng phải như vậy, sau này hắn nhất định sẽ yêu con của mình . Diệp, sắc mặt Phượng Lan Dạ trở nên nghiêm túc, nàng biết Diệp lo lắng cho nàng, lo lắng con của bọn họ, nhưng llàm người không thể quá ích kỷ, trước mắt An Giáng thành loạn thành một đoàn như vậy, sao bọn họ có thể bỏ đi đây, khi đó Ngũ hoàng huynh Thụy Vương còn lại một mình một người chiến đấu sẽ không vậy, như vậy vị ngôi vị hoàng đế sẽ thật sự rơi vào trong tay của Nam Cung Trác rồi, một người âm hiểm tiểu nhân như thế, nhất định sẽ phá hủy Thiên Vận hoàng triều, tiêu diệt những người còn lại của Nam Cung gia, mặc dù bọn họ trốn đến Yên Hải đi, chỉ sợ tên kia cũng sẽ tìm người ta đối phó Nhu Yên đảo, như vậy tương lai vĩnh viễn sẽ khó bình an rồi, cho nên bây giờ bọn họ không thể đi. Chúng ta không nên ích kỷ như vậy, ta biết chàng lo lắng cho ta cùng hài tử, ta cam đoan với chàng, sau này ta nhất định sẽ chú ý , không để cho con của chúng ta xảy ra một chút chuyện gì, cho nên chàng hãy yên tâm.

Phượng Lan Dạ mang bộ dạng ngoan ngoãn bảo đảm, Nam Cung Diệp thấy vậy nhíu mày, hắn biết là hắn đã tùy hứng rồi, tình huống trước mắt như vậy đi như thế nào được, nếu bọn họ đi thật, sau này nếu phát sinh chuyện gì không may, chỉ sợ hắn cũng không tha thứ được của mình, cho nên vừa phải bảo vệ tốt An Giáng thành, cũng phải bảo vệ tốt Lan Dạ. Lan Nhi, ta biết rồi, sau này, ta sẽ bảo vệ An Giáng thành, cũng sẽ bảo vệ tốt nàng cùng hài tử. Ta tin tưởng chàng.

Bên trong phòng khách, hai người ôm nhau ấm áp, có hài tử khiến cho tình yêu của bọn họ cũng vừa thăng hoa lên một tầng. Bởi vì Phượng Lan Dạ mang thai, ngày hôm nay Nam Cung Diệp chỗ nào cũng không đi, chỉ ở lại trong vương phủ phụng bồi nàng, còn theo nàng đi trên đường dạo một vòng, mua khá nhiều đồ, trong tay của Nguyệt Cẩn cùng Ngọc Lưu Thần mang theo bao lớn bao nhỏ đồ đạc, có một bộ mặt giống nhau đi theo phía sau các chủ tử, mắt thấy Vương Phi còn muốn mua nữa, liền không khỏi kêu lên. Vương Phi, đừng mua, đừng mua.

Xem ra tất cả nữ nhân khắp thiên hạ mà đi dạo phố, nhìn thấy đồ vật sẽ không có lý trí giống nhau, ngay cả Tiểu Vương phi là người có cá tính cơ trí, bình tĩnh cũng không có cách nào bình tĩnh nữa, có thể thấy được mua sắm có sức hấp dẫn đến cỡ nào, đáng tiếc bọn họ là nam nhân nên không thể nào hiểu rõ. Tiếng kêu của Nguyệt Cẩn vang lên, Nam Cung Diệp liền nhìn chằm chằm hai gia hỏa phía sau, hai tay hoàn ngực, khí định thần nhàn mở miệng: Như vậy đi, cho hai con đường để chọn, một, cầm đồ, hai, trở về chẻ cũi. Má ơi lại chẻ hả, hắn còn không có chẻ xong, bây giờ lại tiếp tục đi chẻ nữa, không có thiên lý a, Nguyệt Cẩn lập tức cười híp mắt tiêu sái đến bên người Phượng Lan Dạ, mở miệng lấy lòng.

Vương Phi, còn muốn mua cái gì nữa? Cứ tận tình mua đi, Ngọc Lưu Thần, ngươi thấy sao? Đúng vậy, đúng vậy, ta còn có thể cầm thêm một ít nữa? Phượng Lan Dạ buồn cười mím môi quét nhìn hai gia hỏa phía sau, rõ ràng cầm không được nữa, nhưng hết lần này tới lần khác ngại sắc mặt của chủ tử bọn họ, nên cố làm ra vẻ, bất quá nàng cũng mua xong rồi, nên không có gì muốn mua nữa, vì vậy nàng đi vòng qua bọn họ nói.

Chúng ta trở về đi thôi. Lời kia vừa thốt ra, Nguyệt Cẩn cùng Ngọc Lưu Thần đồng thời thở phào nhẹ nhõm, hai người cũng không quên vuốt mông ngựa. Vẫn là Vương Phi tốt, biết quan tâm hạ nhân.

Ngụ ý chủ tử không biết quan tâm hạ nhân, Ngọc Lưu Thần ở bên cạnh tiếp lời: Đúng vậy a, sau này chúng ta làm trâu làm ngựa cũng sẽ không tiếc. Đi thôi, đi thôi, đừng nhiều lời nữa Phượng Lan Dạ phất tay, cho mấy người họ đi trở về, hôm nay ở An Giáng thành, không khí khá trầm lặng , liên tiếp hai vị hoàng tử bị nhốt vào đại lao, một vị tự sát, một vị còn không biết tình huống thế nào, ngay cả hộ bộ Lý đại nhân cũng bị bắt, cho nên bên trong An Giáng thành, tất cả mọi người đều an phận thủ mình, chỉ sợ sơ sẩy một cái là rước họa vào thân, cho nên đám người Phượng Lan Dạ bỗng nhiên có hứng đi mua đồ, đã trở thành sự chú ý, rất nhiều tiếng nghị luận truyền đến. Đây không phải là Tề vương điện hạ sao? Thật tuấn mỹ, nhưng tại sao lại có thời gian rãnh rỗi đi ra ngoài mua đồ.

Nghe nói Tề vương rất cưng chìu Tề vương phi, đại khái chắc là ý của Tề vương phi. Hắn một miệng ngươi một lời , làm hứng thú của Phượng Lan Dạ bỗng nhiên biến mất, vì thế đoàn người liền rời đi phố xá, đi tới chỗ xe ngựa đỗ lúc trước, trở về Tề vương phủ. . . . . . .

Tiêu Nguyên cung, Hạo Vân Đế ngồi ở thượng thủ, Hoa phi thì ngồi ở bên người hắn, người đang quỳ phía dưới chính là Nguyệt phi đã bị giam ở mật thất của Nguyệt điệu điện, mấy ngày liên tiếp bị hành hạ, lúc này Nguyệt phi đã không còn có bộ dạng như lúc trước, mà thê thảm đáng thương, quần áo trên người rất dơ, đầu tóc rối bời, giống như một phụ nhân thôn dã, đang quỳ gối dưới Đại điện và không dập đầu. Hoàng thượng tha mạng a, hoàng thượng tha mạng a, thiếp thân oan uổng , oan uổng , xin hoàng thượng minh xét. Nguyệt phi còn đang cầu xin tha thứ, cự tuyệt không thừa nhận chuyện mình hạ độc Thụy Vương, Hạo Vân Đế nheo mắt lại, nhìn Nguyệt phi, quanh thân lạnh lẽo, gằn từng chữ mở miệng: Ngươi đang nghĩ cái gì, cho là trẫm không biết sao? Ngươi lđang đợi nghiệt tử kia tới cứu ngươi sao? Ngươi có biết hắn đã làm chuyện gì không?

Nguyệt phi nghe thấy lời nói lạnh lẽo ùm ùm vang tới..., thì sợ hết hồn hết vía, nàng ngửng đầu lên nhìn qua, chỉ thấy sắc mặt hoàng thượng đặc biệt khó coi, chẳng lẽ Liệt nhi đã xảy ra chuyện gì, nàng vẫn bị giam cầm, nên căn bản không biết phía ngoài đã xảy ra chuyện gì, Nguyệt phi nghĩ tới đây, liền nhìn về Hoa phi cầu xin tha thứ. Hoa phi tỷ tỷ, ngươi giúp ta một chút cầu xin Hoàng thượng niệm tình, ngươi giúp ta một chút đi. Trước đây một mực gọi Hoa phi muội muội , lúc này bỗng nhiên biến thành Hoa phi tỷ tỷ, khiến khóe môi Hoa phi vẽ ra nụ cười lạnh, nhàn nhạt mở miệng.

Ngươi cho người hạ độc Duệ Nhi, chuyện này bằng chứng như núi rồi, ngươi tốt nhất đừng đùa bỡn tâm kế nữa, trừ Hàn Mai ra, còn có người khác cũng chứng minh là chủ ý của ngươi, chẳng lẽ muốn đem những người đó dẫn tới để đối chất sao? Nguyệt phi ngây ngẩn cả người, không nghĩ tới nữ nhân trong cung nhiều như vậy, cuối cùng đều thua ở trong tay Hoa phi, nếu Nam Cung Duệ đăng vị, Hoa phi nhất định sẽ được tôn làm Hoàng thái hậu, thành người trên người, nghĩ tới đây, trong lòng Nguyệt phi liền thống hận chí cực, nhưng ở tình huống trước mắt nàng vẫn nên lo chuyện của con quan trọng hơn. Hoàng thượng, hoàng thượng, Liệt nhi hắn đã làm cái gì chọc giận đến hoàng thượng rồi?

Nếu không phải làm cái gì, hoàng thượng tuyệt đối sẽ không gọi hắn vì nghiệt Tử, Nguyệt phi suy đoán, nên mấy cái dập đầu tiếp theo, cũng dập ra máu luôn, có thể thấy lực mạnh dập đầu này của nàng rất mạnh, sắc mặt vốn đã tái nhợt khô khan, hơn nữa trên trán còn rỉ máu, bộ dạng này của Nguyệt phi liền có chút ít doạ người, Hạo Vân Đế sắc mặt âm lãnh, bất quá cũng không để cho nàng chờ lâu, trầm giọng mở miệng. Hắn dám sai sử Mộc Miên câu dẫn Duệ Nhi, còn hạ độc với trẫm, hoả thiêu Thụy Vương Phủ, để giết chết Duệ Nhi, liên tiếp những chuyện xảy ra này là do hắn ở sau lưng sai sử . Hạo Vân Đế vừa nói xong, Nguyệt phi liền hét rầm lên: Không, Liệt nhi làm sao đi sai sử tiện nhân kia hại Thụy Vương cùng hoàng thượng chứ, hoàng thượng phải minh giám a, tiện nhân kia cùng Liệt nhi căn bản chưa quen biết, nàng làm sao lại nghe lời Liệt nhi chứ, hoàng thượng a, thiếp thân thừa nhận đã đối với Thụy Vương hạ độc thủ, nhưng người nhất định phải tra rõ chuyện của Liệt nhi, hắn tuyệt đối sẽ không hồ đồ như vậy , van cầu người, Mộc Miên và thiếp thân luôn luôn không thân cận, đúng rồi, nàng là người của Mai Phi, thiếp thân tận mắt thấy nàng thường xuyên xuất nhập cung điện của Mai Phi, nhất định là bị nàng ta sai sử, hãm hại Liệt nhi rồi, hoàng thượng?

Nguyệt phi bang bang dập đầu, nghĩ đến nhi tử bị vu tội, nàng dù có dập đầu nhiều hơn nữa cũng nguyện ý a, nhi tử hiện tại thế nào, hắn ở đâu, chẳng lẽ ở trong đại lao, nghe hoàng thượng nói hắn bị nhiều tội như vậy, nhất định là bị giam rồi, khó trách hắn vẫn không có tới tìm nàng, thì ra hắn cũng bị giam lại. Hoàng thượng, van cầu ngươi? Tốt lắm, đây đều là nghiệt mà ngươi làm ra, bình thời không hảo hảo dạy dỗ để hắn làm người phải thanh khiết và không nên có tâm tư, thì ngày nay hắn sẽ phạm phải tội nghiệt ngập trời này sao?

Hạo Vân Đế giận dữ mắng mỏ Nguyệt phi, làm mẫu thân vì muốn nhi tử có thể lên ngôi vị hoàng đế, ngay cả một đứa nhỏ cũng hãm hại, không trách con trai của nàng lại có lòng dạ nhỏ mọn, tâm kế thâm trầm thế. Người đâu, đem nàng nhốt vào Nguyệt điệu điện đi. Hoàng thượng, thiếp thân sai lầm rồi, thiếp thân sai lầm rồi, hoàng thượng nhất định phải tin tưởng thiếp thân, Liệt nhi nhất định không có động thủ với Thụy Vương cùng hoàng thượng, hoàng thượng.

Đã có thái giám vọt đi vào, đem Nguyệt phi lôi ra ngoài, đưa vào mật thất của Nguyệt điệu điện. Trên đại điện của Tiêu Nguyên cung, Hạo Vân Đế chiếm được Nguyệt phi chính miệng thừa nhận đối với Duệ Nhi hạ độc, trong lòng rất đau, khổ sở chí cực, giờ phút này hắn không khỏi nghĩ đến lời nói của Tương Tình. Nam Cung Khung, có một ngày ngươi sẽ hiểu rõ con nối dòng quá nhiều, có đôi khi là một loại gánh nặng hiện tại hắn vô cùng thấm thía, nhất là con nối dòng trong hoàng thất, bởi vì mỗi người trong bọn họ đều muốn làm hoàng đế, cho nên đã sớm có lòng đoạt vị, hơn nữa bất kể bọn họ có muốn hay không, từ nhỏ đã bị những nữ nhân hậu cung kia huấn luyện thành người có dã tâm rồi.

Năm đó hắn chẳng những cô phụ Tương Tình, còn làm hại mình phải thừa nhận nhiều đau đớn như vậy, Hạo Vân Đế dựa vào phía sau ghế mềm, trong mắt một mảnh ươn ướt. Hoa phi nhìn Hạo Vân Đế như vậy hơi có chút đau lòng, mặc dù lúc trước Hạo Vân Đế hoài nghi nàng, nhưng nàng cũng không hận hắn, một hoàng đế, khi ngồi vào chỗ này đã rất cực khổ, bây giờ hắn cũng không có dễ chịu. Hoa phi vươn tay kéo Hạo Vân Đế qua tựa vào trên vai của nàng: Đừng suy nghĩ, hết thảy rồi sẽ tốt.

Sẽ tốt sao? Hạo Vân Đế khẽ lẩm bẩm, đón trận chiến này chỉ sợ là không được yên tĩnh, chỉ có chờ đến khi Duệ Nhi chân chính tiếp nhận Thiên Vận giang sơn, mới có thể chân chính yên tĩnh, nhưng mà dưới tình tình trước mắt, nếu là đem hắn mạnh mẽ đẩy lên thượng vị, chỉ hại hắn thôi, mình tình nguyện hy sinh bản thân cũng muốn bảo toàn cho Duệ Nhi. Hoa phi vịn hắn, chậm rãi trấn an hắn: Hết thảy rồi sẽ tốt..