Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Độc y vương phi - Chương 121

Chương 121: Chiến. Bắt Lấy Diêu Tu

Sở Vương bị bắt, nhưng không nhận tội, mà đám người Lý gia một mực chắc chắn là hắn mà không sửa miệng, án lần này nhất thời không cách nào phán xử, nên để chìm xuống, lúc này tinh lực của Nam Cung Duệ cùng Tây Môn Vân liền đặt ở trên người Diêu Tu. Đồng thời Nam Cung Diệp cũng bắt đầu chấn chỉnh lại việc quân cơ. Cùng mâu thuẫn nội bộ, trong lúc nhất thời làm mọi người vì công việc mà lu bù lên, Hạo Vân Đế luân phiên bị đả kích, rút cuộc đã ngã bệnh, may là không nghiêm trọng, trải qua ngự y chữa trị, đã từ từ khôi phục như cũ. Vì Lan Dạ mang thai, nên Nam Cung Diệp ban ra ba lệnh giới hạn, không cho phép nàng chạy loạn, cho nên hiện tại nàng liền ở trong Tề vương phủ, uống trà ngắm hoa cộng thêm la cà, không có chuyện gì đi Tô phủ tìm mẫu thân nói chuyện phiếm, Tô phu nhân biết nàng mang thai, nên rất cao hứng, phàm là những chi tiết khi mang thai nên chú ý đều nhất nhất chỉ điểm, giờ khắc này Phượng Lan Dạ không khỏi không cảm khái, có mẫu thân thật quá tốt, nhưng nghĩ đến Nam Cung Diệp từ nhỏ đến lớn không có được mẫu thân thương yêu, liền không khỏi đau lòng. Cuộc sống an nhàn vừa trôi qua được mấy ngày, một ngày kia vừa lúc Nam Cung Diệp ở trong phủ, thì trong cung phái người đến đón bọn họ.

Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ hai mặt nhìn nhau, không phải là vừa trải qua cuộc sống an nhàn được mấy ngày liền xảy ra chuyện chứ? Hai người vội vàng ngồi xe ngựa một đường tiến cung. Bên trong xe ngựa, Nam Cung Diệp tiểu tâm dực dực(nghiêm túc, cẩn thận) ôm Phượng Lan Dạ ngồi ở trong ngực của hắn, ôn nhuận hỏi thăm tình huống của nàng mấy ngày gần đây.

Như thế nào? Có khỏe không? Phượng Lan Dạ nhìn bộ dạng tiểu tâm dực dực ( nghiêm túc, cẩn thận ) của hắn, không khỏi buồn cười, lúc này có bao nhiêu thời gian a, mà hắn đã khẩn trương như vậy, nếu như chịu đựng thêm chín tháng không phải là rất cực khổ sao? ban ngày hắn lo lắng an nguy của nàng, buổi tối ngủ cũng cẩn thận không đụng đến bụng của nàng, làm hại nàng nhiều lần cũng khẩn trương theo, cho đến một lần, nàng cùng hắn giải thích, đứa nhỏ này không có dễ dàng vở như vậy, cũng không phải là đậu hủ, nam nhân này liền cho là phải, bất quá thời thời khắc khắc vẫn duy trì cẩn thận. Rất tốt, chuyện gì cũng không có, ta ăn được ngủ ngon, hắn nhất định sẽ lớn lên bình an mạnh khoẻ.

Vậy thì tốt. Nam Cung Diệp ôm nàng, mỗi một lần nghe được nàng nói như vậy, hắn mới yên lòng, cúi người “chụt” một tiếng, hôn Phượng Lan Dạ một ngụm, còn tà mị mở miệng: Gần đây Lan Nhi tương đối ngoan, phần thưởng cho nàng. Phượng Lan Dạ không nghĩ tới hắn cũng theo mình học xấu, không khỏi liếc xéo một cái: Có phải ta nên nói một tiếng cám ơn không?

Nam Cung Diệp còn nghiêm trang mở miệng: Không cần nói cám ơn, nàng hẳn nên hôn lại ta a. Nói xong còn đem nửa bên mặt đưa tới, Phượng Lan Dạ thật sự cảm thấy giờ phút này hắn rất khả ái, không giống lúc trước, âm trầm, lạnh nhạt, lúc hắn cùng nàng ở chung, là lúc hắn thực sự buông lỏng, còn có ôn nhu phát ra từ nội tâm, cả người cũng tràn đầy tia sáng, nhìn bộ dạng hắn như vậy, nàng chẳng những rất vui vẻ hơn nữa còn hạnh phúc, bởi vì nam nhân này vì nàng mới thay đổi nhiều như vậy, nghĩ tới đây, nàng liền hôn một cái, thừa cơ đòi lại lúc nãy bị hắn đùa Diệp cũng rất ngoan, phần thưởng cho chàng. Nàng a.

Bên trong xe ngựa một mảnh vui vẻ, ấm áp, hai người một đường vừa cười vừa nói . Trong Tiêu Nguyên cung lúc này mang một bầu không khí chết chóc, sát khí lạnh lẽo len lỏi trong mọi ngóc ngách của đại điện. Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ vừa mới đi vào, liền cảm giác được áp lực rất lớn, phụ hoàng ngồi trên cao, sắc mặt khó coi đến cực điểm, phía dưới quỳ rất nhiều người, Ngũ hoàng huynh Thụy Vương, Tây Môn tướng quân, còn có hai vị Thượng Thư, và một số trọng thần trong triều cũng ở đây, chẳng lẽ lđã xảy ra chuyện? Ý niệm trong lòng hai người chợt lóe, thì đi lên thỉnh an hoàng thượng . Nhi thần tham kiến phụ hoàng.

Hạo Vân Đế mím chặt môi, bộ ngực lên xuống phập phồng , lời gì cũng nói không ra, hắn hiển nhiên bị tức không nhẹ, Nam Cung Diệp len lén nhìn về Ngũ hoàng huynh, chỉ thấy sắc mặt của Ngũ hoàng huynh cùng Tây Môn Vân đều khó coi, hai người nắm chặt tay, đến nỗi gân xanh cũng nổi lên, Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ vốn cực kì thông minh , lúc này vừa nhìn tình trạng trước mắt, ngẫm nghĩ một lần, liền đoán ra nhất định là vì chuyện của tứ hoàng huynh, chẳng lẽ là tứ hoàng huynh đã xảy ra chuyện? Trong lòng Nam Cung Diệp trầm xuống, chẳng lẽ tứ hoàng huynh cũng giống Tam hoàng huynh, đều bị người giết chứ. Đây là tại sao?

Nam Cung Diệp hỏi một tiếng, không ngờ, Hạo Vân Đế ở chỗ cao một hơi mới thở gấp tới đây, nặng nề vỗ long án, nổi giận. Tây Môn Vân, trẫm thật là tin sai ngươi, các ngươi nhiều người... thế này, thậm chí ngay cả người cũng giữ không được, còn chỗ dùng gì? Tây Môn Vân không nói câu nào, cúi đầu quỳ lên trước một chút, trầm giọng mở miệng: Sở Vương điện hạ bị cướp ra ngoài, thần đáng chết, xin hoàng thượng hạ chỉ giáng tội.

Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ vừa nghe thấy, trong lòng liền khiếp sợ như trước, không nghĩ tới bị giam ở đại lao Hình bộ, bên trong từng bước canh phòng, vậy mà Nam Cung Liệt kia còn có thể bị cướp đi, người nọ rốt cuộc có bao nhiêu năng lực a, chỉ sợ bọn họ cũng chưa chắc nắm được, trừ phi. . . . . . Phượng Lan Dạ trong đầu linh quang chợt lóe. Trừ phi người nọ dùng độc, có độc thuật cao siêu, mới khiến cho những người đó hoàn toàn không có sức cố thủ. Phượng Lan Dạ đang suy nghĩ, thì bên cạnh Tây Môn Vân, Thụy Vương Nam Cung Duệ đã bước ra khỏi hàng, trầm giọng mở miệng: Phụ hoàng, chuyện này không phải là lỗi của một mình Tây Môn tướng quân, nhi thần cũng có tội không thể tha, xin phụ hoàng trách phạt, không nghĩ đến phản tặc lại hạ độc, độc hại binh tướng Thiên Vận hoàng triều ta, là nhi thần đáng chết, khiến cho chúng ta tổn thất mấy trăm binh tướng, nhi thần cam nguyện chịu phạt.

Lời của Thụy Vương vừa dứt, Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ liền hiểu được đại khái chuyện gì đã xảy ra. Người sau lưng kia quả nhiên là dụng độc, mưu tính thật là ngoan độc, vì để cướp được Sở Vương, không tiếc giết đi mấy trăm người, thật là tặc tử ghê tởm, ánh mắt Phượng Lan Dạ âm u xuống, hơn nữa người đứng trong bóng tối cướp đi Nam Cung Liệt, không chút nào thật sự vì hắn mà suy nghĩ, chỉ sợ là bước kế tiếp trong liên hoàn kế, để cho Sở Vương ra kinh kêu gọi Diêu Tu, như vậy tiếp theo tình thế thật rất nguy cấp. Trên đại điện, một mảnh yên lặng đến đáng sợ, Hạo Vân Đế híp mắt nhìn về mấy người phía dưới, thanh âm lạnh lẽo, thị huyết vang lên: Binh bộ cùng Hình bộ là không đủ người, hay là không có trách nhiệm? Hình bộ cùng Binh bộ Thượng Thư sớm bị dọa, mặt xám như tro tàn, không dám nói một câu, hai thân thể run run không ngừng. Hạo Vân Đế nhìn về hình bộ thượng thư Vân Hải, lạnh lẽo tức giận mắng: Vân Hải, lần trước Tam hoàng tử chết ở Hình bộ, lần này lại để cho Sở Vương chạy đi ra ngoài, Hình bộ của các ngươi bố phòng kiểu gì đây? Thụy Vương cùng Tây Môn Vân bố phòng ở bốn phía đại lao của Hình, vậy người của Hình bộ cùng người của binh bộ chết đi đâu rồi, mà để người tùy ý xông thẳng vào đại lao.

Bọn thần đáng chết. Hình bộ thượng thư cùng Binh bộ Thượng thư bị làm cho sợ hãi, lồm cồm bò lên trước, Hạo Vân Đế cũng lười nhìn bọn hắn, ra lệnh một tiếng: Người đâu, đem hai người này giam lại trước, đợi đến khi bắt được Sở Vương rồi định đoạt. Ngoài Đại điện, mấy tên thị vệ lập tức xông vào, đi thẳng tới hướng Hình bộ cùng Binh bộ Thượng Thư.

Hai người sợ hét rầm lên: Hoàng thượng tha mạng a, hoàng thượng tha mạng a. Bất quá rất nhanh đã bị bắt lôi ra ngoài, trong đại điện, Hạo Vân Đế cũng lười nói thêm, trực tiếp ra lệnh: Tây Môn Vân, lập tức từ Binh bộ điều binh, phong tỏa An Giáng thành, nhất định phải bắt được Sở Vương. Dạ, thuộc hạ tuân lệnh.

Tây Môn Vân lập tức lui ra ngoài, trong đại điện, đám người Thái Phó cùng Đại học sĩ nhìn hoàng thượng, thấy hoàng thượng đã hơi có chút hòa hoãn, mới dám mở miệng nói chuyện: Hoàng thượng, Sở Vương chạy trốn khỏi kinh thành, trước mắt, chúng ta nên sớm bố trí hết thảy bên trong An Giáng thành , nếu đúng là Diêu tướng quân thật sự lãnh binh Hồi kinh, chúng ta không thể để cho bọn họ làm tổn hại đến dâu chúng Đúng vậy a, xin hoàng thượng nghĩ lại. Trẫm biết rồi, các ngươi cũng đi xuống đi.

Dạ, phải mấy người thở phào nhẹ nhõm lui xuống, trong điện chỉ còn lại có Nam Cung Duệ cùng Nam Cung Diệp, Phượng Lan Dạ ba người, Hạo Vân Đế mệt mỏi quay đầu để cho ba người bọn họ đứng lên. Diệp Nhi, lập tức đem việc quân cơ phân công người đi ra ngoài làm, tăng thêm người trấn thủ ở các cửa thành, tất cả mọi người ra vào đều phải nghiêm ngặt kiểm tra. Dạ, phụ hoàng.

Nam Cung Diệp trầm giọng lĩnh mệnh, Hạo Vân Đế nhìn về Nam Cung Duệ: Duệ Nhi, phái người đi điều tra vì sao Diêu Tu vẫn chưa về? “Dạ, chắc khoảng một hai ngày hẳn là trở lại, nhi thần có tin tức sẽ lập tức bẩm báo phụ hoàng. Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ nhìn quang cảnh trước mắt, không nghĩ tới chuyện lại đi đến tình trạng này, nhớ lại chuyện trong tay Sở Vương còn có nuôi binh tướng, không khỏi ảo não, ngày đó họ cũng vì nhân từ, mà buông tha cho những người đó, không ngờ lại dẫn đến quang cảnh hôm nay, quan trọng nhất là hắn tra không ra Sở vương đã đem những người đó giấu đến địa phương nào.

Nhi thần có một chuyện bẩm báo. Hạo Vân Đế ý bảo Nam Cung Diệp mở miệng, Nam Cung Diệp bình tĩnh đáp lời: Thật ra thì nhi thần nhận được tin tức, trong tay tứ hoàng huynh nuôi không ít binh mã, có hai ba ngàn người, một phần nhỏ ở trong thành đã bị nhi thần bắt giết, hiện tại những người còn lại đó không biết được giấu ở nơi nào, nhưng nhi thần đã tra được, những người đó không ở trong thành. Cái đồ nghiệt tử, thì ra nó đã một mực mưu tính từ trước .

Hạo Vân Đế lại thở dài một tiếng, nói cho cùng, những người ở chỗ này có ai không biết Tứ hoàng tử Sở Vương có mưu đồ soán vị, bất quá, họ đều hi vọng cuối cùng hắn có thể tỉnh ngộ lại, nhưng bây giờ đã đi đến bước này rồi. Hai ngày trước trẫm tra xét Nguyệt phi, nàng nói một tin tức, Mộc Miên cùng Mai Phi qua lại rất gần, xem ra Mộc Miên cùng tên sát thủ kia thật đúng là nghe lệnh của lão Nhị a. Phượng Lan Dạ vừa nghe lời Hạo Vân Đế vừa nói..., không khỏi giật mình, chậm rãi mở miệng: Bẩm phụ hoàng, thật ra thì Mộc Miên chính là Vân Phượng Ngũ công chúa, ngày đó chính Tấn vương đã mang nàng về kinh thành .

Lời vừa nói ra, trong điện, Nam Cung Duệ cùng Hạo Vân Đế đều có chút khó có thể tin, nhìn Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ không nói chuyện, cuối cùng Hạo Vân Đế trầm trọng mở miệng: Tất cả mưu tính này là do lão Nhị, hắn có khả năng lớn như vậy sao? Tuy nói Nam Cung Trác rất là thông minh, tâm kế cũng nhiều, nhưng trước mắt là một bộ liên hoàn kế đầy đủ. Phải hắn bố trí được sao? Chỉ sợ hắn còn không có đủ thông minh như thế. Hạo Vân Đế dám nói, tâm cơ bực này tuyệt đối không thua gì hắn. Trước mắt, những hài tử này, chỉ sợ một cũng không đấu lại, mưu tính lão luyện và chặt chẽ như vậy, cuối cùng hắn cho ra kết luận:

Sau lưng của Tấn vương chắc chắn cất giấu một người, có thể chỉ điểm cho hắn. Chẳng những cất giấu một người có mưu lược, còn có một cao thủ dụng độc, người này chỉ sợ là đại phu y thuật cao siêu. Phượng Lan Dạ nhíu lông mày phân tích, nghĩ đến Dịch Dung Thuật của Lục Giai ngày đó, nàng từng hỏi thăm Bách Lý, biết được Dịch Dung Thuật trên đời chỉ có hai người biết, một người là Bách Lí Hạo, người còn lại chính là sư huynh của hắn_ Nam Sơn Tử, sư phụ của Bách Lý Hạo đã chết, như vậy người núp sau lưng Tấn vương tất nhiên sư huynh của Bách Lý Hạo_Nam Sơn Tử.

Phụ hoàng, trước mắt phải xử lý chuyện của tứ hoàng huynh, về phần nhị hoàng huynh bên kia không nên đả thảo kinh xà(đánh rắn động cỏ), nếu làm kinh động đến bọn họ, chỉ sợ Thiên Vận hoàng triều thật sự rối loạn, cho nên chúng ta chỉ im lặng mà không động. Nam Cung Diệp nói ra thế cuộc trước mắt, Hạo Vân Đế lập tức gật đầu đồng ý, trước, nên xử lý chuyện của Nam Cung Liệt thật tốt, sau đó mới từ từ cùng Nam Cung Trác tính sổ, hắn cũng muốn xem một chút người núp sau lưng Tấn vương đến tột cùng là người nào, có thể đa mưu túc trí như thế. Tốt, Nam Cung Duệ, ngươi và Tây Môn Vân cùng nhau tra chuyện của nghiệt tử kia. Nam Cung Diệp, ngươi đem người của quân doanh phân công ra ngoài, bốn cửa thành ra vào phải nghiêm ngặt kiểm tra, mặt khác, bên trong thành, người tuần tra cũng phải tăng thêm.

Dạ, nhi thần tuân chỉ. Trong điện, mọi người lui xuống hết. Trên đại điện chỉ còn một mảnh tử khí, lạnh lẽo. Trong ngoài An Giáng thành bao phủ một mảnh tử khí làm người ta hít thở không thông. Trên đường cái, tùy ý có thể thấy được binh tướng kiểm tra các khách sạn cùng trà lâu tửu quán. Người ra vào thành đều bị binh tướng đứng ở thành hang tìm tòi, kiểm tra.

Trong lúc nhất thời, phố lớn ngõ nhỏ yên lặng như tờ, các cửa hàng có thể đóng cửa đều đóng cửa, tử khí bao phủ An Giáng thành. Trong phủ Tề vương, Văn Tường đang đi bên Phượng Lan Dạ, vừa nghĩ tới tình huống trong kinh thành giờ phút này, sắc mặt các nàng không tốt chút nào. Trong mắt Văn tường cũng dâng lên một tầng nước mắt. Thất hoàng tẩu, ngươi nói chuyện này là gì a? Tại sao phải thành như vậy, tứ hoàng huynh thật muốn tạo phản sao?

Sợ rằng thật muốn tạo phản. Phượng Lan Dạ mở miệng khẳng định, nếu không phải phản, thì Nam Cung Liệt cũng sẽ không trốn, nếu đã bỏ chạy mà hắn không phản thì cũng hết đường, đâu còn nơi nào cho hắn dung thân. Vừa nghĩ tới cả đám bọn họ đều như vậy, trong lòng ta thật khổ sở a.

Văn Tường nghẹn ngào mở miệng, nhớ tới ngày xưa vui vẻ, khi đó bọn họ vẫn là huynh đệ tỷ muội yêu quý của nhau, nhưng hôm nay vì hoàng quyền, không tiếc khuấy lên sóng to gió lớn trong thiên hạ, còn bị mang nhơ danh. Tốt lắm, chúng ta không nghĩ đến chuyện của bọn họ nữa, suy nghĩ tiếp cũng vô dụng, chỉ sợ chuyện này trước sau gì cũng sẽ xảy ra. Phượng Lan Dạ mặc dù tâm tình không tốt giống như trước, nhưng nghĩ đến cục cưng trong bụng, nàng cũng hi vọng mình mở lòng một chút. Bất quá mặc dù ngoài miệng nói như thế, nhưng trong lòng vẫn là rất lo lắng. Nàng cũng không phải lo lắng cho người khác, các triều đại đổi thay, hoàng quyền tranh đấu, đều bước trên máu mà đi lên, nàng lo lắng chính là Diệp, nàng không hy vọng trong lần tranh đấu hoàng quyền này, hắn bị chút thương tổn nào. Bọn họ cũng không có tâm tư muốn làm hoàng đế , nếu bị thương tổn, chẳng phải là rất vô tội sao.

Phượng Lan Dạ nói xong, Văn Tường liền thu liễm tâm tư, vươn tay lôi kéo Phượng Lan Dạ. Thất hoàng tẩu, ngươi cũng cẩn thận chút, đừng làm thương tổn được cục cưng. Ừ, ta sẽ .

Phượng Lan Dạ gật đầu, Văn Tường nghĩ đến có người sẽ gọi mình là cô cô, trong lòng cao hứng lại. Đây đại khái là chuyện làm người ta cao hứng nhất trong thời gian ngắn gần đây. Thất hoàng tẩu, ngươi nói cục cưng là bé trai hay là bé gái đây? Trên mặt Văn Tường hiện lên suy đoán. Phượng Lan Dạ mím môi nở nụ cười. Đứa nhỏ này ở trong bụng nàng làm sao biết được là bé trai hay bé gái, nhưng đáy lòng nàng hy vọng là bé trai, như vậy phía sau Diệp sẽ có một cái đuôi nhỏ, tin tưởng hắn nhất định sẽ rất thương, rất yêu nhi tử .

Không biết. Thất hoàng tẩu, ngươi biết không? Ta nghe mẫu phi nói, nếu như ngươi muốn hài tử như thế nào, chỉ cần nghĩ muốn, cuối cùng sinh ra nhất định là hài tử như suy nghĩ của người a. Làm gì có chuyện như thế a? Hai người một đường vừa nói vừa hướng đến phía trước đi tới. Phía ngoài thì bão tố sóng ngầm nhưng ở chỗ này lại hóa thành yên bình.

------------- Trong mật thất Nguyệt Điệu điện Lúc này, một thân ảnh thần thần bí bí mang theo một cái hộp thiện hoa lệ đi vào, rất nhanh đi tới ngoài cửa lao, gõ cửa, rồi một âm thanh kêu lên: Nương nương, nương nương, nô tỳ tới thăm người.

Người trong phòng giam vốn là buồn ngủ nhưng vừa nghe đến thanh âm này, chợt xoay mình, tinh thần tỉnh táo, thật nhanh từ bên trong vọt ra, một phát bắt được tay người kia: Thanh Vân, là ngươi, tình huống phía ngoài bây giờ thế nào? Người tới là thiếp thân tỳ nữ của Nguyệt phi _Thanh Vân. Thanh Vân đi theo Nguyệt phi nhiều năm rồi, rất được Nguyệt phi tín nhiệm. Lần này đi vào, thật vất vả mới năn nỉ họ mới đưa cơm đến, vừa hối lộ rất nhiều đồ trang sức đeo tay cho ma ma kia mới có thể tiến vào. Nương nương, nô tỳ không rõ ràng lắm tình huống bên ngoài, Nguyệt Điệu điện có thị vệ gác, căn bản là không ra được. Bất quá nô tỳ phát hiện hai ngày này đã ít người đi một chút.

Thanh Vân, cầu ngươi giúp Bổn cung một chuyện Nguyệt phi quỳ xuống, Thanh Vân sợ hãi, vội vàng quỳ xuống, đưa tay ra đở Nguyệt phi: Nương nương, có chuyện gì xin cứ việc phân phó, nô tỳ nhất định cố gắng đi làm. Bổn cung viết một phong huyết thư giao cho ngươi, ngươi đưa ra thành cho Bổn cung, được không?

Nếu đem huyết thư đưa đến tay ca ca, hắn nhất định sẽ giúp Liệt nhi , hắn sẽ không thấy chết mà không cứu . Nương nương, nô tỳ ra không được. Thanh Vân không phải là không muốn giúp, mà là Nguyệt Điệu điện bị canh giữ, căn bản là đi ra không được. Nương nương vẫn đối xử với nàng vô cùng tốt, nếu là có thể, nàng nhất định sẽ giúp nàng ấy.

Ngươi để cho người thân cận trong cung của Bổn cung trợ giúp ngươi, một người giương đông kích tây, dẫn dắt những thị vệ kia rời đi, sau đó ngươi từ phía sau chạy về hướng ngự thiện phòng của hoàng cung. Nơi đó mỗi sáng sớm sẽ có xe đẩy mua hàng hóa , hoặc là buổi tối có xe lấy nước thiu.Ngươi hãy dùng một ít phương pháp, tóm lại ngươi nghĩ biện pháp chạy ra khỏi thành. Thanh Vân, Bổn cung dập đầu cầu ngươi. Tiếng nói của Nguyệt phi vừa dứt, liền dập đầu liên tục, Thanh Vân vội vàng lôi kéo nàng: Nương nương, ta đáp ứng người, người đừng dập đầu, người nói đi, để cho nô tỳ đưa tin đi nơi nào? Nguyệt phi nghe thấy thế, lập tức bò dậy, dùng sức khẽ cắn ngón tay của mình, dường như không biết đau đớn, sau đó vung lên y phục của mình, xé áo lót màu trắng bên trong, viết chữ lên trên áo lót.

Nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn. (*) (*) Có phước cùng hưởng, có hoạ cùng chịu. Tám chữ thật to được viết bằng máu xong, nàng đem nhét vào trong tay Thanh Vân: Thanh Vân, nhớ kỹ, vật này ngàn vạn lần không được giao cho người khác, thay ta mang ra kinh thành đi. Ngoài thành có một nơi gọi là loạn phần cương, vòng qua loạn phần cương có một tòa núi nhỏ, nơi đó cất dấu một nhóm người. Ngươi đem vật này giao cho những người đó, để cho bọn họ lập tức đưa đến trong tay Diêu tướng quân.

Dạ, nương nương, nô tỳ nhất định hoàn thành sứ mạng. Thanh Vân để hộp thiện xuống, quỳ xuống trước Nguyệt Phi, dập đầu một cái, sau đó đứng dậy rời đi. Trong khi trời tối, Thanh Vân muốn nghĩ biện pháp rời khỏi hoàng cung. Quả nhiên đã để cho nàng chạy ra khỏi cung được, một đường đem thư hướng ngoài thành đưa đi. Vì đề phòng bị người phát hiện là huyết thư kia, nàng đặt ở dưới lòng bàn chân, cho nên hừng sáng, khi binh sĩ kia kiểm tra, lục soát một phen, nhưng căn bản tìm không được bất kỳ đồ gì, liền để nàng ra khỏi thành . . . . . . Ngày thứ hai Nguyệt phi ở trong mật thất Nguyệt Điệu điện tự sát, tin tức Nguyệt phi chết trong Nguyệt Điệu điện được bẩm báo đến thượng thư phòng.

Hạo Vân Đế ngây dại, không nghĩ tới Nguyệt phi lại lựa chọn tự vận, chẳng lẽ nàng cảm thấy không còn chỗ nào có thể trông đợi rồi, cho nên tự vẫn. Trong lòng Hạo Vân Đế không phải là không khổ sở. Nếu nói một ngày vợ chồng trăm ngày nhân nghĩa, đối với nữ nhân hắn đã từng sủng ái qua, lại có hài tử của hắn, mặc dù không có yêu, nhưng có tình cảm . Nghĩ tới nước mắt tuôn đầy mặt, cả đám đều rơi vào kết quả như vậy, hoàng thất quả nhiên đúng là động ma đáng sợ . Về hậu sự của Nguyệt phi , trong tình huống trước mắt không thể nào làm lớn , cho nên mọi sự hết thảy do Hoa phi chủ trì, bí mật mang đến hoàng lăng, mời cao tăng tụng kinh và các lễ nghi khác đều âm thầm tiến hành.

Liên tiếp ba ngày tìm kiếm, cũng không có tìm được thân ảnh của Sở Vương Nam Cung Liệt. Cuối cùng mọi người khẳng định Nam Cung Liệt đã được người kia âm thầm đưa ra thành, cho nên bên trong thành giờ phút này không có thân ảnh của hắn. Mà Tây Môn Vân cùng Thụy Vương Nam Cung Duệ đã nhận được tin tức từ tám trăm dặm kịch liệt đưa tới, Diêu Tu quả nhiên lãnh binh hồi kinh rồi, lúc này hắn đang trên đường ra roi thúc ngựa trở về, từ thủy lộ tiến vào, trước mắt còn cách kinh thành chừng hai trăm dặm, chỉ còn một ngày hành trình nữa liền tiến thẳng vào kinh. Mà thời điểm Diêu Tu rời đi đã dùng mưu kế, trước dùng một phần binh tướng vây khốn những người có ý định chống đối, để cho bọn họ không thể động đậy, đợi đến khi bọn họ đi được đến nữa lộ trình thời điểm, mới để cho những binh tướng ở lại vây khốn Nam Man, lập tức thả ra tin tức, nói Diêu tướng quân đã trở về kinh, hiện tại Nam Man người ít, binh mỏng.

Những người đó làm xong những chuyện này, liền nhanh chóng chạy đến đại quân của Diêu Tu. Những người đi theo Diêu Tu, bên ngoài là binh mã của triều đình, nhưng trên thực tế đã sớm thành binh lính ngầm của Diêu Tu , có quân hiệu là Diêu gia quân. Lần này Diêu Tu ra lệnh một tiếng, phần lớn binh lính đều tùy tùng một đường tiến vào kinh, còn lại một nhóm người không dám động, bị người của Diêu Tu giết, còn lại một nhóm người thì chống lại binh tướng Nam Man, khẩn cấp đưa mật hàm vào cung. Hạo Vân Đế thiếu chút nữa tức chết. Diêu Tu làm phản, hắn có nghĩ tới , nhưng vẫn nghĩ những binh lính kia có ít nhất một nửa người sẽ không nghe theo điều động, không ngờ cuối cùng phần lớn người đều đi theo hắn. ván cờ Nam Man này thật thất bại, nếu để cho quân Nam Man chiếm biên thành, chỉ sợ phải mất vài tòa thành trì, vậy giang sơn hắn cực khổ đánh xuống, chẳng phải là là rơi vào tay người khác sao.

Hạo Vân Đế lập tức giao trách nhiệm cho Binh bộ điều ra binh tướng , cùng với quân doanh điều tra một nhóm người, cộng thêm binh tướng dưới tay Tây Môn Vân, để họ trực tiếp lên đường chạy tới Nam Man, nếu như bị mất thành trì, nhất định phải đoạt lại. Tây Môn Vân lĩnh mệnh, lập tức điều ra các lộ binh tướng, chạy tới Nam Man. Trước khi đi, hắn và Hạo Vân Đế một mình gặp mặt một lần, sau đó rời kinh đi.

Nam Cung Diệp cùng Nam Cung Duệ đối với cục diện trước mắt hết sức lo lắng. Binh bộ có chừng hai vạn binh mã đã bị điều đi, ở quân doanh có mười vạn người cũng bị điều đi một phần. Hiện tại trong tay Diêu Tu có mười mấy vạn binh mã, mà Nam Cung Liệt ở ngoài thành cũng có mấy ngàn người, hai cái hợp lại, đối chiến chỉ sợ thương vong thảm trọng a. Dân chúng có thể tránh được sao? Nhưng là đồng dạng Nam Man không thể không thủ a. Phụ hoàng, trước mắt, tình hình đã rất nguy cấp rồi, hiện tại lập tức triệu tập đại thần vào triều thương nghị quyết sách. Nhi thần nhận được tin tức, Diêu Tu lần này quyết chiến được ăn cả ngã về không, chẳng những đem mười mấy vạn binh mã hồi kinh, hơn nữa còn đem một nhóm lớn hỏa lực. Hạo Vân Đế hoàn toàn bị đả kích, công lao, sự nghiệp của nhiều năm cố gắng chẳng lẽ phải hủy hoại chỉ trong chốc lát. Hắn tuyệt đối không cam lòng, nên lập tức triệu tập tất cả trọng thần trong triều cùng thương nghị đối sách.

Tiêu Nguyên cung, ngày đêm đèn sáng, cả điện là bầu không khí im lặng chết chóc, trong điện ngồi đầy đại thần, ai cũng không dám nói chuyện chỉ nhìn hoàng thượng. Cuối cùng có một đại thần đứng lên mở miệng: Bẩm hoàng thượng, thần cho là không bằng lập Sở Vương làm thái tử, thần tin tưởng, Diêu tướng quân nhất định sẽ đồng ý lui về Nam Man. Lời vừa nói ra, rất nhiều người lòng dạ biết rõ, nếu lập Sở Vương làm thái tử, Diêu Tu nhất định sẽ lui về Nam Man. Nhưng Hạo Vân Đế sao lại đồng ý. Trong cung, Nguyệt phi đã tự vận, nếu đưa Nam Cung Liệt lên làm thái tử, chỉ sợ hắn sẽ trả thù người trong hoàng thất, cho nên hắn quyết sẽ không lập Nam Cung Liệt làm thái tử .

Hoàng thượng không nói chuyện, một bên Binh Bộ Thị Lang Tô Diễn đứng lên, hiện tại hắn đã tạm thời làm Binh bộ Thượng thư, Binh bộ Thượng thư trước đây đang bị giam ở trong đại lao. Tô Diễn trầm giọng mở miệng: Không thể lập Sở Vương làm thái tử, con người này khát máu thành tính, một người như vậy sao có thể lập làm thái tử, thiên hạ vạn dân hắn không để ý tới, trong lúc nguy cấp còn mưu nghịch, vì thế không thể lập hắn làm thái tử, vi thần cho là nên đánh một trận. Tô Diễn vừa nói xong, đã có một nửa người gật đầu, những người khác thì không có ý kiến, giờ phút này người người đều muốn chiến, nhưng bên trong thành, binh tướng không đủ, nếu Diêu tướng quân đem bọn họ vây ở bên trong thành thì làm sao bây giờ? Đến lúc đó không có lương thực không có nước , làm sao mà sống, sẽ chỉ làm tăng thêm thương vong thôi.

Hạo Vân Đế híp mắt quét nhìn những thần tử không muốn chiến chỉ muốn an nhàn kia không khỏi hiện lên tức giận. Những lão khốn kiếp này, xem ra cũng nên phế thôi. Ngay cả tình huống trước mắt cũng nhận không rõ. Chiến là nhất định phải chiến , hiện tại vấn đề là làm sao chiến, chiến như thế nào.Vấn đề của Diêu Tu đã rất nguy cấp rồi, trong lúc này không thể kinh động bất luận kẻ nào bên trong thành. Nếu người nào đem tin tức truyền đi, nghiêm trị không tha, nếu trong dân bị loạn, thương vong sẽ còn lớn hơn nữa. Hạo Vân Đế năm xưa là mãnh tướng chinh chiến sa trường , cho nên biết rõ, sợ sẽ bị loạn, nếu loạn thương vong sẽ thảm hại hơn, cho nên lúc này không nên kinh hoảng, phải bình tĩnh mà chống đỡ.

Trong đại điện, chúng thần nghe hoàng thượng nói thế, biết trận chiến này không thể tránh được, cuối cùng vua một lời thần một câu thương lượng nên chiến như thế nào. Cuối cùng thương nghị quyết định điều một phần binh do tướng quân Triệu Nghiêu dẫn đầu đi đến nơi cách thành hai trăm dặm, từ bên ngoài hợp chiến, như vậy phần thắng sẽ lớn hơn một chút. Hạo Vân Đế phân công nhiệm vụ , phàm là võ tướng cũng đích thân lên thành tường, nhiều người nhiều thêm một phần lực, mà quan văn thì dẫn gia đinh trong phủ đi lên đầu đường, trấn an dân chúng bên trong thành, để cho mọi người chớ kinh hoảng, nhằm mục đích an định, để không gặp phải bất kỳ dân làm loạn nào. Việc ở quân doanh đều do Nam Cung Diệp điều phối ( điều động – phân phối ) sử dụng, mà trong tay hoàng thượng có hai vạn kì binh hoàng kim giáp, những người đó ẩn ở nơi khác, căn bản không kịp trở lại, chỉ có một phần nhỏ ở bên trong An Giáng thành, tạm thời đưa cho Thụy Vương Nam Cung Duệ điều phối sử dụng.

Mấy ngàn hoàng kim giáp bảo vệ cửa chính An Giáng thành, mà công việc của quân doanh là bảo vệ ba cửa thành khác. Trong lúc nhất thời, mọi người phân công xong, liền xuất cung đi. Nam Cung Diệp ngay cả cửa phủ cũng không vào, liền trực tiếp đem người bên trong quân doanh phân công đi ra ngoài bảo vệ ba cửa thành phía Bắc, Triệu Nghiêu dẫn mười mấy tên thủ hạ, chạy thẳng tới hai trăm dặm ngoài thành điều binh. Cả An Giáng thành hoàn toàn lâm vào cảnh giới cao.

Thời điểm tảng sáng, An Giáng thành bị bao vây, mười mấy vạn đại quân gắt gao ngăn trở bốn cửa thành, tinh kỳ chập chờn, nghênh ngang như vậy không phải Diêu Tu còn có người phương nào, bên cạnh hắn quả nhiên là Sở Vương Nam Cung Liệt, phía sau là hàng chiến mã chỉnh tề , chúng tướng phất cờ hò reo đinh tai nhức óc. Bên trong thành, toàn bộ dân chúng đều bị kinh động. Trong Tề vương phủ, Phượng Lan Dạ đang mặc quần áo rời giường, Đinh Đương chạy vội đi vào. Chủ tử, An Giáng thành bị bao vây.

Phượng Lan Dạ gật đầu, ngày này nhất định sẽ tới , chẳng qua là Vương gia đâu? Thiên Bột Thần, lập tức đi thăm dò cho ta, xem Vương gia bây giờ đang ở địa phương nào. Thiên Bột Thần nhận được lệnh, tung người vọt đi, nhắm phương hướng cửa thành phóng tới thăm dò xem Vương gia bây giờ đang ở địa phương nào.

Mà Phượng Lan Dạ cũng ngủ không được nữa, nên nhanh chóng mặc vào quần áo, đầu tóc búi một kiểu tóc đơn giản, mặc y phục xanh lam, bụng nàng chưa lớn, nên một chút cũng nhìn không ra. Nàng chắp tay, ở trong phòng đi tới đi lui , trong lòng không tự chủ được mà lo âu. Thiên Bột Thần rất nhanh trở lại, chủ tử nhà mình bây giờ đang ở cửa chính An Giáng thành, rất nhiều đại thần cùng Thụy vương đều ở đó. Nghe nói Diêu Tu ở trước cửa thành đã phát lệnh chiến, nói với Thụy Vương lập tức bẩm báo Hạo Vân Đế hạ chỉ để cho Nam Cung Liệt đăng vị. Diêu Tu hắn nói không phải là thái tử vị, mà là hoàng vị, đây là công khai bức vua thoái vị. Phượng Lan Dạ nghe Thiên Bột Thần bẩm báo xong, không nhịn được mà mở miệng nói: Cái đồ không biết xấu hổ, đi, chúng ta lập tức đi thành lâu.

Vương Phi, không được a, nếu người đi thành lâu, chỉ sợ Vương gia sẽ lo lắng. Vương Phi hiện tại đang có mang, sao lại lên thành lâu được, cho nên bọn họ nhất định phải ngăn cản nàng đi. Đáng tiếc, Phượng Lan Dạ đã quyết định, không ai ngăn cản được nàng. Nàng cũng đau lòng hài tử, nhưng trong lúc này, mọi người nên sinh tử cùng nhau. Đinh Đương, lập tức mang theo cầm (đàn), chúng ta đi lên cửa thành.

Đinh Đương ứng một tiếng, lập tức đi lấy cầm đuổi theo thân ảnh Vương Phi. Thiên Bột Thần không dám chút nào khinh thường, lần này cũng không núp ở trong tối nữa, mà trực tiếp đánh xe bảo vệ an toàn của Phượng Lan Dạ. Trên đường cái, một mảnh hiu quạnh, người người thất kinh, rất nhanh liền ẩn vào trong nhà không dám ra đường. Xe ngựa Tề vương phủ nhanh chóng chạy đến cửa An Giáng thành. Lúc này cửa thành đã đóng kín, mơ hồ có giọng người truyền đến. Gằn từng chữ, ngoan lệ dị thường.

Bổn tướng cho các ngươi thời gian một ngày, bảo Hạo Vân Đế lập tức hạ chỉ để cho Sở Vương đăng vị, nếu không bổn tướng nhất định sẽ hủy diệt An Giáng thành, để cho mọi người chết không có chỗ chôn. Hắn không hạ chỉ, dân chúng kinh thành nếu bị giết, chỉ sợ người trong thiên hạ cũng sẽ mắng hắn là một hoàng đế tham luyến hoàng quyền. Thanh âm Diêu Tu lớn lối truyền đến, trên cổng thành không có một chút tiếng vang, gió từ thành lâu thổi qua, tinh kỳ chập chờn rung động, tất cả mọi người đều đen mặt. Bọn họ không sợ đánh nhau, sợ chính là Diêu Tu muốn ngọc đá cùng vỡ, bởi vì bọn họ đem theo rất nhiều hỏa dược ... nếu như đốt nó nổ tung cửa thành, đến lúc đó thương nhất định cực kỳ nghiêm trọng.

Phượng Lan Dạ nghe tiếng mắng ở phía ngoài, liền dẫn hai người Thiên Bột Thần cùng Đinh Đương một đường đi lên thành lâu. Lúc này trong thông đạo đứng đầy người, mọi người xanh mặt,căm tức nhìn Diêu Tu ở phía dưới. Chỉ thấy Diêu Tu ngồi trên ngựa. Mặc dù năm tháng đi qua, nhưng bộ dạng cứng rắn cường, sắc bén là không thể xâm phạm, phía sau đông nghịt người ngựa, một đám reo hò: Để cho Sở Vương kế vị, để cho Sở Vương kế vị.

Nam Cung Liệt từ đầu tới đuôi cũng không có nửa điểm lên tiếng, một đôi ánh mắt thị huyết nhìn chằm chằm người trên tường thành. Phượng Lan Dạ nhìn một đám người lớn lối ở phía ngoài thành lâu, sắc mặt không khỏi khó coi, trầm giọng mở miệng với người bên cạnh: Lập tức đem người nhà Diêu tu mang tới. Nàng vừa mở miệng, rất nhiều người nhìn sang, Nam Cung Diệp đã phát hiện là nàng, nên sớm nóng lòng chạy tới, một tay ôm lấy eo của nàng, sắc mặt liền lắng xuống . Lan Nhi, làm sao nàng lại tới đây.

Quay đầu lại liền không cho Thiên Bột Thần cùng Đinh Đương sắc mặt tốt, lạnh lùng kêu lên: Không phải bảo các ngươi coi chừng Vương Phi sao? Làm sao đem nàng mang nơi này tới. Vương gia. Đinh Đương kêu một tiếng, không dám nói lời nào. Phượng Lan Dạ lôi cánh tay Nam Cung Diệp, nhỏ giọng mở miệng: Trước mắt hãy lo chuyện dưới kia, ta không có việc gì .

Nói xong cũng không xem mặt Nam Cung Diệp tối thành dạng gì, liền nhìn về Thụy Vương Nam Cung Duệ: Lập tức đem người nhà Diêu gia tới, đem phụ nữ và trẻ em mang tới. Nam Cung Duệ quay đầu phân phó người đi mang người Diêu gia tới, sau đó cả đám nhìn về ngoài cửa thành, Nam Cung Duệ lạnh lùng lớn tiếng kêu lên. Diêu Tu, ngươi đây là mưu phản, đừng quên đám người Diêu phủ tất cả đều đều ở bên trong An Giáng thành. Nếu ngươi dám vọng động, Diêu phủ một nhà cũng đừng nghĩ tới sống.

Nam Cung Duệ tiếng nói vừa dứt, Diêu Tu ở trên ngựa run lên. Trường thương màu bạc trong tay giơ lên, giọng đằng đằng sát khí kêu lên: Nếu Diêu gia có một người thương vong, bổn tướng thề phải đạp bằng An Giáng thành, ai cũng đừng nghĩ sống. Hắn chẳng những không sợ, còn bốn phía trương cuồng (liều lĩnh). Trên thành, mọi người đều tức giận, biểu tình trên mặt lắng xuống. Nhân mã hai phe giằng co, cho đến khi người của Diêu gia bị mang đến, đứng nghiêm chỉnh thành hàng, người người gục ở trên tường thành, khóc la ô ô.

Lão gia a, làm sao ngươi có thể làm loại chuyện mưu phản này đây? Ngươi nói xem chúng ta còn mặt mũi nào gặp người a. Diêu Đại phu nhân kêu, mấy tiểu thiếp bên cạnh cũng cùng nhau khóc lên. Trong lúc nhất thời, trên tường thành, tiếng la khóc một mảnh. Nhi tử của Diêu tu cũng bị bắt tới đây, chống đỡ ở trên tường thành, lúc này đang thống khổ nhìn phụ thân mình, không đồng ý kêu lên:

Phụ thân, làm sao ngươi có thể làm loại chuyện mưu phản đại nghịch bất đạo này, mau mau thu binh đi. Sở Vương Nam Cung Liệt vừa nghe trên cổng thành khóc la, mà cậu của mình khi thấy những người này liền có chút ít buông lỏng, liền trầm giọng mở miệng: Cậu, hiện tại đã mất đường lui rồi, chỉ có Bổn vương đăng vị Diêu gia các ngươi mới có một cơ hội sinh tồn, nếu không, Diêu thị chỉ sợ chết không có chỗ chôn. Hiện tại, bọn hắn cũng không dám giết người Diêu gia. Lời của Nam Cung Liệt nhắc nhở Diêu Tu, Diêu Tu lập tức hướng nhi tử kêu lên: Các ngươi yên tâm đi, bọn họ không dám giết các ngươi đâu. Nếu thật sự các ngươi bị làm sao, phụ thân nhất định sẽ không bỏ qua cho bọn họ .

Nói xong, hướng phía sau ra lệnh: Thu binh. Hắn ra lệnh một tiếng, thối lui khỏi ba mươi dặm chờ đợi. Nếu ngày mai, vào giờ này, hoàng thượng còn không chịu hạ chỉ để cho Sở Vương lên ngôi, bọn họ sẽ tấn công vào An Giáng thành. Trên cổng thành mọi người lui xuống, Nam Cung Diệp chỉ lo lắng cho Phượng Lan Dạ, lôi kéo nàng hỏi han, điển hình từ những cái nhỏ nhất, mà đổi lại một bên, mọi người trực tiếp hết chỗ nói. Trong lúc này, Tề vương thậm chí còn có thời gian quan tâm chuyện nhỏ nhặt của nhà mình. Lửa cháy đến nơi rồi, nhưng đáng tiếc, Nam Cung Diệp căn bản là không để ý tới người khác. Phượng Lan Dạ thì hiểu nguyên do hắn như vậy. Nếu không phải hài tử trong bụng làm cho hắn phân tâm, hắn cũng không khẩn trương như thế. Đoàn người chạy vội tới nghị sự đường của Binh bộ, trước mắt, phải hiểu rõ tình huống hiện tại.

Lúc này không nên bẩm báo cho hoàng thượng, nếu hoàng thượng bị kích thích lần nữa, e là không thể chịu đựng được, cho nên đám bọn hắn tự mình giải quyết. Nếu Diêu Tu muốn đánh, thì ngày mai đánh đi. Bọn họ cũng không tin đánh không lại hắn, hơn nữa Triệu Nghiêu đã đi quận huyện lân cận điều binh, hôm nay cũng điều đủ binh tướng tới, ngày mai vừa lúc vây kín bên ngoài. Hết thảy thương nghị xong rồi, Nam Cung Diệp liền đưa Phượng Lan Dạ trở về phủ. Đợi đến khi vào Vương Phủ, Nam Cung Diệp từng lần một dặn dò Phượng Lan Dạ: Không cho phép đi ra ngoài nữa. Diệp, chuyện ngày mai?

Phượng Lan Dạ vừa mở miệng, Nam Cung Diệp liền biết nàng đang tính toán cái gì, lập tức ngăn cản nàng: Không được. Như vậy đi, chàng cho ta đánh đàn, lúc đó nếu như chàng nói không được thì không được. Phượng Lan Dạ ôn nhu mở miệng, thật ra thì nàng muốn giúp bọn họ. Nếu ngày mai Diêu Tu công thành, thì không thể để cho hắn nhích tới gần cửa thành, nếu họ đốt hỏa dược, nhất định sẽ nổ tung cửa thành, cho nên Phượng Lan Dạ có một biện pháp có thể giúp bọn họ một tay, chẳng qua là Nam Cung Diệp không biết, nếu hắn biết, tin tưởng hắn sẽ hiểu rõ, vì sao nàng kiên trì muốn lên thành lâu.

Phượng Lan Dạ nói xong, ngũ quan tuấn dật của Nam Cung Diệp khoác lên một tầng bất khả tư nghị ( không thể nghĩ ra được), Lan Nhi có ý gì? Hiện tại hắn phải đi giữ cửa thành, nàng lại muốn đánh đàn cho hắn nghe. Bất quá vì không để cho nàng đi ra ngoài, cho nên không quên cò kè mặc cả: Tốt, nếu ta nghe xong, nàng nên biết điều một chút đợi ở trong vương phủ. Ừ. Phượng Lan Dạ đáp một tiếng, ý bảo Đinh Đương đem cầm mang tới, ở cạnh Bích hồ bên Tuyển viện vang lên tiếng đàn.

Lần này không giống với trước đây nhu tình lưu luyến, mà vừa ra tay liền cao vút có lực, âm u sát cơ tứ phía. Không khí trong nháy mắt hùng hậu , tựa hồ làm cho người ta hô hấp cũng khó khăn, mà hồ nước thì run rẩy, nước trong hồ không ngừng đung đưa, những hạt nước bắn ra khỏi mặt hồ, vọt thẳng lên giữa không trung, giống như một con rồng nước bay lên cao, lại như vạn con ngựa phi trên thảo nguyên. Mà người xem thì nhiệt huyết sôi trào, run như cầy sấy. Đinh Đương cùng tiểu nha đầu Tuyển viện không nhịn được, sắc mặt đại biến, ngẩng đầu nhìn trời, trong lúc cuồng phong gào thét, thật giống như sắp nổi lên Lôi Đình Chi Nộ. Bên bờ, cỏ cùng lá cây rối rít nhẹ nhàng , không giống như trước ôn nhu, mà ngược lại hóa thành từng đạo lưỡi dao sắc bén, một thanh ám khí, nhắm giữa hồ đánh tới, mà cột nước ngất trời giữa không trung ùm ùm một tiếng hạ xuống, hóa thành vô số lưỡi dao nước, thẳng đánh về phía hồ nước. Trong lúc nhất thời, cả Bích Hồ gió nổi lên, mây di chuyển, đằng đằng sát khí. Chỉ một nén hương thời gian, tiếng đàn xoay mình trầm xuống, dừng lại, bốn phía yên lặng, vạn vật không một tia dao động, thật giống như một màn mạo hiểm vừa rồi chỉ là tưởng tượng. Phượng Lan Dạ đè lại Huyền cầm, nhìn về phía Nam Cung Diệp, chỉ thấy cả người hắn ngây dại. Mặc dù hắn biết cầm kỹ của Lan Nhi rất lợi hại, còn có thể khống chế một chút hoa cỏ, nhưng cho tới bây giờ chưa từng thấy một người có dùng tiếng đàn biến thành vũ khí, trong nháy mắt có thể đấu với ngàn vạn kẻ địch, điều này thật quá thần kỳ.

Như vậy, ngày mai ta có thể đi cùng chàng không? Ít nhất một thanh cầm này để cho những người đó nhích không tới gần được cửa thành, như vậy phần thắng của bọn họ càng lớn hơn một chút. Nam Cung Diệp không còn lời nào để nói, nhưng là vừa nghĩ tới đứa bé trong bụng của nàng: Lan Nhi, nhưng là. . . . . .

Ta sẽ cẩn thận . Phượng Lan Dạ khóe môi gợi lên ý cười, từ từ đứng lên đi tới trước mặt Nam Cung Diệp, vươn tay lôi kéo cánh tay hắn: Không có việc gì , ta sẽ cẩn thận , hiện tại chàng mau đi ra làm chuyện của chàng đi. Trong thời điểm sinh tồn tử vong này, đã không có thời gian cho bọn họ khanh khanh ta ta , Nam Cung Diệp nắm tay lại coi như là đồng ý, bất quá chưa quên dặn dò: Nếu bọn họ công thành, ta sẽ trở lại đón nàng, nàng không nên tự tiện hành động.

Tốt. Điểm này nàng có thể đáp ứng hắn, vì để cho hắn không lo lắng, ít nhất làm cho hắn an tâm một chút. Nam Cung Diệp cuối cùng cũng yên tâm rời Tề vương phủ đi bố trí hành động kế tiếp. Ngày thứ hai, trời còn chưa sáng, giờ dần một khắc vừa qua khỏi, Diêu Tu công thành. Trong lúc nguy cấp, hai quân giằng co.

Bên trong thành, ngoài thành, mắt thấy liền sắp quyết chiến sống chết, Diêu Tu ở trên ngựa kêu to: Các ngươi đừng tưởng rằng có người sẽ đến tăng viện, cho là quận huyện lân cận sẽ có người phái binh tới đây sao? Đừng nằm mơ. Không nghĩ tới binh lính của quận huyện lân cận đều bị người của Diêu Tu chặt đứt đường lui rồi. Diêu Tu là lão tướng trên sa trường, mưu lược tự nhiên là có. Bằng không cũng không có thể nhiều năm làm cho quân Nam Man kiêng kỵ như vậy. Lời của hắn thật đúng là để cho mỗi người trên cổng thành đều tức giận, bất quá tình huống trước mắt này, mọi người chỉ có thể dùng mười hai vạn phần tinh thần tới đối phó với địch. Diêu Tu ra lệnh một tiếng: Công thành.

Phía sau, đại quân đông nghịt nhắm vọt tới trước. Trên tường thành liền có một loạt mưa tên bắn ra, nhưng những người đó phần lớn đều đang mặc khôi giáp hơn nữa trong tay có tấm chắn, vì vậy vẫn nghĩa vô phản cố, dũng cảm tiến tới. Lúc này, trên tường thành, một đạo tiếng đàn vang lên, dĩ nhiên là một khúc thập diện mai phục. Tiếng đàn vút cao, không phải là ủng hộ sĩ khí tướng sĩ mà tiếng đàn mang theo nặng nề sát khí, xuyên vân phá nguyệt tới, luồng ánh sáng của bình minh vừa chiếu tới, cuồng phong nổi lên, khắp nơi sát cơ. Giữa không trung rất nhiều cát bụi tung lên, hóa thành vô số lợi khí, nhắm vào binh tướng dưới cổng thành bắn tới. Những thứ cát bụi này hóa thành lợi khí so sánh với mũi tên còn lợi hơn. Trong lúc nhất thời chỉ nghe phía dưới có tiếng kêu không ngừng, rất nhiều người té xuống ngựa bị thương, hơn nữa phía trên còn có mũi tiễn bắn xuống. Trong lúc nhất thời, họ tổn thương rất nhiều.

Nam Cung Liệt theo sát bên người Diêu Tu, rất xa trông thấy trên cổng thành, một đạo than ảnh thản nhiên, có tư thế tuyệt sắc như tiên nhân, khiến người xem nhiệt huyết sôi trào. Không nghĩ tới nha đầu này thế nhưng biết đánh đàn, đầu óc trong thoáng chốc bỗng nhiên sáng tỏ. Nàng là Phượng Lan Dạ. Tốt, Phượng Lan Dạ không ngờ ngươi lại không có chết, vẫn còn ở nơi này giả thần giả quỷ. Nam Cung Liệt xoay mình kéo cung tên gỗ đen nạm vàng bên cạnh, lắp cung bắn tên. Mũi tê nhanh như gai bạc, phá không mà ra, tốc độ xuyên vân che nguyệt, sưu một tiếng liền phóng về phía trước mắt, mà thân ảnh phiêu dật kia bất động không dời, mắt thấy mũi tên kia đã đến, rất nhiều người phát ra tiếng kinh hô, mà người đánh đàn kia lại bình tĩnh yên lặng, thân hình khẽ cong, nằm ở trên đàn, tên bạc xuyên qua, rơi xuống dưới . Một mũi tên bắn ra vô ích, mà tiếng đàn vẫn bén nhọn, sát khí trầm trầm như cũ. Nam Cung Liệt bắn không trúng, hổn hển kêu lên:

Cậu, mau bắn, tiếng đàn kia có chút bất thường, nếu không diệt trừ nàng, chỉ sợ không tấn công được thành. Tốt, để ta. Mọi người ai cũng biết tài bắn cung của Diêu Tu, chẳng những nhanh, ngoan (độc), chuẩn, hơn nữa bách phát bách trúng. Hắn giương cung lắp tên, nhanh như sao băng, bắn thẳng về phía Phượng Lan Dạ. Lần này, không cần Phượng Lan Dạ động thủ, Nam Cung Diệp xoay người, cẩm bào trên người vung lên mở ra thật giống như một đạo lưới sắt, đợi tiễn phóng đến, thì như đụng vào lưới sắt, tự động bắn ngược rơi xuống tường thành phía dưới.

Trong lúc nhất thời, trên cổng thành, binh tướng tinh thần tăng nhiều, vũ tiễn lại bắn ra. Chỉ thấy đội binhkế tiếp của Diêu Tu lui về sau. Nhưng đàn của Phượng Lan Dạ cũng không có dừng lại, vẫn khảy, mà tiếng đàn này làm tiêu hao rất nhiều lực. Nam Cung Diệp nhìn tay người đang đàn máu đỏ đang từng giọt, từng giọt rơi xuống, tim như bị người khác khoét một đao, hung hăng quay đầu nhìn về phía dưới, chỉ thấy đám người Diêu Tu lần nữa phát động một vòng công kích. Bỗng nhiên, nơi chân trời, tuấn mã cuồn cuộn chạy tới, bụi đất tung bay, vô số thân ảnh chạy chồm tới đây, tiếng gầm như chìm đắm bên trong bụi đất, một mặt chiến kỳ cao cao treo một chữGiết . Những binh tướng không rõ lai lịch kia vừa xuất hiện, liền giống như rồng vào biển lớn, từng cơn sóng gió sôi trào động trời.

Mà Diêu tu cùng Nam Cung Liệt hiển nhiên có chút mơ hồ, sau khi kinh ngạc, liền quay đầu xoay người lại giết. Chẳng những là chính diện bị tập kích, ngay cả mặt bên cũng không biết từ nơi nào xuất hiện một nhóm binh tướng, hướng về phía bọn họ chém giết. Trong lúc nhất thời phía dưới thành, tiếng kêu vang động một mảnh. Thụy Vương Nam Cung Duệ vừa nhìn cục diện trước mắt, lập tức phát mệnh lệnh: Mở cửa thành, chiến, bắt lấy Diêu Tu cùng Sở Vương. Ra lệnh một tiếng, cửa thành ùng ùng mở ra, chiến mã chạy vội ra ngoài, trong lúc nhất thời, dưới cổng thành không nhìn thấy bóng người, chỉ nhìn thấy bụi đất tung bay, đao quang kiếm ảnh.

Mà Nam Cung Diệp thì đưa tay lên cầm lấy tay Phượng Lan Dạ, đau lòng kéo nàng, ôm vào trong ngực: Lan Nhi, trận chiến này nhờ có nàng. Nếu không phải có tiếng đàn của nàng ngăn trở những quân phản loạn kia tiến công, chỉ sợ lúc này bọn họ đã vào thành. Đến lúc đó cho dù người phía sau chạy tới cũng vô dụng rồi, hiện tại rốt cục thì mây tan, mặt trời mọc, nhưng chỉ là nàng bị thương. Phượng Lan Dạ nhìn bộ dạng đau lòng muốn chết của Nam Cung Diệp, không khỏi an ủi hắn: Ta không sao, thật sự không có chuyện gì, chỉ là chảy chút máu thôi.

Nam Cung Diệp ôm nàng lên xe ngựa, đưa nàng hồi Tề vương phủ. Diệp, phía ngoài còn đang đánh, chàng hãy ở lại đi, ta chính mình có thể trỏ về . Không được, ta không yên lòng, hiện tại bên ngoài thắng bại đã định rồi, nàng đừng lo lắng.

Nam Cung Diệp biết cục diện trước mắt là bọn hắn thắng rồi, cho nên hắn không lo lắng nữa, đưa tay lên cầm tay nàng, dùng sức mút máu trên đầu ngón tay nàng cho đến khi không chảy máu nữa mới buông ra. Cám ơn nàng. Chúng ta là vợ chồng, cám ơn cái gì a.

Phượng Lan Dạ cười lên. Biết trận chiến này có thể thắng, hắn rất vui vẻ, mà nguyên nhân cũng là nàng kiên trì trợ giúp hắn: Hiện tại cuối cùng nguy hiểm cũng tiêu trừ, chúng ta nên cao hứng mới đúng. Dạ, nên cao hứng. Nam Cung Diệp đưa Phượng Lan Dạ trở về phủ, an trí nàng nghỉ ngơi, còn mình lại chạy tới giết địch.

Trận chiến này đánh đến thiên hôn địa ám, một ngày một đêm không nghỉ ngơi, bắt sống Diêu Tu cùng Sở Vương Nam Cung Liệt, còn có bọn thủ hạ của hắn gồm mười mấy tên đại tướng toàn bộ bị nhốt vào đại lao Hình bộ. Ngoài ra binh tướng bị giết hơn một vạn người, số người còn lại tự nguyện đầu hàng bị Nam Cung Duệ phái người trông coi. Mà giết hết địch xong, mọi người vừa chạm mặt, mới biết được người phía sau xuất hiện kia nguyên lai là Lục hoàng tử Nam Cung Quân. Nam Cung Quân vốn đang ở trên giang hồ tìm Vụ Tiễn. Đêm hôm đó, hắn nhìn thấy có binh tướng ở địa phương này. Sau một hồi tra xét, Nam Cung Quân biết được Diêu Tu mang binh mã hồi kinh. Hắn vừa nghĩ liền biết kinh thành đã xảy ra chuyện, cho nên tự mình đi quận huyện lân cận điều hai vạn binh mã tới đây trợ giúp, cho nên tạo thành xu thế vây kín này.

Về phần một nhóm người khác một, chính là Tư Mã Vụ Tiễn. Nàng vẫn luôn ở giang hồ đi lại, tin tức trên giang hồ luôn luôn rất nhanh cho nên nàng nghe được tin tức Diêu Tu muốn phản. Nghĩ tới Lan Nhi cùng với người ở bên trong An Giáng thành, lòng nàng không khỏi như lửa đốt, liền từ bằng hữu tương giao là Vân Đằng sơn trang điều một ít nhân thủ chạy tới trợ giúp, mà Kim Huyễn cũng phụng bồi nàng cùng nhau tới đây. An vương Nam Cung Quân cùng Tư Mã Vụ Tiễn không nghĩ tới sẽ gặp nhau dưới tình huống này, mà bên người Vụ Tiễn lại có một người đàn ông khác theo đuổi nàng. Thấy nàng bị thương , nam nhân kia mang bộ dáng khẩn trương, Nam Cung Quân chỉ cảm thấy tim như bị đao cắt. Bất quá trong lúc này, hắn cũng bất chấp quản những thứ này, đi theo phía sau Nam Cung Diệp trở về Tề vương phủ . Bên trong Tuyển viện, Phượng Lan Dạ một đêm này ngủ cũng không yên. Nam Cung Diệp không có trở lại, tình hình chiến đấu như thế nào nàng cũng không biết, cho nên trăn trở hành hạ cho đến lúc trời gần sáng , mới vừa chợp mắt liền nghe được thanh âm nóng lòng của Đinh Đương kêu lên:

Vương Phi, Vương Phi? Đại tiểu thư trở lại. Đại tiểu thư? Phượng Lan Dạ đầu óc nhất thời không có kịp phản ứng, từ từ ngồi dậy: Đại tiểu thư. Đại tiểu thư trở lại? Đợi đến lúc nàng chân chính tỉnh táo lại, liền không nhịn được mở to hai mắt kêu lên: Ngươi nói Đại tiểu thư trở lại, Tô Thanh Vãn sao? Nàng trở lại?

Đúng vậy, Vương Phi, nàng lần này dẫn người tấn công đám người Diêu Tu, giờ phút này bị thương, đang ở trong vương phủ chúng ta chữa trị. Phải không? Nàng ở nơi đâu, nàng ở nơi đâu? Lan Dạ nghe được Vụ Tiễn bị thương, liền nóng lòng lên, sớm nhảy xuống đất rồi, thấy vậy Đinh Đương kinh hãi không dứt, vội vàng đi qua hầu hạ nàng , một bên liên tục mở miệng: Vương Phi, cẩn thận một chút, là Vương gia phân phó nô tỳ tới đây nói cho người, người đừng nóng nảy, nàng ở tại Liên viện! Liên viện là chỗ ở trước kia của Lan Dạ. Phượng Lan Dạ chuẩn bị xong hết thảy, nghe nói Vụ Tiễn ở Liên viện, sớm nóng lòng tiêu sái đi ra ngoài. Thấy vậy Đinh Đương run lên một cái , vội vàng đi qua đỡ nàng.

Chủ tử, ngươi coi chừng một chút, đừng nóng vội, nàng ở đây, trốn không thoát. Phượng Lan Dạ nhưng nào có để ý tới nàng. Nghe nói Vụ Tiễn trở lại, nàng hận là không được gặp Vụ Tiễn trước tiên, muốn biết Vụ Tiễn có tốt hay không, còn muốn oán hận nàng một bữa. Chẳng lẽ Vụ Tiễn không biết nàng sẽ lo lắng cho nàng ấy sao? Cứ như vậy để lại một phong thư rồi đi, đến bây giờ cũng không có báo tin cho nàng. Hai người một đường đi tới Liên viện. Trong phòng ngồi rất nhiều người. Lục hoàng tử Nam Cung Quân sắc mặt tối sầm , Nam Cung Diệp đang ngồi phụng bồi bên cạnh hắn, mà ở cách bọn họ không xa còn ngồi một người nam tử khác, ngũ quan tuấn tú nho nhã. Giờ phút này, trong mắt hắn thể hiện ra thần thái ân cần, tựa hồ quan hệ cùng Vụ Tiễn không phải bình thường, xem ra là bằng hữu của Vụ Tiễn trên giang hồ. Lan Dạ suy đoán rồi nhanh chóng đi tới bên người Vụ Tiễn. Lúc này, nàng đang nằm ở trên giường, trên cánh tay bị thương được đại phu dùng vải trắng băng lại, lúc này có máu tràn ra. Lan Dạ vừa nhìn thấy thế, ánh mắt liền đỏ, nói với Vụ Tiễn.

Ngươi cũng biết trở lại, cứ như vậy mà âm thầm rời đi. Nhìn bộ dạng nàng như vậy, Lan Dạ đau lòng muốn chết. Tuy nhiên, Phượng Lan Dạ không muốn thể hiện ra ngoài, nàng cố tỏ ra mình còn đang tức giận. Thật ra thì trong hốc mắt đã sớm ẩm ướt rồi, nàng biết Vụ Tiễn biết An Giáng thành gặp chuyện không may liền gấp gáp trở về, Lan Dạ rất cảm động, chẳng qua là nhìn thấy Vụ Tiễn bị thương, nàng rất không dễ chịu, vừa không muốn để cho người khác nhìn ra là mình có chút muốn khóc rồi, cho nên mới phải che dấu như thế, nhưng Vụ Tiễn biết tâm tư của nàng, cho nên ôn nhu cười. Tiểu nha đầu, tỷ tỷ trở lại, không nhớ ta sao?

Ngươi? Phượng Lan Dạ nhìn chằm chằm nàng, như vậy mà còn cợt nhả được, không đau sao? Nghĩ tới, liền đi qua, kéo cánh tay Vụ Tiễn: Như vậy có phải khá hơn một chút hay không?.