Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Độc y vương phi - Chương 129

Chương 129: Gây lộn

Phượng Lan Dạ vốn chỉ muốn tung một ít lời đồn ra ngoài để kẻ trong chỗ tối biết chuyện giữa hai người bọn họ, do hờn dỗi mà xuất hiện lỗ hổng, sớm lộ ra chân diện mục. Không nghĩ tới thậm chí ngay cả trong cung, Văn Tường cùng Thủy Ninh cũng biết rồi. Thủy Ninh ở trong cung la hét không lấy chồng, nói Hoàng Thượng không biết tín nghĩa, Thái hậu không có biện pháp đành phải phái người đón Phượng Lan Dạ tiến cung trấn an nha đầu này. Mắt thấy đại hôn đã gần đến, lúc này Thủy Ninh không lấy chồng, Thiên Vận hoàng triều làm sao có thể thiết lập quan hệ ngoại giao với Lâm Phong quốc, đến lúc đó chỉ sợ hai nước dâng lên chiến hỏa. Thái hậu vô cùng khẩn trương. Hơn nữa Hoàng Thượng làm chuyện như vậy, quả thật không có đạo đức, hết thảy đều tại Điệp Phi kia gây ra .

Chuyện đến mức này, Thái hậu tự trách không thôi. Ban đầu bà cũng tỉ mỉ lựa chọn, Quân Thải Điệp bình thường lễ nghi không tệ, làm sao mà vừa tiến cung liền biến thành như vậy, làm cho bà trăm mối ngờ vẫn không có cách giải, Thái hậu không khỏi lo lắng. Bắc cảnh Vương gia rất thương Vương Phi, người ta lại dám gây ra bậc này chuyện, Vương gia còn có tâm tình mà lo việc triều chính sao? Thái hậu càng nghĩ càng phiền lòng, liền mệnh lệnh thái giám đi kêu Điệp Phi đến.

Phượng Lan Dạ vừa vặn tiến cung, Thủy Ninh liền lôi kéo tay nàng, nước mắt giọt giọt rơi xuống: Tỷ tỷ, ta không lấy chồng, không lấy chồng! Hoàng Thượng khi dễ tỷ tỷ, chúng ta không để ý tới hắn! Thủy Ninh mặc dù bản tính đơn thuần, nhưng đã nhận thức cái gì thì đến chết cũng để ý, vô cùng bướng bỉnh. Thái hậu khuyên nàng đã lâu cũng không thay đổi được quyết định kiên trì không lấy chồng. Ở một bên, Văn Tường cũng mang vẻ mặt tức giận, đáp lời Thủy Ninh.

Hoàng huynh thật sự là thật quá đáng, ta cũng không muốn lấy chồng. Phượng Lan Dạ cười nhìn hai người kia, phát điên vì cái gì a. Đại hôn cũng gần tới rồi, còn tùy vào các ngươi nói không lấy chồng mà được sao? Nếu lại nói như vậy, mỗi người đi xuống chịu mười đại bản đi.

Phượng Lan Dạ mặc dù cười, bất quá thái độ cũng là rất chân thành. Thủy Ninh cùng Văn Tường chu miệng, không nói tiếng nào nữa. Thái hậu thấy vậy không khỏi thở dài, thật là vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Bà nói hồi lâu hết lần này tới lần khác cũng vô dụng, Bắc cảnh Vương Phi lại bằng một câu liền làm hai vị này kinh hãi. Thủy Ninh ủy khuất mở miệng: Tỷ tỷ, người ta muốn theo tỷ tỷ. Còn nói? Ta không sao, phụ thê nào mà không cãi nhau chứ. Bọn ta không có việc gì, không phải chỉ là ban thưởng thiếp thất sao? Huống chi vị thiếp kia còn chưa vào Bắc cảnh Vương Phủ đâu, các ngươi đừng lo lắng.

Phượng Lan Dạ đang khuyên lơn hai vị này, thì lúc này ngoài cửa điện, thái giám chạy vội vào bẩm báo: Nương nương, Điệp Phi nương nương đã tới. Được. Tuyên vào. Thái hậu quát lạnh một tiếng, trong điện an tĩnh lại, mọi người chia ra ngồi không xa Thái hậu, cùng nhìn nữ nhân đang từ ngoài cửa điện đi tới, hôm nay mặc một kiện váy dài sắc vàng nhiễm một chút đỏ đính đầy trân châu, uốn lượn thướt tha, có điểm giống khổng tước xòe đuôi, đến tư thái cũng là cao ngạo, chậm rãi thi lễ: Tham kiến Thái hậu nương nương.

Điệp Phi, ngươi thật to gan. Dám xui khiến Hoàng Thượng hạ chỉ ban thưởng tiểu thiếp cho Bắc cảnh Vương gia, hiện tại vợ chồng Bắc cảnh Vương gia giận dỗi cũng là chuyện ngươi gây ra. Quân Thải Điệp vừa nghe Thái hậu nói, thật nhanh ngửng đầu nhìn qua, trong mắt chợt lóe lên vui mừng. Phượng Lan Dạ thấy được, nữ nhân này quả nhiên có dụng ý khác a, bất quá nàng làm như vậy, đến tột cùng là bị người sai sử, hay là vì nàng muốn báo thù. Còn đang suy nghĩ, thì Quân Thải Điệp đã uyển chuyển hàm xúc mở miệng: Mẫu hậu, Bắc cảnh Vương đường đường là thân vương. Một người đàn ông, có mấy nữ nhân là bình thường, thiếp thân cho là người không bình thường chính là Bắc cảnh Vương Phi, tại sao chỉ cho phép nam nhân của mình có một nữ nhân chứ?

Phượng Lan Dạ vừa nghe, từ từ đứng lên, lạnh lùng mở miệng: Cũng muốn thỉnh giáo nương nương một chút. Vì sao quan niệm bổn phi như vậy lại là không bình thường? Quân Thải Điệp nghe Phượng Lan Dạ nói, ngửng đầu lên cười nhìn mọi người trong điện, từ từ mở miệng. Nam tử đều háo sắc, làm sao có thể chỉ có một nữ nhân, trừ phi những nam nhân kia đều là hạng người vô năng. Bắc cảnh Vương gia lại là long phượng trong loài người, chẳng nhẽ lại như vậy? Bắc cảnh Vương Phi nếu muốn gả cho nam nhân chỉ cưới một thê tử thì cần gì phải gả cho Vương gia chứ?

Phượng Lan Dạ khóe môi vẽ ra nụ cười lạnh, nhàn nhạt nhìn Quân Thải Điệp: Chiêu Nghi nương nương khiến người ta thương tiếc như thế, khó trách Hoàng Thượng tự mình cưng chìu một mình ngươi. Lan Dạ muốn thỉnh giáo Chiêu Nghi nương nương, làm sao có thể độc chiếm sủng ái của nam nhân như vậy, có thể đem những thứ tâm kế kia ra dạy chúng ta một ít hay không? Phượng Lan Dạ vừa dứt lời, mặt Quân Thải Điệp liền biến sắc, có chút khó coi, thật nhanh ngẩng đầu ngó chừng Phượng Lan Dạ. Lời nói vừa rồi tựa hồ có cái gì đó ẩn ý, chẳng lẽ nàng đã biết gì sao? Nhưng khi nhìn ánh mắt nàng lại giống như không biết, chẳng lẽ chỉ là vô ý? Nhất định là như vậy!

Quân Thải Điệp bị hù dọa một tiếng, cả người toát mồ hôi lạnh, không dám nói thêm, nếu lộ ra sơ hở nhất định sẽ phiền toái lớn. Trên đại điện, Phượng Lan Dạ nhìn vẻ mặt nữ nhân này có chút bối rối, trong lòng suy nghĩ. Quân Thải Điệp nhìn qua không giống như có oán hận với bọn họ, tâm trí nàng ta cùng mưu tính cũng không đủ, như vậy nàng ta đúng là bị người khác lợi dụng. Có lẽ người kia nói Mỵ Tơ Ngọc này có thể khống chế một người đàn ông cả đời chỉ yêu một mình mình cho nên nàng ta mới động tâm, cam nguyện bị lợi dụng.

Người này đến tột cùng là ai? Lúc trước, nàng đã để cho Ngọc Lưu Thần ẩn thân ở Điệp cung giám thị, nếu có động tĩnh, tất nhiên sẽ tra ra là ai sai sử. Giống như vừa rồi nàng cố ý nói xiên xẹo một chút, nàng ta khẳng định rất sợ. Nàng dám đánh cuộc, chỉ cần vừa trở về nàng ta sẽ đem chuyện này bẩm báo cho người kia, Ngọc Lưu Thần núp trong bóng tối, chỉ cần theo dõi là được. Phượng Lan Dạ nghĩ vậy, liền chậm rãi ngồi xuống , không hề nhìn tới Điệp Phi nữa.

Thái hậu đầu tiên là nhìn các nàng, sao đó thấy Phượng Lan Dạ không nói thêm, nên ngạo nghễ hướng Quân Thải Điệp. Điệp Phi, ngươi không biết hối cải, cả gan làm loạn. Sau này nếu như còn dám tự tiện làm chủ như vậy, ai gia tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi. Thái hậu khiển trách xong, thấy nữ nhân này liền phiền chán, phất tay cho ả lui xuống.

Hồi cung suy nghĩ thật kỹ. Dạ, nương nương. Quân Thải Điệp sắc mặt khẽ biến thành ảo não, bất quá cũng không dám chống đối Thái hậu. Dù mình đã khiến Hoàng Thượng nghe lời, nhưng Hoàng Thượng lại rất hiếu thuận, nếu khích bác tình cảm của hắn và Thái hậu chỉ sợ làm hắn sinh hoài nghi, cho nên Quân Thải Điệp đối với Thái hậu cũng không dám khinh thường. Đợi đến khi nàng ta đi ra ngoài, trong điện vang lên giọng nói.

Cái đồ nữ nhân không biết xấu hổ, cũng biết thổi gió bên gối, hoàng huynh làm sao lại nghe lời ả ta chứ. Thủy Ninh tức khí mở miệng, nàng được phong làm Quận chúa, tất nhiên nên gọi Hoàng Thượng là hoàng huynh. Trong điện mọi người đang nói chuyện, ngoài cửa thái giám vừa bẩm báo: An vương phi tới.

Phượng Lan Dạ không khỏi da đầu tê dại, không nghĩ tới một lời đồn nho nhỏ đã đem tất cả dẫn tới đây, xem ra Vụ Tiễn cũng đã nghe được lời đồn cho nên sang đây nhìn nàng, hiện tại mình thật sự trở thành nữ chính khổ sở trong phim tình cảm lúc tám giờ rồi, đoán chừng người nào cũng đồng tình với nàng cả. Mà Diệp lại bị nói thành nam tử bạc tình, nghĩ cũng thấy giận, đều tại Nam Sơn Tử mà phải làm ra một màn này. Nếu bắt được hắn, nàng tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Lần này để Diệp thu thập hắn, nàng sẽ không ngăn cản, cho dù Bách Lí Hạo cũng không thể, bọn họ đã cho hắn ta một cơ hội rồi, tuyệt đối sẽ không có lần thứ hai. Phượng Lan Dạ đang suy nghĩ đến nhập thần, thì ngoài điện Vụ Tiễn đã đi tới, thỉnh an Thái hậu, sau đó liền quan tâm hỏi thăm Lan Dạ, Phượng Lan Dạ không thể nói rõ sự tình ở trước mặt nhiều người như vậy, đành phải nghe mấy tiếng an ủi thỉnh thoảng truyền đến tai, giống như hát ru làm người ta mơ màng muốn ngủ.

Trong thượng thư phòng, Nam Cung Diệp mang vẻ mặt âm trầm, giận dữ nhìn chằm chằm Hoàng Thượng phía trên. Nam Cung Duệ sắc mặt cũng không quá tốt, hai mắt có quầng thâm thật to cho thấy hắn thậm chí ngủ cũng không ngon. Bên trong thư phòng, trừ Nam Cung Diệp, còn có An vương và Bách Lí Hạo.

Nam Cung Quân cùng Bách Lí Hạo nhìn Nam Cung Diệp, rồi lại nhìn Hoàng Thượng, hai nam nhân này đều mang vẻ mặt lửa giận, làm hại bọn họ cũng không dám mở miệng. Cuối cùng Nam Cung Diệp lên tiếng nói chuyện. Chết tiệt! Hoàng huynh, người biết bên trong thành những người kia nói thần đệ như thế nào không? Nói thần đệ tiểu nhân bội bạc, còn nói Lan Nhi là nữ nhân ghen tuông. Những kẻ chỉ biết huyên thuyên này căn bản là không biết yêu. Nếu thật sự yêu sẽ biết, mình toàn tâm chỉ muốn một người mà thôi, căn bản không chứa nổi kẻ khác, như vậy làm sao gọi là ghen tị đâu. Nữ nhân sở dĩ chịu được nam nhân của mình có người khác, thật ra là bởi vì không yêu. Những nam nhân kia mới thật đáng buồn, sống cả đời mà không có ai yêu thương.

Ủy khuất hoàng đệ rồi. Nam Cung Duệ chỉ có thể nói như thế, hắn làm như vậy cũng là vì muốn bắt được kẻ sau lưng Điệp Phi, cũng không phải hắn cố ý . Nam Cung Quân thấy Hoàng Thượng hữu khí mà vô lực, không khỏi kỳ quái mở miệng: Hoàng Thượng, buổi tối hôm qua ngủ không ngon sao?

Nam Cung Duệ lắc đầu, nhìn Lục hoàng đệ, có một số việc Lục hoàng đệ còn chưa biết. Trẫm bị hạ độc, tối qua không đi Điệp cung, sau đó một đêm liền không được an bình, khó chịu ngủ không yên. Hạ độc?

An vương la hoảng lên, sắc mặt khó coi, nắm chặt tay trầm giọng hỏi: Người phương nào dám có can đảm hạ độc Hoàng Thượng? Điệp Phi. Nam Cung Diệp hừ lạnh, sau đó nhìn về Nam Cung Duệ: Còn không phải chính hắn tự gây ra. Hoàng Hậu là một nữ nhân thật tốt a, hắn thế nhưng lại ngại, đi sủng ái Điệp Phi gì gì đó, giờ tốt lắm, gặp phải chuyện như vậy, hết thảy cũng là tự tìm. Nam Cung Duệ vừa nghe vậy, sắc mặt càng khó coi hơn. Hắn cả đêm không ngủ, hiện tại phải phiền lòng bực bội, lại nghe Nam Cung Diệp quở trách tự nhiên tâm tình không tốt, hung hăng trừng trừng mắt, hai người không ai nói một câu nào.

Nam Cung Quân không hiểu được nên mở miệng: Nàng ta vì sao phải hạ độc Hoàng Thượng? Còn không phải bởi vì hắn? Nam Cung Duệ như bắt được nhược điểm, giận dữ chỉ vào Nam Cung Diệp. Nam Sơn Tử kia không biết vì cái gì mà cùng hắn ta có cừu oán, cho nên muốn trả thù hắn ta, lại động đến trên người mình. Nam Cung Diệp sắc mặt âm đen, không nhìn Hoàng Thượng mà chuyển về trên người Bách Lí Hạo, hận không đem Bách Lí Hạo này ăn tươi.

Đều tại nam nhân này gây ra chuyện, ban đầu sở dĩ đem Nam Sơn Tử giao cho hắn, cũng bởi vì hắn nói muốn dẫn sư huynh trở về thấy cái sư phụ chó má gì đó, còn nói sẽ không để cho hắn ta xuống núi, giờ thì tốt rồi, gặp phải một đống chuyện . Bách Lí Hạo, nếu là hắn hại đến Lan Nhi, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi. Bách Lí Hạo nào dám nói một câu gì. Nam Cung Quân thì quan tâm độc ở trên người Hoàng Thượng hơn.

Bách Lí thần y, độc của Hoàng Thượng có thể giải hết không? Bách Lí Hạo nghĩ nghĩ, chậm rãi mở miệng: Ta đang nghiên cứu cách chế tạo điều chế, tin tưởng sẽ tìm ra thôi. Hắn vừa nói xong, ba nam nhân trong thư phòng đều lấy ánh mắt ăn thịt người nhìn chằm chằm hắn, đến lúc này rồi, hắn lại vẫn đang nghiên cứu cách điều chế. Nam Cung Diệp trực tiếp mở miệng: Nếu như khuya hôm nay còn nghiên cứu không ra, ta trực tiếp tiễn ngươi về Tây thiên.

Ta tán thành. Nam Cung Quân tiếp lời, đồng dạng sắc mặt cũng khó coi, cái gì thần y a, không phải nói y thuật của hắn so với sư huynh cao minh hơn sao? Làm sao lại giải không được? Nam Cung Duệ nhớ tới một chuyện, mỗi lần thời điểm hắn trúng độc, máu Thất đệ muội đều có thể giải, chẳng lẽ lần này không được sao? Nhìn về Nam Cung Diệp, cẩn thận mở miệng: Không biết Thất đệ muội...

Nàng không có biện pháp giải. Loại mỵ độc này nhất định phải nam nữ giao hợp mới giảm bớt một chút, ngươi buổi tối hôm qua khó chịu là vì không đụng người đàn bà kia. Nếu nghiên cứu không ra giải dược, đoán chừng kế tiếp còn thống khổ hơn. Nam Cung Diệp nói xong đứng lên: Bổn vương còn có việc phải xử lý, đi trước. Nói xong liền trực tiếp vọt ra ngoài thượng thư phòng. Nam Cung Duệ giận đến nhìn chằm chằm bóng lưng của hắn: Là do người nào chứ?

Bách Lí Hạo vội vàng mở miệng: Hoàng Thượng, ta đi xuống nghiên cứu cách điều chế. Trước tối nay a, hắn khóc không ra nước mắt rồi, hay là nhanh chóng suy nghĩ ra biện pháp mới được. Nam Cung Quân đợi đến bọn họ đều đi hết, liền quan tâm tiêu sái đi qua hỏi thăm: Hoàng huynh không có sao chứ? Ừ, tạm được. Ngươi đi làm chuyện cần làm trước đi.

Dạ. Nam Cung Quân lui ra ngoài. Bên trong Tề vương phủ, Nam Cung Diệp ôm Phượng Lan Dạ ngồi ở hành lang ngắm trăng, vừa nhìn vừa thở dài. Lan Nhi, hôm nay thanh danh của ta coi như bị hủy sạch. Nếu để cho ta bắt được Nam Sơn Tử, ta tuyệt đối không tha hắn.

Phượng Lan Dạ dựa vào trong ngực hắn, vừa ngắm trăng sáng, vừa cùng hắn cẩn thận phân tích: Diệp, chàng nói Nam Sơn Tử đến tột cùng vì cái gì mà hận chúng ta? Thử nghĩ xem chàng từng đắc tội với ai? Nam Cung Diệp nghe Phượng Lan Dạ nói, đem mặt chôn ở trên cổ nàng, quả thật nghiêm túc suy nghĩ rồi, suy đi nghĩ lại, tuy nói hắn làm việc cổ quái, cá tính lãnh khốc, nhưng rất ít đi chủ động trêu chọc người, cũng lười để ý tới người. Nếu nói có chuyện gì, thì chính là kẻ thiết kế mẫu phi Trữ Chiêu Nghi, khiến cho Trữ phủ một nhà toàn bộ bị chém. Chẳng lẽ... Chẳng lẽ Nam Sơn Tử cùng người nhà Trữ gia có dính líu?

Trữ gia?.