Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Độc y vương phi - Chương 21

Chương 21: Ngọc Đẳng

Đợi đến lúc Phượng Lan Dạ kịp phản ứng, thì nàng đã bị đối phương chế trụ, không thể động đậy nửa phân, trên cổ truyền đến cảm giác đau nhói như kim châm, sự lạnh lẻo nhanh chóng từ da thịt truyền đến trái tim. Chẳng lẽ tối nay chính là ngày chết của nàng sao? Nàng khẽ ngẩng đầu lên, ánh trăng chiếu vào trong đáy mắt của nàng, phát ra lóng lánh rực rỡ, trong suốt xinh đẹp và quyết liệt, sắc mặt lạnh đến tái nhợt, thật giống như một đoá hoa lê trong đêm đông, yêu kiều quỷ dị. Nàng nhìn về phía người trên đỉnh đầu nhưng vẫn không nói lời nào, người này gương mặt ẩn ở bên trong vùng nửa sáng nửa tối, nhưng lại làm cho người ta thấy tươi đẹp.

Phượng Lan Dạ mặc dù xuyên qua không được bao lâu, nhưng cũng đã nhìn thấy mấy người nam nhân xuất sắc, Sở Vương Nam Cung Liệt cuồng phóng khí phách, Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp ôn nhu nho nhã, ngay cả cái vị tướng quân mới gặp tối hôm qua, cũng là người cương nghị tuấn lãng. Nhưng tất cả bọn họ ai cũng không bằng được nam tử trước mặt này. Lông mài của hắn dài nhỏ, đôi mắt màu đen như bảo thạch, dưới đáy mắt ẩn chứa màu xanh biếc của ao đầm, con ngươi trong suốt tựa như một mặt hồ mà nàng có thể thấy bóng hình của mình trong đó, nhưng nó lại sâu không lường được, làm cho người ta chỉ cảm nhận hàn khí từ lòng bàn chân lan toả toàn thân, chỉ cần một ánh mắt của hắn, đã làm lòng người kinh đảm chiến (sợ đến mất mật), đáng tiếc Phượng Lan Dạ từ nhỏ cùng dã thú và rắn độc làm bạn, trên cõi đời này dù người có đáng sợ đến đâu đi nữa, thì cũng không bằng dã thú khát máu tàn bạo, ánh mắt của bọn nó là lợi khí đoạt hồn người nhất thế giới.

Nàng có thể đối mặt với ánh mắt của dã thú, nên khi tiếp xúc với ánh mắt của nam tử này, nàng không cảm thấy sợ hãi. Bất quá không thể phủ nhận, dung mạo của nam tử này ngay cả nữ nhân cũng cảm thấy không bằng, nhưng nó lại không có một chút mùi vị son phấn nào, ngược lại còn cao ngạo thanh khiết, lạnh tựa hàn đàm, làm người ta không dám dò xét nhiều, môi như cánh hoa anh đào khẽ nhếch lên, để lộ ra nụ cười âm ngao tàn nhẫn, ánh mắt băng hàn gắt gao chói chặt nàng. Hai người cứ đứng yên giằng co không nhúc nhích như vậy, bàn tay bạch ngọc đang ra sức bóp cổ Phượng Lan Dạ, hắn đưa mắt từ trên cao nhìn xuống nàng, quanh người trừ thanh âm của gió thổi lá rụng ra, không còn tiếng vang nào khác nữa, Hoa Ngạc lại càng không dám cử động chút nào, chỉ sợ mình mà phát ra một thanh âm vang lên thôi sẽ làm cho người này nổi giận, mà giết chết công chúa.

Ngay cả thủ hạ của nam tử này, cũng không dám nói thêm câu nào, hắn chỉ lẳng lặng đứng nhìn hết thảy trước mắt. Trong đôi mắt của nam tử yêu mỵ lạnh lùng, chợt lóe lên vẻ đắc ý rồi biến mất, nha đầu này không sợ hắn a. Thế gian này kẻ có thể thản nhiên nhìn thẳng vào mắt hắn, mà không có lùi bước, chỉ có nàng là người đầu tiên cũng là duy nhất.

Từ nhỏ hắn đã có một đôi mắt mê hoặc lòng người, hơn nữa khi hắn tức giận, thì ánh mắt đó lại càng biến hoá khôn lường, làm cho người chứng kiến, ai cũng kinh hãi đảm chiến, hai chân như nhũn ra, đáng tiếc nha đầu này nhỏ như vậy, mà trong cơ thể dường như có một loại năng lượng khổng lồ, có thể chống lại ánh mắt mê hoặc lòng người mà hắn phóng ra. Trong lúc điện quang hỏa thạch, ánh mắt hắn từ từ thay đổi, bầu không khí lạnh lẽo cứng nhắc cũng biến hóa ngay lập tức . Sức lực trên tay nam tử giảm xuống, Phượng Lan Dạ thở phào nhẹ nhõm, nàng cảm thấy mồ hôi lạnh đã đổ đầy lưng, dính vào ở trên người, khi gió thổi qua, làm nàng không nhịn được khẽ rùng mình một cái.

Mới vừa rồi, nàng đúng là tìm được đường sống trong chỗ chết, nam tử này nếu như muốn giết nàng, cũng dễ dàng như giết chết một con kiến. Hắn rốt cuộc là ai? Lại có nội lực mạnh đến như vậy, còn ánh mắt của hắn nữa, tựa hồ có nguyên nhân nào đó?

Phượng Lan Dạ dù đang suy đoán, nhưng vẫn như cũ cái gì cũng không nói. Đúng lúc này, thì vang lên tiếng gót giày sắt dẫm đạp, tuôn trào như sóng. Tiếng gió ngựa đều đặng đang phi nhanh tới đây, trong bóng đêm lạnh lẽo, làm bụi đất tung bay lên cao.

Phượng Lan Dạ Tâm đáy lòng hoảng hốt, những kẻ đang tới nhất định là quan binh tuần tra của Thiên Vận hoàng triều, buổi sáng hôm nay mới đụng độ Yên phó tướng quân, chẳng lẽ tối nay nàng nhất định sẽ chạy không thoát sao? Ý niệm vừa mới loé lên trong đầu, thì chợt cảm thấy sức lực trên cổ buông lỏng, nam tử đang khoá chặt nàng đột nhiên buông tay, đôi tay thon dài hoàn mỹ nhấc lên, kéo tay nàng bay lên trời, nhẹ nhàng như mây trôi, trong nháy mắt đã vượt ra xa chừng mười trượng, mà Hoa Ngạc ở phía sau nàng, cũng bị tên thủ hạ của nam tử mang theo, mọi người nhanh chóng biến mất trong bóng đêm. Phượng Lan Dạ thật nhanh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy vó ngựa ngừng vang, có mấy quan binh đang ngồi trên lưng ngựa, cầm đầu chính là người chịu trách nhiệm tuần tra đường phố phụ cận, phó tướng Yên Hành.

Mọi người tung mình từ lưng ngựa lập tức nhảy xuống, trên đường phố vắng lặng, một bóng người cũng không có, ngoại trừ huyết khí tràn ngập, thì mấy chục tên Hắc y nhân lúc nãy xuất hiện cũng đã bị giết chết hết. Phượng Lan Dạ cảm thấy hít thở không thông, thân thủ thật là nhanh, mới vừa rồi đang lúc hắn khống chế mình không buông, mà còn có thể ra lệnh cho người khác trong chớp mắt giết mười mấy tên thích khách, kẻ này đến tột cùng là người phương nào? Nếu như là kẻ địch của hoàng gia, chỉ sợ kinh thành sẽ nổi lên tinh phong huyết vũ, nếu như hắn không phải là địch nhân, như vậy sẽ là ai?

Sưu, sưu, vài cái búng người, thì thân thể Phượng Lan Dạ đã ở trên ngã tư đường phố, cách viện của nàng không xa. Thân hình của nam tử kia xoay tròn đáp xuống, tựa như đoá hoa sen nhảy múa trong gió, áo bào trắng tuý ý tung bay, từ từ đáp xuống mặt đất, nhẹ nhàng buông tay thả thân thể Phượng Lan Dạ ra, tên thủ hạ kia cũng buông Hoa Ngạc xuống. Phượng Lan Dạ vừa được tự do, thân thể di chuyển, nhanh chóng lui lại hai bước, trên khuôn mặt xinh đẹp trong sáng bức người, là đôi mắt lạnh lẽo như hàn đầm đóng băng.

Ngươi đến tột cùng là ai'' Ngọc Đẳng, tối nay ta đã cứu ngươi một mạng, sau này nếu có lúc phải dùng tới, tất nhiên sẽ đến tìm ngươi. Hắn nói xong, thân thể nhúng một cái liền nhảy ra xa hơn một trượng, phía sau, Phượng Lan Dạ lạnh giọng quát lên.

Ngươi thiếu chút nữa giết ta, còn muốn ta trả lại ân tình cho ngươi. Người này quả nhiên là cuồng vọng không ai bì nổi, lại càng ngạo nghễ độc tài, tự cao tự đại. Bóng người kia đã tung bay ra ngoài, chỉ còn nhìn thấy một điểm trắng, nhưng thanh âm truyền vào trong tai nàng lại rất rõ ràng.

Trong tay ngươi cầm là cái gì? Nếu không phải ta, chỉ sợ hai cái mạng nhỏ của các ngươi đã không còn, cho nên ngươi đã nợ ta, khi nào cần dùng đến, tất nhiên sẽ đến đây tìm ngươi. Nói xong, bốn phía chỉ còn một mảnh trống vắng, không một chút tiếng động nào nữa. Bên đường phố, vẫn rất náo nhiệt, mọi người ai cũng không có chú ý tới một chuyện ngẫu nhiên xảy ra ở góc đường, Phượng Lan Dạ mím chặt môi, đôi mắt sắc bén như đao, tức giận nhìn chăm chú vào bóng đêm lạnh lẽo, cái người tên Ngọc Đẳng này, đến tột cùng là ai chứ? Hắn nói một chút cũng không có sai, nếu như không phải hắn ra tay, chỉ sợ tối nay nàng cùng Hoa Ngạc chỉ có một chữ chết.

Hoa Ngạc trong cơn hoảng sợ phục hồi tinh thần lại, đi lên phía trước giật ống tay áo của Phượng Lan Dạ, ý bảo nàng nhanh chóng đi về. Trên tay các nàng vẫn còn cầm thuốc cấm đấy? Hơn nữa đường phố bên cạnh vừa mới chết một nhóm người, chỉ sợ những thứ binh lính tuần tra kia sẽ điều tra đến chỗ của các nàng, nhưng thuốc này phải làm sao bây giờ? Công chúa, thuốc này phải làm sao bây giờ, chỉ sợ bọn họ sẽ tra xét nơi này .

Không có chuyện gì, ngươi yên tâm đi. Phượng Lan Dạ phục hồi tinh thần lại, nhanh chóng dẫn Hoa Ngạc trở về, đem thuốc mua được tối nay, dùng bao bố buột lại chôn bên dưới tàng cây ở sân sau, đợi đến khi các nàng làm xong công việc, thì nghe được ngoài cửa viện, tiếng vó ngựa vang lên trên đường cái, tiếng thét chói tai, lộn xộn . Bão táp đã tới. . . . . .

.