Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Độc y vương phi - Chương 27

Chương 27: Ân Cứu Mạng

Trong tiểu viện ánh đèn mông lung, màn sương mỏng nhẹ ngưng kết ở trên cành cây, trong đêm tối, gió nhẹ thổi qua, vang lên những thanh âm rơi xuống mặt đất. Bên trong gian phòng, Hoa Ngạc hầu hạ chủ tử tắm rửa, cho đến khi nàng hoàn toàn ổn thoả, mới để cho Phượng Lan Dạ lên giường nghỉ ngơi, bản thân mình nằm trên giường êm ở phía ngoài bình phong, nhưng vẫn chưa yên tâm nên hỏi một lần nữa: Công chúa, người không có chuyện gì sao? Ừ, Phượng Lan Dạ trả lời với nàng, biết nàng đang rất sợ.

Một lát, lại nghe nàng nói nữa: Công chúa, ta thật sợ hãi. Ngủ đi, ta muốn ngủ. Bên ngoài có tiếng thở dài nhẹ nhàng, Phượng Lan Dạ mở to hai mắt, nhìn màn lụa hoa văn trên đỉnh đầu, nhưng không có nhúc nhích, sao có thể ngủ được chứ, nàng đang suy nghĩ đến một chuyện, cuối cùng là người nào bắn mủi tên kia, khiến cho nàng tránh thoát được một kiếp, nếu không có mũi tên đó, chỉ sợ giờ phút này nàng thân đã vùi lấp trong đại lao, bởi vì nếu nàng dùng thuốc mê, những người đó nhất định sẽ kết tội nàng mưu đồ bất chính, giấu diếm thuốc cấm, nhưng trong tình trạng lúc đó không thể không làm vậy, nếu không sẽ mất đi cái mạng nhỏ, cho nên mũi tên đó thật tới quá kịp thời rồi, nhưng đến tột cùng là người nào đang âm thầm bắn mũi tên giúp nàng, chẳng những giúp nàng một mũi tên, còn có thể làm cho Tấn vương cùng Liệt Vương không cách nào trừng trị hắn.

Linh quang trong đầu Phượng Lan Dạ chợt lóe lên, chẳng lẽ kẻ ẩn náo đó cũng là người trong hoàng thất? Như vậy thì hắn là ai đây? vì sao phải giúp nàng, nàng không nhớ rõ bản thân mình có quen biết người nào trong hoàng thất của Thiên Vận hoàng triều, bỗng nhiên ánh sáng trong đầu lóe lên, chẳng lẽ người nọ là Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp? Suy nghĩ tới lui đến nửa đêm, thì không chịu được cuối cùng cũng ngủ thiếp đi.

Ngày thứ hai, mọi người trong An Giáng thành, ai cũng biết những chuyện xảy ra đêm hôm qua bên trong sòng bạc, đối với Tiểu công chúa của Vân Phượng quốc tràn ngập sự tò mò, họ rối rít suy đoán nàng làm như thế nào để tránh thoát Mãnh Hổ , trong lúc nhất thời, bên trong kinh thành rộng lớn, tửu lâu quán trà, chủ đề nghị luận đều cũng là chuyện này, làm cho Phượng Lan Dạ trở thành một nhân vật truyện kỳ tại An Giáng thành . Mà tất cả những thứ này, Phượng Lan Dạ cùng Hoa Ngạc không hề biết, các nàng vẫn an phận đợi chờ ở trong sân trãi qua cuộc sống bình lặng của mình, không cùng người ngoài tiếp xúc. Sáng sớm, tiểu Đồng liền tới gõ cửa, Hoa Ngạc biết đêm qua công chúa ngủ muộn, nên đi nhanh ra phía ngoài để mở cửa, chỉ thấy tiểu Đồng hấp tấp xông vào, thần thần bí bí mở miệng.

Hoa Ngạc, biết không? công chúa nhà các ngươi đã thành anh hùng rồi, hiện tại cả An Giáng thành đang bàn luận về nàng đâu, nói nàng ở cùng hổ trong lồng sắt, lất sinh mạng từ trong miệng hổ, còn có người ta nói nàng là tiên nhân hạ phàm đấy? Tiên nhân hạ phạm, cùng ở chung với hổ, đây là ý gì? Hoa Ngạc một chút cũng không hiểu được, chuyện buổi tối hôm qua, công chúa không có nói cho nàng biết, nàng ấy luôn luôn không nói nhiều, chỉ nói không có chuyện gì, sau đó thì nàng cũng không có hỏi nữa, bây giờ nghĩ lại, tối hôm qua, không ngờ công chúa lại trải qua khảo nghiệm sinh tử lớn như vậy, trong hốc mắt của Hoa Ngạc đã đầy tràn liễu nước mắt, nhưng không có chảy xuống.

Hoa Ngạc, ngươi làm sao vậy? Đừng thương tâm, hiện tại đã không có chuyện gì rồi. Ừ, chúng ta chỉ muốn bình an mà sống, tại sao lại gặp phải chuyện như vậy? Hoa Ngạc không cam lòng mở miệng, công chúa chỉ muốn trãi qua một cuộc sống bình yên, tại sao luôn gặp phải những chuyện này, hiện tại mọi người đều biết chủ tử lợi hại như thế, chỉ sợ cuộc sống sau này càng khó khăn hơn.

Hoa Ngạc đang nghĩ đến nhập thần, thì Tiểu Đồng đã đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: Ta muốn tới đây nói cho các ngươi biết một tiếng, ngươi cũng đừng phiền não, không có chuyện gì không có chuyện gì, còn có công chúa nhà chúng ta mà, công chúa nhất định sẽ trợ giúp các ngươi . Ừ, ta thay mặt công chúa cám ơn công chúa các ngươi. Hoa Ngạc vội vàng lên tiếng, đi tới đóng cửa để quay vào trong, thì binh một tiếng bị văng đụng vào tường, ngửng đầu lên nhìn lại, thì ra là một người đã chặn lại đường đi, tới vô ảnh đi vô tung, im hơi lặng tiếng, sắc mặt Hoa Ngạc chợt lóe lên một cái, bất quá người này nàng biết .

Kê thị vệ, ngươi ở nơi này làm gì? Người đến là thị vệ Kê Kiện cận thân của Sở Vương điện hạ, hắn mặt không chút thay đổi nhíu mày kiếm một chút, lạnh lùng mở miệng. Chủ tử chúng sẽ lập tức tới gặp Cửu công chúa.

A, Sở Vương muốn gặp công chúa chúng ta. Hoa Ngạc há miệng một chút, muốn nói cái gì đó, nhưng biết điều nên im lặng, nhận mệnh đi vào trong phòng gọi chủ tử, nàng ấy còn đang ngủ sao? Buổi tối hôm qua mặc dù nàng ấy nói mệt mỏi muốn ngủ, nhưng nàng biết công chúa không có ngủ, chỉ là không biết công chúa phiền lòng chuyện gì, mà nàng cũng không có hỏi, bởi vì có hỏi công chúa sẽ không nói cho nàng biết . Công chúa, , Sở Vương điện hạ đã tới, muốn gặp người.

Người ở trên giường giật mình, đôi mắt đột nhiên trợn to, ánh sáng lạnh từ nơi sâu kín bắn ra, tích tụ thành một mảnh băng, khóe môi nhất câu lạnh lẽo cười. Hắn tới đây làm gì? Mặc dù ban đầu là hắn cứu nàng một mạng, nhưng chuyện xảy ra hôm qua, nàng không đặt sự mang ơn ở trong lòng như trước nữa, người nam nhân này có lẽ từ đầu tới đuôi đều đang lợi dụng nàng, đem nàng biến thành một con cờ, nhưng tối hôm qua hắn rốt cuộc muốn làm gì? Muốn hại chết nàng sao?

Phượng Lan Dạ vừa hỏi xong, cả người đã đứng dậy, Hoa Ngạc hầu hạ nàng, thu dọn rửa mặt chảy đầu xong, thì mơ hồ nghe được phía bên ngoài có tiếng nói. Chủ tử, các nàng sẽ lập tức ra ngay. Quả nhiên là Sở Vương Nam Cung Liệt đã tới, Phượng Lan Dạ không kiêu ngạo không xiểm nịnh dẫn Hoa Ngạc đi ra ngoài.

Bên trong phòng khách, Sở Vương Nam Cung Liệt hai tay chấp ở phía sau, đang đánh giá cách bày trí trong khách sảnh, nghe được có tiếng bước chân liền quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ngũ quan lập thể của hắn rất rõ ràng, trên gương mặt góc cạnh đó, mài kiếm khẽ nhíu, mang theo khí phách sắc bén, một thân cẩm y hoa lệ, càng nổi bật lên khí thế của hắn, đáy mắt u ám khó hiểu như có điều suy nghĩ, thật giống như nước biển cuồn cuộn dâng trào không liên tiếp. Phượng Lan Dạ chậm rãi thi lễ: Tham kiến Sở Vương. Đứng lên đi.

Nam Cung Liệt vung tay lên, trầm ổn nội liễm, nhìn một cái có thể thấy phong độ của một vị đại tướng, hắn quay người ngồi vào vị trí chủ toạ trong phòng khách, đưa ánh mắt nhìn ý bảo Phượng Lan Dạ ngồi xuống, phất tay lên để cho những người trong phòng khách lui ra ngoài. Hoa Ngạc dâng trà xong, liền theo Kê Kiện cùng Kê Khang hai gã thủ hạ lui ra ngoài. Bên trong phòng khách, chỉ có Nam Cung Liệt cùng Phượng Lan Dạ hai người yên lặng uống trà, trong không khí tràn ngập hương trà thoang thoảng.

Trên trực giác Phượng Lan Dạ biết bản thân nên làm những gì, nghĩ thế liền đứng dậy, nhàn nhạt mở miệng: Không biết ngày hôm nay Sở Vương tới cửa là vì chuyện gì? Chuyện lần trước Bổn vương nói với ngươi, ngươi đã suy xét kỹ chưa, thay ta ẩn nấp ở bên người những hoàng tử khác, để biết được những tin tức có lợi, khi xong chuyện, Bổn vương sẽ thả người của Vân Phượng quốc ra. Phượng Lan Dạ bình tĩnh nhìn người đang nói chuyện, không có lộ ra bất cứ ý kiến gì, .

Tánh mạng của những người đó không có quan hệ đến nàng, bây giờ ở bên trong An Giáng thành, bản thân nàng giống như đang đi trên băng mỏng, chẳng lẽ chính là vì phải bảo vệ những kẽ tộc nhân kia sao? Thật là buồn cười cực kỳ, bất quá nàng tò mò, tối hôm qua hắn tại sao phải bắn mũi tên kia? Chẳng lẽ hắn thật sự không nghĩ sẽ đưa nàng vào chỗ chết. Tối hôm qua, Sở Vương vì sao phải bắn mủi tên kia? Nam Cung Liệt thần sắc khẽ biến, không ngờ Phượng Lan Dạ lại hỏi đến chuyện này, nên chầm chập mở miệng.

Bổn vương tin tưởng, cho dù Mãnh Hổ bị thương, ngươi cũng có biện pháp đối phó với nó, một khi thành công, sẽ khơi lên hứng thú thật lớn với Tấn vương, như vậy thì ngươi có thể ẩn núp bên người Tấn vương. Phượng Lan Dạ vẻ mặt biến đổi, thì ra hắn bắn mũi tên kia, là vì muốn làm cho Tấn vương cảm thấy hứng thú đối với mình, nhưng chẳng lẽ hắn không biết, mũi tên kia thiếu chút nữa lấy mạng của nàng? (TT: sax hắn biết thừa đấy chứ tên khốn kiếp) Lúc này dù nói thêm cái gì nữa cũng không có ý nghĩa, Phượng Lan Dạ chợt nhớ tới một chuyện.

Cá tính của Sở Vương như vậy, có thật bởi vì một ý niệm nhân từ mà cứu nàng một mạng hay không, nghĩ thế nàng không khỏi bật thốt lên. Ngày đó thật sự là ngươi đã mở miệng cứu ta. . . . . ..