Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Độc y vương phi - Chương 41

Chương 41: Tâm Kế Của Mai Phi

Mai Phi, mặc dù không phải là hoàng hậu, nhưng quang vinh ân sủng lục cung, và hiện nay là chủ sự trong cung, năm tháng tựa hồ không có để lại bất kỳ dấu vết gì ở trên gương mặt của nàng, nhìn nàng vẫn mang mị lực phi phàm, thần thái sáng láng, đôi mắt sâu thẳm mà thần bí, nếu như có giấu diếm bí mật cũng khó có thể dò xét ra. Nhìn con trai của mình giở trò làm nũng trước mặt người ngoài, trên khuôn mặt xinh đẹp của Mai Phi chợt lóe lên ý nghĩ phiền muộn, nàng trợn mắt nhìn Nam Cung Sâm một cái, rồi quay đầu nhìn về phía Phượng Lan Dạ, bưng ly trà bước tới, đi một vòng quanh người Phượng Lan Dạ, sau đó ngồi vào bên cạnh bàn, thản nhiên khẽ vuốt chén trà, thần thái tự nhiên mà quyến rũ. Ngươi có biết Bát hoàng tử cầu Bổn cung chuyện gì không?

Thanh âm của nàng thế nhưng mang theo một cảm xúc trầm ấm, quyến rũ, rất dễ nghe. Phượng Lan Dạ lúc này cuối cùng cũng thanh tỉnh lại, mới vừa rồi nàng lại bị nữ nhân này mê hoặc, xem ra nàng ta thật không được đơn giản, phải cẩn thận chút mới tốt, nàng lập tức không kiêu ngạo không siểm nịnh hành lễ: Tham kiến Mai Phi nương nương. Đứng lên đi.

Mai Phi phất phất tay, ánh mắt từ đầu tới đuôi cũng không rời khỏi người Phượng Lan Dạ, nha đầu này mặc dù còn nhỏ, nhưng có thể thấy được, nàng ta là một nhân tài, hơn nữa còn là nhân tài có thể lợi dụng, trong mắt của nàng ta có một tia sáng trí tuệ, đợi một thời gian sau, chắc sẽ trở thành châu báu, Sâm nhi căn bản khó có thể điều khiển được một nữ tử như vậy. Tạ nương nương. Phượng Lan Dạ đứng dậy, ngước mắt nhìn thẳng vào Mai Phi, nàng không biết Bát hoàng tử đã cầu xin Mai Phi chuyện gì, hoặc là biết nhưng lười nghĩ, chuyện này căn bản là do Bát hoàng tử một bên tình nguyện, hắn đâu có hỏi qua nàng, hơn nữa cho đến hôm nay bọn họ bất quá chỉ mới gặp mặt có hai lần.

Lan Dạ không biết nương nương yêu cầu chuyện gì? Trấn định tự nhiên, nhạt như gió nhẹ, trong mắt Mai Phi chợt lóe lên sự tán thưởng, khóe môi vẽ ra nụ cười, cả khuôn mặt liền tràn ngập tất cả các loại màu sắc, đẹp không sao tả xiết, mà lời phát ra càng thêm nhu nhuận. Ngày gần đây hoàng thượng có hạ chiếu 《 Tuyển chọn các hoàng tử phi》, Bát hoàng tử cầu xin Bổn cung cho ngươi tiến cung tham tuyển, hắn muốn lập ngươi làm Bát hoàng tử phi.

Tiếng nói của Mai Phi vừa dứt, Phượng Lan Dạ liền nhíu mài, lạnh lùng nhìn chằm chằm Bát hoàng tử, người này thật đúng là dám làm như thế, nàng năm nay mới mười hai tuổi, theo như chế độ hiện tại của các quốc gia, mười hai tuổi không thể vào cung dự tuyển hoàng tử phi, bình thường tuổi sẽ giới hạn từ mười ba tuổi đến mười bảy tuổi, Bát hoàng tử đúng thật là biết tìm chuyện gây phiền phức cho nàng mà. Mai phi nhìn vẻ mặt của Phượng Lan Dạ, cũng có một chút ngoài ý muốn, rất rõ ràng tiểu nha đầu trước mắt căn bản là không muốn gả cho Bát hoàng tử, lửa giận trong lòng Mai Phi thoáng cái tiêu tán không ít, thật ra là nàng còn nghĩ Tiểu công chúa Vân Phượng quốc nhất định đã dụ dỗ con trai mình, sử dụng cái phương pháp mê hoặc lòng người gì đó, khiến cho Bát hoàng tử mê đắm muốn có nàng ta, kết quả là người ta căn bản không muốn, mặc dù có chút tức giận, nhưng khi biết được điều này Mai Phi rất yên lòng, con trai của nàng, nữ tử xứng với hắn phải có gia thế thân phận tương đối, Vân Phượng quốc Tiểu công chúa có lẽ không tệ, rất cơ trí, qua một thời gian nữa chỉ sợ là một nhân vật lợi hại, nhưng mà nàng ta chỉ là một vong quốc nô, thân phận rất thấp, sao có thể xứng làm Bát hoàng tử phi, nếu làm trắc phi thì được, bất quá đối với nàng ấy, nàng trong lòng tự có tính toán khác. Mai Phi bất động thanh sắc nghĩ ngợi, nhưng cũng không vội mà nói chuyện, chỉ ngó chừng Phượng Lan Dạ, nàng cũng không muốn chọc giận con trai mình.

Phượng Lan Dạ quay đầu nhìn về phía Bát hoàng tử Nam Cung Sâm, từ từ mở miệng. Bát hoàng tử có lòng rồi, Lan Dạ còn quá nhỏ, không muốn lập gia đình. Phượng Lan Dạ làm sao mà không biết Mai Phi đang tính toán cái gì, nếu bà ta không muốn, nàng cũng lười gả, Bát hoàng tử thì sao? mặc dù tuổi hắn và nàng tương xứng, bất quá hắn chỉ là tiểu hài tử được ân sủng mà thôi.

Bát hoàng tử Nam Cung Sâm vừa nghe lời nói của Phượng Lan Dạ ..., sắc mặt trầm xuống có chút ít khó coi, cánh tay đang lôi kéo tay Mai Phi có chút cứng ngắc, Mai Phi thì đang cúi đầu thưởng thức trà, làm như không biết. Nam Cung Sâm nhìn Phượng Lan Dạ, tức giận phẫn hận gằn từng chữ một. Ta chỉ không muốn để cho người khác khi dễ ngươi, như vậy không tốt sao?

Hắn nghỉ không ra tiểu nha đầu này trong đầu óc chứa cái gì, hắn có ý tốt muốn giúp nàng thoát ly khổ hải, nàng chẳng những không cảm kích, đầu tiên đánh hắn một cái tát, sau đó còn cự tuyệt ý tốt của hắn, nếu là nữ nhân khác chỉ sợ đã sớm cảm động đến rơi nước mắt rồi, nghĩ đến đây, sắc mặt Bát hoàng tử càng phát ra khó coi, hắn cứ nhìn chằm chằm Phượng Lan Dạ. Bên trong gian phòng, Mai Phi ngồi ngay ngắn vững dàng như núi Thái, trên dung nhan quyến rũ kiều diễm, vẻ mặt vẫn không thay đổi, nhẹ nhàng thưởng thức trà, và chú ý đến phản ứng hai người bọn họ. Phượng Lan Dạ quét mắt nhìn bà ta một cái, Mai Phi này thật lợi hại, quả nhiên am hiểu nên hành động như thế nào để có lợi nhất cho mình, bà ta ngoài mặt đồng ý với Bát hoàng tử để tới đây gặp nàng, nhưng giờ phút này lại đem củ khoai lang nóng bỏng tay ném cho nàng, mà nàng thì không thể không làm theo ý nghĩ của bà ta, bởi vì đừng xem bà ta giờ phút này vân đạm phong tình, một thân quyến rũ, nhưng chỉ cần mình đồng ý với Bát hoàng tử, bà ta sẽ tự mình hành động, nữ nhân này lòng dạ quá sâu, giết người trong vô hình, khó trách một mình có thể ân sủng nhất lục cung, rất được hoàng thượng sủng ái yêu thương.

Nghĩ tới Mai Phi, rồi nhìn lại Bát hoàng tử, bộ dạng hắn hoàn toàn đơn thuần không hay biết chuyện gì, trong suy nghĩ của hắn, chỉ sợ còn cho rằng mẫu phi mình là một người ôn nhu thiện lương, và đáng thương. Phượng Lan Dạ trong lòng trách móc hai câu, rồi thở dài một hơi, khuôn mặt nhỏ bé lạnh lùng như lan như mai đã hòa hoãn một chút, rồi nhìn Bát hoàng tử Nam Cung Sâm. Bát hoàng tử, ngươi có thấy hiện tại Lan Dạ nói chuyện đến kết hôn có phải còn quá nhỏ hay không? Những chuyện này sau này hãy nói không được sao?

Nam Cung Sâm vừa rồi còn rất giận dữ căm phẫn, sau khi nghe lời nói nhu hoà trì hoãn của Phượng Lan Dạ, sắc mặt lập tức dễ nhìn đi rất nhiều, khẩu khí cũng không cường ngạnh giống lúc trước nữa. Lan Dạ, ta cũng không phải muốn cho ngươi gả sớm như vậy, chỉ là nghĩ bảo vệ ngươi thôi, nếu được tứ phong làm Bát hoàng tử phi, ngươi có thể theo ta ở lại trong cung, sau này ai mà dám động đến ngươi, thì ta sẽ bảo vệ ngươi a. Một đạo ánh mắt lạnh thấu xương bắn tới, trong đồng tử của Mai Phi chợt lóe lên vẻ tàn ác rồi biến mất.

Phượng Lan Dạ khóe môi mím nhẹ, quả nhiên, Mai Phi đúng là sợ nàng gả cho Bát hoàng tử, Bát hoàng tử là bảo bối của bà ta mà, đáng tiếc nàng cũng không nghĩ sẽ gả, chẳng qua chỉ có một mình Bát hoàng tử tự cho là đúng thôi, mặc dù hắn có lòng tốt, nhưng mà lòng tốt mà làm sai chuyện, chẳng lẽ cũng không có tội sao? Bất quá nghĩ đến tâm kế đáng giận của Mai Phi, Phượng Lan Dạ cũng có một chủ ý, ngước mắt nhìn về phía Bát hoàng tử. Bát hoàng tử thân phận tôn quý như thế, Lan Dạ có thể lọt vào mắt của Bát hoàng tử đã vinh hạnh đến bực nào, Lan Dạ cũng chưa nói không lấy chồng, chỉ nói là chờ lớn lên thêm một chút nữa.

Tiếng nói của nàng vừa dứt, Bát hoàng tử lập tức cao hứng, mày kiếm nhướng nhẹ, quanh thân nhẹ nhõm ra, xoay người nhìn về Mai Phi, Mai Phi sắc mặt có chút lạnh, Bát hoàng tử chỉ lo cao hứng một mình, đâu có chú ý tới mẫu phi luôn luôn dịu dàng động lòng người của mình giờ phút này đang mất hứng rất nhiều, hắn vẫn còn hưng phấn mở miệng. Mẫu phi, ngươi nhìn xem Lan Dạ đồng ý, Lan Dạ đồng ý. Phượng Lan Dạ sắc mặt tối sầm, mắt trợn trắng, nàng đồng ý hồi nào, chẳng qua là chỉ đổi phương cách cự tuyệt thôi, hai mẫu tử nhà này thật đúng là có bệnh mà, một thì sợ nàng gả cho con trai mình, một thì cố làm cho mình đồng ý gả, thật là không còn gì để nói, ngày hôm nay của nàng đúng là đen thật.

Bất quá Phượng Lan Dạ cũng không vội mà giải thích, bởi vì nàng tin tưởng Mai Phi nhất định sẽ có động tác. Quả nhiên, Mai Phi thả ra chén trà trong tay xuống, chậm rãi mở miệng: Sâm nhi, ngươi ra đi ngoài một lát đi, mẫu phi sẽ cùng Lan Dạ nói hai câu. Ánh mắt của Mai Phi tràn đầy nhu hoà mặt mài sủng nịch, từ ái, trên mặt là nụ cười dịu dàng, hoàn toàn là bộ dạng một mẫu thân rất yêu thương con trai mình.

Phượng Lan Dạ thở dài, không biết là Mai Phi quá khôn khéo, hay là quá ngu xuẩn, sanh ở nhà đế vương, thật không ngờ lại sủng ái Bát hoàng tử đến như vậy, nếu như Tấn vương trở thành thái tử, ngày sau là hoàng đế một nước, thì Bát hoàng tử chính là thân vương, cả đời quyền cao tước trọng hưởng không hết, nhưng hoàng triều hay thay đổi bất ngờ, nếu như người khác trở thành quân vương, chỉ sợ Bát hoàng tử sẽ giống như con chim trong lồng giãy dụa chờ chết, ngay cả năng lực chống cự hắn cũng không có. Ở một bên , Nam Cung Sâm không đồng ý nhìn Mai Phi: Mẫu phi, có lời gì muốn nói thì cứ nói đi, tại sao lại bảo ta đi ra ngoài? Đây là chuyện nữ nhân nói với nhau, nam tử sao có thể nghe chứ? Sâm nhi nghe lời, đi ra ngoài đi, rất nhanh sẽ xong.

Nam Cung Sâm mặc dù không muốn, nhưng cuối cùng vẫn thuận theo lời Mai Phi của đi ra ngoài. Bên trong gian phòng, hai nữ nhân hai mặt nhìn nhau, trong ánh mắt tia lửa bắn phá dữ dội, ở giữa không trung va chạm chém giết, Mai Phi cũng không còn bộ dạng dịu dàng quyến rũ như lúc trước, giờ phút này mặt mũi bà ta lạnh lùng u ám, con ngươi lại càng lạnh lẻo tối tăm, trước mắt đều là sóng to gió lớn..