Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Độc y vương phi - Chương 49

Chương 49: Cửa Cung Sâu Như Biển

Ngoài cửa viện Cao Cự cùng vài tên thị vệ xoay người xuống ngựa đứng dưới xe ngựa, cách đó không xa còn có phó tướng Yên Hành và các binh sĩ phụ trách con đường này đang đứng chờ, tuy rằng trước mắt những nữ nhân này thân phận hèn mọn, nhưng trên đời không có gì là tuyệt đối, ai biết sau này các nàng sẽ bị người nào nhìn trúng, sau đó chỉ một bước trở thành người trên người cho nên những người này vẫn cố gắng xem sắc mặt mà làm việc. Phượng Lan Dạ dẫn Hoa Ngạc mới vừa đi ra ngoài, liền nghe được cách vách có tiếng ngọc bội truyền đến, leng keng như thanh âm của phong linh, nàng quay đầu nhìn lại, thì thấy dưới ánh mặt trời, Tư Mã Vụ Tiễn một thân váy dài lay động, phấn hồng tươi đẹp, giống như một đóa hoa sen trong suốt nở rộ giữa bích hồ, tóc đen như mây búi lên cao, châu sai nhẹ nhàng lay động, bên trong ánh mắt như có nhiều gợn sóng đang di chuyển, xung quanh người thần thái bay cao, tựa như nàng vừa mới sinh ra đời diễm lệ đến chói mắt. Nàng lúc này cũng đồng thời nhìn sang, trong mắt thoáng hiện lên kinh diễm, khoé môi câu ra nụ cười, dẫn đầu đoàn người bước lên xe ngựa, cũng không nói thêm lời nào, Phượng Lan Dạ và Hoa Ngạc cũng lên xe.

Bên đường phố rất nhanh vang lên tiếng vó ngựa vội vã, rất nhiều người vây xung quanh để xem náo nhiệt, vừa hâm mộ vừa ghen ghét, mặc kệ xuất phát từ nguyên nhân nào, lúc này họ đều vỗ tay, cảnh tượng phi thường náo nhiệt, xe ngựa chậm rãi chạy, một đường rời đi Nô Nhai. Bên trong xe ngựa Hoa Ngạc vén rèm nhìn ra bên ngoài, nàng rất khẩn trương, quay đầu nói với Phượng Lan Dạ. “Công chúa, ngươi nói xem Hạo Vân Đế hình dáng ra sao, có thể rất hung dữ hay không? hoàng cung của Thiên Vận Hoàng Triều không biết hình dáng ra sao? Nhất định so với Vân Phượng Quốc chúng ta lớn hơn nhiều lắm”.

Phượng Lan Dạ nhìn nàng một cái, thấy được sự khẩn trương của nàng, liền vươn tay cầm lấy nàng tay hạ xuống, cảm nhận được nó rất lạnh lẽo. “Ngươi chớ có khẩn trương không phải cũng chỉ là một người sao?”. Đúng vậy a, dù có lợi hại thế nào thì chỉ là một con người, chẳng qua trên tay người này có được quyền lực chém giết mà thôi, dù sao những gì cần tới nhất định sẽ tới, trốn cũng không xong, chảng thà nghĩ thoáng một chút, Hoa Ngạc vừa nghĩ như thế, liền buông lỏng tay công chúa nhắm mắt lại, nhăm mắt dưỡng thần, liền nhấc rèm khe ra bên ngoài nhìn xung quanh.

Xe ngựa rời đi Nô Nhai, lại chạy qua vài ngã tư đường vắng vẻ, liền đến một đoạn đường phồn hoa, chỉ thấy trên mặt đường xe ngựa nhiều hơn, qua lại không dứt, tất cả đều là xe ngựa trong cung, phía sau mỗi xe đều có vài tên thị vệ trong cung mặt không chút thay đổi đi hộ tốngxe ngựa một đường hướng Hoàng Thành mà đi. Hai bên đường phố lớn, rất nhiều người ra xem náo nhiệt, tiếng nghị luận vang lên ầm ĩ, thỉnh thoảng truyền vào bên trong xe ngựa. Tửu lâu trà điếm lại càng kín người hết chỗ, so với ngày thường náo nhiệt gấp mấy lần, họ chen chúc dồn đống đầy đường, đang suy đoán xem ngày hôm nay những khuê tú này sẽ rơi vào nhà vị vương gia nào?

Trước mắt bên trong An Giáng thành người người đều nín thở để mong chờ không thể chủ quan phán đoán sai lầm, nhân dịp tuyển tú ngày hôm nayđể nhìn xem Hạo Vân đế coi trọng vị hoàng tử nào nhất, người này rất có thể chính là thái tử, người kế vị tương lai, đừng nói dân thường trong kinh thành , mà ngay cả quan lớn trong triều tất cả đều đồng lòng, muốn nhìn một chút xu hướng của Hạo Vân đế, từ trước cho tới nay hoàng thượng sủng nhất là thất hoàng tử Tề vương, nhưng mà Tề vương dường như không có ý gì với ngôi vị hoàng đế, bất luận là yến tiệc quan trọng đến thế nào đều không xuất hiện, ngay cả chuyện triều chính cũng không có tham dự, như vậy hoàng đế thực sự sẽ nhìn trúng người nào đây? Mặc dù chỉ là việc hoàng tử chọn phi nho nhỏ, nhưng là phong vân ba quyệt( tình hình xáo trộn), biến hóa thất thường? Hai canh giờ sau, xe ngựa ngừng lại, phía trước truyền đến giọng nói, Hoa Ngạc nhẹ vén rèm nhìn đi ra ngoài, liếc một cái nhìn không thấy khúc đầu của đoàn xe, mà các nàng lại ở trong mấy chiếc xe ngựa đi phía sau cùng.

Nơi này là ngoài cửa cung, tất cả mọi người tham dự tuyển tú lúc này đều xuống xe ngựa lần lượt đến để kiểm tra danh sách, sau đó thay nhuyễn kiệu tiến cung. Phía trước đội ngũ đang xếp hàng thật dài đều là thiên kim của các đại quan có quyền thế trong cung, cũng là nhân vật nóng trong buổi tuyển chọn hôm nay, mà các nàng đứng phía sau mấy chiếc xe ngựa, thân phận so với người ta còn thấp kém hơn nhiều lắm, có công chúa con tin, cũng có công chúa vong quốc. Hoa Ngạc thân mình lùi về sau thở dài một hơi: Công chúa, rất nhiều người a, người nói xem chúng ta có phải không cần lo lắng nữa hay không.

Ở đây thực nhiều nữ nhân, công chúa còn nhỏ như vậy, không chừng sẽ không bị tuyển trúng? Chỉ cần không bị tuyển lên là tốt rồi, Hoa Ngạc mặc dù biết, nếu muốn cứu tộc nhân, chỉ có cách tiến vào chiếm giữ thành công những thứ bên trong vương phủ kia, mới có phần thắng lớn hơn, nhưng mà trước mắt công chúa thật sự còn quá nhỏ, nàng ấy mặc dù rất lợi hại, nhưng một chút thế lực cũng không có, sao có thể cùng những nữ nhân có quyền có thếkia đấu lại, nếu như tính mạng nàng ấy gặp bất trắc, thì người của Vân Phượng quốc còn có thể trông cậy vào đâu nữa đây? Hoa Ngạc, ngươi suy nghĩ nhiều quá rồi. Phượng Lan Dạ nhàn nhạtmở miệng, Hoa Ngạc không nói thêm gì nữa, bên trong xe ngựa an tĩnh lại.

Trên cửa cung đồ sộ, một tấm biển chạm khắc phi long bay lượn, trước mặt đá khắc ba chữ lớn ‘ Tây Kiền Môn ’, chờ đợi khoản một canh giờlần lượt để được đổi sang cỗ kiệu, rốt cục cũng đến phiên Phượng Lan Dạ các nàng, xe ngựa chậm rãi chạy đi, phía ngoài có thanh âm thái giám vang lên: Công chúa xin mời xuống kiệu thôi. Lập tức có người đến xốc rèm lên, bên ngoài xe ngựa hai gã thái giám cung kính cúi đầu tựa như tiên hạc đồ(tranh tiên hạc àh) , khuỷu tay buông xuống một cây phất trần, khom người cúi đầu, rất là cẩn thận. Hoa Ngạc dẫn đầu bước xuống xe ngựa, vươn tay giúp Phượng Lan Dạ xuống xe, dưới chân là nền đá Bạch Ngọc, bậc thềm bằng đá sáng bóng loáng, hai bên cửa cung, lính gác mặc một thân khôi giáp, một tay đè đại đao đeo bên hông, mặt không chút thay đổi nhìn chăm chú vào những người chờ đợi tuyển khuê tú này, khắp người nguội lạnh vô tình, không một điểm biến hóa.

Hai gã thái giám ở phía trước dẫn đường, một đường hướngđến trước cửa cung mà đi tới. Hoa Ngạc vừa ngẩn đầu liền nhìn thấy thân ảnh phía trước, không khỏi vươn tay kéo tay áo Phượng Lan Dạ, nhỏ giọng nói thầm: Công chúa, phía trước chính là Tam công chúa. Phượng Lan Dạ ngửng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy cách đó không xa chính là Tư Mã Vụ Tiễn, nàng ấy một thân tươi mát rực rỡ, như một đóa hoa sen màu hồng kiều diễm ,nàng chạy tới trước mặt quan viên đứng ở cửa, có thái giám nhận lấy danh sách trong tay nàng đưa tới, mấy tên đang mặc quan phụcquan viên, đang kiểm tra, thấy không có sai sót, lập tức gật đầu, cung kính ra hiệu Tư Mã Vụ Tiễn vào trong cung lên trên một nhuyễn kiệu, đứng bên kiệu là bốn tiểu thái giám mi thanh mục tú, Tư Mã Vụ Tiễn định bước lên kiệu, liền quay đầu tìm được Phượng Lan Dạ đưa cho nàng một nụ cười an lòng, mới ngồi vào nhuyễn kiệu, tiểu Đồng cùng tiểu Khuê hai người một phải một trái đi theo hầu hạ, phía sau còn có hai cung nữ lớn tuổi đi theo .

Lúc này Phượng Lan Dạ cùng Hoa Ngạc đã đi tới trước cửa cung, mấy tên quan viên vừa nhìn thấy Phượng Lan Dạ, nhanh chóngnhìn nhau, trong ánh mắt dường như có chút ý vị không nói rõ ràng được là cái gì, mấy người họ vẻ mặt đều mang ý cười nhìn sang, Phượng Lan Dạ ra hiệu bảo Hoa Ngạc đem danh sách đưa tới, những người kia cũng khôngcó nhìn đến danh sách, liền trầm giọng mà nói. Công chúa mời lên kiệu đi. Mấy người này dường như biết được nàng, Phượng Lan Dạ con ngươi loé lên một cái thì đột nhiên biến mất, người bọn họ chỉ sợ là người của Mai Phi, cho nên mới phải đối với nàng hết sức khách khí, bởi vì bọn họ tìm kiếm mãi cũng không biết bản thân mình cùng Mai Phi là quan hệ như thế nào.

Phượng Lan Dạ không nói gì, đi theo phía sau hai tiểu thái giám, bước vào cửa cung, lên nhuyễn kiệu, Hoa Ngạc theo hầu tại bên người, thái giám cung nữcũng cùng nhau hướng cửa cung đi tới. Nhuyễn kiệu lắc lư, một đường đi đến cửa cung. Trên con đường đá xanh bằng phẳng, hai bên là nồng nặc mùi cây gỗ, danh hoa và những tảng đá điêu khắc tuyệt đẹp, xa xa, mái ngói xanh lưu ly, lầu ngọc gác son, trên mỗi một cây cột đều chạm khắc giao long quấn nhau hào hùng khí thế phối hợp với điện ngọc lầu gác tạo thành một bức tranh tuyệt diễm, hoàng cung quả nhiên so sánh với nơi khác hoàn toàn bất đồng.

Phượng Lan Dạ tán thưởng, buông rèm gấm xuống, một đường hướng cung môn mà đi. Nội cung, chính là nơi hoàng thượng nghỉ ngơi, còn là nơi ởcủa phi tần tam cung lục viện. Trước cửa Nội cung, cung nữ cùng thái giám đứng thành hàng, thỉnh thoảnglại có tiếng nói vang lên.

Nhuyễn kiệu ngừng lại, Hoa Ngạc xốc rèm lên, cung kính nói: Công chúa, xuống đây đi. Hai người đứng lại, chỉ thấy trước cửa nội cung, Hoa đoàn gấm tộc, đào hồng liễu lục, hoàn phì yến sấu, cần cái gì cũng đều có, tư thái không giống nhau ba nữ tử một đám, năm người một nhóm, Hoa Ngạc vừa nói xong thì thái giám đi đến tiếp đón dẫn các nàng bước vào trong cung Môn, một đường cười nói hướng cung điện trước mắtđi tới. Phượng Lan Dạ nhìn đến nhập thần, cho đến khi có người đi tới, ôn nhu mở miệng: Phượng muội muội, chúng ta đi thôi.

Nguyên lai là Tư Mã Vụ Tiễn đã tới, đang vươn tay nắm bàn tay nhỏ bé của nàng, dắt tay nàng cùng nhau hướng nội cung mà vào, phía trước có bốn thái giám dẫn đường, một đường theo dòng người đi về phía trước. Vào bên trong nội, hai mắt nàng tỏa sáng, nội cung cùng với khung cảnh bên ngoài không giống nhau, bên ngoài là to lớn rộng rãi, hào hùng đại khí, hoàn toàn không giống với nội cung, lầu son gác tía, kỳ hoa tản mạn, khe suối trong veo như ngọc, thềm đá trong suốt, liếc mắt một cái, hoa đã đẹp mà mỹ nhân còn đẹp hơn, các nàng mấy tựa như đặt mình ở bên những loại hoa này. Hôm nay buổi lễ tuyển chọn phi được cử hành ở Viên Nguyên điện, trong cungtổng quản thái giám đã sớm ở trước cửa nghênh đón các vị mỹ nhân, tiếng cười như oanh yến thỉnh thoảng truyền vào. . . . . .

.