Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Độc y vương phi - Chương 51

Chương 51: Hoá Trang Lên Sân Khấu

Nhân vật chính của hôm nay rốt cục cũng xuất hiện, các nàng liền rối rít tránh lui ra hai bên, đồng loạt tập trung nhìn ra trước cửa điện, thấy mấy đạo thân ảnh đang tiến vào, đi đầu là Nhị hoàng tử Tấn vương, con trai của Mai Phi nương nương, một thân cẩm bào màu vàng, đai lưng kim tuyến buộc quanh eo, buông xuống thành năm dãi lụa màu sắc khác nhau, chân mang giày thêu phượng hoàng màu đen, toàn thân tỏa khí phách, dung nhan tuấn mỹ, khóe môi nhẹ mỉm cười làm cho khuôn mặt càng rạng rỡ, con ngươi thâm thúy sâu thẳm không thấy đáy, chậm chậm tiêu sái đi vào. Trong đại điện lúc này rất nhiều nữ nhân tim đập loạn nhịp, thẹn thùng cúi đầu, quả nhiên phong thái của Tấn vương điện hạ không người nào có thể so, hơn nữa hắn là con trai của Mai Phi nương nương, không chừng địa vị thái tử có thể thuộc về Tấn vương phủ, nếu được Tấn vương chọn trúng, lập tức sẽ trở thành người có vị thế cao nhất, tương lai còn có thể trở thành hoàng hậu, đứng đầu hậu cung, quyền uy tột đỉnh. Lâm Mộng Yểu cùng Tô Nghênh Hạ, hai cô gái tâm cao khí ngạo, lúc này không còn nửa điểm kiêu ngạo nào, đôi mắt đẹp liếc mắt đưa tình như gió xuân rung động lòng người, thỉnh thoảng liếc trộm Tấn vương điện hạ một cái rồi thật nhanh cúi đầu, một bên Văn Tường công chúa và Văn Bội công chúa nhìn bộ dáng của hai nàng liền biết tâm ý của các nàng, khóe môi mỉm cười, đi ra nghênh đón.

Theo sát sau lưng Tấn vương đi vào là Sở Vương điện hạ, dung mạo Sở Vương điện hạ so với Tấn vương cương liệt hơn nhiều, thân hình cao to vạm vỡ, ngũ quan góc cạnh tỏa ra nét cương nghị, một thân cẩm y đỏ thẫm đẹp đẽ, thắt lưng buộc tơ vàng, khí phách mười phần, tóc mây đen thùi được bới cao,cố định bằng bạch trâm, tòan thân tràn đầy khí phách uy nghiêm, trong điện rất nhiều người nhìn ngây người, hôm nay Sở Vương điện hạ thật là soái a. So với hai vị Vương gia này, thì An vương ở phía sau khiêm tốn hơn nhiều, hắn tuấn mỹ an nhàn, ngũ quan thanh tú, ôn nhuận tựa như một khối Ngọc Thạch, khiến cho người ta không dời mắt đi được, so với Tấn vương cùng Sở Vương điện hạ, nghe nói An vương phủ rất vắng vẻ, nghe nói An vương cho tới bây giờ cũng chỉ có hai tiểu thiếp, mà Tấn vương phủ cùng Sở Vương phủ thì thê thiếp thành đoàn, cho nên tối nay An vương cũng là nhân vật đứng đầu. Đi ở phía sau cùng chính là Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp, hắn không nói một lời, vẻ mặt nhã nhặn, trên người vẫn khoác cẩm y màu trắng, yên lặng đi sau lưng ba vị Vương gia hắn trở nên không giống hoàng tử, mà ngược lại giống như một người hầu, cho nên trên đại điện có rất ít cô giá chú ý tới hắn, ngược lại hắn vừa đi vào, liền nhìn xung quanh tìm kiếm, cho đến khi thấy được Phượng Lan Dạ, gật nhẹ đầu một cái, mà không giống như Bát hoàng tử đường đột.

Bát hoàng tử Nam Cung Sâm cùng Cửu hoàng tử, thập hoàng tử, còn có hai vị công chúa đứng ra nghênh đón trước cửa điện, tất cả mọi người lớn nhỏ đều rối rít hành lễ. Tham kiến Nhị hoàng huynh, Tam hoàng huynh, Tứ hoàng huynh, Lục hoàng huynh. Tấn vương Nam Cung Trác cùng Sở Vương Nam Cung Liệt đồng thời vung tay lên, trầm giọng nói: Tất cả đứng lên đi, thế nào còn không ngồi vào vị trí.

Vừa dứt lời, tổng quản thái giám lập tức ra lệnh cho các thái giám cùng cung nữ dẫn mọi người ngồi vào vị trí, dựa theo cấp bậc mà quyết định vị trí , cho nên Lâm Mộng Yểm cùng Tô Nghênh Hạ là thiên kim tiểu thư của các trọng thần, vị trí dĩ nhiên là ngồi gần nhất , mà Phượng Lan Dạ cùng Tư Mã Tiễn đương nhiên sẽ ngồi ở góc xa nhất, vị trí này rất hợp ý của các nàng, hôm nay chọn phi, vốn chỉ là một cuộc đám hỏi chính trị, ít người chú ý đến các nàng mới là tốt. Các nàng vừa xắp xếp xong chỗ ngồi, các hoàng tử, công chúa liền ngồi vào vị trí ở phía trên, gần hoàng thượng, cao thấp tùy theo cấp bậc của mỗi người. Hầu hết các nhân vật chủ yếu đã có mặt đầy đủ, chỉ còn thiếu Thất hoàng tử Tề vương, nghe đồn Thất hoàng tử Tề vương khuynh quốc khuynh thành, phong quang bế nguyệt, mặc dù hắn khắc mẫu khắc thê khiến cho cả đế kinh người người biến sắc, nhưng vẫn làm cho mọi người tò mò, Tề vương ngày thường đến tột cùng là phong thái tuyệt sắc như thế nào? Chỉ tiếc đến bây giờ còn không thấy bóng người, mắt thấy hoàng đế cùng chúng phi đều đã đến, mà hắn vẫn chưa xuất hiện, quả nhiên đủ cuồng ngạo, không hổ hoàng tử được hoàng thượng sủng ái nhất.

Mọi người đang rối rít suy đoán thì thanh âm thái giám một lần nữa vang lên. Hoàng thượng giá lâm, Mai Phi nương nương đến, Nguyệt Phi nương nương đến, Hoa Phi nương nương đến, Chiêu Nghi nương nương đến. Cả đại điện lập tức an tĩnh như chỗ không người, mọi người vội vàng đứng dậy hành lễ, ngay cả các vị hoàng tử công chúa cũng không ngoại lệ, lần lược đứng dậy.

Đi vào cửa trước tiên là hoàng đế, gương mặt lạnh lùng thâm trầm, ngũ quan góc cạnh, mâu quang sắc bén nhìn xuyên thấu lòng người, sâu không lường được, khiến cho mọi người cảm thấy rét lạnh, bên trong đại điện không một tiếng động, chỉ có Phượng Lan Dạ thản nhiên ngẩn đầu lên quan sát hoàng đế, Thiên Vận hoàng triều Hạo Vân đế, nam nhân này toàn thân toát ra cuồng ngạo, như có một áp lực vô hình đập vào mặt, Phượng Lan Dạ theo bản năng nắm chặt tay lại. Tất cả thành viên hoàng thất đều quỳ lạy: Nhi thần tham kiến phụ hoàng. Hạo Vân đế uy nghiêm lên tiếng: Tất cả đứng lên đi.

Tạ ơn phụ hoàng. Chúng hoàng tử, công chúa đứng dậy, lui qua một bên, Hạo Vân đế sải bước hướng đến chỗ cao nhất của đại điện, theo sát phía sau là các nương nương, Mai Phi nương nương, Phượng Lan Dạ đã gặp qua, các phi tần khác mặc dù nàng chưa từng gặp nhưng ít nhiều có thể đoán được, bởi vì các nàng cùng con cái có chút giống nhau. Sở Vương mặt mày có chút giống với Nguyệt Phi nương nương, An vương thì nhìn rất giống Hoa Phi nương nương, còn Chiêu Nghi nương nương chính là mẫu phi của Văn Bội công chúa.

Đợi đến khi hoàng thượng cùng mấy vị nương nương an vị, các Vương gia, hoàng tử và công chúa cùng ngồi vào chỗ của mình, các nữ tử trên đại điện vội quỳ xuống tham bái: Tham kiến hoàng thượng. Đứng lên, ngồi xuống đi,

Hạo Vân đế trầm giọng, giọng nói lan xa, ngồi ở phía sau cùng Phượng Lan Dạ cũng có thể nghe được rất rõ ràng, con ngươi hơi trầm xuống, trong đầu chợt lóe lên ý niệm, Hạo Vân đế tuyệt đối không phải là nhân vật đơn giản. Các giai nhân đều ngồi xuống, trong đại điện lập tức trở nên an tĩnh, có mặt hoàng đế, mọi người ai cũng không dám càn rỡ, không chỉ các nàng mà kể cả Tấn vương, Sở Vương điện hạ, cũng không dám khinh suất, trong lúc nhất thời yên tĩnh không tiếng động, nhiều người cúi đầu nhìn xuống bàn, khẩn trương đến đổ mồ hôi lạnh. Phượng Lan Dạ bình thản ngồi xuống, vì ngồi ở góc xa nhất, hơn nữa vóc dáng nhỏ bé, không lo lắng bị người ta phát hiện, cho nên thản nhiên ngửng đầu lên quan sát Hạo Vân đế, nam nhân này mặt mày cương nghị lạnh lùng, cùng Sở Vương Nam Cung Liệt giống hệt nhau, đôi mắt thâm thúy lộ ra vẻ thâm trầm, bí hiểm, không một chút để ý đến áp lực mà mình vừa gây ra cho mọi người, ngược lại còn có vẻ hưởng thụ khí thế áp bức mà mình tạo ra.

Mọi người đều khẩn trương, bất an. Bất chợt, Hạo Vân đế mở miệng. Tề vương đâu? Vừa dứt lời, cả đại điện đều kinh hãi, chỉ thấy Hạo Vân đế sắc mặt trầm xuống, tức giận, lạnh lẻo quét mắt sang nhìn thái giám thân cận.

Thái giám thân cận hoàng đế - Nguyên Phạm - cẩn thận tiến lên bẩm báo. Bẩm hoàng thượng, Tề vương điện hạ đã phái người đưa tin vào cung, nói thân thể khó chịu, cho nên không thể vào cung. Vừa dứt lời, cả đại điện không một tiếng động, hôm nay là ngày tuyển phi long trọng, Tề vương cũng thật to gan, cư nhiên đúng ngay vào ngày này thân thể khó chịu, đến tột cùng là vô tình hay cố ý?

Hạo Vân đế thâm trầm, mặc dù không nổi giận, nhưng mọi người cũng có thể nhìn thấy hắn đang nén giận, chỉ sợ khẽ chạm liền bùng phát thịnh nộ. . . . . ..