Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Độc y vương phi - Chương 67

Chương 67: Gia là nam nhân

Ngày hai mươi sáu tháng mười hai, sáng sớm trời đất chìm trong tầng sương mong lung, không nhìn thấy người đối diện, không biết lúc này là lúc nào, chỉ thấy nơi nơi đều trắng xoá một mảnh, trên thềm đá, lang can, cột đình đều đọng lại giọt sương ướt át, khắp nơi đều là ẩm ướt. Mấy tiểu nha đầu đã sớm đứng ngoài cửa, Phượng Lan Dạ cùng Tư Mã Vụ Tiễn cũng đã tỉnh lại, nhưng vẫn chưa có rời giường, nằm ở trên giường nói chuyện. Phượng Lan Dạ thúc giục mấy lần, Vụ Tiễn cũng không phản ứng, ngay cả lúc nàng muốn bò dậy, cũng bị Vụ Tiễn lôi kéo vào lại trong ổ chăn ấm áp.

Cứ ngủ tiếp đi, mới sáng sớm thức dậy làm gì? Hôm nay là ngày ngươi phải vào An vương phủ, tại sao có thể tham ngủ như vậy chứ, đứng lên chuẩn bị nào. Tư Mã Vụ Tiễn mặc dù chỉ là một trắc phi, nhưng An vương Nam Cung Quân cũng không có bạc đãi nàng, những món đồ gì cần có đều có, chỉ trừ một danh vị chánh phi, người hầu đi qua dâng sính lễ đều có, còn có mũ phượng cùng khăn trùm đầu, mà hỉ khăn này là do Hoa phi nương nương đích thân thêu, mong ước bọn họ cả đời gần nhau.

Hai người cứ dính vào trong chăn mãi cho đến giờ Thìn mới dậy. Lúc này kiệu hoa của An vương phủ đã đến ngoài cửa phủ, bởi vì chỉ là trắc phi, cho nênkhông có đội danh dự, chỉ có đỉnh đầu kiệu hoa đỏ thẫm, còn có mấy tên thị vệ An vương phủ theo sau, xem ra buổi tối hôm qua chuyện phát sinh nơi này An vương vẫn không biết, cho nên mới cũng không có nhiều người. Ma ma của An vương phủ sau khi đi vào, cũng không có thúc giục Tư Mã Vụ Tiễn, mà chỉ đứng chờ cho Vụ Tiễn trang điểm thay y phục, ma ma này là vú nuôi của An vương, rất được Hoa phi sủng ái, cũng biết tâm ý An vương, cho nên toàn tâm toàn ý mặc trang phục cho Vụ Tiễn, đợi đến lúc chuẩn bị xong, còn không quên than thở một tiếng.

Người thật quá xinh đẹp a, An vương chúng ta thật có phúc. Phượng Lan Dạ đi tới nhìn nàng, hôm nay Vụ Tiễn đúng là tân nương chói mắt nhất xinh đẹp nhất, nàng đưa tay đến chiếc khay bên cạnh, lấy ra hỉ khăn, đích thân nàng trùm lên cho Vụ Tiễn, ôn nhu nói. chúc tỷ hạnh phúc.

ừ. Bà mai ở một bên thúc giục: Tốt lắm, tốt lắm, cần phải đi rồi, cần phải đi rồi, An vương gia chúng ta đang nóng lòng đợi. Phượng Lan Dạ gật đầu, để cho nàng bước ra, Vụ Tiễn lưu luyến buông tay ra, tiểu Đồng cùng tiểu Khuê một phải một trái từ từ bước đến, đở lấy chủ tử của mình, quay đầu lại nhìn Phượng Lan Dạ nói lời từ biệt: Chúng ta phải đi rồi.

Chiếu cố tốt chủ tử của các ngươi, nếu như có chuyện đi Tề vương phủ tìm ta. Phượng Lan Dạ dặn dò xong, tiểu Đồng cùng tiểu Khuê nhẹ gật đầu, đoàn người đi ra ngoài, Phượng Lan Dạ bước theo phía sau của các nàng , rời đứng lại ở hành lang, Hoa bồ đứng ở bên cạnh nàng, nhìn chủ tử, mở miệng thắc mắc: Chủ tử, người không đưa các nàng đi sao? Phượng Lan Dạ quanh thân lạnh lẻo, mặt mũi lại càng âm trầm, quay đầu giữa không trung ra lệnh.

Ta biết ngươi đang ở đây, ta muốn ngươi lập tức đi bảo vệ nàng, nếu như nàng xảy ra bất cứ chuyện gì, ta sẽ đem xương của ngươi nghiền thành tro, để trọn đời không được siêu sinh. Lời nói rét lạnh thị huyết, tràn ngập cả bầu trời tiểu viện, chủ tử lạnh lùng tàn bạo như vậy, Hoa Ngạc cho tới bây giờ còn chưa có nhìn thấy, nên không nhịn được run rẩy một chút, không biết chủ tử đang nói chuyện với ai, liền vội vàng quay đầu đánh giá mọi nơi. Trong bóng tối Thiên Bột Thần mắt trợn trắng, một tiểu nha đầu thật không ngờ lại cuồng vọng thế, nếu không phải vì Thiếu chủ, hắn mới không thèm bảo vệ nàng đâu? Hơn nữa trong thiên hạ này có ai dám can đảm đối với hắn nói những lời như thế, thì kết quả giờ phút này chỉ là một chữ, chết, bất quá hắn không dám động đến nàng, bởi vì nàng là người của thiếu chủ, cho nên nghe mệnh lệnh của nàng, mặc dù không cam lòng, nhưng hắn vẫn nhận mệnh đi thi hành.

Thiên Bột Thần sắc mặt khó coi thân hình chợt lóe lên, đi theo phía ngoài kiệu hoa một đường hướng về An vương phủ. Phượng Lan Dạ lập tức cảm ứng được hơi thở trong bóng tối đã không còn tồn tại, nên yên tâm, dẫn Hoa Ngạc đi ra ngoài, ngoài cửa viện, lúc này đã ngừng một chiếc xe ngựa, chính là xe ngựa Tề vương phủ, còn có mấy tên thị vệ đi theo, Phượng Lan Dạ lên xe ngựa, phân phó hai gã thị vệ, theo sau kiệu hoa xem có xảy ra chuyện gì không, nếu có tình huống gì lập tức trở về tới bẩm báo với nàng, nhưng không cần bọn họ ra tay, tự nhiên sẽ có người động thủ. Dạ, Vương Phi.

Hai người thật nhanh giục ngựa rời đi. Xe ngựa chậm rãi rời đi nô nhai, Hoa Ngạc vén rèm nhìn một cái, nơi này từng là chỗ các nàng ở một thời gian, sau này, các nàng mỗi người đều có vận mệnh riêng của mình. Chuyện quả nhiên như Phượng Lan Dạ suy đoán, kiệu hoa vừa rời khỏi nô nhai, đi qua hai con phố, đến một chỗ khá vắng vẻ đã bị người ta chặn lại, mười mấy tên Hắc y nhân bịt mặt, ra tay trên đường đi, nhưng mà cũng không có giết được người trong kiệu hoa, vì thứ nhất có thị vệ An vương phủ, thứ hai không biết từ nơi nào nhô ra một người thân thủ cực kỳ lợi hại, chỉ xuất mất chiêu liền diệt trừ những người đó, cho nên kiệu hoa hoàn hảo không tổn hao gì đi đến An vương phủ.

Sau khi thị vệ bẩm báo xong, Phượng Lan Dạ vừa ý gật đầu. Vụ Tiễn đã bình yên vô sự vào An vương phủ, những ngày kế tiếp, người đàn bà kia mặc dù trong lòng không muốn, e là cũng không dám ở trong An vương phủ tùy tiện ra tay, cho nên trong khoảng thời gian ngắn sẽ không có việc gì . Trong Liên viện, Hoa Ngạc mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn chủ tử: Vương Phi, người làm thế nào đoán được kiệu hoa sẽ bị người ta chặn lại .

u Dương Tình là cái loại nữ nhân có lòng ghen ghét quá mạnh mẻ, nàng nhất định sẽ không muốn để cho Vụ Tiễn vào An vương phủ, như vậy có ngươi sẽ không có ta, cho nên hôm nay nhất định sẽ phái người cản kiệu. Phượng Lan Dạ nói xong, đứng lên duỗi lưng một cái, quanh thân thoải mái, quay đầu nhìn Diệp Linh: Vương gia hôm nay có ở trong phủ không? Diệp Linh không hiểu rõ ý tứ trong câu hỏi của nàng, liền suy nghĩ một chút, sau đó mau mau trả lời: Hình như đã đi ra ngoài, Vương Phi tìm Vương gia có chuyện gì sao?

Không có chuyện gì, bất quá ta chỉ muốn ăn súp chim thôi, mùi vị nhất định không tệ. Phượng Lan Dạ nói xong, liền đi ra ngoài, mấy người đứng phía sau như bị sét đánh, sắc mặt trắng bạch, cho đến khi thân ảnh của Phượng Lan Dạ đã đi khuất, mọi người mới phục hồi tinh thần lại, không nên a, thật khóc không ra nước mắt mà, vội vàng một đường chạy đuổi theo sau. Vương Phi không ngời lại muốn động đến con chim kia của Vương gia, còn muốn biến nó thành súp chim, trời ạ, Vương gia nhất định sẽ tức giận, đến lúc đó đừng nói Tiểu Vương phi, ngay cả những người như các nàng một cũng trốn không thoát đâu.

Diệp Linh cùng Diệp Khanh hai nha đầu nhanh chóng chạy lên phía trước, lôi kéo y phục Phượng Lan Dạ: Vương Phi, không nên a, không nên a, Vương gia trở lại nhất định sẽ giết chúng nô tỳ. Phượng Lan Dạ sắc mặt trầm xuống, lớn tiếng quát: Cút ngay, ngăn cả ta nữa, ta đánh ngươi tàn phế trước. Diệp Linh bị doạ sợ hãy nhảy sang một bên, vội vàng buông tay, Tiểu Vương phi mà ác thì so với Vương gia cũng không kém bao nhiêu, bây giờ tiến cũng chết mà lùi cũng chết, tóm lại các nàng nên chuẩn bị tốt tâm lý để chết thôi, hai người mặt xám như tro tàn đi theo ở phía sau, một đường hướng Tuyển viện, còn thừa cơ mọi người không chú ý kêu người ta đi báo cho Tích quản gia nhanh chóng tới đây, Vương Phi muốn giết con chim bảo bối của Vương gia .

Xuyên qua cây cầu, đi thẳng đến bên kia Tuyển viện, con đường u tối quanh co, đình đài đá xanh, khắp nơi đều xinh đẹp, quả nhiên không hỗ tên gọi Tuyển viện. Ngoài cửa viện có thị vệ đứng canh gác, vừa nhìn thấy Phượng Lan Dạ tới, vội cung kính hành lễ: Tham kiến Tiểu Vương phi, Vương gia không có ở trong viện. Ta không tìm hắn.

Phượng Lan Dạ sắc mặt trầm xuống, nhìn chằm chằm hai thị vệ kia, hai tên thị vệ có chút không khó hiểu, Tiểu Vương phi sao thế? Rồi nhìn lại hai nha đầu Diệp Linh cùng Diệp Khanh đứng phía sau nàng, chỉ thấy họ nhướng mài liếc mắt, hếch mũi méo miệng, làm ra những động tác kỳ quái, còn nhướng cao lông mài trừng sang đây, Phượng Lan Dạ nhanh chóng quay đầu, Diệp Linh cùng Diệp Khanh hai người lập tức mặt mài sáng tỏ, nghiêm túc không nhúc nhích đứng ở phía sau. Hai gã thị vệ cung kính xin chỉ thị: Vương Phi đây là? Ta muôn đi thăm quan Tuyển viện.

Phượng Lan Dạ nói xong cũng không đợi thị vệ kia kịp phản ứng, nhấc chân liền sải bước lên thềm đá, nghênh ngang đi vào Tuyển viện, phía sau Diệp Linh cùng Diệp Khanh líu lưỡi nhìn trân trối, lúc đi qua bên cạnh hai gã thị vệ không quên hỏi bọn hắn: Vương gia không phải không thích người ta vào Tuyển viện sao? Hai thị vệ vẻ mặt thành thật mở miệng: Đúng là không thích, nhưng nàng là Vương Phi, Vương gia không phải đã phân phó trong vương phủ tất cả mọi chuyện đều giao cho Vương Phi xử lý sao? Mà đi thăm quan Tuyển viện hẳn là không có gì vấn đề mà, Diệp Linh cùng Diệp Khanh sắp tức đến hộc máu, mắt trợn trắng than thở, hai ngươi chờ chết đi, phủi phủi người đuổi theo thân ảnh phía trước, còn ném lại một câu: Đồ con heo.

Bên trong Tuyển viện, phong cảnh ưu mỹ, nhìn lại một cái, nơi nơi đều là hoa cỏ, hành lang bạch ngọc, đình các chu sa, thật là đẹp đến không tả xiết, có hoa có cỏ, có hồ có đình, cửu khúc hành lang gấp khúc, rường cột chạm trổ, so sánh với bất kỳ một chỗ nào của Vương Phủ cũng xinh đẹp hơn, nam nhân này thật biết hưởng thụ a, Phượng Lan Dạ than nhẹ ở trong lòng, chân đạp trên đường đá xanh, hướng chủ cư của Tuyển viện đi tới. Người còn chưa tới, rất xa liền nghe được tiếng nói. có người tới, có người tới.

Khoan khoái vô cùng, dễ nghe nhẹ nhàng. Phượng Lan Dạ nhếch môi mà cười, phía sau Diệp Linh cùng Diệp Khanh quả thật muốn la cứu mạng, Ngân ca đáng thương, hôm nay ngươi có thể bị hoạ rồi, đừng kêu rồi, đừng kêu. Đáng tiếc ở hành lang Ngân ca kêu rất vui vẻ, nào biết đâu có sát tinh tới đây lấy tánh mạng bản thân hắn.

Còn khoái chí đập cánh phành phạch, thấy có người đi tới, liền vui mừng hô lên: Ta là Ngân ca, ta là Ngân ca. Phượng Lan Dạ vừa nghe, khóe môi vẽ ra nụ cười lạnh, đi tới hành lang nhìn con chim có thân thể hơi nhỏ, phần đuôi hơi ngắn, màu lam cả thân hình, phía dưới cổ còn có một ít lông vũ màu đỏ, đôi cánh cũng có màu đỏ luôn, nhìn qua cực kỳ xinh đẹp, là chủng loại vẹt Xanh đuôi ngắn, không nghĩ tới lại bị Nam Cung Diệp gọi là Ngân ca, cũng có chút ít ý tứ, bất quá ngươi gặp phải ta, xem như xấu số rồi. Phượng Lan Dạ ngoài cười nhưng trong không cười ngó chừng Ngân ca, Ngân ca cũng nghiêng đầu nhỏ ngó chừng nàng, một người một chim mắt to trừng đôi mắt nhỏ, chỉ chớp mắt Ngân ca liền cảm giác được trên người Phượng Lan Dạ có sát khí, nên hoảng sợ, lui cổ chuẩn bị bay đi, đáng tiếc chậm một bước, trong ống tay áo Phượng Lan Dạ tung ra một cái túi vải màu trắng, nhanh chóng đem Ngân ca bọc lại cho vào bao, chỉ nghe Ngân ca ở trong túi vỗ cánh, kêu lên.

Gia, cứu mạng, Gia, cứu mạng. Phượng Lan Dạ hừ lạnh, kêu cứu, xem ai có thể đến cứu ngươi, liền giơ túi vải trắng cầm lên, đi thẳng tới bên ngoài Tuyển viện. Ngoài cửa viện, Tích quản gia mang một đám hạ nhân Vương Phủ, đứng ở ngoài cửa, mắt thấy Vương Phi đi ra, trong tay giơ lên túi vải trắng, mà Ngân ca ở bên trong không ngừng kêu to: Gia cứu mạng, Gia cứu mạng.

Tích quản gia mặt mũi trắng bệch, dẫn người phịch một tiếng quỳ cả trên đất, liên tục cầu khẩn: Vương Phi a, ngàn vạn lần đừng động đến Ngân ca, người nếu như tức giận, cứ đánh tiểu nhân cũng được. Mà mọi người phía sau cũng liên tục cầu xin: Vương Phi a, nếu người giận cứ đánh quản gia để giải hận, đừng đánh chúng tiểu nhân. Tích quản gia vừa nghe thấy thiếu chút nữa đã giận điên lên, tại sao lại nói đánh hắn không giải được hận thì đừng đánh bọn họ, thật là một đám tiểu nhân.

Bất quá cũng không dám so đo, bây giờ là lúc làm cho Vương Phi không động đến Ngân ca là tốt rồi, bằng không Gia không thể không trừng phạt bọn họ. Ngoài Tuyển viện mọi người đã quỳ thành một vòng, ngay cả hai thị vệ gác cửa cũng đã quỳ xuống, hi vọng Vương Phi thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, đáng tiếc ánh mắt Phượng Lan Dạ híp lại, lạnh lẽo khiếp người, không có một chút nào hoà hoãn, đúng vào lúc này, Hoa Ngạc đi tới, kính cẩn ngoan ngoãn mở miệng. chủ tử, nước nóng đã đun sôi.

ừ, đi thôi, đi giết chim nấu súp. Phượng Lan Dạ trầm mặt xoay người liền đi, căn bản không nhìn đến đám người quỳ trên đất, Tích quản gia cùng tất cả hạ nhân trong vương phủ đều ngửng đầu lên, hoá đá nhìn hai người đã đi xa, sau đó ánh mắt của mọi người đều nhìn Tích quản gia, đang mặt xám như tro. Vậy phải làm sao bây giờ?

Tích quản gia sắc mặt cũng không tốt hơn người khác bao nhiêu, nhìn thân thể yểu điệu mãnh khảnh kia, từ từ biến mất ở trong đôi mắt, hắn hữu khí vô lực mở miệng: Đi, tất cả mọi người cùng quỳ trong đại sảnh Vương Phủ , chờ Gia xử phạt. Hắn ra lệnh một tiếng, mọi người trong vương phủ tất cả đều đến quỳ trong đại sảnh phía trước, chờ Vương gia xử phạt. Trong Liên viện, Phượng Lan Dạ nghiên người tựa đầu vào một bên giường êm trong khách sảnh đọc sách, tư thế tuỳ ý thản nhiên, một đầu tóc đen xoả tung, choàng ở trên vai, mỹ lệ mà u nhã, càng toả ra ánh sáng xinh đẹp.

Hoa Ngạc thỉnh thoảng đi vào bẩm báo: Vương Phi, hạ nhân trong vương phủ vẫn còn quỳ ở đại sảnh. Còn quỳ sao. Phượng Lan Dạ không để ý lắm mở miệng, quay đầu quét mắt nhìn con vẹt Ngân ca đang đứng ở góc phòng, Ngân ca hiếm khi được an tĩnh vậy, nọ rụt cái đầu nhỏ lại sợ hãi nhìn nữ nhân này, có chút bộ dạng mê hoặc, trước tới nay nó rất dễ dụ dỗ người ta a, tại sao nữ nhân xinh đẹp này lại lạnh lùng như thế, cũng không mắc mưu nó nữa, cho nên trong lúc nhất thời cánh cũng không dám vỗ.

Chủ tử, nếu như Vương gia tức giận? Hoa Ngạc có chút lo lắng, sợ Vương gia một khi tức giận, sẽ thương tổn đến chủ tử. Phượng Lan Dạ híp mắt lại, không để ý lắm, hắn tức giận sao? Vậy hãy để cho nàng nhìn xem hắn có tư cách gì tức giận, ngày đại hôn để cho nàng cùng con gà trống bái đường, đã làm nàng mất mặt lớn như vậy, hiện tại nàng bất quá chỉ nấu con vẹt của hắn, không đúng, chỉ đe dọa hắn, chẳng lẽ muốn giết nàng sao, hơn nữa nam nhân này là đồng tính đoạn tụ, mình còn là bia đở đạn cho hắn.

Buổi tối, khi Tề vương trở về phủ, đối mặt với một phòng khách toàn là hạ nhân, mà tất cả đều kinh hãi đảm chiến, sắc mặt trắng bệch chỉ chờ chực Vương gia xử phạt. Nhưng Nam Cung Diệp cũng không có xử phạt bất kỳ hạ nhân nào, hắn nhíu mài không quan tâm lắm nói: Không có việc gì làm sao? Đi xuống đi. Mọi người cho là mình nghe lầm, hai mặt nhìn nhau, Vương gia không tức giận, không tức giận, đó là Ngân ca hắn thích nhất a, làm sao lại như không có chuyện gì xảy ra thế?

Cuối cùng Tích quản gia cẩn thận từng li từng tí mở miệng: Vương gia, Vương Phi nói đem Ngân ca nấu súp uống. Đôi lông mày hẹp dài của Nam Cung Diệp nhướng lên, con ngươi nheo lại thâm thúy u ám thần bí khó lường, nhưng lại vô cùng tuyệt đẹp, tựa như màu đen của loại bảo thạch chói mắt nhất, quanh thân nội liễm u ám, tiếng nói từ tính chậm rãi vang lên. Đứng lên đi, Diệp Linh, đi nói cho Vương Phi biết, Bổn vương đem Ngân ca tặng cho nàng, nói nàng hảo hảo chiếu cố nó.

a? Mọi người sắc mặt sửng sốt, Vương gia nói lời này là có ý gì? Mà ngửng đầu lên lần nữa thì chỉ nhìn thấy trước cửa phòng, màu trắng xiêm y thật giống như mây trôi phiêu dạt đi. Mọi người rốt cục cũng hồi phục tinh thần lại, ý của Vương gia là Vương Phi căn bản không có giết con chim anh vũ kia, nhưng mà kinh hãi nhất chính là Vương gia nói đem Ngân ca đưa cho Tiểu Vương phi, có thể thấy được Vương gia rất yêu Tiểu Vương phi .

Tích quản gia chỉ huy mọi người bò dậy, người người thân thể mềm nhũng, đi đứng vô lực, nhưng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, má ơi, tìm được đường sống trong chỗ chết rồi a, quanh thân họ mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, rõ ràng đã vào đông, nhưng trên người lại như có lửa. Tích quản gia phân phó Diệp Linh: Còn không trở về bẩm bào cho Tiểu Vương phi, Vương gia đã nói, đem Ngân ca tặng cho Vương Phi. Dạ Diệp linh cùng Diệp khanh hai người dẫn theo mấy nha đầu hầu hạ bên trong Liên viện, một đường trở về viện.

Phượng Lan Dạ nghe Diệp Linh bẩm báo, lập tức mặt đen thui, cắn răng. Xem ra nàng lần này lại thua nữa, tên Nam Cung Diệp kia lại đoán được nàng không có hạ quyết tâm giết Ngân ca, lại còn muốn đem Ngân ca tặng cho nàng, bực quá, thật muốn lập tức đem con chim hư này đi nấu cho rồi. Ngân ca vừa nhìn nhiều người trong nhà, liền miệng lưỡi, tựa hồ đã quên sợ.

Gia tới, Gia tới. Hù dọa mấy người trong nhà hoảng hốt, ngơ ngác nhìn quanh, mới phát hiện là Ngân ca gọi bậy bạ, mặc dù có chút buồn bực, nhưng mọi người đều thích con chim này nên không trách, chỉ có Phượng Lan Dạ vẻ mặt tức giận, quay đầu lại chỉ vào con chim phá phách kia cảnh cáo: Thử kêu một tiếng nữa xem, nhìn xem ta có độc chết ngươi không. Ngân ca liền lập tức sợ ác nữ nhân này, rụt cổ, không nói một lời, cho đến khi Phượng Lan Dạ đi ra ngoài, nó mới thở phào nhẹ nhõm kêu lên, khoan khoái vô cùng: Đi, đi.

Diệp Linh Diệp Khanh cùng Hoa Ngạc và mấy tiểu nha đầu cười mở miệng: Ngươi thật thực dụng a. . . . . . Ừ, Vương gia đem Ngân ca tặng cho Tiểu Vương phi rồi, chúng ta cần phải tỉ mỉ một chút, chia nhau ra chăm sóc nó. đúng.

Mấy người vừa nói chuyện, vừa có người đi đến chăm sóc Ngân ca, có người đi hầu hạ Tiểu Vương phi, mà Ngân ca không biết có phải bị đè nén quá lâu hay không, mà vẫn không ngừng gọi: Đi, đi. Phượng Lan Dạ ngồi ở dưới đèn, híp con ngươi lại, Nam Cung Diệp này thật không phải là một nhân vật đơn giản, chuyện gì cũng nhìn thấu như vậy, xem ra chính là nhân vật khó dây dưa, mình trong lúc nhất thời thật đúng là không có biện pháp đối phó hắn, tốt, chuyện này thật nâng lên hứng thú của nàng, tựa hồ từ lúc hắn và nàng giao thủ đến bây giờ, nàng cũng chưa lần nào thắng, chẳng lẽ vẫn bị ăn thiệt thòi hoài? Phượng Lan Dạ đang muốn nghĩ nhập thần, thì Hoa Ngạc vẻ mặt tươi cười nhẹ nhàng đi tới . chủ tử, Ngân ca rất là khôn a?

Đừng nhắc tới con chim hư đó Phượng Lan Dạ tức giận kêu lên, mới vừa rồi nàng vẫn nghe được tiếng kêu của nó, đi đi, thấy nàng đi mà cao hứng thành như vậy, con chim chết, thật muốn nấu nó cho rồi. Hoa Ngạc mím môi cười, biết chủ tử lần này đã tính sai, đang rất buồn bực, nên không nói gì nữa, bỗng nhiên ngoài cửa sổ vang lên tiếng động, hai người đồng thời nhìn qua, không gió mà cửa sổ tự động khép mở, sau đó một trận kình phong phóng qua, một cành phi tiêu từ bên ngoài bắn thẳng vào, dính trên vách tường. Bên ngoài viện có tiếng vang, còn có thêm tiếng gào.

Phượng Lan Dạ nhanh chóng bảo Hoa Ngạc đem phi tiêu nhổ xuống , trên phi tiêu thượng có gắn một tờ giấy. Nguyên lai là người Sở Vương phủ, tất nhiên là Sở Vương Nam Cung Liệt dặn dò nàng phải chú ý hướng đi của Tề vương, xem một chút Tề vương có giấu diếm thế lực nào hay không, hắn có phải có dị tâm không? Phượng Lan Dạ nhìn chằm chằm trang giấy trên bàn, nhíu mày, quanh thân lạnh lẻo, nghĩ đến Sở Vương Nam Cung Liệt, nàng liền thấy hết sức chán ghét người nam nhân như vậy, vì hoàng quyền, ngay cả nữ nhân cũng lợi dụng, nếu không phải hắn từng một lần cứu nàng, nàng tuyệt đối sẽ không cùng người nam nhân này qua lại chút nào.

Bất quá trước mắt hắn muốn nàng làm gian tế cho Sở Vương phủ tới điều tra bí mật của Nam Cung Diệp, nàng thật phải làm như vậy sao? Thật ra thì nàng biết Nam Cung Diệp có nhiều chuyện cũng không gạt nàng, nhất là chuyện hắn phái thủ hạ bảo vệ nàng, mà tên thủ hạ kia thân thủ hết sức lợi hại, chỉ bằng vào điểm này, có suy đoán ra Nam Cung Diệp không có giống như bề ngoài nhìn thấy, sau lưng của hắn nhất định có cất dấu bí mật gì đó? Mấu chốt là nàng thật phải làm như vậy sao? Nhưng nếu không ra tay, nàng phải trả ân tình của Sở Vương Nam Cung Liệt như thế nào. Phượng Lan Dạ lâm vào thế khó xử, đưa tay đốt tờ giấy kia, sau đó phân phó Hoa Ngạc mang phi tiêu cất vào.

Lúc này ngoài phòng có người bẩm báo: Vương Phi, trong vương phủ có thích khách xông vào, xin hỏi Vương Phi có sao không? Hoa Ngạc lập tức nhướng mài: Không có chuyện gì, các ngươi đi xuống đi Dạ

Phía ngoài Vương Phủ thị vệ đã đi đến nơi khác để tuần tra. Trong phủ động tĩnh, rất nhanh được trình diện đến Tuyển viện. Nam Cung Diệp nhíu mài, vẻ mặt u ám, lệ khí trải rộng, cho dù lạnh lẻo bao phủ quanh thân, nhưng mà trên dung nhan lại phát ra cổ anh khí, và mị lực phi phàm, bàn tay thon dài nhẹ gõ lên bàn, phát ra tiếng cọc cọc.

Thiên Bột Thần đứng ở bên trong thư phòng, cung kính bẩm báo: Thuộc hạ không có lập tức bắt hắn, vì sợ hắn phát hiện thực lực Tề vương phủ, chẳng qua là đuổi theo hắn, thì phát hiện hắn vào Sở Vương phủ, hẳn là người của Sở Vương phủ . Nguyệt cẩn lập tức bước lên trước một bước, bình tĩnh mở miệng: Người nọ không giống như muốn giết người, chắc là tới liên lạc cùng Tiểu Vương phi , Vương gia, chẳng lẽ Tiểu Vương phi là người của Sở Vương? Sở Vương?

Nam Cung Diệp trên gương mặt vẫn uyển nhược mỹ ngọc, không có mảy may xao động, chẳng qua ánh mắt sâu không lường được bắn ánh sáng lạnh ra bốn phía, khóe môi vẽ ra nụ cười âm u xinh đẹp. Không nghĩ tới Sở Vương lại nổi lên chủ ý động đến Lan Dạ, nhưng Lan Dạ thật sự là người của Sở Vương sao? Hắn biết tiểu nha đầu này không phải là người dễ dàng khuất phục kẻ khác, vì sao lại chịu để Sở Vương lợi dụng, trong chuyện này có phải có điều hắn không biết hay không, xem ra hắn cần phải hảo hảo điều tra thêm.

Nam Cung Diệp phất tay trầm giọng: Chớ kinh động đến Sở người Vương phủ, mặt khác chuyện này cũng đừng làm cho Vương Phi biết Dạ, Vương gia. đi xuống đi.

Nam Cung Diệp phất tay cho người lui xuống, còn lại một mình ngồi đợi ở bên trong thư phòng, vẻ mặt trầm tĩnh tóc đen xinh đẹp, nhẹ bay trong gió, mềm mại như ánh trăng. Trên trực giác hắn vẫn tin tưởng Lan Dạ , tiểu nha đầu này trên người bản tính ngông nghênh là trời sinh, chẳng lẽ nàng có nhược điểm gì nằm ở trong tay Nam Cung Liệt, ngày đó nàng tựa hồ là do Nam Cung Liệt mang về. Bên trong thư phòng ánh đèn nhợt nhạt vẫn kéo dài, nhưng đêm vẫn chưa hết.

Năm mới buông xuống, cả An Giáng thành một mảnh náo nhiệt, mọi người đều bề bộn , các gia đình chia làm thành nhóm để thu mua hàng tết, đi xuyên qua đám người đứng xếp thành hàng, chật chội mà náo nhiệt. Tề vương phủ lúc trước bởi vì Vương gia đại hôn, cho nên đã dọn dẹp cả tòa phủ đệ, rửa sạch các loại chén bát, đệm chăn rèm cửa sổ chờ cũng được giặt sạch, khắp nơi đều là rực rỡ hẳn lên, hiện tại cũng không cần phải nữa vẩy nước quét nhà nữa, mà chỉ cần thu mua một chút hàng tết là được rồi, nên bên trong phủ hạ nhân cũng rất thanh nhàn. Gần đến những ngày cuối năm, Tích quản gia đã đem sổ sách thu chi trong một năm mà các nơi trình lên, đưa đến bên trong Liên viện.

Tề vương khi còn bé liền bị Phong vương, trong tay đất đai cửa hàng rất nhiều, tiền mướn nhân công, chi phí buôn bán... đã có chuyên gia quản lý, còn có mấy chục cửa hàng đang lúc mở rộng, đều có người xử lý. Năm trước cũng là Tích quản gia xem xét phê duyệt, năm nay Tích quản gia sau khi sửa sang xong, dựa theo lệ cũ của các phủ liền giao vào tay nữ chủ nhân Vương Phủ, để cho Phượng Lan Dạ xem xét. Bên trong Liên viện, Phượng Lan Dạ nhìn một đống sổ sách trên bàn, liền thấy đầu váng mắt hoa, mà hết lần này tới lần khác Ngân ca kia vừa nhìn thấy thế nó có chút hả hê kêu.

Làm việc Làm việc, Gia tới, Gia tới. Phượng Lan Dạ mặt đen lại, thật muốn một quyền đánh chết con chim này, mà con chim kia đại khái nhìn ra nàng không có gì nguy hiểm, cho nên hiện tại nó không sợ nàng. Cứ đặt ở đây, một tí nữa ta sẽ xem.

Phượng Lan Dạ phất tay, Tích Đan liền lui xuống, hiếm khi được nhìn thấy sắc mặt Tiểu Vương phi khó coi, trong lòng không khỏi trộm vui vẻ một lát, bất quá cũng không dám để lộ ra ở trên mặt, nếu không chỉ có tự mình chuốc lấy khổ. Trong khách sãnh, Diệp Linh cùng Diệp Khanh chờ cho mấy tiểu nha đầu đem sổ sách sửa sang lại tốt, sắp đặt chỉnh tề, liền mang con chim kia ra ngoài. Mà Ngân ca cùng mấy tiểu nha đầu này ở chung một chỗ, cũng học được rất nhiều lời nói để khen ngợi nữ nhân, lúc này, Diệp Linh trêu chọc một cái, nó lập tức cao hứng kêu lên.

Vương Phi thật xinh đẹp a, Vương Phi thật xinh đẹp a. Phượng Lan Dạ trong lòng vốn đang buồn bực, nghe thế không khỏi dễ chịu một chút, trợn mắt nhìn Ngân ca một cái, phun cho nó một ngụm: Cũng biết lắm lời. Ngân ca càng gọi đến vui vẻ: Tiểu Vương phi thật xinh đẹp, Gia tới, Gia tới.

Người trong phòng đều bị chọc cười, con chim này thật là thú vị, Phượng Lan Dạ cũng cười, nên trong phòng liền ấm áp rất nhiều. Phượng Lan Dạ cũng không đi xem sổ sách trên bàn, mà đứng lên cùng mấy tiểu nha đầu trêu chọc Ngân ca, dạy Ngân ca mắng người. Gia là tên khốn kiếp, Gia là tên khốn kiếp.

Nàng dạy Ngân ca mắng Nam Cung Diệp, làm phía sau hoàn toàn yên tĩnh, mấy tiểu nha đầu cũng không dám nói gì, nhưng Ngân ca lại rất có linh tính, loạng choạng cái đầu nhỏ, lại không mắng gì, nó thấy Phượng Lan Dạ trừng mình, liền lập tức giơ chân: Gia, cứu mạng a, Gia cứu mạng a. . . . . . Phượng Lan Dạ vừa bực mình vừa buồn cười, thật là người sao thì nuôi chim tánh tình đó. Trong phòng mấy người thấy Vương Phi cũng không giận, liền nở nụ cười, lúc này Tích quản gia đã quay lại, cung kính mở miệng: Vương Phi, có khách tới chơi?

Người nào a? Phượng Lan Dạ một cái tay đang ở giữa không trung, nàng vốn là định gõ đầu Ngân ca một cái, vừa nghe lời nói của Tích quản gia liền dừng lại động tác, nhìn sang, lấy làm kỳ lạ ở nơi này, nàng nào có khách nhân gì, trừ Vụ Tiễn, nhưng Vụ Tiễn không thể nào tới đây thăm nàng, hôm qua nàng ấy vừa mới tân hôn thôi. Bẩm Vương Phi, là Tam hoàng tử phi.

Trầm Vân TinhPhượng Lan Dạ cũng ngây ngẩn cả người, trong đầu hiện lên hình ảnh Tam hoàng tử phi Trầm Vân Tinh, Trầm Vân Tinh chính là đệ nhất mỹ nữ An Giáng thành, người này rất tâm khí ngạo, trong mắt không chứa bất luận kẻ nào, giờ phút này lại đến đủ Vương Phủ, nàng không nhớ rõ mình và nàng ta có cái gì thân thiết, ngược lại lúc trước tiến cung tạ ơn, vẫn còn chế ngạo nàng mà, bây giờ lại tới cửa bái phỏng, không biết ý muốn như thế nào? Phượng Lan Dạ một phen suy đoán, cũng nghĩ không ra mục đích trong đó, liền phất phất tay: Ta biết rồi, ngươi cho người mang nàng dẫn tới chính sảnh Vương Phủ dùng trà đi, ta sẽ qua đó liền Dạ, Vương Phi.

Tích quản gia liền lui xuống, Phượng Lan Dạ thu tay lại không đùa với Ngân ca nữa, bên cạnh nàng Hoa Ngạc cùng Diệp Linh hai người lập tức khinh thường mở miệng. Tiểu Vương phi, kia Trầm Vân Tinh kia nhất định không có lòng tốt, người biết không? Lúc trước nô tỳ nhìn thấy nàng cứ ngó chừng chừng Vương gia, giống như một con hồ ly vậy, bây giờ lại còn trực tiếp chạy đến Vương Phủ. đúng vậy a, nàng nhất định là muốn gặp Vương gia, cho nên mới phải chạy tới đây.

Diệp Linh cùng Hoa Ngạc nói lời này cũng nhắc nhở Phượng Lan Dạ, quả thật , lúc trước Trầm Vân Tinh khi nhìn thấy Nam Cung Diệp, thì ánh mắt cứ dính vào trên người Nam Cung Diệp, kẻ có mắt đều nhìn ra, chẳng qua thân phận của nàng ta là Tam hoàng tử phi, Nam Cung Diệp là Thất hoàng tử, nếu làm thế thì thân phận quẳng ở nơi nào chứ, mà Trầm Vân Tinh chẳng lẽ ngu xuẩn đến mức không biết liêm sỉ sao, trực tiếp chạy lên cửa tìm người, có thể sao? Phượng Lan Dạ nghĩ tới đây, thân thể liền quay người đi ra ngoài. Hoa Ngạc cùng Diệp Linh hai người đi theo nàng, vẻ mặt oán giận. Vương Phi, nếu không cứ để cho Tích quản gia đem nàng đuổi đi đi.

Phượng Lan Dạ trợn mắt nhìn hai nha đầu một cái, người tới là khách, dù có ý nghĩ đó đi nữa, thì hiện tại thân phận của nàng ta là Tam hoàng tử phi, có thể nào tùy tiện đuổi người ta đâu? Một nhóm mấy người rời đi Liên viện, xuyên qua đình cầu nhắm phía trước Vương Phủ đi tới. Mặt trước của Tề vương phủ có một loạt có năm chủ phòng, đại khí xa hoa, bốn phía trồng rất nhiều danh hoa, nên không mất đi nhã trí.

Bên ngoài hành lang đứng thẳng mấy tên hạ nhân, vừa nhìn thấy Phượng Lan Dạ đi tới, vội dàng quỳ gối cung kính kêu một tiếng: Tham kiến Vương Phi. Phượng Lan Dạ gật đầu: Đứng lên đi. Sau đó dẫn hai nô tỳ Hoa Ngạc - Diệp linh đi vào, chỉ thấy trong chính sảnh, có một người đang ngồi ngay ngắn, giờ phút này tựa hồ có chút khẩn trương, hai tay cứ nắm chặc khăn gấm mà vặn, bất an nhìn quanh mọi nơi, vừa nhìn thấy Phượng Lan Dạ từ ngoài cửa đi tới, trên mặt lộ ra nụ cười mỵ người .

Thất hoàng muội, tỷ tỷ mạo muội tới quấy rầy ngươi, sẽ không trách móc chứ. Giọng nói rất là mềm nhẹ uyển chuyển, làm người ta nghe thấy muốn thương, người đẹp hơn nữa nói chuyện lại nhẹ giọng nhẹ lời, không biết mang theo bao nhiêu là quyến rũ. Phượng Lan Dạ sắc mặt vẫn không đổi sắc, bất quá phía sau Hoa Ngạc cùng Diệp linh trực tiếp mắt trợn trắng, hai người thấy muốn ói, còn có nữ nhân không biết xấu hổ như vậy sao? Lần trước ở Mai linh điện còn khi dễ chủ tử các nàng, bây giờ lại có mặt mũi tới xưng tỷ gọi muội , nữ nhân này không biết xấu hổ mà.

Tam Hoàng tẩu khách khí, mời ngồi, Lan Dạ gánh chịu không nổi như vậy. Muốn giả bộ phải không? Thì mọi người cùng nhau giả bộ đi, nàng cũng muốn xem một chút ngươi có thể chống được đến lúc nào. Phượng Lan Dạ Tâm trong lòng cười lạnh, đã có chút ít hiểu, nữ nhân này xem ra quả thật nhìn trúng Nam Cung Diệp, bất quá Nam Cung Diệp mặc dù có bề ngoài hời hợt tuấn mỹ, nhưng nội tâm của hắn thì âm tàn Thị Huyết vô cùng.

Phượng Lan Dạ ngồi vào vị trí chủ vị, Hoa Ngạc cùng Diệp linh hai tỳ nữ một trái một phải đứng ở phía sau của nàng, nhìn Trầm Vân Tinh mang bộ dạng thèm thuồng mê đắm đối diện vời chủ tớ ba người các nàng. Không biết Tam Hoàng tẩu hôm nay đến đủ Vương Phủ có gì không? Phượng Lan Dạ bất động thanh sắc mở miệng, bên dưới Trầm Vân Tinh che giấu vẻ ghen tỵ nơi đáy mắt, mới vừa rồi nàng đã đánh giá Tề vương phủ, so với Nam Cung phủ các nàng thì xa hoa nhiều lắm, hơn nữa nơi này có rất nhiều đồ vật được ngự tứ (vua ban), xem ra Thất hoàng tử rất được hoàng thượng cưng chìu, quả nhiên không phải giả, mà với bộ dạng đầu gỗ của Nam Cung Tiếp, cả ngày chỉ biết đánh đàn, thì có cái rắm mà dùng.

Trầm Vân Tinh một phen phỉ nhổ trong bụng, nhưng khi ngửng đầu lên, thì nụ cười trên mặt càng thêm ôn nhu, thiên kiều bá mị. Phượng Lan Dạ nhìn đánh giá nàng, đồng thời phải khen ngợi một tiếng, nữ nhân này quả thật rất đẹp, thiên sinh lệ chất, dáng vẻ thướt tha mềm mại, cùng Tề vương Nam Cung Diệp thật đúng là một đôi trời đất tạo nên, bất quá ai bảo nàng ta không có cái phúc phận này chứ, ông trời lại để cho mình gả vào Tề vương phủ. Lần trước Tam Hoàng tẩu mạo phạm muội muội, cho nên hôm nay tới cửa, muốn cùng muội muội nói tiếng xin lỗi

Trầm Vân Tinh thanh âm mềm nhẹ mượt mà, thật giống như mưa bụi rơi trên mặt hồ nước, uyển chuyển trong sạch. Phượng Lan Dạ nhìn bộ dạng dối trá của nàng, thật là có chút ít phiền chán, bất quá không đưa tay đánh khuôn mặt người tươi cười, nàng cũng muốn xem một chút, nữ nhân này có thể giả bộ tới khi nào, giật khóe môi một cái, nhàn nhạt tiếp lời: Tam Hoàng tẩu thật là có lòng. Nói xong liền cúi đầu uống trà, cũng không nói một câu nào nữa.

Trong lúc nhất thời bên trong phòng khách yên tĩnh không tiếng động, Trầm Vân Tinh cũng cúi đầu uống trà, từ từ suy nghĩ nên lựa lời nói tiếp như thế nào. Kể từ khi ở Mai Linh điện gặp mặt Nam Cung Diệp một cái, lòng của nàng như nai con nhảy loạn, rất muốn nhìn thấy hắn lần nữa, mặc dù biết thân phận của mình không thích hợp, nhưng nàng mới chính là nữ nhân cùng nam nhân kia có bề ngoài xứng đôi nhất, ông trời tại sao lại đối đãi nàng như thế, ý nghĩ này vẫn quanh quẩn ở trong đầu Trầm Vân Tinh. Cho nên hôm nay nàng liền tới đây, lấy cớ bái phỏng Phượng Lan Dạ, kì thực người nàng muốn gặp là Nam Cung Diệp, chẳng qua là có thể nhìn thấy hắn hay không, quả thật cơ hội rất mong manh, nhưng nàng thật rất muốn trông thấy hắn.

Trầm Vân Tinh suy nghĩ trước sau, cuối cùng tựa như tùy ý quay đầu nhìn một chút, sau đó nhu thuận uyển chuyển mở miệng: Thất hoàng đệ không có ở trong phủ sao? Phượng Lan Dạ khóe môi giật giật, xem ra nữ nhân này thật đúng như phỏng đoán của Hoa Ngạc cùng Diệp linh, là tới gặp Nam Cung Diệp, cũng quá không biết liêm sỉ đi, làm chị dâu mà công khai dò xét em chồng xinh đẹp, thật không biết nên dùng lời gì để nói nàng ta, càng không biết khi Nam Cung Diệp hiểu tâm ý nữ nhân này thì nghĩ gì, nhưng hắn đồng tính mà, ánh mắt của Phượng Lan Dạ hiện lên sự giảo hoạt, liền nhếch môi nở nụ cười yếu ớt. Tam Hoàng tẩu muốn gặp Vương gia sao?

Tiếng nói của nàng vừa dứt, Trầm Vân Tinh há mồm muốn phản bác, nhưng nói ra lại sợ Phượng Lan Dạ dừng lại, nên cuối cùng phải mang bộ dạng không nói thành lời, Phượng Lan Dạ mặc kệ nữ nhân này, quay ra cửa ngoài phân phó: Tích quản gia, . Đi mời Vương gia tới đây, nói Tam Hoàng tẩu tới thăm hắn. Bên trong chính sảnh, Diệp linh cùng Hoa Ngạc trừng mắt giận đến lông tóc dựng cả lên, nào có ai như thế, biết rõ nữ nhân khác đến dò xét phu quân của mình, lại vẫn hào phóng đem phu quân gọi ra cho người ta nhìn nữa. Bên ngoài phòng, Tích quản gia cùng hạ nhân Tề vương phủ nghe thấy vậy, cũng có vẻ mặt khó hiểu, Tam Hoàng phi này đến đây thì nên thăm Vương Phi bọn họ, làm sao lại trở thành thăm Vương gia bọn họ rồi.

Bất quá làm nô tài tự nhiên không dám hỏi tới chuyện của các chủ tử , Tích quản gia liền lĩnh mạng tự mình đi Tuyển viện bẩm báo Vương gia. Lúc này ở chính sảnh, sắc mặt của Trầm Vân Tinh có chút ẩn thầm, liền mượn cơ hội bưng chén trà, để che dấu toan tính của mình, Phượng Lan Dạ cái tiểu nha đầu này, nói như vậy, không phải là làm cho nàng khó xử hay sao? Nhưng bây giờ cũng không còn biện pháp nói cái gì nữa. Ừ nếu đã đến mức này có thể nhìn thấy Nam Cung Diệp, tưởng tượng phong tư của hắn, trong mắt Trầm Vân Tinh hiện lên một tia mừng rỡ, làm cho sự buồn bực kia bị đè ép đi xuống. Chính sảnh hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có thanh âm uống trà, không có thêm động tĩnh nào khác nữa.

Phượng Lan Dạ cũng lười mở miệng nói chuyện, người ta đã không phải đến gặp nàng, thì cần gì tự làm mình mất mặt đâu, huống chi nàng cũng lười để ý tới nữ nhân này. Lớn lên tuy rất xinh đẹp, nhưng đầu óc lại có chút không bình thường. Phía sau nàng Hoa Ngạc cùng Diệp linh vẻ mặt không vui, khuôn mặt âm u , so sánh với Phượng Lan Dạ là chủ tử còn hung dữ hơn.

Rất nhanh ngoài cửa truyền đến giọng nói, thanh âm kính cẩn của hạ nhân Tề vương phủ vang lên: Tham kiến Vương gia Tề vương Nam Cung Diệp giọng nói lãnh mị từ tính vang lên: Vương Phi đâu? Nam Cung Diệp mặc một bộ cẩm bào màu trắng, bao quanh thân thể cao ráo hắn, một đầu tóc đen chỉ dùng bạch ngọc trâm cố định lại, hắn giờ phút này gợi cảm tuỳ tính, tản mát ra ánh sáng như ngọc, lửng thững đi vào chính sảnh, thật giống như phật quang phổ chiếu ở bên trong, đại sảnh, thoáng cái đã hút hết ánh mắt của mọi người.

Phượng Lan Dạ trông đi qua, nam nhân này bất kể là khi nào cũng là mục tiêu hấp dẫn mắt người ta nhất, đáng tiếc hắn một bộ dạng bề ngoài tốt như vậy, mà lại đồng tính, nếu để cho người biết rõ chân tướng, không biết có bao nhiêu thiếu nữ thất vọng trong lòng a. Nam Cung Diệp nhướng hàng lông mày hẹp dài lên, ánh mắt sáng quắc nhìn về Phượng Lan Dạ, không biết tiểu nha đầu này lại chơi trò gì, nếu không phải muốn nhìn một chút xem nàng dỡ trò gì, hắn căn bản sẽ không tới đây? Mà hắn từ đầu tới đuôi cũng không để ý đến người ngồi ở trong chính sảnh - Trầm Vân Tinh.

Trầm Vân Tinh thì ngược lại kể từ khi Nam Cung Diệp bước vào đại sảnh, đôi mắt đẹp không có dời khỏi hắn, người nam nhân này bất kể là khi nào nhìn qua cũng đều hoàn mỹ như thế, con người toàn vẹn như trích tiên vậy, thì nên xứng với một mỹ nhân như nàng, tuấn nam mỹ nữ, mới là một đôi trời đất tạo nên, nhưng ông trời tại sao lại an bài như thế, để cho hắn cưới một nữ nhân bé xíu như thế, rồi lại an bài nàng gả cho một nam nhân đầu gỗ không có chút tình thú nào. Trầm Vân Tinh ở trong lòng oán hận, mắt thấy Nam Cung Diệp từ đầu tới đuôi cũng không có nhìn mình, trong lòng không khỏi thất vọng, hai tay xoay xoay khăn gấm, sắp nát cả cái khăn. Hai nha đầu Hoa Ngạc cùng Diệp linh nhìn thấy vậy, cảm thấy rất sảng khoái hơn rồi, nên khóe miệng nhếch lên rất lớn, Vương gia nhà các nàng nhà quả là có khí phách có mị lực.

Bất quá nói thật ra , Vương gia lớn lên quá tuấn rồi, cho tới bây giờ còn chưa có nhìn thấy người nam nhân nào so với hắn tuấn tú hơn. Bên trong phòng khách, mọi người tâm tư đều khác nhau, mà Nam Cung Diệp đâu biết được điều này, nên đi tới trước mặt Phượng Lan Dạ, nhàn nhạt nhướng mài, thanh âm từ tính vang lên:Vương Phi có chuyện gì sao? Không phải là ta có việc, là Tam Hoàng tẩu tới đây thăm ngươi.

Phượng Lan Dạ nhợt nhạt cười, nhìn qua cực kỳ dịu dàng tú ngoại tuệ trung, con ngươi của Nam Cung Diệp trong nháy mắt trầm xuống khôn cùng, hắn chậm rãi xoay người, cả người lạnh lẽo băng hàn, mặc dù vẫn tuấn mỹ tuyệt luân như cũ nhưng giở tay nhấc chân lại mang theo vẻ lãnh tình khiếp người, mâu quang sâu không lường được bắn thẳng về phía Trầm Vân Tinh ở đối diện. Nguyên lai là Tam Hoàng tẩu giá lâm Tề vương phủ, thất kính thất kính Hoàn toàn là những lời khách sáo, trên khuôn mặt xinh đẹp như quan ngọc hoàn toàn không có một chút gợn sóng nào.

Trầm Vân Tinh lòng không khỏi trầm xuống, nàng tự hào là đệ nhất mỹ nữ An Giáng thành, luôn luôn tâm cao khí ngạo, nhưng mà giờ phút này nàng ở trong mắt nam tử uyển nhược thiên thần kia, xem như là hạt bụi bặm bé nhỏ không đáng kể, không, không phải là bụi bặm, mà là một làn sương, thoáng cái hóa thành hư ảo, mấy ngày nay nguồn an ủi duy nhất của mình rốt cục đã tan thành mây khói. Nàng cho là ngày đó có nhiều người, hắn mới không có chú ý tới mình, cứ tự an ủi mình như vậy, trong lòng mới dễ chịu một chút. Nàng An Giáng thành đệ nhất mỹ nhân, làm sao lại hấp dẫn không được nam nhân chứ, cho nên hắn nhất định là không thấy nàng, không có chú ý đến, nếu như hắn thấy được nàng, chú ý tới nàng, nhất định sẽ bị nàng hấp dẫn .

Nhưng mà hôm nay nhìn thẳng như vậy, nàng ở trong mắt của hắn cái gì cũng không phải, về điểm nhận thức này nàng vẫn biết được. Bởi vì hắn lạnh lùng không nhìn, lòng của nàng đã trầm xuống, Như rơi vào vực sâu hàn đầm, không thở nổi, sự tuyệt vọng khôn cùng cứ kéo dài, đôi môi nhu động thật lâu, cuối cùng không nói ra lời được, chỉ lâm vào ngơ ngác ngắm nhìn hắn. Trong mắt Nam Cung Diệp nhuộm lên một tia không vui, xoay người đến bên cạnh Phượng Lan Dạ ngồi xuống.

Phía sau, Trầm Vân Tinh cuối cùng cũng khôi phục bình tĩnh, sắc mặt có chút tái nhợt, đã không còn vẻ quyến rũ kiều diễm lúc trước, giờ phút này vẻ mặt nàng ảm nhiên, vô lực cười cười: Thất hoàng đệ tại sao không đi Nam Cung phủ làm khách, Tam hoàng huynh ngươi luôn nhắc tới ngươi. Làm phiền Tam hoàng huynh bận tâm. Thế nhân đều biết Tề vương Nam Cung Diệp tính cách quái gở, cá tính lạnh lùng, nhưng mà khi đối mặt với hắn, mới hiểu rõ hắn là lạnh lùng vô tình đến cở nào, trong ánh mắt nhìn người của hắn, thật giống như cất dấu một thanh đao sắc bén, không có một chút lưu tình nào, ngược lại làm cho người ta thương tích đầy mình, mâu quang của hắn như vậy nói rõ cho người ta biết, mình không vui đến cở nào.

Giờ phút này khi Trầm Vân Tinh có cảm nhận này, nàng chỉ muốn chạy trối chết. Bởi vì suy nghĩ thế, cho nên thân thể cũng tự nhiên phản ứng theo, nhanh chóng đứng lên, nhìn Phượng Lan Dạ: Muội muội nếu có rãnh rỗi thì đi Nam Cung phủ làm khách, tỷ tỷ hôm nay xin được cáo lui trước. Được, mà Tam Hoàng tẩu không ngồi một lát nữa sao, không phải muốn Vương gia đến sao? Ở lại trò chuyện đi.

Phượng Lan Dạ mang vẻ mặt quan tâm, nhưng lại làm cho người biết nha đầu này cũng không phải là ngồi không, Trầm Vân Tinh nào dám ngồi thêm nữa, liền liên tục lắc đầu: Tam Hoàng tẩu ngày hôm nay thân thể không được thoải mái, ngày khác sẽ lại đến thăm muội muội. Nàng nói xong liền vội vàng đi ra bên ngoài, Phượng Lan Dạ cao giọng kêu lên: Tích quản gia, đưa Tam Hoàng tẩu đi ra ngoài . dạ, Vương Phi.

Tích Đan cao giọng đáp lời, dẫn người đưa Tam hoàng tử phi rời đi, nghĩ đến Tam hoàng tử phi lúc đến cảnh xuân đầy mặt, xinh đẹp như hoa, mà bây giờ bỏ chạy với sắc mặt trắng bệch, kinh người như vậy, Vương gia cùng Vương Phi cũng không còn làm cái gì nàng ta a. Trong đại sảnh, an tĩnh lại, Nam Cung Diệp nheo mắt lại quét về phía Phượng Lan Dạ bên cạnh, áp lực vô hình tràn ngập trong sãnh đường. Hoa Ngạc cùng Diệp linh lập tức thông minh cúi người: Nô tỳ xin được cáo lui trước.

Hai người liền vung tay lên dẫn đám người bên trong phòng khách lui ra ngoài. Trong đại sảnh an tĩnh không tiếng động, Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ hai người, song đồng đụng nhau toé lửa, va chạm vang trời một phen, cuối cùng Nam Cung Diệp không ẩn nhẫn nữa mở miệng. Vương Phi đang làm cái trò gì?

Ta làm cái trò gì? Người ta muốn gặp ngươi, ta có thể làm trò gì chứ. Phượng Lan Dạ mắt trợn trắng, trực tiếp đứng dậy rời đi, lúc một cước vừa bước ra cửa còn bỏ lại một câu: Đáng tiếc người ta tương tư thật khổ. Thanh âm không cao không thấp, không lớn không nhỏ, đầy đủ để người ở bên trong nghe được thì liền đi.

Ánh mắt của Nam Cung Diệp nheo lại, khóe môi vẽ ra nụ cười, tà mị nhuộm cả đáy mắt. Xem ra tiểu nha đầu này thật đã đem hắn trở thành đồng tính, hắn hẳn nên làm cái gì đó? Để cho đầu óc nàng vận động một chút, và biết cái gì gọi là đồng tính. Bất quá Phượng Lan Dạ đã dẫn người đi, nên nào biết đâu rằng tâm tư Gia đang khuấy động.

Liên viện, ánh đèn nhẹ lay động, cả tòa phủ đệ nơi nơi đều là một mảnh ửng đỏ. Trong khách sãnh, Phượng Lan Dạ ngồi ở dưới đèn sửa sang lại sổ sách, nói thật ra , thì sổ sách này làm rất tốt, đa số đã được Tích Đan sửa sang lại rất hoàn hảo, thách hắn cũng không có can đảm công tư bất phân làm rối kỉ cương, hơn nữa nàng cần gì thật tình như vậy, có lẽ qua không được bao lâu, nàng sẽ rời đi Tề vương phủ, cần gì dốc hết lòng như thế. Trong khách sãnh, mấy tiểu nha đầu, còn có Ngân ca, vừa nằm vừa ngồi, các bộ dạng đều có.

Trên kệ, con chim Ngân ca nhìn sang cái này, nhìn sang cái kia, bỗng nhiên kêu lên: Gia tới, Gia tới. Mấy người này xem thường nó, cái câu nói này, tên này gọi hoài đã thành quen, ai mà thèm để ý đến nó nữa a. Cho đến khi tiếng bước chân vang lên, mọi người mới ngẩng đầu, chỉ thấy từ ngoài cửa đi vào không phải là Vương gia thì là ai, đây là lần đầu tiên Vương gia đi vào Liên viện , mấy tiểu nha đầu bị sợ hãi, luống cuống tay chân đứng dậy, vội vàng cúi đầu làm lễ ra mắt.

Tham kiến Vương gia: Nam Cung Diệp quét nhìn các nàng một cái, mọi người tự giác lui ra ngoài: Chúng nô tỳ xin được cáo lui trước. Phượng Lan Dạ một tay chóng cằm, nghiêng đầu nhìn Nam Cung Diệp, đang nghĩ xem nam nhân này chạy tới đây làm gì?

Ngân ca nhiều ngày không thấy được Vương gia, tựa hồ rất nhớ chủ tử, nên kêu lên khoan khoái vô cùng. Gia tới, Gia tới, Tiểu Vương phi thật xinh đẹp a, Tiểu Vương phi thật xinh đẹp a. Thật là hiếm thấy khi tên này một lần mà lại nói nhiều chữ như vậy, Phượng Lan Dạ tức giận gắt một cái, uy hiếp nó: Còn gọi, gọi nữa ta nấu ngươi.

Ngân ca ủy khuất ngó chừng Nam Cung Diệp, thật giống như đang tố cáo nàng, bất quá cũng không dám tùy tiện nói nữa. Nam Cung Diệp đi tới, ngón tay nhẹ vuốt lên đầu của Ngân ca, trêu chọc nó: Thì ra Ngân ca là kẻ yếu bị bắt nạt a, bị dạy dỗ không tệ. Tiếng nói hắn từ tính thầm chìm, lúc này không có một chút sát khí nào, mà còn ôn nhuận nhu hòa.

Trong khách sãnh, bởi vì hắn đến, mà đầy dẫy một cổ mùi thơm phái nam , tràn ngập ở trong không khí. Phượng Lan Dạ nheo mắt lại, cảnh giác nhìn hắn: Nói đi, Tề vương điện hạ vì chuyện gì mà đại giá quang lâm? Đừng quên ngươi là Vương phi của ta, tướng công tìm nương tử không cần lý do chứ?

Nam Cung Diệp ôn nhuận như ngọc ấm, nụ cười kéo dài đến đuôi lông mài. Giờ khắc này hắn tựa như sương mai sáng sớm, trong suốt thấu triệt, làm người ta ngắm nhìn mà mất hồn. Bất quá chỉ trong nháy mắt Phượng Lan Dạ liền kịp phản ứng, người này không phải là đồng tính sao? Sao lại nói lời nói mập mờ này.

Đừng giả bộ, người nào không biết ngươi là cái kia a? Phượng Lan Dạ trừng hắn, Nam Cung Diệp đi chậm lại hai bước, ưu nhã ngồi ở bên người của nàng, nghiêm trang thảo luận vấn đề hắn là người gì? ta là người gì a?

Vẻ mặt là không hiểu không biết, hai hàng lông mi chớp nhẹ, ánh mắt mê hoặc, quả nhiên là phong hoa tuyệt đại. Phượng Lan Dạ không khỏi tiếc hận, mím môi, thật là đáng tiếc một bộ dạng tốt như vậy, hơn nữa nam nhân này bản lãnh cũng là số một, sao lại là một kẻ đồng tính đây. Mặc dù là đồng tính, dùng để dưỡng mắt cũng tốt, mà người để dưỡng mắt này là tướng công của nàng a, thật giống một giấc mơ quá.

Tướng công a, ngươi cưới ta không phải là làm bình phong đấy sao? Bằng không vì sao Tề vương phủ này một nữ nhân cũng không có vậy? Phượng Lan Dạ vẻ mặt quan tâm hỏi, hắn bày trò cho nàng mặt mũi, tặng dâng sính lễ cho nàng, mặc dù để nàng cùng con gà trống bái đường, thành trò cười của An giáng thành, bất quá nàng lòng dạ rộng lượng, hay là quyết định tha thứ cho hắn vậy, bởi vì trừ chuyện này, thì hắn hình như không có đối với mình sử dụng âm mưu quỷ kế gì, bất quá Sở Vương Nam Cung Liệt phái người đưa tới tin, bảo nàng tìm hiểu hướng đi của Nam Cung Diệ , nàng nên làm như thế nào đây? Tại sao không có nữ nhân à? Vì ta thích sạch sẽ.

Chẳng lẽ ngươi không phải đồng tính, nhưnglần trước ngươi là? Nàng nhớ được lần trước hắn cũng không phủ nhận mình là đồng tính , làm sao lúc này lại phủ nhận chứ, Phượng Lan Dạ lập tức trở mặt, giận dữ nhìn chằm chằm nam nhân này, đùa bỡn nàng rất vui vẻ sao? Nụ cười trên khóe môi Nam Cung Diệp càng thêm sâu sắc, con ngươi sáng tựa như Lưu Ly, lại càng giống như ngôi sao sáng lúc nửa đêm, loang loáng chói mắt, tà mị vạn phần mở miệng gằn từng chữ.

Chuyện như vậy phải tự mình cảm giác được, ngươi cho là ta đồng tính sao? Hắn nói xong, ánh mắt toát ra vẻ phong tình vạn chủng, sau đó ngước mặt đến gần Phượng Lan Dạ. Thổi khí vào nàng, lúc này hắn, mang theo một chút xinh đẹp, một chút giảo hoạt, một chút quyến rũ, thật là một yêu tinh mê hoặc lòng người, Phượng Lan Dạ từ kiếp trước đến kiếp này cũng không gặp được bao nhiêu nam nhân, chớ nói chi là nam nhân phong tình như thế, lớn lên lại có gương mặt họa quốc ương dân, thấy thế trong nháy mắt, nàng lặng người không phản ứng kịp. Cuối cùng thật vất vả mới phục hồi tinh thần lại, giật mình nghĩ lại, hắn đang dụ dỗ ta sao?

Nghĩ tới đây, đột nhiên vụt đứng lên, chỉ vào Nam Cung Diệp mũi rống to. ngươi, tên đồng tính này, dám dụ dỗ ta, ta chán ghét nhất là người như thế. Tiếng nói của nàng vừa dứt, thì Ngân ca ở một bên kêu lên: Gia là nam nhân, Gia là nam nhân.

.