Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Độc y vương phi - Chương 75

Chương 75: Gia Là Món Đồ

Ba bốn hán tử vén màn kiệu lên, liền nhìn thấy bên trong có một mỹ nhân như ngọc nằm nghiêng, giờ phút này đang mê trợn tròn mắt, vẻ mặt dường như khôi phục một chút tỉnh táo, vừa nhìn thấy có mấy người nam nhân mặt đầy dâm quang, vén rèm đi vào, không khỏi kêu lên. Các ngươi làm gì? Cút ngay đi, a, Có người không kịp đợi kéo lấy thân thể của nàng, trực tiếp xé y phục trên người nàng, sau đó liền có người, đưa bàn tay đến trên bộ ngực đầy đặn của nàng, bắt đầu chà đạp, lúc này Trầm Vân Tinh đã biết bước kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì, mà đây chính là chuyện mà nàng muốn ban cho Phượng Lan Dạ, làm lại trở thành xảy ra trên người nàng đây, đến tột cùng là chuyện gì xảy ra? Nàng nghĩ mãi vẫn không rõ, nhưng mà mấy cái tay kia đã sờ mó nắm lấy mọi góc độ trên thân thể nàng, cả người bỗng nhiên chợt lạnh, nàng bị lột sạch sẽ, lúc này Trầm Vân Tinh thật là kêu trời không thấy, gọi đất đất không nghe, hận không thể đập đầu mà chết, nhưng cho dù có đập đầu, thì cũng chạy không thoát cảnh phải chịu nhục, thân thể trong sạch của nàng, không có cho phu quân mình, lại bị hủy ở trong tay những người này rồi, không cần, phải là nàng đáng chết, ông trời xin hãy bỏ qua cho nàng đi, bỏ qua cho nàng. Các ngươi hãy buông tha cho ta đi, ta cho các ngươi tiền, muốn bao nhiêu có bấy bao nhiêu.

Trầm Vân Tinh cầu khẩn, nhưng mà chữ sắc vào đầu, những tên hán tử nơi nào mà bận tâm được nhiều như vậy, tiếng thở càng ngày càng nặng, có người liều mạng đem tách hai chân của nàng ra, trực tiếp một cái đâm thấu vào thân thể của nàng, Trầm Vân Tinh chịu không được hét rầm lên. A, a. Tiếng kêu của nàng càng kích thích những tên hán tử, hán tử phá thân của nàng không nhịn được kêu lên: Mẹ nó còn nguyên, hẳn là lần đầu tiên, Lão Tử ngày hôm nay thật may, ngay cả có tiền cũng mua không được thứ này nói xong cũng không quản Trầm Vân Tinh với tiếng kêu thống khổ, thoải mái chuyển động, ba tên hán tử khác vừa nghe hắn nói, ảo não không dứt, xông tới bên người Trầm Vân Tinh, sau một phen hành hạ xong, Trầm Vân Tinh người đầy dấu hôn xanh tím, phía dưới vết máu loang lổ, cả người chết đi sống lại, hôn mê mấy lần, đợi lúc nàng tỉnh lại lần nữa, trong xe ngựa trống rỗng không có một người, chỉ có nàng thân thể trần truồng nằm ở bên trong xe ngựa.

Nàng đệ nhất mỹ nữ An giáng thành Trầm Vân Tinh bị hôm nay bị chà đạp thê thảm, vốn tuồng vui này là nàng trả thù một nữ nhân khác , nhưng là bây giờ lại xảy ra trên người của nàng, nàng thật hận a, nếu như nàng không nghĩ hại Phượng Lan Dạ, bản thân mình cũng sẽ không gặp phải loại chuyện này, hiện tại nàng còn có thể diện gì gặp người ta, Trầm Vân Tinh chảy nước mắt mặc quần áo vào, quanh thân đau giống như bị xé nát, nhưng mà nàng nói không được nên lời, nhớ tới cái chết, thì lại vừa sợ, cuối cùng chỉ có thể chầm chập xuống xe ngựa, vịn hàng rào gỗ bên đường phố , một đường đi về phía Nam Cung phủ. Nam Cung phủ. Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp đang nghe tiểu nha đầu khóc lóc kể lể: Chủ tử nhất định đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn rồi, gia ngươi hãy phái người đi tìm nàng đi

Nam Cung Tiếp nhìn chằm chằm tiểu nha đầu quỳ trên mặt đất, trầm giọng mở miệng: Nói đi, các ngươi lại làm chuyện gì? Một nữ nhân hiểu nữ tắc, cả ngày nên ở lại trong phủ, nhưng lại đi chạy loạn khắp nơi, gặp chuyện không may cũng là tự chuốc lấy. Gia, ngươi cứu chủ tử đi. Tiểu nha đầu liên tục cầu khẩn, Nam Cung Tiếp cũng không nhúc nhích, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm tiểu nha đầu: Nói cho ta biết, chủ tử các ngươi gạt ta để đi làm cái gì, nếu không để cho quản gia dẫn ngươi đi xuống chịu hình phạt đi, xem ngươi nói hay là không nói?

Tiểu nha đầu bị hù dọa, sắc mặt trắng đi, đâu còn dám giấu diếm: Là chủ tử, nàng hận Tề vương phi, cho nên tìm người, muốn thu thập Tề vương phi. Cái gì? Nàng thật là không tự lượng sức mình, Tề vương phi là người mà nàng đối phó được sao, nữ nhân này ngu xuẩn. Nam Cung Tiếp sắc mặt cũng thay đổi luôn, ở bên trong phòng khách đi qua đi lại, Trầm Vân Tinh dù xảy ra chuyện gì cũng là tự tìm, nhưng hiện tại thân phận của nàng vẫn là Tam hoàng tử phi, thể diện của Nam Cung phủ bọn họ không thể bị nàng làm mất hết.

Nam Cung Tiếp hướng ra ngoài cửa gọi quản gia: Lập tức mang người Vương Phủ đi ra ngoài tìm Tam hoàng tử phi, nhớ kỹ không được kinh động bất luận kẻ nào. Dạ, gia. Quản gia cung kính nhanh chóng đi ra ngoài, nhưng mà vừa rời đi không bao lâu, một tiểu nha đầu vội vả chạy vào, sợ hãy bẩm báo: Gia, phu nhân trở lại, hiện tại đang ở Xuân Hương viện.

Xuân Hương viện là viện của Trầm Vân Tinh, không ngờ nàng ta đã trở lại, hơn nữa còn lặng lẽ im lìm, Nam Cung Tiếp chân mày cau lại, xoay người liền đi ra ngoài, hai tiểu nha đầu vội vàng đứng dậy đi theo phía sau hắn. Bên ngoài phòng, Nam Cung Tiếp lạnh lùng mệnh lệnh hạ nhân: Truyền cho quản gia trở lại, đừng đi ra ngoài Tuân lệnh, gia.

Trả lời xong liền có người chạy đi, Nam Cung Tiếp dẫn thiếp thân thị vệ Trữ Cảnh cùng hai tiểu nha đầu đi thẳng tới Xuân Hương viện. Trước cửa Xuân Hương viện, hai người gác cửa vừa nhìn thấy chủ tử hùng hổ đi tới , khuôn mặt sợ hãy, ngẩn ngơ đứng tại chỗ, không biết nói cái gì cho phải, đợi đến chủ tử đi qua, mới kịp phản ứng, liền run như cầy sấy nhỏ giọng nghị luận. Ngươi nói xem phu nhân đã xảy ra chuyện gì? Thật giống như đã bị thương , hơn nữa y phục cũng rách nữa.

Không phải là? Hai người kinh nghi vạn phần, ánh mắt nhìn nhau có chút hả hê, nữ nhân này nếu thật sự xảy ra chuyện gì, thì cũng là tự chuốc lấy, ai bảo nàng ta vẫn xem thường chủ tử các nàng đâu, cũng không nhìn xem bản thân mình thân phận gì, ngay cả hoàng tử cũng dám khinh thường, cho dù nàng ta có là con của Trầm gia học sĩ Hàn Lâm viện đi nữa, thì cũng chỉ là một kẻ làm quan, có thể so sánh cùng hoàng thân quốc thích sao? Thật là nữ nhân không biết xấu hổ. Hai ma ma nói thầm, lúc này Nam Cung Tiếp đã dẫn người xông thẳng vào khuê phòng của Trầm Vân Tinh, dọc theo đường đi cũng không còn người dám ngăn trở hắn, từ trước tới nay, Tam hoàng tử làm người ôn hòa khiêm tốn, ở trong phủ, rất được bọn hạ nhân kính yêu, cho tới bây giờ cũng chưa nhìn thấy hắn có sát khí như hôm nay vậy, nên tất cả mọi người có chút sợ.

Trong phòng ngủ, ánh đèn mờ ảo, chập chờn soi sáng. Cửa phòng rầm một tiếng vang lên , Nam Cung Tiếp đi vào, đây là lần đầu tiên hắn đi vào phòng ngủ của Trầm Vân Tinh, mà Trầm Vân Tinh vốn đang thay quần áo, nghe được cửa phòng có tiếng vang, hoảng hốt quay đầu lại, nhìn thấy Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp khuông mặt đang lạnh lùng như băng thì không khỏi hoảng hốt, nhẹ buông tay, y phục liền rơi xuống trên mặt đất, trên người nàng làn da trắng mịn, cái yếm đỏ tươi mới vừa mặc lên người, vốn đang định mặc áo lót, ai biết Nam Cung Tiếp bỗng nhiên xông vào. Trầm Vân Tinh lấy lại ý thức hai tay che ngực, trong mắt hiện lên tức giận: Ngươi?

Nhưng rất nhanh nàng liền nghĩ đến trên người mình mới vừa xảy ra chuyện gì, hơn nữa giờ phút này da thịt trắng trẻo trên người, lại loang lổ dấu hôn, người có mắt tất nhiên đều nhìn ra được, nàng còn có lời gì để nói đây? Phịch một tiếng quỳ xuống đất: Gia? Ta? Nam Cung Tiếp trong mắt đằng đằng toát ra hai đóm lửa, tiến lên một bước nắm lấy Trầm Vân Tinh cắn răng mở miệng: Ta không chỉ một mà là ba lần nhắc nhở ngươi, nhất định phải chú ý chừng mực, hiện tại ngươi chơi với lửa, tốt lắm, ta lập tức viết một phong hưu thư cho ngươi, ngươi lập tức chạy trở về Trầm phủ đi. Trầm Vân Tinh nghe vậy, trong mắt hiện đầy khủng hoảng, sợ hãi, nếu bây giờ nàng bị hưu, chuyện này tất nhiên không thể giấu diếm được, mặt mũi của Trầm gia đều bị nàng phá nát, phụ thân nhất định sẽ đánh chết nàng, không được.

Trầm Vân Tinh ôm lấy đùi của Nam Cung Tiếp, cầu khẩn không dứt. Không cần a, van cầu ngươi đừng hưu ta, ta không thể trở về Thẩm gia, van cầu ngươi. Chẳng lẽ ngươi cho rằng ngươi còn có thể ở lại Nam Cung phủ làm phu nhân saoNam Cung Tiếp châm biếm, hai mắt bắn ra ánh sáng khiếp người, hắn thật đúng là không biết nữ nhân này lại vô sỉ như thế, đã làm ra những chuyện như thế này, còn có mặt mũi ở lại Nam Cung phủ, nếu đổi lại là người bình thường, sớm tuyệt quyết tự sát, nếu quả thật như vậy, hắn sẽ cho nàng một danh tiết cương liệt, không nghĩ tới nữ nhân này chẳng những sợ chết, còn muốn ở lại bên trong Nam Cung phủ .

Chỉ cần không hưu ta, ngươi muốn làm sao thì làm như thế, van ngươi, để cho ta làm thiếp, để cho ta làm tỳ đều được Cút ngay. Nam Cung Tiếp vừa nhấc chân đá ngả lăn Trầm Vân Tinh, nữ nhân kia bò dậy, vừa nhào đầu về phía trước ôm chân của hắn, vừa cầu khẩn không dứt, nước mắt như mưa rơi xuống.

Van cầu ngươi, đừng hưu ta, đừng để cho ta trở về Trầm gia, nếu ta trở về, phụ thân nhất định sẽ đánh chết ta, van ngươi. Nam Cung Tiếp nhíu mày, Trầm Vân Tinh vẫn là chánh phi mà hoàng thượng ban cho hắn, nếu như hưu nàng, thì nhất định phải có một giải thích rõ ràng, nếu như chuyện này lan truyền đi ra ngoài, thể diện của hoàng thất sẽ bị mất, Nam Cung phủ lại càng trở thành trò cười của người trong thiên hạ, cho nên hưu nàng vẫn không phải là hành động khôn ngoan, thế nhưng nếu giữ nữ nhân này lại, trong lòng hắn có cảm như nuốt phải một con ruồi, bất quá vì hoàng thất cùng Nam Cung phủ, cuối cùng Nam Cung Tiếp đành thị huyết mở miệng. Tốt, bắt đầu từ hôm nay , ngươi không còn là phu nhân của Nam Cung phủ, ta sẽ tiến cung báo cáo với phụ hoàng, từ nay ngươi chẳng qua là một gã tiện thiếp của Nam Cung phủ, tiện thiếp hạ đẳng nhất, nhớ, nếu còn ra khỏi phủ một chuyến nữa, thì vĩnh viễn không cho vào Nam Cung phủ một bước.

Nam Cung Tiếp nói xong, cũng không thèm nhìn tới Trầm Vân Tinh một cái, nhấc chân liền đi ra ngoài. Bên ngoài phòng thanh âm của tiểu nha đầu gác cửa vang lên, cũng không có người để ý tới, đợi đến Nam Cung Tiếp đi khỏi, hai thiếp thân nha đầu của Trầm Vân Tinh liền vọt vào, chỉ thấy trong phòng ngủ, chủ tử đang nằm lỳ ở trên giường khóc, mà trên người lại có nhiều mảnh xanh tím , những nha đầu này mặc dù không tinh thông chuyện nam nữ, nhưng cũng có nghe thấy chút ít, giờ phút này thấy bộ dạng chủ tử, sớm bị dọa đến hoảng sợ, một người nhặt y phục trên mặt đất lên choàng trên người chủ tử, một người đi đỡ chủ tử. Tiểu thư, đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại như vậy.

Nói xong cũng khóc lên, Trầm Vân Tinh nghe câu hỏi của tiểu nha đầu, khóc càng thương tâm hơn, quay đầu ôm tiểu nha đầu của mình, khóc đến ruột gan đứt từng khúc, chẳng lẽ đây mới thật là nàng đã tạo nghiệp, vì sao phải gặp Tề vương, nếu không phải một lòng ảo tưởng, thì làm sao mà phát sinh chuyện như vậy? Trong phòng ngủ vang lên tiếng khóc. . . . . . Ngày thứ hai, Nam Cung Tiếp liền vào Cung, đem chuyện cách chức Trầm Vân Tinh làm thiếp báo cáo cho Hạo Vân đế biết, hoàng thượng vốn không đồng ý, còn khiển trách Nam Cung Tiếp một trận, nhưng sau khi nghe chuyện đã xảy ra, liền không nói thêm lời nào, nữ nhân thất thân làm sao xứng làm hoàng tử phi, cách chức làm thiếp thì cách chức làm thiếp, cũng đã làm Tam nhi khó xử nhiều vì không thể hưu nữ nhân kia, nếu mà đem nàng hưu trở về Trầm gia, chỉ sợ thể diện của hoàng thất cũng mất hết, Hạo Vân đế phất phất tay để cho Nam Cung Tiếp lui ra ngoài, khuôn mặt mệt mỏi, thật là thời buổi rối loạn a.

Từ đó bên trong Nam Cung phủ có hai ba cái tiểu thiếp , vị trí chánh phi thì bị treo, Trầm gia không biết có phải nhận được tin tức gì hay không, mà nửa chữ cũng không lên tiếng, chuyện này liền được giải quyết như vậy. Trầm Vân Tinh từ đó không thấy bóng dáng, không bao giờ được ra khỏi Nam Cung phủ nữa, thân phận của nàng đã không còn giống với lúc trước. Chuyện phát sinh đêm hôm đó, sau này nàng suy nghĩ lại, cộng thêm tiểu nha đầu tường thuật, đại khái đã hiểu rõ chuyện xảy ra, thật ra thì nàng đã trúng kế gậy ong đập lưng ong của người đàn bà Phượng Lan Dạ kia, nàng đã quá coi thường nha đầu này, mới làm cho mình gặp phải thiệt thòi như vậy, Trầm Vân Tinh vừa hận vừa giận, nhưng vô kế khả thi, bất quá nàng vẫn chưa quên một chuyện khác.

Vị hôn phu Nạp Lan Cửu của Phượng Lan Dạ, người này bỗng nhiên xuất hiện ở bên trong An giáng thành, một kẻ không rõ lai lịch, chỉ sợ trong lòng có quỷ kế, cho nên Trầm Vân Tinh bí mật để cho tiểu nha đầu đưa tin cho biểu ca của mình là Tây Môn Vân, để cho hắn đặc biệt chú ý động tĩnh Tề vương phủ. Tây Môn Vân nhận được mật báo, âm thầm phái người giám thị Tề vương phủ, bởi vì sợ Tề vương phát hiện, cho nên âm thầm bố trí rất xa, trong lúc nhất thời cũng bình an vô sự. Tam hoàng tử phi Trầm Vân Tinh bị giáng xuống làm thiếp, một lần nữa khơi lên làn sóng nghị luận trong An giáng thành, tại trà lâu tửu quán, phần lớn là người ta đều đàm luận cái đề tài này.

Chuyện này tự nhiên cũng truyền vào trong Liên viện của Tề vương phủ. Diệp linh cùng Hoa Ngạc cùng vài người đều rất là cao hứng, vỗ tay khen hay: Nữ nhân kia đáng đời. Đúng vậy a, đáng đời, tự làm tự chịu.

Bất quá đối với chi tiết bên trong đó, không ai hiểu rõ, đêm đó đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, tại sao Tam hoàng tử lại cách chức Trầm Vân Tinh làm thiếp, nếu như nàng ta thật sự làm ra chuyện không trong sạch, theo lý phải hưu nàng ta mới đúng, nếu như không có, thì sao lại cách chức nàng ta, hơn nữa Trầm gia lại không ai lên tiếng biện minh gì cả. Phượng Lan Dạ đang ở trong phòng ngủ nghỉ ngơi luyện Huyền Thiên tâm pháp, nàng bây giờ chẳng qua chỉ luyện đến sơ cấp tâm pháp, đang muốn tu luyện lên nữa, thì dường như có một tầng trở ngại, khiến cho nàng hết đường xoay xở, cuối cùng là xảy ra vấn đề gì đây? Tu luyện xong, nàng nhắm mắt ngưng thần suy tư, thật ra ở nơi nào xảy ra sơ sót, lúc này, giọng nói ngoài cửa tự nhiên truyền vào, nghĩ đến nữ nhân Trầm Vân Tinh kia bị trừng phạt báo ứng, ánh mắt của Phượng Lan Dạ lóe lên một cái, nàng ta đúng là đáng đời, nếu như nàng ta không có lòng hãm hại nàng, thì hôm đó cũng không bị chuyện gì.

Người đàn bà kia căn bản là tự làm tự chịu, Phượng Lan Dạ nghĩ tới đây liền không để ý tới chuyện này nữa, nhưng có một chuyện khác làm cho nàng phải bận tâm, liền xoay người hướng ra ngoài cửa trước gọi một tiếng: Diệp linh. Diệp linh vừa nghe Vương Phi gọi, vội vàng chạy đi vào: Tiểu Vương phi? Đi kêu quản gia đến đây.

Dạ Diệp linh đi ra ngoài rồi, Phượng Lan Dạ cũng đứng dậy, chỉnh trang lại một chút rồi đi tới khách sãnh kế bên, đám người Hoa Ngạc cùng Diệp khanh cũng theo đi vào, rót trà đứng hầu ở một bên. Quản gia Tích Đan rất nhanh đi theo phía sau Diệp Linh bước vào, Tích Đan cung kính mở miệng: Tham kiến Tiểu Vương phi, không biết Vương Phi gọi Tiểu nhân tới đây có chuyện gì phân phó?

Phượng Lan Dạ nhấp một chút trà, nhẹ nhàng mở miệng: Đúng rồi, qua hai mươi ngày nữa chính là đại thọ năm mươi của hoàng thượng, nghe nói trước đây Tề vương phủ cũng không có tặng lễ vật mừng thọ cho hoàng thượng, năm nay bổn vương phi muốn đưa cho hoàng thượng thọ lễ. Vương Phi muốn để cho Tiểu nhân đi chuẩn bị sao? Tích Đan xin chỉ thị, nhưng Phượng Lan Dạ lắc đầu, phải chuẩn bị thứ gì, nàng đã suy nghĩ đi lại mấy ngày nay, nàng chỉ muốn để Tích Đan đi thăm dò các Vương Phủ khác đưa lễ vật gì.

Đi hỏi thăm một chút Tấn vương phủ cùng Sở Vương phủ chuẩn bị lễ vật gì. Dạ, Vương Phi. Tích Đan lĩnh mệnh lui xuống, ánh mắt của Phượng Lan Dạ trở nên u ám, sở dĩ muốn tặng lễ vật cho Hạo Vân đế , cũng không phải bởi vì hắn là hoàng thượng, mà vì nàng không muốn để cho Tấn vương phủ cùng Sở Vương phủ đoạt lấy danh tiếng, nàng muốn cho bọn hắn một kích thật mạnh, mặc dù Nam Cung Diệp không có hứng thú với ngôi vị, nhưng bọn người trong bóng tối cũng không có bỏ qua cho hắn, ngược lại còn khắp nơi đề phòng hắn, như vậy nàng sẽ làm cho bọn họ an tâm một chút, hơn nữa nàng phải thường xuyên đi vào trong cung để điều tra rõ chuyện của Ngọc phi, năm đó chết như thế nào, nếu như chuyện này xảy ra ở trong cung thì chỉ có thể ở trong cung mới tìm đầu mối, nàng cũng không tin không có một tí khe hở nào để điều tra.

Tấn vương phủ bên trong thư phòng. Phía sau bàn đọc sách đang ngồi một nam tử tà mị âm trầm, con ngươi híp lại, ánh sáng khiếp người đang nhìn chằm chằm một nữ tử mỹ lệ quỳ trên mặt đất, nàng ta không nhúc nhích, không biết tư thế như vậy đã trôi qua bao lâu, mới chậm rãi mở miệng: Lam Cơ, Bổn vương đã giao chuyện gì cho ngươi? Nữ tử quỳ trên mặt đất ngửa mặt lên, kiều diễm quyến rũ, nhưng giờ phút đang hiện lên mấy phần cẩn thận, từ từ mở miệng.

Bẩm Vương gia, Lam Cơ hành sự bất lực, xin Vương gia xử phạt. Nam Cung Trác vốn để cho nàng ra tay, cho nàng cùng Phượng Lan Dạ gặp mặt, dựa theo lẽ thường, Phượng Lan Dạ thân là muội muội của Lam Cơ, tất nhiên phải cứu nàng ra khỏi Tuyết Nhạn Lâu, để cho Lam Cơ tiến vào Tề vương phủ, nàng nhất định phải ở giữa gây xích mích cho Tề vương cùng Tề vương phi, bởi vì Phượng Lan Dạ vô cùng cao ngạo, nếu như trong lòng có vết nứt, nhất định nàng sẽ rời đi Tề vương phủ, đến lúc đó Nam Cung Trác sẽ lên tiếng giữ nàng, tất nhiên nàng sẽ ở lại Tấn vương phủ. Nhưng chẳng ai ngờ rằng, Phượng Lan Dạ căn bản không động thủ đi cứu tỷ tỷ mình.

Trong mắt Lam Cơ chợt lóe lên sự tàn ác, không nghĩ tới Phượng Lan Dạ lại có thể quyết tuyệt đến như vậy, bản thân mình thì hưởng phúc, hoàn toàn không để ý đến nàng đang ở chỗ này chịu tội, nghĩ đến đây , Lam Cơ liền cắn răng, nếu có một ngày mình được quyền thế, tất nhiên sẽ không để cho nha đầu chết tiệt kia sống tốt. Ngươi? Nam Cung Trác đang muốn mở miệng, thì cửa bị gõ một chút, có người mở cửa ra, xông thẳng vào trong, Nam Cung Trác sắc mặt đột nhiên lạnh, âm trầm nhìn sang, chỉ thấy người đến mặc áo choàng màu đen, khăn trùm trên đầu cũng màu đen, sau khi bước vào thì lẵng lặng lấy xuống mũ trùm đầu, lộ ra dung nhan sang trọng tuyệt đẹp, Nam Cung Trác lời đến miệng phải nuốt trở vào, bởi vì người này là mẫu phi của hắn Mai Phi nương nương, sao bỗng nhiên nàng lại xuất cung tới đây?

Nam Cung Trác nhìn lướt qua Lam Cơ đang quỳ bên dưới, phất phất tay, ý bảo nàng đi xuống, có việc gì sau này hãy nói. Lam Cơ lặng lẽ đứng dậy, len lén liếc nhìn người vừa tới một cái, âm thầm suy đoán nữ nhân này là ai, ngay cả Tấn vương điện hạ cũng mang theo ba phần cẩn thận, mắt thấy nàng đã muốn thối lui đến trước cửa, thì nghe một thanh âm giá lạnh vang lên. Đứng lại.

Trong mắt Mai Phi hiện lên vẻ khiếp sợ, khó có thể tin, chậm rãi tiêu sái đến trước mặt Lam Cơ, vươn tay nâng mặt của nàng lên, cẩn thận tỉ mỉ nhìn, Nam Cung Trác đang ngồi ngay ngắn ở sau mặt bàn không biết xảy ra chuyện gì, liền đi tới hỏi thăm: Sao vậy? Nha đầu này là ai? Vân Phượng quốc ,Ngũ công chúa.

Nam Cung Trác trầm giọng mở miệng, hắn không rõ mẫu phi làm sao vậy, lúc nãy có chút khó tim, sau đó thì khiếp sợ, hiện tại lại mang theo một ít hưng phấn, rồi đưa cánh tay lôi Lam Cơ hướng về phía giường êm mà, hai người cùng nhau ngồi lên đó, Lam Cơ nhìn thần thái của Nam Cung Trác, cuối cùng đã nhớ ra thân phận của nữ nhân này, nhất định là Mai Phi nương nương, nàng không khỏi hoảng hốt, vội vàng đứng lên, khom người khom lưng: Lam Cơ đáng chết, tham kiến Mai Phi nương nương. Không sao, ngồi xuống đi, Bổn cung có chuyện hỏi ngươi. Lam Cơ nào dám ngồi, chỉ cúi đầu đứng thẳng, Mai Phi cũng không làm khó nàng, ôn nhu mở miệng: Nếu như bổn cung dẫn ngươi tiến cung đi phụng dưỡng hoàng thượng, ngươi có bằng lòng hay không?

a? Chẳng những Lam Cơ, mà ngay cả Nam Cung Trác cũng có chút khó có thể tin, mẫu phi làm sao có thể nói lên đề nghị như vậy, phụ hoàng niên kỉ kỷ đã lớn như vậy rồi, nghĩ sao mà đi dâng nữ nhân cho phụ hoàng, cả khuôn mặt đều không giải thích được. Lam Cơ đầu tiên là mang vẻ khó tin, sau đó ngửng đầu lên nhìn Nam Cung Trác, Nam Cung Trác gật đầu một cái, Lam Cơ liền gật đầu.

Lam Cơ mặc cho nương nương an bài. Tốt, ngươi đi thu dọn đi, sau đó ở trước cửa Vương Phủ chờ ta, theo Bổn cung cùng nhau tiến cung, Bổn cung tự có an bài. Dạ, nương nương.

Lam Cơ lên tiếng rồi lui ra ngoài, sau khi đi thẳng ra khỏi cửa, nàng vẫn có chút khó có thể tin, nàng sẽ phải tiến cung phụng dưỡng hoàng thượng, điều này sao có thể xảy ra, Lam Cơ nàng rất nhanh sẽ trở thành nhân thượng nhân sao? Cho tới nay nàng đều ủy khuất để cầu toàn, hiện tại cuối cùng cũng nhận được hồi báo rồi sao? Nàng biết Nam Cung Trác muốn lợi dụng nàng, bất quá thế sự không có tuyệt đối? Lam Cơ nhợt nhạt cười, khóe môi hiện lên vẻ thị huyết, rất nhanh tăng cước bộ, xoay người đi khỏi. Bên trong thư phòng, yên tĩnh không tiếng động, Nam Cung Trác đi tới bên người Mai Phi, lo lắng mở miệng: Mẫu phi, ngươi xuất cung tới làm gì? Nếu như bị phụ hoàng phát hiện.

Mai Phi mềm mại đáng yêu cười một tiếng: Ngươi yên tâm đi, hắn đã không bằng lúc trước, hiện tại nhìn bên ngoài thì thân thể khoẻ mạnh, nhưng trên thực tế đã ngày càng lụn bại rồi, cho nên ngươi nhất định phải tăng nhanh kế hoạch, còn có đại thọ lần này của hoàng thượng, ngươi đã chuẩn bị đưa thọ lễ gì? Nhi thần tự có an bài, mẫu phi yên tâm đi, năm nay nhi thần nhất định sẽ đứng thứ nhất, năm ngoái để cho tứ hoàng đệ đoạt trước, năm nay sẽ không. Ừ, vậy thì tốt, ngàn vạn lần không thể để cho mẫu tử Sở Vương đi đầu nữa, đến lúc đó ngôi vị hoàng đế thật sự sẽ rơi vào trong tay bọn họ mất.

Mẫu phi yên tâm đi, nhi thần tuyệt đối sẽ không thua. Nam Cung Trác cắn răng, vẻ mặt càng âm ngao, lãnh mị, bất quá đối với chuyện mẫu phi để cho Lam Cơ tiến cung, hắn cảm giác có chút kỳ quái, liền nhanh chóng hỏi thăm: Vì sao lại để cho Lam Cơ tiến cung phụng dưỡng phụ hoàng? Nha đầu kia có thể tin được không?

Mai Phi hạ giọng, nhỏ tiếng hỏi, Nam Cung Trác gật đầu, Lam Cơ vẫn bị hắn khống chế, trên người nàng đã bị hắn hạ độc, cho nên nàng ta mới không dám tự ý hành động, bằng không sẽ mất mạng. Ngươi biết nha đầu kia lớn lên giống người nào không? Nam Cung Trác lắc đầu, hắn đâu biết được, nhưng Lam Cơ lớn lên diễm lệ quyến rũ, nếu mẫu phi đã nhắc tới chuyện này thì nhất định có dụng ý khác, chẳng lẽ nàng giống một phi tử mà phụ hoàng thích sao, mẫu phi của Thụy Vương, hay là mẫu phi của Tề vương , Nam Cung Trác biết hoàng thượng sủng nhất chính là mẫu phi của Ngũ hoàng đệ, đồng thời cũng cưng chìu mẫu phi Thất hoàng đệ, nhưng Lam Cơ chắc chắn là giống người được thánh ý sủng ái nhất Hoàng quý phi, mà không phải Ngọc phi.

Chẳng lẽ nàng lớn lên giống mẫu phi của Ngũ hoàng đệ , vị Hoàng quý phi được thánh sủng nhất. Mai Phi gật đầu, ánh mắt hiện lên sự ghen tỵ với, mặt mũi cũng có chút dử tợn, nghĩ đến vị Hoàng quý phi kia, đáy lòng liền bốc lên đố kỵ, khi đó Thiên Vận hoàng triều ba nghìn mỹ nữ, không một người vào hoàng thượng để mắt đến, hết lần này tới lần khác hoàng thượng thích cái nữ nhân đến từ dân gian mà hắn mang về, nàng ta tên Diệp Tương Tình, chẳng những thông minh tuyệt đỉnh, tài năng thông tuệ, hơn nữa dung nhan bậc nhất, vừa vào hậu cung, hoàng thượng đã không thèm để ý đến sự phản đối của triều thần cùng hoàng hậu, phong nàng làm đương triều nhất phẩm Hoàng quý phi, địa vị gần với hoàng hậu, tất cả ăn ở phụng dưỡng đồng đẳng với hoàng hậu. Trong thời gian đó có thể nói nhận được thánh sủng nhất, mà vị Hoàng quý phi kia chẳng những tài tình cao, hơn nữa còn hiểu y thuật rất sâu, trước kia nàng lúc chưa chết, đã ở trong Hoa Thanh điện, cho tới bây giờ, nơi đó vẫn còn đủ các loại dược liệu quý hiếm, chẳng qua là sau khi Hoàng quý phi chết, hoàng thượng mặc dù có thương tâm một chút, nhưng lại rất nhanh cưng chìu mẫu phi của Thất hoàng tử .

Đối với ẩn tình bên trong của bọn họ, Mai Phi cũng không quá hiểu rõ ràng, chỉ biết một cách đại khái, bất quá trong tất cả phi tần, người mà hoàng thượng thích nhất chỉ sợ là vị Hoàng quý phi kia. Không nghĩ tới ngày hôm nay ở Tấn vương phủ nàng lại nhìn thấy một nữ tử rất giống nàng ta như thế, xem ra nên để nàng ấy tiến cung, chỉ cần nàng ta nghe lời của nàng sai khiến, như vậy nhất định có thể giúp nàng một tay. Chuyện của Lam Cơ không cần ngươi quan tâm, ở trong cung ta sẽ an bài cho nàng, trước mắt ngươi dưới hãy làm tốt việc lễ vật trong đại thọ của hoàng thượng đi.

Dạ, mẫu phi, nhi thần biết rồi. Mai Phi nói xong liền đứng dậy, đeo áo choàng lại như cũ rồi đi ra ngoài, Nam Cung Trác vốn định đưa nàng đi ra cửa, lại bị nàng ngăn trở , bởi vì chỗ tối không chừng có người nào đó đang giám thị cử động của Tấn vương phủ, cho nên phải cẩn thận chút vẫn tốt hơn. Mai Phi đến ngoài cửa Tấn vương phủ, thì quả nhiên thấy Lam Cơ đã đep bao quần áo ở ngoài cửa chờ, vừa nhìn thấy nàng xuất hiện, liền cẩn thận từng li từng tí, đi phía sau Mai Phi cùng nhau vào cung.

Trong Tề vương phủ, Phượng Lan Dạ đang nghe Tích quản gia bẩm báo. Bẩm Vương Phi, thuộc hạ đã phái người đi tìm hiểu rồi, quà mà Sở Vương phủ cùng Tấn vương phủ tặng chúc thọ cho hoàng thượng, nghe nói đều là trân bảo hiếm thấy, về phần cụ thể nó là cái gì, thì không dò thăm ra được. Ừ.

Phượng Lan Dạ cau mày, xem ra hai nhà này vẫn còn duy trì bí mật, nhất định là những đồ vật hiếm thấy, đại khái chắc là ngọc quý hoặc vàng, nhưng rốt cuộc nó là thứ gì đây, có biện pháp nào để vào Sở Vương phủ nhìn xem nó là gì hay không? Phượng Lan Dạ một tay chống lấy cằm, hàng lông mày nhíu lại suy nghĩ sâu xa , đột nhiên Ngân ca hoan khoái nhảy lên: Gia tới, gia tới. Mọi người ngửng đầu lên nhìn sàng, không phải là Tề vương thì là ai, một thân lạnh lùng, cả người mặc cẩm bào màu tím, sang trọng quý giá, cước bộ vững vàng từ bên ngoài đi vào, dưới ánh đèn, gương mặt hắn tuấn mỹ giống như được quỷ thần điêu khắc mà thành, làm cho người nhìn thấy hô hấp cũng khó khăn. Trong khách sãnh Tích quản gia cùng mấy tiểu nha đầu vội vàng mở miệng: Tham kiến Vương gia.

Đi xuống đi. Nam Cung Diệp vung tay lên, mọi người liền lui xuống, Phượng Lan Dạ vẫn nhìn hắn không nhúc nhích, thấy hắn từ từ đi tới, từ trên cao nhìn xuống nàng, vẻ mặt tà mị mở miệng. Lan nhi, Bổn vương nghe nói gần đây nàng lại làm một chút chuyện tốt phải không?

Phượng Lan Dạ vừa nghe lời của hắn, khuôn mặt liền hắc tuyến, nàng không có làm cái gì a, lời nói khẳng khái mở miệng Tề vương đứng có ngậm máu phun người a, ta rất là an phận ở trong Liên viện, cửa lớn không ra cổng nhỏ cũng không đi, đừng có vu oan nói xấu ta. À.Nam Cung Diệp kéo dài thanh âm, đi tới bên cạnh rồi ngồi xuống, nhẹ nhàng vuốt vuốt ngón tay của mình: Như vậy chuyện Tam Hoàng tẩu bị giáng chức cũng không liên quan đến nàng.

Cái này a, Phượng Lan Dạ nở nụ cười, nguyên lai là vì chuyện này, nàng đúng là có làm, nhưng chỉ trừng trị người đàn bà Trầm Vân Tinh kia thôi, hắn đã chạy tới hỏi là có ý gì, không phải là đau lòng cho nữ nhân kia chứ, Phượng Lan Dạ vừa nghĩ đến đây trong liền có chút ít chua . Hiếm thấy Tề vương biết thương hương tiếc ngọc rồi, vậy sao không nói sớm, lại chờ ta ra tay rồi mới nói. Nàng a, ta chỉ sợ nàng chịu thiệt thòi.

Nam Cung Diêp đột ngột xoay người nhìn nàng, ánh mắt thật giống như một bích hồ, tạo nên từng con sóng vỗ lăng tăng, hắn nói xong thì vươn tay ra nhéo nhẹ gương mặt Phượng Lan Dạ một cái, Phượng Lan Dạ đau nhói, liền trợn mắt nhìn qua: Ngươi khi dễ ta. Ta thích. Hắn quả thật là có chút ác, nhìn thấy nàng có đôi lúc quá mức trầm ổn, rõ ràng còn nhỏ tuổi, lại cứ giống như một người trưởng thành, hắn thích chọc cho nàng tức giận, giơ chân múa tay, thường thường khi đó nàng mới lộ ra vẻ ngây thơ khả ái, giống như tiểu hài tử.

Ngươi? Phượng Lan Dạ giận đến mím miệng lại, gương mặt hồng hồng , môi nhỏ đỏ đỏ , ngọt ngào diễm lệ, giống như đoá hoa mới nở, hết sức mê người, ánh mắt Nam Cung Diệp thâm thúy mấy phần, không muốn chọc nàng nữa, mà đổi đề tài: Ngươi hỏi thăm Tấn vương phủ cùng Sở Vương phủ tặng lễ vậy gì để làm chi? Ta muốn tặng cho hoàng thượng thọ lễ, nên nhất định phải ngăn chận Tấn vương phủ cùng Sở Vương phủ, vì vậy mới phải hỏi thăm a.

Phượng Lan Dạ vẻ mặt đương nhiên, quay đầu nhìn lại, thấy Nam Cung Diệp sắc mặt khẽ biến trầm xuống, đắm chìm trong ánh sáng mờ ảo, mặc dù nhìn không rõ lắm, nhưng khi thấy khí thế bức người, Phượng Lan Dạ biết hắn không có thói quen tặng lễ vật, nhưng mà năm nay nàng rất muốn tặng, lúc này chợt nhớ thân thủ lợi hại của hắn, không khỏi tới hăng hái. Nam Cung Diệp, không bằng chúng ta vào Tấn vương phủ cùng Sở Vương phủ một chuyến, điều tra xem bọn họ chuẩn bị lễ vật gì, ngươi nhất định biết thư phòng của Tấn vương phủ cùng Sở Vương phủ ở nơi nào? Người bình thường cũng sẽ đem vật trân quý giấu ở trong thư phòng, nàng cũng muốn xem một chút trong thư phòng hai nhà này cất dấu thứ gì.

Mặc dù Nam Cung Diệp không có nguyện vọng làm hoàng thượng, cũng không muốn trộn lẫn trong nước cùng bọn họ, cứ để cho bọn họ đấu đến người chết ta sống, đối với hắn cũng có lợi, lúc đó có thể yên tâm điều tra cái chết của Ngọc phi. Nhưng Nam Cung Diệp cũng không muốn vào Tấn vương phủ cùng Sở Vương phủ, đối với chuyện tranh đấu của bọn họ hắn không cảm thấy hứng thú. Nếu ngươi muốn chuẩn bị thọ lễ, thì cứ chuẩn bị đi, cần gì phải đi xem lễ vật của bọn hắn

Nam Cung Diệp, chẳng lẽ ngươi không muốn có một lý do để hành động sao? Không phải muốn điều tra cái chết của Ngọc phi nương nương sao? Chỉ cần bọn họ rối loạn, thì người trong bóng tối sẽ không chú ý tới chúng ta, chúng ta nhất định sẽ dễ dàng điều tra hơn một chút, cho nên sao không quấy cho nước đục lên. Nam Cung Diệp ngước mắt nhìn Phượng Lan Dạ, đáy lòng thở dài. Nha đầu này rõ ràng là mượn cơ hội trả thù mà, thật ra thì mục đích cuối cùng là vì Sở Vương cùng Tấn vương đã đắc tội với nàng, cho nên nàng mới muốn quấy rối để cho bọn họ không được an bình, bất quá nàng nói cũng không có sai, cho tới nay hắn luôn muốn điều tra ra cái chết của mẫu phi, nhưng cũng không biết nên bắt tay từ đâu, nếu lần này trong cung ngoài cung rối loạn, thì điều tra sẽ dễ dàng một chút.

Tốt, vậy chúng ta đi Tấn vương phủ một chuyến. Ừ, Nam Cung Diệp, đi thôi. Phượng Lan Dạ ngước khuôn mặt tươi cười lên, gương mặt mang vẻ nhu hòa hiếm thấy, bàn tay nhỏ bé đưa ra ngoài, nàng lại không biết khinh công, cho nên mới phải để cho Nam Cung Diệp mang nàng đi đến Tấn vương phủ, Huyền Thiên tâm pháp khi chưa đột phá trung cấp, thì sức mạnh của chân khí chỉ có thể hội tụ ở đầu ngón tay, hoặc là trên dây đây, chỉ khi đột phá được trung cấp, chân khí phủ trùm quanh thân, mới có thể thi triển khinh công.

Trời đêm như mực, trăng non như cái móc câu treo trên nền đêm đen, ánh trăng toả xuống như một dòng sông đầy ánh sáng. Nam Cung Diệp một cánh tay nắm cả người Phượng Lan Dạ, thân thể đem thân thể nhỏ bé của nàng khẽ tựa vào trước ngực của hắn, dưới ánh trăng nhìn qua giống như một người, căn bản phân không ra bóng dáng hai người. Xuyên qua đình đài lầu các mái hiên nhà, nhanh như gió lốc, một đường hướng Tấn vương phủ đi.

Nam Cung Diệp luôn luôn lạnh nhạt, làm việc gì cũng trầm ổn âm thầm, rất ít làm những chuyện đường đột, nhưng tối nay lại chịu cùng Phượng Lan Dạ đi đến Tấn vương phủ, trong lòng bỗng bay lên ra một khoái cảm, thật giống như một tên tiểu tử hư đang làm chuyện ác liệc, trong lòng khẽ nổi lên điệu nhạc, chưa bao giờ ngừng. Tất cả những điều này nặng nề hắn đặt ở trong lòng hoàn toàn đã được buông ra, nên dưới chân thỉnh thoảng nhẹ nhúng, nhanh chóng như tia chớp. Phượng Lan Dạ thân thể nhẹ nhàng, mang theo nàng căn bản không có vướng bận, cho nên Nam Cung Diệp vẫn thi triển được khinh công xuất thần nhập hóa, hoàn toàn không có dừng lại chút nào, phía sau đám người Thiên Bột Thần cùng Nguyệt Cẩn đi theo hơi có chút cố hết sức, họ phải duy trì một khoảng cách, mọi người đem hết toàn lực đuổi theo thân ảnh của người phía trước, một đường hướng thẳng Tấn vương phủ mà đi.

Tấn vương phủ, ngọn đèn đóm sáng ngời, thị vệ tuần tra rất nhiều, bóng người đung đưa theo ánh đèn, canh giới rất nghiêm, xem ra Tấn vương làm việc rất cẩn thận, các nơi đều bố trí canh phòng rất chặt, Nam Cung Diệp ôm lấy Phượng Lan Dạ rơi vào trên một nóc nhà hẻo lánh nhất Vương Phủ , cẩn thận nhìn chăm chú vào động tĩnh bốn phía. Phía sau đám người Thiên Bột Thần rốt cục cũng chạy tới, bọn họ không dám có chút khinh địch nào, nếu chủ tử xảy ra nửa điểm sai lầm nào, bọn họ dù chết cũng không hết tội. Không biết Vương gia vì sao lại ban đêm xông vào Vương Phủ, hành động này làm cho ba người lòng đầy nghi hoặc, nhưng họ cũng không nói tiếng nào cố giữ một khoảng cách ngắn, đồng thời cũng nhìn chăm chú vào động tĩnh bốn phía.

Phượng Lan Dạ nằm ở bên người Nam Cung Diệp, cảm thụ được nhiệt độ trong tay của hắn, cả người rất ấm áp , mặc dù là mùa xuân rồi, nhưng gió đêm vẫn rất rét lạnh, nhưng giờ phút này nàng cũng không có một chút lạnh lẻo nào, thứ nhất đang ở quanh quẩn giữa bầu trời bao la, cái loại khoái cảm này khiến cho máu phấn chấn của bản thân đột nhiên tăng vọt, căn bản là không cảm nhận được rét lạnh, thứ hai, cả người gắn vào trong lòng của nam nhân này, vốn cảm giác có chút phiền lòng khó chịu, cho nên cả người nóng lên, gương mặt cũng nóng, nhưng may mắn đã đến Tấn vương phủ, hiện tại lực chú ý của nàng cũng ở trên Tấn vương phủ. Thư phòng nằm ở nơi nào? Phượng Lan Dạ nhỏ giọng nói thầm.

Dưới bóng đêm, đôi mắt sâu u Nam Cung Diệp ngưng tụ ánh trăng, sóng gợn rực rỡ, thâm thúy thần bí, bàn tay to thon dài duỗi ngón tay ra chỉ về một hướng. Phượng Lan Dạ nhìn một chút, gần thư phòng thị vệ rõ ràng so với chỗ khác thì nhiều hơn, điều này nói rõ bên trong thư phòng nhất định cất giấu thứ gì đặc biệt, hoặc là nói Tấn vương Nam Cung Trác giờ phút này còn đang ở thư phòng, Phượng Lan Dạ vẫy tay một cái ý bảo người phía sau đi lên, ra lệnh cho một mình Thiên Bột Thần đi tìm hiểu xem trong thư phòng có người hay không? Thiên Bột Thần lĩnh mệnh, lắc mình một cái liền không thấy đâu, hắn tập là giấu diếm thuật, cho nên trong đêm tối, dễ dàng ẩn giấu hơn, người bình thường căn bản sẽ tìm không được hắn, cho nên Phượng Lan Dạ mới phân phó hắn đi qua đó.

Những người khác ở lại tại chỗ chờ đợi, khoản một nén hương thời gian, Thiên Bột Thần liền đi ra, báo cáo tình huống. Trong thư phòng không ai. Tốt, chúng ta đi qua.

Phượng Lan Dạ thanh âm không hề che dấu sự hưng phấn dị thường, cái loại khoái cảm như sắp bắt được nhược điểm Tấn vương, cho dù nhược điểm này không hại chết tên nam nhân đó, ít nhất cũng phải xem một chút, lần này hoàng thượng đại thọ hắn chuẩn bị đưa lễ vật gì, quan trọng nhất là, nàng muốn cho người nam nhân này hoảng hốt sợ hãi. Đôi mắt giống như có điện của nàng hoàn toàn rơi vào tầm mắt của Nam Cung Diệp, nhìn sơ qua, liền hiểu trong lòng tiểu nha đầu này nghĩ cái gì, hắn cũng không có ngăn cản nàng, ôm nàng vào lòng rồi lắc mình nhảy lên, thoáng cái đã rơi vào bên trong hành lang của Tấn vương phủ, trong thư phòng, một mảnh đen nhánh, quả nhiên không có bóng người, Nam Cung Diệp nhích tới gần, cũng không cảm ứng được bên trong có người, liền gật đầu một cái, Nguyệt Cẩn lập tức cẩn thận mở cửa sổ ra, mấy người còn lại lắc mình đi vào. Phượng Lan Dạ chỉ thị Thiên Bột Thần cùng Nguyệt Cẩn ở ngoài cửa coi chừng dùm, không để cho bất luận kẻ nào đi vào.

Ánh trăng mờ ảo theo cửa sổ chiếu vào, thư phòng rất rộng, mặc dù là ban đêm, nhưng những người này đều võ công cao cường, lại có ánh trăng chiếu rọi, cho nên nhìn mọi vật cũng giống như ban ngày vậy, Phượng Lan Dạ vung tay lên, ý bảo mọi người tìm kiếm. Bên trong thư phòng to lớn, văn phòng tứ bảo cái gì cần có đều có, đồ cổ ngọc khí tự nhiên cũng không ít, Phượng Lan Dạ rón rén nhanh như mèo, lại giống như một con báo nhỏ sắc bén, bay vùn vụt nơi này rồi quay sang nơi khác tìm kiếm, cũng không quá quan tâm đồ vật, mặc dù những thứ này là bảo bối, nhưng nàng tin tưởng Tấn vương sẽ không đem những thứ bình thường này mà dâng tặng cho hoàng thượng, vì nó căn bản không lọt vào được hoàng thượng mắt. Nam Cung Diệp thỉnh thoảng tìm kiếm cơ quan trong thư phòng, bỗng nhiên bị trên bàn sách một bình hoa đã hấp dẫn tầm mắt hắn, mặc dù rất đẹp, nhưng không phải là đồ cổ, lấy tính tình của Tấn vương, bên trong thư phòng tuyệt đối không thể nào trưng bày những món đồ bình thường, như vậy đây là cái gì, cơ quan sao? Nam Cung Diệp đưa tay lên chuyển động bình hoa, một thanh âm chi nha vang lên, bỗng nhiên có vài mủi tên từ giữa không trung bắn ra, trường bào hắn vung lên, vài mủi tên rơi xuống đất, bất quá không biết từ nơi nào lại phát ra thanh âm lanh lảnh, thoáng cái vang vọng trong đêm tối, Phượng Lan Dạ mặt liền biến sắc, không nghĩ tới lại có cơ quan, còn hợp với chuông báo nữa, phía ngoài đã có tiếng bước chân vang lên, Phượng Lan Dạ bất kể ba bảy hai mươi mốt, nhanh chóng xông qua, chụp lấy một vật bên trong vách tường, sau đó xoay người về phía Nam Cung Diệp cùng Nguyệt Hộc kêu lên: Đi.

Đem món đồ mà mình thuận tay bắt nhét vào trong ngực, chạy lại gần Nam Cung Diệp, Nam Cung Diệp lấy tay nắm chặt, ôm thân thể của nàng từ cửa sổ rời đi như cũ. Ngoài cửa sổ, Thiên Bột Thần cùng Nguyệt Cẩn vội vàng đồng thời mở miệng: Có người tới. Hơn nữa còn không ít, mấy người động tác thần tốc nhanh chóng chạy ra, tung mình mấy cái liền bay đi ra thật xa, khi họ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bên trong Tấn vương phủ đèn lồng sáng rực một mảnh, toàn bộ người bị kinh động, thỉnh thoảng có thanh âm thị vệ kêu lên: Có thích khách, có thích khách, mau, bảo vệ Vương gia, bảo vệ Vương gia.

Nam Cung Trác tối nay ngủ lại ở trong phòng của một tiểu thiếp, bị thị vệ kinh động, thật nhanh mặc quần áo xuống giường bước ra trước cửa nhanh chóng ra ngoài. Sao lại thế này? Xảy ra chuyện gì. Ngoài cửa hai thủ hạ Mộ Thanh cùng Mộ Trừng thanh âm lo lắng vang lên: Vương gia, không xong, có người xông vào thư phòng .

cái gì? Nam Cung Trác sắc mặt đại biến, thật nhanh lắc mình đi ra ngoài, đoàn người chạy thẳng tới thư phòng. Bên trong thư phòng nhanh chóng sáng đèn lên, Nam Cung Trác liếc một cái liền nhìn thấy bên trong ngổn ngang , nhìn lại vách tường một nửa bị mở ra, sắc mặt dâng lên sát khí thị huyết, hai tay nắm chặc thành quyền, gân xanh trải rộng, vận lực tung ra một chưởng xuống dưới, bàn đọc sách trong nháy mắt chia năm xẻ bảy, vụn gỗ bay loạn xạ, Mộ Thanh cùng Mộ Trừng hoảng hốt cúi đầu kêu một tiếng.

Gia? Thậm chí có người vào đây trộm được sổ nợ Nam Cung Trác sắc mặt tối đen, âm trầm kinh khủng, mà trên sổ sách đó là hắn ghi chép lại nhưng vị quan to trong triều, ăn uống chơi gái đánh cuộc tất cả đều ghi trên đó, nếu sổ sách mất mà truyền tới tai những kẻ quan to, chỉ sợ những tên đó cũng không để cho mình sử dụng nữa, cho nên chuyện tối hôm nay, tuyệt đối không thể để lọt nửa điểm ra ngoài. Chuyện này không thể để lọt nửa điểm phong thanh ra ngoài, khác lập tức điều tra cho Bổn vương, bất kể dùng thủ đoạn gì phải tra rõ cho ta, đến tột cùng là người nào cả gan làm loạn, dám cùng Bổn vương đối đầu, Bổn vương nhất định phải đem hắn bầm thây vạn đoạn.

Nam Cung Trác thị huyết kêu lên, bên trong thư phòng một chút tiếng vang không có. Mà đám người Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ sau khi rời đi Tấn vương phủ, bay vút mấy cái đã cách Tấn vương phủ rất xa, dừng ở trên một gốc cây đại thụ, Nam Cung Diệp ôm Phượng Lan Dạ, con ngươi sâu u mềm mại, khóe môi vẽ ra độ cung duyên dáng, tiếng nói trầm thấp từ tính nhu hòa vang lên. Lan nhi, ngươi nói xem chúng ta có phải là nên trở về phủ rồi hay không?

Phượng Lan Dạ vừa nghe lập tức lắc đầu, nếu đã đi ra làm trộm rồi, sao không làm cho trót, cho dù lấy không được cái gì, thì cũng phải đi dọa Sở Vương Nam Cung Liệt, nhớ tới việc hắn lợi dụng nàng, trong lòng liền hiện lên căm hận mãnh liệt, nam nhân này nàng tuyệt đối không thể bỏ qua được. Còn Sở Vương phủ nữa, vẫn chưa có đi qua đó, dù sao chúng ta đã đi ngoài rồi, sao không lại đó một chuyến. Phượng Lan Dạ ngửa đầu nhìn Nam Cung Diệp, khóe môi vẽ ra nụ cười hiếm thấy, đôi mắt to xinh đẹp còn thừa cơ nháy nháy hai cái với hắn, rất ngọt ngào khả ái, nhưng Nam Cung Diệp thấy vậy bỗng nhiên muốn trêu chọc nàng, liền cố ý cúi đầu kiểm tra: Lan nhi làm sao vậy? Ánh mắt bị gút gân à? Để ta nhìn xem.

Hừ, nhìn cái gì, ngươi đúng là cố ý mà, rốt cuộc có đi hay không? Phượng Lan Dạ lập tức vênh mặt lên nhìn chằm chằm hắn, nàng nhìn ra trong mắt của hắn đang bỡn cợt, rõ ràng là muốn trêu chọc nàng, khó khắn lắm nàng mới muốn biểu hiện ôn hòa một chút, nam nhân này cũng không biết tán thưởng, thôi bỏ đi. Được, nếu đã đi ra ngoài, vậy thì lại đó một lần đi.

Nam Cung Diệp cũng không phản đối, ngược lại vô cùng đồng ý, Tấn vương Nam Cung Trác cùng Nam Cung Liệt cho tới nay rõ ràng đối với hắn động tay chân không biết bao nhiêu lần, cho tới nay, hắn đều giữ vững lập trường, cũng không muốn cùng bọn họ xung đột chính diện, nhưng bây giờ nghĩ lại, nếu để cho bọn họ tự loạn trận tuyến, cũng không có gì không tốt, ngược lại phương thức làm việc này của Lan nhi, cũng có đem thực lực của bọn họ bức ra. Phượng Lan Dạ nghe lời nói của Nam Cung Diệp, khuôn mặt nhỏ bé xinh đẹp mới lộ ra nụ cười trong trẻo, Nam Cung Diệp thở dài một hơi, quỷ nha đầu này, trưởng thành sợ rằng càng phát ra mị lực, hắn vươn tay ôm nàng nhích lại gần mình, Phượng Lan Dạ có thể nghe được tiếng tim của hắn đập có lực mà rõ ràng và cách mình gần như vậy, giờ khắc này nàng thậm chí có một loại ý nghĩ mơ hồ, cuộc đời này chỉ nguyện ở bên người hắn, bất kể hắn có phải là đoạn tụ hay không, làm người nhà cũng tốt, thân nhân cũng được, chỉ cần có thể ở lại bên cạnh hắn, theo hắn, như vậy đủ rồi. Thân ảnh màu trắng thật giống như một chim đại bàng rất nhanh biến mất trong đêm tối, cách đó không xa ba người Thiên Bột Thần vội vàng đuổi theo, một đường chạy thẳng tới Sở Vương phủ.

Đêm càng ngày càng khuya, sương càng lúc càng dày. Sở Vương phủ im ắng , thị vệ thỉnh thoảng từ con đường u tối đi ra tuần tra, có người đốt đèn lồng, có người ngáp, mặc dù cước bộ chỉnh tề, bất quá tinh thần không quá tĩnh táo, Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ trực tiếp tìm được thư phòng ở Sở Vương phủ. Lần này so sánh với lúc đến Tấn vương phủ có kinh nghiệm hơn, chỉ chuyên tìm cơ quan, Tề vương Nam Cung Diệp đối với cơ quan mặc dù không hết sức tinh thông, nhưng cũng có hiểu biết, lúc trước ở Tấn vương phủ chẳng qua là không có xem trọng, còn bây giờ đã tập trung tìm ở phương diện này, rất nhanh đã tìm được cơ quan ở bên trong thư phòng.

Cơ quan trong Sở Vương phủ tương đối bí mật, nhưng không có ám khí, bất quá cơ quan của bọn hắn không phải là hốc tối cất giấu đồ, mà là một gian mật thất không lớn ở phía sau thư phòng, trong mật thất tất cả đều là bảo bối, Phượng Lan Dạ nhìn một cái liền thấy một món đồ tương đối kỳ lạ, khối Phỉ Thúy lớn, ánh sáng màu xanh toả sáng, một khối phỉ thúy lớn như vậy thật sự đã hiếm thấy, hơn nữa còn được chạm khắc thành bay phi long bay lên không, ở dưới ánh đèn toả ra ánh sáng màu bích lục, đẹp không sao tả xiết, quả nhiên là bảo bối có một không hai. Nam Cung Diệp vừa nhìn tới liền có chút ít hứng thú, đưa tay muốn cầm, thì Phượng xiển Dạ lấy tay ngăn cản động tác của hắn. Đừng đụng, có thể có cơ quan.

Lấy cá tính đa nghi của Sở Vương Nam Cung Liệt, nơi này nhất định có cơ quan, cho nên tốt nhất là cái gì cũng không nên đụng, để tránh khởi động cơ quan, bất quá nàng có một biện pháp khác, Phượng Lan Dạ ánh mắt lóe lên, đưa tay lấy từ trong lòng ngực ra một hoàn thuốc, cẩn thận từng ly từng tí bỏ vào con rồng phỉ thuý, viên thuốc kia bởi vì vô cùng nhỏ, cho nên trong lúc nhất thời nhìn không rõ lắm, nhưng đợi đến khi chúc thọ lúc đó sẽ có trò hay để xem, sau khi làm xong hết thảy, sắc mặt Phượng Lan Dạ lạnh lùng cuối cùng cũng nhu hoà đi một chút, phủi tay ý bảo Nam Cung Diệp bên cạnh. Chúng ta đi thôi. Nam Cung Diệp một tay nắm lấy nàng, khom lưng xuống tà mị mở miệng: Ngươi vừa giở trò quỷ gì?

Đến lúc đó sẽ biết. Phượng Lan Dạ mới không nói cho hắn biết đâu, còn mang theo vẻ mặt thần bí, chỉ là nơi đây không nên ở lâu, mấy người bọn họ liền khôi phục lại mọi vật bên trong thư phòng, sau đó lặng lẽ rời đi. Chẳng qua trong lòng Phượng Lan Dạ vẫn còn giận Nam Cung Liệt, nên đâu chịu để cho hắn yên bình mà ngủ như thế, nàng lập tức vẫy tay một cái ý gọi Thiên Bột Thần đến: Đi đến chỗ Sở Vương kêu lên, để cho tinh thần hắn tỉnh táo lại một chút

Thiên Bột Thần vẻ mặt hắc tuyến, nữ nhân này thật ác độc mà, nửa đêm xông vào trong nhà người ta, sợ người ta không biết, còn cố ý huyên náo để người ta không được an bình, bất quá Thiếu chủ ở bên cạnh mang khuôn mặt sủng nịch nhìn nàng, rõ ràng là nàng ta có làm chuyện gì thì cũng tán thành, hắn còn có thể nói cái gì chứ? Thiên Bột Thần lĩnh mệnh ở lại, mấy người khác lắc mình rời đi, đoàn người rất nhanh biến mất ở trong phủ Sở Vương, tiếp theo trong phủ Sở Vương, ánh đèn lục tục sáng lên, còn có tiếng thị vệ kêu lên: Có thích khách a, có thích khách. Thiên Bột Thần kinh động người ta xong, liền lắc mình rời đi, để lại cho người Sở Vương phủ bận rộn suốt cả đêm. (TT: Lan Dạ thiệt là ác liệt ^.^)

Nam Cung Diệp ôm Phượng xiển Dạ một đường trở về Tề vương phủ, rồi đem Phượng Lan Dạ đưa vào đại sảnh Liên viện. Vừa rồi nàng lấy được thứ gì thế? Lấy ra xem một chút? Nam Cung Diệp buông bàn tay nhỏ bé của Phượng Lan Dạ ra, tò mò ngó chừng nàng, không biết nàng ở Tấn vương phủ thuận tay lấy được vật gì .

Phượng Lan Dạ ánh mắt tối sầm lại, lấy tay che bộ ngực, lắc lắc đầu, thái độ kiên quyết: Không được, đây là ta lấy được, phải để cho ta xem trước là vật gì, sau đó mới để cho ngươi xem. Vậy chẳng lẽ ta bận rộn cả đêm chỉ là không công? Trên ngũ quan tuấn mỹ của Nam Cung Diệp tràn ngập các loại màu sắc, đôi mắt đen sâu không lường được, khóe môi kéo ra độ cung duyên dáng , cho thấy hắn cũng không thèm để ý động tác của Phượng Lan Dạ, hắn chỉ cùng nàng đấu đấu võ mồm một chút thôi, Phượng Lan Dạ mới không thèm để ý tới hắn, đi tới đẩy hắn ra bên ngoài: Đi thôi, đi thôi, ta muốn ngủ, mệt mỏi quá a, Nói xong ngáp một cái, tỏ vẻ mình thật rất mệt nhọc.

Trong khách sãnh một cái lồng chim đang treo lủng lẳng, Ngân ca thấy không ai để ý đến nó, liền không vui, kêu lên: Mệt mỏi mệt mỏi, ngủ ngủ. Nam Cung Diệp vừa bực mình vừa buồn cười, động tác nhẹ nhàng cúi đầu hôn lên trán của Phượng Lan Dạ một cái, đôi môi lạnh như băng, thấm mùi hương nhẹ nhàng phớt qua trán Phượng Lan Dạ , khiến cho thân thể nàng run lên, có chút khó tin, trừng to mắt muốn phát hỏa, thì thân thể của Nam Cung Diệp đã sớm nhẹ nhàng đi ra ngoài, còn đưa tay ngáp một cái, ưu nhã mở miệng: Đây là bồi bổ lại. Phượng Lan Dạ mắt thấy hắn đã đi ra ngoài, vẫn chưa từ bỏ ý định chạy đến trước cửa kêu lên: Nam Cung Diệp, ngươi là tên khốn kiếp.

Đáng tiếc không ai để ý tới nàng, nàng không khỏi tức giận, dùng sức chà chà cái trán của mình, trong lòng oán hận mắng, tử nam nhân, lại dám đụng trán nàn, hắn chết chắc rồi. Đang oán hận suy nghĩ thì Ngân ca càng phát ra tiếng kêu gay gắt: Tiểu Vương phi thích sạch sẽ, Ngân ca cũng có thích sạch sẽ. Phượng Lan Dạ vừa nghe, trợn mắt há mồm, quay đầu nạt Ngân ca một tiếng: Phi, ngươi mà cũng thích sạch sẽ, cùng ngươi gia ngươi giống nhau không phải là thứ đồ tốt.

Cái này Ngân ca thật ủy khuất, nghiêng đầu, nghỉ không ra nó cùng gia cũng không phải là thứ đồ gì, có chút tức giận: Gia là thứ đồ, Ngân ca cũng là thứ đồ. Câu này làm Phượng Lan Dạ bị chọc cười, phốc một tiếng cười ha ha, chỉ vào Ngân ca, tên này đúng là bảo bối a, nàng liên tục gật đầu: Đúng vậy a, Ngân ca cùng gia đều là đồ không tốt..