Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Độc y vương phi - Chương 87

Chương 87: Chân Tướng Cái Chêt Của Ngọc Phi

Trong khi Tấn vương Nam Cung Trác áp tải lương thực giải quyết vấn đề thiên tai thì trong kinh thành Nam Cung Diệp lập tức phái thám tử đi tìm kiếm nơi Sở vương nuôi binh mã. Còn Phượng Lan Dạ lại cho người mời Tư Mã Vụ Tiễn vào Tề vương phủ. Đối với âm mưu của Nguyệt phi với Hoa phi, nàng nghĩ rằng cần thiết phải nhắc nhở Tư Mã Vụ Tiễn, để An vương phủ bọn họ chú ý một chút. Tư Mã Vụ Tiễn vừa thấy Phượng Lan Dạ liền kích động lôi kéo tay nàng:

Lan Dạ, ta đang muốn tìm muội đây. Ta từ nơi mẫu phi biết được một chút tin tức. Không biết có hữu dụng không a? Phượng Lan Dạ kéo tay nàng vào trong khách sảnh. Diệp Linh dâng nước trà lên rồi lui xuống.

Bên ngoài, tiểu Đồng tiểu Khuê hỏi thăm Diệp Linh chuyện Hoa Ngạc, Diệp Linh đem tình huống Hoa Ngạc kể lại cho họ. Hai tiểu nha đầu cùng Hoa Ngạc có chút cảm tình, nghe xong thương tâm không dứt, muốn nhờ Diệp Linh mang các nàng đi thăm Hoa Ngạc một chút. Bên trong phòng khách, Phượng Lan Dạ nhìn Vụ Tiễn hỏi: Chuyện gì vậy?

Có vẻ chuyện này tựa hồ rất trọng yếu, Tư Mã Vụ Tiễn gật đầu quét mắt một vòng phía ngoài, xác định không có ai, mới giảm thấp thanh âm, nhỏ giọng nói: Một lần tỷ cùng mẫu phi nói chuyện, nàng trong lúc vô tình nói ra, hình như là khi Phụ hoàng say rượu từng kể qua, giống như nói Tề vương không phải là hài tử của Hoàng thượng. Cái gì?

Phượng Lan Dạ quýnh lên, trà bưng trong tay đổ ra ngoài, dính ướt cả người. Vụ Tiễn vội vàng đứng lên lấy khăn lụa lau cho nàng, nhỏ giọng nói: Mẫu phi vẫn dặn dò ta, chuyện này không được nói ra ngoài, đây là chuyện dễ rơi đầu. Ta nghĩ vẫn nên nói cho muội biết một tiếng, nói không chừng sẽ hữu dụng cho các muội, bất quá ngàn vạn lần đừng tiết lộ ra ngoài.

Lời Vụ Tiễn dặn dò Phượng Lan Dạ một chữ cũng không nghe lọt. Nam Cung Diệp làm sao mà không phải là hài tử của Hoàng thượng? Nếu Ngọc phi yêu hắn như vậy, tuyệt đối không thể nào làm ra chuyện bất trung với hắn. Nàng ấy không phải là người tâm cơ thâm trầm, người đơn thuần như vậy như thế nào có thể làm ra những chuyện này?

Phượng Lan Dạ nghĩ tới liền lắc đầu. Điều này sao có thể? Ngọc phi vừa thiện lương vừa đơn thuần như vậy, làm sao mà làm ra chuyện bất trung với Hoàng thượng đây? Vụ Tiễn nhìn Lan Dạ không tin, cũng gật đầu đồng ý:

Mẫu phi cũng không tin tưởng, nói Hoàng thượng có thể là uống rượu say. Say rượu nói lời thật. Nói không chừng lời Hoàng thượng thổ lộ khi đó chính là tâm sự chân chính? Trong chuyện này đến tột cùng không đúng ở chỗ nào? Phượng Lan Dạ ngẫm nghĩ trước sau, nhất thời tìm không ra phương hướng.

Nếu như Hoàng thượng có loại ý nghĩ này, như vậy hết thảy những việc làm đối với Nam Cung Diệp có thể hiểu rồi. Vì căm hận Ngọc phi nên giả vờ cưng sủng nàng, nhưng thật ra là vì đối phó nàng. Đợi đến khi sinh hạ hài tử xong lại ra tay diệt trừ nàng, đem Nam Cung Diệp đẩy lên vị trí dễ làm cho người ta hãm hại. Vụ Tiễn nhìn ra tâm tình Phượng Lan Dạ không tốt, vội vàng kéo nàng ngồi xuống nói:

Muội đừng suy nghĩ nhiều, có lẽ chẳng qua là Hoàng thượng nhất thời say rượu lỡ lời thôi, muội không phải nói có chuyện tìm ta sao? Phượng Lan Dạ phục hồi tinh thần lại, nhớ tới chuyện Nguyệt phi, nàng nhìn Vụ Tiễn nói: Chúng ta nhận được tin tức, nghe nói Nguyệt phi nương nương chuẩn bị đối phó Hoa phi. Nàng ta nhất định hoài nghi Hoàng thượng sẽ chọn An vương lên ngôi vị Thái tử, cho nên mới nghĩ đối phó Hoa phi cùng An vương phủ.

Vụ Tiễn vừa nghe lời này, sắc mặt trầm xuống, đổi lại lần này nàng nóng lòng đứng dậy, nổi giận rống giận: Nữ nhân này làm sao có thể ác độc như thế, lại muốn đụng đến An vương phủ chúng ta? Nàng ta từ đâu lại nghĩ Hoàng thượng sẽ đem Nam Cung Quân thành Thái tử rồi? Thật là nực cười. Phượng Lan Dạ vươn tay kéo nàng hỏi:

Làm sao ngươi biết Hoàng thượng sẽ không chọn An vương? Ta nghe mẫu phi đề cập tới, giống như là Hoàng thượng sẽ chọn Ngũ hoàng huynh Thụy Vương. Tư Mã Vụ Tiễn nói xong, Phượng Lan Dạ khẽ gật đầu.

Thật ra thì nàng từng suy đoán qua, Hoàng thượng nhất định là muốn phong Thụy Vương thành Thái tử. Bây giờ quả đúng là thật. Bất quá đối với việc ai là Thái tử, nàng không có hứng thú. Chẳng qua không biết vị Thụy Vương bí ẩn này là người như thế nào? Trước mắt nàng quan tâm chính là, Nam Cung Diệp thật sự không phải nhi tử của Hoàng thượng sao? Đây chính là một tin tức kinh thiên động địa a, không biết Nam Cung Diệp sẽ nghĩ như thế nào?

Tư Mã Vụ Tiễn vì chuyện tình Phượng Lan Dạ báo cho, mà sớm nóng lòng muốn cáo biệt rời Tề vương phủ trở về. Ban đêm, trăng sáng cùng ánh sao đầy trời, ánh sáng tinh khiết tỏa ra thật tươi đẹp. Nhất là trong lương đình, đèn lồng treo ngược, châu sa phiêu dật, hết thảy rất nhàn nhã ôn nhu. Nam Cung Diệp vẻ mặt kỳ quái nhìn Phượng Lan Dạ đang ngồi bên cạnh. Nàng lại một bên rót rượu một bên uống, lại tự mình châm rượu cho hắn. Đây cũng là việc cực kì hiếm thấy.

Lan Nhi thật có nhã hứng a. Phượng Lan Dạ nhướng mài. Ánh nến chiếu rọi ở trong mắt nàng tạo thành những đốm sáng lấp lánh chói mắt, mông lung kì ảo, như vậy xinh đẹp lại càng quyến rũ. Ánh mắt Nam Cung Diệp một đạo nhu hòa. Nàng đã từ từ trưởng thành~

Vóc người nhỏ nhắn lã lướt, tối nay mặc một chiếc áo váy dài phù dung, màu trắng mềm mại chập chờn như váy tiên. Ba nghìn sợi tóc đen được vấn thành búi, thả xuống bên tai một ít tóc mềm, mềm mại đáng yêu không sao tả hết. Nàng một thân kiều diễm như thế lại xen lẫn một tia đặc biệt lãnh khí, lộ ra một loại ưu mỹ khó nói nên lời. Dù đi tới nơi nào cũng như là hạc giữa bầy gà, khiến cho không người nào có thể bỏ qua. Nam Cung Diệp ánh mắt càng ngày càng sâu thẳm, sâu không lường được.

Vươn bàn tay to với những ngón thon dài nắm tay Phượng Lan Dạ, nhớ đến một đêm kia nàng mớm thuốc cho hắn, đôi môi mềm mại, mang theo chút mát mẻ, mang theo hương thơm thoang thoảng. Giờ phút này chỉ nghĩ đến đã làm tim của hắn liền nóng rực lên, bất quá cũng không quên nhắc nhở mình, nàng còn quá nhỏ, đợi nàng lớn lên đã. Nghĩ tới đây, đầu ngón tay giống như gặp phải bỏng, vội vàng thả ra. Phượng Lan Dạ ngồi lơ đễnh, nhàn nhạt mở miệng:

Chúng ta uống một chén đi. Nàng không thể uống rượu. Nam Cung Diệp không khỏi nghĩ đến buổi tối bắn pháo hoa kia, nha đầu này bởi vì say rượu, mà hoàn toàn trở nên không giống ngày thường. Khóe môi tràn ra nụ cười yêu thương chiều chuộng, hắn hiện tại chỉ cần nghĩ một chút như vậy thôi thì trong lòng liền vui vẻ rồi.

Ngoài đình nghỉ mát, Bích hồ mênh mông yên tĩnh. Trong hồ những phiến lá sen xanh mướt nổi lơ lửng, hàng loạt những đóa bạch liên ( sen trắng) xinh đẹp làm nổi bật màu xanh nhạt kia. Theo làn gió mát nhè nhẹ lướt qua, những đóa bạch liên chập chờn dao động giống như những mỹ nhân đang nhảy múa, trong không khí thoang thoảng mùi thơm ngát say lòng người. Nhìn trên đỉnh đầu, là trời cao bát ngát khôn cùng, giống như một mảnh huyền gấm ( vải gấm màu đen mịn) điểm xuyết nhiều viên bảo thạch lấp lánh, hoa lệ vô cùng. Khẽ chớp mắt, ngoài đình vang lên tiếng đàn du dương như nước, thanh thoát như dòng suối, chậm rãi từ ngón tay chảy qua, phiêu đãng bên Bích hồ.

Ở ngoài đình nghỉ mát, hết thảy là tuyệt vời như thế. Nếu như không phải đang ở Hoàng cung, không phải bị bao trùm bởi thứ không khí âm u hắc ám như vậy, thì ngày hôm nay thật là nhàn vân dã hạc a. ( nhàn vân dã hạc = mây thảnh thơi nhàn rỗi, hạc hoang dã tự do = thanh thản nhàn nhã tự do.) Lan Nhi, nàng có tâm sự. Nam Cung Diệp nâng lên chén lưu ly, cùng Phượng Lan Dạ chạm một cái, quay đầu uống một hớp, liền để xuống.

Đối với Phượng Lan Dạ, hắn vốn thực hiểu rất rõ nha đầu này. Nàng làm như thế, tất nhiên là bởi vì có lời muốn nói, nhất định là chuyện rất trọng yếu, rất tàn khốc. Nói đi, ta chịu đựng được. Phượng Lan Dạ chỉ nhấp nhẹ một chút rượu rồi để chén lưu ly xuống, nhẹ nhàng thờ ơ mở miệng:

Hôm nay ta gặp Vụ Tiễn. Nàng từ trong miệng Hoa phi dò được một chút tin tức. Hoàng thượng có một lần say rượu đã nói, ngươi không phải hài tử của hắn. Phượng Lan Dạ lời dứt, Nam Cung Diệp cũng không nhúc nhích, thật giống như bị hóa đá rồi. Ngũ quan của hắn tựa như được đao gọt điêu khắc hoàn mỹ, dưới ánh nến, da thịt bóng loáng trơn mịn như nước.

Trong con ngươi đen lòe lòe ánh sáng lạnh, thật giống như ánh mắt loài sói trên thảo nguyên, lạnh lùng mà sắc bén, một khắc quanh thân tràn đầy lệ khí, mang theo ngọn lửa giận cường đại. Bàn tay to của hắn nắm chặt để trên bàn đá, sau đó đưa tay cầm lên chén rượu lúc nãy chưa uống xong, một hơi ngửa đầu uống cạn, nặng nề thở hào hển, gầm nhẹ lên như sói: Hắn còn là con người sao? Tại sao có thể khi dễ người khác như vậy, khi dễ mẫu phi ta như vậy?

Nói xong xoay người đứng lên, Phượng Lan Dạ thật nhanh vươn tay đè chặt tay của hắn, hỏi: Ngươi nghĩ làm cái gì? Ta muốn tiến cung đi hỏi hắn, nếu hoài nghi ta, ban đầu tại sao không giết chết ta mà lại sinh ra để hành hạ ta?

Phượng Lan Dạ thế nào lại để cho hắn tiến cung được? Rất nhiều chuyện không thể chính diện đối mặt, ít nhất phải tra rõ Ngọc phi là chết như thế nào, phải tìm bằng được tiểu thái giám kia đã. Bây giờ hắn tiến cung đi hỏi Hoàng thượng thì có ý nghĩa gì đây? Không được. Chúng ta còn rất nhiều chuyện phải tìm hiểu, huống chi đây chỉ là một câu nói của Hoa phi mà thôi, nếu là truyền tới tai Hoàng thượng, còn có bao nhiêu người sẽ bị liên lụy đây? Ban đầu là mẫu phi ngươi cùng người Ngọc Vãn điện, chẳng lẽ ngươi còn muốn liên lụy những người khác sao? Trừ phi có căn cứ xác thực, nếu không ngươi không được gặp hắn. Hơn nữa, trong chuyện này nhất định là có hiểu lầm gì đó mới có thể khiến Hoàng thượng nghĩ vậy, ngươi phải tìm được chứng cớ, chứng minh Ngọc phi là trong sạch, như vậy mới có tác dụng. Nam Cung Diệp biết Phượng Lan Dạ nói rất có lý, nhưng là mẫu phi lại chết như vậy, đến chết vẫn cònbị ô nhục nan kham như thế, khiến tâm hắn rất đau rất đau. Hắn xoay người ôm Phượng Lan Dạ.

Phượng Lan Dạ lẳng lặng tựa vào ngực hắn, nghe tim hắn đập rất dồn dập. Một ít tóc đen mềm mượt như tơ lụa rơi xuống, làm nổi bật gương mặt tuấn mỹ như trích tiên của hắn, gấm áo màu trắng khiến cả người hắn thanh tú rực rỡ, tựa như trên thế giới này chỉ độc có một mình hắn. Phượng Lan Dạ khẽ ngước đầu nhìn hắn, lại có một khắc ngây ngẩn.

Nam Cung Diệp cũng nhìn lại nàng, cặp mắt đen trong trẻo như nước hồ mùa thu, toát ra tia lửa khác thường, trong một khắc đó tựa hồ có cái gì ở trong lồng ngực hắn nổ tung. Nam Cung Diệp nhẹ cúi người, cánh môi lạnh như nước ấn xuống, nhẹ nhàng ôn nhu chạm vào đôi môi nhỏ nhắn của Phượng Dạ. Phượng Lan Dạ thân thể cứng đờ, sau đó kịp phản ứng, thật nhanh đưa tay đẩy ra Nam Cung Diệp, quay người chạy trối chết. Tim đập như trống, dưới chân vấp váp, không biết nàng như thế nào về được phòng ngủ của chính mình. Mấy tiểu nha đầu không biết xảy ra chuyện gì, chỉ thấy Tiểu Vương phi gương mặt đỏ ửng giống như một đóa hoa Hồng, chẳng những thanh thuần linh động, còn lộ ra mị thái diễm lệ, thật là động lòng người nói không nên lời.

Trong lương đình, Nam Cung Diệp nhìn bóng lưng Phượng Lan Dạ rời đi, bàn tay thon dài không nhịn được sờ nhẹ cánh môi mình, tựa hồ còn lưu lại hương thơm thoang thoảng của Lan Nhi, ánh mắt chợt lóe lên tia mềm mại. Cảm giác như vậy hắn chưa bao giờ trải qua, tim đập rất nhanh, tựa hồ có một ngọn lửa nóng cháy bốc lên. Mặc dù lúc trước cũng biết bản thân thích cái tiểu nha đầu kia, nhưng hiện tại tựa hồ không phải chỉ đơn giản là thích rồi? Là yêu nha đầu kia sao? Đây là yêu sao?

Cho tới bây giờ Nam Cung Diệp chưa từng yêu người nào, cảm giác vừa xa lạ vừa bất an, cái loại lo sợ này từ nơi ngón tay tiếp xúc chạy đến tâm trí hắn. Lúc trước là cảm xúc phẫn hận cuồng bạo hận không thể giết người, một khắc sau, lại hóa thành hư ảo. Là vì hắn minh bạch nhận thức đến một chuyện, hắn còn có một người phải bảo vệ, Lan Nhi.

Nếu như bản thân xảy ra chuyện gì, Lan Nhi nhất định sẽ bị dính líu. Mặc dù biết nàng là người không quan tâm sống chết, nhưng hắn chỉ muốn làm cho nàng vui vẻ hạnh phúc mà sống, cho nên hết thảy vẫn phải đợi đến khi tìm được chứng cớ rồi nói sau đi. Kể từ một chiều khi hai người cánh môi chạm vào, Phượng Lan Dạ liên tiếp né tránh Nam Cung Diệp mấy ngày, chỉ đợi ở trong phòng ngủ không ra ngoài. Nam Cung Diệp vì muốn tra chuyện của Sở Vương cho nên cũng không có tới đây, hơn nữa biết Phượng Lan Dạ xấu hổ, chính hắn cũng có chút không biết như thế nào đối mặt với nàng, cho nên, hai người chừng mấy ngày không gặp mặt.

Nam Cung Diệp đã nhận được tin Sở vương Nam Cung Liệt gần đây không có ở trong kinh thành, cho nên hắn có thể dễ dàng tra hơn nhiều. Thì ra là Nam Cung Liệt nuôi binh mã nhưng lại phân tán ra. Bên trong An Giáng thành nhiều nơi có nhân thủ của hắn, không phải cố định một chỗ, thứ nhất để dễ dàng cho hành động, thứ hai không hấp dẫn người chú ý, thứ ba không dễ bị vây bắt. Bất quá cuối cùng Nam Cung Diệp vẫn nắm rõ trong tay. Nam Cung Diệp ở mỗi cứ điểm đều phái người canh chừng, sau đó quyết định tiến cung cùng Nguyệt phi đàm phán. Bất quá hắn còn chưa tiến cung liền nhận được tin tức, Tấn vương Nam Cung Trác vận chuyển lương thực ở lục địa giới Mãng Sơn bị cướp rồi, thủ hạ một ngàn tinh binh đều bị đả thương, ngay cả ba mươi vạn lượng bạc cũng bị người đánh tráo. Mãng Sơn này luôn luôn có thổ phỉ, nhưng ngông cuồng như thế thì thật đúng là hiếm thấy, xem ra nhân số đông đảo, lại có đầu óc, cho nên mới dám chặn triều đình cướp số lương thực cứu thiên tai này.

Chuyện này hoả tốc truyền về kinh thành, Hạo Vân đế giận dữ, lập tức phái người khác vận chuyển lương thảo ngân lượng đi trước Giang Hoài. Lần này dẫn đội chính là Sở Vương. Sở Vương đề phòng lương thảo cùng ngân lượng bị cướp, đem theo năm ngàn tinh binh, mặt khác Hoàng thượng còn phái Hộ quốc tướng quân Triệu Nghiêu đi theo. Triệu Nghiêu luôn túc trí đa mưu, văn thao võ lược mọi thứ đều tinh thông, hắn lại mang theo thủ hạ hai ngàn người, cùng Sở Vương trong tay binh mã tổng cộng bảy ngàn người đi trước Giang Hoài. Mà Tấn vương thân mang tội, đã tự mình trở về kinh chịu tội. Nam Cung Trác ngay khi hồi kinh liền đi trước hoàng cung xin Hạo Vân đế giáng tội.

Trong thượng thư phòng, phụ tử hai người đối diện nhau, không khí đông lạnh nghẹt thở. Ngồi trên đài cao Hạo Vân đế, ngũ quan uy nghi, thần sắc không đổi, con ngươi chợt lóe lên tia sắc bén, cuối cùng trầm giọng mở miệng: Trác nhi, ngươi để cho Phụ hoàng quá thất vọng.

Nam Cung Trác biết chuyện lần này về sau, mình rất có thể đã vô duyên với ngôi vị Hoàng đế rồi. Đầu tiên là chuyện của mẫu phi phát sinh, bây giờ là chuyện này, hắn cảm giác như bị vùi lấp trong bẫy, mà người thiết cái bẫy rập này… Ánh mắt hắn sâu u như giếng cổ không đáy, từ từ nở nụ cười. Phụ hoàng hảo tâm kế a. Hạo Vân đế sắc mặt biến đổi âm ngao thị huyết tàn nhẫn, bàn tay to chỉ thẳng Nam Cung Trác quát:

Ngươi cho rằng có người nào dám lấy mấy vạn tánh mạng dân chúng cùng ngươi đi chơi tâm kế? Đầu óc của ngươi thật có vấn đề rồi! Hạo Vân đế tiếng nói dứt, Nam Cung Trác thật tình ngẫm nghĩ lại. Đúng vậy, Phụ hoàng luôn yêu dân, quyết không thể nào cầm tánh mạng mấy vạn người dân Giang Hoài tới cùng hắn chơi tâm kế. Như vậy chính là kẻ khác đã động tay động chân. Chẳng lẽ thật sự là Mãng Sơn thổ phỉ? Sau khi tra rõ chuyện này, nếu như có kẻ dám can đảm động tay động chân, trẫm tuyệt đối không tha.

Nam Cung Trác nghe lời Hạo Vân đế nói, cuống quít dập đầu: Nhi thần biết tội, xin Phụ hoàng trách phạt. Hạo Vân đế mặt mũi trầm trọng, từ trên long án rút ra một vật, bịch một tiếng ném trên mặt đất, đau lòng mở miệng:

Những thứ này đủ để lấy mạng ngươi rồi, cần gì cùng ngươi chơi tâm kế? Nam Cung Trác cúi đầu vừa nhìn, cư nhiên là sổ sách hắn bị mất, không nghĩ tới lại rơi vào trong tay Phụ hoàng. Trên mặt sắc thái biến đổi không dứt, ngẩng đầu lên nhìn Hạo Vân đế, nhưng cũng không nhúc nhích. Bản thân tội tử là khó chạy thoát, chỉ có thể cúi đầu nghe lệnh. Nhi thần xin Phụ hoàng xử phạt.

Tấn vương nghe chỉ, lần này lương thực bị cướp, tội không thể tha, thân mang trọng tội, đuổi khỏi kinh, đi đến đất phong, trọn đời không cho phép vào kinh. Tạ ơn Phụ hoàng. Nam Cung Trác quỳ lạy. Không nghĩ tới kết quả như vậy, mình thật là công dã tràng, cuối cùng còn bị đuổi ra kinh, thôi thì cứ đi trước đất phong thôi. Đất phong của hắn ở Thọ Dương, phía Đông Thọ Dương gần bờ biển, luôn luôn có hải tặc hoành hành, tuy có xử lý qua nhưng hải tặc căn bản không sợ bọn họ, bọn chúng giờ đây độc tôn một phương. Bất quá bây giờ hắn còn có lựa chọn khác sao? Nghĩ đến Phụ hoàng đã tha hắn một mạng rồi, Nam Cung Trác trầm giọng lĩnh chỉ.

Ngày thứ hai, mọi người triều đình đều biết đến chuyện này, Hoàng thượng hạ chỉ cách chức Tấn vương ra kinh, đi trước đất phong Thọ Dương, không có thánh chỉ truyền chiếu, trọn đời không được vào kinh. Tin tức truyền vào Tề vương phủ, Phượng Lan Dạ tà nằm ở một bên trên giường êm, ánh mắt u ám, cũng không nhúc nhích, nhìn nhìn ngón tay thanh mảnh của mình.Trong lòng nhẹ nhàng thở dài. Hạo Vân đế đối với Tấn vương vẫn có tình phụ tử, cách chức Tấn vương đi đất phong đã là kết cục tốt nhất rồi. Bằng không lưu hắn ở lại kinh thành, trong tay của hắn có người của quân doanh, đến lúc đó nhất định sẽ máu nhuộm Hoàng thành. Một nước cờ này đi được rất tốt, bất quá việc lương thảo cùng ngân lượng bị cướp là ai gây nên đây?

Phượng Lan Dạ suy tư. Thấy Hoàng thượng xử lý Tấn vương như thế, nàng không khỏi thay Nam Cung Diệp đau lòng. Như thế có thể thấy được, Hoàng thượng vẫn rất coi trọng tình phụ tử. Nhưng vì sao lại tàn nhẫn đối với Nam Cung Diệp như thế? Có lẽ, trong tim của hắn e là sớm đã nhận định Nam Cung Diệp không phải là huyết mạch hoàng thất. Mà hắn không muốn tiết lộ ra bí mật này nên mới không công bố, lại dùng một biện pháp đem Nam Cung Diệp đẩy lên đầu sóng ngọn gió. Thanh Đại, tiếp tục lưu ý động tĩnh kinh thành.

Dạ. Thanh Đại lui ra ngoài. Hai người các nàng, chỉ chừa một người ở bên cạnh nàng, một người đi ra ngoài lưu ý tin tức kinh thành, có việc gì lập tức bẩm báo. Cho nên mọi việc trong kinh thành, Phượng Lam Dạ có thể nắm rõ như lòng bàn tay. Trong cung cũng truyền ra tin tức, bởi vì chuyện Tấn vương, Mai phi bị đuổi vào lãnh cung, không cho phép ra lãnh cung một bước.

Hiện tại ở trong cung Hậu cung, chỉ có Nguyệt phi cùng Hoa phi hai người lực lượng ngang nhau, về phần Mộc Miên đang được sủng ái, vẫn như cũ được Hoàng đế cưng chiều. Tấn vương bị giáng chức, việc quân doanh ở kinh thành không biết rơi vào tay người phương nào, chúng triều thần đem tầm mắt ngó chừng những Vương gia khác. Lúc này hoàng thượng triệu Nam Cung Diệp tiến cung.

Ngoài cửa Thượng thư phòng, Nam Cung Diệp ngũ quan tuấn mỹ tuyệt luân mang theo nụ cười ôn nhã, một cặp mắt tà mị vạn phần, mặc gấm áo sắc tím làm nổi bật lên da thịt trắng tuyết trong suốt, đầu tóc đen nhánh dùng một dải lụa sắc tím buộc lên, một ít tóc rũ xõa trước ngực, ưu nhã cao quý khó nói nên lời. Thái giám Nguyên Phạm nhìn ngây người. Tề vương thật là quá xuất chúng rồi. Trong mấy người hài tử của Hoàng thượng, hài tử xuất sắc nhất chính là Tề vương rồi. Đáng tiếc Hoàng thượng tựa hồ không nghĩ như vậy. Khấu kiến Tề vương.

“n. Nam Cung Diệp nhẹ gật đầu, đứng chắp tay, cao quý thanh thoát như nhã trúc. Nguyên Phạm lui qua, mời hắn đi vào: Hoàng thượng đang ở bên trong.

Làm phiền Nguyên công công rồi. Nguyên Phạm cả kinh thiếu chút nữa rớt cằm. Nói thật ra, Tề vương luôn luôn cao ngạo cổ quái, mặc dù xuất chúng, nhưng lãnh mạc như băng, hắn bây giờ thật đúng là không giống trước đây nữa. Chẳng lẽ bởi vì liên quan đến Tề vương phi sao? Nghe nói Tề vương rất thương yêu vị Tiểu Vương phi kia. Nô tài không dám.

Nguyên Phạm nhẹ mở cửa Thượng thư phòng. Nam Cung Diệp tao nhã tiêu sái đi vào. Thượng thư phòng xanh vàng rực rỡ, trên tường treo rất nhiều tác phẩm của các bậc danh gia, hoặc tranh hoặc thơ, tất cả đều hào nhoáng, nét bút lả lướt uyển chuyển như rồng bay. Một bên thư phòng có bàn ngự án hoa lệ, bên trên bày hoặc tấu chương hoặc bút lông nghiên mực, hoặc bình hoa lộng lẫy. Khẽ liếc qua một cái, trên cửa rủ xuống những màn sa mỏng, khói nhẹ lơ lững, trong xa hoa lại mang theo nhã trí.

Nhi thần tham kiến Phụ hoàng. Nam Cung Diệp dập đầu, ngũ quan bình tĩnh, không một ti gợn sóng. Hắn đã sớm điều chỉnh tốt tâm trạng trước khi tới đây. Nhiều năm qua ẩn nhẫn khiến cho hắn ở phương diện này so sánh với người thường càng tăng thêm một bậc, cho nên Hạo Vân đế cũng không nhìn ra được. Ngũ quan cương nghị uy nghi mang theo nụ cười, Hoàng đế chậm rãi phất tay ý bảo ban thưởng ngồi, sau đó ôn hòa nhìn hắn.

Diệp Nhi, Nhị hoàng huynh ngươi bị giáng chức đến Thọ Dương, việc quân cơ binh tướng đại doanh, Phụ hoàng muốn cho ngươi chưởng quản, ngươi có ý kiến gì không? Nam Cung Diệp ánh mắt u thần, khóe môi nhất câu hiện ra độ cung duyên dáng. Nhi thần không muốn quản những chuyện này, xin Phụ hoàng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.

Hắn ôm quyền cúi đầu, buông xuống trước mặt chính là đôi con ngươi thị huyết. Xem ra hắn thật sự là một quân cờ mà Phụ hoàng không bỏ qua a, lúc này đem việc quân cơ đại doanh giao cho hắn, là có ý gì? Hắn ở trong triều cũng không xây dựng thế lực, cho tới nay cũng không muốn tham dự triều chính. Mà những đảng phái khác tại triều đình cũng ít nhiều đã xây dựng thế lực, Hoàng thượng làm như thế, không phải là để cho hắn thoáng cái trở thành địch nhân của mấy phái kia sao?

Nếu như trong suy nghĩ Hoàng thượng chọn Thái tử là hắn, vậy cũng chẳng có gì để nói, đáng tiếc lòng dạ hắn biết rõ, hắn không phải. Cho nên này kế sơn dương dụ hổ hắn sẽ không nhận. Bất quá thanh âm Hạo Vân đế một lần nữa vang lên.

Hiện tại việc quân cơ đại doanh còn có thể phó thác đến tay ai đây? Ngươi xem, Tứ hoàng huynh ngươi có một bộ binh quyền, Lục hoàng huynh ngươi trông lại coi hộ bộ, trong kinh thành chỉ có ngươi cùng những hoàng tử khác là không nắm giữ gì. Những người khác tuổi còn nhỏ, cho nên bây giờ đến lượt Diệp nhi có thể học tập quản lý giang sơn rồi đi. Có lẽ người bình thường nghe thế nhất định cao hứng, đáng tiếc Nam Cung Diệp từ nhỏ không có hứng thú, việc này tự nhiên cũng sẽ không ngoại lệ. Mặt mũi tuyệt quyết cự tuyệt: Nhi thần sẽ không nhận, xin Phụ hoàng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.

Hoàng đế nheo lại ánh mắt nhìn hắn, thấy hắn bộ dạng rất kiên quyết, thật cũng không có dị tâm, bởi cá tính Nam Cung Diệp hắn cũng biết đến, cho tới nay đều không nguyện để ý chuyện triều chính. Như vậy Diệp nhi cho là người phương nào có thể chấp chưởng việc quân doanh? Hạo Vân đế lên tiếng hỏi thăm.

Nam Cung Diệp nheo mắt lại, trong bụng hiểu rõ, xem ra Hoàng thượng đã có người thích hợp, là ai? Không phải là Tứ hoàng huynh, thì chính là Lục hoàng huynh rồi? Nghĩ đến chuyện Hoa phi xử lý Hậu cung, như vậy người này, nhất định là Lục hoàng huynh. Nghĩ vậy hắn cung kính nội liễm mở miệng: Nhi thần cho là Lục hoàng huynh có thể. Hắn luôn luôn trầm ổn nội liễm, chấp chưởng việc quân doanh sẽ rất tốt. Thuận thế nước đẩy thuyền trôi, có lẽ vừa bắt đầu, Phụ hoàng sẽ không nghĩ để cho hắn chấp chưởng việc quân cơ đại doanh, chỉ bất quá để cho hắn tự nói ra thôi.

Tốt. Ngày mai Diệp nhi lâm triều cứ nói như lúc thương nghị này đi. Dạ, Phụ hoàng. Nam Cung Diệp ôm quyền lên tiếng, chậm rãi mở miệng:

Nhi thần cáo lui. Hạo Vân đế cuối cùng đã cảm giác ra một tia không đúng. Diệp nhi luôn luôn lãnh mạc, nhưng hôm nay là từ đầu tới cuối ôn văn nho nhã, đây là tại sao? Đã xảy ra chuyện gì sao? Hắn nheo mắt lại nhìn về phía Nam Cung Diệp đang muốn đi ra, kêu: Diệp Nhi?

Nam Cung Diệp xoay người nhìn lại, chỉ thấy Hạo Vân đế vẻ mặt ân cần, không khỏi có chút chợt hiểu ra. Hoàng thượng trong mắt cơ hồ nhìn không thấy mục đích gì, tâm kế quá thâm sâu đáng sợ rồi. Phụ hoàng có chuyện gì phân phó? Ngươi không sao chứ?

Nam Cung Diệp nghe xong chấn động. Xem ra Phụ hoàng vẫn còn có chút phát hiện, bản thân mình bị áp lực vô tình để lộ, xem ra còn cần để điều chỉnh thêm, hắn nhàn nhạt bẩm báo: Nhi thần không có chuyện gì, chẳng qua gần đây thân thể có chút khó chịu, cho nên không thoải mái. Hạo Vân đế nghe, gật đầu, quan tâm dặn dò:

Đừng quên chú ý sức khoẻ. Nói xong hướng ngoài cửa gọi Nguyên Phạm: Đem một phần tuyết sâm ngàn năm lần trước tiến cống đưa đến Tề vương phủ đi, để cho Tề vương bồi bổ thân thể.

Dạ, Hoàng thượng. Nguyên Phạm lĩnh chỉ, Nam Cung Diệp ở bên cạnh tạ ơn thánh ân, lui ra ngoài. Thượng thư phòng lâm vào yên tĩnh. Hạo Vân đế vẻ mặt mệt mỏi, tựa vào trên giường êm nhắm mắt lại, không nói một lời.

Nam Cung Diệp trở về Tề vương phủ. Nguyên Phạm phái thái giám đưa tới tuyết sâm ngàn năm cũng đã đến, Tích quản gia thu vào. Trong Tuyển viện, Nam Cung Diệp đi vào phòng ngủ của Phượng Lan Dạ. Nàng đang ngồi tựa vào trên giường đọc sách, tóc không búi, suối tóc đen xõa trên vai, nổi bật lên khuôn mặt nhỏ nhắn kiều diễm càng toả sáng chọc người trìu mến. Da thịt trắng ngần ở dưới ánh nến ánh lên sắc hồng nhàn nhạt, làm tăng thêm mấy phần nhu tình. Một bộ áo ngân bạch, thắt lưng buộc quanh vòng eo uyển chuyển, thật giống như sắp vô tình rớt ra, làm người ta đỏ mặt tim đập.

Vừa nhìn thấy tư thái này của nàng, Nam Cung Diệp không khỏi nhớ tới nụ hôn lần trước, hầu kết không khỏi chuyển động hai cái, tựa hồ có cái gì từ lồng ngực xông ra. Bất quá lúc này Phượng Lan Dạ đã nhìn sang, Nam Cung Diệp kịp thời đè nén xuống, nhìn qua chỉ lãnh đạm trấn định. Phượng Lan Dạ vừa ngước đầu, nhìn thấy Nam Cung Diệp, thì lại nhớ tới lần trước răng môi chạm nhau, gương mặt càng phát ra đỏ ửng, nàng cũng không dám nhìn thẳng Nam Cung Diệp, quay đầu sang nơi khác, nhỏ giọng mở miệng hỏi thăm:

Làm sao ngươi lại tới? Ta có việc cần nói cho nàng biết. Vừa nghe nói có việc, Phượng Lan Dạ liền thu liễm tia xấu hổ ngượng ngùng, điều chỉnh cơ thể một chút, ý bảo Nam Cung Diệp ngồi xuống, bình tĩnh mở miệng:

Đã xảy ra chuyện gì? Nam Cung Diệp ngồi ở bên người nàng, mùi thơm cơ thể thiếu nữ chui thẳng vào mũi hắn. May là hắn định lực mạnh, trừ tim đập rộn lên, cũng tự giữ bình tĩnh được. Nhìn Phượng Lan Dạ, trầm ổn mở miệng: Tấn vương bị giáng chức đuổi về Thọ Dương sinh sống, vị trí quân cơ đại doanh chưa có người nắm giữ, Phụ hoàng muốn để cho ta chưởng quản quân doanh.”

Phượng Lan Dạ chau lông mày, ánh mắt sâu u. Lúc này mà chấp chưởng việc quân cơ đại doanh cũng không phải chuyện tốt gì. Quan trọng là Nam Cung Diệp không muốn làm Hoàng đế, chấp chưởng việc quân doanh chỉ bất quá sẽ trở thành mục tiêu, tin tưởng Nam Cung Diệp hiểu đạo lý này, nhất định sẽ không nhận. Sau đó thì sao?

Ta từ chối, Phụ hoàng để cho ta chọn một người, ta đề cử Lục hoàng huynh. Phượng Lan Dạ nghe xong gật đầu, khóe môi vẽ ra tia cười lạnh: Nói vậy mục đích thực sự của Hoàng thượng là để cho Lục hoàng huynh chấp chưởng việc quân cơ đại doanh, hắn bất quá chỉ tung hỏa mù mà thôi.

Nam Cung Diệp gật đầu, hắn biết Lan Nhi rất thông minh, chuyện gì đều nhìn thấu triệt. Ngươi đừng thuận theo ý của hắn. Lục hoàng huynh chắc chắn sẽ được chọn, vậy sao không gây khó dễ cho hắn một phen? Phượng Lan Dạ lãnh trầm mở miệng.

Nếu muốn Nam Cung Diệp đề cử, vậy ngày mai trong triều, gây khó khăn cho hắn ta một phen để không phòng trước được, mọi việc không thể quá thuận để bọn hắn ta đắc ý. Phượng Lan Dạ vừa nói xong, Nam Cung Diệp liền thấu hiểu, gật đầu đồng ý: n.

Thôi đi ngủ sớm một chút đi, ngày mai còn phải vào triều sớm đấy. Phượng Lan Dạ thúc dục hắn đi nghỉ ngơi. Hiện tại nàng rất sợ hai người ở chung một chỗ, thấy Nam Cung Diệp ánh mắt nóng bỏng, nàng có chút chân tay luống cuống, cho nên cũng tình nguyện tự mình một người ngốc. Bất quá Nam Cung Diệp cũng không có đi, ngồi như cũ, bình tĩnh cất tiếng:

Ta tra được Sở Vương nuôi binh mã ở nơi nào rồi, không nghĩ tới hắn thông minh như vậy, chia thành nhiều nơi, núp bên trong An Giáng thành. Nếu không cẩn thận tra tìm, căn bản tìm không được. Hảo. Thật sự là quá tốt. Phượng Lan Dạ nghe Nam Cung Diệp nói xong, lập tức kích động đứng lên, con ngươi dâng lên bão táp mưa sa, nói:

Như vậy chúng ta tiến cung gặp Nguyệt phi thôi, không sợ nàng không giao ra tên thái giám kia. Hảo. Nam Cung Diệp đứng lên, vươn ra bàn tay to, mang theo mùi thơm hoa sen tỏa ra, Phượng Lan Dạ không chút do dự, đem tay bỏ vào tay của hắn, hai người cùng nhau đi ra ngoài.

Ngoài cửa Nguyệt Cẩn cùng Thanh Đại Lam Đại đang đứng thẳng, chỗ tối còn có Nguyệt Hộc cùng Thiên Bột Thần, cho nên phải nói rằng bọn họ là một nhóm siêu cường vô địch, không ai có thể đả thương. Nam Cung Diệp mở cửa, ôm chặt Phượng Lan Dạ, tung người bay lên, chạy thẳng hướng Hoàng thành mà đi. Đám người Nguyệt Cẩn theo đuôi. May là thân ảnh phía trước cũng không nhanh, mấy người bọn họ cũng không có thua khoảng cách quá lớn, hiện tại canh giờ còn sớm, bọn họ không vội.

Một nhóm mấy người, lúc chạy tới cung, thì không khí trong Hoàng cung một mảnh an bình. Trừ thị vệ tuần tra đang làm nhiệm vụ, thái giám cùng cung nữ trông coi các nơi, còn lại đều đi nghỉ ngơi rồi. Nam Cung Diệp dẫn mấy người bảy quẹo tám rẽ, giống như đi mê cung, rất nhanh vòng qua tất cả phòng tuyến, chạy thẳng tới Nguyệt Điệu điện. Leo tường từ phía sau mà vào, trong lúc nhất thời bốn phía yên tĩnh không tiếng động, không một tia kinh động. Mọi người lắc mình chạy vội tới cửa sau của Nguyệt Điệu điện, mơ hồ nghe được bên trong có người nói chuyện.

Hoa phi con tiện nhân kia, ta xem nàng ta đắc ý bao lâu? Một đạo lãnh lệ bén nhọn thanh âm vang lên, không phải là Nguyệt phi lại là người phương nào. Nguyệt phi thanh âm vừa dứt lại vang lên một thanh âm khác, chắc là thiếp thân thị nữ của nàng:

Nương nương đừng tức giận, đừng tức giận hư thân thể, cái được không bù đủ cái mất. n. Nguyệt phi tựa hồ rất hài lòng với cung nữ đang nói chuyện này.

Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ đi tới. Từ lúc mở cửa sổ thấy tình cảnh bên trong, Nguyệt phi đang tựa vào trên giường êm nhắm mắt dưỡng thần. Bên trong tẩm cung cũng không có bao nhiêu người, chỉ có ba cung nữ. Một người bóp vai cho nàng, một người đấm chân, còn có một người đứng sau phiến quạt phụng bồi nàng nói chuyện chính là cung nữ đang nắn vai cho nàng, tuổi có chút lớn, hẳn là nha hoàn tùy thân của Nguyệt phi. Tẩm cung an tĩnh lại.

Phượng Lan Dạ hướng về sau vẫy nhẹ, ý bảo mấy người phía sau tách ra quan sát động tĩnh bên ngoài, chớ kinh động bất luận kẻ nào. Mấy người được chỉ thị, gật nhẹ đầu, lắc mình tách ra mọi nơi, chú ý đến động tĩnh bên ngoài. Nam Cung Diệp đưa tay nhặt mấy cục đá, vù vù mấy cái đánh ra.

Các cung nữ lúc trước nắn vai đấm chân cho Nguyệt phi phiến quạt tất cả đều ngất một bên. Nguyệt phi không thấy động tĩnh gì, không khỏi giận quát lên: Các ngươi là người chết a, làm sao mà không có động? Đợi đến khi tiếng vang truyền đến bên tai, xoay mình mở mắt liền thấy ba nha đầu té trên mặt đất. Có kinh nghiệm lần trước, Nguyệt phi thật nhanh ngước mắt nhìn về phía cửa sổ.

Lúc này Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ nhảy vào, đồng loạt đứng dưới ánh nến. Hình ảnh như điêu khắc huy hoàng diễm lệ vô song, hai người nam tuấn nữ mỹ, như trời đất tạo nên một đôi. Trên vách tường còn hắt ra một đôi bóng hình thật dài, kích diễm động lòng người. Nguyệt phi thấy vậy ghen tỵ không dứt. Nói thật ra, nàng lúc còn trẻ làm sao lại không muốn gặp được một phu quân như vậy chứ? Cho dù không phải là Hoàng đế nàng chết cũng nhắm mắt, đáng tiếc chỉ đành dâng tặng cho một nam nhân không thương bản thân mình thôi.

Các ngươi tới làm gì? Hoa phi còn chưa chết. Nguyệt phi cũng không rào trước đón sau, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề quở trách. Vừa động thân thể từ trên giường êm xuống, gặp một cung nữ ngã bên chân liền đá ra một cước. Khuôn mặt nàng âm ngao nhìn thẳng Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ. Phượng Lan Dạ không đợi Nam Cung Diệp nói chuyện, liền âm ngao cất tiếng:

Chúng ta có thể giúp ngươi một việc, nhưng chuyện vô nguyên cớ, chúng ta sẽ không giúp. Nguyệt phi vừa nghe, trên mặt ung dung quý khí nhanh chóng hiện lên tia hung ác, giận dữ chỉ vào Phượng Lan Dạ: Vậy các ngươi tới làm gì? Muốn biết tung tích cái thái giám kia sao? Nằm mơ, ta sẽ không nói.

Lần này thanh âm tà lạnh âm trầm của Nam Cung Diệp vang lên: Hảo. Đã như vậy, ngày mai đợi đến nhặt xác Sở Vương đi. Nói xong hắn cũng không để ý tới Nguyệt phi, đưa tay lên kéo Phượng Lan Dạ liền chuẩn bị rời đi. Phía sau Nguyệt phi sắc mặt đại biến, xoay mình kêu lên:

Lời này của ngươi là có ý gì? Nam Cung Diệp quay đầu, đuôi lông mày nhuộm thị huyết hàn quang, đáp: Ta nghĩ Phụ hoàng nhất định sẽ đối với chuyện Sở Vương tự ý nuôi binh mã tương đối có hứng thú đi?

Ngươi nói nhảm! Nam Cung Diệp, đừng tưởng rằng Hoàng thượng cưng chiều ngươi, ngươi có thể ngậm máu phun người. Hoàng thượng sẽ không tin. Không tin ư? Ngươi tưởng Phụ hoàng là ai? Bất quá nếu có chứng cớ, hắn không thể không tin rồi. Nam Cung Diệp châm chọc nhìn chằm chằm Nguyệt phi. Nữ nhân này thật đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ a, thật cho là hắn chỉ hù dọa nàng ta thôi, nên mới bảo trì thái độ không sợ hãi như thế sao?

Ngươi? Nguyệt phi nhìn Nam Cung Diệp vẻ mặt thành thật, sắc mặt cũng khẽ biến, ánh mắt lóe lên, chần chờ. Nếu nàng thật không giao ra thái giám kia, Nam Cung Diệp nếu thật nắm giữ chứng cứ Liệt nhi tự nuôi binh mã, lúc này sẽ xong đời. Hoàng thượng nhất định sẽ định hắn tội mưu phản. Chẳng những là hắn, mà tộc dân các nàng cũng đừng nghĩ tránh thoát. Kết quả của Trưởng Tôn nhất tộc, nàng đã tận mắt nhìn thấy.

Nam Cung Diệp cho nàng một chút tin tức: Không nghĩ tới Tứ hoàng huynh rất khôn khéo lại đem binh mã chia làm mấy khối, chia ra ở các nơi khác nhau, như vậy cũng tránh người khác phát hiện rồi. Hắn nói xong liền không nói gì nữa. Tóm lại nội tình trong chuyện này bọn họ hắn không có hứng thú, hắn chỉ cần cái thái giám kia thôi a.

Nam Cung Diệp tiếng nói vừa dứt, Nguyệt phi thân thể không nhịn được lay động mấy cái, hoàn toàn tin tưởng Nam Cung Diệp đã biết nhi tử nuôi bình mã nơi nào, bằng không cũng sẽ không biết được rõ ràng như thế. Hôm nay nếu nàng không giao ra thái giám kia, chỉ sợ ngày mai nhi tử sẽ vào đại lao. Nguyệt phi cắn răng một cái nói: Được. Ta giao cho ngươi.

Nàng nói xong, bình tĩnh mở miệng: Cái thái giám kia bị ta đưa ra cung rồi, hiện tại chỉ là một người bình thường, sống ở bên ngoài. Vì sao ngươi làm như thế?

Nam Cung Diệp rất kỳ quái. Dựa theo tính tình Nguyệt phi, nàng ta làm sao lại hảo tâm cứu cái thái giám kia chứ? Không khỏi làm cho người ta tò mò về động cơ của nàng ta. Loại chuyện này, Nguyệt phi cũng không cần dối gạt hắn, nở nụ âm u cười đáp: Ta là nghĩ nếu như ngươi trở thành Thái tử, giữ lại cái thái giám kia, tương lai ngươi nhất định nợ ta một ân tình.”

Nguyệt phi nói xong trừng mắt nhìn Nam Cung Diệp một cái. Không nghĩ tới lại làm hại nàng hiện tại phải đem người giao ra, quả thật quá hấp tấp. Biết hắn là một người khôn khéo nên đã đề phòng, thế nhưng vẫn thua trong tay người bởi sự nhẹ dạ, Nguyệt phi tức giận khó mà tiêu. Nam Cung Diệp mới mặc kệ nàng ta. Hắn hiện tại chỉ quan tâm một chuyện, thái giám kia ở đâu?

Hắn ở nơi nào? Trong thành Đông Giao, trên một đường phố nhỏ nhà số 108, hắn gọi Lâm Thường. Tốt.

Nam Cung Diệp vừa nghe đến địa chỉ, không muốn tiếp tục ở chỗ này nữa. Hắn chỉ muốn mau sớm biết được nguyên nhân cái chết của mẫu phi, đêm hôm đó đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì? Hai người đang chuẩn bị rời đi, Nguyệt phi đuổi theo phía sau bọn họ kêu lên: Nhớ kỹ, không cho phép tiết lộ chuyện Liệt nhi. Nếu không ta thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua các ngươi.

Phượng Lan Dạ quay đầu, lạnh lùng mở miệng: Chúng ta sẽ không nói. Ngươi hãy bảo cho Nam Cung Liệt đem những người đó đi đi, đừng xem Hoàng thượng là người mù. Còn có nếu chúng ta đã nói sẽ giúp ngươi một chuyện, nhất định sẽ trả lại cho ngươi. Hai bóng đen nhẹ nhàng đi ra ngoài, nháy mắt liền mất đi bóng dáng.

Nguyệt phi quanh thân mồ hôi lạnh phủ kín người. Cho tới giờ khắc này nàng mới rõ ràng biết được một chuyện, Tề vương phủ cũng không đơn giản như mặt ngoài nhìn thấy. Bằng không chuyện Liệt nhi ẩn dấu binh mã mà cũng bị bọn họ điều tra ra, bọn họ có đơn giản như vậy sao? An Giáng thành quả nhiên là đất ngọa hổ tàng long. Thật đúng là làm cho lòng người kinh hồn đảm chiến a. Nhưng bây giờ bảo các nàng buông tha cho ngôi vị Hoàng đế thì lại không cam lòng, nói chi đến việc chỉ tới đất phong mà thôi.

Xem ra ngày mai phải báo cho Liệt nhi, lập tức đem người dời ra ngoài. Nguyệt phi đặt mông ngồi phịch trên mặt đất, ngơ ngác nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ. Đám người Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ ra khỏi hoàng cung, chạy thẳng tới vùng Đông Giao của An Giáng thành.

Đông Giao của An Giáng thành chính nơi chỉ dân chúng bần hàn sinh sống. Người dân nơi đây so với nô nhai hay ở những địa phương khác còn tàn tạ hơn nhiều, xung quanh phòng ốc thấp bé, nhìn lại một cái, nối thành một mảnh điêu tàn. Nguyệt Cẩn thân là thủ hạ, đối với An Giáng thành rất quen thuộc, hắn ở phía trước dẫn đường, rất nhanh liền đem mấy người dẫn tới Đông Giao số một trăm lẻ tám. Trong căn phòng thấp bé, một mảnh tối đen, không nhìn thấy cả nhân ảnh. Tường rào cao cỡ nửa người, bên trong viện dựng một cái giàn trúc trồng một chút rau dưa, ở giữa có một con đường mòn, nối thẳng vào bên trong, tận cùng bên trong là một loạt ba gian phòng nhỏ nửa gạch nửa ngói.

Nam Cung Diệp đưa tay vung lên, mấy người phía sau lắc mình đi vào. Nguyệt Cẩn cùng Thanh Đại hai người ở phía trước mở đường, chạy thẳng tới trước cửa phòng nhỏ kia. Một người bay lên một cước đá văng cánh cửa tan hoang kia, bên trong lập tức truyền đến một giọng già nua: Người nào?

Có ánh đèn sáng lên, đám người Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ đã vọt đi vào. Phòng ốc này rất thấp, Nam Cung Diệp cùng Nguyệt Cẩn hai người đứng cũng đến nóc nhà rồi, cảm giác rất chật chội. Trong phòng bát đũa bị chồng chất tại trong góc, cái bàn lại càng ọp ẹp hơn nữa.

Lúc này trên một cái giường trúc, một lão nhân lớn tuổi gầy yếu đang ngủ. Sắc mặt tịch vàng, rõ ràng bởi vì dinh dưỡng không đầy đủ, đưa đến cả người xương bọc da. Ánh mắt rất lớn, thụt vào trong làm xương lòi ra lại rất trống rỗng, lúc này thấy có người xông tới, cũng không bối rối, ngược lại là một mạch ngó chừng Nam Cung Diệp, vươn tay run rẩy chỉ vào hắn, lắp bắp mở miệng: Ngươi, ngươi? Ngươi là…? Nguyệt Cẩn tiến lên một bước mở miệng:

Đây là Tề vương của chúng ta. Tề vương hỏi gì, ngươi phải đàng hoàng trả lời.” Người trên giường nghe Nguyệt Cẩn nói xong, thân thể lật đật hấp tấp nhào xuống dưới giường, nước mắt tuôn đầy mặt: Lão nô ra mắt Tề vương. Lão nô một mực chờ người. Điện hạ anh minh a.

Hắn vội vàng bò xuống dập đầu, Phượng Lan Dạ vung tay lên, Thanh Đại cùng Lam Đại tiến lên, một tả một hữu đỡ hắn dậy. Nam Cung Diệp mặt mũi đắm chìm, chớp mắt cũng không chớp nhìn lão giả kia, hỏi: Ngươi tên là Lâm Thường?

Lâm Thường gật đầu: Dạ, đây là tên lão nô sau khi xuất cung, trước kia Ngọc phi gọi lão nô là Tiểu Thường tử. Nam Cung Diệp nghe hắn nhắc tới mẫu phi, cả người run lên, phất tay ý bảo người khác lui ra. Nguyệt Cẩn cùng Thanh Đại còn có Lam đại cùng lui ra ngoài.

Bên trong nhà chỉ còn Lâm Thường cùng Nam Cung Diệp, Phượng Lan Dạ ba người. Lâm Thường mời Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ ngồi xuống, chính mình đứng ở nơi đó, nức nở mở miệng: Lão nô một mực chờ đợi ngày này, bằng không lão nô đã sớm chết rồi. Hắn vừa khóc lên, Phượng Lan Dạ lông mày nhướng lên, bình tĩnh cất tiếng:

Lâm Thường, ngươi có lời gì nói cho Tề vương không? Hắn rất muốn biết chuyện của Ngọc phi năm đó. Dạ, điện hạ. Lâm Thường lau khô nước mắt, bình tĩnh lại, từ từ mở miệng:

Thời điểm Ngọc phi vừa vào cung, nô tài liền theo hầu hạ nàng. Cho tới bây giờ chưa có gặp một người giống như nàng vậy, đối với mọi người rất tốt, bất kể là ai cũng đều tốt. Nô tài thường xuyên nhắc nhở nàng, nhưng nàng luôn nói, Tiểu Thường tử, xem ngươi nhỏ mọn kìa, làm gì có nhiều người xấu như vậy a? Nàng thiện lương như vậy, nhưng ông trời thật bất công a. Lâm Thường vừa nói xong liền khóc lên, cuối cùng mới tiếp tục mở miệng: Người Hoàng thượng yêu không phải là nàng mà là Hoàng quý phi nương nương, ba ngàn mỹ nữ chỉ ân sủng một người. Đối với hậu cung giai lệ, chẳng hề quan tâm. Nhưng Ngọc phi cũng không tức giận, cũng không giống người khác muốn tranh thủ tình cảm. Nàng vẫn vui mừng như cũ. Nàng nói, Tiểu Thường tử a, ta chỉ muốn ở bên cạnh hắn là được, tại sao thích thì phải đoạt lấy hắn chứ? Ta chỉ muốn nhìn thấy hắn vui vẻ, ta cũng thật lòng thích Diệp tỷ tỷ a.

Lâm Thường nói tới đây, liền ho khan, tuổi đã lớn, một hơi nói nhiều cho nên phải cố hết sức. Phượng Lan Dạ đứng dậy rót nước đưa qua, vịn hắn ngồi xuống: Ngồi xuống từ từ rồi nói. Cám ơn.

Lâm Thường uống một hớp nước, không hề ho khan nữa, điều chỉnh hơi thở nói tiếp: Hoàng thượng mặc dù cưng chiều Hoàng quý phi, nhưng Hoàng quý phi nương nương không thích ở trong cung, vẫn muốn xuất cung ra ngoài. Có một lần Hoàng thượng cùng nàng cãi nhau, liền ở trong lương đình cạnh ngự hoa viên uống rượu say. Khi đó Ngọc phi vừa lúc đi qua, liền vào xem Hoàng thượng. Chính là một đêm Hoàng thượng say đó đã đem Ngọc phi trở thành Hoàng quý phi, cho nên mới có điện hạ. Nhưng chuyện này cũng không có ghi chép trong sổ sách, hơn nữa sau đó bởi vì Ngọc phi xấu hổ liền đi trở về. Đại khái hơn một tháng sau, Hoàng quý phi bệnh nặng qua đời rồi, Hoàng thượng thương tâm một tháng, liền cưng chiều Ngọc phi. Khi đó, Ngọc phi cả ngày vui vẻ giống một chú chim nhỏ, đi tới chỗ nào mặt cũng đều mỉm cười, còn được Hoàng thượng ban thưởng là một trong Tứ phi, ban thưởng Ngọc Vãn điện cho nàng. Nô tài cũng thay nàng cao hứng, ai mà nghĩ tới…? Lâm Thường như lâm vào hồi ức, thật lâu cũng không nói gì, trên khuôn mặt già nua hiện lên thống khổ điêu tàn.

Một chiều kia khi điện hạ mới vừa mãn một tháng. Thật giống như ông trời cũng biết sẽ xảy ra chuyện gì vậy, trời giáng mưa sa. Lão nô nhớ được Hoàng thượng đem một thái giám tới đây, nổi giận đùng đùng đi vào, mang tất cả mọi người đuổi ra khỏi Ngọc Vãn điện. Nô tài bởi vì lo lắng, cho nên vẫn núp ở ngoài cửa nghe lén, nhưng bởi vì tiếng chớp quá lớn, cho nên cái gì cũng nghe không được, chỉ nghe thấy Hoàng thượng nói một câu, hai người chọn một, ngươi chọn đi? Sau đó thì Ngọc phi tự sát, không biết từ đâu bỗng xông ra một nhóm lớn Hắc y nhân, đem người trong Ngọc Vãn điện toàn bộ giết hết. Lão nô bị chém một đao, đang hấp hối sức tàn, sau đó được Nguyệt phi cứu đi, cho tới nay liền sống ở nơi này. Lâm Thường nói đến đoạn cuối cùng, ngược lại bình thản hơn rồi. Nhiều năm như vậy, hắn còn sống tựa hồ chỉ đợi có một ngày điện hạ tới hỏi chuyện năm đó. Hắn may mắn được Ngọc phi sủng ái, sống chính là vì còn nợ ân tình nàng ngày đó. Hôm nay điện hạ đã biết, Ngọc phi tình nguyện bỏ qua tánh mạng của chính mình cũng chỉ muốn bảo hộ hài tử của mình mà thôi.

Vào giờ khắc này thời gian tựa hồ như dừng lại. ngũ quan tuấn mị của Nam Cung Diệp trắng bệch kinh người, so với giấy còn tái nhợt hơn. Con ngươi lại càng sâu u thật giống như quỷ hồn. Sự thật nguyên lai là như thế. Mẫu phi tình nguyện bỏ qua tánh mạng của mình, cũng chỉ muốn để cho hắn còn sống. Nàng là cô gái không nhiễm bụi trần như vậy, nhưng ông trời vì sao phải đối với nàng tàn nhẫn như thế a?

Nam Cung Diệp xoay mình đứng dậy hét lên, thanh âm bén nhọn, vang vọng ở bên trong cái phòng nhỏ. Ngoài phòng Nguyệt Cẩn không nhịn được hỏi tới: “Vương gia không có sao chứ.

Phượng Lan Dạ trầm giọng: Không có chuyện gì. Nàng đứng lên đi tới, vươn tay nắm tay Nam Cung Diệp. Tay của hắn lạnh thấu xương như băng, không độ ấm. Thanh âm Phượng Lan Dạ trong trẻo lạnh lùng trầm thấp ôn nhu vang lên:

Diệp, đừng quá thương tâm. Ngọc phi hao hết tâm tư lưu lại ngươi, chẳng những vì ngươi là con của nàng, còn có ngươi là người nàng thương yêu. Nàng muốn để lại hài tử của nam nhân nàng yêu. Cho nên ngươi nhất định phải sống vui vẻ. Phượng Lan Dạ là người lãnh đạm vô tình như vậy, cũng nhịn không được xúc động. Một cô gái như vậy, là thân như nước, tâm tư như hoa sen, nàng tới trần thế chỉ vì chịu kiếp nạn, nêns không vướng chuyện hồng trần. Nam Cung Diệp cúi người ôm chặt Phượng Lan Dạ, từ trên người của nàng hấp thụ lấy ấm áp, từ từ tốt hơn nhiều.

Đang lúc ấy thì, phía sau vang lên một tiếng động rất nhỏ. Hai người ôm nhau nhìn lại, chỉ thấy Lâm Thường trước ngực cắm một cây chủy thủ, hơi thở mong manh, trên mặt nhưng lại có một chút nụ cười nhẹ nhõm, nhẹ nhàng nói: Không biết Ngọc phi còn nhận ra Tiểu Thường tử không? Ta đến chậm nhiều năm rồi. Nói xong thì đứt hơi tàn.

Phượng Lan Dạ trong mắt đã ươn ướt, ngẩng đầu lên nhìn Nam Cung Diệp. Hắn đồng dạng rất kinh ngạc, mẫu phi quả nhiên là nữ nhân thiện lương, tiểu thái giám hầu hạ nàng cũng có thể trung thành không hai lòng như thế. Nghĩ tới đây, Nam Cung Diệp hướng ra phía ngoài kêu lên: Nguyệt Cẩn, đi vào.

Nguyệt Cẩn cùng Thanh Đại hai người đi tới, ba người cung kính nhìn Lâm Thường trên giường. Mới vừa rồi chuyện theo lời Lâm Thường kể lại, tất cả bọn họ cũng nghe được, không nghĩ tới hắn kéo dài mạng sống như thế, chính là vì còn nợ Ngọc phi một công đạo, vì cùng nàng ngày đó chết đi. Hậu táng đi. Dạ, Vương gia.

Nguyệt Cẩn lĩnh mệnh. Nam Cung Diệp kéo tay Phượng Lan Dạ đi ra ngoài. Ngoài phòng, ngẩng đầu thấy bầu trời, các vì sao lóe lên, gió đêm lành lạnh, thổi lất phất mái tóc đen như lụa của nàng. Bầu trời tối đen trong trẻo lạnh lùng như vậy, nhưng tâm cư nhiên lại nóng.

Nghĩ đến mẫu phi chết đi, Nam Cung Diệp trong lòng hận ý bốc lên. Người nam nhân kia, chỉ vì một hiểu lầm đơn giản, mà cho tới nay đều hãm hại lợi dụng hắn, còn hại mẫu phi của hắn! Từ nay về sau hắn sẽ tuyệt đối không để bị lợi dụng nữa! Nguyệt Cẩn lưu lại để làm hậu sự cho Lâm Thường, những người khác một đường trở về Tề vương phủ.

Tề vương phủ, bên trong thư phòng của Nam Cung Diệp. Từ khi hắn trở lại liền nằm trên giường êm không nhúc nhích, cả người như tượng đá. Nếu không phải cảm nhận được hơi thở của hắn, cứ tưởng là hắn không có cảm giác nữa, thanh âm lạnh lùng vang lên: Lan nhi, đi về nghỉ ngơi đi.

n. Phượng Lan Dạ lên tiếng, nhưng người cũng không đi, ngược lại dừng chân ở trước mặt hắn, không nhúc nhích theo dõi hắn, gằn từng chữ mở miệng: Hiện tại chúng ta đại khái có thể nắm rõ chuyện tình đã xảy ra năm đó là như vầy. Năm đó Hoàng thượng yêu là Hoàng quý phi Diệp Tương Tình, nhưng lại vẫn mang mẫu phi ngươi là Ngọc phi về. Ngọc phi bởi vì yêu Hoàng thượng, cho nên kiên trì ở lại trong cung. Hoàng đế liền phong nàng làm quý nhân. Sau này Hoàng thượng có một lần cùng Diệp Tương Tình náo loạn, ở trong ngự hoa viên uống rượu, mẫu phi ngươi vô tình đi qua nơi đó an ủi Hoàng thượng, lại bị Hoàng thượng đem trở thành Hoàng quý phi mà thành toàn một “chuyện tốt”. Sau khi mẫu phi ngươi mang thai, khi đó Diệp Tương Tình đã chết, Hoàng thượng tâm tình cực kém, nhưng đột nhiên lại cưng chiều mẫu phi ngươi. Có lẽ khi đó, Hoàng thượng cũng biết mẫu phi ngươi mang thai, từ đáy lòng hắn nhận định, đây không phải là hài tử của hắn. Cho nên mới cố ý cưng sủng mẫu phi ngươi. Đợi đến sau khi hài tử sinh ra, liền xảy ra một màn ở phía sau.

Phượng Lan Dạ nói xong, Nam Cung Diệp bởi vì đau khổ, đem mặt chôn ở trong lòng bàn tay, không nhúc nhích. Phượng Lan Dạ cũng không bởi vì hắn thống khổ mà không nói nữa, nàng tiếp tục phân tích. Nàng biết hắn vẫn đang nghe. Có rất nhiều chuyện, mặc dù thống khổ, cũng phải dùng lý trí để phân tích rõ ràng, bằng không không chừng lại làm ra sai lầm nữa.

Hiện tại Hoàng thượng vẫn nhận định ngươi không phải là hài tử do hắn sở sinh. Trên thực tế ngươi là hài tử của hắn. Như vậy chuyện tình năm đó, một, rất có thể là Hoàng thượng uống rượu say không nhớ. Nhưng loại tỷ lệ rất thấp này, bởi vì hắn nhất định sẽ còn chút ít ý thức. Loại thứ hai, có thể có người giả mạo mẫu phi ngươi, ở bên cạnh Hoàng thượng, cho nên Hoàng thượng như thế nào cũng không nghĩ đến kẻ đó là mẫu phi ngươi. Nếu lọt vào khả năng thứ hai, Hoàng thượng cũng không có sai, hắn đường đường là Hoàng đế, tất nhiên trong mắt sẽ không dung được dù là hạt cát. Nam Cung Diệp nghe Phượng Lan Dạ phân tích xong, thật nhanh ngẩng đầu lên ngó chừng nàng: Hắn rất đáng hận.

Phượng Lan Dạ đồng ý gật đầu: Là rất đáng hận. Nếu yêu đã Diệp Tương Tình, nên quyết đoán chặt đứt tâm tư của Ngọc phi, còn có vô vàn giai lệ nơi hậu cung. Tuy cũng cưới vào cung rồi, nhưng bắt bọn họ đợi hắn trong vô vọng như vậy, là nữ nhân thì đều thống khổ. Ban đầu nếu như hắn đem tất cả nữ nhân đưa xuất cung đi, có lẽ Diệp Tương Tình sẽ không chết, những nữ nhân kia cũng sẽ không rơi vào kết quả như vậy. Cho nên nói hết thảy vẫn là lỗi của cái tên Hạo Vân đế kia. Chỉ là bọn hắn phải tiếp tục điều tra, đến tột cùng là Hạo Vân đế đã quên đi chuyện buổi tối hôm đó hay có kẻ nào dám mạo nhận mẫu phi của hắn?

Mặc dù hận hắn, cũng không thể không cho hắn biết ngươi là hài tử của hắn. Ta nghĩ đả kích này so với bất cứ thứ nào cũng lớn hơn. Đáng tiếc Lâm Thường đã chết, bằng không đem hắn dẫn tới trước mặt Hoàng thượng, hết thảy chân tướng sẽ rõ ràng rồi. Bất quá Lâm Thường sợ rằng không muốn gặp Hoàng thượng, bởi vì thản nhiên bắt Hoàng thượng đối mặt với lỗi lầm của mình, đây không phải là một loại chuyện Hoàng đế có thể làm được. Phượng Lan Dạ nói xong lời cuối cùng, Nam Cung Diệp cuối cùng nghe lọt được, xoay mình ngẩng đầu lên, ngũ quan tà mị, âm khí bức người, quanh thân dòng khí lạnh lẽo liên tục không ngừng bao phủ ở bên trong thư phòng.

Lan nhi, ta sẽ cho hắn biết, hắn sai lầm đến mức nào. Hắn sẽ vì chuyện mình làm mà trả giá thật đắt. Nam Cung Diệp gằn từng chữ mở miệng, thị huyết âm ngao mà tàn bạo. Phượng Lan Dạ không quên dặn dò một câu:

Nếu như đêm đó có người mạo nhận nương ngươi, cũng không tha cho kẻ đó. Nếu quả thật có một người như thế, chính là nàng ta đã hủy diệt Ngọc phi, còn có, Nam Cung Diệp. Phượng Lan Dạ nghĩ tới đây, thấy Nam Cung Diệp đã có thể vắng lạnh bình tĩnh, nàng mới yên lòng nói:

Đêm đã khuya, ta mệt mỏi, đi trước nghỉ ngơi. Có chuyện gì ngày mai rồi nói sau. Hảo. Lan nhi đi ngủ đi. Nam Cung Diệp nhìn nàng. May là có nàng, nếu không hắn thật không biết mình sẽ như thế nào? Thử nghĩ đến thôi hắn đã run lên, Phượng Lan Dạ nhẹ gật đầu, đi ra ngoài.

Ngoài phòng thanh âm Thanh Đại cùng Lam Đại vang lên: Chủ tử, trời không còn sớm, nghỉ ngơi thôi. n.

Tiếng bước chân ba người đi xa. Bên trong thư phòng, bàn tay Nam Cung Diệp nắm chặt, xoay mình tung chưởng lên bàn, ngay tức khắc cái bàn liền bị chia năm xẻ bảy. Khuôn mặt hắn âm hàn đáng sợ, thị huyết dữ tợn nhìn ngoài cửa sổ tối đen như mực. Nam Cung Diệp một đêm không ngủ, ngày thứ hai con ngươi có ẩn tia máu. Sáng sớm đi vào triều sớm, hắn là người không thường tham dự lâm triều, chỉ thỉnh thoảng Hoàng thượng điểm danh hắn mới đi Kim Loan điện.

Hôm nay hắn hiện thân, rất nhiều triều thần ngầm nghị luận. Việc quân cơ đại doanh có phải hoàng thượng muốn giao cho Tề vương hay không? Vì Tề vương xuất hiện, cũng đại biểu có chuyện gì rồi. Mà trước mắt loại tình huống này chỉ có liên quan tới việc quân doanh còn chưa có tin tức.

Đối với việc Tề vương trông coi quân doanh, trừ phái trung lập không người nào nói, những người phái khác căn bản không đồng ý. Còn có người đảng Tấn vương, mặc dù Tấn vương Nam Cung Trác bị giáng chức, nhưng trong khoảng thời gian ngắn, bọn họ còn không có hướng đi gì. Hoàng thượng hai ngày trước đã bắt đầu tại triều đình thay đổi nhân sự. Người của đảng Tấn vương đã bị điều động đi nhiều, bây giờ lòng người ai cũng bàng hoàng.

Lâm triều, Hạo Vân đế quả nhiên làm trò trước mặt triều thần, toan tính ám chỉ việc quân cơ đại doanh thuộc về Nam Cung Diệp. Nam Cung Diệp trực tiếp cự tuyệt, trên triều nhiều người cũng là rất hài lòng. Cuối cùng Hoàng thượng hỏi Nam Cung Diệp cho là người nào có thể? Nam Cung Diệp bất động thanh sắc đề cử Đại tướng quân Tây Môn Vân thượng vị.

Trong lúc nhất thời cả điện ồ lên. Hạo Vân đế sắc mặt lại càng khó coi dị thường. Không nghĩ tới đêm trước nói xong chuyện, thế nhưng giờ lại thay đổi. Ngũ quan cương nghị của hắn lại càng âm ngao khó coi, chỉ còn kém chưa phát tác ra thôi. Đại tướng quân Tây Môn Vân, trong tay đã có một phần binh lực, nào còn có thể đem việc quân doanh giao tay hắn? Rất nhiều người lập tức đứng ra phản đối, cũng may cuối cùng Tây Môn Vân cự tuyệt, cho là An vương có thể đem hộ bộ giao cho Thượng thư xử lý để chấp chưởng việc quân doanh, bảo vệ an toàn cho kinh thành.

Hạo Vân đế sắc mặt cuối cùng đẹp mắt hơn một chút. An vương chấp chưởng việc quân cơ đại doanh. Đầu tiên là người phái trung lập không nói chuyện gì, sau đó người đảng An vương lại càng toàn lực ủng hộ. Người Tấn vương đảng kia tự nhiên cũng không dám lên tiếng, cuối cùng người của Sở Vương thấy đại thể đã định, cũng không dám nói gì. Sau cùng đều nhất trí thông qua, Hạo Vân đế hạ chỉ, hộ bộ trong tay An vương giao cho các bộ khác xử lý, toàn tâm chấp chưởng việc quân doanh.

Chuyện này rốt cục đã định, Hạo Vân đế sắc mặt âm trầm trừng liếc Nam Cung Diệp, phất tay áo rời đi. Các đại thần trong triều đối với cục diện trước mắt thấy nhưng chẳng thể trách. Vì Tề vương luôn luôn như thế, luôn chọc giận Hoàng thượng, việc này đã chẳng có gì lạ rồi. Sau khi bãi triều, Nam Cung Diệp đang chuẩn bị rời cung trở về Tề vương phủ, chẳng ngờ Đại thái giám Nguyên Phạm bên cạnh Hoàng thượng đi tới, cung kính thi lễ nói:

Hoàng thượng muốn gặp Tề vương. Làm phiền Nguyên công công rồi. Nam Cung Diệp khóe môi vẽ ra tia cười lạnh. Hắn cũng muốn xem hắn ta vốn trong lòng sớm nhận định mình không phải là nhi tử sẽ nhẫn nại như thế nào đây?

Nam Cung Diệp theo sau Nguyên Phạm đi trước Thượng thư phòng. Trong Thượng thư phòng, Hoàng đế mặt âm trầm nhìn Nam Cung Diệp đi tới, một tay gõ Long án theo tiết tấu. Diệp Nhi, sao ngươi lại đề cử Tây Môn Vân mà cũng không chọn Hoàng huynh của mình?

Nam Cung Diệp không nhanh không chậm, thấy người nam nhân trước mắt này tức giận, tâm tình hắn cũng đã khá hơn nhiều, nên bình tĩnh hồi bẩm: Nhi thần nghĩ là Tây Môn Vân có năng lực, cho nên mới đề cử hắn thượng vị..