Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Độc y vương phi - Chương 94

Chương 94: Ai Không Phải Huyết Mạch Của Hoàng Thất?

Bên trong thư phòng, mấy tên thủ hạ đều nhìn Vương gia nhà mình , sắc mặt Vương gia âm u, chợt ngươi lãnh mị (lãnh khốc, tà mị) cười, trầm giọng mở miệng: Đem nàng đuổi đi trở về cho Bổn vương, đúng rồi, báo cho quản gia, tìm cho người đàn bà kia một chút chuyện để làm, nàng ta quá rảnh rỗi” Thị vệ vừa nghe nói thế, khóe miệng toét ra, lộ ra một nụ cười thật to , trong lòng sớm sảng khoái, đáng đời nữ nhân kia, cho mình là cái gì đây? Nơi này chính là Tề vương phủ, không phải là Bình Nguyên Hầu phủ, nàng ta dám can đảm ở chỗ này quậy phá, bất quá vừa nhìn đến ánh mắt lạnh lùng của Vương gia, thị vệ kia đánh rùng mình một cái, lập tức đi ra ngoài. Trong phòng, Nam Cung Diệp tiếp tục đề tài mới vừa rồi Các ngươi tra cho ta chuyện trước kia của nữ nhân của Trữ gia khi còn ở Trữ phủ, còn có tất cả động tác của Trữ phủ, ta không tin nhiều năm như vậy mà một chút dấu vết để lại cũng không có.

Thiên Bột Thần cùng Ngọc Lưu Thần lập tức cúi đầu lĩnh mệnh: Dạ, thuộc hạ lập tức chú ý những chuyện này, cần phải mau sớm nắm giữ tình huống của Trữ phủ. Nam Cung Diệp gật đầu, dựa vào trên giường êm phía sau, phất phất tay để cho người ta lui xuống, còn mình ngồi ở trong thư phòng, cảm giác thật trống rỗng một chút nhân khí cũng không có, chẳng những là thư phòng, dù là Tuyển viện, hoặc cả tòa Vương Phủ, dường như cũng không có hơi thở. Trước cửa của Tuyển viện, thị vệ trở về đem lời nói của Vương gia truyền đạt lại với Tiêu Liên Ái, cũng phân phó cho người đi tìm Tích quản gia, Vương gia có lệnh, tìm việc cho Tiêu phu nhân làm, nàng quá rỗi rãnh.

Sắc mặt Tiêu Kháp Ái đã tái đi, nàng đường đường là con gái của Bình Nguyên Hầu, mặc dù không phải là cành vàng lá ngọc, nhưng cũng là hoàng thân quốc thích, bà nội của nàng là công chúa của Thiên Vận hoàng triều, mặc dù hiện tại bà nội đã mất, nhưng bình nguyên hầu phủ vẫn là Vương Tôn quý tộc, Tề vương phủ bọn họ thật là khinh người quá đáng rồi, cưới nàng chỉ để bài biện, bây giờ lại còn bảo quản gia tìm chuyện cho nàng làm, đây là một nam nhân sao? Tiêu Liên Ái dưới cơn nóng giận, ở trước cửa viện la lối rùm beng: Nam Cung Diệp, ngươi là tên khốn kiếp đi ra cho ta, đi ra cho ta. Tích quản gia của Tề vương phủ đã sớm dẫn người đi tới, vừa nhìn thấy tiểu thiếp mới này lại dám mắng mỏ Vương gia, sớm bị dọa sợ hãi chạy tới Tiêu phu nhân, ngươi đang ở đây làm cái gì, nhanh lên đi thôi, chớ làm Vương gia nổi giận.

Ta làm hắn tức giận thì sao? Hắn có thể làm gì ta? Tiêu Liên Ái lời vừa nói xong, liền nghe được một giọng nói vang lên trong cửa lớn: Ngươi nói có thể làm gì ngươi sao? ngươi đường đường là con gái của bình nguyên hầu, Thiên Kim tiểu thư kim chi ngọc diệp, mà ta là Tề vương xem có thể làm gì ngươi? Theo thanh âm, từ trong Tuyển viện đi ra một đạo thân ảnh cao ráo kiệt xuất, khuôn mặt vừa giống thần thánh vừa giống ma quỷ, lãnh mị lười nhác tựa vào trên cửa viện, một đôi ánh mắt thâm thúy sâu thẳm như sao đêm, mặc dù lạnh lẽo nhưng cũng tươi đẹp, màu trắng cẩm bào làm cho hắn nổi bật như trích tiên, giờ phút này hai cánh tay đang ôm ngực nhàn nhạt mở miệng.

Tiêu Liên Ái, ngây ngốc nhìn nam nhân này, tin đồn Tề vương kinh tài tuyệt diễm, hôm nay vừa thấy quả thật là làm cho người ta mở rộng tầm mắt, mặc dù thần thái của hắn lạnh lùng, nhưng đối với nàng vẫn không mất đi sự hấp dẫn, lại nghe đến lời của hắn, không khỏi có chút đắc ý, đúng vậy a, xem ra này Tề vương là một người thông minh, mặc dù hắn là Tề vương, nhưng nàng là hoàng thượng ban thưởng vào Tề vương phủ , cha của nàng là bình nguyên hầu, chẳng qua là bọn nô tài này không có mắt, lại dám lấn chủ nhân. Tiêu Liên Ái ngước mắt đắc ý quét nhìn xung quanh mình một cái, nhìn những người này tất cả đều cung kính cúi đầu, trên mặt hiện lên nụ cười, đi tới khom lưng:Thiếp thân tham kiến Vương gia. Nam Cung Diệp cũng không nhìn Tiêu Liên Ái một cái, nhìn thái độ giả dối của nữ nhân này, làm cho hắn cảm thấy ác tâm, trong thiên hạ làm sao mà loại nữ nhân này nhiều như vậy, nếu như Tiêu Liên Ái an phận chút ít, nói không chừng còn có thể chịu tội ít một chút, đáng tiếc nàng quá tự cao đi.

Tích Đan, mang vị kim chi ngọc diệp Tiêu đại tiểu thư này đi rửa bô, miệng nàng thúi quá, rất xứng với nơi đó. Nói xong liền xoay người, đi hai bước, rồi ưu nhã dừng lại. Không chùi xong không cho phép ăn cơm, các ngươi giám sát cho ta, nếu nàng không làm được, các ngươi mỗi người ba mươi roi.

Nói xong liền đi vào, cửa trước của Tuyển viện thị vệ cùng đám người của Tích quản gia khuôn mặt cười thật tươi, Vương gia thật là rất quyết đoán, Tiêu Liên Ái vừa rồi còn đắc ý, đợi đến khi Tề vương hạ lệnh xuống, gương mặt nàng sớm đã tái rồi, há mồm lại muốn la mắng, nhưng lại nghĩ mình vừa đắc tội, nếu mình không mắng có thể không đến mức phải đi rửa bô, nhưng nàng là trưởng nữ của bình nguyên hầu, nếu rửa bô ở Tề vương phủ, không nói mình sau này không có mặt mũi gặp người, ngay cả mặt mũi của bình nguyên hầu phủ cũng không biết để ở đâu, nghĩ tới đây, ánh mắt Tiêu Liên Ái đỏ lên liền khóc, trực tiếp dậm chân oán hận nói: Ta về bình nguyên hầu phủ tìm phụ thân. Đáng tiếc Tích quản gia đã vung tay lên, phía sau đi lên mấy thị vệ ngăn trở đường đi của nàng, không nhanh không chậm nói: Quốc có quốc pháp, phủ có phủ quy, Tiêu phu nhân hiện tại là người của Tề vương phủ, tại sao có thể nói đi là đi, muốn đi cũng chờ rửa bô xong đã, nếu không chúng tiểu nhân sẽ phải chịu phạt. Mấy thị vệ nhấc Tiêu Liên Ái lên, chạy thẳng tới góc khuất nhất của hậu viện đem nàng ném vào bên cạnh ao rửa bô, một mùi hôi thối khó ngửi truyền đến, Tiêu Liên Ái thiếu chút nữa ngất đi, muốn bỏ chạy thì cửa đã bị khóa, hai nha hoàn của nàng cũng bị đuổi đi, chỉ còn lại có một mình nàng, ở bên ngoài thanh âm của Tích quản gia vang lên.

Tiêu phu nhân, ngươi rửa nhanh một chút mới được ăn cơm, không chùi xong tối nay có lẽ sẽ phải ở lại chỗ này. Tiêu Liên Ái ngửi cái mùi quái dị này, lại nghe Tích quản gia nói hai chữ ăn cơm, liền nôn mửa liên hồi, những ngày kế tiếp nàng sợ là thật lâu cũng ăn không ngon nữa, nghĩ thế không nhịn được liền khóc lên, Nam Cung Diệp, ngươi như hiếp đáp ta như thế, ta sẽ về bình nguyên hầu phủ sau này cũng không trở lại nữa. Con gái của Bình nguyên hầu Tiêu Liên Ái cứ như vậy mà bị giam vào chỗ thấp hèn nhất ở Tề vương phủ: nơi rửa bô, mặc dù Tiêu Liên Ái không vui, bất quá sau khi nhận rõ tình huống, rốt cục vẫn phải làm , bằng không thì sẽ chết đói a, vì căn bản không ai để ý tới nàng, mãi cho đến ban đêm, nàng mới đem tất cả cái bô rửa xong, sau đó mắt đỏ hồng gõ cửa, đợi đến cửa vừa mở ra, nàng cũng không có biện pháp sống ở Tề vương phủ nữa, nhắm hướng cửa chạy ra ngoài, lần này cũng không còn người cản nàng, hai nha đầu nàng mang đến đuổi theo nàng, bị nàng liên tiếp quăng mấy bạt tai để giải hận, nổi giận đùng đùng trực tiếp đi về bình nguyên hầu.

Bình nguyên hậu Tiêu Thành nghe con gái khóc lóc kể lể, ngày thứ hai lập tức tiến cung cầu kiến hoàng thượng, hướng Hoàng thượng khóc lóc kể lể tất cả, Hạo Vân đế vừa nghe Tiêu thành nói xong, liền biết Nam Cung Diệp muôn gây khó khăn cho người của Tiêu gia, hắn sở dĩ gây khó khăn cho người của Tiêu gia, chính là nhằm vào phụ hoàng này của hắn, mà lúc này Hạo Vân đế đối với Nam Cung Diệp chỉ có áy náy, vì chuyện này cũng do hắn mà ra, nào nên đâu còn tâm trạng để ý đến Tiêu Thành, gương mặt đen lại bình tĩnh nhìn Tiêu thành. Bình Nguyên hầu, chuyện này là do Tiêu gia các ngươi nguyện ý , hiện tại con gái của ngươi chính là người của Tề vương phủ , ngươi chạy tới nơi này khóc cái gì, xử trí con gái của ngươi như thế nào, là do Tề vương . Bình nguyên hầu vừa nghe hoàng thượng nói thế, thiếu chút nữa té xíu, hoàng thượng rõ ràng là bao che cho Tề Vương, đã biết là lý cũng không cách nào nói lại, cũng do con gái mình không tốt, không nên gả vào Tề vương phủ, hiện tại lên không được xuống cũng không xong, hoàng thượng phủi tay không để ý, thì trong mắt Tề vương còn có vương pháp sao? Nghĩ tới đây, bình nguyên hầu thật là khóc không ra nước mắt, liên tiếp nói mấy tiếng: Thần, thần?

Hạo Vân đế tựa hồ mệt mỏi, phất phất tay lui xuống đi , trẫm mệt mỏi. dạ, hoàng thượng. Bình nguyên hầu không dám nói thêm một câu nào nữa, nhìn hoàng thượng tựa hồ mệt mỏi hơn ngày thường, chỉ đành phải lui ra ngoài.

Tâm tình Hạo Vân đế lúc này trầm trọng vô cùng, trong lòng Diệp Nhi phẫn nộ rất sâu đậm, hắn biết, từ trước cho tới nay đều là lỗi của mình, cho nên hiện tại ngay cả dũng khí đối mặt với Diệp Nhi hắn cũng không có, biết rõ tất cả khiêu khích đều là nhằm vào mình mà tới, nhưng không thể làm gì, chỉ mong một ngày tim của Diệp nhi có thể xóa hết oán hận. Kể từ khi biết chuyện trước kia, Hạo Vân đế đột nhiên cảm giác được mình già rồi, vẫn cho là mọi chuyện cũng nắm giữ ở trong tay của mình, nhưng cho tới giờ khắc này mới phát hiện, cũng có chuyện hắn không thể nắm trong tay, nếu như hắn có thể nắm trong tay mọi chuyện, Ngọc Liên cũng sẽ không uổng mạng, nếu như có thể nắm trong tay mọi chuyện, Trữ gia cũng sẽ không đưa một người không còn trong sạch vào cung, thì ra trong cõi đời này hắn chẳng qua là một người bình thường, là một kẻ ngu bị lường gạt, hết lần này tới lần khác chính hắn còn tưởng rằng mình cao cao tại thượng, không thể để cho người khác xúc phạm đến quyền uy của mình, lại không biết tất cả chỉ là giả dối, giả dối đan xen vào nhau. Bình nguyên hầu phủ.

Tiêu Liên Ái biết phụ thân ở trước mặt hoàng thượng không chiếm được lợi thế, phụ thân còn bảo nàng trở về Tề vương phủ, nhưng nàng sao lại chịu trở về, lần này trở về, Nam Cung Diệp kia không biết sẽ tra tấn nàng như thế nào, nàng không cần trở về, vì ở lì bình nguyên hầu phủ không đi. Tới buổi tối thời điểm, Tề vương ngồi trước xe ngựa đi đến bình nguyên hầu phủ. Cả nhà trên dưới vô cùng cao hứng, cho là Tề vương tới đón Tiêu Liên Ái, ngay cả Tiêu Kháp Ái cũng cho là Tề vương cuối cùng cũng có một chút thương yêu mình, biết tới đón nàng, thật cao hứng, ai biết Tề vương không có xuống xe ngựa, chỉ ra lệnh mười mấy tên thị vệ phía sau.

Đánh, một người cũng không để sót, bình nguyên hầu phủ chứa chấp thị thiếp phạm tội!” Thị vệ Tề vương phủ như lang như hổ xông ào vào bình nguyên hầu phủ, bên trong hầu phủ rất nhiều người còn không có kịp phản ứng, liền gào khóc thảm thiết, chung quanh loạn thành một đoàn, hộ viện bên trong phủ kịp phản ứng, lập tức đánh trả, nhưng làm sao địch nổi, thủ hạ của Nam Cung Diệp là cao thủ, mọi người bị đánh rất thảm, có hộ viện trực tiếp bị cắt đứt xương , có người bị đánh cho hộc máu, những hầu gái lại càng bị làm cho sợ đến hồn phi phách tán, bình nguyên hầu Tiêu thành tức thì bị giận đến hộc máu, trực tiếp bất tỉnh ở bên trong phòng khách. Tình huống ở Bình nguyên hầu phủ rất nhanh liền bị người bẩm báo vào Trữ phủ, Trữ phủ và Bình Nguyên Hầu phủ ở hai phía trên một đường, một ở Nam nhai, một ở Bắc nhai, nơi này phát sinh tình huống gì, nơi đó sẽ biết trước tiên, mẹ ruột của Trữ gia, chính là tỷ tỷ ruột của Bình Nguyên Hầu, nghe được Tề vương dám cả gan làm loạn, nên lập tức mang người tới đây ngăn cản chuyện phát sinh nơi này.

Bình nguyên hầu phủ trên dưới một mảnh thê thảm, đợi đến khi Trữ Đại phu nhân đến, chỉ thấy Tiêu Liên Ái đang bị người của Vương Phủ bắt chuẩn bị mang rời đi. Trữ đại phu nhân phong thái uy nghi, do làm đương gia nhiều năm, tất nhiên sẽ có thủ đoạn tàn nhẫn, vừa nhìn thấy cháu gái nhà mình bị khi dễ như thế, đã sớm quên người trước mặt là Tề vương nhi tử của hoàng thượng, liền quát to một tiếng Dừng tay. Tiêu Liên Ái thấy Trữ Đại phu nhân, sớm khóc hô kêu lên Cô, cứu ta, cứu ta.

Đáng tiếc vệ thị của Tề vương phủ vẫn giữ chặt nàng, không để cho nàng thoát thân, Trữ Đại phu nhân kia đi thẳng đến trước xe ngựa, đầu rồng trong tay vung lên, trầm giọng mở miệng: Tề vương, lão thân nhất định phải tiến cung diện kiến hoàng thượng, để xem thiên hạ này còn có vương pháp hay không. Vương pháp? Bên trong xe ngựa một giọng nói phiêu dật vang lên, một bàn tay vô cùng hoàn mỹ nhẹ nhàng vén rèm xe lên, lộ ra một thân Vân bào, phượng kỳ long tường - Nam Cung Diệp, trong mắt của hắn ánh sáng lạnh hẹp bắn ra, giọng nói đầy sát cơ vang lên: Trong mắt Trữ Đại phu nhân không biết vương pháp là vật gì, dám can đảm đem người không còn trong sạch đưa vào trong hoàng cung, vậy thì trong mắt những người như các ngươi còn có vương pháp sao?

Trữ Đại phu nhân vừa nghe thấy, kinh hãi, hoảng sợ, rút lui hai bước, sắc mặt khó coi, chỉ vào Nam Cung Diệp: Ngươi, ngươi là có ý gì? Nam Cung diệp không nhanh không chậm để màn xe xuống, chầm chập mở miệng: Ngươi nói xem Chiêu Nghi nương nương vì sao tự sát, chẳng lẽ Trữ phủ các ngươi hoàn toàn không có nửa điểm nghi ngờ. Trữ Đại phu nhân ngẩn ra, thân thể lay động hai cái, vươn tay bắt được xe ngựa của Nam Cung Diệp, mở miệng: Ngươi mơ tưởng ô nhục con gái của ta, hôm nay nếu không phải cho bà lão này một lời giải thích, lão nhất định phải tiến cung xin hoàng thượng phân xử.

Tốt, Trữ lão phu nhân dám sao? Vậy thì tiến cung một chuyến đi, ta nghĩ đầu cửu tộc của Trữ phủ các ngươi đều được treo ở ngọ môn bên kia. Lời nói khí phách, lợi hại vừa thoát ra, con ngươi Trữ lão phu nhân trợn to, nghĩ tới trong đó nhất định có chuyện, nếu như không có chuyện như vậy, Tề vương làm sao dám nói thế, lá gan của hắn lớn hơn nữa cũng không dám tùy tiện ô nhục Chiêu Nghi nương nương đương triều, mà hắn dám can đảm tới cửa gây chuyện, rõ ràng là hoàng thượng mở một con mắt nhắm một con mắt , như vậy chính là hoàng thượng đồng ý để Tề vương ra mặt làm khó bình nguyên hầu phủ và Trữ phủ, xảy ra chuyện như vậy mà hoàng thượng không có bất kỳ hành động gì là bởi vì mặt mũi của hoàng thất, hoàng thượng mới có thể nén giận, mà bây giờ để cho Tề vương ra mặt, nếu chuyện các nàng làm loạn truyền đến tai hoàng thượng, chỉ sợ người của cửu tộc thật khó bảo toàn tánh mạng. Trữ lão phu nhân cả đời cương liệt, tự nhận dạy con nghiêm khắc, không nghĩ tới phút cuối cùng lại phát sinh chuyện như vậy, trong lòng vô cùng đau đớn, ngay lập tức không thể chấp nhận được. Ngã trên mặt đất gây lên tiếng vang thật lớn, mấy tên hạ nhân bên cạnh kinh hoàng đã chạy tới vịn nàng.

Lão phu nhân, lão phu nhân. Tiêu Liên Ái vốn đang trông cậy vào cô của mình có thể cứu nàng, ai ngờ không biết đã Tề vương nói gì, khiến cô liền bị tức ngất đi, lúc này lại càng không có cơ hội cứu giúp, bị thị vệ của Tề vương phủ lôi đi, một nhóm người ùn ùn trở về Tề vương phủ . Tiêu Liên Ái vừa về tới Tề vương phủ liền bị nhốt vào phòng chứa củi của Tề vương, mặc cho nàng khóc la cũng không có ai để ý tới nàng.

Bình Nguyên Hầu phủ một nhà trên dưới bị đánh, lão phu nhân Trữ phủ bị tức bất tỉnh, trong lúc nhất thời, cả kinh thành nghị luận rối rít, trên triều đình tất cả quan viên đều có chút ít sợ hãi, đối với tin đồn về Tề vương Nam Cung Diệp , trước đây hắn tính tình quái gở quái dị, giờ biến thành ngang ngược càn rỡ, tàn nhẫn thích giết chóc, có mấy tên triều thần sau khi bãi triều, trực tiếp cầu kiến hoàng thượng , đáng tiếc Hạo Vân đế cự tuyệt không gặp, khiến cho chúng triều thần bất đắc dĩ, trong biết rõ hoàng thượng bao che khuyết điểm, vì thế họ vô kế khả thi, một ít người có chút hiểu biết, sớm thấy không ổn nên rút lui, chỉ có một hai người kiên trì, làm sao nuốt nổi cục tức này, nhưng cuối cùng cũng không có kết quả. Chẳng qua đối với Tề vương, mọi người càng phát ra úy kỵ, lời đồn đãi lộn xộn cả lên. Nói Tề vương bởi vì đau lòng mất vợ, nên tính tình đại biến, lớn lối tàn nhẫn, gặp thần đánh thần, gặp người đánh người. Thậm chí nói Tề vương khắc vợ, chỉ cần gả cho Tề vương làm vợ, cuối cùng chỉ có một kết quả là chết, trong lúc nhất thời người người trong đế đô cảnh giới cao độ.

Người của Tề vương phủ không để ý đến những tin đồn bên ngoài , giống như việc của mình thì tự mình biết, căn bản không rãnh mà để ý người khác, những người đó thích nói huyên thuyên thì để cho bọn họ nói, chân tướng luôn chỉ có một. Chuyện hai nhà Tiêu Trữ đã truyền tới trong cung, Văn Bội công chúa ở Cửu Lang điện rốt cục cũng nhận được tin tức, giận dữ len lén đánh bất tỉnh hai thị vệ, dẫn một cung nữ chuồn ra cung , xông thẳng vào Tề vương phủ tìm Nam Cung Diệp. Thất hoàng huynh, ngươi vì sao phải đối phó với bà ngoại của ta, làm cho nàng tức giận bất tỉnh, còn đánh người của Tiêu gia.

Nam Cung Diệp híp mắt nhìn Văn Bội, một đôi mắt lạnh đầy sát khí liền bắn ra, hù dọa Văn Bội, ánh mắt của thất hoàng huynh lạnh quá a, tựa hồ như muốn ăn thịt người, chẳng lẽ hắn thật điên rồi, cũng bởi vì một nữ nhân đã chết sao? Văn Bội nghĩ đến đây , không khỏi bật thốt lên. Không phải chỉ làmột nữ nhân đã chết sao? Thất hoàng huynh sao lại biến thành như vậy, ngươi muốn bao nhiều thiếu nữ, phụ hoàng cũng có thể ban cho ngươi. Tiếng nói của Văn Bội vừa dứt, bốp một tiếng, bạt tai của Nam Cung Diệp đã ném ra ngoài, hắn thấy Văn Bội, liền nghĩ đến nữ nhân của Trữ gia, nữ nhân kia không sạch sẽ, còn lợi dụng thanh bạch của mẫu thân hắn để đạt mục đích của mình, mẫu thân mình chết đi cùng những khổ sở mà mình phải chịu đều do nữ nhân này gây ra, cũng may là nàng ta đã chết, nếu không hắn quyết sẽ không cho nàng chết dễ dàng , muốn cho nàng nhìn tận mắt nhìn hắn làm thế nào đối đãi Trữ phủ ,Văn Bội còn dám chạy tới nơi này hỏi hắn, lại dám nhắc đến Lan nhi của hắn, hai mẹ con các nàng so với một đầu ngón tay của Lan Nhi cũng không xứng: Cút ra khỏi Tề vương phủ, nếu để ta nhìn thấy ngươi lần nữa, Văn Bội, đừng trách ta làm việc quá ác.

Nếu không phải còn một tia lý trí, hắn thật là muốn tìm người cưỡng gian nữ nhân này, nhưng mà một tia lý trí đó nói cho hắn biết, Văn Bội là muội muội của hắn, nên hắn để cho nàng một con đường sống. Ngươi, ngươi điên rồi. Văn Bội vừa bị đánh còn bị Nam Cung Diệp dọa sợ, trực tiếp khóc chạy ra khỏi Tề vương phủ.

Phía sau, lông mày của Nam Cung Diệp cau lại, gọi ra Thiên Bột Thần: Đi theo Văn Bội công chúa cho ta, nhìn nàng có hồi cung hay không, nếu đi chỗ khác, lập tức tới bẩm báo Bổn vương. “Dạ Thiên Bột Thần lên tiếng rồi lui xuống, Nam Cung Diệp nheo mắt lại lâm vào trầm tư, nếu người đàn bà Trữ gia kia không sạch sẽ, nàng chờ ở trong cung, có thể cùng tình nhân cũ kia nối lại tình xưa hay không? Như vậy Văn Bội là nữ nhi của ai đây? Nam Cung Diệp vừa nghĩ tới đây, không khỏi hưng phấn lên, nếu như tra ra Văn Bội không phải là huyết mạch hoàng thất, như vậy thật là ông trời báo ứng, Nam Cung Khung không phải là vẫn hoài nghi mình không phải con của hắn sao? Hiện tại ông trời rốt cục cũng thành toàn tâm nguyện của hắn. Nam Cung Diệp nở nụ cười, nụ cười này mang theo có khoái cảm chưa bao giờ có, xoay mình thu lại thanh âm, ngoan lệ nhìn chằm chằm bầu trời bao la ngoài cửa sổ, hiện tại sẽ chờ tin tức của Thiên Bột Thần.

Ban đêm, Thiên Bột Thần trở lại, bình tĩnh bẩm báo. Buổi trưa, Văn Bội quả nhiên không về cung, mà đi vào Vũ Văn phủ, gặp học viện học sĩ Vũ Văn Phi, hai người ở phía sau vườn hoa nói chuyện nửa ngày, Vũ Văn Phi đối với Văn Lạc rất là hòa ái, sau khi nghe nàng nói liền trấn an nàng. Vũ Văn phi này là tình nhân cũ của Trữ gia đúng không? Hắn là cháu của Nhị phu nhân Trữ phủ, vẫn ở tại Trữ phủ, sau đó chiếm được công danh, từng bước bò đến vị trí hiện tại .

Đúng vậy, Vương gia. Thiên Bột Thần trầm giọng nói, Nam Cung Diệp nheo mắt lại, hai tay gỏ nhẹ có tiết tấu lên cái bàn, vô luận như thế nào Trữ phủ hắn sẽ không bỏ qua , bởi vì Trữ gia hại mẹ ruột của hắn và hắn, còn liên lụy hại chết Lan Nhi, những người này hắn sẽ không bỏ qua , nhưng Nam Cung Khung thân là một hoàng đế, hắn vì thể diện hoàng thất, sẽ không ra tay đối với Trữ phủ, có lẽ ngày sau sẽ tìm một nơi xa xôi điều bọn họ đi nhưng hắn không cách nào để cho kẻ hại mẫu phi của hắn được thản nhiên, người như vậy còn có thể tiêu dao, nếu hắn không trả thù thì hắn không xứng đáng làm đàn ông. Nam Cung Diệp trầm giọng mà nói: Thiên Bột Thần, bắt trói con trai của Vũ Văn Phi cho ta, ta muốn tra rõ Văn Bội đến tột cùng là con của người nào, xem thử Vũ Văn phi muốn bảo vệ người lớn hay bảo vệ đứa nhỏ .

Dạ, Vương gia. Thiên Bột Thần lui xuống, phân phó người đi làm chuyện này, Vũ Văn phi là học sĩ của Hàn Lâm viện, quan chức cũng không cao, hơn nữa còn là một văn chức, bình thường chỉ là tay trói gà không chặt, nhiều nhất cũng chỉ là tên mặt trắng, không biết vì sao ban đầu Trữ gia lại coi trọng hắn, có lẽ bởi vì văn nhân quen phong hoa tuyết nguyệt, cho nên Trữ gia liền mê thích hắn, đáng tiếc người Trữ phủ một lòng muốn cho Trữ gia tiến cung, để cho Trữ phủ vinh quang, nhưng sau đó có người phát hiện Trữ gia cùng Vũ Văn phi có cái gì không đúng, nên lập tức đem hắn đưa đi, nhưng họ không biết hai người đã sớm vụng trộm thành toàn chuyện tốt. Ngọc Lưu Thần mang hai người bắt nhi tử của Vũ Văn Phi, Vũ Văn phi nhận được tin đi đến khu đất hoang gặp người, thấy một đám người bịt mặt đang vây quanh ở bên cạnh nhi tử , nhi tử không đứng thẳng, đầu nghẹo sang bên cạnh, một điểm động tĩnh cũng không có.

Nhi tử, Vũ Văn phi kêu lên, Ngọc Lưu Thần nhấc đao trên tay một cái, quát lạnh: Đứng lại, nếu như ngươi trả lời đàng hoàng, con của ngươi không có việc gì, nếu như ngươi có nửa điểm gian dối , hôm nay ngươi cũng đừng nghĩ nhìn thấy con của ngươi. Các ngươi nói, các ngươi nói đi. Vũ Văn phi không biết những hung thần ác sát này muốn hỏi chuyện gì, nên liên tục gật đầu, lo lắng đao của bọn họ làm nhi tử bị thương , nhi tử là tánh mạng của hắn a, hắn liên tiếp cưới mấy tiểu thiếp, mới sinh được một đứa con trai.

Ngọc Lưu Thần chầm chập quơ đao, lạnh lùng hỏi: “Văn Bội công chúa là nữ nhi của ngươi có phải hay không? Vũ Văn phi vừa nghe thấy lời này, kinh hãi, rút lui hai bước rồi đứng lại, đây là tội diệt tộc, tại sao có người đến hỏi sự kiện này, hắn liên tục lắc đầu, đánh chết hắn cũng sẽ không nói. Các ngươi nói bậy gì đó, Văn Bội công chúa vẫn là huyết mạch của hoàng thất , sao lại là nữ nhi của ta.

Ngọc Lưu Thần ngửa mặt lên trời cười lạnh một tiếng: Vũ Văn phi ngươi đừng chối cãi nữa, người nào không biết ngươi cùng Chiêu Nghi nương nương âm thầm gian díu, Văn Bội kia làm sao không thể là nữ nhi của ngươi, nếu ngươi không trả lời đúng sự thật, như vậy ta liền bắt Văn Bội công chúa và ngươi lấy máu nghiệm thân. Vũ Văn phi nghe lời nói của Ngọc Lưu Thần..., sắc mặt dị thường khó coi, cắn răng một cái, hừ lạnh: Ngươi đừng cho là ta không biết này lấy máu nhận thân không nhất định chính xác, ta tin tưởng hoàng thượng sẽ không nghe lời nói bậy bạ của các ngươi” Ngọc Lưu Thần mím môi, không nghĩ tới Vũ Văn phi vẫn còn có chút ít kiến thức, biết lấy máu nhận thân không nhất định đúng, chẳng qua còn có một loại phương pháp cũng tương đối chính xác , chỉ sợ hắn không biết được.

Vũ Văn Phi, ngươi không biết vẫn có một loại phương pháp nghiệm thân, rất linh nghiệm, ngươi không tin, chúng ta đi thử một chút đi. Ngọc Lưu Thần nhã mị (nhàn nhã, mị hoặc) cười lên, mặc dù hắn lớn lên tuấn tú, nhưng ở dưới bóng tối, thật giống như quỷ hồn, làm cho người ta hoảng hốt, Vũ Văn phi rút lui hai bước, hắn không tin trên đời còn có phương pháp nghiệm thân khác, cho nên hắn không thể bị lời những người này hù dọa, có chết hắn cũng không thể nói lung tung được. Thật ra thì trên đời cũng có một loại phương pháp thử máu là có thể kiểm tra thân phận cha con , đó chính là lấy ra một khúc xương người, sau đó lấy máu nhận thân, nếu là huyết mạch của mình, máu kia sẽ gặp dung nhập vào bên trong xương, nếu như không phải, máu sẽ chảy xuống, mà không thấm vào, đáng tiếc Vũ Văn phi không biết, cách này Ngọc Lưu Thần đọc được từ một quyển sách rất cổ xưa cho nên mới biết.

“Sau khi ta giết ngươi, lấy xương của ngươi ra, rồi nhỏ máu nhận thân, nếu có quan hệ huyết thống, máu sẽ dung hợp vào xương, nếu không phải, máu tự nhiên sẽ chảy xuống. Vũ Văn phi ngây dại, trên đời còn có loại phương pháp nghiệm thân này, quả là nghe cũng chưa từng nghe thấy, người này nhất định đang lừa gạt hắn , chẳng qua sắc mặt hắn đã có chút tái nhợt, rút lui hai bước chỉ vào Ngọc Lưu Thần: Các ngươi là người nào? Vì sao phải hại ta như thế ? Vũ Văn phi nói xong, nhắm thẳng đến cây cột mà đập vào, nếu đã như vậy, không bằng mình chết đi, đáng tiếc hắn không có công lực, ống tay áo của Ngọc Lưu Thần vung lên, liền có một đạo kình lực quất tới, khiến cho hắn té trên mặt đất.

Ngọc Lưu Thần dạo bước đi tới chỗ Vũ Văn Phi, đứng ở bên cạnh, khinh miệt nhìn chằm chằm hắn, khinh thường mở miệng. Ngươi đã có can đảm làm, tại sao không có can đảm thừa nhận, nếu như ngươi giao ra mọi chuyện cần thiết, ta bảo đảm người của Vũ Văn phủ không có chuyện gì. Ngươi?

Vũ Văn phi lắc đầu, hắn không muốn nói, hắn sẽ không nói, bằng không Trữ gia đã chết cũng sẽ từ dưới đất bò dậy tìm hắn tính sổ , hắn biết Trữ gia sở dĩ chết, là vì bảo vệ Văn Bội, nàng sợ Văn Bội bị người ta phát hiện, thật ra thì nàng không phải là huyết mạch của hoàng thất, hắn và Trữ gia đã nhiều năm không có liên hệ, nhưng có một ngày hoàng thượng cho Trữ gia trở về phủ đoàn viên, chính là đêm hôm đó khi hai người gặp nhau, trong cung tịch mịch làm cho Trữ gia rất trống vắng, hai người tình cũ lại lần nữa cháy lên, hết sức triền miên, tựa hồ muốn đem bao nhiêu tình cảm thiêu đốt hết, nhưng mà một đêm, Trữ gia lại có mang, vì sợ hoàng thượng phát hiện, cho nên vẫn hấp dẫn hoàng thượng, may là hoàng thượng sủng hạnh nàng, Văn Bội liền hữu kinh vô hiểm ra đời, đề phòng ngày tháng của Văn Bội xê xích, Trữ gia len lén uống thuốc, khiến cho Văn Bội sinh non, cho nên khi còn bé nàng rất gầy yếu, lại nhát gan. Ngọc Lưu Thần thấy Vũ Văn phi không nói gì, liền đứng thẳng người trực tiếp đi về phía tiểu hài tử kia, trường đao vung lên, Vũ Văn Phi sớm giật mình kêu lên: Các ngươi làm cái gì? Ngươi nhất định là không cần nhi tử này, tất nhiên là giết.

Ngọc Lưu Thần vân đạm phong khinh nói, hài tử kia vốn vẫn hôn mê, bỗng nhiên tỉnh lại, một đôi mắt trợn to nhìn Ngọc Lưu Thần, sau đó nhìn hướng Vũ Văn Phi, khóc thét lên: Phụ thân, phụ thân, ta sợ. Vũ Văn phi vừa nhìn thấy nhi tử kêu khóc, tim như bị đao cắt, khàn giọng kêu lên: “Đừng động thủ, các ngươi đến tột cùng là người nào, vì sao lại điều tra chuyện của Văn Bội công chúa. Đây không phải là việc ngươi cần quan tâm .

Ngọc Lưu Thần hừ lạnh, cây đao trong tay lại đưa lên, nghe nói Vũ Văn Phi rất cưng chìu đứa con trai này, Đây là đứa con nối dòng duy nhất của Vũ Văn phủ, người trong nhà đều coi như hòn ngọc quý trên tay, bọn họ cũng không tin Vũ Văn Phi có khả năng chịu đựng được. Quả nhiên sắc mặt Vũ Văn Phi tái nhợt, như tờ giấy, cuối cùng cúi đầu thừa nhận. Phải, Văn Lạc công chúa là nữ nhi của ta, các ngươi hỏi cái này để làm gì?

Đây cũng không phải là chuyện của ngươi, Ngọc Lưu Thần cười lạnh nhắc tiểu hài tử trong tay , ném tới bên cạnh Vũ Văn Phi, thật ra thì bọn họ từ đầu tới đuôi cũng không nghĩ sẽ làm hại tiểu hài tử, bất quá chỉ hù dọa Vũ Văn Phi thôi. Mấy người bọn họ nhanh chóng lui ra ngoài, Vũ Văn phi ôm nhi tử kiểm tra một lần, sau khi xác định nhi tử không có chuyện gì, mới vội vàng trở về Vũ Văn phủ. Đối với chuyện phát sinh khuya hôm nay , hắn thật rất khủng hoảng, rất sợ, những người đó đến tột cùng là người nào, tại sao lại muốn điều tra chuyện của Văn Bội, chẳng lẽ là người của hoàng thượng, nghĩ đến đây hắn cả một đêm bất an.

Ngày thứ hai, không biết từ đâu nổi lên một lời đồn, phố lớn ngõ nhỏ lưu chuyền lên, thậm chí bị thêu dệt thành dân gian ca dao, mấy đứa nhỏ hát: Hoàng đế cưỡi ngựa, ngồi lên Kim Loan điện, không để ý đến chuyện bên ngoài, không biết liêm sỉ. Nghi Đông Phương sương mù, ai ngờ Tây Phương mưa, được bảo vật không phí công phu, công chúa giả.

Tin tức này rất nhanh các đại thần triều đình cũng biết , sắc mặt khó coi đến cực điểm, còn có tin tức truyền đến trong cung, Hạo Vân đế thở không ra hơi, thiếu chút nữa đã bất tỉnh, lạnh lùng trừng mắt nhìn chằm chằm người chạy tới bẩm báo:Tây Môn Vân, Tây Môn Vân vẫn là thủ hạ đắc lực của hắn. Lời đồn này từ nơi nào truyền tới ? Ngón tay Hạo Vân đế nắm chặt, gân xanh nổi lên, con ngươi hàn quang bắn ra bốn phía, hận không liều mạng cùng người đó, người nào dám can đảm làm ra những chuyện này, nếu như bị hắn điều tra ra, nhất định phải diệt cửu tộc của tên kia, dám gièm pha chuyện của hoàng thất.

Tây Môn Vân ngửng đầu lên liếc một cái hoàng thượng, cẩn thận mở miệng: Bẩm hoàng thượng, là Tề vương điện hạ. Ngươi nói cái gì? Hạo Vân đế cơ hồ hoài nghi mình nghe lầm, lại nghĩ đến hành động của Diệp Nhi gần đây, quả thật mọi chuyện đều nhằm vào hắn mà tới, không khỏi khó nhịn đau lòng thống khổ, nhíu chặc lông mày không nói một lời, Tây Môn Vân đối với chuyện của hoàng thượng cùng Thất hoàng tử không rõ lắm, chỉ biếthoàng thượng cưng chìu Thất hoàng tử so sánh với trước kia còn hơn, chuyện của Bình nguyên hầu phủ người cũng không ra mặt, không biết lần này Tề vương tạo ra những lời đồn đãi này , hoàng thượng sẽ xử phạt như thế nào.

Hoàng thượng. đi xuống đi. Hạo Vân đế một khắc trước còn tàn bạo, ở một khắc phía sau liền hóa thành vô ảnh, giờ phút này đang cúi đầu, Tây Môn Vân phát hiện ngắn ngủn có mấy ngày hoàng thượng tựa hồ già đi nhiều, khóe mắt của hắn ngày càng nhiều nếp nhăn, đầu tóc sinh ra từng sợi bạc trắng, đây là hoàng thượng hùng vĩ uy nghiêm sao? Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, chuyện này cùng Tề vương và Trữ Chiêu Nghi đều có quan hệ sao? Tây Môn Vân suy đoán, nhưng cũng không dám nhiều lời, lui ra ngoài với tâm tình trầm trọng vô cùng.

Hạo Vân đế ngây người nửa khắc, quanh thân vô lực hướng ra phía ngoài gọi: Nguyên Phạm, phân phó thái giám đi Tề vương phủ tuyên Tề vương tiến cung. “dạ, hoàng thượng. Nguyên Phạm lĩnh mệnh, cũng không dám đi vào, chỉ phân phó người lập tức đi Tề vương phủ tuyên Tề vương tiến.

Nam Cung Diệp tất nhiên biết hoàng thượng muốn gặp hắn, đã sớm chuẩn bị xong, hắn cũng muốn xem người nam nhân này tự bào chữa như thế nào, hoặc là nghĩ trừng phạt hắn ra sao? Rốt cục cũng không nhịn được hắn sao? Hạo Vân đế ở Tiêu Nguyên cung gặp Nam Cung Diệp, phụ tử xa xa nhìn nhau, nhưng lại giống như giấc mộng Nam Kha, Hạo Vân đế nhìn Nam Cung Diệp, càng phát ra hối hận, thật ra thì trên người Diệp Nhi có rất nhiều chỗ tương tự hắn, hắn làm sao lại không phát hiện? Có lẽ từ trước đến nay hắn vẫn tự cho là đúng, vốn nghĩ là mình cơ trí , càng không nghĩ tới có người dám can đảm lừa dối hắn, không coi hắn vào đâu đùa bỡn làm ra chuyện này, cho nên từ trước tới nay chỉ cần chuyện hắn cho là phải, thì chính là phải, chính là Thiết luật, đến cuối cùng mới phát hiện đây là chuyện hoang đường đến cỡ nào, hắn cũng chỉ là người bình thường, cũng sẽ phán đoán sai, nhưng sai lầm đã tạo thành rồi, hắn chỉ muốn bù đắp. Diệp nhi ngươi đến tột cùng muốn trẫm làm như thế nào, mới bằng lòng buông tay?

Hạo Vân đế ngồi ở chỗ ngồi trên cao, gương mặt vô cùng già nua, nhìn Nam Cung Diệp ở phí dưới, nếu như từ trước biết hắn là con của mình, nói không chừng sẽ đem ngôi vị hoàng đế truyền cho hắn, bây giờ Nam Cung Diệp căn bản không muốn giang sơn của mình, mà càng muốn phá hủy những gì liên quan đến mình. Nam Cung Diệp thanh thanh đạm đạm nhìn nam nhân ngồi ở chỗ cao, nhìn nổi thống khổ của mình từ từ làm hắn khó chịu, nhưng không một chút đau lòng, nhớ đến nhiều năm qua mình khổ sở chịu tội, nếu như không có gia gia, mà đổi lại là một người khác, thì sớm đã chết ở trong cung rồi, làm gì có cơ hội tìm lại được sự trong sạch cho mẫu phi. Cho nên hắn không đồng tình với hoàng thượng, chỉ cảm thấy tất cả mọi chuyện cũng do hắn ta tự làm tự chịu, nếu như Lan Nhi không có chết đi, có lẽ hắn không hận đến như vậy, thậm chí có thể tha thứ cho hắn ta, hoặc là rời xa hắn ta.

Ngươi có thể đem Lan Nhi trở lại không? Ta đã mất đi mẫu phi, không còn người khác, vốn cho là còn có một người phụng bồi ta, kết quả như thế nào, ta không còn có cái gì nữa. Giọng nói của hắn mặc dù nhạt, nhưng lạnh như khối băng, Hạo Vân đế nhìn hắn, cười khổ: Thiên hạ này nhiều nhất chính là nữ nhân, chỉ cần ngươi thích, bất kể là ai, bất kể là hài tử nhà giàu, hay là tên khất cái, chỉ cần ngươi coi trọng phụ hoàng cũng sẽ thành toàn cho ngươi. Nam Cung Diệp lạnh lùng nhìn Hạo Vân đế, đáy mắt tràn đầy âm ngao, còn có khinh thường, hắn ta cho là nam nhân trong thiên hạ đều một dạng giống như hắn ta à, ngoài miệng nói một đàng, trong lòng nghĩ một lẻo sao? Hắn thích Lan Nhi, tất nhiên sẽ không tiếp nhận người khác, trừ phi Lan Nhi trở về, nếu không hắn muốn cùng hắn ta cả đời như vậy, chỉ tới khi mình chết, hoặc là hắn ta chết, nếu không ai cũng đừng nghĩ an bình, hoặc là hắn ta chỉ có thể giết mình thô.

Ta không phải là ngươi. Diệp Nhi, Hạo Vân đế một chữ nói cũng không ra, hắn biết trong lời nói của Nam Cung diệp có ý gì, nói hắn lạm tình sao? Nhưng hắn là hoàng đế, hoàng đế có tam cung lục viện là chuyện rất bình thường , có nhiều nữ nhân cũng bình thường, nhưng yêu chỉ có một người nữ nhân, các nàng mà hắn sủng ái, là vì muốn hoàng thất khai chi tán diệp, bất quá hắn biết hiện tại mình cùng Diệp Nhi nói gì, thì nó cũng nghe không lọt, nhưng có ít nhất một chuyện hắn muốn nói rõ ràng. Bất kể ngươi hận phụ hoàng như thế nào, nhưng không thể hủy hình tượng hoàng thất , còn có lời đồn trong dân gian kia nữa.”

Nếu không phải bởi vì mình thiếu nợ hắn , chỉ sợ giờ phút này hắn đã sớm bị giam vào đại lao rồi, sao còn bình yên vô sự đứng ở chỗ này. Nam Cung Diệp cười lạnh một tiếng, nhìn Hạo Vân đế: Phụ hoàng là già rồi, hay là hồ đồ, nếu không có chuyện đó, nhi thần sao có thể nói ra được, nhi thần sở dĩ làm như thế, chính là nhắc nhở phụ hoàng điều tra kỹ thêm một chút, sẽ biết chân tướng sự thật,Trữ gia kia phá hủy mẫu phi, phá hủy nhi thần, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Trữ thị Hạo Vân đế nghe xong, nghĩ đến ý tứ Nam Cung Diệp muốn nói, cả trái tim cũng nhéo lên, ngực đau thật giống như có người dùng sức nắm, thở không nổi, hắn dùng sức hít sâu, cuối cùng chỉ vào Nam Cung Diệp: Ngươi nói Văn Bội không phải là nữ nhi của trẫm.

Nam Cung Diệp không nói gì, nhưng thần sắc trên mặt lại khẳng định , ôm quyền nhàn nhạt lên tiếng: Nhi thần xin được cáo lui. Hắn nói xong cũng không quay đầu lại, tiêu sái ra khỏi đại điện của Tiêu Nguyên cung , chỉ để lại hoàng thượng ở trong đại điện thở hổn hển, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, ánh mắt thật giống như bị điểm huyệt không hề động đậy, Nguyên Phạm từ ngoài cửa điện đi tới, kêu to một tiếng,quỳ xuống , khóc rống: “Hoàng thượng a, hoàng thượng a, người đừng hù dọa nô tài a. Hạo Vân đế rốt cuộc đã đứng lên, hữu khí vô lực mở miệng: Trẫm còn chưa có chết đâu, ngươi rống cái gì.

Nguyên Phạm lập tức im miệng, không dám nói thêm một câu, lúc này, trên góc Tây Bắc của thượng thư phòng, có một thân ảnh nhỏ, từ từ lui về sau, vẻ mặt khó có thể tin, nước mắt ràn rụa như hạt châu, sau đó quay đầu liền chạy, chạy thẳng đến chỗ không có một ai mới khóc ra thành tiếng. Không, đây không phải là thật, Văn Bội nàng lại không phải là nữ nhi của phụ hoàng, vậy nàng là nữ nhi của ai, là nữ nhi của ai ? Tại sao lại như vậy, tại sao? Văn Bội lập tức nghĩ đến một người , nàng gọi người kia là biểu cữu, hắn đối với mẫu phi rất tốt, lại càng rất thương nàng, nàng muốn đi hỏi biểu cữu, nàng không phải là nữ nhi của phụ hoàng, vậy nàng là nữ nhi của ai?

Phía sau hai cung nữ đuổi kịp theo Văn Bội, cẩn thận mở miệng: Công chúa, làm sao ngươi khóc? Văn Bội dao động nhìn hai tiểu cung nữ: Ta muốn xuất cung. Xuất cung như thế nào ? Chẳng lẽ tìm Bát hoàng tử hỗ trợ.

Lần trước nàng đánh bất tỉnh hai người thị nữ, đi tìm bát hoàng huynh hỗ trợ, sau đó bát hoàng huynh đưa nàng ra cung, lần này dĩ nhiên cũng được, trong cả hoàng cung, đối với nàng tốt nhất chính là bát hoàng huynh. Văn Bội nghĩ tới đây, liền xoay người đi, chạy thẳng tới chỗ ở của Bát hoàng tử ở Mai linh điện, Mai Phi bị giam ở trong lãnh cung, Bát hoàng tử Nam Cung Sâm một mình ở tại Mai linh điện, sớm muộn bồi mẫu phi, trừ thương tâm vì mẫu phi bị khổ sở, thật ra thì cũng không còn cái gì khác trước đây, về phần nhị hoàng huynh bị khu trục đến đất phong, hắn cũng không cho là có cái gì không tốt, không cần phải làm hoàng đế, hoàng đế không phải dễ làm như vậy. Nam Cung Sâm đang ở trong cung đọc sách, nghe được có người xông tới, ngửng đầu lên thấy hoàng muội Văn Bội, nước mắt đầy mặt vọt đi vào, làm hắn sợ hết hồn.

Văn Bội, đã xảy ra chuyện gì? Văn Lạc vừa nhìn thấy Nam Cung Sâm, không khỏi nhào vào trong ngực của hắn khóc lên Bát hoàng huynh, nếu như ta không phải là hài tử của phụ hoàng, ngươi có xem thường ta không? Bát hoàng tử không hiểu ra sao, làm sao lại nói loại chuyện đại nghịch bất đạo này nên khiển trách nàng: “ Văn Bội, lời nói thế này truyền tới lổ tai phụ hoàng , ngươi không thể không bị đánh một trận đâu”

Văn Bội không nói thêm gì nữa, nghĩ tới lời nói của Thất hoàng huynh, khó trách thời điểm nàng đi Tề vương phủ tìm hắn, sắc mặt của hắn khó coi như vậy, hắn nói là mẫu phi nàng hại mẫu phi của hắn và hắn, hắn muốn trả thù Trữ phủ, vậy phải làm sao bây giờ? Văn Bội lòng như lửa đốt, lôi kéo tay Nam Cung Sâm Bát hoàng huynh, ngươi đưa ta xuất cung đi, ta muốn đi gặp biểu cữu. Nam Cung Sâm biết biểu cữu của Văn Bội là Vũ Văn đại nhân, lần trước theo nàng đi ra ngoài đã ra mắt hắn một lần rồi, nếu là bị phụ hoàng phát hiện, nhất định sẽ trừng phạt nặng Văn Bội, Nam Cung Sâm nhíu mày từ chối: Văn Bội, ngươi điên rồi, không nên đi gặp Vũ Văn đại nhân nữa, nếu để cho phụ hoàng biết, chỉ sợ phụ hoàng đánh ngươi .

Bát hoàng huynh, van cầu ngươi, van cầu ngươi. Văn Bội quỳ xuống, hướng về phía Nam Cung Sâm dập đầu, Nam Cung Sâm thấy Văn Bội có chút không bình thường, tại sao vậy? Đang tốt sao tự nhiên lại nổi điên làm gì, liền vươn tay kéo nàng , vẻ mặt bất đắc dĩ: Tốt lắm, tốt lắm, ta đưa ngươi đi ra ngoài, không cần dập đầu, chẳng qua đây là một lần cuối cùng, giống như lần trước, ngươi ở đây đánh vào tường làm hiệu ra phía ngoài, ta dẫn ngươi đi vào. tốt, cám ơn bát hoàng huynh.

Nam Cung Sâm bất đắc dĩ thở dài một hơi, đem Văn Bội từ tường cao phía sau cung đưa ra ngoài, chỉ cần ra khỏi tường cao này, đi theo hướng Đông, đây là một đoạn đường khá dài, nơi đó chính là ngự thiện phòng dùng để đưa đồ ăn thiu ra ngoài, chỉ mở ban ngày, Văn Bội chỉ cần cùng thị vệ gác cửa nói là Tiểu cung nữ của ngự thiện phòng đi ra ngoài chọn mua hàng hóa sẽ được cho ra. Nam Cung Sâm quay người lại, bỗng nhiên nghĩ đến Văn Bội mặc trên người áo mỏng váy hoa, cứ như vậy mà đi ra ngoài, người ta sẽ không tin tưởng, đang lo lắng thì sau đó nghĩ đến Văn Bộicũng không phải là kẻ ngốc, nhất định sẽ có biện pháp . Văn Đế Bội là mặc la quần (quần bằng vải lụa), sau lại đem la quần thoát ra, thắt ở bên hông, rồi lại đem bụi đất bôi lên trên mặt, cũng thật giống như một chút cung nữ bận rộn, đợi thị vệ trông cửa của hậu cung nhìn kỹ, liền để cho các nàng đi ra ngoài.

Vừa ra hoàng cung, Văn Bội dẫn một cung nữ, xông thẳng đến Vũ Văn phủ muốn gặp Vũ Văn phi. Đúng lúc Vũ Văn phi ở trong phủ, vừa nghe thấy Văn Bội công chúa tới chơi, không khỏi sợ hết hồn hết vía, hắn vốn cảm giác được sẽ thoát không khỏi chuyện này, vậy mà công chúa hết lần này tới lần khác xuất cung tới làm gì, vừa nhìn thấy Văn Bội, hắn không còn kịp nói tỉ mĩ, liền đuổi Văn Bội hồi cung. Văn Bội, mau trở lại cung đi, xuất cung làm cái gì?

Văn Bội vừa nhìn thấy hắn, liền khóc lên, nơi nào mà chịu đi, lôi kéo hắn hỏi tới: Biểu cữu, ta có một chuyện hỏi ngươi, bọn họ nói ta không phải là hài tử của hoàng thất, đây là thật sao? Đây là thật sao? Vũ Văn phi trực tiếp sợ hết hồn, sắc mặt trắng bệch: Văn Bội, ngươi từ nơi nào nghe ra . Là thất hoàng huynh cùng phụ hoàng nói chuyện, thất hoàng huynh nói Văn Bội không phải là con của phụ hoàng, còn nói mẫu phi của ta đã hại chết mẫu phi của hắn, hắn muốn trừng trị Trữ gia”

Vũ Văn phi sắc mặt trắng nhợt, thân thể không nhịn được kinh hoảng hai cái, Văn Lạc vẫn đang khóc, lập tức cảm nhận được, liền bất an mở miệng: Biểu cữu ngươi làm sao vậy? Tại sao? Vũ Văn phi không nói lời nào, Văn Bội nghi ngờ nhìn hắn, nghĩ tới hắn và mẫu phi lúc ở cùng nhau, ôn nhu như tan chảy, ánh mắt hai người lúc đó tựa hồ luôn là mặt mày đưa tình, không khỏi hoảng hốt, xoay mình đứng lên rút lui một bước chỉ vào Vũ Văn phi: Biểu cữu, không phải là, không phải là? Lúc này, bên ngoài cửa bị người ta đẩy ra, ngườiđi tới chính là phu nhân của Vũ Văn Phi , nàng là cô gái mềm mại đáng yêu, tinh tế uyển ước, thật giống như mưa bụi Giang Nam, có một loại cảm giác linh lung mềm yếu làm cho người ta thương tiếc.

Vũ Văn phu nhân cười mở miệng: Công chúa nói cái gì đó, chớ nói nhảm. Vũ Văn phi vừa nhìn thấy phu nhân hắn xuất hiện, không khỏi nghẹn lời, không dám nhìn ánh mắt của nàng, hắn biết phu nhân cái gì cũng biết: “ta, ta? phu quân nghĩ gì thế, mau đưa công chúa rời phủ đi.

Được , phu nhân hai Vợ chồng của Vũ Văn phi luôn luôn hòa thuận, tương kính như tân, Vũ Văn phu nhân này rất kính trọng phu quân của mình, mặc dù trong bụng mơ hồ biết Chiêu Nghi nương nương trong cung cùng phu quân có quan hệ, nàng biết mà không nói, chẳng qua hiện tại liên lụy đến công chúa, đây là chuyện phiền toái, nếu không cẩn thận Vũ Văn phủ sẽ rước lấy tai họa, đừng xem Vũ Văn phu nhân là một cô gái nhu nhược, nhưng lại là cô gái có chủ kiến, trong nhà ngoài nhà cũng đều là do nàng sắp xếp rất tốt. Một nhóm ba người mới vừa đi ra ngoài cửa phủ, thì cách đó không xa liền nghe được quản gia ồn ào: Tướng quân, xin cho tiểu nhân bẩm báo đại nhân? Đang nói chuyện người đã đến trước cửa, Văn Bội muốn lui ra đã không kịp, đoàn người đã đến trước mặt, người cầm đầu chính là Đại tướng quân Tây Môn Vân, giương một lệnh bài trong tay lên: Vũ Văn đại nhân, hoàng thượng truyền gặp.

Hắn nói xong vừa ngẩn đầu, liền thấy một người con gái lấy tay che mặt, muốn đi qua, đáng tiếc lại rơi vào ánh mắt của hắn, làm hắn không khỏi kinh ngạc, trong bụng lại càng thở dài không dứt. Mạt tướng tham kiến công chúa. Văn Bội vừa thấy Tây Môn Vân xuất hiện, vốn định tránh ra, ai biết lại bị nhận ra được, nghĩ đến thân thế của mình, tim nhảy dựng lên thình thịch, ngay cả chân tay cũng mềm nhũn, nếu như nàng thật không phải là huyết mạch của hoàng thất, chỉ sợ biểu cữu của mình, còn có Trữ thị một nhà người đều bị hủy, Văn Bội nghĩ tới đây, sao có thể nói gì , chỉ biết phất phất tay.

Tây Môn Vân đứng dậy, để cho Văn Bội đi trước, sau đó Vũ Văn phi đi theo phía sau của nàng đi ra ngoài, phía sau Vũ Văn phu nhân nắm chặt làn váy, rõ ràng là cô gái mềm mại, nhưng một thân kiên cường trấn định, đưa mắt nhìn phu quân rời đi, sau đó xoay người lại an tĩnh tiêu sái đi vào. Tây Môn Vân cùng Vũ Văn Phi vào cung, ra mắt hoàng thượng. Hạo Vân đế nhìn Vũ Văn Phi ở phía dưới, còn có Văn Bội, cho tới bây giờ hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp phải tình trạng như vậy, hắn vẫn cho là người không phải con của hắn chính là thất hoàng tử, hắn không nghĩ nữ nhi Văn Bội của hắn mới là hài tử của kẻ khác, hắn đã cho Tây Môn Vân âm thầm điều tra, đã tra ra Vũ Văn Phi chính là tình nhân cũ của Trữ gia, hơn nữa Trữ gia từng nhiều lần cùng Vũ Văn phi gặp mặt một mình .

Vũ Văn phi vừa nhìn thấy hoàng thượng, không dám nói nhiều một câu nói, thẳng tắp quỳ xuống, ở bên cạnh Văn Bội cũng quỳ xuống, không dám nói lời nào, Tây Môn Vân lui ra ngoài, đây là chuyện của hoàng thất, mặc dù hắn biết, nhưng cũng không thích hợp ở hiện trường. Hạo Vân đế nắm chặt tay nhìn thần tử phía dưới, phi tử của một hoàng đế thế nhưng cùng một thần tử tư thông. Vũ Văn Phi, ngươi đáng chết.

Hạo Vân đế thở hổn hển, một kẻ luôn luôn kiêu ngạo nhưng lần này hoàn toàn bị thương nặng, tay hắn che ngực, rất thống khổ, trên mặt toát mồ hôi lạnh, lúc này Văn Bội khẩn trương đứng lên vọt tới bên người Hạo Vân đế, hướng ra phía ngoài kêu lên: Có ai không, phụ hoàng té xỉu. Hạo Vân đế hất tay Văn Bội ra , hung hăng nhìn nàng chằm chằm, nhìn thấy nàng, liền nghĩ đến việc vô cùng nhục nhã kia, hiện tại hắn hận không thể đem Trữ gia từ trong mộ bới ra ngoài, thi thể cũng của nàng ném tới đồng hoang dã ngoại đi để cho sói tha, chó gặm mới giải hận, nữ nhân này mang cho hắn sỉ nhục cả đời khó quên. Hạo Vân đế càng nghĩ càng đau, càng nghĩ càng không thể hô hấp, cuối cùng mắt tối sầm thật sự ngất đi, mềm nhũn ngã ở chỗ cao, lúc này từ bên ngoài cửa điện kẻ xông vào là Tây Môn Vân tướng quân, còn có thái giám Nguyên Phạm vội vàng đem hoàng thượng dời đi vào tẩm cung, Nguyên Phạm lập tức tuyên ngự y tới đây trị liệu cho hoàng thượng.

Hoàng thượng bị bệnh, hôn mê một đêm không có tỉnh, ngự y kê đơn thuốc xong đi xuống, nhưng hoàng thượng nhất thời vẫn chưa tỉnh lại, tình huống đột phát này khiến cho hậu cung cùng triều đình lòng người bàng hoàng, tất cả mọi người không biết gần đây xảy ra chuyện gì, cả An Giáng thành lộ ra quỷ dị, đầu tiên là Trữ Chiêu Nghi tự sát, sau đó là Thất hoàng tử làm những chuyện càng ngày càng thái quá, hiện tại hoàng thượng ngất đi, Thiên Vận hoàng triều tựa hồ bao phủ một tầng mây đen, làm lòng người lo lắng bất an. Hoàng thượng hôn mê bất tỉnh, không biết có lưu lại di chiếu hay không, trên chiếu thư là người nào kế vị, hiện tại trong kinh có Ngũ hoàng tử Thụy Vương, được hoàng thượng từ Bắc cảnh triệu hồi về, trong lòng mọi người vốn nghĩ, Lục hoàng tử cực kỳ có phần thắng nhất, nhưng bây giờ xem ra là Ngũ hoàng tử có phần thắng nhiều hơn, hơn nữa nghe tin đồn, Ngũ hoàng tử Thụy Vương và Lục hoàng tử An vương tình cảm tốt, hai người thường xuyên qua phủ nói chuyện, người còn lại chính là Thất hoàng tử Tề vương, vừa nghĩ tới những việc Tề vương làm vô cùng ngạo mạn, bề ngoài vô lại, cả An Giáng thành này ai không biết bản tính hắn quái dị, cho nên tính đi tính lại cuối cùng chỉ có Ngũ hoàng tử là được ủng hộ nhất . Hoàng thượng bị bệnh, trong Tiêu Nguyên cung, đứng đầy người, Ngũ hoàng tử Thụy Vương, Lục hoàng tử An vương, Bát hoàng tử ... hậu cung có mấy vị phi tần cũng đều tới, tất cả canh giữ ở trước giường của hoàng thượng, Nguyệt phi nhìn tình huống trước mắt, trong bụng lo âu bất an, thân thể hoàng thượng gần đây hình như rất không tốt, xem ra phải nhanh một chút nghĩ biện pháp để cho nhi tử hồi kinh, như vậy mới có thể ra tay, bằng không, không phải dâng cơ hội cho người khác đắc thủ sao? Nhìn Thụy Vương và An vương hai người tình cảm tốt như vậy, bất kể bọn họ ai làm hoàng đế, mẹ con này còn có tháng ngày tốt sao?

Nguyệt phi suy tính trong lòng, hoàn toàn không thèm nghĩ đến hoàng thượng đang hôn mê bất tỉnh trên giường, đây chính là sự bi ai của người cầm quyền cao nhất , ngay cả những người khác ở bên trong tẩm cung cũng đều có các tính toán riêng, đúng là mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, bên trong tẩm cung, chỉ có Hoa phi ngồi trước giường hoàng thượng, xoa ánh mắt, thỉnh thoảng rơi lệ, hỏi ngự y: Hoàng thượng làm sao còn không tỉnh? An vương thấy mẫu phi thương tâm, vội vàng ôn nhu khuyên lơn: Mẫu phi đừng thương tâm, phụ hoàng không có việc gì Thật ra thần sắc của An vương Nam Cung Quân cũng không tốt, cả người so với trước gầy yếu đi một vòng lớn, tựa hồ mới bị một trận bệnh nặng, chuyện của Vụ Tiễn, hắn đã từ trong miệng của Ngũ hoàng huynh Thụy Vương biết đại khái, không nghĩ tới nha đầu kia cuối cùng lại quyết tuyệt bỏ đi như vậy, ngay cả gặp mặt thương lượng cũng không cho hắn cơ hội, hắn thật rất hối hận, nếu như sớm biết như vậy, hắn đã dẫn nàng rời đi, rời xa tất cả nơi này. Nhưng lúc này khi hắn có thể vứt bỏ rồi, thì người lại ở nơi nào?

Vô hạn hối hận và đau khổ nữa cũng vô ích, nửa đêm lúc tỉnh mộng, trong đầu hắn như nhìn thấy thân ảnh của tiểu nha đầu mười hai tuổi, đối với hắn nhẹ nhàng vươn tay, lộ ra một ánh mắt tội nghiệp, giống như con chó nhỏ không ai quan tâm nhìn hắn: Ngươi sẽ vĩnh viễn phụng bồi ta sao? Hắn gật đầu, hắn muốn bảo vệ nàng, làm cho nàng sống được vui vẻ một chút, nhưng càng về sau, hắn càng cảm giác được nàng không sung sướng, nàng không sung sướng bởi vì hắn là An vương, trong phủ có tiểu thiếp như mây, mặc dù không có sủng hạnh, nhưng họ luôn luôn gây khó khăn cho nàng, mặc dù nàng không nói, nhưng hắn biết, mỗi ngày qua đi, là mỗi ngày nàng chán ghét, cuối cùng đã lựa chọn phương thức không nói mà bỏ đi, đến khi có tin tức của nàng, nàng đã hương tiêu ngọc vẫn rồi. Nam Cung Quân trầm mặc không lên tiếng, người trong điện, trừ tiếng Hoa phi nhẹ khóc nức nở, còn lại không có bất cứ tiếng vang nào, tất cả mọi người nhìn người trên giường, trong ánh mắt mỗi người đều cất dấu mưu mô và dự tính.

Bất quá thời điểm trời sắp sáng, rốt cục hoàng thượng đã tỉnh lại, vừa mở mắt ra, liền vươn tay mơ hồ tìm kiếm: Diệp Nhi, Diệp Nhi. Người thứ nhất Hoàng thượng gọi là Thất hoàng tử Nam Cung Diệp, mặt mọi người liền biến sắc, xem ra người trong lòng hoàng thượng nhớ nhất là Thất hoàng tử, An vương Nam Cung Quân quay đầu nhìn về Ngũ hoàng huynh Thất hoàng đệ sao không tới, hắn thật là quá đáng. Thụy Vương Nam Cung Duệ biết thất hoàng đệ đang trách hoàng thượng, không đến cũng là bình thường, ai mà biết phụ hoàng chỉ hôn mê nhẹ một lần lại thiếu chút nữa muốn cái mạng già của hắn a, hắn vội nhẹ giọng mở miệng: Chỉ sợ thái giám đi truyền hắn không đến đâu, để Bổn vương đi Tề vương phủ một chuyến.

Làm phiền Ngũ hoàng huynh. Nam Cung Quân cùng Nam Cung Duệ tình cảm luôn luôn tốt, khi còn bé, Hoa phi chính là người chiếu cố cho Nam Cung Duệ, hơn nữa những gì An vương phủ làm, hết thảy cũng là vì lót đường cho Thụy Vương, bọn họ không muốn làm hoàng đế, nhưng nhất định Thụy vương phải thượng vị, nàng sở dĩ làm như thế, là vì ngày xưa từng thiếu ân tình của Hoàng quý phi, nếu như không có nàng ấy, thì An vương Nam Cung Quân cũng không tồn tại, năm đó nàng khó sanh, ngay cả ngự y trong cung cũng không có biện pháp, không nghĩ nàng ấy đã dùng một loại phương pháp đặc biệt , khiến cho hai người mẫu tử các nàng bình an vô sự, cho nên mạng của hắn chưa bao giờ là của bản thân, mà là của Diệp tương tình, từ trước đến giờ Nam Cung Quân không có quyền nắm giữ được vận mệnh của mình, nàng biết nhi tử rất đau khổ, nhưng người không thể chịu ân mà không trả, đây là vận mệnh hắn, mệnh của hắn từ nhỏ đã như thế, chờ Thụy Vương đăng vị rồi, hắn sẽ tự do, đến lúc đó hắn thích như thế nào, nàng sẽ không đi quản nữa, cho dù hai người bọn họ du sơn ngoạn thủy, hay nhàn vân dã hạc, cái gì cũng tốt, nhưng khi Thụy Vương còn chưa đăng vị, thì cái gì cũng không được, chẳng qua nàng không nghĩ tới Vụ Tiễn lại xảy ra chuyện, đây là một đả kích lớn đối với Quân Nhi , là do người làm mẫu thân này nợ hắn, vĩnh viễn nàng sẽ không bù đắp được nữa. (TT: hazz, tội nghiệp An vương lại là một kẻ bị lợi dụng nữa) Thụy Vương Nam Cung Duệ dẫn thị vệ cùng mấy tên thái giám lập tức xuất cung, ngựa không ngừng vó chạy tới Tề vương phủ, trời vẫn chưa sáng hoàn toàn , gõ cửa báo cáo lý do đến, Tích quản gia đem Thụy Vương dẫn đến Tuyển viện của vương gia, rồi bẩm báo, sau đó cho người ta đưa Thụy Vương tiến vào.

Nam Cung Diệp đang ngồi ở trên giường, nhìn Ngũ hoàng huynh từ ngoài cửa đi tới, vẻ mặt lo lắng, có giọt mồ hôi tinh mịn từ kẽ hở thấm đi ra ngoài, trong đồng tử là vẻ không đồng ý, nhìn Nam Cung Diệp: Thất hoàng đệ, ngươi thật quá đáng, phụ hoàng bị bệnh, ngươi còn ngủ ở nhà, có biết phụ hoàng vừa tỉnh liền kêu tên của ngươi hay không? Nam Cung Diệp khóe môi nhếch lên, chậm rãi mặc quần áo xuống giường, hắn cũng không để ý tới Thụy Vương, nam nhân kia do trong lòng áy náy, chỉ sợ ngay cả nằm mơ cũng rất áy náy, cho nên mới phải gọi tên hắn, bọn họ gấp cái gì, đó là cái giá hắn ta nên trả, hơn nữa đừng tưởng rằng như vậy thì hắn sẽ dừng tay, hắn tính xong món nợ của mẫu phi, sẽ tính đến món nợ của Lan Dạ, cuối cùng là của mình, một khoản một khoản sẽ tính rõ ra. Hoặc mình không còn thở , hoặc hắn ta không còn thở , nếu không oan nghiệt này sẽ không kết thúc. Thụy Vương thấy Nam Cung Diệp không để ý tới mình, cũng không biết hắn muốn thế nào, liền tiếp lên lôi kéo Nam Cung Diệp Đi thôi, đi gặp phụ hoàng

Nam Cung Diệp vung tay, chẳng thèm để ý mở miệng: Đã như thế nào? Sắp chết rồi sao? Hay là sắp tắt thở? Ngươi? Nam Cung Duệ hoài nghi mình nghe lầm, lời này là Thất hoàng đệ nói ra được sao? Hắn không phải là quá máu lạnh sao, cho dù phụ vương hoàng hại chết Lan Dạ, nhưng hắn cũng không thể bởi vì một nữ nhân liền nguyền rủa phụ hoàng của mình chết đi, phụ hoàng sủng ái hắn rất nhiều a, cả Thiên Vận hoàng triều mọi người biết đến, tại sao hắn lại lạnh lùng như thế.

“Thất hoàng đệ, ngươi thật quá đáng, ngày hôm nay ngươi có đi hay không đi, không đi từ nay về sau sẽ không phải là thất hoàng đệ của ta.” Nam Cung Duệ trầm mặt, nhìn Nam Cung Diệp, tựa hồ hận không thể đánh cho hắn một trận, để cho đầu óc hắn tỉnh lại, xem bộ dáng hắn hiện tại giống cái gì, tự dưng chạy vào bình nguyên hầu phủ đánh người ta, làm cho Trữ phủ lão phu nhân tức đến ngất xỉu, hiện tại phụ hoàng của mình bị bệnh, mà còn cay nghiệt như thế, đây là thất hoàng đệ trước kia sao? Lúc trước mặc dù hắn lãnh mạc, nhưng ít ra còn biết người nào đối với hắn tốt, người nào xấu . Nam Cung Diệp cau mài cuối cùng cũng nghe thấy, mình đối với Nam Cung Duệ vẫn có tình thương, bởi vì nhiều năm trước Ngũ hoàng huynh đã giúp đở mình, hình ảnh đó vẫn còn giữ lại trong đầu, nhưng có nhiều chuyện Nam Cung Duệ cũng không biết, dù là hắn đi nữa chẳng qua chỉ là một con cờ của hoàng thượng, tỷ như chuyện thái tử hoàng huynh mưu nghịch, rõ ràng chuyện gì hắn cũng không làm, liền bị gán tội mưu nghịch còn bị cách chức đi đến Định Châu, nhiều năm như vậy, cũng nhận không ít khổ , thế còn người nam nhân kia thì sao, trên danh nghĩa là thương hắn, nhưng trên thực tế chẳng qua vì thích thao túng tất cả, để cho bản thân có một loại cảm giác về sự ưu việt cao cao tại thượng mà thôi.

Tốt, ta cùng ngươi tiến cung, nhưng chỉ này một lần, lần sau không được viện lý do này nữa. Không để ý tới mình, cũng không biết hắn có ý gì, xông qua lôi kéo Nam Cung Diệp: Đi thôi, đi xem phụ hoàng một chút..