Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đôi điều về anh - Chương 18

Chương 18.

Hiện giờ, con phố bên ngoài nhà Cameron thật hỗn loạn. Nào là xe lính cơ giới, xe cảnh sát và FBI giả xe thường, xe cứu thương, nào là cảnh sát, rồi đặc vụ FBI khắp mọi nơi. Wilkins đã tới ngay sau khi đội cứu thương đến cùng với một đội FBI. Nhanh chóng sau đó, thám tử Slonsky cũng xuất hiện ở hiện trường với người của ông. Người y tá sau khi đã đặt gạc và cầm máu trên vai Cameron thì đưa cô tới chiếc xe cứu thương đậu trên lề đường. Cửa phía sau được mở sẵn và Collin đang ngồi bên trong, nhìn thẳng ra ngoài con phố. Một nhân viên y tế khác đang kiểm tra mắt của anh, xem xét xem có dấu hiệu của sự chấn động nào hay không. Ngay khi thấy Cameron, Collin gạt người y tá sang một bên và nhảy ra khỏi chiếc xe cứu thương.

“Ôi, ơn Chúa!” anh kéo Cameron lại và ôm cô thật chặt. “Họ nhất định không cho tớ gặp cậu, họ bảo cần phải cách ly cậu cho tới khi họ chắc chắn rằng gã đó không còn luẩn quẩn quanh khu vực này nữa.” “Slonsky nói rằng cảnh sát đã mất dấu hắn ở con hẻm.” Collin lùi lại. Mắt của anh hướng về chiếc áo đẫm máu của Cameron. “Khi tớ nghe thấy họ nói cậu bị bắn, tớ gần như ngất đi.”

“Tớ vẫn ổn.” Cameron trấn an anh. “Nhân viên y tế bảo rằng có thể tớ phải khâu vài mũi nhưng tớ đã rất may mắn. Viên đạn chỉ sượt qua phần thịt trên vai.” Cô với tay ra và vuốt tóc Collin nhưng cẩn thận để tránh đụng phải phầm bầm tím trên đầu anh. “Thế cậu có làm sao không? Đầu cậu có đau không?” Collin sờ vào chỗ sưng lên. “Tồi tệ. Nhưng lòng kiêu hãnh của tớ còn bị tổn thương hơn nhiều. Tớ rất xin lỗi cậu, Cam. Khi tớ nghĩ tới chuyện tồi tệ có thể đã xảy ra với cậu... lẽ ra tớ phải bảo vệ cậu tốt hơn.” Cô cầm tay của anh vào nắm chặt chúng. “Có vẻ như mọi chuyện cũng không tới nỗi nào.”

“May mà chàng ngự lâm của cậu đã tới kịp thời.” Collin trêu chọc. Cameron khó có thể quên được hình ảnh Jack nhảy qua cửa kính để giải cứu cô. Khi họ còn đang ở nhà sau, ngay trước khi xe cứu thương tới, cô đã để ý thấy một vết cắt trên gò má anh. Khi anh đứng dậy để nhân viên y tế làm việc, cô nhận ra thêm nhiều vết cắt trên tay anh. Những hình ảnh hiện rõ trong tâm trí cô như muốn nhắc nhở cô rằng, anh không màng đến tính mạng của mình cũng là vì cô. Thám tử Slonsky đứng bên cạnh mấy chiếc xe cảnh sát, nói chuyện với sĩ quan Harper và Regan. Khi nhìn thấy Cameron đứng bên chiếc xe cứu thương, ông bèn đi tới.

“Chúng tôi cũng sắp xong việc khám xét ngôi nhà rồi! Người của tôi sẽ theo cô tới bệnh viện và xin lời khai của cô ở đó.” “Ồ, chắc chắn họ sẽ làm thế rồi.” Nghe thấy giọng Jack, Cameron ngay lập tức ngoái lại và nhìn thấy anh đang đi tắt qua cổng trước, theo sau là Wilkins. Jack bước lại phía Harper và Regan. “Ai trong số các anh đã kiểm tra phòng ngủ?”

Harper đứng thẳng người lại như để chuẩn bị cho việc tồi tệ nhất. “Tôi.” “Anh có kiểm tra bên trong phòng để đồ của cô ấy không?” “Tôi có nhìn vào trong.”

Jack dừng lại, nét giận dữ hiện rõ trên mặt anh. “Nhưng, không... tôi không thực sự đi vào trong để kiểm tra kỹ càng.” Harper thừa nhận. Slonsky bước tới. “Các anh đã tìm được gì?” Ông hỏi Wilkins và Jack.

“Một vài bộ quần áo bị kéo xuống phía sau cánh cửa.” Wilkins trả lời. “Và có hai vết giày trên thảm. Giày đàn ông khoảng cỡ mười một, tôi đoán thế.” Jack nói. “Người của ông sẽ không được làm vụ này nữa, Slonsky. Và đừng có nghĩ tới chuyện quyền hạn vớ vẩn ở đây!” Ánh mắt của anh kiên định như muốn thách thức ai dám chống lại anh lần này.

Cameron ngồi trong xe cứu thương. Cô cần một chút yên tĩnh. Collin chạm vào tay cô. “Cậu ổn chứ?” Cô gật đầu. “Chỉ đang suy nghĩ một chút thôi!” Cô cố gắng để không nôn ra.

Kẻ giết người đã trốn trong phòng cất quần áo ngay bên cạnh phòng ngủ của cô. Lạ lùng thay, hơn tất cả những chuyện đã xảy ra trong chiều hôm đó, việc ấy khiến cô cảm thấy bị xúc phạm. Và điều mà cô liên tục suy nghĩ lại đó là, chiều hôm ấy, cô đã rời chỗ làm sớm. Lẽ ra cô đã không về nhà vào lúc đó. Cảnh sát và FBI đã kiểm tra cửa chính và cửa sổ nhà cô mà không hề tìm thấy một dấu hiệu nào của sự đột nhập, điều ấy có nghĩa là kẻ giết người biết mở khóa vào nhà mà không hề để lại dấu vết. Trong cả vụ tấn công đó, hắn đã lạnh tanh và điềm tĩnh một cách đáng sợ và không hề mở miệng lấy một lần. Mấu chốt là hắn không phải tay nghiệp dư, hắn hiểu rõ điều hắn đang làm. Nhưng Cameron nghĩ rằng một tay chuyên nghiệp thường đột nhập vào ban đêm. Bốn giờ chiều là thời điểm liều lĩnh hơn nhiều – mọi người dắt chó đi dạo, đón con từ trường và bắt đầu trên đường từ chỗ làm về nhà.

Điều đó có nghĩa kẻ giết người biết Cameron đang được giám sát. Hắn biết cơ hội duy nhất của hắn để đột nhập vào nhà là khi cô còn đang ở văn phòng, bởi một khi cô về nhà thì sẽ luôn được cảnh sát giám sát chặt chẽ. Cameron lại nghĩ đến lúc lần đầu tiên cô nhìn thấy hắn bước xuống cầu thang và tấn công cô. Cái mặt nạ, đôi găng tay đen ghê rợn, khẩu súng của hắn chĩa vào thái dương và dí vào dưới cằm cô. Cả cái âm thanh của khẩu súng khi viên đạn được bắn ra. Cô có thể sẽ bị ác mộng trong vài tuần liền, không phải nghi ngờ gì về điều đó. Giờ thì cô đang bị hắn theo dõi, hắn biết mọi hoạt động hằng ngày của cô... Hừ, cô muốn mình là một người phụ nữ mạnh mẽ, nhưngcái này thì có vẻ hơi quá sức đối với cô. Nhưng mạnh mẽ thì có vẻ Cameron sẽ làm được. Cứ cho là cô có thể gặp ác mộng vài tuần liền, nhưng cô sẽ không thể để cho tên khốn ấy biến mình thành một người yếu đuối và tuyệt vọng. Và nếu hắn có làm được điều đó đi chăng nữa thì... hừm... cô cũng sẽ phải tìm cho được cách không thể hiện điều đó ra. Cho dù hắn là ai, cô cũng không cần biết.

Sau khi kết thúc cuộc thảo luận có vẻ gay gắt với Slonsky, Jack tiến tới chỗ Cameron. “Tôi sẽ ngồi xe cứu thương cùng cô. Wilkins theo sau chúng ta bằng xe của anh ấy. Chúng tôi sẽ lấy lời khai của cả hai người khi ở bệnh viện.” “Ít nhất lời khai của tôi sẽ ngắn hơn, nhìn xem, tôi đã nằm trên nền nhà suốt cả buổi. Tôi mới thật nhanh nhạy và dũng cảm làm sao!” Collin nói, giọng của anh dường như có chút gì đó chán ghét bản thân. Anh bước vào xe cứu thương. “Tôi đã nói chuyện với Davis.” Jack nói với Cameron. “Sau khi chúng ta kết thúc mọi việc ở bệnh viện thì ông ấy muốn gặp cô. “Anh nhìn chằm chằm vào vai Cameron. “Tôi nghe thấy hình như cô cần phải khâu mấy mũi.”

Trông khuôn mặt anh lúc ấy thật hình sự. “Ôi không, không phải thế chứ?” Cameron nói. “Nếu anh vẫn giữ kiểu đối xử tử tế như này thì tôi sẽ thua cuộc mất thôi. Riêng cá nhân tôi, tôi hi vọng sẽ tạm gác lại cảm giác khiếp đảm vì vụ tấn công này cho tới lúc được riêng tư ở chính nhà mình.” Jack quan sát Cameron một lúc. “Cô thật đặc biệt đấy, Cameron Lynde ạ.”

Anh đưa tay ra và giúp cô lên xe cứu thương..