Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đời Này Không Đổi Thay - Chương 17

Chương 17

Không thể cưỡng lại Lúc nghe thấy tiếng đông ở bên ngoài, Diệp Tĩnh Hiên vừa giải quyết xong bữa tối. Anh vốn chẳng có khẩu vị nên tùy tiện ăn một chút rồi lại về gian ngoài ngồi mở máy tính. Hiện tại, trong bang hội vẫn chưa có người nào biết anh đang nằm viện nên anh vẫn phải xử lý công việc như thường lệ. Bên ngoài đột nhiên có người gõ cửa: “Tam ca.”

Đoán đã có chuyện xảy ra, Diệp Tĩnh Hiên hỏi: “Tôi đã bảo các chú để mắt đến Hạ Tiêu rồi. Cô ta sao thế?” “Cô ấy vừa nhảy lầu ạ.” Nghe anh ta nói vậy, Diệp Tĩnh Hiên liền nhướng mày. Bên ngoài trời đã tối đen, đèn trên bức tường bao đều bật sáng. Anh vẫn giữ nguyên tư thế, thốt ra mấy từ: “Cô ta đã chết chưa?”

“Chưa ạ. Hạ Tiêu cố tình nhảy từ ban công tầng hai xuống. Vì không rõ cô ta bị thương ở đâu nên bọn em không dám đỡ cô ấy dậy. Phương Thạnh đã gọi bác sĩ rồi.” Bên ngoài lại có người đi vào. Chẳng ai ngờ xảy ra chuyện này, bọn họ chỉ có thể chạy đến thông báo với Diệp Tĩnh Hiên. Anh tắt màn hình máy tính, đứng dậy đi đến bên cửa sổ. Đàn em ở phía sau đi theo anh. Thành cửa sổ còn đặt khẩu súng tùy thân vừa được lau chùi bóng loáng của anh. Phòng bệnh của anh nằm trên tầng ba. Ở khoảng cách này, anh có thể nhìn thấy rõ Hạ Tiêu đang nằm trên bãi cỏ xanh mướt. Bộ váy của cô ta xòe rộng, tạo thành sự tương phản màu sắc rõ rệt. Trông cô ta giống một con thiên nga đen gãy cánh.

Phương Thạnh là người lao ra đầu tiên nhưng không dám động vào Hạ Tiêu, sợ cô ta đau đớn. Một chân hạ Tiêu co thành tư thế kỳ quái. Cô ta đau đến mức không thể thốt ra lời, phải hết sức cố gắng mới miễn cưỡng duy trì sự tỉnh táo. Cô ta ngẩng đầu nhưng ánh đèn trên bờ tường bệnh viện quá sáng, khiến cô ta lóa mắt. Đối với Hạ Tiêu, tất cả tựa như buổi tối hôm ở trên du thuyền. Có bao nhiêu lối lên thiên đường hoặc xuống địa ngục nhưng cô ta chỉ có thể bị giam cầm ở nguyên một chỗ. Cứ tưởng ngợp trong vàng son, nhận được muôn vàn sự sủng ái, nhưng hóa ra chỉ là kẻ ngốc nói mê mà thôi. Cuối cùng, Hạ Tiêu cũng lờ mờ nhìn thấy Diệp Tĩnh Hiên. Đã đến nước này mà anh cũng không chịu xuống gặp cô ta. Hạ Tiêu động đậy người, cảm thấy không chỉ thấy đau ở chân mà cánh tay cũng chẳng nhấc nổi. Thấy Phương Thạnh lại gọi điện cho bác sĩ, cô ta lắc đầu, ra hiệu anh đừng gọi rồi nhìn chằm chằm lên tầng ba.

Tầm mắt mờ mịt khiến Hạ Tiêu bỗng nảy sinh ảo giác, rằng Diệp Tĩnh Hiên chỉ thuộc về mình, rằng anh cũng có tình cảm với mình. Tuy nhiên, một câu nói của anh đã phá tan chút ảo giác cuối cùng này. Bởi vì xung quanh vô cùng yên tĩnh nên Hạ Tiêu có thể nghe thấy thanh âm điềm tĩnh của người đàn ông ở trên tầng: “Muốn chết thì em nên nhảy từ tầng cao hơn. Em cố tình làm vậy để uy hiếp tôi phải không?” Hạ Tiêu cố nén đau, trả lời một cách khó nhọc: “Em… em chỉ muốn cho anh biết, không riêng Nguyễn Vi làm được chuyện đó.” Con người đều có bản năng hy sinh vì tình yêu. Nguyễn Vi vì anh bị thương ở chân, cô ta cũng có thể.

Phương Thạnh ở bên cạnh buông điện thoại, bóp nhẹ vai Hạ Tiêu, ra hiệu cô ta đừng nói nữa. Dù chẳng nhìn thấy Diệp Tĩnh Hiên nhưng Hạ Tiêu có thể mường tượng ra vẻ mặt của anh lúc này. Yêu thì cái gì cũng tốt, không yêu thì cái gì cũng sai. Trước khi nhảy xuống, cô ta còn nuôi tia hy vọng, rằng Diệp Tĩnh Hiên có một chút thương xót. Anh mà xuống gặp thì những việc cô ta làm coi như cũng đáng. Nhưng Diệp Tĩnh Hiên không hề dao động. Cánh tay của Hạ Tiêu đã mất cảm giác, trái tim cô ta cũng dần chìm xuống vực thẳm. Cô ta nằm ở đó, cất giọng thê lương: “Anh muốn em giống chị ta. Em ngã gãy chân sẽ càng giống hơn.” Diệp Tĩnh Hiên im lặng một lúc mới giơ tay về phía cô ta, lạnh lùng mở miệng: “Hạ Tiêu! Tôi ghét nhất loại người tự cho mình là đúng rồi quên mất vị trí của bản thân.”

Bên dưới đã có người thông báo với phía bệnh viện nên hàng đèn ở trên tường đã được điều chỉnh tối đi. Nhìn thấy khẩu súng trong tay người đàn ông tầng trên, Hạ Tiêu run lẩy bẩy, hét lên một tiếng: “Tĩnh Hiên!” Mỗi lần cô ta gọi tên anh, anh đều mềm lòng. Nhưng hôm nay, Diệp Tĩnh Hiên vẫn chĩa thẳng mũi súng vào cô ta. Khoảng cách ba tầng đủ để tiễn cô ta xuống suối vàng. Hạ Tiêu thừa biết anh tàn nhẫn, anh không yêu mình, nhưng kể cả bị một con mèo nuôi lâu ngày cào, cũng đâu đến nỗi tuyệt tình như vậy. Cô ta thật sự không ngờ Diệp Tĩnh Hiên lại chĩa súng vào mình. Nước mắt tuôn ra như mưa, Hạ Tiêu mấp máy môi. Nhưng chưa kịp thốt ra lời, người ở tầng trên đã lên đạn.

Phương Thạnh đột nhiên hét lớn: “Tam ca, xin đừng…” Diệp Tĩnh Hiên dừng động tác, nghiêm giọng hỏi: “Phương Thạnh, cô ta không nhớ thì phải bị trừng phạt… Chú định ngăn cản tôi hay sao?” “Xin Tam ca hãy tha cho cô ấy lần này.”

Diệp Tĩnh Hiên im lặng nhìn hai người ở dưới. Ánh mắt anh lạnh lẽo đáng sợ. Bác sĩ và y tá đã chạy ra ngoài nhưng khi bắt gặp khẩu súng trong tay người ở tầng trên, họ đều đứng tránh vào một chỗ. Hạ Tiêu cố gắng ngồi dậy mà không thể động đậy. “Hạ Tiêu đáng chết vì cô ta quên mất thân phận của mình. Còn chú thì sao? Chú cũng quên rồi à?” Diệp Tĩnh Hiên vẫn không thu khẩu súng về, lạnh lùng hỏi Phương Thạnh. Phương Thạnh đột nhiên quỳ xuống trước mặt Hạ Tiêu rồi ngẩng đầu nói với Diệp Tĩnh Hiên: “Em xin chịu tội thay cô ấy. Tam ca hãy nổ súng đi!”

Từ đầu đến cuối, sắc mặt Diệp Tĩnh Hiên không có bất cứ biểu cảm nào. Vào thời khắc này, anh mới tỏ ra tức giận: “Phương Thạnh, chú có biết mình đang làm gì không?” Phương Thạn làm sao không biết cơ chứ. Kể từ hiểu chuyện, anh ta đã biết rõ vị trí của mình, vì thế nên mới một lòng một dạ đi theo Diệp Tĩnh Hiên. Đáng tiếc, sự đời nhiều khi không như mong muốn. Anh ta bình thản nói với Diệp Tĩnh Hiên: “Tam ca cũng vì chị Vi đó thôi.” Phương Thạnh vừa dứt lời, người đàn ông ở tầng trên lập tức nổ súng. Viên đạn găm vào thảm cỏ ngay trước mặt Phương Thạnh, cách anh ta một bước chân.

Sự việc ngoài sức tưởng tượng nên không một ai dám nhúc nhích hay can ngăn. Chẳng ai có thể ngờ, Phương Thạnh sẽ có ngày vì một người phụ nữ dám chống lại mệnh lệnh của Diệp Tĩnh Hiên, mà đối tượng còn là người phụ nữ của anh. Hạ Tiêu đã hoàn toàn suy sụp tinh thần. Cô ta đã gắng sức đẩy Phương Thạnh nhưng anh ta vẫn vững như pho tượng đá. Tất cả tựa như quay về quá khứ, thời điểm sau khi xảy ra biến cố ở Phương Uyển. Người nhà họ Diệp tuyên bố Diệp Tĩnh Hiên đã chết và được chôn ở ngọn núi sau nhà. Khi ấy, bọn họ cũng ngày đêm trông chừng ở bệnh viện như bây giờ. Diệp Tĩnh Hiên bị bắn vào đầu. Anh vẫn còn sống nhưng hôn mê bất tỉnh, khả năng bình phục là rất nhỏ. Ban đầu, mọi người sống chết không chấp nhận sự thực. Ba tháng sau, Diệp Tĩnh Hiên vẫn chẳng có dấu hiệu tỉnh lại nên mọi người đều bỏ cuộc. Chỉ có Phương Thạnh nhất quyết không ký tên.

Anh ta không tin Tam ca lại dễ dàng buông xuôi như vậy. Anh ta cùng người nhà họ Diệp chờ đợi đúng nửa năm, Diệp Tĩnh Hiên mới tỉnh lại. Kể từ đó, quãng thời gian nửa năm đều là kị húy mà không một ai dám đề cập. Diệp Tĩnh Hiên bị người phụ nữ anh yêu thương nhất phản bội, suýt nữa mất mạng. Phương Thạnh hiểu rõ, quá trình đó rất đau khổ và tuyệt vọng đến mức không thể hồi tưởng. Nhưng sau khi bình phục, dù phải sống với di chứng của vết thương trong ba năm, Diệp Tĩnh Hiên vẫn làm tất cả vì người phụ nữ đó. Mọi người đều không tài nào hiểu nổi, ngay cả Phương Thạnh cũng cảm thấy chẳng đáng chút nào. Bọn họ mệt mỏi chờ đợi Tam ca tỉnh lại, không phải để chứng kiến anh mê muội đến thế. Vào thời khắc này, Phương Thạnh cuối cùng cũng hiểu được tâm trạng của Diệp Tĩnh Hiên. Tâm trạng có thể tha thứ mọi chuyện, có thể cam tâm tình nguyện hy sinh bản thân vì người con gái mà mình yêu thương.

Anh ta có thể không chịu thừa nhận tình cảm của mình, không ăn bánh ga tô mà Hạ Tiêu mời. Đáng tiếc, tình yêu là thứ xuất phát từ bản năng mà con người không thể cưỡng lại. Diệp Tĩnh Hiên vẫn chĩa súng vào bọn họ. Hạ Tiêu khóc lóc van xin, nói là lỗi của cô ta, mong anh hãy tha cho Phương Thạnh. Diệp Tĩnh Hiên chẳng thèm để ý đến cô ta, lên tiếng gọi bác sĩ: “Mau đưa cô ta đi.” Dưới sân nhanh chóng chỉ còn lại Phương Thạnh. Diệp Tĩnh Hiên nói: “Bây giờ là vấn đề giữa tôi và chú. Chú hãy đứng dậy, tôi sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra.”

Phương Thạnh vẫn bất động. Diệp Tĩnh Hiên liền bắn phát thứ hai, cự ly gần hơn, đất và cỏ bắn tung tóe. Thấy Phương Thạnh vẫn không có phản ứng, Diệp Tĩnh Hiên liền chĩa súng vào đầu anh ta. Đúng lúc anh chuẩn bị bóp cò, Phương Thạnh đột nhiên ngẩng đầu, nói: “Em xin Tam ca một chuyện, coi như nể tình anh em bao năm nay.” Từ trước đến giờ, anh ta chưa bao giờ thỉnh cầu bất cứ điều gì. Cả cuộc đời có lẽ chỉ ngày hôm nay mới vì bản thân nên anh ta thôi không tỏ ra kiêng dè nữa: “Sau khi em chết, xin Tam ca hãy tha cho Hạ Tiêu. Nếu đã không yêu cô ấy, anh cũng đừng giày vò cô ấy thêm nữa.” Diệp Tĩnh Hiên vẫn nổ súng, nhưng anh hơi vẩy tay, khiến viên đạn sượt qua má Phương Thạnh. Người ở tầng trên ném khẩu súng xuống thành cửa sổ, nói với anh ta: “Chú hãy đưa cô ta đi đâu thì đi.”

Thành phố Mộc không phải là tỉnh Nam, dù Diệp Tĩnh Hiên đã phong tỏa tin tức nhưng có vài tờ báo lá cải vẫn bắt bóng bắt gió. Họ xâu chuỗi một số sự viêc xảy ra gần đây, rồi tổng kết nguyên nhân của việc Hạ Tiêu đột ngột biến mất. Buổi chiều, Nguyễn Vi đi Trung tâm thương mại mua đồ. Cô vào thang máy lên thẳng tầng bốn. Bên cạnh có hai cô gái trẻ tán gẫu: “Cậu có biết cô người mẫu tên Hạ Tiêu không? Đầu tháng mới có tin cô ta đi đóng phim. Bởi vì có người ở đằng sau nâng đỡ nên cô ta được tham gia dự án lớn ngay từ lần đầu tiên “lấn sân”. Thế mà chỉ vài ngày, đoàn làm phim đã thay diễn viên khác rồi. Hình như cô ta đắc tội với nhân vật nào đó thì phải.” “Đằng sau cô ta có ô dù mạnh, bỏ nhiều tiền lăng xê nên mới được như vậy. Bằng không, người mẫu nhiều vô số, cô ta dựa vào cái gì được mời đóng phim?”

“Nghe nói Hạ Tiêu bị thương nên mới buộc phải rút vai. Cô ta xảy ra chuyện tại một bệnh viện nằm ở ngoại ô thành phố.” Nguyễn Vi cúi đầu lắng nghe, trong lòng biết rõ “bị thương” chỉ là cái cớ với bên ngoài. Hạ Tiêu đã mang thai nên không thể tiếp tục công việc. Thang máy dừng lại ở tầng bốn, Nguyễn Vi vội vàng đi ra ngoài. Đúng lúc này, có người gọi tên cô. Cô quay đầu, liền nhìn thấy Bùi Hoan.

Bùi Hoan đang khoác tay một người đàn ông lạ mặt, thái độ rất thân mật. Đoán là chồng của cô ấy, Nguyễn Vi vô thức quan sát người đàn ông. Bùi Hoan nói nhỏ một câu với anh ta rồi đi về phía Nguyễn Vi. Người đàn ông vẫn đứng yên, liếc cô một cái. Nguyễn Vi định chào hỏi nhưng khi bắt gặp ánh mắt của anh ta, bỗng dưng cô không thể thốt ra lời. Cô chưa từng gặp người đàn ông nào như vậy. Dù vẻ mặt anh ta lãnh đạm, không có bất cứ biểu cảm nào nhưng ánh mắt đánh giá của anh ta khiến cô rất không thoải mái. “Em ở trên này gặp người quen một lát, anh xuống dưới trước đi.” Bùi Hoan ngoái đầu nói với người đàn ông rồi đi về bên này. Thấy Nguyễn Vi ngây ra, cô mỉm cười giải thích: “Chị đi mua quần áo cho Sênh Sênh, hiếm có dịp anh ấy chịu đi cùng.”

Nói xong, Bùi Hoan rút di động gọi cho tài xế. Cô không yên tâm, lại dõi mắt xuống dưới. Cho đến khi người đàn ông bước vào thang máy, cô dặn tài xế: “Anh hãy lập tức đến cửa thang máy ở tầng một, Tiên sinh sắp xuống đến nơi rồi.” Nhìn ra thái độ quan tâm của Bùi Hoan, Nguyễn Vi nói đùa: “Chị đúng là người vợ hiền.” Bùi Hoan cười, lẩm bẩm: “Anh ấy đi một mình sợ là rất nguy hiểm.” Cô lại nói với Nguyễn Vi: “Ông xã nhà chị tính tình hơi kỳ lạ, không thích chào hỏi và tiếp xúc với người khác. Em đừng để bụng.”

Nguyễn Vi cũng đoán gia cảnh Bùi Hoan không tầm thường. Thần thái của chồng cô ấy toát ra một vẻ trầm tĩnh, đĩnh đạc của người đàn ông có địa vị cao. Nhà họ Diệp trước kia cũng thế nên cô không hề cảm thấy lạ lẫm. “Chồng chị làm nghề gì vậy?” Nguyễn Vi tùy tiện hỏi. Bùi Hoan vừa đi cùng vừa nói: “Anh ấy buôn đồ cổ.”

“Thảo nào.” Nguyễn Vi cười: “Chồng chị có vẻ là người rất tinh tường.” Bùi Hoan lắc đầu: “Chúng ta đừng nhắc đến anh ấy nữa. Hôm nay anh ấy đến đây… Ôi! Chân em đi lại bình thường rồi kìa!” Phát hiện ra điều này, Bùi Hoan mừng rỡ kéo tay Nguyễn Vi hỏi han. Nguyễn Vi giải thích qua loa, bảo vết thương ở chân thật ra đã khỏi từ lâu, chủ yếu là do chướng ngại tâm lý nên mới thế. Bây giờ cô đã thông suốt vấn đề, thành ra không còn ảnh hưởng gì nữa. “Lúc nào em mới mở cửa hàng? Bây giờ đi thăm chị gái, chị toàn phải mua hoa ở chỗ khác.” Bùi Hoan nói.

“Tháng sau em cùng Nghiêm Thụy ra nước ngoài một chuyến nên hôm nay đến đây mua vali và một số đồ dùng cần thiết.” Bùi Hoan cùng Nguyễn Vi đi mua áo rồi lại kéo cô sang khu thời trang trẻ em. Nguyễn Vi nhớ con gái của Bùi Hoan sắp vào cấp một, muốn tặng bộ đồ dùng học tập nhưng đối phương nhất quyết không nhận: “Bố Sênh Sênh rất chiều con bé, chị không nói được nên chỉ có thể bảo mọi người đừng mua đồ cho nó. Bây giờ con bé cứ gọi là cần gì được nấy.” “Mọi người đều nói con gái thường giống bố, đôi mắt của Sênh Sênh chắc cũng rất đẹp. Em còn chưa gặp con bé bao giờ… Hôm nào có cơ hội, chị hãy dẫn cháu đến chỗ em chơi.”

Bùi Hoan nhận lời, cười nói: “Tính Sênh Sênh rất giống bố nó. Con gái phải hiền lành một chút mới được mọi người yêu quý. Ông xã chị mà cứ chiều như vậy, Sênh Sênh lớn lên chắc sẽ mệt đấy.” Cô ngẫm nghĩ, lại hỏi Nguyễn Vi: “Bao giờ em lên đường?” “Nghiêm Thụy bảo đầu tháng sau. Hộ khẩu của em vẫn ở tỉnh Nam nên em phải quay về đó làm hộ chiếu.” Mua xong đồ, Bùi Hoan và Nguyễn Vi đi xuống dưới. Cuối cùng không nhịn được, Bùi Hoan nói: “Em và thầy Nghiêm còn quay về thành phố Mộc nữa không?”

Bây giờ, Nguyễn Vi mới phát hiện mình chưa từng nghĩ tới vấn đề này. Cô ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Em và Nghiêm Thụy chỉ là bạn bè bình thường. Amsterdam mùa này đẹp nhất, anh ấy lại được nghỉ nên bọn em đi du lịch một chuyến cho khuây khỏa, những chuyện khác từ từ tính sau.” Đã đến nước này, Nguyễn Vi thật sự chẳng có dự định gì cả. Cô cố gắng để mình bận rộn, hết dọn dẹp nhà cửa lại đi mua sắm. Bởi vì nếu dừng lại, cô sẽ nghĩ đến những lời nói của Hạ Tiêu. Trong lòng có chút cảm khái, Nguyễn vi quay sang Bùi Hoan: “Em rất ngưỡng mộ chị.”

Bùi Hoan bĩu môi: “Chị thì có gì đáng ngưỡng mộ chứ. Em xem, phụ nữ ở tuổi này chắc chẳng có ai có con gái lớn như chị.” Năm xưa, Bùi Hoan chưa tới hai mươi tuổi đã mang thai sinh con, tựa như chơi một ván cờ. Rốt cuộc cô ấy phải có dũng khí lớn đến mức nào mới có thể đặt cược cả cuộc đời trong khi vẫn đang ở tuổi thanh xuân phơi phới. Cũng là đàn bà nên Nguyễn Vi hiểu tâm trạng của đối phương. Cô định lên tiếng, Bùi Hoan khẽ lắc đầu, ra hiệu cô không cần giải thích. Sau đó, Bùi Hoan nói nhỏ với Nguyễn Vi: “Tại vì yêu anh ấy nên chị không bao giờ hối hận.”

Trong lòng Nguyễn Vi đột nhiên cảm thấy phiền muộn. Con cái là kết tinh của tình yêu, là một niềm hạnh phúc nhất trên thế gian này. Bao năm qua, cô không dám nghĩ đến vấn đề sẽ sinh con cho Diệp Tĩnh Hiên, bởi vì cô biết mình không có tư cách. May mà bây giờ cô sắp ra đi. Cô thật sự không có cách nào sống cùng một thành phố với anh, trong khi anh xây dựng gia đình với người phụ nữ khác. Trung tâm thương mại nằm ở một nơi mới quy hoạch cách khá xa trung tâm thành phố, lại mới khai trương chưa được bao lâu nên tương đối vắng vẻ. Trong lúc đi thang máy xuống dưới, Nguyễn Vi vô tình ngẩng đầu, nhìn thấy trên không trung được trang trí bằng những con cá bằng thủy tinh, tỏa ra ánh sáng màu lam nhạt, trông rất giống thế giới dưới đáy biển.

Cô chợt nhớ tới năm mình mười tuổi, Diệp Tĩnh Hiên bỗng nhiên nổi hứng, bắt cô trốn học, nói sẽ dẫn cô ra biển chơi. Nào ngờ sau đó xảy ra chuyện. Kể từ hôm ấy, mối quan hệ của hai người đã thay đổi hoàn toàn. Nguyễn Vi biết rõ, thời gian luôn là một kẻ bàng quan đứng nhìn. Mọi quá trình và kết quả đều do bọn họ tự mình gánh chịu. Cô sinh ra và lớn lên ở vùng biển, bây giờ lại sắp đến một đất nước cũng có biển. Những năm qua, bất kể ai đúng ai sai, bất kể triều lên hay triều xuống, cuối cùng cũng không phải cùng một vùng biển. Nguyễn Vi có chút thẫn thờ, không còn hứng thú mua sắm. Bùi Hoan cũng nhanh chóng mua xong những thứ mình cần nên hai người chuẩn bị ra về.

Ô tô đón Bùi Hoan đỗ ở bên kia đường. Đi vài bước, cô đột nhiên quay người, nói với Nguyễn Vi: “Thật ra chị cũng không muốn khuyên em điều gì. Chị biết thầy Nghiêm là người tốt, có thể gửi gắm cuộc đời nhưng con người chỉ sống một lần, đừng để lại sự tiếc nuối.” Cô cười: “Bất kể trong mắt người ngoài tốt đến mức nào, nhưng nỗi khổ ẩn giấu bên trong chỉ có mình chịu đựng. Chị rất hiểu cái cảm giác này nên em đừng để bản thân hối hận.” Nói xong, Bùi Hoan liền rời đi. Nguyễn Vi một mình đi bộ dọc theo hè phố. Cô nhìn chằm chằm xuống những viên gạch lát đường, ngẫm nghĩ từng câu từng chữ trong lời nói của Bùi Hoan. Cô đã chờ đợi ở bệnh viện lâu như vậy, đến khi hoàn toàn thoái chí, nản lòng, Diệp Tĩnh Hiên vẫn không chịu cho cô biết bệnh tình của mình. Là anh buông tay trước chứ không phải cô. Hơn nữa, anh cũng sắp có con với người phụ nữ khác. Vào thời khắc hạnh phúc nhất, Hạ Tiêu nói với cô: “Chị đừng bao giờ xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa. Hãy coi như tích đức cho con của Diệp Tĩnh Hiên.”

Câu nói này đã khiến Nguyễn Vi bừng tỉnh. Cô không còn bất cứ lập trường nào để tiếp tục kiên trì nữa. Thành phố Mộc cuối mùa hạ vô cùng oi bức, khó chịu. Nguyễn Vi đi sang bên kia đường để đón taxi, đồng thời rút điện thoại gọi cho Nghiêm Thụy. Trong lòng chứa đầy tâm sự nên cô không để ý xung quanh. Rõ ràng đường cắt ngang đang đèn đỏ nhưng có một chiếc ô tô cứ vù vù lao tới. “Hội trưởng, người đàn bà đó đã mua xong đồ, bây giờ ra ngoài rồi.” Nghe thấy mệnh lệnh ở đầu bên kia, người tài xế lập tức rồ ga, phóng thẳng về phía trước.

Nguyễn Vi áp di động lên tai, đi theo lối dành cho người đi bộ qua đường. Lúc này, người đi bộ chỉ có mình cô. Vừa mở miệng nói chuyện với Nghiêm Thụy, khóe mắt cô chợt nhìn thấy một chiếc ô tô vượt đèn đỏ đang lao nhanh về phía mình. Bây giờ cô đang ở giữa đường, tiến thoái lưỡng nan. Cô vô thức lùi lại ra đằng sau, nhường đường cho chiếc xe nhưng nó vẫn cứ đâm thẳng về phía cô. Nguyễn Vi lập tức hiểu ra vấn đề, chạy thục mạng về phía trước. Điện thoại vẫn vọng ra tiếng nói của Nghiêm Thụy nhưng cô đâu có tâm trí để nghe… Có người đang muốn đâm chết cô. Còn chưa kịp hoàn hồn, Nguyễn Vi chợt nghe thấy tiếng động cực lớn ở đằng sau, tiếp theo là tiếng va chạm kịch liệt. Cô sợ đến mức không dám quay đầu, ra sức chạy tới hè phố phía đối diện. Đến khi dừng lại ở dưới gốc cây, đôi chân cô vẫn còn run lẩy bẩy. Người đi bộ ở hai bên đường đã túa ra, vây quanh nơi phát ra tiến động vừa rồi.

Cách chỗ Nguyễn Vi đứng khoảng chục mét có hai chiếc xe đâm vào nhau. Chiếc xe thứ hai đi từ làn đường có đèn xanh nhưng có lẽ không tránh kịp nên đâm phải chiếc ô tô vượt đèn đỏ. Cú va chạm mạnh đến mức hai xe kéo rẽ về một bên, cuối cùng đâm vào dải phân cách giữa đường. “Xe vượt đèn đỏ lái nhanh quá ấy mà. Chắc là tài xế say rượu rồi.” “Tôi thấy chiếc xe sau đã dừng lại rồi, không hiểu tại sao đột nhiên di chuyển. Cũng may đấy… không thì người đi bộ vừa rồi đã bị đâm chết.”

Người qua đường tụ tập càng nhiều. Gặp phải sự cố đáng sợ, chân trái của Nguyễn Vi lại đau lâm râm. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, hòa lẫn vào dòng người. Cô đoán, trên chiếc xe vượt đèn đỏ chắc chắn là người của Hội trưởng. Bây giờ cô không thể ở lại đây, phải nhanh chóng rời đi. Di động vẫn ở trạng thái kết nối, Nghiêm Thụy cũng nghe ra tình hình bất thường nên lo lắng gọi cô: “Nguyễn Vi!” “Em không sao. Ở đây vừa xảy ra một vụ tai nạn.” Nguyễn Vi đi một đoạn mới ngoái đầu. Phát hiện đằng sau không có người bám theo, cô thở phào nhẹ nhõm, nói với Nghiêm Thụy: “Bây giờ em an toàn rồi.”

Không dám để cô một mình đi lung tung, Nghiêm Thụy bảo cô đứng yên ở đó chờ anh: “Nói cho anh biết vị trí của em, anh sẽ tới đón em ngay bây giờ.” Nguyễn Vi xách đồ vào một tiệm bánh ga tô nhỏ chờ anh đến đón. Tiệm bánh vừa có một khay bánh mì nướng mới ra lò. Người bán hàng là sinh viên đi làm thêm, thấy sắc mặt Nguyễn Vi không tốt liền nhiệt tình hỏi cô có gọi bánh kèm cà phê hay không. Nguyễn Vi vẫn cảnh giác dõi mắt ra ngoài cửa sổ, đồng ý lấy một phần. Cho tới khi uống một ngụm cà phê nóng vào người, cô mới hoàn toàn nhẹ nhõm. Nhớ lại tình huống vừa rồi, Nguyễn Vi không khỏi rùng mình. Lúc đó, dù có chạy nhanh đến mấy, cô cũng không thể nhanh hơn ô tô. Nơi này đúng là có thể xảy ra nguy hiểm bất cứ lúc nào, cô không thể tiếp tục ở lại đây lâu hơn nữa.

Nguyễn Vi đang chìm trong suy tư, di động bất chợt đổ chuông. Cô giật bắn mình, suýt nữa đổ cà phê ra bàn. Màn hình hiện một dãy số lạ, Nguyễn Vi liền bắt máy: “A lô!” Tuy nhiên, người ở đầu kia không lên tiếng. Bên đó yên tĩnh đến mức Nguyễn Vi cảm thấy kỳ lạ, liền giơ điện thoại ra xem, xác nhận đã kết nối, tín hiệu cũng chẳng có vấn đề. Cô lại “a lô” nhưng người ở đầu kia vẫn lặng thinh. Đột nhiên nghĩ tới một người, Nguyễn Vi liền ngậm miệng. Tất cả trở nên vô cùng tĩnh lặng, cô nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ ở đầu kia truyền tới.

“Chị ơi, bánh của chị đây ạ.” Nhân viên phục vụ mang bánh mì nướng tới. Nguyễn Vi bảo cô ta để xuống bàn rồi nói cảm ơn. Lại đưa di động lên tai, cô mới phát hiện đầu kia đã cúp máy. Nguyễn Vi nhìn chằm chằm điện thoại một lúc rồi dõi mắt ra ngoài cửa sổ. Hôm nay bầu trời âm u, nhưng ngọn gió vẫn mang đầy hơi nóng. Bên ngoài tiện bánh có một giàn hoa tường vi dại. Là loài hoa dễ sinh trưởng, ở đâu cũng có thể bám rễ. Nhưng hễ cơn gió lớn thổi qua là cánh bay xuống đất. Hoa tường vi không kiên cường nhưng cũng chẳng yếu ớt như mọi người tưởng. Trong tiệm bánh có mỗi người khách là Nguyễn Vi. Cô nhân viên phục vụ đang hát ngâm nga sau quầy hàng. Nguyễn Vi đặt điện thoại xuống bàn, cầm bánh lên ăn từng miếng một. Viền mắt ngấn lệ nhưng vẻ mặt cô vẫn không thay đổi, tựa như chẳng có chuyện gì xảy ra. Trong lòng cô nhận ra một điều, trên thế giới này lấy đâu ra nhiều sự trùng hợp đến thế.

Nguyễn Vi ăn xong, Nghiêm Thụy cũng vừa vặn đến nơi. Bắt gặp sắc mặt nhợt nhạt của cô, anh cất giọng đầy quan tâm: “Đã xảy ra chuyện gì thế?” Nguyễn Vi lắc đầu: “Không có gì. Vừa rồi trong lúc qua đường, em tình cờ chứng kiến một vụ đâm xe… đến giờ vẫn còn sợ.” Hai người lên ô tô. Trên đường về, Nguyễn Vi tựa đầu vào của kính, chẳng nói một lời. Nhân lúc gặp đèn đỏ, Nghiêm Thụy mở niệng thương lượng: “Giờ em phải về tỉnh Nam mới làm được hộ chiếu. Nếu em không muốn về, anh sẽ nhờ người nghĩ cách làm giúp em.”

Anh biết tỉnh Nam là nơi mà cho đến nay, Nguyễn Vi không có cách nào đối mặt. Chân của cô vừa mới khỏi hẳn, khó khăn lắm mới thoát khỏi bóng đen quá khứ. Bây giờ bảo cô quay về chưa chắc đã phải ý hay. Nguyễn Vi mỉm cười: “Em sẽ tự đi làm.” Cũng đoán ra cô sẽ có quyết định như vậy, Nghiêm Thụy thở dài: “Nhiều lúc, em kiên cường đến mức người khác chẳng biết làm thế nào cả.” Cho tới bây giờ, cô vẫn không muốn dựa dẫm vào anh.

Cũng một buổi chiều, trong bệnh viện ở đầu kia thành phố có người ngồi bên cửa sổ hút thuốc. Sau khi cúp điện thoại, Diệp Tĩnh Hiên trầm tư hồi lâu. Đống tàn thuốc dưới chân anh dày đặc. Một lúc sau, một đàn em của Phương Thạnh tên A Lập đi vào. A Lập cúi đầu nói nhỏ: “Tam ca, bọn em đã chặn được xe của bên Hội trưởng rồi.” Diệp Tĩnh Hiên “ờ” một tiếng, lại nhìn chằm chằm màn hình điện thoại. Vừa rồi anh gọi cho Nguyễn Vi, hình như cô đang ở ngoài mua đồ. Bất kể ở đâu, chỉ cần cô bình an là tốt rồi. Cuối cùng anh cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Thật ra Diệp Tĩnh Hiên chỉ muốn xác nhận xem Nguyễn Vi có an toàn hay không. Nhưng khi nghe thấy giọng nói của cô, anh lại không nỡ cúp máy. Trong ba năm qua, vô số đêm đầu đau như búa bổ, anh rất muốn nghe giọng nói của cô nhưng một cuộc điện thoại cũng không thể gọi.

Bác sĩ không cho anh xuất viện. Mọi người đều thuyết phục anh tiến hành phẫu thuật, không cho anh kéo dài thời gian nữa. Bây giờ, anh chỉ có thể giải quyết công việc ngay tại phòng bệnh, cả ngày hết sức vô vị. Anh quay lại sofa, mở tập tài liệu ra xem rồi ngẩng đầu hỏi: “Bang hội có động tĩnh gì không?” “Gần đây Hội trưởng bảo mọi người bỏ qua khâu Tam ca, trực tiếp báo cáo với Hội trưởng. Ý đồ của Hội trưởng là dần dần gạt bỏ chúng ta.”

Diệp Tĩnh Hiên cũng không bất ngờ, tùy tiện buông một câu: “Anh ta chẳng nâng đỡ nổi A Đấu nên lại giở thủ đoạn khác. Yên tâm, tôi sẽ chơi với anh ta đến cùng.” A Lập định lui ra ngoài. Chợt nhớ ra một chuyện, anh ta ngập ngừng, muốn nói rồi lại thôi. Diệp Tĩnh Hiên nhướng mày: “Sao thế?” “Còn một việc nhỏ nữa. Người ở bên ngoài báo cáo, gần đây chợ đen xuất hiện một vòng hạt trầm hương lộc huyết. Hàng trong tay ai vẫn còn là điều bí mật, chỉ biết là hàng thật, kèm theo cả kết quả giám định, nghe nói là đồ từ đời nhà Minh. Chủ nhân của cái vòng đó tung tin nhưng lại không ra giá.”

Diệp Tĩnh Hiên tùy tiện đáp: “Làm đồ chơi còn được, không thể trông chờ vào thứ này…”, nói đến đây, anh đột nhiên dừng lại, nhướng mày nhìn A Lập: “Trầm hương lộc huyết ư? Chú có chắc chắn không?” “Vâng, thưa Tam ca. Thứ này là hàng thủ công lưu truyền mấy trăm năm, trên đời chỉ có một, là món quà sinh nhật mà Hoa tiên sinh nhận được lúc sinh thời. Trong giới hắc đạo ai cũng biết chuyện này. Bây giờ Tiên sinh đã mất, đồ vật của Tiên sinh đột nhiên lưu truyền ra ngoài nên mọi người đều giả bộ câm điếc, chẳng ai dám hỏi tới.” Kính Lan Hội đang trong tình trạng nội loạn, di vật của Hoa tiên sinh bỗng dưng xuất hiện. Lẽ nào đây chỉ là sự trùng hợp thôi sao?

“Bên phu nhân của Tiên sinh có tin tức gì không?” “Bang hội có quy định, mọi chuyện liên quan đến Hoa phu nhân cần được giữ bí mật một cách nghiêm ngặt, không cho phép ai nghe ngóng, dò hỏi. Chuyện này em thật sự không biết. Tuy nhiên, trước kia phu nhân không bao giờ động đến những thứ này. Phu nhân cũng chưa từng nhúng tay vào việc của đàn ông… Bọn em cảm thấy… vụ này không phải xuất phát từ của phu nhân.” Diệp Tĩnh Hiên tựa người vào thành ghế ngẫm nghĩ một lúc. Người ngoài sao có thể chạm vào di vật của Hoa tiên sinh. Dù vòng hạt trầm hương này có rơi vào tay Trần Dữ đi chăng nữa, trước kia anh ta sợ Hoa tiên sinh như vậy, chắc chắn anh ta sẽ đặt nó lên bàn thờ để cúng chứ chẳng có chuyện tùy tiện mang ra ngoài.

Cuộc chiến nội bộ mới xảy ra cách đây hơn một năm nên lòng người vẫn còn nơm nớp bất an. Bây giờ ai ngồi lên vị trí Hội trưởng cũng đừng nghĩ đến chuyện sống yên ổn. Thấy nhà họ Diệp có dấu hiệu tạo phản, đồ vật của chủ nhân đời trước đột nhiên xuất hiện… Diệp Tĩnh Hiên chợt nhớ tới lời bố, một khi đã chọn con đường này, ngủ cũng phải mở mắt. Anh đột nhiên bật cười, cất giọng cứng rắn: “Bất kể là ai đi chăng nữa, chắc không ngoài mục đích dùng thứ đó để trấn áp tình hình, nhắc nhở người trong bang hội, có gây chuyện cũng không được làm quá đáng. Ngay cả đồ của Hoa tiên sinh còn kiếm được, chứng tỏ mình tài còn có người còn tài hơn, ngoài trời còn có trời cao hơn.” Nói thì nói vậy nhưng Diệp Tĩnh Hiên chưa bao giờ là người biết nghe lời, anh lại bồi một câu: “Ai là người tiếng nói có trọng lượng trong Kính Lan Hội ngày nay cũng chưa biết đâu.” A Lập lặng lẽ lui ra ngoài. Đi đến cửa, anh ta đột nhiên dừng bước.

“Lại chuyện gì nữa?” Diệp Tĩnh Hiên giơ tay bóp trán. A Lập không nhịn được nói ra suy nghĩ của mình: “Kỳ thực Tam ca và Hội trưởng chẳng có mâu thuẫn gì lớn ngoài chuyện con chip bị chị Vi lấy mất. Nếu có thể khiến Hội trưởng yên lòng, Tam ca cũng không đến nỗi…” A Lập còn chưa dứt lời, Diệp Tĩnh Hiên đã ném chiếc bật lửa trúng mặt anh ta. Anh ta liền ngậm miệng, dè dặt nhặt chiếc bật lửa cho Diệp Tĩnh Hiên, không dám nói thêm tiếng nào.

Diệp Tĩnh Hiên lạnh lùng nhìn anh ta: “Chuyện của tôi không đến lượt chú nhiều lời.” Nói xong, anh dặn dò một số công việc trong bang hội rồi bảo đối phương đi giải quyết. Trong phòng yên tĩnh một lát, bên ngoài lại có tiếng gõ cửa. Lần này là Phương Thạnh đi vào. Diệp Tĩnh Hiên tập trung xem văn bản, không hề để ý đến anh ta. Phương Thạnh đứng ở cạnh cửa như thường lệ. Anh ta thậm chí còn bình thản báo cáo tin tức bên ngoài: “Chị Vi sắp rời khỏi thành phố Mộc. Chị ấy đã đặt vé máy bay về tỉnh Nam, còn đi mua một chiếc vali cỡ lớn, xem ra định xuất ngoại. Càng tránh xa Kính Lan Hội, chị Vi sẽ càng được an toàn… Tam ca có thể yên tâm tính đến chuyện tiến hành ca mổ được rồi.” Diệp Tĩnh Hiên không có phản ứng, tựa hồ chẳng nghe thấy lời nói của anh ta. Anh cầm bút ký tên rồi nhướng mày nhìn Phương Thạnh: “Tôi không bắn chết chú, không có nghĩa là tha thứ cho chú.”

Anh bảo Phương Thạnh đưa Hạ Tiêu rời đi nhưng anh ta vẫn quay về. Viên đạn sượt qua mặt khiến anh ta chảy nhiều máu, phải khâu vài mũi. Mấy hôm nay không được cạo râu nên trông anh ta rất bơ phờ, nhếch nhác. Tuy nhiên, thái độ của Phương Thạnh vẫn điềm đạm và cung kính như không có chuyện gì xảy ra. Diệp Tĩnh Hiên quẳng tập văn bản xuống bàn, hỏi anh ta: “Hạ Tiêu thế nào rồi?” “Cô ấy bị gãy tay nhưng không sao cả. Chỉ có chân là tương đối nghiêm trọng, sau này cần xem kết quả phục hồi chức năng thế nào.”

Diệp Tĩnh Hiên tựa vào thành ghế, nhìn Phương Thạnh bằng ánh mắt mệt mỏi. Rõ ràng người đàn ông này đã đi theo anh hai mươi năm nhưng đến bây giờ, anh mới thực sự hiểu rõ con người anh ta. Diệp Tĩnh Hiên lại châm một điếu thuốc. Ở đây là phòng bệnh không thông gió nên cuối cùng anh bị sặc khói thuốc. Phương Thạnh định nhắc nhưng anh lập tức giơ tay ra hiệu anh ta đừng lên tiếng. Bất kể là động vật nguy hiểm đến mức nào, trái tim cũng nóng hổi, nói chi đến con người. Diệp Tĩnh Hiên có chút mệt mỏi, liền nhắm mắt nghỉ ngơi, một lúc sau mới lên tiếng: “Chú hãy đưa Hạ Tiêu về tỉnh Nam sinh sống. Tôi sẽ bố trí để chú trông coi bến cảng. Nơi đó “sạch sẽ”, chỉ xuất khẩu trà bình thường. Dù sau này nhà họ Diệp bị tôi phá nát, chú cũng không bị liên lụy.”

“Bây giờ còn nhiều việc… Tam ca vẫn chưa tiến hành phẫu thuật, Hội trưởng suốt ngày nhòm ngó để tìm sơ hở của chúng ta. Em không thể bỏ đi vào lúc này.” Phương Thạnh cất giọng chân thành. Bao nhiêu năm qua, anh ta luôn ở đằng sau Diệp Tĩnh Hiên, là thuộc hạ đáng tin cậy nhất của anh. Kẻ sĩ có thể chết vì tri kỷ, huống hồ lòng trung thành là sở trường duy nhất của Phương Thạnh. Diệp Tĩnh Hiên yên lặng hồi lâu. Phương Thạnh đứng bất động, nhìn điếu thuốc đã cháy hết mà người ngồi ở sofa vẫn không có phản ứng. Anh ta lập tức bấm chuông rồi chạy ra ngoài gọi đàn em vào trông chừng Diệp Tĩnh Hiên, còn anh ta đi tìm bác sĩ. Đến khi quay về, phát hiện cửa phòng bệnh mở toang, Phương Thạnh biến sắc mặt, cầm súng xông vào trong. Hai đàn em được gọi vào trông Diệp Tĩnh Hiên thì một người nằm dưới đất, đã bất tỉnh nhân sự, còn A Lập vẫn tỉnh táo. Anh ta lập cập nói với Phương Thạnh: “Tam ca… Tam ca đi rồi!”

Mọi người đều hiểu ra vấn đề. Diệp Tĩnh Hiên quyết tâm rời khỏi bệnh viện, bọn họ không thể giữ anh lại. Chỉ có điều, tình hình sức khỏe của anh ngày càng xấu đi, có khả năng bị ngất xỉu bất cứ lúc nào. Tronh tình trạng này mà anh một mình ra ngoài, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện. Ai nấy đều lo lắng nhưng chẳng biết phải làm sao. Tất cả trầm mặc, chờ mệnh lệnh của Phương Thạnh. Anh ta đột nhiên thở dài: “Tôi biết Tam ca định đi nơi nào.”

.