Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Dùng cả đời để quên - Chương 3

Chương 3: Không phải em không hiểu.

Một đêm không mộng mị cho tới tận sáng. Thứ Hai đầu tuần đáng ghét, ngày mà tôi oán hận nhất nhưng cho dù thế nào cũng phải dậy đi làm. Đã không biết bao nhiêu lần tôi thề rằng, nếu doanh thu của cửa hàng hoa có thể duy trì ở con số bao nhiêu bao nhiều thì tôi sẽ tạm biệt sếp, nhưng mãi vẫn chưa hạ nổi quyết tâm, vì vậy tôi vẫn phải tiếp tục chịu đựng vị sếp nữ già khó tính còn trinh nguyên của mình.

Tôi thử hết bộ này tới bộ khác, không quyết định được nên mặc bộ nào. Không thể mặc rực rỡ quá, sợ trinh nữ già khó chịu. Không thể mặc đơn giản quá, sếp lớn du học ở trời Tây về, thích những màu sắc tươi tắn, sáng sủa.

Không thể quá trẻ trung, năng động, chọc giận trinh nữ già, khiến “Mụ ta” không chịu nổi sẽ tống cổ tôi đi. Không thể... Nhìn thời gian từng giây từng phút trôi qua, cuối cúng tôi chọn cách ăn mặc trung tính nhất: Áo sơ mi trắng quần âu đen, bên ngoài khoác áo vest kẻ nhỏ, đây có lẽ là cách ăn mặc an toàn nhất.

Đáng tiếc là, khi tôi ra khỏi phòng, lại đã phải một người. n Chân đang nằm nghiêng ngả trên ghế sô pha, trong tay vẫn cầm cuốn Thực hành ngũ bút tự hình. Tôi lay anh: “Này, dậy đi!”

Anh dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ: “Mấy giờ rồi?” “Sắp tám giờ rồi.” Tôi lao vào nhà tắm đánh răng rửa mặt, chỉ mất năm phút. Sau đó thấy mắt n Chân vẫn vằn tía máu vì thiếu ngủ, tôi kinh ngạc hỏi: “Không phải anh thức cả đem đấy chứ?” n Chân miệng ngậm bản chải, chỉ ậm ở đáp: “Cũng gần thế!”

“Anh tưởng học cấp tốc thì biết ngay được à?” Anh lau lau miệng: “Thực ra cũng không khó lắm.” Tôi cố kiềm chế để không trợn mắt lườm anh, những từ gốc đó tôi phải học mất một tuần, rồi mất một tháng luyện tập mới có thể nắm được quy luật, cho dù anh có thông minh hơn tôi đi nữa thì tuyệt đối cũng không thể một tối là học được ngay. “Nhìn bộ dạng đắc ý của anh, không lẽ đã thuộc rồi?”

n Chân tự động thay quần áo: “Cô có thể kiểm tra.” “Từ vàng trong màu vàng thì đánh thế nào?” Tôi tiện miệng hỏi. “A, M, W.”

“Mũi?” “T, H, K.” “Tấu trong tấu chiết?”

“D, W, G, D” “Tên anh?” “T, X, E, N, P, F, W, à không, phải là R, V, N, C, P, Y, E, W.”

Tôi mở văn bản ra gõ thử, thất kinh, không sai một từ. Đặc biệt là từ Chân cuối cùng, rõ ràng từ này rất khó. “Anh, anh có phải là người bình thường không?” “Quá khen!” Anh điềm đạm đáp. IQ của người này chắc phải đạt 180! Đối mặt với anh, tự nhiên tôi thấy không... tự nhiên. Tôi ngượng ngùng nói: “Mau thay giày, đi cùng tôi luôn!” Rồi ngay lập tức thay đổi suy nghĩ, cho dù IQ của anh có hơn 180, chẳng phải vẫn đi làm thuê cho tôi đấy sao? Nghĩ tới đây, tôi bỗng chuyển giận thành vui.

Tôi đưa n Chân đến quán gần nhà ăn sáng, gọi cho anh nước đậu và một ít bánh nướng, còn gọi cho tôi một phần bánh chao hành, ngồi cách xa anh một chút, vì tôi không ăn những thứ liên quan đến đậu, đặc biệt là nước đậu, ngừi mùi đã muốn nôn. n Chân chầm chậm ăn, tôi đợi sốt cả ruột. Tôi đưa anh tới cửa hàng hoa, buông luôn một câu: “Tối tôi sẽ đến đón anh, anh đừng chạy lung tung.”

Rồi vội vội vàng vàng đến công ty, quẹt thẻ xong vừa đúng chín giờ, tiền thưởng chuyên cần tháng này coi như vẫn giữ được, tôi vỗ vỗ ngực thở phào: “Số mình vẫn may thật!” Vừa nói xong câu ấy thì trợ lý hành chính của công ty – Chung Thiền Quyên ôm cái máy quẹt thẻ đi, đây là thú vui hàng ngày của cô ấy, không ai có thể giành làm được. “Thảm rồi, thảm rồi!” Đinh Nhất Nhị làm cùng bộ phận thị trường với tôi chạy như bay vào, mặt nhăn nhó nói. “Tiểu Chung, có thể xuê xoe cho lần này không?” Chung Thiền Quyên mặt chí công vô tư: “Không được!” Rồi sau đó khe khẽ nói: “Để em quẹt giúp chị.”

Nước mắt cảm động của Đinh Nhất Nhị sắp chảy ra: “Lần sau mời em ăn cơm.” Chung Thiền Quyên khinh miệt nói: “Lần nào chị cũng nói mời ăn cơm, bình quân mỗi tháng nói hai lần, em nghe mà ngứa hết cả tai rồi.” Đinh Nhất Nhị lè lè lưỡi đáng yêu, cười hi hi: “Chị vào làm việc đây.”

Tôi vỗ vỗ vai chị ta: “Đi, cùng vào.” Chung Thiền Quyên kéo tôi lại: “Niên Dĩnh!” Tôi quay đầu.

“Hôm nay sếp cậu hình như tâm trạng không vui đâu, phải cẩn thận đấy.” Chung Thiền Quyên nhìn tôi với ánh mắt thông cảm. Tôi nhún vai lẩm bẩm: “Một năm ba trăm sáu lăm ngày thì có tới ba trăm ngày tâm trạng chị ta không tốt, có để cho ai sống nữa không?” “Haizz, chúc cậu may mắn.”

Tôi nũng nịu: “Ôm cái đi!” Chung Thiền Quyên nghe vậy nhảy tránh tôi ba mét. Tôi mở máy tính, đầu tiên là online QQ.

Tang Duyệt và Hoài Ngọc quả nhiên đã vào phòng chat, chat rất sôi nổi từ lâu. Hoài Ngọc: “Thẻ chấm công bị đục lỗ rồi, bạn Niên Dĩnh của chúng ta hôm nay lại đến muộn.” Xì, người này sao lại thích thẻ chấm công bị đục lỗ thế chứ, chắc chắn rất hợp với Chung Thiền Quyên, để hôm nào giới thiệu cho hai người bọn họ gặp nhau.

Tang Duyệt cổ vũ:”Lần sau gặp nhau Tiểu Dĩnh mời.” Không thấy không thấy, tôi không nhìn thấy gì hết! Buổi sáng trôi qua trong bình lặng, tôi vốn định chạy qua cửa hàng hoa xem thế nào, nhưng bị Đinh Nhất Nhị hào hứng lao tới kéo ra ngoài.

“Tiểu Dĩnh, ở đường Thạch Môn mới mở một nhà hàng, chúng ta tới đó thử đi.” “Em có chút việc, chị đi đi.” Đinh Nhất Nhị nhìn tôi: “Em thừa biết nếu chị đi một mình sẽ lạc đường mà.”

Tôi thật sự phục chị ta, từ công ty tới đường Thạch Môn chỉ mấy bước chân thôi mà. Tôi cần phải trịnh trọng giới thiệu chị đồng nghiệp Đinh Nhất Nhị này một chút, chị ta vốn có một cái tên nghe rất hay, rất kêu là Phó Vũ Tình, vừa văn vẻ lại vừa ý nghĩa, nhưng chị ta kêu nhiều nét quá, viết rất phức tạp, thế là sau này lớn lên tự mình đổi thành cái tên như bây giờ. Cũng may con trai chị ta theo họ bố, nếu không thì đúng là một câu chuyện cười thú vị. Điều đáng buồn cười nhất là, chị ta sinh ra ở Thượng Hải, học đại học ở Thượng Hải, sống hơn ba mươi năm trời vẫn chưa rời khỏi Thượng Hải lần nào, thế mà vẫn có thể lạc đường ở những nơi gần nhà và công ty.

Mỗi lần có ai muốn hẹn chị ta đi ăn cơm đều lo lắng vô cùng, chỉ sợ chị ta không tìm được tới nơi. Nếu như để chị ta đi một mình, thì có lẽ tới chiều vẫn chưa thấy chị ta đâu. Tôi đành bất lực nhận lời.

Chị ta vui sướng suýt nữa thì nhảy cẫng lên, tôi lại lần nữa câm nín, phải hiểu chị ta đã là mẹ của một đứa trẻ con mười tuổi rồi đấy. Tôi và Đinh Nhất Nhị khoác vai nhau đi trên đường, một ông lão khá lớn tuổi đi bên cạnh nhìn chúng tôi mấy lần, sau đó thở dài thườn thượt: “Thời thế thay đổi, thời thế thay đổi rồi!” “Ông ta đang nói linh tinh gì thế?” Đinh Nhất Nhị hoang mang hỏi.

Tôi cố ý vít cổ chị ta, dựa vào thân mật: “Ông ta tưởng hai chị em mình là les.” “Xí!” Đinh Nhất Nhị đỏ bừng mặt. “Thế mà ông ta cũng nghĩ ra được, già rồi mà còn không nghiêm túc.” Tôi sờ sờ mũi: “Ông ta không nói sai, hậu cung của trẫm không bao giờ là đủ, thêm nàng nữa trẫm không chê.”

“Xùy xùy xùy.” Khi đi ngang qua cửa hàng hoa của mình, tôi quá đỗi kinh ngạc bởi cảnh khách đang bao quanh cửa hàng vòng trong vòng ngoài. Từ khi nào công việc kinh doanh của cửa hàng trở nên tốt như thế, lẽ nào n Chân đúng là có khả năng ấy? Tôi kéo Đinh Nhất Nhị, nói: “Chúng ta vào xem xem!”

Đinh Nhất Nhị là một vài đồng nghiệp ở trong công ty biết tôi mở cửa hàng hoa, chị ta cười hi hi: “Tiểu Dĩnh, em sắp phát tài rồi.” “Hy vọng đúng là như thế.” Tôi chỉ sợ bọn Tiểu Thanh tự ý làm việc gì đó mà tôi không biết. Tôi thử lách qua đám người để đi vào trong nhưng bị bọn họ phản đối quát thảo: “Đừng tưởng xinh đẹp mà có thế chen ngang nhé, không thấy chúng tôi đã xếp hàng cả nửa ngày rồi à?”

Đinh Nhất Nhị bịt miệng cười thầm, tôi cố gắng kìm nén: “Tôi là chủ cửa hàng này.” Trịnh Tiểu Vân thò đầu ra: “Trời ơi, đúng là chủ cửa hàng đấy, mọi người mau tránh đường.” Tôi hiên ngang, đầu ngẩng cao ngực ưỡn thẳng sải bước vào cửa hàng trước ánh mắt chăm chú của mọi người, cảm giác thật tuyệt. Vừa vào đã thấy n Chân đang ngồi trên chiếc ghế dài ở cửa, cắm cúi viết chữ, vùi đầu làm việc.

Trên tờ giấy đỏ viết những chữ đại loại như: Đan phượng triều dương (Chim phượng hoàng trong ánh nắng ban mai), Xuân sắc mãn viên (Sắc xuân đầy vườn), Long phi phụng vũ (Rồng bay phượng múa), Phúc tích thái lai (Họa qua phúc đến), Xuân về trăm hoa đua nở, Mặt trời chiếu sáng vạn vật lung linh... Những câu đối đại loại như thế. Tôi kinh ngạc: “Anh đang làm gì thế?” Qua lời trần thuật nhanh của Tiểu Thanh và những câu bổ sung chi tiết của Tiểu Vân, lúc này tôi mới hiểu được nguồn gốc của sự việc.

Sáng sớm mở cửa hàng chưa được bao lâu, có một ông già đến, ông ta ngang nhiên móc ra một tấm vải đề bốn chữ lớn: Nhận viết câu đối. Vì không có khách nên bọn Tiểu Thanh cũng không ngăn cản ông ta, để ông ta ngồi cạnh cửa cho thêm náo nhiệt. n Chân không có việc gì làm liền đứng bên cạnh nhìn ông già đó mời khách, thế mà cũng thấy ông ta có vài người tới nhờ viết.

Nhìn mãi nhìn mãi, n Chân mở miệng nói: “Chữ thế này mà cũng bán được tiền, tôi có thể viết đẹp hơn ông nhiều.” Ông già đó tỏ ý không vui: “Nhan có thể gân, liễu có thể xương, cậu thì hiểu gì.” n Chân khẽ cười, tiện tay cầm bút lên, múa vài nét, khiến ông già đó ngẩn người.

Chữ của anh tôi đã được thấy tận mắt ngay vào ngày đầu tiên, trong hành có thảo [1], nét bút phóng khoáng, đậm nhạt thoải mái, mạch văn nhất quán, chắc chắn ông già đó đang tự hổ thẹn vì sự kiêu ngạo của mình. [1] Hành, Thảo là hai thể chữ viết của Trung Quốc. Trịnh Tiểu Văn là người nhanh trí, mắt cô bé đảo đảo, lập tức nghĩ ra kế để đẩy việc kinh doanh, phàm những khách hàng vào tiệm mua hoa, bất luận bao nhiêu, cũng sẽ được tặng kèm một câu đối xuân.

Giờ mọi người quen dùng máy tính, nên chữ viết tay đẹp càng ngày càng hiếm, lại thêm sắp đến Tết , thịnh hành phong tục xin chữ, ai mà không muốn một năm mới may mắn, coi như bước đi này của Tiểu Vân rất đúng đắn. Sau đó Tiểu Thanh thấy ông già kia chuẩn bị rút lui, liền mua lại hết số giấy đỏ ông ta mang theo, cũng coi như giảm bớt tổn thất cho ông ta. Lại sau đó, mọi người ai cũng thích chen vào để xem nào nhiệt, thế là tạo hiện trường “Hoành tráng” như tôi vừa thấy.

Tôi bĩu bĩu môi: “Một buổi sáng anh ta viết được bao nhiêu câu đối rồi?” Tiểu Vân suy nghĩ: “Ít ra thì cũng được ba, bốn mươi bức rồi.” Mắt tôi sáng lên, đúng là bị Đinh Nhất Nhị nói trúng, tôi sắp phát tài rồi.

Tiểu Vân cúi đâu: “Có người chỉ mua một bông.” Cũng không sao, coi như lãi ít nhưng có thể quảng cáo cho cửa hàng. Tôi vỗ vỗ vai Tiểu Vẩn: “Làm tốt lắm, sắp tới sẽ tăng lương cho em.” “Thế còn em, còn em thì sao?” Tai Dư Tiểu Thanh vểnh lên, nghe thấy thế vội cuống quýt, chẳng buồn mài mực nữa, xông đến hỏi.

“Đương nhiên là cùng tăng.” Tôi cười. n Chân liếc tôi một cái, tôi đi tới, cũng vỗ vỗ vai anh: “Tiếp tục cố gắng.” Anh nhìn lại tôi với anh mắt khinh khi, khẽ khịt mũi một cái.

Tôi cười hi hi, vui vẻ cùng Đinh Nhất Nhị rời đi. hg Buổi chiều tôi bị sếp gọi vào phòng.

Quách Thần Thần, theo lời chị ta, năm nay mới hai mươi lăm tuổi, nhưng theo như những nhân viên lâu năm tiết lộ, chị ta vào công ta đã hơn mười năm rồi, sinh nhật tuổi hai mươi lăm qua hết lần này tới lần khác, dù sao năm nào trên bánh sinh nhật cũng chỉ cắm hai mươi lăm cây nến, nhiều sẽ bị chị ta giận. Chị ta có biệt hiệu trinh nữ già, chưa kết hôn, muốn lấy chồng tới phát điên, nhìn những cô gái trẻ trung xinh đẹp hơn mình là không vui, nghĩ đủ mọi cách chèn ép. Tôi lo lắng chào: “Giám đốc Quách!” “Tiểu Dĩnh, ngồi đi.” Quách Thần Thần tỏ ra khác thường, thân mật gọi tên tôi, giọng dịu dàng khiến xương cốt tôi muốn nhũn ra.

Tôi nổi hết da gà, cảnh giác giật lùi về phía sau mấy bước: “Giám đốc Quách, chị tìm em có việc gì ạ?” “Ha ha, cũng chẳng có gì quan trọng.” Chị ta cố nặn ra một nụ cười. “Tiểu Dĩnh vào công ty hai năm rồi nhỉ, đã quen chưa?” Tiếng chuông cảnh giác trong lòng gõ vang hơn, chị ta không phải định sa thải tôi đấy chứ? “Rất tốt ạ!”

“Ha ha!” Mặc dù chị ta cười nhưng tôi lại dựng hết cả tóc gáy. “Em có ý kiến hoặc kiến nghị gì với công ty, có yêu cầu gì đối với đồng nghiệp trong bộ phận thị trường, có thể nói với chị, chị là chủ quản của bộ phận này nên có nghĩa vụ đòi hỏi phúc lợi cho bọn em.” Thái độ của Quách Thần Thần đột nhiên thay đổi ba trăm sáu mươi độ, tôi dù nghĩ vỡ óc cũng không thể nghĩ ra chị ta định chơi trò gì. Chỉ có thể vừa dò xét tâm lý chị ta vừa thận trọng nói: “Giám đốc Quách, chị thật quá tử tế với bọn em, em thay mặt những đồng nghiệp khác trong bộ phận cảm ơn chị.” “Có lẽ đột ngột quá em cũng chưa nghĩ ra được, em về suy nghĩ kỹ nhé, ngày mai trả lời chị.”

Tôi vội vàng đồng ý. Ở thêm một lát nữa chắc tôi nghẹt thở mất. “Đợi đã!” Tôi đã nhấc chân lên, lại từ từ thả xuống. Tôi lập tức cười: “Giám đốc Quách, chị còn việc gì nữa ạ?”

“Tiểu Dĩnh này!” Quách Thần Thần nói đầy ẩn ý: “Chị vẫn luôn rất coi trọng em, và cũng có ý định bồi dưỡng để em trở thành ứng cử viên cho vị trí phó giám đốc, em đừng phụ ý tốt của chị nhé!” Tôi sốc toàn tập. Suốt buổi chiều tôi luôn trong trạng thái hỗn loạn, những lời của trinh nữ già khiến tôi kinh hãi tới mức chẳng còn tâm trí đâu mà làm việc.

Hết giờ làm, tôi như được cải từ hoàn sinh. Đi gần như chạy tới cửa hàng hoa, lúc này đám người vây ngoài cửa hàng đã tản đi, tôi cười hi hi nói với Trịnh Tiểu Vân: “Hôm nay doanh thu thế nào?” Tiểu Vân bấm máy tính, hưng phấn tới đỏ bừng cả mặt: “Chị Dĩnh, chị có đoán cũng không đoán được đâu, gần gấp đôi ngày thường.”

Tôi búng tay tách một cái: “Đi, đóng cửa thôi nào, chị mời cơm.” Lời vừa nói xong, Tiểu Thanh đã nhanh nhẹn thu dọn đồ, mở to mắt hỏi: “Chị Dĩnh, chúng ta đi đâu ăn cơm?” Tôi không buồn suy nghĩ đáp: “Đừng có mơ mộng tời Kim Tiền Báo nữa.” Bệnh của họ do anh trai tôi chiều thành quen, chẳng liên quan tới tôi.

Tiểu Thanh cười hi hi: “Chị Dĩnh, xem chị nói kìa, em đâu nỡ bóc lột chị chứ!” Tôi cốc nhẹ vào trán Tiểu Thanh một cái: “Ừ, chỉ bóc lột anh trai chị thôi.” Tiểu Thanh ngượng ngùng: “Ăn cơm với anh Mục thì dù ăn rau dưa cũng không thành vấn đề.”

Tôi rùng mình, con nhóc này cũng bạo miệng gớm. Ở bên kia, Trịnh Tiểu Vân ngọt ngào gọi: “Tứ ca, hết giờ rồi, chị Dĩnh mời ăn cơm, chúng ta đi thôi.” Tôi giật mình: “Em gọi ai thế?”

Tiểu vân vô tội nhìn tôi: “Gọi anh n thì nghe không hay lắm, gọi anh Chân lẽ nào còn có anh giả nữa? Vì vậy em thấy Tứ Ca là hợp nhất. Tứ Ca, anh nói xem.” n Chân ngẩng đầu, khẽ cười: “Gọi gì cũng được.” Tôi vờ ngồi xổm xuống, ngó quanh tìm kiếm.

“Chị Dĩnh, chị làm gì thế?” Tiểu Thanh không hiểu, cất tiếng hỏi. Tôi trấn tĩnh đáp: “Chị thấy da gà rơi khắp nơi rồi.” n Chân: “...”

Trịnh Tiểu Vân: “...” Dư Tiểu Thanh: “...” Chúng tôi tới quán cơm gần đấy, do thường đến nên ông chủ rất quen với chúng tôi, mỗi lần thanh toán đều tự động chiết khấu 8%.

Dư Tiểu Thanh không khách khí, cũng chẳng buồn nhìn menu, rành rọt gọi: “Cho một cá hấp, cá om. Ừm... cả mấy món vùng Lục Hợp, món vịt vùng Lật Thủy, lạp xưởng Cao Thuần, đậu phụ Giang Phổ, ngỗng Đông Sơn, mỗi món một đĩa. Thêm cá hấp cách thủy, rau hấp cách thủy. Ngó sen không? Mang thêm món ngó sen Cẩm Giang, ố ố, cả măng tây xào, đậu xào, rau trộn thịt viên, rau thơm xào trứng, cúc sao ba gân xào tái là được rồi, óc gà rừng hoa cúc, mầm cây linh thảo ăn thế nào? Ông tự cân đối rồi mang lên.” Trịnh Tiểu Vân mặt tối lại: “Gọi nhiều món như thế, ăn hết không? Cậu đúng là Bát Đảng, không thích lao động chỉ thích hưởng thụ, vừa lãng phí vừa xa xỉ, Tứ Gia bọn mình có chủ trương tiết kiệm cơ.” “Tứ Gia là tên keo kiệt.” Dư Tiểu Thanh bĩu môi.

“Nói gì vậy?” Câu hỏi này rõ ràng là cùng lúc được phát ra từ miệng tôi, Tiểu Vân và cả n Chân nữa. Bà người đồng thời trừng mắt lườm Tiểu Thanh, khí thế hừng hực. Dư Tiểu Thanh buồn bã vỗ vỗ ngực: “Hỏng rồi, lại thêm một kẻ thuộc Tứ Gia Đảng, có để cho mình sống nữa không đây!” Tôi cười gian tà: “Em có thể bỏ tối theo sáng, Tứ Gia Đảng bọn chị hoan nghênh những thanh niên sa chân sớm biết hối cải như em.”

Tiểu Vân cười nghiêng ngả. n Chân chỉ khe khẽ giật giật khóe miệng. Tiểu Thanh nằm bò ra bàn giả chết: “Mọi người cứ coi như không nhìn thấy em đi.”

Nhân viên phục vụ có lẽ là người mời nên vẫn chưa thích ứng được với bộ dạng điên cuồng của chúng tôi, anh ta liếc tôi, rồi lại nhìn nhìn n Chân: “Vậy các vị còn gọi thêm món gì không?” “Cứ mang những món vừa gọi lên đi, ăn không hết thì gói mang về.” Tôi bảo cậu ta, những người khác đương nhiên không ý kiến. Tôi gọi thêm mấy chai bia, quay sang hỏi n Chân: “Uống chút rượu nhé?”

Anh kiên quyết lắc đầu. Thế là trong quán cơm nhỏ xuất hiện một cảnh tượng kỳ dị như sau: Ba người phụ nữ tay cầm cốc bia, chỉ có người đàn ông duy nhất trong bàn uống nước hoa quả. Qua ba lượt nâng cốc, tôi móc một điều ESSE ra châm, xộc vào miệng là mùi bạc hà thơm mát khiến đầu óc tỉnh táo. Tôi không nghiện thuốc, gói thuốc trong túi này là cướp của Thôi Hoài Ngọc, để trong đó cũng phải nửa năm rồi. Thấy tư thế hút của cô ấy nho nhã, liền muốn học theo, có điều lần đầu tiên hút nên bị sặc khói.

“Chị Dĩnh, chị có tâm sự à?” Tiểu Vân vẫn tinh ý nhất. “Không.” Cho dù tôi có kể cho họ nghe chuyện ở công ty thì hai người bọn họ với cách sống cách nghĩ đơn giản như thế, nói ra đâu giúp được gì. n Chân chăm chú nhìn tôi không chớp mắt, tôi hỏi: “Anh cũng muốn một điếu?”

“Không không.” Anh nói, ngập ngừng. “Đây là lọ hít thuốc được cải tiến à?” Tôi vô thức lặp lại: “Lọ hít thuốc?” n Chân nói: “Trước kia chẳng phải dùng mũi hít hay sao, giờ đổi thành dùng miệng rồi?”

Tôi bị câu nói đùa nhạt nhẽo của anh làm cho nghẹn khói ho mấy tiếng. Cuối cùng đúng như Tiểu Vân dự đoán, thức ăn thừa tới một nửa. Tôi bảo nhân viên phục vụ gói đồ ăn còn thừa, rồi hào phóng thanh toán.

Nhân viên phục vụ cầm tiền, giao hóa đơn cho tôi. “Nào nào, để em vào.” Dư Tiểu Thanh cầm hóa đơn mặt mày tươi tỉnh: “Cào hóa đơn, việc này em thích nhất, lần trước hóa đơn năm tệ cào được một cái hai trăm tệ.” Nghe cô ấy nói thể, mấy người còn lại lập tức hào hứng chờ đợi.

Dư Tiểu Thanh lấy từ túi áo ra một đồng xu, trải tờ hóa đơn ra, hít một hơi thật sâu, tay giơ thẳng, cắm cúi cào. Ngay từ đầu cô ấy bốc phét kinh quá nên mọi người đều háo hức chờ đợi. Trịnh Tiểu vân càng khoa trương hơn khi vươn cổ nhìn qua vai Tiểu Thanh. Một nhát, hai nhát, ba nhát...

Dư Tiểu Thanh chau mày, rồi lại tiếp tục cào. Đột nhiên cô ấy dừng tay lại. “Sao thế?” Tôi hỏi.

“Hay là để n... Tứ Ca cào đi, em thấy anh ấy là thần tài của chị em mình.” Tiểu Thanh nghiêm túc nói. Tôi nghĩ thấy cũng có lý, liền bảo cô ấy đưa tờ hóa đơn cho n Chân. Anh không phản đối, học bộ dạng của Tiểu Thanh dùng đồng tiền xu cào lớp sơn trên mặt hóa đơn.

“Hứ, đúng là không phải ba từ “Cảm ơn bạn!” thật...” Tiểu Vân tinh mắt, nhìn thấy chữ lộ ra, hào hứng đọc. “Là cái gì?” Tiểu Vân xán lại gần hơn, hai mắt phát sáng. Nhưng ngay sau đó, cô ây như bị sét đánh trúng, lập tức đờ người.

Sao thế nhỉ? Lẽ nào trúng thưởng lớn, sốc quá? Xưa có Phạm Tiên trúng cử, mừng quá hóa điên, nay có Trịnh Tiểu Vân vì trúng thường lớn mà hóa dại ư?

Tôi giơ tay giật tờ hóa đơn. Chỉ thấy lớp sơn màu bạc để cào đã bị cào sạch, chữ hiện ra trên đó cũng mờ đi, rõ ràng là tờ hóa đơn giả. Nhưng, nguyên nhân khiến người ta lập tức nhận ra ngay tờ chi phiếu giả là, bên trên hoàn toàn không có con số trúng thưởng, cũng không phải là ba từ “Cảm ơn bạn!”. Mà là “Tắm rửa ngủ đi!”, bốn chữ đó. Tôi lập tức trợn tròn mắt, sau khi nhìn đi nhìn lại, thấy mình không nhìn nhầm. Bên trên tờ hóa đơn rõ ràng viết bốn chữ đó, còn đóng khung nữa.

Rõ ràng, chính xác. Chính là “Tắm rửa ngủ đi!”. Trời ơi, ông trời ơi! Tôi cảm thấy như mổ hôi trán đang rỏ xuống tong tỏng, không khí nóng hừng hực vừa rồi lập tức bị xì hơi.

Phải mất tới nửa ngày, tôi mới vỗ vỗ vai Tiểu Thanh an ủi: “Đừng buồn, với sự may mắn của em thì thế này là bình thường.” Tiểu Thanh quay đầu nhìn tôi, mặt thoáng đỏ, hai mắt long lanh nước, bộ dạng rất ấm ức tủi thân: “Rõ ràng là Tứ Ca cào ra mà.” Tôi nhìn Tiểu Thanh thông cảm: “Đừng vờ nữa, là em đã nhìn thấy chữ dưới đó rồi mới đưa cho n Chân.”

Trịnh Tiểu Vân gật đầu lia lịa: “Chị Dĩnh anh minh, chân tướng sự việc nhất định là như thế.” Tôi thuận tay nhét tờ hóa đơn vào túi: “Người làm hóa đơn giả đúng là có tài, tờ hóa đơn này, chị phải giữ cẩn thận mới được.” Dư Tiểu Thanh muốn khóc mà không có nước mắt.

Đôi mắt đen của n Chân đề lộ ra những tia cười. Lúc ở trên xe, Trịnh Tiểu Vân khẽ huých tôi: “Chị Dĩnh, chị và Tứ Ca... ở chung à?” “Trẻ con biết gì!”

Trịnh Tiểu Vân: “...” Dùng chiêu này để né tránh, quả thật rất không vui. Về đến nhà, n Chân vẫn dùng laptop của tôi để luyện gõ chữ, tôi ngồi trên ghế sô pha, ôm đầu tiếp tục suy nghĩ về hành động bất thường của trinh nữ già kia, rốt cuộc là thế nào nhỉ?

Nhưng cuối cùng vẫn chưa có kết luận. Tôi uống trà sữa, nhìn n Chân một cái, cuối cùng anh cũng bị tôi nhìn tới nổi cả da gà, khẽ hỏi: “Cô có chuyện muốn nói với tôi sao?” Tôi móc móc tay: “Lại đây ngồi!” Rồi vỗ vỗ xuống chỗ trống bên cạnh.

Chẳng mấy khi anh lại nghe lời đến thế, dịch sang ngồi cạnh tôi, rất thận trọng. Đầu tiên tôi kể qua tình hình ở công ty cho anh nghe, rổi lại kể đến cách ứng xử của trinh nữ già cùng với ý tốt đột ngột chiều nay của chị ta dành cho tôi. Kể xong, tôi hỏi bằng giọng hết sức thoải mái: “Tôi sợ người trong cuộc bao giờ cũng u mê rối rắm, anh là người ngoài sáng suốt hãy giúp tôi phân tích xem sao.” Anh thoáng suy nghĩ: “Chắc chắn ngưòi đó có việc muốn nhờ cô.”

“Sao có thể!” Tôi hét lên. “Chị ta là sếp, chỉ có tôi phải cầu chị ta ấy chứ.” n Chân mỉm cười: “Ai chẳng có lúc gặp chuyện không giải quyết được.” “Tôi thật không nghĩ ra tôi thì có ích gì đối với chị ta?”

“Đừng coi thường bản thân!” n Chân mắt mênh như nước, xanh biếc mà sâu không thấy đáy. “Ai cũng có sở trường riêng, thời cơ đến sẽ được phát huy thôi.” “Vậy ư?” Tôi khẽ lẩm bẩm. “Tôi không nhận ra mình có sở trường gì.” “Cô muốn đợi tôi nói cho cô biết?” n Chân buồn cười nhìn tôi.

Tôi xán lại, chăm chăm nhìn vào mắt anh: “Rốt cuộc anh là ai? Có thể nói cho tôi biết không?” Chỉ trong hai ngày tiếp xúc, tôi liền nhận ra anh hoàn toàn không giống như tôi đã nghĩ trước đó. Anh viết chữ rất đẹp, đầu óc lại thông minh, ý chí kiên cường, phân tích sự việc rõ ràng đâu ra đấy, phản ứng nhanh, trực giác nói cho tôi biết, anh không phải người bình thường. Đáy mắt n Chân thấp thoáng ý cười: “Tôi là n Chân.” Tôi lườm anh: “Đây là tên tôi đặt cho anh, tôi muốn hỏi họ tên thật của anh cơ.”

Môi anh khẽ động đậy, nhưng không trả lời. Cuối cùng tôi đành đầu hàng trước: “Thôi, anh không nói thì thôi. Bao giờ anh muốn nói thì nói.” “Sẽ có ngày ấy.” Anh khẽ nói

“Mong là thế.” Thực ra tôi cũng chẳng băn khoăn nhiều về tên của anh, tôi biết anh sẽ không hại tôi, thế là đủ rồi. Khi tôi ra ban công nghe điện thoại của Tang Duyệt rồi quay vào, n Chân liếc tôi một cái, định nói gì lại thôi. Tôi bật cười: “Lại đến lượt anh có việc gì muốn nói với tôi sao?”

n Chân dụi dụi mắt: “Cái lọ thuốc hít của cô, có thể cho tôi xem được không?” Tôi cắn cắn môi, nếu nói anh có chỉ số IQ cao thì lời nói và hành động của anh thực sự rất cổ quái. Nói thế nào nhỉ, hình như hơi lạc hậu so với thời đại. Tôi châm một điếu, đưa cho anh kèm theo gạt tàn.

Anh dùng sức hít một hơi, bị sặc nên ho liên tục. Tôi mím môi, tình hình còn tệ hơn so với lần đầu tôi hút thuốc. Anh nhắm mắt vào: “Tôi hơi chóng mặt.” Vừa nói xong, anh đã ngã xuống nền.

Tôi vô thức đỡ lấy anh, anh hoàn toàn không còn ý thức gì nữa mà nặng nề nằm xuống, kéo tôi ngã theo. “Này!” Tôi vỗ nhẹ vào mặt anh. Chẳng có bất kỳ phản ứng nào.

Tôi sợ hãi, giơ tay ra trước mũi xem còn thở không. Vẫn thở, tôi thở phào nhẹ nhõm. Lúc này mới quay sang bóp tay mình, lúc ngã đập vào chân ghế, đau chết mất.

Không lâu sau, n Chân phát ra tiêng ngáy nhè nhẹ. Tôi khóc không được cười chẳng xong, chắc có lẽ say thuốc, nhưng người ta chỉ chóng mặt buồn nôn, còn anh lại ngủ luôn không tỉnh. Vốn định để anh nằm dưới nền ngủ một đêm cũng chẳng sao, nhưng vấn đề bây giờ là tôi đang bị anh đè lên, tôi không có nghĩa vụ vừa nuôi ăn cho ở, lại còn bị coi là cái gối thịt cho người ta nằm.

Tôi dùng sức để đẩy. Bình thường nhìn anh gầy gò như vậy, không ngờ lúc ngủ lại nặng thế này. Đẩy mãi, tôi đã mồ hôi mướt mát, anh vẫn không suy suyển. Tôi bắt đầu nghi ngờ, có phải anh đang cố ý “hưởng lợi” từ tôi không? Nhưng tiếng anh ngáy đều đều vang lên thế kia mà, tôi đúng là dùng bụng tiểu nhân để đo lòng quân tử rồi.

Tôi lại thử lần nữa, cuối cùng đành từ bỏ. Cũng may lần sờ tìm được điều khiển điều hòa, tôi điều chỉnh nhiệt độ phòng thành 30 độ. Dù vậy, ngủ thế này vẫn thấy lạnh. Cuối cùng tôi đành phải ôm lấy n Chân, quả nhiên ấm hơn rất nhiều.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi cảm thấy như bị ai đó đá một cái, tôi kêu thét lên. Một bàn tay sờ vào trước ngực tôi, túm lấy cổ áo tôi, nghiêm giọng hỏi: “Ai?” Mặt tôi đỏ bừng, chân giơ lên: “Á, tay anh đang đặt ở đâu đấy?” Bàn tay đó buông tôi ra, dưới ánh đèn mờ ảo, người đang mặt đối mặt với tôi là n Chân, vẻ mặt anh không vui: “Cô muốn làm gì?”

Tôi muốn làm gì? Muốn chửi rủa! Tôi tức giận: “Anh nhìn kỹ đi, là tôi bị anh đè lên.” Anh nhớ lại, có lẽ đã hiểu ra lý do, lập tức kéo tôi dậy: “Xin lỗi, tôi... không phải cố ý đâu.” Tôi biết anh không cố ý, nếu trong lòng anh có ý xấu gì, chắc chắn tôi đã liều mạng với anh rồi.

Nhưng không tránh khỏi có chút gượng gạo. Tôi xua xua tay, cố tỏ vẻ thoải mái: “Thôi, anh về phòng ngủ đi!” Anh xoa xoa tay, mấy lần định nói gì đó, nhưng chỉ nói được một từ “Tôi...” rồi không nói tiếp nữa.

Tôi chẳng thèm bận tâm, đi về phòng mình. hg Cả đêm tối ngủ không yên giấc, đầu óc chỉ toàn nghĩ tới những việc linh tinh, cho đến tận gần sáng mới chìm dần vào giấc ngủ, khi tỉnh lại lần nữa, vừa nhìn đồng hồ, tôi gần như nhảy ra khỏi giường.

Tôi luống cuông mặc quần áo, rửa mặt đánh răng, kéo n Chân ra khỏi nhà, vội vội vàng vàng nhét một nắm tiền xu vào tay anh: “Tôi không kịp đưa anh đến cửa hàng, anh tự đi xe bus nhé, biết không?” Anh điềm đạm ừ một tiếng: “Chuyện tối qua...” Tôi cắt ngang: “Dù anh muốn nói gì, để tối về hẵng hay.” Tôi vừa gọi taxi vừa lẩm bẩm: “Sao nhìn anh có vẻ còn băn khoăn về chuyện đó hơn cả tôi nhỉ?”

Tôi lao như bay vào công ty, vừa thở hồng hộc vừa nói: “Quẹt thẻ!” Chung Thiền Quyên an ủi tôi: “Đừng lo, còn một phút nữa mà.” Tội chỉ muốn ngã ngay ra nền.

“Có cần tới mức thế không hả?” Chung Thiền Quyên khinh miệt nhìn tôi. Tôi không có sức để tranh luận nữa, cô ấy sao có thể hiểu sự vất vả của tôi. Chung Thiền Quyên cũng không để ý tới tôi nữa, đi vòng quanh máy chấm công, còn không ngừng lẩm nhẩm hát: “Em ôm cái máy quẹt thẻ cười hi hi...”

Hình như có một đám quạ đang bay qua đỉnh đầu tôi. Tôi tốt bụng nói với từng đồng nghiệp rằng: “Người này cử chỉ hành vi điên rồ, mong mọi người đừng để ý.” hg

Buổi sáng vẫn bình lặng trôi qua. Buổi chiều để tránh bị Quách Thần Thần gọi vào phòng “Tâm sự”, tôi thà chạy ra ngoài gặp khách hàng còn hơn. Tôi lật tìm danh sách khách hàng, nhìn đi nhìn lại, quyết định cố gắng thử lại lần nữa với một khách hàng đã từng hủy hợp đồng hết sức kỳ lạ. Xe của công ty đã bị phòng hành chính điều đi để chuẩn bị cho bữa tiệc cuối năm rồi, tôi đành đi taxi, hy vọng khi thanh toán không bị Quách Thần Thần lấy cớ gạt ra.

Tập đoàn Lâm Giang nằm giữa điểm giao nhau của khu Phổ Đà và Gia Định, tôi tìm thấy Tiểu Triệu - người phụ trách việc mua bán với công ty tôi, không hỏi nguyên nhân của lần hủy hợp đồng trước, chỉ niềm nở tươi cười mong anh ta suy nghĩ lại việc hợp tác giữa hai bên. Tiều Triệu đón tôi vào văn phòng, đóng cửa lại, vẻ mặt khó xử: “Niên Dĩnh, chúng tôi là khách hàng thường xuyên rồi, vẫn hợp tác vui vẻ, ký hợp đồng với bên cô cũng giúp tôi đỡ được rất nhiều việc, nhưng...” Giọng anh ta thay đổi: “Giám đốc mua hàng mới về của chúng tôi không chịu gật đầu, tôi chẳng có cách nào.” Tôi lạ lẫm hỏi: “Lão Từ đâu? Nghỉ việc rồi à?”

Tiểu Trịnh hạ thấp giọng, nói: “Nghe nói bị cho nghỉ hưu sớm rồi.” Tôi nghĩ ngợi: “Thế giám đốc mới là do ai giới thiệu?” “Do chúng ta thân quen nên tôi mới cho cô biết, nhưng cô đừng nói ra đấy.” Tiểu Triệu cẩn thận nhìn quanh, ghé sát tai tôi thì thào: “Nghe nói là bạn gái mới của tổng giám đốc chúng tôi.”

“Ồ!” Nhìn vẻ mặt thần bí của anh ta, tôi đành phối hợp nói: “Thì ra là thế!” Thực ra tổng giám đốc Thẩm Trạch của tập đoàn Lãm Giang đa tình bên ngoài, thay bạn gái còn nhanh hơn thay áo, ban đầu tôi còn hứng thú buôn bán với Tiểu Triệu về chuyện này, nhưng nghe nhiều rồi, tôi cũng chán. “Nói đi cũng phải nói lại, Niên Dĩnh, cô với cô ta không có thù gì chứ, tại sao vừa nhắc đến tên công ty cô, đặc biệt là tên cô, cô ta liền nghiến răng nghiến lợi?” “Tôi có quen cô ta đâu.” Tôi cười cười, rồi nói thêm một câu: “Tôi cũng không quen tổng giám đốc của anh.”

Tiểu Triệu gãi gãi đầu. “Anh hãy nghĩ cách khác giúp tôi đi.” Tôi vẫn chưa chịu buông tha. Đơn hàng của tập đoàn Lãm Giang với tôi mà nói rất quan trọng, mất khách hàng này thì tiền thường của tôi bị cắt giảm một nửa. “Tôi thật sự lực bất tòng tâm.” Tiểu Triệu xòe tay.

Tôi cắn cắn môi: “Thế tôi có thể đi gặp vị giám đốc mới của anh không?” Tiểu Triệu do dự hồi lâu: “Cũng không phải là không thể, nhưng giám đốc Ôn đã ra ngoài từ nửa tiếng trước rồi.” “Đi đâu? Khoảng bao giờ thì về?” Tôi nhìn đồng hồ.

“Việc của lãnh đạo sao tôi dám hỏi nhiều.” Tiểu Triệu mặt mày nhăn nhó. Tôi nghĩ cũng đúng nên không làm khó anh ta nữa. “Tôi nghĩ chắc chắn là cô ấy có hiểu lầm với công ty tôi, vậy anh giúp tôi một cái hẹn, tôi sẽ giải thích cho cô ấy hiểu.” “Việc này cứ để tôi.” Tiểu Triệu hào sảng nhận lời.

“Vậy tôi về trước đây, nhờ anh cả đấy.” “Yên tâm đi.” Tôi cầm túi lên, tay vừa chạm tay nắm cửa, Tiểu Triệu đã ngăn tôi lại: “Niên Dĩnh, giám đốc Ôn về rồi.” Anh ta chỉ chỉ ra cửa, tôi nhìn theo ánh mắt anh ta, một khuôn mặt phụ nữ khá xinh đẹp đang đưa hai người khách tóc vàng mắt xanh vào phòng khách.

“Cô ta chính là giám đốc của các anh à?” Tôi buồn bã nói. “Đúng thế?” Tiểu Triệu không nhận thấy sự thay đổi của tôi. “Cô ngồi đợi một lát đi, đỡ phải đi lại lần nữa.” “Không cần đâu!” Tôi nói như người hết hơi. Giờ thì tôi đã hiểu vì sao vị giám đốc mới này lại gây khó dễ cho tôi, cho công ty tôi rồi.

Ôn Nam Hỷ, giờ là giám đốc của bộ phận mua hàng thuộc tập đoàn Lãm Giang, nửa năm trước, đã từng là đồng nghiệp của tôi. Do tự ý lấy phần trăm của khách hàng, làm tổn hại đến danh tiếng của công ty nên bị sa thải. Cô ta vẫn nghĩ tôi đã mách lẻo hại cô ta mất việc nên rất hận tôi. Thực ra tôi chỉ biết việc cô ta làm sau khi sự việc đã xong, mà cũng không hiểu tại sao cô ta lại nghĩ là tôi làm. Tiểu Triệu khó hiểu hỏi: “Sao thế?” Tôi chỉ nói ngắn gọn một câu: “Rối rắm quá, không thể nào gỡ được.” Tôi từ bỏ, chào anh ta đi về.

Tôi uể oải đứng chờ xe, vô ích ra về, thật hổ thẹn uy danh là người có thành tích quán quân về nghiệp vụ trong năm của công ty. Nhưng chuyến đi này vẫn có giá trị, ít nhất là khi trinh nữ già nhắc đến chuyện này, tôi có thể thẳng thắn nói cho chị ta rõ nguyên nhân. Không báo trước, cơn mưa ào ào trút xuống, cũng may một năm bốn mùa tôi đều mang theo ô trong túi, nhìn những người đi đường nhếch nhác tìm cách trú mưa, cảm giác tự hào bỗng dưng trỗi lên trong tôi.

Nhưng trời mưa lại có một điểm không hay, đó là xe taxi chưa đón được khách rất hiếm, tôi đợi cả nửa tiếng đồng, vẫn phải đứng im tại chỗ Trời mưa càng lúc càng lớn. Đã không đón được xe thì chớ, một chiếc xe con màu đò bắt mắt lao qua trước mặt tôi, làm nước bẩn bắn tung tóe, đáng ghét là lại bắn hết lên người tôi.

Tôi tức giận vô cùng, giơ ngón tay thối lên với theo chiếc xe. Không ngờ, chiếc xe đó lùi lại, có người hạ cửa kính xe xuống, ném ra mấy tờ một trăm tệ màu hồng bắt mắt. Phản ứng đầu tiên của tôi là nhặt lên định xé nát rồi ném trả hắn ta, nhưng dù sao đầu óc phản ứng vẫn nhanh hơn chân tay, tiêu hủy tiền là hành vi phạm tội, tôi không muốn mẹ phải đến trại giam thăm nuôi mình.

Tôi còn rất nhiều nhiệm vụ vĩ đại chưa hoàn thành, ví dụ như kiếm thật nhiều thật nhiều tiền để bao nuôi Chung Tiểu Oa (Chung Hán Lương), ví dụ như dàn hòa cho đôi vợ chồng thích oan gia đối đầu là bố mẹ tôi. Tôi tức giận nhìn theo, chuẩn bị xả cho hắn ta một trận. Nhưng người đó không cho tôi cơ hội, hắn ta huýt sáo, nho nhã thò một cánh tay ra ngoài hướng về phía tôi vẫy vẫy, sau đó lao vút đi.

Tôi lau sạch mấy tờ tiền, cho vào túi. Tôi đã nhớ khuôn mặt này, lần sau để tôi gặp nữa, tôi sẽ đổi số tiền này thành tiền xu, sau đó ném vào đầu hắn ta. Bầu trời như bị một tấm vải lớn màu đen phủ lên, giơ tay ra trước mặt cũng không nhìn rõ cả năm ngón.

Một chiếc xe lại lao qua trước mặt tôi, giờ bộ dạng tôi thế này cho dù là xe chưa có khách thì lái xe cũng không chịu dừng lại, tôi muốn khóc mà không ra nước mắt. Con người tôi không thích làm phiền người khác, nhưng “người khác” đó không bao gồm ông anh trai. Tôi gọi di động cho anh ấy, bảo anh nhanh chóng vẫy một chiếc taxi đến đón tôi.

Khi Mục Hàn xuất hiện trước mặt tôi, tôi chưa bao giờ cảm thấy anh ấy lại cao lớn đến thế. Lái xe taxi nhìn bọc ghế trắng tinh bị tôi ngồi thành nhem nhuốc, đau lòng vô cùng. Tôi không có tinh thần để bắt chuyện với anh ta, chỉ chỉ Mục Hàn, anh ấy chính là người phát ngôn của tôi, có chuyện gì tìm anh trai tôi là được.

Cuối cùng Mục Hàn phải trả thêm tiền cho lái xe, vấn đề được giải quyết êm thấm. Những vấn đề có thể giải quyết bằng tiền thì không phải là vấn đề, câu nói này rất có lý. Mục Hàn đưa thẳng tôi về cửa hàng hoa, trách cứ: “Cũng may hôm nay em tìm anh, sáng sớm mai anh về rồi.”

Tôi nói: “Bao giờ anh quay lại Thượng Hải làm việc? Lần này anh không về thăm bố mẹ phải không?” Anh cười hi hi: “Lần sau.” Mấy năm trước Mục Hàn bị điều đến Bắc Kinh làm việc, say mê phong cảnh con người nơi đế đô nên ở lại đó làm liền mấy năm. Rõ ràng ở đấy có người và việc khiến anh không nỡ rời xa, thế mà lý do anh đưa ra lại đường hoàng tới mức khiến tôi phải đỏ mặt. Anh nói: “Anh thay em canh chừng Tứ Gia mà, khi nào em nhớ anh ta, nhớ anh cũng thế thôi.”

Tôi: “...” Nhưng giờ trong tay tôi đã có con át chủ bài Trịnh Tiểu Vân, không tin không trị được anh. Tôi nheo mắt lại, gian tà nói: “Nếu anh không quay về cẩn thận Tiểu Vân bị người ta cướp mất. Anh phải những người con gái thuần khiết mà xinh đẹp như nó thì kẻ si tình theo đuổi không ít đâu.”

Mục Hàn dịu dàng nhìn Tiểu Vân cười: “Nếu cô ấy đồng ý làm bạn gái anh, anh lập tức xin về.” Cũng may lúc này Tiểu Thanh không có ở đây, nêu không sẽ đau lòng lắm. Trịnh Tiểu Vân bĩu bĩu môi, điềm đạm vuốt vuốt mái tóc ngắn: “Em là người của Tứ Gia.” Tôi: “...”

Mục Hàn tức giận trừng mắt lườm tôi: “Đều do em làm hư cô ấy” Tôi ngoài cười khan, còn có thể làm gì? Sau khi tiễn Mục Hàn đi, tôi và Tiểu Vân đang nói chuyện thì một ông lão thần sắc buôn bã đi ra khỏi cửa hàng, n Chân bước theo sau ông ta gọi: “Này, ông quên bàn cờ rồi.” Ông ta vẫn cúi đầu mà đi.

“Lại chuyện gì nữa đây?” Trí tò mò của tôi nổi lên đủ để giết chết một con voi trường thành. “Chị Dĩnh, ông lão này chính là người viết câu đối ngày hôm qua.” Tiểu Vân nói. Tôi như hiểu ra, ngay sau đó lại thấy u mê: “Vậy hôm nay ông ta lại bị sốc vì việc gì nữa?”

“Có lẽ là muốn đáp trả mốì thù ngày hôm qua, ông ta cố ý mang cờ đến chơi cùng Tứ Ca, hòng lấy lại thể diện.” Tôi xen vào: “Xem ra không những không lấy lại được thể diện, mà còn mất nốt phần còn lại.” “Chị Dĩnh anh minh!” Tiểu Vân rất biết nịnh bợ, đương nhiên tôi cũng thích.

n Chân lặng lẽ đứng đó: “Kỳ nghệ của ông ta cũng rất khá mà.” Tôi phì cười bằng mũi: “Nhưng so với anh thì vẫn kém hơn nhiều đúng không?” Người này da mặt càng ngày càng dày. Anh chỉ cười không đáp.

“Chị Dĩnh, chị và Tứ Ca chơi một ván cờ đi, hạ bớt nhuệ khí của anh ta.” Tiểu Vân nhiều khi cũng nịnh bợ hơi thái quá, tôi chẳng hiểu nhiều về cờ vây, thứ duy nhất tôi tinh thông là cờ ngũ tử và cờ nhảy, nhưng liệu có thể làm nên trò trống gì đây? Tôi sờ sờ mũi rồi cười hi hi: “Có cơ hội, có cơ hội!” “Sao lại nhếch nhác thế này?” Tôi ngồi trong cửa hàng đã nửa tiếng đồng hồ rồi, n Chân mới phát hiện ra toàn thân tôi toàn bùn đất, thật chẳng còn coi bà chủ cửa hàng kiêm bà chủ nhà này ra cái gì nữa.

Nhắc đến việc này cơn giận lại nổi lên, tôi kể qua một lượt chuyện vừa xảy ra. Dư Tiểu Thanh vừa bước chân vào cửa đã hào hứng chạy đến trước mặt tôi: “Chị Dĩnh, chiếc xe đó hiệu gì?” “Chị chẳng hiểu gì về xe cộ.” Tối nói, liếc mắt. “Em cũng không biết điều mà quan tâm tới chị một chút à?”

Trịnh Tiểu Vân kéo tôi về phía mình: “Chị Dĩnh, có Tứ Gia Đảng quan tâm tới chị là được, người của Bát Gia Đảng quan tâm chúng ta không thèm.” Tiểu Thanh làm bộ định bổ nhào vào, hai người lại quấn lấy nhau đùa nghịch. Việc này ngày nào cũng xảy ra vài bận, tôi đã không còn thấy lạ nữa.

Thấy họ thực sự gây ồn ào chẳng ra sao, tôi mới lạnh lùng buông một câu: “Thụ thụ tương luyến không có kết quả đâu.” Cả hai lập tức quay đầu nhìn tôi, lúc ấy mới chịu dừng. Tôi hy sinh quá lớn mà, haizz! Tiểu Thanh không chịu thôi, lại áp sát vào tôi: “Chị Dĩnh, chị nghĩ xem logo chiếc xe ấy hình dạng thế nào?”

Tôi nhớ kỹ lại một lượt: “Hình như chi có một con chim ưng sải cánh.” Tiểu Thanh muốn thổ huyết: “Là đại bàng.” “Ồ!” Tôi nhún nhún vai thờ ơ. “Đại bàng với chim ưng gần giống nhau mà.”

Tiểu Thanh tiếp tục thổ huyết. Tiểu Vân kéo khóe miệng lên cười: “Là Aston Martin. Chị Dĩnh, chị gặp phải Phú Nhị Đại [2] rồi.” [2] Con trai, con gái nhà phú gia được sinh vào những năm 70-80, thừa kế gia sản có trị giá từ 10 tỉ trở lên thì được gọi là Phú Nhị Đại.

“Phú em gái em thì có.” “Em gái em là Tiểu Thanh.” Tiểu Thanh trề môi: “Mình lơ mà cũng trúng đạn à?”

n Chân vẫn không nói gì. “Vậy người đàn ông đó trông thế nào, chị Dĩnh có nhìn rõ không?” “Trông giống con chó.”

Trịnh Tiểu Vân hai mắt phát sáng: “Chị Dĩnh sắp khổ tận cam lai rồi, em có dự cảm, chị sẽ nhanh chóng có một mối tình lãng mạn thần sầu quỷ khóc với anh chàng Phú Nhị Đại đó.” Tôi tiện tay với cái gối tựa đập vào đầu Tiểu Vân: “Cút!” Tiểu Vân ấm ức: “Các tiểu thuyết ngôn tình đều viết thế mà.”

“Còn ăn nói lăng nhăng nữa là trừ lương em đấy trả hết cho Tiểu Thanh.” Tôi tức giận chau mày. Tiểu Thanh vui sướng: “Chị Dĩnh vạn tuế!” Tôi phóng khoáng khoát tay: “Đóng cửa, về!”

Về đến nhà, câu đầu tiên n Chân nói với tôi là: “Chuyện tối qua. . .” Tôi đập bàn bộp một cái: “Anh vẫn còn chưa chịu thôi?” Tôi đã quên rồi, anh lại cứ phải nhắc cho tôi nhớ. Anh bị tôi dọa đến mức sợ nhảy cả lên, vội im miệng.

Tôi nhanh chóng tắm rửa thay quần áo, còn mặc bộ quần áo bẩn thỉu này trên người, tôi sợ người mình sẽ thối um lên mất. Phơi quần áo xong, n Chân dường như bừng tỉnh: “Tôi có chuyện muốn nói với cô.” Tôi ngáp dài: “Có gì ngày mai hãy nói!” rồi đi thẳng vào phòng ngủ, chuyện có to bằng trời cũng không thể ngăn được quyết tâm đi ngủ của tôi.

hg Lại một ngày mới đến. Chung Thiền Quyên vẫn bảo vệ cái máy quẹt thẻ như bảo vệ tính mạng mình, Quách Thần Thần sắc mặt vẫn âm trầm như thế, dường như càng ngày càng khó coi hơn. Bộ phận thị trường người nào người nấy đều thấp thỏm lo âu chỉ sợ giẫm phải mìn chìm.

Tôi lại một lần nữa được Quách Thần Thần bí mật gọi vào văn phòng chị ta. Chị ta tươi cười hỏi: “Tiểu Dĩnh, chuyện lần trước nói với em, em suy nghĩ thế nào rồi?” Tôi giả ngốc: “Bản kế hoạch và báo cáo tổng kết em đã nộp cả rồi, còn có việc gì nữa?”

Chị ta cố gắng nhẫn nhịn, vẫn tươi cười: “Chính là phúc lợi của nhân viên, kỳ vọng của em dành cho công ty, hoặc có ý kiến gì với cá nhân chị, em có thể đề đạt. Trong công việc chúng ta là quan hệ cấp trên cấp dưới, nhưng ngoài giờ vẫn có thể làm bạn mà.” Tôi rùng mình một cái, không phải chị ta uống nhầm thuốc đây chứ? Tôi băn khoăn nói: “Không có, không có, thế này là tốt lắm rồi ạ, ha ha!” “Vậy em cảm thấy cá nhân chị thế nào?” Chị ta cười hi hi.

“Giám đốc Quách quan tâm tới nhân viên, là việc mà anh chị em trong bộ phận ai cũng hiểu cũng biết. Được làm việc cùng chị là may mắn của bọn em.” Phì phì, thế nào gọi là lừa dối lương tâm, thế nào gọi là mở to mắt mà nói dối, chính là thế này đây! Da mặt Quách Thần Thần đúng là dày quá sức tưởng tượng, chị ta không hề ngượng ngùng mà gật gật đầu: “Chị tiếp nhận những lời tán dương của em.” Tôi đỡ ngực, duy trì nụ cười hoàn mỹ.

“Mấy hôm nữa chị sẽ đề bạt em lên chức phó giám đốc với tổng giám đốc.” Chị ta vỗ vỗ vai tôi. “Tiểu Dĩnh, bộ phận thị trường bao nhiêu người như thế, em là người duy nhất khiến chị vừa ý.” Tôi có thể cảm nhận được cơ mặt mình đang co giật, nhân cơ hội trước khi nó cứng ngắc lại, tôi vội nói: “Vậy em xin phép về phòng làm việc tiếp đây ạ.” Chị ta mỉm cười gật đầu.

Về nhà, tôi bị đau dạ dày không ngừng, đây đúng là kết cục bi thương. Tôi gọi điện đến cửa hàng hoa bảo n Chân tự về, sau đó nằm trên ghế sô pha như người chết. n Chân mở cửa bước vào, tôi thều thào nói: “Thức ăn còn trong tủ lạnh, anh mang ra hâm nóng mà ăn đi.”

“Cô cho tôi ăn thức ăn thừa từ hai ngày trước?” Anh có vẻ không vui. “Có vấn đề gì không?” Tôi không hiểu, đồ ăn trong tủ lạnh không thể hỏng được, tại sao không thể ăn. Anh chẳng buồn để ý tới tôi nữa, nhanh nhẹn mang đồ trong tủ lạnh ra, ném thẳng vào thùng rác.

Cơn giận xộc lên, tôi chỉ thẳng vào anh hét: “Anh bị làm sao đấy?” Anh hoàn toàn không quan tâm tới những lời tức tối đó chỉ chậm rãi nói: “Tôi đọc trên báo thấy nói, rau quả để đêm không nên ăn, nó sẽ phân giải ra hàm lượng nitrit- gây ung thư.” Tôi: “...”

Anh dường như đọc được câu hỏi trong đâu tôi, lại nói: “Thức ăn thì khá hơn, nhưng cũng để hai ngày rồi, cô đâu thiếu gì chút tiền mọn, hà tất phải hà tiện với sức khỏe của mình.” Cơn giận vừa bốc lên bỗng xẹp hẳn. Tôi hỏi bằng giọng ấm ức: “Vậy chúng ta ăn gì?” “Cô đợi đấy!” Anh thay giày rồi lại chạy ra ngoài.

Vài phút sau tôi mới phản ứng lại được, lao ra ngoài ban công gọi với xuống dưới: “Này, anh không mang tiền.” Anh chỉ xua xua tay mà không buôn quay đẩu lại. Tôi vui mừng nghĩ, có bản lĩnh thì dựa vào cái mặt anh mà đổi mang về đây hai hộp cơm đi.

Anh đúng là không khiến tôi thất vọng, mang về cơm, còn có thịt có cá. Tôi băn khoăn hỏi: “Anh lây đâu ra tiền?” “Ăn xong tôi sẽ nói cho cô biết.” Anh điềm đạm.

Tôi và mấy miệng cơm, lại hỏi: “Không phải anh cướp về đấy chứ?” Anh miệt thị nhìn tôi: “Đương nhiên là không.” Tôi yên tâm hơn, lại ăn thêm mấy miếng nữa: “Anh không bị chị ta quấy rối chứ?”

Anh khẽ húng hắng ho: “Đầu óc cô toàn nghĩ những thứ linh tinh gì thế?” Tôi đỏ mặt tiếp tục cúi đầu ăn. Ăn cơm xong, không đợi tôi nói, n Chân mở miệng trước: “Tối đó tôi đường đột... cô, tôi rất tiếc về việc ấy.”

Anh nói nhanh tới mức tôi không có cơ hội để cắt ngang, tôi buồn bực vô cùng, anh lại thế rồi. Anh nhanh nhẹn nói tiếp: “Tôi biết như thế là không công bằng với cô, nhưng tôi không thể lấy cô, mong cô tha lỗi.” Tôi đột ngột hóa đá.

“Tôi không thể ở lại đây mãi, nên không thế hứa hẹn bất cứ điều gì làm lỡ dở cuộc đời cô.” Càng nói càng hăng nữa chứ, tôi buột miệng: “Này này anh đừng có tự yêu bản thân quá đáng như thế được không hả? Tôi nói muốn lấy anh bao giờ?” Anh do dự một lát: “Chuyện hôm đó tôi sẽ không kể ra đâu, cô yên tâm.”

Tôi chán nản dứt tóc, chẳng qua chỉ là bị đè một đêm và ấm ức chút thôi, có gì nghiêm trọng đến thế? Kết hôn rồi còn có thể ly hôn mà, gì mà đã tới mức làm lỡ dở cả đời đây? “Móc ngoặc móc ngoặc, chuyện tối hôm đó chúng ta coi như chưa từng xảy ra được không?” Lời này mà bị Thôi Hoài Nguyên - người phụ nữ luôn khao khát tình một đêm nghe được thì chắc chắn sẽ nghĩ xiên nghĩ xẹo. n Chân nhìn tôi hồi lâu, trịnh trọng gật gật đầu. Tôi thở phào nhẹ nhõm, cầm khăn lên lau bàn.

Anh lấy từ phía sau ra một chiếc túi giấy, giọng nhẹ nhàng dịu dàng: “Tặng cô này!” Tôi nghi ngờ nhận lấy, mở ra xem, là một chiếc khăn qụàng cổ màu đỏ: “Có ý gì đây?” Anh khẽ nói: “Coi như là chuộc tội.”

Mặc dù chỉ là hàng đổ đống, nhưng dù gì cũng là tấm lòng của người ta, tôi vui vẻ nhận. Có điều câu hỏi trưóc đó lại hiện ra: “Anh lấy đâu ra tiền?” Mặt anh thoáng ửng hổng một cách đáng nghi, anh ngại ngùng nói: “Hôm qua người đó lại tới tìm tôi, nhờ giải giúp vài ván cờ. Tiểu Vân đứng cạnh hét, giải một ván mười tệ, tôi không để ý thoáng chút đã giải được mười ván rồi.” Tôi có thể hiều vì sao anh lại đỏ mặt, lừa tiền của một ông lão đúng là không phải việc gì hay ho. Nhưng ông già đó cũng thật giàu nghị lực, thua hết lần này tới lần khác mà vẫn tới tìm.

Tôi phá lên cười: “Được đấy, anh làm nghề tay trái khá đấy!” Anh xấu hổ cúi đầu, khóe miệng thoáng cong lên. Giày vò anh một lúc, tôi hết đau dạ dày từ lúc nào cũng chẳng rõ.

Nằm trên giường, tôi đột nhiên nghĩ, vừa rồi anh nói không thể ở lại đây mãi mãi, là có ý gì?.