Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đứng trong bóng tối - Standing in the shadow - Chương 7

man và kịch bản chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết cùng tên của Jean M.Auel về cuộc sống trên Trái Đất trong kỷ băng hà, cách đây khoảng 30,000 – 22,000 năm trước công nguyên.

Sẽ rất may mắn nếu cô không hét lên. Anh từ từ thở ra. Khỉ thật, anh đang cảm thấy vô cùng lo lắng. Anh đã đối mặt với cái chết rất nhiều lần và luôn giữ được bình tĩnh, nhưng lại bị một cô gái điềm tĩnh, ít nói làm cho sợ chết khiếp. Có lẽ anh đã thực sự bị hoảng loạn. Cảnh sát quốc tế cam đoan Novak đang ở châu u. Nick cũng thuyết phục anh rằng Novak không phải là mối lo ngại với Erin. Vị khách bí ẩn của cô cũng đã được kiểm tra. Chẳng có lý do gì khiến anh phải nhúng tay, rồi đi theo khắp nơi, gây rắc rối cho cô. Nhưng tại sao? Mẹ kiếp, Anh chỉ biết mình phải làm thế. Đó là một trong những cảm giác ăn sâu vào xương tủy, không sao lý giải được. Anh nhét đám tài liệu về Mueller vào ngăn chứa đồ rồi ra khỏi xe.

Anh có thể hành hạ mình cả ngày, và chỉ làm theo những mệnh lệnh quyền thế nào đó ẩn sâu trong cơ thể anh. Lương tâm chăng, có thể. Davy và Sean gọi đó là bản năng anh hùng phức tạp của anh. Nhưng lúc cần thì nó lại câm như thóc, đặc biệt có lần nó còn suýt giết chết anh. Nó là gì thực sự không quan trọng. Thứ nhất, anh đang làm một việc ngu ngốc, tự hủy hoại bản thân mà có thể coi là nguy hiểm, chứ không chỉ khó khăn. Thứ hai, chẳng có thứ khốn kiếp nào có thể giúp anh ngăn bản thân mình cả. Kết luận là gì? Làm theo nó.

Trước tiên anh quan sát đám người đang qua lại như con thoi ở khu vực băng chuyền trả hành lý để xem kẻ nào đang đợi Erin. Chắc chắn là cái gã mặc đồng phục, cao lớn, tóc đen, có vẻ là người Tây Ban Nha, trên mặt gã như hiện rõ tên “Erin Riggs”. Connor kiểm tra đám người còn lại. Kế hoạch của anh chỉ có thể thực hiện được nếu Erin không ký gửi hành lý. Thật may mắn cô ấy chỉ có một va li hành lý nhỏ, nhưng với phụ nữ, chẳng lường trước được đâu. Và cô ấy sẽ không bao giờ chịu bỏ lại túi xách. Đến quỷ cũng không đáng sợ bằng một người phụ nữ bị lấy mất túi vật dụng cá nhân. Anh đứng lên thang cuốn, cảm giác run run trào lên trong bụng. Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Tám phút, Anh thong thả đi về phía quán cà phê bình dân trong khu thương mại, mua một ly và uống nhanh hơn cần thiết. Anh sờ vào bọc thuốc lá trong túi. Anh nên hút một điếu lúc ở bên ngoài. Ý tưởng môi trường không khói thuốc chết tiệt.

Còn khoảng hơn ba phút nữa. Cà phê là một sai lầm lớn. Anh nghiên cứu đám người xung quanh. Một phụ nữ bồng một đứa trẻ sơ sinh và một cậu bé bốn tuổi đang nhảy lên nhảy xuống, chờ đợi bố trở về. Một cặp vợ chồng già, khuôn mặt tươi cười chờ đợi những đứa cháu. Cuối cùng, hành khách cũng bắt đầu tràn ra. Một phút…Hai … Và cô xuất hiện trong bộ vét màu xanh lá cây đậm. Tóc cuốn cao, bóng mượt. Đôi hoa tai vàng lủng lẳng. Trông cô thật rạng rỡ, anh muốn đá cho mình một phát vì ít nhất đã không cố gắng là áo sơ mi. Anh sẽ không chết nếu cố thử. Quá muộn. Cô đang kéo chiếc va li phía sau, cảm ơn Chúa. Đã đến lúc biến kế hoạch tệ hại của anh thành hành động. Tim anh nện thình thịch vào xương sườn như cái búa khoan lúc anh đi vào lối dành cho hành khách. Cô vẫn chưa nhận ra anh. Anh chọn cách tiếp cận theo đường chéo, giúp anh đứng ngay sau lưng và chụp lấy tay cô. “Này, em yêu.”

Cô giật mình quay lại. Anh lợi dụng lúc cô còn đang hoảng hốt, kéo cô lại gần hơn, nhìn sâu vào đôi mắt nâu vàng mở lớn, sửng sốt. Miệng cô ẩm ướt với lớp sơn bóng, đang mở ra với vẻ bối rối đáng yêu. “Rất vui được gặp lại em, cưng à.” Anh ôm cô chặt sát vào người và hôn cô. Cô cứng người, bám chặt vào tay anh để giữ thăng bằng và một tiếng kêu nhỏ, sợ hãi vang lên trong miệng anh.

Anh trượt lưỡi vào miệng cô, đưa tay đến vùng nóng bỏng dưới hông và vuốt ve bờ mông tuyệt đẹp của cô. Anh không định hôn cô. Sự thôi thúc này lặng lẽ nhen nhóm rồi bất giác bùng lên, nhưng thật hoàn hảo. Đầy cảm hứng. Trông giống như một cặp tình nhân, và cái miệng mềm mại, ngọt ngào của cô quá bận rộn để có thể phản đối. Rồi mùi hương của cô tỏa ra quanh anh, như một đám mây nóng bỏng và tâm trí anh trở nên trống rỗng. Đó là mùi thơm của mùa xuân, nồng nàn và ngọt ngào. Mùi hương nữ tính mãnh liệt. Một thứ vũ khí bí mật mà anh không lường trước được. Anh muốn hớp từng ngụm, hít thật sâu, tràn đầy trong phổi như cuối cùng được ngoi lên sau khi bị dìm dưới nước. Hương thơm và mùi vị của cô quyện vào nhau, ngọt ngào, mềm mại, gợi ra cảm giác sai lầm về lớp vải mịn màng, không thể tin được, sự dịu dàng của đôi môi cô, làn tóc óng mượt như xa tanh sau gáy, làn da mịn màng như da em bé. Các giác quan của anh đã bị qua tải.

Cô run rẩy trong tay anh, nhẹ nhàng như chú chim nhỏ bị mắc kẹt. Anh quên hết cả Novak, cả sân bay và những người bảo vệ. Anh quên tất cả, ngoài ham muốn đang cào xé tuyệt vọng để dụ dỗ cô mở miệng, để thưởng thức hương vị của cô nhiều hơn. Cô giật đầu ra, thở hổn hển. Một vệt đỏ màu hoa hồng dại in hằn trên má, tạo dấu ấn khác biệt trên làn da màu đồng tinh tế của cô. Đôi đồng tử giống như hai cái giếng sâu hun hút được bao quanh bởi lớp viền mã não màu nâu. Hoàng hôn, mật ong và sô cô la. Hàng mi đen dài, cong vút chớp chớp bối rối. Cô liếm môi. “Connor? Tại… Tại sao anh…”

Anh đổi tư thế để giữ cô thăng bằng và lại chộp lấy môi cô. Tay anh trượt dọc theo sống lưng duyên dáng, ép cô sát vào phần thân dưới của anh trong khi anh đỡ lấy gáy cô. Anh chìm đắm vào những nụ hôn-dồn-dập-như-sóng-trào-trên-bờ-biển, ngọt ngào, ngấu nghiến và liều lĩnh. Cuối cùng khi rời khỏi cô, anh còn run rẩy dữ dội hơn cô. Cô hít một hơi thật sâu. Anh tựa cái trán nóng rực của mình lên trán cô, dùng bàn tay khum khum che khuôn mặt họ để tạo không gian riêng tư. “Suỵt”, anh thì thầm. Anh giật chiếc va li khỏi tay cô. “Đi thôi.” Anh quàng tay qua vai, kéo cô đi theo. Cô phải chạy mới theo kịp bước chân anh. “Đi đâu?” Giọng cô vẫn nhỏ nhẹ và không chắc chắn. Không có dấu hiệu nào của sự giận dữ. “Connor, làm ơn. Tôi…”

Lần này anh ngả người cô về phía sau khiến cô phải bám lấy cổ anh để đứng vững. Môi anh đặt lên môi cô, ngăn cản sự phản đối của cô đến khi cô chỉ có thể bám chặt, lắc lư. Anh đặt nụ hôn nhẹ nhàng lên mặt, lên cổ cô, hít hà mùi nước hoa và dụi vào cổ cô. “Suỵt”, anh nài nỉ. “Hãy tin tôi.” Vượt qua những cái cửa xoay to lớn này, anh có thể tự do về nhà.

“Tin anh?” Giọng cô rung rung vì anh tiếp tục kéo cô đi. “Về cái gì? Connor, tôi được đề nghị đến gặp một người ở khu vực lấy hành lý! Chậm thôi!” Cô bắt đầu lắp bắp, vùng vẫy trong vòng tay anh, nhưng họ đã thoát qua khỏi cái cửa xoay và anh vội vã đẩy cô ngang qua sảnh chờ. Không có nhân viên an ninh. Chỉ có những hàng khách đang bận rộn, thỉnh thoảng ném cho họ ánh mắt hiếu kỳ. Erin dồn lực xuống chân, kéo anh dừng lại. “Chết tiệt, chờ một phút, Connor McCloud, và… Không! Sao anh dám hôn tôi nữa chứ!” Cô lùi lại. “Một trò lừa bịp bẩn thỉu! Thế là không công bằng!”

“Tôi chưa bao giờ nói về sự công bằng.” Anh nhìn chằm chằm vào đôi môi mọng đỏ, mềm mại của cô, nhận ra mình đang thở hổn hển. Miệng há hốc, như một con vật. Anh kéo cô đi. “Nhanh nào.” “Để làm gì? Vì cái gì? Anh đang làm cái chết giẫm gì ở đây thế?” Họ đã tới chỗ thang máy xuống bãi đỗ xe, chuông báo kêu lên, cửa sắp mở, còn cô đang cố thở để mắng anh lần nữa. Anh ôm lấy cô, trượt lưỡi vào miệng cô.

Một tiếng kêu the thé, hơi thở hổn hển, câm nín và cô mềm rũ. Đến lúc này mọi chuyện đã suôn sẻ hơn hy vọng ngông cuồng nhất của anh. Vấn đề chỉ là làm thế nào để anh ngừng hôn cô. Cô ngọt như đường. Anh có thể bị lạc lối trong thế giới nhục cảm của cái miệng ẩm ướt, mềm mại của cô. Anh có thể bị hút vào đó. Quên cả tên mình. Anh chờ đến khi thang máy trống và mọi người đi hết mới dám buông cô ra. Anh ôm lấy mặt cô, nhìn thẳng vào mắt cô. Cố gắng truyền đạt sự cầu xin của mình bằng tất cả những gì anh có. Có vẻ hiệu quả. Anh nắm tay cô. Cô loạng choạng phía sau anh, khuất phục.

Anh mở cốp xe, ném va li của cô vào, rồi sập mạnh xuống. “Đi thôi.” Cô giằng ra khỏi vòng tay anh. “Chờ đã, tôi sẽ không đi đâu với anh Connor. Giải thích đi. Ngay bây giờ.” Nhanh hơn thời gian đánh vần từ “hôn”, anh đã đẩy cô tựa sát vào chiếc Cadillac, nhốt cô giữa hai cánh tay.

“Tôi sẽ lái xe đưa em đến bờ biển”, anh nói. “Tôi đã đặt một phòng ở khách sạn khác. Ngày mai tôi sẽ đi cùng em đến buổi gặp mặt. Sau đó tôi sẽ đưa em về nhà. Còn câu hỏi nào nữa không?” “Connor, tối qua tôi đã nói với anh là tôi không cần vệ sĩ…” “Quá tệ”

Cô đẩy mạnh vào ngực anh. “Tôi không chấp nhận bị bám sát mọi nơi. Anh không có quyền. Anh không thể… Ơ!” “Nhìn thẳng vào tôi.” Anh đẩy cô ngả người ra sau, sát vào chiếc xe. Cô chớp mắt nhìn anh, ngực phập phồng. Anh biết hăm dọa cô bằng kích thước và sức mạnh của mình là không công bằng. Dù sao chuyện này về lâu dài sẽ không xảy ra, đây chỉ là giải pháp tạm thời, nhưng cô thật ấm áp, ngực cô căng tròn sau làn áo. Anh cảm nhận từng cơn chấn động từ thân hình mềm mại của cô. Còn mùi hương của cô là một ngón đòn đầy thủ đoạn. Một loại thuốc gây nghiện đi thẳng vào đầu và khiến anh trở nên ngu ngốc.

Làn mi dày cụp xuống, che giấu đôi mắt cô. Cô ngọ nguậy bên dưới anh, vô tình lại rất gợi cảm. “Connor”, cô thì thầm. “Làm ơn. Như thế là không đúng.” “Tôi đã giữ va li của em để làm tin, Erin. Tôi rất nghiêm túc đấy.” “Anh không phải chịu trách nhiệm về tôi. Connor.” Giọng cô nghiêm khắc, có vẻ trách mắng, trái ngược một cách lạ lùng với tư thế dễ bị công kích của cô. “Anh không có quyền. Tôi có thể tự quyết định…”

“Tôi phải làm chuyện này”, anh thô lỗ cắt ngang. “Em biết tại sao không?” Anh chờ đợi câu trả lời đến khi cô nhìn anh. “Bởi vì đây là điều bố em sẽ làm”, anh nói dứt khoát. “Ông ấy có quyền theo sát em mọi nơi, nhưng ông ấy không ở đây.” Cô mở miệng. Chẳng lời nào thoát ra. Anh chộp lấy cằm và buộc cô phải nhìn anh. “Em không biết gì cả, Erin. Về khả năng của Novak. Chúng ta đã hiểu rõ nhau chưa?”

Cô liếm môi nuốt nước bọt. “Nhưng như thế thật thô lỗ!” Anh nghệt ra. “Thô lỗ? Ai? Tôi à?” Cô mín chặt môi. “Phải, anh đó, giờ anh đề cập đến rồi đấy, nhưng tôi không có ý ám chỉ anh. Có một lái xe đang chờ tôi. Không đi cùng anh ta mà không báo trước thì hết sức bất lịch sự!”

Anh giật mình và cười to. “Chỉ thế thôi à? Ai thèm quan tâm nếu người hầu của Mueller đợi ở sân bay chứ? Ông ta không cảm thấy bị tổn thương vì chuyện đó đâu.” Cô cau mày. “Nếu muốn đổi lịch trình thì tôi nên báo trước với họ! Tôi không thể chỉ…” “Vậy thì gọi cho họ khi chúng ta đến bờ biển. Nói là em đã thay đổi kế hoạch. Em gặp hoặc mang theo ai đó. Nói là đến phút cuối bạn trai em lại quyết định đi cùng.”

“Bạn trai á?” Cô lùi lại. “Tại sao không?” Anh không thể rời mắt khỏi bộ ngực cô, nó đang khiến các nút áo căng tối đa. “Em nghĩ họ sẽ không tin à? Một cô gái như em với một kẻ đồi bại như tôi?” Cô đẩy anh ra để lấy không gian cho cô đứng thẳng dậy. “Thôi cư xử như một tên đồi bại đi, Connor McCloud, nếu anh không muốn bị nghĩ như thế.”

“Em giận dữ vì tôi đã hôn em à?” Giọng anh phóng đãng một cách nguy hiểm. “Tôi đã dám chạm bàn tay bẩn thỉu vào nàng công chúa. Điều đó khiến em phiền lòng phải không?” Cô chột lấy cơ hội, cố luồn qua cánh tay anh. Anh chặn lại. Cô đứng thẳng người, sửa lại áo vét và kéo váy chỉnh tề. Cô không định tranh cãi với anh. Cô không thể thắng và lòng tự tôn quan trọng hơn với cô. “Một cách hoàn toàn trung thực, câu trả lời là không”, cô cứng rắn đáp. “Tôi không hề buồn bực. Chỉ không thể hãnh diện vì một người đàn ông hôn tôi là do anh ta muốn tôi ngậm miệng.”

Trong một thoáng anh suy xét câu nói từ mọi góc độ. Rồi chờ đợi đến khi sự tò mò khiến cô ngước mắt lên. Anh vuốt nhẹ gò má mịn màng, tinh xảo bằng ngón tay cái cho đến khi xuất hiện một vệt màu hồng tự nhiên. Anh nhìn xung quanh. Không ai đang nhìn ngó hay nghe lén. Không có lý do gì để bắt cô phải im miệng. Anh hôn cô lần nữa. Anh không chắc mình mong chờ cái gì. Có thể là mong cô sẽ trở nên cứng rắn và đẩy anh ra. Bất cứ điều gì nhưng cuồng nhiệt đang gầm rú và sôi sục bên trong anh, bùng nổ thành từng chùm tia lửa. Cô nắm chặt cánh tay anh; để đứng vững hoặc kéo anh lại gần, anh không quan tâm. Anh dụ dỗ cô hé miệng. Anh muốn chạm vào cái lưỡi màu hồng ngọt ngào và khiêu vũ cùng nó. Lạy Chúa. Anh đang nghĩ gì vậy? Họ đang ở giữa bãi đỗ xe của sân bay. Anh ở đây là để bảo vệ cô.

Làm tình với cô không nằm trong kế hoạch của anh. Anh tách ra khỏi cô với một nỗ lực lớn lao. “Lần này tôi không cố làm em in miệng”, giọng anh rời rạc. “Em đã cảm thấy tự hào chưa?”.