Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Duyên tới là anh - Chương 11

Chương 11: Tầng sáu

Ăn xong bữa sáng, đã sắp đến tám giờ rồi. Cố Hàm Ninh nhìn giờ, lại nhìn Triệu Thừa Dư đứng ở bên do do dự dự, nói: "Gần đến giờ rồi, hẳn là hai người Mạn Mạn kia còn ngủ, nếu không chúng ta đi kiểm tra sức khỏe trước, rồi đi lấy sách?"

Kiểm tra sức khỏe và nhận sách giáo khoa đều bắt đầu lúc 8h, kiểm tra sức khỏe chỉ có vài mục bình thường, không cần nhịn ăn, không cần xếp hàng, mấy phút là xong rồi. "Cũng được. Không biết các bạn ấy còn ngủ thẳng đến mất giờ, nhân lúc bây giờ ít người, qua sớm một chút." "Này, bạn học Triệu, cậu có muốn đi cùng chúng mình không?"

Thấy Thôi Hà Miêu đồng ý, Cố Hàm Ninh liền quay đầu hỏi Triệu Thừa Dư. Triệu Thừa Dư sáng mắt lên, lập tức gật đầu: "Được! Kiểm tra sức khỏe xong, mình giúp cậu, các cậu chuyển sách!" Cố Hàm Ninh và Thôi Hà Miêu nhìn nhau, khẽ gật đầu.

Phòng ngủ các cô ở tầng sáu, phải dựa vào mình mang sách lên, vẫn là thật khổ! Xe kiểm tra sức khỏe dừng ở ngưỡng cửa phòng y tế, lúc ba người Cố Hàm Ninh đến, bên trong chỉ có hai tân sinh viên đang kiểm tra. Chỉ là một vài hạng mục kiểm tra sức khỏe thông thường, không đến mười mấy phút đồng hồ đã xong, ba người chạy tới giảng đường nhận sách.

Sách nhận lần này chính là sách giáo khoa học kỳ một, lấy theo chuyên ngành đã phân. Cố Hàm Ninh và Thôi Hà Miêu là khoa khoa học xã hội, Triệu Thừa Dư là khoa học tự nhiên, chuyên ngành khác nhau nhận sách ở các cửa khác nhau, Cố Hàm Ninh hẹn Triệu Thừa Dư, xong sẽ gặp mặt ở ngoài đại sảnh. Chuyên ngành các cô và chuyên ngành truyền thông báo chí nhận cùng một cửa, trước cửa sổ đã có mấy người xếp hàng, Cố Hàm Ninh và Thôi Hà Miêu quan sát vài lần, nhìn qua có mấy người hơi quen mặt, có thể cùng chung một tầng ký túc xá, trong đó có lẽ sẽ có bạn học cùng lớp.

Đội ngũ tiến vào cũng không chậm, rất nhanh đã đến lượt Thôi Hà Miêu, Cố Hàm Ninh đang cầm hóa đơn nhận sách nhìn xem thì phát hiện có người đi tới bên cạnh cô, nghiêng đầu vừa nhìn, là Triệu Thừa Dư có chút thở dốc, tóc mai còn mướt mồ hôi. Bắt gặp tầm mắt của Cố Hàm Ninh, Triệu Thừa Dư vội vàng quay đầu nhìn về phía trước, ấp úng nói: "Mình đã để sách ở trên sân cỏ bên ngoài tòa nhà." Cố Hàm Ninh không đáp nhìn sườn mặt của Triệu Thừa Dư.

"Ninh Ninh, đến lượt cậu rồi." Thôi Hà Miêu nhận sách, lui sang một bên giục Cố Hàm Ninh. Cố Hàm Ninh quay mặt lại, tiến lên một bước, đặt giấy nhận sách trước cửa sổ, chỉ chốc lát sau bên trong liền chuyển ra một chồng sách cao.

"Môn chuyên ngành chúng ta nhiều thật, giáo trình cũng nhiều nha!" Thôi Hà Miêu ở bên tặc lưỡi. Ngày hôm qua cô đã mang thời khóa biểu đối chiếu với bạn học chuyên ngành khác, đếm thấy môn chuyên ngành của mình là nhiều nhất. Cố Hàm Ninh cười cười, đang đưa tay muốn nhận sách, bên cạnh đã thêm một đôi tay, nhận lấy sách của cô.

"Đi thôi." Triệu Thừa Dư thấy Cố Hàm Ninh nhìn sang, trên mặt lại nóng lên, vội vàng quay đầu, đoan chính nhìn thẳng hành lang phía trước, giống như sợ Cố Hàm Ninh đoạt lấy, bước nhanh đi về phía trước. "Vậy, làm phiền cậu." Cố Hàm Ninh buồn cười, đi theo phía sau Triệu Thừa Dư bồi thêm một câu, quay đầu thấy Thôi Hà Miêu mặt tròn cười híp mắt nhìn mình, trên mặt nóng lên, vội vàng quay bước nhanh đuổi kịp.

Lúc Cố Hàm Ninh và Thôi Hà Miêu ra khỏi cửa lớn, Triệu Thừa Dư đã đứng ở bên bãi cỏ, bên chân còn để một chồng sách, xem ra là ít hơn nhiều so với chồng sách trên tay cậu. Thấy hai cô đi ra ngoài liền ngại ngùng cười cười. "Sách chuyên ngành của bọn họ sao ít như vậy?" Thôi Hà Miêu nhìn chằm chằm, lần nữa tỏ vẻ hâm mộ ghen tỵ. Cố Hàm Ninh nhẹ cong khóe miệng, liếc nhìn Thôi Hà Miêu.

"Môn của bọn họ ít hơn một phần ba so với chúng ta đấy." Kiếp trước, Cố Hàm Ninh cũng từng rất hâm mộ trình học chuyên ngành của Cao Thần ít, mỗi lần cô vẫn còn ở trên lớp, Cao Thần đã tan học, cuối kỳ mình vẫn còn thi, Cao Thần đều đã thi xong. Nhưng bây giờ có thể sống lại một kiếp, Cố Hàm Ninh cảm thấy như vậy rất tốt, kiếp trước học gì đó, sau khi tốt nghiệp cơ bản đều vứt đi.

Lúc đại học, thỉnh thoảng cô cũng trốn học, nghỉ theo Cao Thần đi chơi, bốn năm đại học, trừ năm thứ nhất một lần nhận học bổng loại ba, về sau học bổng không còn có phần của cô. Chủ nhiệm chuyên ngành các cô, cũng là một người rất cẩn thận nghiêm túc, từ cái thái độ nghiên cứu học thuật của ông, từ năm thứ nhất đại học, ông đã bố trí cho chuyên ngành của mấy người Cố Hàm Ninh những giáo trình mà những lớp khác cùng chuyên ngành không nhất định phải có, thậm chí có một ít là môn chuyên ngành của ngành khác. Lần này, cô muốn nghiêm nghiêm túc túc, học tập nghiêm chỉnh, mỗi ngày hướng về phía trước.

Chỉ có người từng mất, từng tiếc nuối, từng hoài niệm mới biết trường học, đi học, lên lớp, là chuyện tốt đẹp bao nhiêu... Cố Hàm Ninh nhìn sách trên tay Thôi Hà Miêu, chuyển mắt về phía sau lưng Thôi Hà Miêu. "Miêu Miêu, cậu bỏ ba lô xuống."

Thôi Hà Miêu đeo ba lô to, bên trong trống rỗng, vừa nhìn là biết dung lượng cũng không ít. "Ừ nhỉ, mình có thể bỏ sách vào trong ba lô nha." Thôi Hà Miêu vội vàng bỏ sách cầm trong tay xuống mặt đất, mở ba lô ra, bỏ từng quyển sách vào, vừa vặn nhét đủ.

Thôi Hà Miêu đang muốn đeo ba lô lên lưng một lần nữa, Cố Hàm Ninh nắm tay cô ấy, cười yếu ớt nhìn Triệu Thừa Dư. "Bạn học Triệu, hay là cậu giúp mình mang cái này về phòng ngủ đi?" Dưới ánh mặt trời, nụ cười tươi của Cố Hàm Ninh giống như mang theo một quầng sáng rực rỡ, Triệu Thừa Dư không tự chủ được cũng cười theo, ra sức gật đầu.

"Được! Mình giúp cậu mang về!" Dứt lời liền để sách trong tay xuống, đeo ba lô nặng trịch lên lưng, ôm lấy một chồng sách của Cố Hàm Ninh nữa. "Thế này sao lại không biết ngượng đấy!" Thôi Hà Miêu cười cười vỗ vỗ ba lô to trên lưng Triệu Thừa Dư, "Vậy thì cám ơn."

Cố Hàm Ninh cười ôm lấy sách của Triệu Thừa Dư, đưa cho Thôi Hà Miêu một ít. "Sách của cậu, bọn mình cầm cho." Phản ứng đầu tiên của Triệu Thừa Dư là muốn tự mình cầm, nhưng cúi đầu nhìn sách trên tay, chỉ có thể từ bỏ.

Thôi, dù sao sách của cậu cũng không nhiều, Cố Hàm Ninh và bạn cùng phòng của cô chia đôi cầm, cũng sẽ không quá nặng. Triệu Thừa Dư đeo ba lô to, ôm một đống sách lớn, thật ra có chút quá sức, nhưng thoáng nhìn Cố Hàm Ninh thản nhiên đi ở bên cạnh, trong lòng lập tức tràn đầy sức lực, đâu còn có chút nào là quá sức? Cố Hàm Ninh và Thôi Hà Miêu tán gẫu, thỉnh thoảng nhìn Triệu Thừa Dư, bên cạnh có tốp năm tốp ba người đi qua, không ít đều đang cầm sách. Lúc này cô cũng có chút hối hận, không nên bắt nạt chàng trai thành thật hay ngại ngùng này, không khỏi nhẹ giọng hỏi:

"Triệu Thừa Dư, có mệt không? Nếu không để mình cầm bớt một vài quyển?" Triệu Thừa Dư vội vàng đứng thẳng người, trên mặt mang ý cười: "Không mệt! Có thêm một chồng nữa mình vẫn đi được." Trong lòng Cố Hàm Ninh có chút buồn cười, lại có chút cảm động, một tia ấm áp chảy qua nơi đáy lòng.

Trước kia cô không nhớ lắm, ngày này kiếp trước, mình làm sao có thể mang sách về phòng ngủ. Hình như là sau này có đàn anh năm hai, năm ba hỏi khu hậu cần trường học mượn xe đẩy, giúp đỡ tân sinh viên năm thứ nhất đẩy sách mới về, phòng ngủ các cô cũng cùng nhau từng nhóm từng nhóm chuyển sách lên phòng ngủ, sau, hình như mấy bạn cùng phòng của Cao Thần cũng có tới giúp đỡ. Trong đó, hẳn cũng có Triệu Thừa Dư đi?

Chỉ là trước kia, lúc còn trẻ, thật sự cô cũng thích ngủ nướng, cho nên chưa từng cùng Triệu Thừa Dư sáng sớm chủ nhật gặp nhau ở nhà ăn. Lúc ấy, Cao Thần giúp cô mang vài cuốn sách cuối cùng về phòng ngủ, cô cũng từng cảm động... Lúc còn trẻ quá đơn thuần, tốt bụng một chút, cũng sẽ được phóng đại vô hạn.

Cho nên, Cao Thân biết ăn biết nói, tươi cười xán lạn, lại biết tặng hoa biết ca hát cùng khiêu vũ, đó đương nhiên là hoàng tử tỏa sáng trong sân trường! Cho nên, ngay từ lần đầu cô đã bị nhiệt tình của Cao Thần làm rung động, bỏ quên Triệu Thừa Dư yên ắng ít nói hơn so với Cao Thần, càng về sau, trong mắt cô trong lòng cô đều chỉ có Cao Thần, nơi nào còn nhìn thấy Triệu Thừa Dư người đang nhìn phía sau mình... Cuộc sống vốn là như vậy, người hay nói được ưa thích hơn so với người trầm tĩnh…

Chỉ có chờ đến khi quay đầu lại lần nữa, có lẽ mới có thể phát hiện ra chuyện cùng người đã bỏ quên mất... Đến dưới tầng ký túc xá, Cố Hàm Ninh để Thôi Hà Miêu lên tầng trước, mình và Triệu Thừa Dư chậm rãi đi lên. Thôi Hà Miêu nghe vậy nhìn Triệu Thừa Dư một chút, đột nhiên nở nụ cười như đã hiểu ý.

"Mình biết! Vậy thì không quấy rầy hai vị!" Dứt lời liền xoay người muốn đi lên. Cố Hàm Ninh thở dài một tiếng, cô không cần nhìn cũng biết, giờ phút này Triệu Thừa Dư nhất định lại bị lời nói của Thôi Hà Miêu làm cho mặt đỏ tía tai rồi, cô đưa tay giữ chặt Thôi Hà Miêu. "Miêu Miêu, bảo cậu lên tầng trước, là muốn cậu nói hai người Mạn Mạn một tiếng, có khách nam, chú ý trang phục sạch sẽ!"

Thời điểm này, ai biết các cô đã rời giường chưa, càng không biết hiện tại các cô ấy tới cùng mặc cái gì. Có lẽ còn nằm ở trên giường, chăn rơi một nửa, lộ bắp đùi trẵng nõn ở ngoài chăn, không chừng còn treo ở trên mép giường. Đây là chuyện Thịnh Mạn Mạn thường xuyên làm.. .

Lỡ như, vừa mở cửa ra, nhìn thấy một cái bắp đùi trắng nõn ngay trước mặt, còn không khiến cho Triệu Thừa Dư ngượng ngùng lúng túng đến muốn đào đất chui xuống đi? Thôi Hà Miêu sửng sốt, lập tức mới phản ứng được, cười ha ha. "Ha ha, thì ra là thế! Mình biết, mình lên đây."

Thôi Hà Miêu cười rồi bước nhanh lên tầng. Lúc này Cố Hàm Ninh mới quay đầu nhìn Triệu Thừa Dư cúi đầu, cười nói: "Chúng ta từ từ đi lên?" Triệu Thừa Dư đỏ mặt, cũng không nhìn Cố Hàm Ninh, khẽ gật đầu.

Nói đi từ từ, cũng không phải Cố Hàm Ninh tùy tiện nói. Thể chất của Cố Hàm Ninh thật không thể đi quá lâu, sáu tầng này, leo một lần, thở phì phò một lần, có lúc giữa chừng phải nghỉ ngơi một lát, càng đừng nói đến cầm theo đồ đạc, lần đi từ từ này, cũng thật sự là đi từ từ. Đã chín giờ ngày chủ nhật, bên trong ký túc xá cũng chưa có nhiều người rời giường.

Cố Hàm Ninh nhìn Triệu Thừa Dư còn thoải mái hơn nhiều so với mình, thật muốn một tay túm lấy cánh tay của cậu, để cậu kéo mình đi lên, nhưng cô còn biết dè dặt, chỉ là dựa vào vách tường chỗ rẽ tầng bốn ngừng lại. "Triệu Thừa Dư, nghỉ một chút đi!" Triệu Thừa Dư một chân đã bước lên một bậc cầu thang, nghe thấy Cố Hàm Ninh nói, vội vàng xoay người lại.

"Cậu không đi được sao? Nếu không cậu để sách lên tay mình..." "Không cần, mình nghỉ một lát là được rồi." Cố Hàm Ninh thở ra một hơi, nhìn cầu thang trước mặt, nhíu mày hơi chu môi, "Sáu tầng thật sự quá cao. Vừa nghĩ tới về sau đều phải xách hai phích nước bò lên bò xuống, chân liền đau rồi." Cố Hàm Ninh không phải nói đùa, ở kiếp trước, cô cũng thường xuyên xách hai phích nước, sau đó để Thôi Hà Miêu đẩy ở phía sau lưng cô lên tầng. Sáu tầng, tay không đi còn tốt, tay cầm gì đó thì đúng là mỏi cực kỳ, cho dù cô đi gần bốn năm, vẫn không rèn luyện được.

"Về sau mình giúp cậu xách!" Triệu Thừa Dư lập tức đáp, nói xong, lại cảm thấy mình quá đột ngột, vội vàng cẩn thận đánh giá sắc mặt Cố Hàm Ninh. ________Hết chương 11________.