Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Duyên tới là anh - Chương 12

Chương 12: Gặp

Cố Hàm Ninh lại sửng sốt, lập tức nở nụ cười. "Chẳng lẽ ngày nào cậu cũng có thể giúp mình mang lên? Cô quản lý dưới tầng cũng sẽ không để cho cậu đi lên." Triệu Thừa Dư đỏ bừng mặt lên, đáy lòng âm thầm mắng mình hấp tấp.

Nghĩ đến là muốn làm! "Nhưng mà, rèn luyện thân thể vẫn là cấp bách." Cố Hàm Ninh hiểu rất rõ việc này.

Bốn năm đại học, thời gian Cố Hàm Ninh vận động ít đến đáng thương, thường xuyên bị cảm cúm đau cổ họng, đếu sau khi tốt nghiệp, vội vàng gây dựng sự nghiệp, càng không có thời gian vận động. Sức khỏe kém, tuổi càng lớn, cảm nhận càng rõ. Đến vài năm cuối đời kiếp trước, Cố Hàm Ninh thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, chất lượng giấc ngủ kém đi, dạ dày khó chịu, rõ ràng không có bệnh tật gì cụ thể, nhưng thân thể luôn không thoải mái như thế.

Sống lại một kiếp, Cố Hàm Ninh vốn là quyết định phải rèn luyện tốt. Sức khỏe là quan trọng nhất, điểm này, lúc tuổi còn trẻ thường xuyên bị bỏ qua, bị phung phí. Kiếp này, trước giờ Cố Hàm Ninh không có ý định lần nữa vì tiền tài, sự nghiệp mà hy sinh những điều quan trọng nhất.

Ví như cha mẹ, ví như sức khỏe. Triệu Thừa Dư nhìn Cố Hàm Ninh như có điều suy nghĩ, nhếch miệng, nỗ lực tích lũy dũng cảm từ đáy lòng. "Mình nghe nói, sau khi chính thức khai giảng, sinh viên năm nhất, năm hai phải dậy sớm quẹt thẻ, đến lúc đó, mình tới gọi cậu, cùng nhau chạy bộ tới đó!"

Cố Hàm Ninh có chút kinh ngạc nhìn Triệu Thừa Dư, mắt hạnh sáng mở thật to, Triệu Thừa Dư có thể nhìn thấy ảnh ngược nghiêm túc của chính mình trong đôi mắt trong suốt ấy, phút chốc, dũng cảm thật vất vả mới có liền rơi "ào ào" xuống. "Mình là nói, cái đó..." "Đến lúc đó, cậu làm thế nào để gọi mình?" Cố Hàm Ninh mím môi cười, nhìn Triệu Thừa Dư hỏi.

"Cái đó, mình, mình sẽ gọi điện thoại di động cho cậu..." Triệu Thừa Dư nói càng nói càng nhỏ, bởi vì Cố Hàm Ninh đáp lại mà chút dũng cảm mới tăng lên được lại bắt đầu rớt xuống, cảm thấy hơi xấu hổ vì phương thức lấy số điện thoại di động không quang minh này của mình …. "A, nhưng buổi tối mình ngủ đều tắt máy nha." Cố Hàm Ninh nhìn Triệu Thừa Dư có chút nhụt chí nói. "Vậy, mình gọi điện thoại tới phòng ngủ..." Triệu Thừa Dư cúi đầu, lúng ta lúng túng nói.

"A, cậu muốn bị quần ẩu sao?" Cố Hàm Ninh cười ra tiếng, mặt mày vui vẻ, đôi mắt sáng ở dưới hàng mi tinh xảo, có vẻ đặc biệt động lòng người. Triệu Thừa Dư ngẩng đầu, vừa mới bởi vì tiếng cười của Cố Hàm Ninh mà nhẹ lòng, thoáng cái như bị lạc trong đôi mắt thâm thúy kia, phút chốc cũng quên mất vừa rồi mình đang nói cái gì. "Tự mình sẽ đặt đồng hồ báo thức." Cố Hàm Ninh nở một nụ cười nhẹ, tiếp tục nói.

Triệu Thừa Dư nghe vậy sửng sốt, qua vài giây mới phản ứng được, há miệng, cũng không biết muốn nói cái gì, Cố Hàm Ninh đã đứng thẳng, tiếp tục lên tầng. "Đi thôi. Còn có hai tầng nữa là đến !" Cố Hàm Ninh cảm thấy nghỉ ngơi đã đủ, dẫn đầu leo lên cầu thang.

Phía sau Triệu Thừa Dư nhìn bóng lưng nhỏ nhắn hết sức xinh đẹp của Cố Hàm Ninh, thoáng chốc nhăn mi lại, trong lòng phiền não không thôi. Vừa rồi, Cố Hàm Ninh nói là có ý gì? Là đồng ý cùng nhau chạy bộ với mình? Hay là không đồng ý đây? Mình có nên hỏi lại một tiếng nữa? Vẫn là thôi, so với bị từ chối rõ ràng, còn không bằng đến lúc đó mình thức dậy sớm, chờ ở dưới ký túc xá, cho là ngẫu nhiên gặp đi, dù sao, hiện tại bọn họ cũng xem như bạn bè, không phải sao? Cố Hàm Ninh ôm sách, gắng gượng leo xong bậc thang cuối cùng, mới nặng nề thở ra một hơi, thấy Triệu Thừa đi bên cạnh, trên người mang nặng hơn mình nhiều lắm, nhưng chỉ hơi thở sâu mà thôi.

So sánh hai người, giống như là mình cầm sách nặng hơn. Cố Hàm Ninh càng hạ quyết tâm, bốn năm đại học tuyệt đối không thể hoang phí, trừ đi học ra, tùy lúc kiếm tiền, còn thêm phải rèn luyện thân thể! Cố Hàm Ninh dẫn Triệu Thừa Dư đi tới cửa phòng 617, cửa phòng ngủ đang mở, bên trong chỉ có một mình Thôi Hà Miêu, thấy hai người bọn họ đi vào, liền nói: "Mạn Mạn và Hân Hân đã đi ăn cơm."

Cố Hàm Ninh vừa nhìn, trên bàn Thôi Hà Miêu, đã có không ít đồ, liền quay đầu nhìn Triệu Thừa Dư sau khi đi vào cửa cúi đầu mắt không nhìn nơi nào nói: "Trước để trên bàn mình đi. Ừ, mình là giường số ba." Cố Hàm Ninh chỉ vào giường ngủ dựa vào ban công của mình nói. Triệu Thừa Dư ngẩng đầu quan sát giường số ba một chút, lại lập tức cúi đầu, nâng quyển sách trên tay, giống như có thể che giấu tim mình đập nhanh.

Vừa rồi nhìn sang, cái bàn của Cố Hàm Ninh rất sạch sẽ, sách mang đến đều đặt chỉnh tề trên giá sách, trên mặt bàn có một đèn bàn và một cốc trà màu xanh da trời. Cố Hàm Ninh, giống như thật thích màu xanh da trời, à, còn có màu xanh nhạt, màu vàng cũng giống như rất thích, trước đây cậu đã thấy cô có vài bộ quần áo và khăn quàng cổ màu vàng, càng khiến cả người thêm xinh đẹp... Triệu Thừa Dư đặt sách lên trên bàn Cố Hàm Ninh, lại để ba lô xuống, nhìn chằm chằm cốc trà trên bàn sách, phút chốc có cảm giác mình tới khuê phòng của Cố Hàm Ninh...

Buổi tối mỗi ngày, Cố Hàm Ninh đều ngủ ở trên này đấy... Thôi Hà Miêu kỳ quái nhìn Triệu Thừa Dư đang đỏ mặt, nghi hoặc có phải cậu ta rất nóng hay không? Cố Hàm Ninh chia ra một nửa sách cho Thôi Hà Miêu, lại tìm một túi to, bỏ sách của Triệu Thừa Dư vào, sau đó đưa tới.

"Triệu Thừa Dư, hôm nay cám ơn cậu." Triệu Thừa Dư đưa tay đón lấy, mở miệng muốn nói gì, nhưng vốn từ lại nghèo nàn. Mỗi lần đối mặt với Cố Hàm Ninh, tế bào não của cậu giống như không đủ dùng, thường xuyên có loại cảm giác chân tay luống cuống...

"Cái đó..." Triệu Thừa Dư mở miệng, cuối cùng vẫn khép lại, cậu thật tìm không ra, lý do có thể tiếp tục ở lại, vai hơi trĩu xuống, nhẹ giọng nói: "Không cần cám ơn." Thật sự không cần cám ơn, ngược lại là cậu nên nói tiếng cám ơn.

Chỉ có cậu tự mình biết, ngày hôm qua, cùng hôm nay, cậu thỏa mãn bao nhiêu... Sau khi Triệu Thừa Dư xuống tầng không lâu, Thịnh Mạn Mạn liền gọi điện thoại tới nói cô ấy ở dưới tầng, cầu xin tiếp viện. Cố Hàm Ninh và Thôi Hà Miêu đều đã thu xếp ổn thỏa, đóng cửa lại, cũng đi nhanh xuống tầng.

Đến dưới tầng ký túc xá, Thịnh Mạn Mạn nói cám ơn một vị đàn anh, thấy Cố Hàm Ninh và Thôi Hà Miêu, vội vàng cười vẫy tay. "Ở đây!" "Không phải cậu đi cùng Hân Hân sao? Thế nào chỉ có một mình cậu?" Thôi Hà Miêu nhìn Thịnh Mạn Mạn một mình lẻ loi nghi ngờ nói.

"Hì, đừng nói nữa, lúc mua bữa sáng Hân Hân gặp được bạn cấp ba của cậu ấy, người ta mời cậu ấy ăn cơm, mình ngại ngùng, hơn nữa cũng đã mua bánh bao, dứt khoát một mình đi kiểm tra sức khỏe và lấy sách, có thể lát nữa cậu ấy mới đi." "Vậy thì mau đi lên, ba người chúng ta mỗi người cầm một ít." Thôi Hà Miêu cũng không hỏi kỹ, nói xong liền cầm một vài quyển sách. Cố Hàm Ninh cũng ôm vài một vài quyển, Thịnh Mạn Mạn ôm chỗ dư còn lại, ba người đang muốn lên tầng, ngoài cửa vang đến giọng nói vui mừng.

"Cố Hàm Ninh? !" Cố Hàm Ninh nhăn mày lại. Không cần quay đầu lại, cô cũng biết, đây là giọng của người nào.

________Hết chương 12________.