Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Duyên tới là anh - Chương 13

Chương 13: Bình tĩnh

Cố Hàm Ninh bĩu môi, từ từ xoay người lại, quả nhiên thấy Cao Thần tỏ vẻ mừng rỡ bước nhanh đi tới, đi theo phía sau là Bạch Vũ Hân, Trần Minh và Mạnh Khởi Đức mà kiếp này cô chưa gặp, bạn học giường số 1, phòng 205, nhà số sáu. "Cố Hàm Ninh, cậu đi nhận sách à! Mình giúp cậu cầm lên!" Cao Thần tươi cười xán lạn, đường cong duyên dáng, hàm răng trắng noãn dường như có thể tỏa ra tia sáng bảy màu dưới ánh mặt trời, Cố Hàm Ninh nghe thấy Thịnh Mạn Mạn và Thôi Hà Miêu bên cạnh nhỏ giọng hỏi thăm: "A, anh đẹp trai này là ai vậy?"

Cố Hàm Ninh vẫn luôn cúi đầu liếc nhìn mấy quyển sách trên tay thoạt trông cũng không nặng lắm, ngẩng đầu lướt qua bên người Cao Thần, nhìn Bạch Vũ Hân đang tươi cười ảm đạm dần. "Không cần, sách của mình đã cầm lên. Đây là của bạn cùng phòng mình." "Không sao, mau đặt lên đi!" Cao Thần cằm hướng tới đống sách trên tay mình.

Cố Hàm Ninh vẫn không định làm, chỉ nhìn Bạch Vũ Hân đi tới bên cạnh Cao Thần nói: "Đây là sách của Hân Hân đi? Mấy cậu trước giúp cậu ấy cầm lên đi, chúng tớ có một chút như vậy thôi, không nặng." Cao Thần cúi đầu nhìn sách trên tay mình, lại nhìn sách trên tay Cố Hàm Ninh, cuối cùng vẫn gật đầu nói: "Vậy được rồi, Mạnh Khởi Đức, nếu không cậu ở dưới chờ một lát?" Bọn họ là dùng xe đẩy của đàn anh năm thứ hai đẩy tới đây, giờ phút này sách của ba người đều để xuống dưới bên cạnh cửa.

Mạnh Khởi Đức gật đầu: "Các cậu lên đi, mình chờ ở đây." Cố Hàm Ninh đánh giá Mạnh Khởi Đức, bộ dạng ngây ngô trong trí nhớ, thành thật chất phác. Sau khi tốt nghiệp, chỉ ở hôn lễ của mình Cố Hàm Ninh mới gặp Mạnh Khởi Đức, mà khi Mạnh Khởi Đức kết hôn, cô và Cao Thần đều bận, chỉ tặng quà mừng, người không đến.

Cố Hàm Ninh đột nhiên nhớ đến, năm đó, lúc mình kết hôn, hình như không nhìn thấy Triệu Thừa Dư. Lúc ấy, hình như cô còn hỏi Cao Thần. Quan hệ của Triệu Thừa Dư và Cao Thần, Phạm Ý Mân tốt vô cùng, trước kia Cao Thần cũng nhiều lần nhắc tới, ba người bọn họ chính là bạn rất thân hồi cấp ba.

Lúc ấy, mặc dù cô có chút nghi ngờ, nhưng bởi vì bận quá, cũng không chú ý nhiều, chỉ cho rằng Triệu Thừa Dư bề bộn nhiều việc, không rảnh tham gia mà thôi, dù sao, quà, Triệu Thừa Dư vẫn tặng... Cố Hàm Ninh đáy lòng buồn bã, thầm than một tiếng, một lần nữa nhìn Mạnh Khởi Đức. Cô nhớ, sau khi tốt nghiệp Mạnh Khởi Đức liền về quê, sau đó mở một công ty thiết kế phần mềm, tuy Cao Thần từng đánh giá: chẳng qua chỉ là thứ nhỏ bé. Nhưng cũng coi như an ổn qua ngày.

Năm đó bởi vì Cao Thần, cô coi như khá quen thuộc phòng ngủ 205, trong ấn tượng, Triệu Thừa Dư lặng lẽ, Mạnh Khởi Đức thành thật, Trần Minh cơ trí, Cao Thần tỏa sáng. Bây giờ quay đầu nhìn lại, thật ra cũng có chút lệch lạc. Cố Hàm Ninh lặng lẽ chuyển tầm mắt qua, nhìn Cao Thần lên tầng trước, Bạch Vũ Hân theo sát phía sau cậu ta, sau đó là Trần Minh. "Ninh Ninh, người kia là ai?" Thịnh Mạn Mạn không chịu nổi tò mò hỏi.

"À, đều là bạn cùng phòng của Triệu Thừa Dư, người thấp hơn chút là bạn học cấp ba của Hân Hân." Cố Hàm Ninh không chút quan tâm nói. "À, thì ra là thế, " Thịnh Mạn Mạn gật đầu, vừa rồi, Thôi Hà Miêu đã nói với cô, sách của cậu ấy và Cố Hàm Ninh đều do bạn của Cố Hàm Ninh cầm lên. Cố Hàm Ninh đi theo Thịnh Mạn Mạn và Thôi Hà Miêu leo lên tầng sáu, Bạch Vũ Hân đã cất sách, đang cười nói chuyện với Cao Thần, Trần Minh.

Mở cửa, Cố Hàm Ninh nhìn Cao Thần đang ngồi trên ghế mình, cười nhìn mình, không khỏi nhíu mày, đáy lòng không nén được một tia phiền chán. Ở kiếp trước, Cao Thần đối với mình tự nhiên quen thuộc, thân thiết không đề phòng, cô có cảm giác thích thú mặt đỏ tới tận tai, nhưng hôm nay cũng chỉ thấy phiền chán. Quả nhiên, đời người thay đổi, người vẫn vậy, cảnh vật vẫn vậy, nhưng khi đổi tâm tình cái gì cũng không còn giống...

Thấy ba người các cô đi vào, Bạch Vũ Hân lập tức cười đón. "Hì hì, trưởng phòng, trưởng phòng phòng 205 nhà số sáu, muốn kết quan hệ hữu nghị phòng ký túc xá với chúng ta, cậu có đồng ý không?" Bạch Vũ Hân cười nói ngọt ngào, chỉ Cao Thần tay chân dài đang tùy ý ngồi trên ghế của Cố Hàm Ninh, đang cười xán lạn.

"Quan hệ hữu nghị phòng ngủ?" Thôi Hà Miêu sửng sốt, nhìn Bạch Vũ Hân. Bạch Vũ Hân cười giải thích: "Chính là hai phòng chúng ta sẽ kết thành quan hệ hữu nghị phòng ngủ, từ đó về sau thường xuyên cùng đi ra ngoài chơi, khiến cuộc sống thêm sống động." Đại học có nhiều chỗ khác với cấp ba lắm, ví dụ như kiểu quan hệ hữu nghị này, quan hệ hữu nghị phòng ngủ, quan hệ hữu nghị lớp, coi như là cuộc xem mắt trong khuôn viên trường đại học, cùng nhau hẹn ra ngoài gặp mặt, nhìn vừa mắt, sau đó thành một đôi.

"Ninh Ninh, Mạn Mạn, ý của các cậu thì sao?" Thôi Hà Miêu quay đầu hỏi Cố Hàm Ninh và Thịnh Mạn Mạn. Cố Hàm Ninh hơi giật mình. Ở kiếp trước, phòng ngủ các cô cùng với phòng của Cao Thần có quan hệ hữu nghị phòng ngủ, khi đó, Cao Thần trước tiên nói với cô, lúc ấy dĩ nhiên cô sẽ không phản đối, nhưng hiện tại...

Cố Hàm Ninh đột nhiên nhớ tới ở kiếp trước, mỗi lần có hoạt động quan hệ hữu nghị Triệu Thừa Dư tất nhiên tham gia, nhưng lại im lặng ít nói, thoạt nhìn cực không hợp với bầy. Kiếp này chẳng qua chỉ gặp mặt mấy lần, Triệu Thừa Dư kiếp trước dường như mơ hồ không rõ, chậm rãi trở nên sống động, cô mới biết được, trước kia mình đã xem nhẹ chàng trai này bao nhiêu … Nhớ đến vẻ tươi cười ngượng ngùng của Triệu Thừa Dư, lời từ chối, đến bờ môi lại nuốt xuống.

"Thế nào cũng được..." Cố Hàm Ninh nghe thấy mình nhàn nhạt nói một câu. "Dường như rất thú vị nha!" Thịnh Mạn Mạn mắt lấp lánh, cười nói. "Được rồi, vậy là cho toàn phiếu thông qua đi." Thôi Hà Miêu cười nói.

Cao Thần đứng lên cười, nhìn Thôi Hà Miêu nói: "Thật vui vì kết quan hệ hữu nghị phòng ngủ với các cậu." Dứt lời, rời mắt nhìn Cố Hàm Ninh, "Để chúc mừng, buổi tối chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm thấy thế nào?" "Được đấy được đấy! Gần đây có chỗ nào ăn ngon?" Trả lời là Thịnh Mạn Mạn người luôn coi đồ ăn là việc lớn hàng đầu hưng phấn lắc lắc cánh tay Thôi Hà Miêu, hận không thể ngay lập đi xuống lầu ăn một bữa. Cố Hàm Ninh nhìn Thịnh Mạn Mạn hưng phấn, cũng không nhịn được bật cười.

"Không phải cậu vừa mới ăn xong bữa sáng sao? Tại sao đã lại đói bụng?" "Không phải, mình không phải đói, mình là thèm ăn!" Thịnh Mạn Mạn vỗ bụng cười nói. Có một màn này của Thịnh Mạn Mạn, không khí liền dịu lại và sinh động hẳn lên, Cao Thần cười nói: "Được, tùy các cậu chọn, nội thành cũng được, mình sẽ lập tức đi thu quỹ phòng, đảm bảo đủ dùng!"

"A, mình còn tưởng là cậu mời khách đấy." Bạch Vũ Hân cũng tới cười đùa trêu ghẹo. Cao Thần cười nói: "Lần này là chúc mừng quan hệ hữu nghị phòng ngủ chúng ta, đương nhiên phải nhường cho mấy người còn lại cũng được thơm lây chứ. Nếu mình đơn độc mời bốn người đẹp, vậy thì không cho bọn họ cơ hội bỏ tiền vì người đẹp rồi!" "Được, được! Có người mời khách là tốt rồi!" Thịnh Mạn Mạn không tim không phổi cười cười, có người mời ăn cơm, vậy là được, về phần ai bỏ tiền, cũng không liên quan tới cô.

Cố Hàm Ninh nhìn Thịnh Mạn Mạn mím môi cười, cô bé này, chính là chọc người cười, quay đầu liền đối diện với ánh mắt chăm chú nhìn mình của Cao Thần, thấy mình nhìn sang, nháy mắt nở một nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời. Nụ cười của Cố Hàm Ninh cứng lại, mượn cớ giúp Thịnh Mạn Mạn dọn dẹp đống sách, tự nhiên rời mắt đi. Có lẽ, trải qua cái chết, cô đã sớm luyện thành tâm như đá, dù Cao Thần cười nhìn thật đẹp, cô cũng không mảy may rung động nữa...

Buổi sáng có hai việc kiểm tra sức khỏe và lấy sách, sắp xếp xong sách liền nhàn rỗi. Cao Thần và Trần Minh đi xuống lầu, nói là trở về phòng ngủ thu tiền, thuận tiện bàn xem nên đi nơi nào ăn cơm. Cố Hàm Ninh không quan tâm, tâm như nước lặng, một lần nữa lau cái bàn, ghế dựa, cẩn thận viết họ tên, tên lớp lên trên sách mới, sau đó rút quyển sách ra đọc lại.

Rõ ràng Bạch Vũ Hân có tâm trạng rất tốt, lôi kéo Thịnh Mạn Mạn, cười đùa bàn về buổi tối nên bắt chẹt những sinh viên nam kia thế nào đây. Chuyện nam nữ sinh bị người ngăn cấm hồi cấp ba, chỉ sau hai tháng, đã trở thành lịch sử. Cố Hàm Ninh nhìn chằm chằm quyển sách trên tay, lại đột nhiên nghĩ đến, nếu như Triệu Thừa Dư biết rõ hai phòng ngủ kết làm quan hệ hữu nghị phòng ngủ, buổi tối lại sắp cùng ăn cơm, cậu ta sẽ nghĩ như thế nào?

Mà giờ phút này, ở trong phòng ngủ 205, Triệu Thừa Dư nghe Cao Thần cười tuyên bố phòng ngủ 205 và phòng ngủ 617 kết làm quan hệ hữu nghị phòng ngủ, cần mọi người cống hiến chút phí, buổi tối sẽ mời các nữ sinh ăn cơm, ngẩn người, lập tức kiềm chế lại tim đập nhanh vì kích động, thấy Cao Thần dẫn đầu bỏ ra hai trăm, suy nghĩ một chút, cúi đầu, do dự cũng đưa hai trăm. Thật ra, cậu muốn đóng năm trăm ... Ai, lúc nào thì mới có thể mời riêng đây.... Tuy rằng thời tiết còn hơi nóng, bốn người phòng 617 vẫn kết bạn với sân trường nửa ngày.

Ngày mai là buổi lễ khai giảng, sau đó thứ ba chính thức đi học, đại học không giống với cấp ba, mỗi tiết học cơ bản đều không cùng một phòng học, không tìm tốt phòng học trước, đến lúc đó thời gian 10 phút nghỉ giữa tiết có khi còn có người không tìm được phòng học. Bốn người dạo đến bốn giờ hơn, điện thoại di động Bạch Vũ Hân liền vang lên. Bạch Vũ Hân cầm điện thoại nhìn thoáng qua, nhanh chóng lướt mắt qua Cố Hàm Ninh, sau đó cầm điện thoại di động, đi tới góc khuất nhận điện thoại, giọng nhỏ nhẹ nói một lúc mới kết thúc, lúc đi về, khóe môi cong lên.

"Bên 205 gọi điện thoại tới, nói là đặt chỗ ở Nam Đường Nhân Gia của thị trấn Nam Đường, bọn họ hỏi, có muốn qua đi cùng không?" Trường đại học Z đang ở Trấn Bắc, thị trấn Nam Đường của thành phố H, bên cạnh trường học dĩ nhiên có một số nhà hàng, nhưng mà vì phục vụ cho sinh viên, dĩ nhiên chỉ ở cấp phổ thông, ngược lại trong thị trấn Nam Đường có vài nhà hàng có vẻ xa hoa một chút, giá cả ở Nam Đường Nhân Gia này không tính là quá cao, nổi bật về mặt hương vị. Thịnh Mạn Mạn không ý kiến, Cố Hàm Ninh từ chối cho ý kiến, Bạch Vũ Hân liền nhìn Thôi Hà Miêu.

Thôi Hà Miêu giơ tay lên nhìn đồng hồ, hỏi: "Hiện tại là 4h15, nếu không thì 5h bảo bọn họ chờ ở cửa đông, sau đó cùng nhau đi qua?" Mấy người các cô đều chưa từng đi thị trấn Nam Đường, Nam Đường Nhân Gia ở đâu cũng không biết, không bằng cùng 205 đi. Cố Hàm Ninh dĩ nhiên là biết, nhưng cô bây giờ, hẳn là không biết, cho nên không phát biểu ý kiến.

Nếu đã là đặt quan hệ hữu nghị phòng ngủ, theo như ý Bạch Vũ Hân và Cao Thần, tự nhiên sẽ sắp xếp nhiều hoạt động, mình đã không ngăn cản, như vậy về sau đoán có thể sẽ thường xuyên nhìn thấy Cao Thần. Cô cũng đã chuẩn bị xong tâm lý, gặp nhiều như vậy thêm bớt một lần, cũng chẳng sao cả. Năm giờ chiều, Cố Hàm Ninh đi theo phía sau ba người Thôi Hà Miêu, từ từ đi bộ đến gần cửa phía đông, từ xa liền thấy bốn chàng trai trẻ đang đợi dưới cây nhãn lớn.

Cố Hàm Ninh nhìn qua, đã giao với tầm mắt của Triệu Thừa Dư, một đôi mắt trong suốt sáng ngời trước sau như một, Cố Hàm Ninh mím môi cười với Triệu Thừa Dư. ________Hết chương 13________.