Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Duyên tới là anh - Chương 14

Chương 14: Khai giảng

Thịnh Mạn Mạn kéo tay Cố Hàm Ninh, cười hì hì đùa bỡn với Thôi Hà Miêu, ba người đi ở phía sau, cực kỳ nhãn nhã, Bạch Vũ Hân đi ở phía trước các cô, ngẩng đầu, cười ngọt ngào nói chuyện với Cao Thần, ngẫu nhiên quay đầu nói vài câu cùng Trần Minh. Cố Hàm Ninh nghe Thịnh Mạn Mạn và Thôi Hà Miêu nói chuyện, ngẫu nhiên cũng tán gẫu thêm mấy câu, ánh mắt lại vượt qua Cao Thần và Bạch Vũ Hân, nhìn chằm chằm bóng lưng uể oải của Triệu Thừa Dư đi tít phía đằng trước, trong lòng âm thầm buồn cười. Vừa rồi Triệu Thừa Dư có vẻ không tình nguyện đi lên phía trước dẫn đường, lúc ấy Cố Hàm Ninh chỉ cảm thấy, lưng thẳng của cậu nháy mắt xụ xuống, kéo bước chân bất đắc dĩ đi phía trước dẫn đường.

Nam Đường Nhân Gia chính là trong thị trấn Nam Đường, đại khái đi mất khoảng hai mươi phút. Đã đặt phòng xong xuôi, Cao Thần cười mời các cô gái vào ngồi trước, bốn chàng trai gọi thức ăn. "Nơi này cũng không tệ lắm nhỉ, về sau phòng ngủ chúng ta tụ họp có thể đến nơi này đấy!" Thôi Hà Miêu đánh giá chung quanh một chút, mới ngồi xuống.

"Chờ ăn mới biết. Trang hoàng đẹp thì cũng là bề ngoài, thức ăn làm ngon mới là điều quan trọng nhất." Thịnh Mạn Mạn nói. "Xem ra cũng không tệ, có lẽ không thể nào ăn không ngon." Bạch Vũ Hân cười nói. Cố Hàm Ninh từ chối cho ý kiến, bởi vì cô biết rõ, nơi này không phải nơi thường đến của các cô.

Món ăn ở Nam Đường Nhân Gia quả thật khá, nhưng giá tiền cũng cao hơn so với những nhà hàng xung quanh trường học, đối với sinh viên, so ra vẫn chênh lệch một chút. Cố Hàm Ninh đi tới ngồi bên cạnh Thôi Hà Miêu, bên kia là Thịnh Mạn Mạn, Bạch Vũ Hân ngồi bên cạnh Thịnh Mạn Mạn, nhưng vẫn hướng ra cửa nhìn xung quanh. "Buổi trưa hôm nay nhà hàng có món sườn kho tàu cũng không tệ lắm. Mình đã sớm nghe nói, nhà ăn của trường học chúng ta là nổi danh toàn tỉnh, quả nhiên không uống phí mình nỗ lực chống lại ý kiến đám đông, điền vào nguyện vọng một!" Thịnh Mạn Mạn vui vẻ nói, nghĩ đến mỹ vị xương sườn giữa trưa, nước miếng giống như muốn chảy ra.

Cố Hàm Ninh buồn cười liếc nhìn Thịnh Mạn Mạn, nhắc tới trà cứ thế rót trà, nhấp một chút, cầm chén trà, cúi đầu nhìn vằn nước nhỏ bên trong. Chỉ một lát sau, bốn chàng trai nuối đuôi nhau đi vào, Triệu Thừa Dư hiếm khi lại đi trước dẫn đầu. Cố Hàm Ninh liếc mắt phát hiện Triệu Thừa Dư nhíu mày, trên mặt hiện lên vẻ thất vọng, sau đó ngồi đối diện Cố Hàm Ninh, nơi cách cửa gần nhất.

Cố Hàm Ninh mím môi cười nhạt, lại cúi đầu xuống, xem nhẹ ánh mắt đào hoa mang ý cười của Cao Thần. Cao Thần giống như người chủ nhân, nhiệt tình kêu gọi mọi người, thỉnh thoảng lướt mắt qua chỗ Cố Hàm Ninh. Cố Hàm Ninh chỉ cúi đầu, giống như không nhìn thấy, nghiêm túc ăn món ăn.

Bởi vì là lần đầu tụ họp phòng ngủ, mấy chàng trai cũng nghiêm túc không quá ầm ĩ, đơn giản ăn xong liền đứng dậy đi. Trên đường về, Cố Hàm Ninh vẫn đi cùng Thịnh Mạn Mạn và Thôi Hà Miêu. Lần này, Triệu Thừa Dư cũng không phải đi đầu, chậm rì rì đi ở phía sau, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn bóng lưng Cố Hàm Ninh, đáy lòng hối hận, tới nơi này ăn cơm là đề nghị của cậu, giờ xem, đường đi dài, món ăn đắt hơn, nhưng từ đầu đến cuối cậu không có cơ hội nói một câu nào với Cố Hàm Ninh nha!

Lúc mới biết về quan hệ hữu nghị Triệu Thừa Dư rất hưng phấn, giờ trong mắt tràn đầy mất mát. Ai, cả tối chưa nói được một câu, ngày mai, ngày mai nên gặp thế nào, lại nên nói thế nào đây? Triệu Thừa Dư cúi đầu cau mày, buồn rầu suy tư, cho đến khi trở về trường học, đưa Cố Hàm Ninh cùng bạn cô lên phòng ngủ, vẫn không nói được gì!

Cố Hàm Ninh nói chuyện điện thoại với cha mẹ xong, tùy ý lướt điện thoại di động, vừa lúc nhìn đến danh bạ. Điện thoại di động của cô vừa mới mua không lâu, bên trong cũng không có nhiều số điện thoại, di lên di xuống, một lát sau liền thấy tên Triệu Thừa Dư. Nhìn tên Triệu Thừa Dư, nhớ tới bộ dạng ủ rũ của cậu tối nay, cùng ánh mắt long lanh thỉnh thoảng nhìn mình, khóe miệng Cố Hàm Ninh không nhịn cong lên thành một nụ cười mỉm.

Thật tốt, mỗi một ngày đều là một ngày tốt đẹp! Đêm nay, Cố Hàm Ninh lòng vẫn tràn đầy vui vẻ đi vào giấc ngủ. Ngày hôm sau, ngày thứ ba sau khi Cố Hàm Ninh nhập học, buổi sáng là lễ khai giảng.

Dựa theo thông báo, bốn người Cố Hàm Ninh đến sân thể dục của trường đại học, bên trong đã không ít người. Bốn người tìm một lúc lâu mới phát hiện biển lớp mình. Đứng sau tấm bảng gỗ cũng có nhiều người, Cố Hàm Ninh nhìn bạn học quen thuộc, đáy lòng có ít nhiều kích động. Sau khi tốt nghiệp, cô đi theo Cao Thần đến thành phố S, trừ Bạch Vũ Hân ra, ngay cả Thôi Hà Miêu và Thịnh Mạn Mạn, sau này cũng không thể nào gặp mặt, càng miễn bàn tới bạn học cùng lớp còn lại.

Bạn học quen khi đi học, bởi vì đơn thuần hơn, luôn thấy thân thiết hơn. Thôi Hà Miêu hiền hòa, rất dễ dàng hòa đồng cùng mọi người, chỉ chốc lát sau liền lôi kéo ba người Cố Hàm Ninh, muốn chào hỏi các bạn học cùng bốn năm. "Nghe nói buổi tối sẽ mở hội cho mỗi lớp đấy."

"Là sắp mở hội lớp đấy, mọi người vừa lúc làm quen một chút." "Bọn mình là phòng ngủ cách vách các bạn, chính là 619, hôm trước lúc nhập học, mình và cậu cùng nhau, cậu còn nhớ rõ không?" Mọi người vui vè trò chuyện, chỉ chốc lát sau liền cho nhau số điện thoại và số điện thoại phòng ngủ, cùng tùy ý nói đùa vài câu.

Gần chín giờ có một cô giáo khoảng ba mươi mấy tuổi có vẻ tri thức phía sau búi một kiểu tóc chỉnh tề vẻ mặt nghiêm túc mặc một bộ đồ màu xanh đen ngắn tay đi tới, sau khi tự giới thiệu đơn giản, liền cầm sổ tay bắt đầu điểm danh. Cố Hàm Ninh xếp hàng sau Thôi Hà Miêu, thăm dò nhìn sang, mím môi nở nụ cười. Chủ nhiệm lớp bọn họ Hàn Hồng Mẫn, lần đầu tiên cô nhìn thấy người, ấn tượng đầu tiên đó là nghiêm túc, nhưng làm việc lâu mới biết, thật ra là một người rất dễ làm việc cùng, tuy rằng không hay cười, nhưng lại rất nhiệt tình.

Cho nên nói, người không thể nhìn bề ngoài. Mà giờ phút này, trừ Cố Hàm Ninh, còn lại bạn học đều cúi đầu, yên tĩnh trở lại, biết điều chờ chủ nhiệm lớp điểm danh. Giáo viên và chủ nhiệm lớp đại học khác rất nhiều so với giáo viên trước đây, nhưng các bạn học mới thoát khỏi cuộc sống cấp ba, hiển nhiên còn mang theo tư tưởng vốn có, nhìn thấy thầy cô giáo liền không nhịn được thận trọng từ lời nói đến việc làm, nhìn đi, thật biết điều rất đáng yêu!

Cố Hàm Ninh giống như đặt mình ở bên ngoài sự việc, cười nhìn những bạn học trong mắt cô như những đứa nhỏ. Cũng phải, số tuổi thật sự của cô, quả thật còn lớn hơn vài tuổi so với cô giáo Hàn. Buổi lễ khai giảng đơn giản là nghe lãnh đạo trường nói chuyện, vừa ân cần lại uy nghiêm, tất cả lãnh đạo lớn nhỏ thay nhau nói nửa tiếng, liền tuyên bố giải tán.

Trong đám người bật ra một tiếng hoan hô vui mừng thật khẽ. Kiếp sống đại học, chính thức mở màn! Trừ Cố Hàm Ninh ra, những người còn lại đều tràn đầy vẻ hưng phấn xen lẫn vui sướng.

Cố Hàm Ninh trong lòng cũng vui vẻ, mặc dù là đã có kinh nghiệm một lần, nhưng đại học vẫn làm cho người ta vui mừng vô hạn, chỉ là sự thích thú của cô, có thêm nhiều sự hờ hững. Cố Hàm Ninh và ba người Thôi Hà Miêu đi tới dưới tầng ký túc, liền dừng lại. "Mình không lên phòng đâu, có chuyện muốn đi nội thành một chút."

"A, cậu muốn đi nội thành chơi sao? Trước kia mình đã tới thành phố H một lần, Nam Hồ quả thật rất đẹp. Vậy cậu biết đường không?" Thịnh Mạn Mạn nhanh chóng hỏi han. "Mình là lần đầu tiên tới thành phố H, Nam Hồ gần không?" Thôi Hà Miêu không phải người trên tỉnh, đây là lần đầu tiên tới thành phố H. Bạch Vũ Hân trong lòng vừa động, trên mặt lộ ra tươi cười: "Nếu không, gọi 205, chúng ta cùng nhau đi dạo Nam Hồ đi? Dù sao tiếp theo cũng không có việc gì."

"Được đấy, gọi bọn họ đến nội thành mời khách lần nữa!" Thịnh Mạn Mạn là người đầu tiên tán thành. Đáy lòng Cố Hàm Ninh bị kìm hãm, không biết nên phản đối thế nào mới được. Các cô gái, chị là có chuyện nghiêm túc muốn đi làm nha!

Cố Hàm Ninh nhức đầu nhìn Thịnh Mạn Mạn thúc giục Bạch Vũ Hân mau gọi điện thoại, đáy lòng ngầm thở dài. Chỉ có thể đến nội thành lại làm. Bên nam đương nhiên cũng không có vấn đề gì, đồng ý luôn, không quá năm phút đã đi chậm xuống lầu.

Cố Hàm Ninh bĩu môi, nhìn Thịnh Mạn Mạn và Thôi Hà Miêu hưng phấn, cũng không mất hứng nữa, chỉ có thể âm thầm cân nhắc trong lòng, đợi lát nữa đến nội thành, nên tìm lý do nào để rời đội. Thấy người đều đến đông đủ, Thịnh Mạn Mạn lôi kéo Cố Hàm Ninh đi về phía trạm xe buýt ở cổng trường học. "Ninh Ninh, cậu biết xe số mấy đến Nam Hồ không?"

"Xe 205, dừng ở trạm công viên Nam Hồ." Cố Hàm Ninh không có hỏi nhiều "Nam Hồ lớn như vậy, cậu muốn đâu dạo chơi?" Những lời này, bởi vì bản thân bạn học Thịnh Mạn Mạn chính là cô gái không có kế hoạch không có tổ chức, dù Cố Hàm Ninh hỏi, cô ấy cũng sẽ hỏi lại bạn một câu: "Như vậy à, này Ninh Ninh cậu nói đi đâu thì được?" Đến cuối cùng đều là mình quyết định, không bằng ngay từ đầu cũng đừng hỏi nhiều. "Được rồi, vậy thì ngồi 205, đến công viên Nam Hồ!" Quả nhiên, Thịnh Mạn Mạn hoàn toàn không có ý kiến, chỉ nhớ rõ quay đầu hỏi Thôi Hà Miêu, "Miêu Miêu, cậu nói thế nào đây?" "Được nha, dù sao mình cũng chưa từng đi."

Trước cổng trường đại học Z có vài tuyến xe buýt, vốn Cố Hàm Ninh muốn ngồi một chiếc xe khác cách mục tiêu của cô gần hơn, nhưng hôm nay bị Thịnh Mạn Mạn quấy nhiễu, mang theo một đống người, hành trình cũng chỉ có thể thay đổi. Bởi vì là thứ hai, người đợi xe ở trạm xe cũng không coi là quá nhiều, tám người mới vừa đi tới, một chiếc 205 đã tới rồi, bởi vì cũng có ghế ngồi, tám người phân tán ngồi xuống. Cố Hàm Ninh và Thịnh Mạn Mạn, Thôi Hà Miêu ngồi xuống hàng ghế cuối cùng, vừa ngẩng lên đã thấy Triệu Thừa Dư ngồi xuống ở vị trí trước cô.

Cao Thần tới sau, đã không còn chỗ, chỉ có thể xoay người trở về, đương nhiên, trước khi xoay người, không quên cười cười với Cố Hàm Ninh. Bạch Vũ Hân đi theo Cao Thần lên ngồi ở chỗ phía trên còn trống. Dĩ nhiên Trần Minh đi theo Bạch Vũ Hân, Mạnh Khởi Đức vừa lên xe, liền ngồi ở phía trên. Đại học Z ở ngoại ô thành phố H, tuy rằng giao thông coi như thông thuận, nhưng một đường đi, cũng phải mất nửa tiếng.

Thịnh Mạn Mạn quay nhìn cửa kính xe, lôi kéo Cố Hàm Ninh và Thôi Hà Miêu, dọc theo đường đi chỉ chỉ trỏ trỏ, cười cười nói nói. Cố Hàm Ninh nhìn phong cảnh quen mắt đã phai mờ trong ký ức ngoài cửa sổ, tâm tình cũng giống như trở lại thuở ngây ngô chân chính, nhẹ nhàng vô ưu như vậy! Triệu Thừa Dư yên lặng ngồi ở phía trước Cố Hàm Ninh, hơi nhắm mắt, khóe môi thoáng cong lên một nụ cười nhẹ thỏa mãn, một đường tập trung nghe giọng nói phía sau.

Ánh nắng cuối hè chiếu vào, không còn dọa người nữa, ngược lại mang theo một chút mát mẻ thấm người, mang đến tâm tình tốt cả dọc đường! ________Hết chương 14________.