Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Duyên tới là anh - Chương 23

Chương 23: Chủ nhật

Bữa cơm tối gần chín giờ mới tan. Cao Thần rót bia, Cố Hàm Ninh tất nhiên không dám uống, mấy người con trai, Bạch Vũ Hân và Thịnh Mạn Mạn uống mấy cốc. Có lẽ là không khí buổi tối quá tốt, trong lòng quá vui sướng, Cao Thần uống ngà ngà say, đặt tay lên vai Triệu Thừa Dư, cười hì hì, sán đến nói bên tai Triệu Thừa Dư: “Thừa Dư, cậu xem, Cố Hàm Ninh hôm nay có đẹp không?”

Đẹp… Triệu Thừa Dư mím môi, không nói gì, nhìn chằm chằm vào đường cong mỹ lệ của Cố Hàm Ninh, trong lòng âm thầm trả lời. Nhưng vẻ đẹp của Cố Hàm Ninh tối nay lại khiến cậu chua chát...

Ra khỏi nhà hàng, những cơn gió mùa thu mát mẻ, quét đi vài phần bốc đồng, Cao Thần khẽ đứng thẳng người, khóe miệng nhếch lên chứa ý cười, khoác lên vai Triệu Thừa Dư, chậm rãi đi ở cuối cùng. Vào cổng trường, Bạch Vũ Hân với tâm trạng phức tạp đắm chìm trong bước chân, đi lảo đảo, suýt chút nữa ngã nhào, Thôi Hà Miêu nhanh chóng kéo Thịnh Mạn Mạn đi đến, đỡ lấy cánh tay của Bạch Vũ Hân. “Ai, không thể uống ít rượu đi được sao?”

“Mình không sao...” Bạch Vũ Hân nói giọng suy sụp, Thôi Hà Miêu nghe lại cảm thấy cô ấy uống quá nhiều, mệt rã rời. “Đi nào, mình đỡ cậu lên cầu thang, nhanh đi ngủ” “Hì hì, uống rượu, đi ngủ” Thịnh Mạn Mạn ở một bên cười hì hì nói, hai má hơi hồng, ánh mắt lại rất tỉnh táo.

Cố Hàm Ninh ở phía sau nhìn buồn cười. Thịnh Mạn Mạn không chỉ có thể ăn còn có thể uống, tửu lượng là số một, trên thực tế cô ấy có chút tham uống. Trước kia phòng ngủ của họ ăn uống, cô ấy luôn luôn thích uống chút rượu, dần dần tửu lượng của Cố Hàm Ninh ít nhiều tăng lên, mặc dù tửu lượng của cô căn bản là do công việc sau này mà bất đắc dĩ luyện ra. Nhưng Thịnh Mạn Mạn rất có chừng mực, sẽ không tùy tiện uống rượu bên ngoài.

Mà tửu lượng của Thôi Hà Miêu cũng chỉ như Cố Hàm Ninh lúc này, nếu như Cố Hàm Ninh uống một chén cũng say thì Thôi Hà Miêu tối đa chỉ uống được nửa chén. Mà tửu lượng của Bạch Vũ Hân tuy kém Thịnh Mạn Mạn nhưng cũng rất tốt, tiệc rượu tối nay cũng không làm cô ta say được. Nhưng giờ phút này trong lòng Bạch Vũ Hân chán nản, nhắm mắt lại, dựa vào Thôi Hà Miêu, trong mắt tràn đầy chua xót.

Tối nay, cứ coi như cô uống say đi …. Thôi Hà Miêu thấy Bạch Vũ Hân nhắm mắt, liền vội vàng gọi Thịnh Mạn Mạn giúp một tay đỡ người lên tầng. Phạm Ý Mân vừa uống vừa làm loạn, tửu lượng cũng không cao, kêu gào đau đầu đã lên lầu rồi, Trần Minh và Mạnh Khởi Đức cũng đã trở về phòng ngủ.

Cố Hàm Ninh dừng bước quay đầu lại cười với Triệu Thừa Dư và Cao Thần ở phía sau. Ánh trăng sáng mang theo một tầng ánh sáng nhu hòa chiếu trên khuôn mặt Cố Hàm Ninh như một tia ôn nhu uyển chuyển thanh tân làm người ta không dám hô hấp. Triệu Thừa Dư kinh ngạc khi thấy ánh mắt của Cố Hàm Ninh rơi trên người Cao Thần, trong lòng không ngăn được khó chịu.

“Cao Thần, sinh nhật vui vẻ! Cám ơn bữa tối của cậu!” “Cố Hàm Ninh...” Cao Thần buông cánh tay đang để trên vai Triệu Thừa Dư xuống, hướng về phía Cố Hàm Ninh mà vẫy tay “tối nay mình rất vui vẻ!” Cố Hàm Ninh dịu hiền cười nhẹ làm cho Cao Thần càng thêm dũng cảm, men say tại tiếp thêm cho cậu lá gan.

Từ ngày đầu nhập học, cậu đã để mắt tới cô gái xinh đẹp mà trầm tĩnh này, bởi sự lãnh đạm của Cố Hàm Ninh, trong lòng cậu cũng cảm thấy mất mát. Tối nay, nụ cười của Cố Hàm Ninh làm tim cậu đập rộn lên, hóa ra đây là cảm giác trái tim rung động thình thịch ..... “Cố Hàm Ninh, mình thích cậu!” Trên mặt Cao Thần như có ý cười, tròng mắt chân thành sáng chói, âm thanh trầm thấp văng vẳng bên tai Cố Hàm Ninh, như là thâm tình làm say lòng người.

Cố Hàm Ninh hơi rũ mắt, hai bàn tay để ở phía sau, nụ cười bên khóe môi lại càng sâu hơn, cúi đầu không nói, lại như là đang thẹn thùng xấu hổ. Triệu Thừa Dư đứng ở phía sau Cao Thần, hơn một nửa thân thể thấp thoáng dưới bóng cây, rũ mắt, không thấy rõ biểu cảm, chỉ có chính cậu biết, bây giờ thân thể cậu cứng ngắc, đáy lòng chua xót khổ sở hòa trộn với đau đớn dần dần rõ ràng ... “Cố Hàm Ninh…” Cao Thần không nhịn được tiến gần thêm một bước.

Cố Hàm Ninh lùi một bước nhỏ lại phía sau, ngẩng đầu, nhẹ nhàng liếc Cao Thần một cái khẽ nhướn khóe mắt, nhu hòa cười nhạt, như mang theo một tia mềm mại đáng yêu, thấy vậy Cao Thần tim đập rộn lên. “Cậu… để mình cân nhắc đã” Cố Hàm Ninh vừa nói vừa buông mắt xuống, giọng nói dịu dàng, như là đang nói chuyện với người yêu “mình lên trước đây…” Cố Hàm Ninh quay đầu đi, ngước mắt, trên khuôn mặt là nụ cười trong trẻo, càng bắt mắt hơn vừa rồi, hướng về phía sau vẫy vẫy tay, liền bước chân nhanh chóng quay về phòng ngủ.

“Ngủ ngon! Ngày mai gặp!” Phía sau, Cao Thần giọng điệu đầy ý cười và thân mật, lại như bao hàm một tia kiên định. Một đêm này, Cố Hàm Ninh ngủ rất ngon, nhưng có người nhất định một đêm mất ngủ… Sáng sớm ngày hôm sau, mặc dù là chủ nhật, nhưng Cố Hàm Ninh vẫn đúng sáu rưỡi tỉnh dậy, lười biếng duỗi thắt lưng mới bò xuống giường, lại thấy Bạch Vũ Hân vừa từ trong phòng vệ sinh đi ra.

Cố Hàm Ninh nheo mắt lại, tử tế nhìn khuôn mặt tiều tụy của Bạch Vũ Hân, cười híp mắt chào hỏi. “Chào buổi sáng!” Bạch vũ Hân sửng sốt, cười cười, nhìn thế nào cũng có chút miễn cưỡng:

“Chào buổi sáng!” Cố Hàm Ninh nghĩ, nếu để Bạch Vũ Hân biết tối qua Cao Thần tỏ tình với mình không biết sẽ có cảm tưởng gì? Chủ nhật này Cố Hàm Ninh cực kỳ nhàn nhã, rót trà, ăn sạch hộp bánh quy, đến thư viện mượn năm quyển sách đủ để cho cô giết thời gian.

Vốn là cô hẹn với Triệu Thừa Dư, chủ nhật đi vào nội thành nhưng hôm nay cũng có thể là phải hủy rồi. Đến buổi trưa, Bạch Vũ Hân đã sớm không thấy đâu, Thịnh Mạn Mạn kêu đói bụng, cứng rắn lôi Cố Hàm Ninh và Thôi Hà Miêu xuống lầu ăm cơm, vừa mua nước trái cây. Mắt thấy sắc trời dần dần u ám, Cố Hàm Ninh tự hỏi có nên mua nồi cơm điện hoặc bếp từ hay không.

Trong nội quy ký túc xá có quy định không được sử dụng đồ điện có công suất lớn, nhưng vẫn mấy đồ nấu nướng, từ khi vào học kỳ hai, mỗi phòng ngủ một bàn, quy định là quy định, ăn xong rửa bát sạch sẽ khóa tủ. Có nồi cơm điện, ngày chủ nhật lười biếng có thể tự mình nấu nướng ha ha. Cố Hàm Ninh vừa ý kiến, Thịnh Mạn Mạn liền mở to mắt.

“Ninh Ninh, cậu quá thông minh, bây giờ chúng ta đi mua đi!” “Nếu xuống lầu, phải ăn cơm chiều trước, sau đó mới đi mua, quỹ phòng còn có một chút, mình gọi điện cho Bạch Vũ Hân đã, nếu như cậu ấy đồng ý thì trích quỹ phòng ra.” Thôi Hà Miêu nói. Cố Hàm Ninh đứng dậy lắc cổ cùng eo, ba người thay quần áo, đi xuống lầu ăn cơm.

Cố Hàm Ninh nghĩ, thật ra cô có chút xấu bụng, không biết chủ nhật này, Triệu Thừa Dư thế nào? Khẳng định không thể thư thái như cô được! Triệu Thừa Dư thở ra từng ngụm lớn, thuận tiện lau mồ hôi. “Từ từ thôi, hôm nay dừng ở đây đi, mình đói sắp chết rồi!” Phạm Ý Mân cầm lấy áo lên, tùy ý xoa xoa mồ hôi trên mặt.

“Thừa Dư, hôm nay cậu thật dùng sức, mình đuổi không kịp cậu.” Phạm Ý Mận cười đập một cái thật mạnh lên lưng Triệu Thừa Dư. Triệu Thừa Dư nhếnh khóe miệng coi như là đáp, đảo tròng mắt không biết đang suy nghĩ cái gì. Cao Thần đi tới, ánh mắt ở trên mặt Triệu Thừa Dư tử tế đánh giá, sau đó mới cười nói: “Đi thôi, đi ăn cơm đi!”

Mạnh Khởi Đức đi phía sau Cao Thần, vẫy vẫy tay “Mình đi rửa tay” Phạm Ý Mân vội vàng giơ tay “Mình cũng đi” Bọn họ thỉnh thoảng cùng nhau chơi đùa, hai người bạn học khác cũng đi tới trước mặt chào hỏi rồi đi trước.

Vốn là một góc chơi bóng rổ náo nhiệt, giờ lại chỉ có hai người Cao Thần và Triệu Thừa Dư, không khí phút chốc trở nên yên tĩnh. “Thừa Dư” Cao Thần đi đến bên cạnh Triệu Thừa Dư cúi đầu nói “Mình thích Cố Hàm Ninh.” Triệu Thừa Dư cứng đờ ngẩng đầu nhìn Cao Thần.

Giờ phút này Cao Thần thu lại nụ cười nhìn chân thành và chấp nhất, vừa có vẻ chỉ là đơn giản tự thuật, vừa có vẻ là nhằm mục đích tuyên cáo. Triệu Thừa Dư mím chặt môi nhìn Cao Thần không nói lời nào. “Mình nhìn ra được, cậu có tình cảm với Cố Hàm Ninh.”

Triệu Thừa Dư không nói chuyện, lại buông thõng tầm mắt. “Thừa Dư, cấp ba chúng ta ngồi cùng bàn với nhau hai năm rưỡi, đại học vừa là bạn cùng phòng lại là bạn cùng lớp, cho tới bây giờ mình luôn coi cậu là bạn tốt nhất.” Cao Thần ngừng một chút, trầm ngâm một lát mới lên tiếng, “Thừa Dư, sẽ tranh với mình sao?” Triệu Thừa Dư im lặng nhìn Cao Thần, mím chặt môi, vài phần khó xử.

Trước đây cậu đã biết, Cao Thần rất được con gái yêu thích. Cậu ta hay cười, hài hước, trong lớp thể dục luôn là người dẫn đầu, thậm chí đến khiêu vũ cũng nhảy rất giỏi, lúc học cấp ba, là hoàng tử bỏng rổ nổi tiếng trong trường, lớp mười hai thậm chí còn có nữ sinh lớp học của bọn họ tỏ tình. Khi đó, cậu không thấy thú vị mà đếm xỉa đến. Nhưng cho tới bây giờ cậu cũng không nghĩ đến hóa ra Cao Thần sẽ thích Cố Hàm Ninh. Cố Hàm Ninh, chỉ cái tên này, đã khiến trái tim cậu thắt lại…

Ngày nhập học đó, thấy Cao Thần nhìn Cố Hàm Ninh với ánh mắt phát sáng mà chăm chú, cậu đã biết, cậu và Cao Thần sớm có ngày tranh đoạt. Nhưng thật ra, tranh giành hay không tranh giành cũng không do cậu và Cao Thần. Nếu trong lòng Cố Hàm Ninh không có chút dấu ấn nào của với Triệu Thừa Dư cậu, vậy thì cậu chấp nhận trở thành một cái bóng, không quấy nhiễu, không tổn thương, không làm Cố Hàm Ninh phiền não.

Nhưng mà lúc trước, rõ ràng Cố Hàm Ninh nhìn cậu sẽ cười, khi tiến đến bên cậu nói chuyện thì giọng nói ngọt ngào, mềm mại khiến cậu gần như không nói được… Từng thấy một Cố Hàm Ninh như vậy, cậu sao có thể cam tâm không nói, không tranh? Cậu, không cam lòng!

Ít nhất cũng để cho cậu có cơ hội bình đẳng mở miệng bày tỏ, cậu cam lòng giao quyền lựa chọn vào tay Cố Hàm Ninh, đợi chờ tuyên án. Thiên đường, hay là địa ngục ... “Mình, thích Cố Hàm Ninh!” Triệu Thừa Dư nói giọng thấp lại kiên định nhìn Cao Thần với ánh mắt không chút nào nhún nhường.

“Được, vậy chúng ta để Cố Hàm Ninh tự mình chọn, nhưng bất kể ai thua cũng không được làm hỏng tình anh em chúng ta.” Cao Thần cười nói, vẻ mặt buông lỏng một chút. Cố Hàm Ninh và Thịnh Mạn Mạn, Thôi Hà Miêu đi dạo một vòng ở siêu thị, cuối cùng chọn lấy một cái nồi cơm điện quay về trường học, mới đi vào cửa phía đông đã nhìn thấy hai người Triệu Thừa Dư và Cao Thần đang đi tới. “Cố Hàm Ninh!” Cao Thần chạy tới chào hỏi “Thịnh Mạn Mạn, Thôi Hà Miêu, chào buổi tối.”

Tối hôm qua, Cao Thần chỉ gửi một tin nhắn “ngủ ngon” rồi cũng không quấy nhiễu cô nữa. Cố Hàm Ninh cười gật đầu, coi như là chào hỏi, khóe mắt liếc nhìn khuôn mặt ngưng trọng của Triệu Thừa Dư, không khỏi khẽ gợn khóe môi ________Hết chương 23________

.