Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Duyên tới là anh - Chương 24

Chương 24: Kỳ hạn

“Ai, mọi người từ từ nói chuyện, Miêu Miêu, cậu đi theo mình đi mua Oden (*) đi, không hiểu sao mình lại thấy đói rồi này!” Thịnh Mạn Mạn không nói hai lời liền đi qua kéo Thôi Hà Miêu đi. [(*) Oden: một món ăn cổ truyền của Nhật Bản, thường ăn vào mùa đông] Phạm Ý Mân và Mạnh Khởi Đức sau khi chào hỏi Cố Hàm Ninh cũng quay về phòng.

Chỉ loáng một cái, trên con đường chỉ còn lại có ba người. Cố Hàm Ninh nhìn Cao Thần đang cười, và Triệu Thừa Dư đang nhìn bản thân mình, không tỏ vẻ gì tự đánh giá. Cao Thần cười bước gần đến đang muốn lên tiếng, Triệu Thừa Dư ở một bên nhìn Cố Hàm Ninh nói trước: “Cố Hàm Ninh...”

“Ừ?” Cố Hàm Ninh khẽ nhếch khóe môi lên, ánh mắt trong trẻo thẳng tắp nhìn Triệu Thừa Dư, nhưng thực tế thì căng thẳng đến mức ngừng cả hô hấp. Triệu Thừa Dư nhìn ánh mắt chăm chú của Cố Hàm Ninh, chợt trong lòng truyền tới một dòng khí nóng, vọt lên lòng can đảm cậu khó khăn lắm mới xây dựng được, suýt chút nữa sụp đổ.

Triệu Thừa Dư mấp máy môi, gắng kiềm chế tim đập kịch liệt. “Cố Hàm Ninh… mình, thích cậu…” Cố Hàm Ninh thở ra một hơi, buông lỏng bàn tay nắm chặt, rũ mắt xuống che giấu vẻ mặt, nhưng nhịp tim tăng nhanh, chính cô cũng cảm thấy rất rõ ràng.

Giọng Triệu Thừa Dư trầm thấp, lại có cường độ dễ làm cho người ta cảm thấy rung động, trong nháy mắt bắt đầu đốt cháy lòng dạ Cố Hàm Ninh, đáy lòng ấm áp, mặt mày hồng hào, cũng có vài phần mừng rỡ. Nhưng Cố Hàm Ninh cắn môi dưới, khóe môi mím thành một đường, nhưng lại lộ ra vài phần nụ cười, nói là vui mừng, thà rằng nói là lễ phép. Triệu Thừa Dư nhìn không rõ, điều này thể hiện ý gì, cả trái tim thấp thỏm, đập không ổn định…

“Cố Hàm Ninh … cậu không cần khó xử … mình chỉ muốn có một cơ hội công bằng … nếu như … nếu như cậu khó xử, có thể nói thẳng.” Triệu Thừa Dư cúi thấp đầu, hạ giọng bổ sung, trong lòng không khỏi lo lắng. “Ừ, mình thực sự có chút khó xử...” Cố Hàm Ninh ngẩng đầu, lông mày chau lại, dường như trong lòng khó chịu, nhìn Cao Thần một chút, lại quay sang nhìn Triệu Thừa Dư, làm cho cả hai người bắt đầu căng thẳng.

Cho dù Cao Thần có tự tin bao nhiêu trong lòng cũng sinh sợ hãi. “Ách, mình thật khó có thể quyết định …” Cố Hàm Ninh lấy ngón trỏ sờ cằm, có vẻ như đang suy tư.

Triệu Thừa Dư không khỏi ngừng lại hô hấp, sợ mình quấy nhiễu đến Cố Hàm Ninh. Cao Thần cũng cùng một dạng, đến lúc này cậu có chút hối hận buổi trưa mình lại nói ra. Với tính cách của Triệu Thừa Dư, nếu mình không nói ra cậu ta sẽ đợi xem Cố Hàm Ninh đối với mình như thế nào rồi mới tính toán tiếp, hôm nay ngược lại làm khơi dậy dũng cảm của cậu ta, lại thêm một biến số. Cố Hàm Ninh trầm ngâm một lát, mới do dự nói: “Hay để mình cân nhắc một thời gian nữa, à hay là định kỳ hạn… Cuối kỳ trước khi trở về nhà, mình chắc chắn sẽ cho các cậu một đáp án, hiện tại chúng ta vẫn làm bạn như trước, có được không?”

Cố Hàm Ninh mở to mắt, hai bàn tay tạo thành hình chữ thập, vẻ mặt khó xử cầu xin. “Có được không?” Triệu Thừa Dư vội vàng gật đầu, mặc dù trái tim chỉ thả lỏng ra hơn nửa, nhưng rốt cuộc không phán án tử hình, dù gì cũng là kế hoãn binh.

“Được, mình vốn không muốn làm cậu khó xử…Tóm lại, mặc kệ cậu quyết định như thế nào…Mình cũng có thể chấp nhận!” Nếu đến lúc đó, cậu thua cuộc, cậu cũng có thể thật sự chấp nhận, chẳng qua là nỗi đau trong lòng mãi mãi không khép lại được… Nhưng chỉ cần Cố Hàm Ninh vui vẻ cậu sẽ không làm cô khó xử… “Mình cũng vậy, không có ý kiến.” Cao Thần cười gượng gạo, chìa tay với Triệu Thừa Dư: “Thừa Dư, chúng ta cạnh tranh công bằng nào.”

Cao Thần so với Triệu Thừa Dư thì có vẻ thong dong nho nhã hơn, tuổi còn trẻ nhưng lại rất có phong độ của một bậc văn sĩ. Cố Hàm Ninh lại rũ mắt xuống trong mắt là nồng đậm chế nhạo Đáng tiếc, Cao Thần, từ đầu đến cuối cậuchẳng qua chỉ là người qua đường thôi …

Thịnh Mạn Mạn trong mồm nhét đầy một sâu Oden, lúc kéo Thôi Hà Miêu trở về đã cảm thấy không khí giữa ba người có chút quỷ dị, nhưng cô nháy nháy mắt, liền ném ra sau đầu, nói không rõ: “Ninh Ninh, lên lầu đi ~” Thôi Hà Miêu thì lại quay đầu nhìn ba người Cố Hàm Ninh, như có chút suy nghĩ. Cố Hàm Ninh cười cười với hai người, nhẹ nói một câu: "tạm biệt." Sau đó đầu cũng không quay lại xoay người đi trở về.

Chuyện này kết thúc tốt đẹp, Cố Hàm Ninh rất là hài lòng. Quả nhiên Triệu Thừa Dư chính là quá thiếu hụt kích thích! Cố Hàm Ninh trở nên vui sướng, liền cảm thấy khẩu vị tốt, đưa tay đoạt lấy chuỗi Oden của Thịnh Mạn Mạn bỏ vào miệng.

Thịnh Mạn Mạn còn chưa nuốt xuống, trừng mắt nhìn Cố Hàm Ninh đang cười hì hì, oa oa kêu to. Triệu Thừa Dư nhìn Cố Hàm Ninh đùa giỡn với bạn cùng phòng, trên khuôn mặt lộ ra một nụ cười nhẹ nhàng. Cuối cùng, còn có cơ hội, có phải không?

Mà trong lòng Cao Thần phần lớn lại là thất vọng, vừa trống trải, lại như mất mát. Quen biết gần ba năm, cho tới bây giờ cậu được nữ sinh để ý hơn nhiều so với Triệu Thừa Dư, ví như cái nhìn yêu mến của Bạch Vũ Hân, cậu đã thấy nhiều rồi, tự nhiên cũng thấy bình thường. Chỉ có Cố Hàm Ninh, lại có thể làm cho trái tim của cậu loạn nhịp... Cho dù thỉnh thoảng cậu cũng thấy Triệu Thừa Dư cũng nhìn Cố Hàm Ninh chăm chú tương tự như thế, cho nên biết rõ Triệu Thừa Dư thích cô giống mình, nhưng từ khai giảng đến nay, cậu vẫn tự cho là cậu mới là nam sinh tiếp xúc nhiều nhất với Cố Hàm Ninh, dù sao cậu đã sớm từ trong miệng Bạch Vũ Hân biết được, khoa của họ rất ít nam sinh, phẩm chất nha, cũng chỉ tạm được.

Cậu cho là, Triệu Thừa Dư và Cố Hàm Ninh cũng không có qua lại cùng nhau, vài lần gặp mặt ăn cơm, đều là do mình, cho dù cậu ta muốn tranh thủ một cơ hội, cũng chẳng qua là cho cậu ta cầu xin cho hết hi vọng mà thôi nha? Không nghĩ đến lại làm cho Cố Hàm Ninh trở nên do dự. Trong lòng Cao Thần có chút lo được lo mất, rất là bực dọc với kích động của mình, hôm nay ngược lại nhiều chuyện...

Nhưng mà, cũng chính là kéo dài việc lựa chọn mà thôi, nên cũng không cái gì đáng ngại. Nữ sinh nha, có người tỏ tình, cho dù không phải là người mình thích, đáy lòng vẫn sẽ vui sướng, thuận tiện làm cao, cũng rất bình thường… Về việc tỏ tình của Cao Thần và Triệu Thừa Dư, ba người đều không có ý định tiết lộ cho người khác.

Nam sinh vốn sơ ý, trừ hai người ra, những người khác trong phòng 205 cũng không nhận ra giữa Cao Thần và Triệu Thừa Dư có chút ngượng ngùng mà cứng nhắc, mà ba người còn lại của phòng 617 tất nhiên càng khó nhìn ra manh mối gì từ sắc mặt của Cố Hàm Ninh. Lúc này Cố Hàm Ninh rất hài lòng khoảng thời gian trước đây mình và Triệu Thừa Dư “lén lút gặp gỡ”. Ba người còn lại trong phòng 617 đều không thích vận động, mới kỳ đầu năm nhất không có kỳ thi, không có bài tâp, càng không thích đi thư viện, Cố Hàm Ninh rủ thấy không nhúc nhích, tự nhiên cũng không nhiều lời.

Sân cầu lông và thư viện, sinh viên năm nhất mấy ngày đầu còn có hứng thú, quen thuộc rồi sau này tự nhiên rất ít khi đến nữa, Cố Hàm Ninh và Triệu Thừa Dư hẹn riêng, cũng không đụng mặt bạn học. Khi ấy, cô cũng không phải cố ý giấu giếm, chẳng qua là cảm thấy không cần thiết phải nhắc tới, bây giờ lại cảm thấy tiện lợi. Nếu không, Cao Thần cũng sẽ không tỏ tình sơ sài như vậy.

Sinh viên năm nhất có không ít người đã yêu đương lâu rồi, thậm chí yêu vài lần rồi, thứ hai vừa dắt tay một người, chủ nhật lại thay người khác Cấp ba, thầy cô phụ huynh, cố ý áp chế, dẫn đến nhiều người lên đại học không gò bó, giải phóng quá độ rồi, rất nhiều người vì yêu đương mà quá lụy tình để cho người khác không khỏi cảm thán. Loại thoạt nhìn có phẩm chất ưu tú như Cao Thần tất nhiên càng có nhiều người quan tâm. Mà tự Cao Thần cũng nhận ra, chỉ cần cậu ta muốn tìm một người, nữ sinh sẽ không ngừng đáp ứng cậu ta.

Cho dù Cố Hàm Ninh lãnh đạm với cậu ta hơn so với các nữ sinh khác, cậu ta cũng không cảm giác được, Cố Hàm Ninh không có lý do từ chối cậu ta. Đúng vậy a, Cố Hàm Ninh lấy lý do gì để từ chối cậu ta, cho nên kiếp trước, sau khi Cao Thần tỏ tình xong, Cố Hàm Ninh chỉ do dự một lát liền đồng ý. Ngoại hình đẹp trai, tính cách sáng sủa, chỉ hai điểm này, liền rất khó để cho một cô gái ngây thơ ngoan hiền đi từ chối Cao Thần.

Cao Thần thật giống như một bộ ảnh màu sắc rực rỡ được chụp rất đẹp đẽ, chỉ nhìn mấy hình ảnh ban đầu, đã như rất có lực hấp dẫn, chỉ có nhìn qua nửa, mới phát hiện, hóa ra đần độn không vị, thậm chí khiến người khác vô cùng ngán. Khi nhìn lại từ đầu, mới có thể thấy được một bộ ảnh đen trắng, từ ngập ngừng rồi nhìn lại thấy thoáng hấp dẫn, mê mẩn rồi muốn ngừng cũng không thể, cả đêm không ngủ cũng muốn xem cho hết bộ ảnh. Nhưng mới bắt đầu, vẻ đẹp luôn thu hút người hơn.

Triệu Thừa Dư rất xuất sắc nhưng lại thu liễm vào bên trong, quen thu liễm ánh sáng trước người xa lạ, thoạt nhìn dễ dàng bị ánh sáng hào quang tỏa ra ngoài của Cao Thần che mất. Huống chi, tình yêu ở trong trường so với bước vào xã hội lúc nào cũng ảo diệu hơn một chút, Mr Right trong lòng nữ sinh cân nhắc đầu tiên chính là ngoại hình, những thứ như vương tử bóng rổ hay vương tử khiêu vũ, Cao Thần là ví dụ điển hình! May sao bây giờ Cố Hàm Ninh có tuệ nhãn, trong biển người mênh mông, mới có thể tìm thấy Triệu Thừa Dư đầu tiên!

Cố Hàm Ninh bình tĩnh trở lại, cầm điện thoại chần chừ một chút, cuối cùng lại tắt di động. Để Triệu Thừa Dư chờ đợi mấy ngày đi. Cậu cũng nên hiểu, có lúc, buông tay cũng không nhất định chính là thành toàn!

Kiếp này, Triệu Thừa Dư có thành người rộng rãi đến đâu, cũng phải xem Cố Hàm Ninh có đồng ý hay không. Thứ hai, trời mưa to. Cố Hàm Ninh nằm trên giường, khẽ nhắm mắt lại, bên tai nghe thấy tiếng mưa rơi lách tách bên ngoài, nhếch khóe môi lên.

Tâm tình vui sướng, ngủ ngon, hôm nay trời cũng như ý cô. Trời mưa, rất tốt, cô không cần cân nhắc đi quẹt thẻ cùng Triệu Thừa Dư nên dùng vẻ mặt gì. Trời mưa to mấy giờ, sau đó mới dần dần mưa nhỏ.

Mà trời mưa nhỏ năm ngày, mãi đến buổi trưa ngày thứ sáu, mưa nhỏ mới dừng. Cố Hàm Ninh không liên hệ với Triệu Thừa Dư, cũng không nhờ cậu tới thư viện giữ chỗ, bởi vì trời mưa, không cần lý do, một tuần ba lần tập cầu lông cũng bị hủy bỏ. Thời gian này, Triệu Thừa Dư cũng gửi vài tin nhắn không đau không buồn đến, đều bị Cố Hàm Ninh cố ý không đếm xỉa. Mặc dù mỗi lần nhận được tin nhắn cô cũng sẽ mím môi cười không ra tiếng nhưng lại không hồi âm.

Nhưng Cao Thần mỗi ngày gửi tin nhắn Cố Hàm Ninh còn trả lời lại vài tin. ________Hết chương 24________.