Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Duyên tới là anh - Chương 27

Chương 27: Thiên vị

Cố Hàm Ninh mím môi cười yếu ớt, trong đôi mắt lóng lánh ánh sáng, tươi đẹp như tâm trạng của cô giờ phút này. Tuy rằng cô thích đùa Triệu Thừa Dư, nhưng chuyện này quả thật cũng cần nói cho rõ ràng, nếu không khó tránh trong lòng cậu có vướng mắc, mà nếu như cái vướng mắc đó là Cao Thần, cô sẽ cảm thấy càng thêm không đáng. "Triệu Thừa Dư, trước giờ đều là chuyện của hai chúng ta. Mình căn bản không hề thích Cao Thần, ngay cả một tia ấn tượng tốt cũng không có, càng chưa từng do dự vì cậu ta. Cậu ta thậm chí ngay cả vai phụ đều không có, nhiều nhất chỉ là một con tốt mà thôi."

Trong kiếp này. Trong lòng Cố Hàm Ninh bổ sung, nét mặt cực kỳ nghiêm túc. "Chỉ là mình thấy cậu dường như thỏa mãn với việc giữ nguyên quan hệ bạn bè, bạn học giữa hai chúng ta, có chút không nhịn được. Vừa lúc Cao Thần đến, mình tự nhiên thuận tiện lấy ra kích thích cậu một chút! Trước mắt xem đến, hiệu quả tốt vô cùng đấy!"

Triệu Thừa Dư bất đắc dĩ nở nụ cười, đáy lòng đối với việc mình như trút được gánh nặng hoàn toàn thích thú khẽ thở dài một cái. "Nhưng Cao Thần cậu ấy, có lẽ là thật lòng thích cậu..." "Cậu ta thích hay không, là chuyện của cậu ta, không liên quan đến mình." Cố Hàm Ninh nói rất kiên định, mặc dù có chút vô tình, nhưng trong tình cảm, cũng không cần do dự phân vân, lằng nhà lằng nhằng. "Có lẽ cậu ta thích thật lòng, như vậy cậu bằng lòng vì sự thực lòng của người anh em, mà chắp tay nhường mình cho sao?"

Triệu Thừa Dư căng thẳng trong lòng, vội vàng lắc đầu: "Sẽ không! Cậu có ý nghĩ của cậu, chứ không phải vấn đề bọn mình có nhường hay không. Huống chi, dù là có thể, mình cũng sẽ không nhường!" Cố Hàm Ninh vừa lòng, nhoẻn miệng cười. May mắn, bây giờ ý nghĩ của mình không giống trước đây.

"Về phần tại sao mình không nói với Miêu Miêu sao..." Cố Hàm Ninh dừng một chút, nhìn vẻ mặt hơi căng thẳng của Triệu Thừa Dư, "Cậu không thấy, chúng ta như vậy rất thú vị sao?" Cố Hàm Ninh nói lời này là thật, cô là thật lòng thích cảm giác như vậy nha! "..." Triệu Thừa Dư im bặt nhìn chằm chằm Cố Hàm Ninh đang ra vẻ vô tội.

"Cậu là thích tình yêu bí mật lén lén lút lút?" Cố Hàm Ninh cười hì hì: "Đúng thế, rất thú vị nha! Nhưng mà cũng chính là một khoảng thời gian ngắn, chúng ta đâu có thể nào thật luôn luôn chơi tình bí mật nha! Sớm muộn cũng bị Miêu Miêu các cậu ấy thấy." Triệu Thừa Dư bất đắc dĩ cười lắc lắc đầu.

Cũng phải, trừ phi Cố Hàm Ninh trong trường học tránh cậu, nếu không thế nào cũng đụng phải bạn học quen biết. Cố Hàm Ninh lấy lòng cười với Triệu Thừa Dư, lôi kéo cánh tay cậu lắc lắc. "Chúng ta lại đi dạo đi?"

Hai người như vậy liền tính đại khái là bàn bạc xong. Về vấn đề Cao Thần, Triệu Thừa Dư than thở, dứt khoát quăng một tia cảm giác tội lỗi ra sau đầu. Được rồi, tuy rằng Cố Hàm Ninh làm như vậy, quả thật có chút không đạo đức!

Nhưng ai bảo cô là Cố Hàm Ninh đây? Về sau có vấn đề, Cao Thần phẫn nộ liền để cậu tới gánh vác đi. Hai người lại lôi kéo tay, đi dạo mấy quầy hàng, Cố Hàm Ninh cũng no bụng rồi, dứt khoát kéo Triệu Thừa Dư, đi dạo trong quảng trường thương nghiệp bên cạnh sân vận động, như vậy, đương nhiên càng không gặp phải những người còn lại. Có lẽ là do bên cạnh mỹ thực tiết, quảng trường vốn coi như là náo nhiệt nay lại không có mấy người.

Ngay từ đầu chỉ là tùy tiện đi dạo một chút, chờ hai người đi dạo đến cửa hàng giày dép độc quyền nổi tiếng, cô cũng thật thích thú. Thật ra, cô rất thích mua đồ tình nhân, giày tình nhân, khăn quàng cổ tình nhân gì gì đó, trước kia... Được rồi, Cố Hàm Ninh lắc lắc đầu, hiện tại đâu cần nhắc đến trước kia, chính là hiện tại!

Từ giờ trở đi, cô lại là có thể thường xuyên đi dạo phố mua đồ tốt, cho Triệu Thừa Dư ăn diện càng đẹp trai! Hừm... Cũng không tốt, dáng người Triệu Thừa Dư thật ra rất đẹp, tùy tiện một bộ quần áo thể thao cũng rất có dáng rồi, lại ăn diện nữa, không phải càng thu hút ánh mắt của người khác? Nếu cô đã bỏ vào trong túi rồi, vẫn là khiêm nhường một chút! Cái tốt của Triệu Thừa Dư, phải che giấu đi, bản thân mình biết là được!

Khi ra khỏi cửa hàng, Triệu Thừa Dư xách hai đôi giày vải bạt một nam một nữ kiểu giống nhau màu sắc khác nhau, ngoan ngoãn để Cố Hàm Ninh khoác tay, lại bị kéo đi siêu thị. Tuần trước, Cố Hàm Ninh và bạn cùng phòng đã mua một nồi cơm điện, Cố Hàm Ninh liền nhớ tới mua một ít gia vị và nguyên liệu nấu ăn. Chờ đến ra khỏi quảng trường, đã là chín giờ, trên tay Triệu Thừa Dư trừ hộp giày, còn xách một túi đồ.

Cố Hàm Ninh nhìn thời gian, nhắn tin cho Thôi Hà Miêu, nói mình đi trước, liền cùng Triệu Thừa Dư cứ thế ngồi xe buýt đi, để khỏi chờ một chút gặp bọn họ không khỏi lộ bộ mặt thật, còn phải tách khỏi Triệu Thừa Dư. Mỹ thực tiết kinh doanh đến đêm khuya, lúc này người đi tự nhiên còn không nhiều, thuận lợi trên xe buýt, hai người còn tìm đến hai chỗ ở phía sau, vai kề vai, tay nắm tay, một đường ngọt ngào trở về trường học. Bởi vì là thứ sáu, hai người chỉ có thể chia tay ở sảnh lớn dưới phòng ngủ, Triệu Thừa Dư nhìn Cố Hàm Ninh lên bậc thang, lúc này mới xoay người trở về phòng mình.

Chuyện của mình và Triệu Thừa Dư, sớm muộn cũng phải thẳng thắn với đám người Thôi Hà Miêu, nhưng Cố Hàm Ninh thật sự lười phải ứng phó Bạch Vũ Hân, dứt khoát lưu loát đánh răng rửa mặt, lại nói mấy phút điện thoại với Triệu Thừa Dư, chúc nhau ngủ ngon, liền lên giường ngủ. Chờ đến đám người Thôi Hà Miêu trở lại phòng ngủ, tự nhiên chỉ có thể nhìn đến Cố Hàm Ninh đã ngủ say sưa không nhúc nhích. Thôi Hà Miêu thật ra rất buồn bực trong lòng, thế nhưng cũng không thể thật lôi người đang ngủ dậy tra khảo, chỉ có thể kiềm chế cả bụng nghi vấn, tạm thời buông tha.

Chờ đến tới khi ba người nhẹ chân nhẹ tay rửa mặt xong nằm ở trên giường tắt đèn, Cố Hàm Ninh mới ở trong bóng tối, mở mắt ra, không tiếng động mím môi nở nụ cười. Ai nha, thì ra tâm tình tốt cũng có thể gây ra mất ngủ nha! Ngày hôm sau là thứ bảy, tuy rằng tối qua Cố Hàm Ninh ngủ muộn, tỉnh lại tinh thần cũng rất tốt, nửa chống đứng dậy, thấy ba người còn ngủ, liền rón ra rón rén ngồi dậy, nhẹ chân nhẹ tay rửa mặt xong, lặng lẽ ra cửa.

Tối hôm qua cô đã hẹn với Triệu Thừa Dư, hôm nay đi nội thành một chuyến. Bây giờ giữa hai người đã hiểu rõ, tự nhiên phải làm xong chuyện đã kéo dài một tuần. Cố Hàm Ninh và Triệu Thừa Dư dưới lầu chạm mặt lúc chưa đến 7:30, hai người dứt khoát trực tiếp lên xe buýt, đến nội thành ăn bữa sáng.

Phòng giao dịch chứng khoán chín giờ mở cửa, ăn xong bữa sáng, hai người nắm tay, kề vai nói chuyện, đi dạo trên đường cái một lát chờ đến giờ. Giao tiền, Cố Hàm Ninh lại mua hết. Lần này, cô vẫn viết giấy vay nợ cho Triệu Thừa Dư.

Triệu Thừa Dư tự nhiên không muốn, nhưng Cố Hàm Ninh nói mượn một đồng trả một đồng, anh em ruột còn tính sổ rõ ràng đấy, chờ đến về sau cô cảm thấy tình huống thích hợp, tự nhiên sẽ quỵt nợ. Cố Hàm Ninh một câu: "Cậu không cần phải gấp gáp!" Cũng chọc cho Triệu Thừa Dư đỏ mặt, bất đắc dĩ ngậm miệng. Được rồi, đến bây giờ, cậu mới phát hiện, hóa ra, trừ rất nhiều ưu điểm khác, Cố Hàm Ninh còn có ưu điểm là da mặt dày nha!

Lần trước cùng đi nội thành là một đám người, tuy rằng Triệu Thừa Dư cũng đi theo Cố Hàm Ninh lén lút rớt lại sau, nhưng ngày đó đối với Cố Hàm Ninh là làm việc chính, hôm nay đi, thời gian kế tiếp tự nhiên muốn hai người đi chơi. Hai người lại ngồi xe buýt trở về Nam Hồ, Cố Hàm Ninh đột nhiên muốn ngồi thuyền nhỏ. "Nha! Cố Hàm Ninh?"

Triệu Thừa Dư dắt Cố Hàm Ninh đang đi tới bến tàu nhỏ thì nghe được một tiếng thét kinh hãi phía sau. Cố Hàm Ninh quay đầu, phía sau một cô gái trẻ tuổi vô cùng quen mắt đang cười chào hỏi cô. "Cố Hàm Ninh! Thật là đúng dịp a! Thật sự là cậu!"

Đối phương kéo tay Cố Hàm Ninh, thân mật nói, Triệu Thừa Dư ở một bên thả tay tự nhiên. "Nha, đúng a! Mình cũng không nghĩ tới sẽ gặp được cậu." Cố Hàm Ninh híp mắt, nhăn mày suy nghĩ: người này nhìn rất quen mắt a, nhưng rốt cuộc là ai? Cái tên đó dường như rất sống động, nhưng thế nào đều nghĩ không ra!

"Cuối tuần trước mình gọi điện thoại cho cậu, để cho cậu tới trường học mình chơi, cậu ngoài miệng đồng ý, nhưng sao lại không gọi điện thoại cho mình!" Đối phương bĩu môi oán hận, Cố Hàm Ninh trong đầu chợt lóe, rốt cục nghĩ tới, là bạn học cấp ba của cô, Đỗ Na! Ký ức thực tế của cô, thật ra rất xa thời gian hiện nay, bạn học trước đại học, bởi vì thời gian quá dài không gặp mặt, cô đều quên gần hết. May mắn! Cuối tuần trước Đỗ Na gọi điện thoại cho cô, nói là sau khi tốt nghiệp trung học Cố Hàm Ninh cũng không liên hệ cho cô ấy, cô ấy liền gọi điện thoại đến nhà, Diêu Tuệ Nhã dĩ nhiên là cho số điện thoại di động của Cố Hàm Ninh bây giờ nói cho cô ấy biết. Khi Đỗ Na gọi tới, Cố Hàm Ninh đương nhiên không nghe ra rốt cuộc là ai, chỉ có thể lấy cớ không nhận ra số di động, giọng nói trong điện thoại nghe khác với bình thường, thật sự đoán không ra, để Đỗ Na tự giới thiệu.

Tuy rằng thật lâu không gặp, nhưng nói ra cái tên Đỗ Na này cô vẫn nhớ, lúc cấp ba, bởi vì sống gần hai người thường xuyên cùng nhau đi học, quan hệ cũng coi như thân mật. Bây giờ, cuối cùng là lồng tên và người với nhau! Trong lòng Cố Hàm Ninh lau mồ hôi một phen! Nếu như vừa xa nhau mấy tháng đã không nhận ra bạn học cấp ba, cô thật chỉ có thể là thanh niên ngu ngốc rồi ...

"Được được được! Mình rảnh sẽ đi đến trường học cậu chơi!" Thấy bạn học cũ, Cố Hàm Ninh thật ra cũng rất vui vẻ. "Cậu nói phải giữ lời nha!" Đỗ Na nhìn chằm chằm Cố Hàm Ninh nói, tầm mắt vừa chuyển, lúc này mới thấy bên cạnh còn một chàng đẹp trai, "Nha! Đây là ai?"

Dứt lời, nhìn Cố Hàm Ninh, vẻ mặt trở nên ái muội, cười ha ha. Cố Hàm Ninh bật cười cũng trợn mắt nhìn Đỗ Na một cái, quay đầu kéo tay Triệu Thừa Dư. "Bạn trai mình, Triệu Thừa Dư. Đây là bạn học cấp ba của mình Đỗ Na, cũng học trường trong thành phố H, hẳn là học viện Thương mại đi?" Một câu cuối cùng là hỏi Đỗ Na, cô thật sự có một số chi tiết không xác định, dù sao, bạn học cấp ba của cô, có mấy người đều ở thành phố H, nếu như cô nhớ không sai, không lâu sau sẽ có người tổ chức tụ hội.

Nhưng mà, bạn học cấp ba tụ họp ở thành phố H, năm thứ nhất được một lần, sau mọi người bận rộn, rất ít liên lạc. "Chào cậu, mình là bạn học cấp ba của Cố Hàm Ninh, trước kia mỗi ngày cùng đi học." Đỗ Na đối với Cố Hàm Ninh có chút tuỳ tuỳ tiện tiện, xoay người cũng thục nữ rất nhiều. "Chào cậu." Triệu Thừa Dư gật đầu cười, trong lòng nóng hầm hập.

Bạn trai... Đây là lần đầu tiên Cố Hàm Ninh xưng hô mình như vậy…. "Chúng mình muốn ngồi thuyền đi, còn cậu?" Cố Hàm Ninh nói. "Nha, vậy các cậu đi đi, mình đi với bạn cùng phòng, à, họ ở bên đó, mình cũng không tiện bỏ các cô ấy mà chơi một mình. Nhưng mà cậu phải nhớ kỹ, mau chóng tìm thời gian tới tìm mình chơi nha!"

"Biết rồi!" Cố Hàm Ninh nhìn bóng lưng Đỗ Na nhảy cà tưng xoay người, lắc đầu bật cười. Năm đó, sau cùng những bạn học này mất liên hệ, thật ra cô rất tiếc nuối.

Cảm giác hôm nay như là vui vẻ lúc gặp lại sau khi ly biệt đã lâu! "Đi thôi, chúng ta ngồi thuyền đôi nhỏ, cậu tới chèo!" ________Hết chương 27________

.