Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Duyên tới là anh - Chương 31

Chương 31: Ức chế

Vừa rồi dọc theo đường đi, Cố Hàm Ninh cẩn thận hồi tưởng lại, thật đúng là không nhớ được đã từng tồn tại một nhân vật như Lỗ Tĩnh Nhã, quả nhiên, kiếp trước cô quá xem nhẹ Triệu Thừa Dư. Kiếp trước, cô sớm ở bên Cao Thần, dĩ nhiên sẽ không để ý đến Triệu Thừa Dư. Khi đó Triệu Thừa Dư đã sớm biết khó mà lui, thì Lỗ Tĩnh Nhã cùng mình đương nhiên cũng không có liên hệ gì. Nhưng mà tuy rằng không biết kết cục cuối cùng của Lỗ Tĩnh Nhã ra sao? Nhưng ít nhất, đến khi cô chết Triệu Thừa Dư vẫn còn độc thân.

Chuyện này cũng nói lên rằng, từ đầu tới cuối, Triệu Thừa Dư đối với Lỗ Tình Nhã đều là vô tâm, cũng có lẽ, anh chàng căn bản không nhận ra tình cảm của Lỗ Tĩnh Nhã đối với mình. Aizz, chuyện lúc trước, ai biết được? ! Tuy rằng có thể xác định Triệu Thừa Dư không đến mức thay đổi tình cảm, nhưng ánh mắt âm trầm của Lỗ Tĩnh Nhã thỉnh thoảng nhìn mình, cũng khiến trong lòng Cố Hàm Ninh buồn bực.

Núi Ngọc Hoàng là ngọn núi cao nhất dãy núi Ngọc Hoàng, cũng là ngọn núi có tiềm năng phát triển du lịch nhất. Nếu là hoạt động leo núi, thì dĩ nhiên sẽ không ngồi cáp treo lên. Cũng may kiếp này, Cố Hàm Ninh rất chú ý rèn luyện thân thể, mỗi ngày chỉ cần là quẹt thẻ, cô nhất định sẽ đi chạy bộ, cộng thêm thời gian chơi bóng cố định cùng với Triệu Thừa Dư, sự kiên trì trong khoảng thời gian này, cũng có chút hiệu quả, chí ít trong đám người hôm nay, cô cũng không đến mức bị kéo dãn khoảng cách quá xa.

Chuyến đi hôm nay tổng cộng có 30 người, lúc leo đến khoảng chừng một phần tư ngọn núi, đã có không ít người than thở la hét muốn nghỉ ngơi. Triệu Thừa Dư lôi kéo Cố Hàm Ninh đi ở đội ngũ đầu tiên, ngay từ đầu, Lỗ Tĩnh Nhã cắn răng, cố gắng đi theo phía sau bọn họ, nhưng không đến nửa giờ, bước chân cô ta đã chậm lại, Triệu Thừa Dư quay đầu, thấy một cán sự khác đang đi bên cạnh Lỗ Tĩnh Nhã, nên cũng không quan tâm, chỉ lôi kéo Cố Hàm Ninh đang có chút thở dốc ở bên cạnh, vùi đầu tiếp tục leo lên. Chờ đến lúc Chu Hải tuyên bố tạm thời dừng lại, nghỉ ngơi tại chỗ, phần lớn mọi người lập tức ngồi xuống.

Triệu Thừa Dư kéo Cố Hàm Ninh nhẹ nhàng dựa vào vách núi bên cạnh, mở chai nước khoáng đưa cho cô, sau đó mình cũng cầm một chai khác uống. Bởi vì đã qua mười một giờ, Chu Hải dứt khoát quyết định để cho mọi người ăn cơm trưa xong, mới tiếp tục. Cái gọi là cơm trưa, đương nhiên không phải là cơm canh nóng hôi hổi giống ở nhà rồi, bây giờ, họ đang ở trên đường núi, nên chỉ ngồi xuống ngay tại chỗ gặm bánh mì hay bánh bích quy mà thôi.

Cố Hàm Ninh đã sớm chuẩn bị, sáng sớm dùng hộp giữ ấm để mấy cái bánh bao nóng, lại rót thêm một bình trà nóng to, làm bữa trưa. Đương nhiên, những thứ đồ này đều lấy xuống từ trên lưng Triệu Thừa Dư. Lúc này vừa mở ba lô ra, bất kể là hộp giữ ấm hay cốc giữ nhiệt đều còn bốc hơi nóng.

Tuy rằng hơi sơ sài, nhưng so với bánh mì hay bánh bích quy của những người khác, thì phần ăn của hai người lại càng giống bữa cơm trưa hơn. Hai người họ bình thản ăn sạch sẽ những thứ mình đem theo trong ánh mắt thèm khát lẫn hối hận ở bốn phía xung quanh, sau đó Cố Hàm Ninh rút khăn ướt lau tay, thu dọn sạch sẽ, rồi mới đứng lên. Cao Thần ngồi ở bên cạnh bọn họ, cậu ta dù sao cũng thường xuyên vận động, nên thể lực rất tốt.

Mà Lỗ Tĩnh Nhã lại ngồi trên tảng đá đó không xa, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn bọn họ. Trong lòng Lỗ Tĩnh Nhã có chút chán nản, không phải là cô không muốn đuổi theo, mà là đôi chân thực sự rất vô lực, vừa nghe có thể nghỉ ngơi, làm gì còn sức leo đến bên cạnh bọn họ? Kể từ lúc đó, Cố Hàm Ninh cũng được thư thái vài phần, chỉ cần cô gắng sức thêm một chút, liền có thể bỏ Lỗ Tĩnh Nhã lại phía sau.

Về phần Cao Thần, trong lòng cô đã sớm không có cảm giác với cậu ta, đương nhiên cũng coi thường sự tồn tại của cậu ta luôn. Cộng thêm tuần trước ở trước mặt mọi người, Cao Thần cơ bản cũng coi như đã nói toạc ra, cậu ta lại là một người trọng sĩ diện, đương nhiên cũng sẽ không cố lằng nhằng, làm cho mình mất mặt. Tuy rằng theo kế hoạch lúc trước là buổi tối sẽ nghỉ chân ở khách sạn trên đỉnh núi, nhưng bữa tối, bọn họ lại chuyển sang nấu cơm dã ngoại.

Nói là nấu cơm dã ngoại, thật ra chính là tổ chức nướng đồ ăn ở sân bãi. Cách khách sạn nửa con đường, trên một cái sân thật rộng, có dựng mấy cái bàn nướng. Câu lạc bộ leo núi nhất trí nộp tiền thuê chỗ với chi phí mua dụng cụ, còn chi phí ăn uống, mỗi người phải đóng hai mươi đồng, năm người một bàn nướng, tự do chia tổ để làm việc. Lỗ Tĩnh Nhã cười tự nhiên tiến tới bên cạnh Triệu Thừa Dư, yêu cầu cùng tổ.

Triệu Thừa Dư theo bản năng quay đầu nhìn Cố Hàm Ninh, thấy cô không phản đối, liền đồng ý. Cao Thần tự nhiên cũng đi tới chỗ bọn họ, ngoài ra còn kéo thêm một người nữa, đủ năm người liền bắt đầu nướng đồ. Lỗ Tĩnh Nhã rất tích cực, bảo Cố Hàm Ninh ngồi là được rồi, còn mình thì lại vô cùng bận rộn, cực kỳ sốt sắng, vừa mua đồ, vừa giúp Triệu Thừa Dư nhóm lửa.

Cố Hàm Ninh dứt khoát ngồi ở một bên, nói cho oai là giúp đỡ trông coi đồ dùng, nhưng thực chất là mắt lạnh nhìn cô ta bận rộn. Chờ khi ngọn lửa thuận lợi bùng lên, màn đêm dần buông xuống, đèn đường khắp nơi sáng lên, mỗi bàn nướng đều tỏa ra mùi hương thơm ngát, an ủi thân thể mệt mỏi của mọi người. Cố Hàm Ninh cười tiếp nhận cánh gà Triệu Thừa Dư vừa mới cẩn thận nướng xong, thong thả ung dung, yên tâm thoải mái mà gặm.

Lỗ Tĩnh Nhã đang ở một bên, khẽ cắn môi, hơi nhếch khóe miệng cười nói. “Thừa Dư, anh thật sự rất biết cách chăm sóc người khác! Người ta đều là bạn gái quan tâm chăm sóc bạn trai, còn hai người thì làm ngược lại.” Triệu Thừa Dư nghe vậy, đầu cũng không ngẩng lên, chỉ cười nói: “nên thế.” Sau đó cẩn thận đảo khoai lang trong tay.

Nên? Cổ họng Lỗ Tĩnh Nhã như có cái gì thắt chặt lại, ánh mắt nhìn Cố Hàm Ninh càng thêm oán giận. “Cậu ấy chăm sóc mình, hay mình chăm sóc cậu ấy, chỉ cần hai người chúng mình bằng lòng, thì có liên quan gì đến người khác?”

Cố Hàm Ninh nuốt xuống miếng thịt trong miệng, cười nhìn Triệu Thừa Dư nói. Triệu Thừa Dư cũng rất tự nhiên ngẩng đầu lên, cười với Cố Hàm Ninh. Lỗ Tĩnh Nhã bị những lời nói của Cố Hàm Ninh, cùng sự ăn ý của hai người khiến cho nghẹn đến đáy lòng bốc hỏa, chỉ có thể xiết chặt quả đấm, cúi đầu nhìn ngọn lửa, một lúc lâu sau, mới ngẩng đầu lên.

“Thừa Dư, sắp đến đại thọ tám mươi của bà nội, đến lúc đó anh có đi không?” “Ừ, đi.” “Em nhớ là thứ bảy thì phải? Đến lúc đó chúng ta cùng đi được không? Anh chuẩn bị quà xong chưa?”

Triệu Thừa Dư khẽ dừng một chút, mới trả lời “Còn chưa chuẩn bị.” “Vậy, nếu không, chúng ta cùng nhau chuẩn bị đi? Bà nội thích trồng hoa, chúng ta có thể tìm mua chậu hoa sang trọng một chút để tặng cho bà.” Lỗ Tĩnh Nhã khẽ cao giọng, có vẻ rất hào hứng, “Một mình em mua, kinh phí hữu hạn, khẳng định sẽ không bằng hai người cùng mua, cùng mua có thể mua được cái thích hợp hơn.” Khi nói, âm thanh còn mang theo chút ngây ngô. “Ừ, đến lúc đó rồi nói sau.” Triệu Thừa Dư từ chối cho ý kiến trả lời.

Cố Hàm Ninh ở một bên im lặng không nói, lông mày cũng hơi nhíu lại. Nếu như cô đoán không sai, hai người bọn họ đang nói đến sinh nhật bà ngoại của Triệu Thừa Dư đi? Lỗ Tĩnh Nhã là cháu gái vợ bác của Triệu Thừa Dư, nếu như cô ta xưng hô với cậu là anh họ, vậy cô ta phải gọi bà ngoại của Triệu Thừa Dư là bà nội.

“Đúng rồi, chuyện anh có bạn gái, đã nói với cô chưa?” Lỗ Tĩnh Nhã dường như là tùy ý nhắc đến đề tài này, “bình thường cô tương đối nghiêm túc, luôn nói muốn anh phải học cho tốt, có thể sẽ không đồng ý việc anh có bạn gái sớm như vậy hay không?” Cố Hàm Ninh tiếp tục vùi đầu gặm cánh gà. Ừhm, cô mà Lỗ Tĩnh Nhã đang nói đến, hẳn là mẹ của Triệu Thừa Dư đi? Không chỉ có bà ngoại, đến mẹ của Triệu Thừa Dư, Lỗ Tĩnh Nhã cũng rất quen thuộc, so sánh với một người mới quen biết cậu không bao lâu như cô, thì cô đúng là không có phân lượng gì, cho dù cô có quen biết cậu lâu hơn nữa, cũng không quen thuộc bằng Lỗ Tĩnh Nhã.

Chuyện gặp gỡ, yêu đương của hai người, mặc dù nói không liên quan đến người lớn, nhưng căn bản là không thể thoát khỏi ý kiến của người lớn. Dù sao, cũng có câu nói, hôn nhân không có sự chúc phúc của cha mẹ, thì hôn nhân đó mãi mãi sẽ không hạnh phúc. Vì thế việc yêu đương cũng phải cần có sự đồng ý của cha mẹ hai bên. Lỗ Tĩnh Nhã là đang nhắc nhở mình, ở phương diện này, cô ta có ưu thế hơn so với mình sao?

Triệu Thừa Dư không lên tiếng. Lỗ Tĩnh Nhã nhìn Cố Hàm Ninh đang cúi đầu, quan tâm thấp giọng cười nói: “anh yên tâm, phía cô, em sẽ gúp anh giấu giếm, nhưng anh cũng phải cẩn thận, đừng để lộ chân tướng!” Dường như vì không muốn để cho những người còn lại nghe được, Lỗ Tĩnh Nhã di chuyển ghế ngồi lại gần thêm một chút.

“Nha.” Lần này, tiếng Triệu Thừa Dư rõ ràng có vẻ miễn cưỡng, giống như không muốn tiếp tục đề tài này. Nhưng Lỗ Tĩnh Nhã lại cảm thấy Triệu Thừa Dư đang ngượng ngùng. Chuyện yêu đương mà không được người lớn chúc phúc, cho dù về sau không thể đi đến hôn nhân, bị đối phương biết được, cũng sẽ có một chút lúng túng. Còn Cố Hàm Ninh lại giống như không nghe thấy, gặm chút thịt còn dư lại, ném xương gà vào thùng rác bên cạnh, rút khăn ướt ra lau tay, thong thả đứng dậy, ngay lúc người khác không chú ý, cô lén lút bấm thật mạnh vào eo Triệu Thừa Dư một cái.

Triệu Thừa Dư nhíu chân mày, hơi nhe răng. Cái bấm vừa rồi của Cố Hàm Ninh, cũng thật không lưu tình nha! Triệu Thừa Dư ngẩng đầu, thấy Cố Hàm Ninh một lời cũng không để lại đã nhấc chân rời đi, cậu cúi đầu trở khoai lang trên tay, thấy khoai đã chín, liền dùng khăn giấy bọc lại, đứng lên, cẩn thận cầm củ khoai lang nóng hổi, đuổi theo bước chân của Cố Hàm Ninh.

Lỗ Tĩnh Nhã đang mừng rỡ vì mình đã khiến Cố Hàm Ninh tức giận bỏ đi, vừa quay đầu lại đã thấy Triệu Thừa Dư cũng đi theo, thức thì ngồi ở trên ghế bực mình, ném xiên đồ nướng trong tay xuống đất. Cố Hàm Ninh đi tới đài ngắm cảnh trên sườn núi, quan sát từng ngôi sao đang tỏa sáng, cảm nhận không khí trong lành của núi rừng, trên mặt nở nụ cười. Có tiếng bước chân kiên định vang lên phía sau, tiếp đến một thân thể ấm áp tới gần, nhẹ nhàng ôm cô, một cánh tay để trên bụng cô, cánh tay còn lại đưa khoai lang nướng thơm ngào ngạt tới.

Đôi mắt Cố Hàm Ninh sáng lên, lỗ mũi khẽ động, cô vội vàng bẻ một miếng khoai lang nhỏ, nhìn khoai lang màu vàng tươi ngon, nóng hổi còn bốc khói, cúi đầu cắn một ngụm. “Hàm Ninh...” Triệu Thừa Dư cúi đầu, khom người xuống, đặt cằm trên vai phải của Cố Hàm Ninh, nhìn cô bị nóng đến phải thè lưỡi ra thổi, do dự không biết nên mở miệng thế nào. Thật sự, đây cũng không phải là chuyện không thể nói, thậm chí, sớm muộn Cố Hàm Ninh cũng sẽ biết, chỉ là trong thời gian ngắn, cậu không biết nên nói như thế nào, trong lòng cảm thấy lúng túng, chần chờ.

“Cậu quanh co cái gì? Bây giờ cũng không phải là lúc gặp người lớn trong nhà, cậu lo lắng cái gì?” Cố Hàm Ninh hơi nghiêng đầu, nhìn bộ dạng có chút buồn rầu của Triệu Thừa Dư, nhíu mày cười nói. “Không phải! Mẹ mình sẽ không phản đối...” Thật ra Triệu Thừa Dư cũng có chút ngại ngùng. Thật ra, mẹ cậu đã sớm đồng ý, thậm chí còn vô cùng tò mò về chuyện tình cảm của cậu, nhưng cậu lại cảm thấy khó có thể nói cho cô hiểu, nếu nói ra, thì phải nhắc đến nguyên nhân của chuyện này.

Đối với Cố Hàm Ninh, bọn họ quen biết nhau không quá hai tháng mà thôi, chính thức hẹn hò càng không cần phải nói tới, chỉ mới có hai tuần ngắn ngủi. Nên nếu cậu nói, cậu đã xin phép cha mẹ, chuyện này dĩ nhiên không có khả năng. Nhưng nguyên nhân của chuyện này... Cậu còn chưa chuẩn bị xong tâm lý a! Triệu Thừa Dư ngập ngừng một lúc lâu, cuối cùng chỉ có thể chậm chạp nói một câu: “Chuyện đó, về sau mình sẽ nói cho cậu biết...”

“Ừ.” Cố Hàm Ninh quay đầu, bẻ một miếng khoai lang, nhét vào miệng Triệu Thừa Dư, “Cậu cũng nếm thử đi! Nướng thơm lắm đó!” ________Hết chương 31________.