Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Duyên tới là anh - Chương 33

Chương 33: Quý trọng

“Triệu Thừa Dư! Em thích anh! Anh nói lớp mười anh đã thích cô ấy nhưng từ lớp bảy em đã thích anh! Em thích anh còn nhiều hơn Cố Hàm Ninh! Em nghĩ anh chậm chạp, em tưởng anh chưa hiểu tình yêu, cho nên em kiên nhẫn chờ anh, để bất kỳ khi nào anh quay đầu lại đều có thể nhìn thấy em! Triệu Thừa Dư, em không cam lòng! Rõ ràng em mới là người gần gũi với anh nhất, tại sao Cố Hàm Ninh không cần phải trả giá bất cứ thứ gì lại có thể chiếm được toàn bộ lòng anh?!” Lỗ Tĩnh Nhã nhìn chằm chằm Cố Hàm Ninh, giống như muốn xông tới xé rách cô ra làm nhiều mảnh. Cố Hàm Ninh nhăn mày, chịu đựng không mở miệng.

Triệu Thừa Dư cau mày, lạnh giọng nói: “Lỗ Tĩnh Nhã, từ trước đến giờ, anh chưa từng có ý gì khác với em. Tình cảm vốn không có đạo lý, không phải ai ở bên cạnh ai lâu hơn thì tình cảm sẽ thuộc về người đó! Anh thích Cố Hàm Ninh, thích đến có thể bất chấp mọi thứ! Những lời này anh chỉ nói duy nhất một lần, anh sẽ không thích em cho nên em không cần tiếp tục lằng nhằng nữa! Nếu em bằng lòng, chúng ta vẫn có thể làm bạn bè đơn thuần, còn nếu em không muốn thì có thể xem anh như người xa lạ!” Triệu Thừa Dư nói xong liền lôi kéo Cố Hàm Ninh đi, không có lòng dạ để ý tới Lỗ Tĩnh Nhã đang cắn môi có vẻ không cam lòng, phẫn hận đứng kế bên. Khuôn viên trường học đêm nay rất im ắng, giống như cố ý xây dựng không gian riêng tư cho bọn họ.

Cứ đi trong yên lặng như vậy một lúc lâu, Cố Hàm Ninh rốt cuộc cũng bình tĩnh trở lại, tuy rằng còn có rất nhiều tâm tình cần phải cân nhắc cẩn thận, nhưng ít nhất cô đã có thể tỉnh táo để suy xét mọi thứ. Cố Hàm Ninh không nói gì, ngoan ngoãn để Triệu Thừa Dư nắm tay, đi lang thang trong khuôn viên trường. “Hàm Ninh, bởi vì cậu chưa từng hỏi, mình sợ cậu không muốn nhanh như vậy đã gặp gia đình mình, cho nên không nhắc tới. Cha mình là hiệu trưởng trường đại học N, mẹ mình là quản lí của thư viện thành phố N.”

Cố Hàm Ninh có chút kinh ngạc, tuy rằng đoán cũng có thể đoán được gia cảnh của Triệu Thừa Dư không tệ, nhưng không nghĩ rằng, lại thư hương thế gia chân chính. “Thật ra, cha mẹ mình đã sớm biết cậu…. trước kia lúc mình được nghỉ, thường xuyên đi đến cổng trường cậu… còn có sau này việc điền đơn nguyện vọng…” “Đúng rồi, vừa rồi cậu nói vì mình nên mới đăng ký vào đại học Z, làm sao cậu biết được nguyện vọng của mình?” Cố Hàm Ninh có chút nghi ngờ, quay đầu nhìn Triệu Thừa Dư.

“Cái đó...” Triệu Thừa Dư che giấu sự ngượng ngùng của mình bằng cách xoa trán, đáy lòng vui mừng, cũng may ánh sáng lờ mờ đã giúp cậu che giấu rất nhiều nỗi lòng, “chị họ mình là cô giáo dạy trong trường cậu, chị ấy giúp mình nhìn lén nguyện vọng của cậu…” “À.” Cố Hàm Ninh hơi vểnh môi, sau đó không hỏi tới nữa. Triệu Thừa Dư hơi thở phào một cái.

“Sau đó, chị họ không cẩn thận lộ tiết lộ cho mẹ mình biết, mẹ còn cố ý nói với mình … cậu yên tâm, cha mẹ mình đều là người rất tiến bộ, hiện tại, bọn họ đều rất tò mò về cậu …” “Chuyện bây giờ chúng ta hẹn hò, cậu đã nói cho cha mẹ chưa?” Cố Hàm Ninh hơi nhíu mày, nhìn Triệu Thừa Dư. “Chưa.” Triệu Thừa Dư khẽ mỉm cười, “Nhưng mà, lần trước trở về nhân ngày Quốc Khánh, mẹ mình, bà ấy nói mình tư xuân rồi ... Không có việc gì cũng cười... Lúc ấy còn ép hỏi mình thật lâu.”

Triệu Thừa Dư có chút ngại ngùng, vì bà mẹ nhà mình dùng từ không thích hợp. Cố Hàm Ninh hơi bật cười, cô vốn nghĩ mẹ của Triệu Thừa Dư là người quản lí thư viện, có lẽ là người rất nghiêm túc, không nghĩ tới bà ấy lại thích đùa giỡn con trai của mình. “Mừng thọ tám mươi của bà ngoại cậu sắp đến rồi? Lỗ Tĩnh Nhã cũng sẽ đến sao?”

Nếu đã nói đến chuyện nhà, như vậy dứt khoát nói rõ chuyện trong lòng cô để ý… “Ừ, ông nội của cô ấy là đồng đội của ông ngoại mình, ông nội của cô ấy mất trong lúc làm nhiệm vụ, cho nên ông ngoại mình luôn rất săn sóc gia đình bọn họ, ông nội của Lỗ Tĩnh Nhã chỉ có một trai, một gái, cha của Lỗ Tĩnh Nhã là em trai, vợ bác hai của mình là chị gái … hai người bọn mình từ lúc còn nhỏ đã biết nhau, ngày lễ ngày tết, cả nhà bọn họ cũng thường xuyên đến nhà ông ngoại chơi.” Cho nên, những lúc như thế không thể tránh gặp mặt được.

“Cậu, có muốn đi cùng không?” Mặc dù biết hi vọng không lớn, nhưng Triệu Thừa Dư nhịn không được vẫn hỏi. “Chờ đến đại thọ chín mươi của bà ngoại cậu, mình sẽ đi.” Cố Hàm Ninh cười, cho một đáp án.

Tận sâu trong lòng Triệu Thừa Dư có chút thất vọng, nhưng cậu cũng tự nhắc nhở mình, trăm ngàn lần không được nóng lòng! “Được rồi, đến lúc đó, nếu đụng phải Lỗ Tĩnh Nhã thì nên làm cái gì bây giờ?” Cố Hàm Ninh ném ra một vấn đề, không quay đầu lại, cũng không tức giận, giống như chỉ tùy ý hỏi mà thôi. “Cậu yên tâm, mình sẽ không để ý tới cô ấy nữa.” Triệu Thừa Dư nói không chút do dự.

“À ~” Cố Hàm Ninh cười như không cười nhìn Triệu Thừa Dư, “không phải hiện tại cậu nói như vậy, sau này suy nghĩ lại sẽ cảm thấy hối hận chứ? Nói như thế nào hai người cũng là thân thích thanh mai trúc mã kiêm bạn học, không phải muốn cắt đứt là có thể cắt đứt được.” Triệu Thừa Dư ngừng bước, nắm tay Cố Hàm Ninh kéo lại, mặt đối mặt, nghiêm túc chăm chú nhìn cô. “Hàm Ninh, nếu như giữa cậu và cô ấy, nhất định phải chọn một, như vậy mình sẽ không do dự cũng không hối hận, chỉ có thể chọn cậu! Trừ khi phải chọn giữa cậu với cha mẹ, mình mới cảm thấy khó xử, còn những người khác, đều không có sức nặng này. Hơn nữa, nếu như không phải Lỗ Tĩnh Nhã quá đáng, sự việc cũng không đến mức này. Kết quả như bây giờ, đối với cậu, cũng như đối với mình, chính là kết quả tốt nhất, làm sao mình lại hối hận đây?”

Cố Hàm Ninh nhìn đôi mắt thâm thúy đen bóng của Triệu Thừa Dư, đáy lòng dâng lên sự vui vẻ nhàn nhạt, một tia tràn lan, trong lòng cảm động, Cố Hàm Ninh nhón chân lên, mổ nhẹ vào môi Triệu Thừa Dư, sau đó mới nhẹ nhàng tiến sát vào trong lòng cậu. “Thừa Dư... Thực xin lỗi... Có lẽ là lòng dạ mình hẹp hòi, nhưng mình chỉ muốn mọi chuyện đơn giản, ai cũng sẽ không bị thương trong tình yêu…” Triệu Thừa Dư rốt cuộc thở dài nhẹ nhõm một hơi, cười ôm lấy Cố Hàm Ninh, cằm gác nhẹ lên đỉnh đầu cô.

“Hàm Ninh, về sau tin tưởng mình thêm một chút được không?” “Ừ...” Cố Hàm Ninh nhẹ nhàng trả lời.

Triệu Thừa Dư, mình sẽ thử xem, cho cậu cũng như cho chính mình thêm một chút lòng tin cùng sự kiên nhẫn… Kiếp trước, không phải lỗi của mình! Kiếp này, mình lại càng không nên dùng sai lầm của người khác đến đày đọa cậu và bản thân mình…

“Nếu như về sau mình lại tức giận, bất kể mình đúng hay sai, cậu cũng không được giận dỗi, phải giống như hôm nay lôi kéo mình, dỗ ngọt mình!” “Tốt! mình còn phải cám ơn cậu đã cho mình cơ hội này!” Sóng gió rốt cục cũng yên ắng, Cố Hàm Ninh vùi mặt trong ngực Triệu Thừa Dư, hai người ôm chặt nhau, xóa bỏ khoảng cách bị Cố Hàm Ninh thoáng kéo ra lúc nãy, thân thể kề sát thân thể, tim liền tim, cả hai cùng nhau điều chỉnh bước tiến, ngay cả nhịp đập trái tim cũng có thể cùng một nhịp!

Trên đời này, không có tình yêu không đau, không chua, không khóc chỉ là chúng ta đều cần phải nỗ lực để cho tình yêu ra hoa rồi cuối cùng cũng sẽ có một ngày thường khai bất bại (*)! [(*) nở mãi không tàn] Aizz…Tình yêu, có được không dễ dàng cho nên chúng ta đều phải biết quý trọng!

Cả hai đều đã nói rõ ràng với nhau, Triệu Thừa Dư đương nhiên nói được thì làm được, cậu không xác định được Lỗ Tĩnh Nhã có nghe những lời cậu nói hay không, nhưng cậu biết có lẽ chuyện này vẫn chưa kết thúc, mặc dù cậu đã từ chối, nhưng nói không chừng còn cần phải đối mặt một lần nữa! Mặc dù sẽ có chút khó xử, nhưng nếu trong lần gặp tiếp theo, thái độ của cậu không cứng rắn hơn, như vậy lần từ chối này chỉ là nói suông. Triệu Thừa Dư không phải đứa ngốc, chỉ là trước kia cậu chưa từng để ở trong lòng, nếu như hồi tưởng lại, trước kia khi cậu đến nhà ông ngoại, thường xuyên có thể gặp được Lỗ Tĩnh Nhã. Nhất là sau cấp ba, trước mặt cậu, cha mẹ cậu, ông ngoại, bà ngoại cậu, vợ bác hai luôn vui vẻ cực lực nói tốt cho Lỗ Tĩnh Nhã, bây giờ nghĩ lại, trong lòng liền cảm thấy khó chịu.

Bây giờ em trai của vợ bác hai chỉ là một chủ nhiệm nhỏ không đến nơi đến chốn trong cơ quan nào đó của chính quyền khu P thành phố S. Gần năm mươi tuổi, nếu còn không thăng chức, có lẽ phải chấp nhận tình trạng này cho đến khi về hưu cho nên những năm gần đây nhà bọn họ ân cần vô cùng… Ông bà ngoại cậu sinh được ba người con trai, một người con gái, bác cả và bác hai của cậu đều sinh được một đứa con trai, cậu út sinh được một người con gái, anh họ lớn đã kết hôn, còn anh họ thứ hai và Lỗ Tĩnh Nhã là anh em họ con cậu con bác… Bây giờ nếu như có thể dẫn Cố Hàm Ninh về gặp người lớn trong nhà, công khai thì tốt, nếu như có thể cùng Hàm Ninh quang minh chính đại yêu đương thì rất tốt rồi, cái gì Cao Thần, cái gì Lỗ Tĩnh Nhã đều không quan trọng, đúng với câu nói: cực khổ một lần, suốt đời nhàn nhã…

Ngày mừng thọ của bà ngoại Triệu Thừa Dư vào thứ bảy, trước khi Triệu Thừa Dư trở về thành phố S, lôi kéo Cố Hàm Ninh cẩn thận căn dặn, nhiều lần hứa hẹn, trái lại làm cho Cố Hàm Ninh buông lỏng tiếng lòng, đáy lòng bật cười thật to, nói Triệu Thừa Dư còn không yên tâm hơn cô. Rõ ràng là có người ngấp nghé Triệu Thừa Dư, người nên lo lắng là cô mới đúng chứ?! Đương nhiên, đây là do Cố Hàm Ninh hoàn toàn không quan tâm đến Cao Thần.

Chỉ là đi đến thành phố S, hai người tách nhau ra không đến hai ngày, nhưng Triệu Thừa Dư lại nói, kể từ khi hai người nói chuyện yêu đương đến nay, đây là lần đầu tiên bọn họ phải xa nhau. Cố Hàm Ninh đang cảm thấy buồn cười, nhưng lúc này cũng bị Triệu Thừa Dư gợi lên một chút nỗi buồn ly biệt. Thứ sáu, sau khi hết giờ lên lớp, Cố Hàm Ninh dứt khoát đưa Triệu Thừa Dư lên xe buýt.

Chiều thứ sáu Triệu Thừa Dư vốn không có tiết học, nhưng vì muốn đợi sau khi tan học để gặp mặt Cố Hàm Ninh một lần, nói thêm mấy câu, nên cậu quyết định đi xe buổi tối, nhưng lại không mua được vé tàu thích hợp, cuối cùng dứt khoát ngồi xe buýt. Tác phong, cử chỉ của ông bà ngoại Triệu Thừa Dư đều rất khiêm nhường, bình thường sinh hoạt đều lấy tiết kiệm làm phương châm, nên cho dù là đại thọ tám mươi tuổi cũng chỉ mời mấy người thân thích trong nhà, gom lại cũng chỉ có ba bàn, ông cụ liền trực tiếp quyết định ăn ở nhà không cần phải đi đến nhà hàng. Hai bác và cậu của Triều Thừa Dư vốn định làm một buổi tiệc lớn nhưng ông cụ lại không đồng ý, bà ngoại Triệu Thừa Dư cũng không ủng hộ nên mọi thứ đều được giảm bớt.

Trưa thứ bảy là bữa ăn chính, nhưng không tới chín giờ đã có người của mấy nhà tới. Nhà của Lỗ Tĩnh Nhã đến sớm nhất, vừa vào cửa đã chào hỏi ông cụ Lâm, bà cụ Lâm, Lỗ Kiệt cười đẩy Lỗ Tĩnh Nhã, muốn cô đến giúp đỡ những người trẻ tuổi đang bận rộn bên trong. “Tĩnh Nhã, cháu nên đi tìm những người trẻ tuổi, đừng ở chung với những người già như chúng ta, tránh cho cháu không được tự nhiên.” Lỗ Cầm cũng cười nói, vừa nói vừa đưa mắt ra hiệu với Lỗ Tĩnh Nhã.

“Không có gì! Cháu thích ở bên cạnh ông bà nội hơn.” Lỗ Tĩnh Nhã cười dựa vào người bà cụ Lâm, nhìn biểu hiện của cô, còn thân mật hơn so với cháu ruột. “Tĩnh Nhã ngoan, bà nội biết cháu có hiếu, nhưng cháu đi chơi cùng với các anh đi, hiếm khi mọi người đến đông đủ, đã lâu cháu chưa gặp mặt các anh họ cháu phải không?” “Đúng vậy a, A Thành cũng có nửa năm rồi không trở về.” Nói về con trai của mình, Lỗ Cầm cười đến nỗi nếp nhăn trên mặt cũng hiện rõ mấy phần, “Nhưng nói tới cũng lạ, từ nhỏ, quan hệ của Tĩnh Nhã với Thừa Dư còn tốt hơn so với A Thành, cấp ba, đại học đều học chung trường, quả thật là có duyên!”

Ánh mắt của Lỗ Cầm đảo một vòng, liền nhìn thấy Triệu Thừa Dư đi từ cửa vào, bà vội vàng cười vẫy tay. “Thừa Dư a, chúng ta đang nói đến cháu đó, cháu mau tới đây!” ________ Hết chương 33 ________

.