Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Duyên tới là anh - Chương 39

Chương 39: Thân mật (16+)

Loại cảm giác lúng túng này dường như có thể truyền nhiễm, Cố Hàm Ninh không nói chắc chắn được, giữa cô và Triệu Thừa Dư rốt cuộc là ai lây sang cho ai trước, lập tức, hai người dường như có chút tay chân dư thừa, Cố Hàm Ninh ngồi ở mép giường, Triệu Thừa Dư ngồi ở trên ghế, cúi đầu, tầm mắt cũng không dám đụng cùng một nơi. Cố Hàm Ninh chỉ có thể kiềm chế tim đập, tiếp tục đánh giá. Trên bàn sách để vài quyển sách, đều là mấy bộ sách chuyên ngành về máy tính mà Cố Hàm Ninh xem không hiểu, Cố Hàm Ninh trong lòng vừa động, nhớ tới trò chơi Triệu Thừa Dư nói tuy chưa đẹp đẽ, nhưng có thể chơi được.

“Trò chơi ‘bảo vệ cừu’ đó, về sau cậu đã hoàn thiện chưa?” Tuy rằng nộp lên, nhưng Triệu Thừa Dư vẫn cảm thấy có chút không vừa ý. “Ừ, sau khi về nhà đều ở đây cân nhắc, vẫn còn có không gian cải tiến.” Nói về chuyên ngành của mình, Triệu Thừa Dư tự nhiên rất nhiều.

Cố Hàm Ninh lại nghĩ đến trò chơi điện thoại di động sau này trở nên thời thượng, về sau thậm chí còn bán chạy hơn trò chơi độc lập đang thịnh hành bây giờ, những năm này chuyên ngành máy tính trở nên hấp dẫn, nhưng đến sau khi bọn họ tốt nghiệp, bởi vì khuếch trương chiêu mộ người tốt nghiệp quá nhiều, nhất thời cung lớn hơn cầu. Nếu Triệu Thừa Dư thích, về sau liền chuyên chú vào trò chơi điện thoại di động, cũng không lỡ mất một lối ra tốt! “Mình cảm thấy chơi rất hay, trò chơi giống như vậy, cậu có còn ý tưởng nào khác nữa hay không? ừm, ví như nuôi dưỡng động vật, thực vật gì đó?” Cố Hàm Ninh càng nghĩ càng cảm thấy khả thi, ngồi thẳng người, vỗ vỗ cánh tay Triệu Thừa Dư, mắt tỏa sáng, “Mỗi ngày tưới nước, cho gia súc ăn, sau đó sẽ có thay đổi, ừ, liền tương tự như vậy, không cần quá lớn, nhưng nhất định phải đẹp!”

“Ừ, rất tốt! Ví như nuôi con heo gì đó?” Triệu Thừa Dư nhìn Cố Hàm Ninh cười nhạo. Cố Hàm Ninh cười nheo mắt, đến gần, nhéo một cái ở eo Triệu Thừa Dư, nghiến răng, cười hung ác. “Heo cái gì mà heo? Cậu là con chó nhỏ, kêu gâu gâu!”

Triệu Thừa Dư nhịn cười nhịn đau, không có trốn tránh, chỉ thuận thế kéo Cố Hàm Ninh ngồi ở trên chân mình, sờ sờ eo cô, lúc này mới rất vô tội nói: “Cậu xem, eo toàn thịt, mình cảm thấy là đã nặng thêm một chút .” Cố Hàm Ninh dừng lại một chút, trong lòng tự định giá mình sau khi về nhà có phải ăn uống quá độ hay không, chính cô cũng cảm thấy dường như nặng hơn một chút xíu, chẳng lẽ là thật mập ra?

Cố Hàm Ninh híp mắt, toát ra vẻ nguy hiểm, nhìn chằm chằm Triệu Thừa Dư đang cười mài mài răng, gặm bừa cằm và trên mặt Triệu Thừa Dư, vừa gặm vừa nói: “Nơi nào béo? Nơi nào béo nữa? Nói, mình có nặng hay không? Có nặng hay không?” Triệu Thừa Dư bị cô như con chó nhỏ cọ cọ gặm gặm đến ngưa ngứa, cười trốn tránh đầu hàng: “Không nặng không nặng!”

“Nói, mình nhẹ như lông hồng!” “Được ~ a ~ nhẹ như lông hồng ~ “ Cố Hàm Ninh thu miệng, nhìn Triệu Thừa Dư cười đến thở hổn hển, gò má đỏ lên, tóc trên trán hỗn độn, mình cũng nở nụ cười.

Được rồi, đàn ông, trăm ngàn đừng nói bừa về cân nặng của phụ nữ, đó là một đề tài ngầm cấm kị không được phép nói! Cố Hàm Ninh nghĩ đến vừa rồi mình chuyện bé xé ra to, đáy lòng có chút lúng túng, hai tay chống trên vai Triệu Thừa Dư, đang định đứng dậy, lại bị tay Triệu Thừa Dư đang để ở ngang hông mình đè xuống. Ánh mắt trong sáng của Triệu Thừa Dư cười nhìn sang, Cố Hàm Ninh mím môi cười nhẹ, nhìn gương mặt gần trong gang tấc, trong lòng cũng thật thích sự thân mật tự nhiên hiện tại, nên cũng không cử động nữa, ôm cổ Triệu Thừa Dư, dán lại gần, nhẹ mổ một cái.

“Ngoan, cho cậu chút phần thuởng!” Đáy lòng Triệu Thừa Dư thót lên, đôi tay trượt ra sau lưng Cố Hàm Ninh, ôm cô càng chặt hơn một ít, mở to mắt nhìn cô, hơi bĩu môi. Cố Hàm Ninh không khỏi bật cười ra tiếng, hơi hạ đầu xuống, lại nặng nề hôn một cái lên trên môi Triệu Thừa Dư, chỉ là đôi môi còn chưa rời đi, đã cảm thấy sau đầu căng thẳng, bàn tay to của Triệu Thừa Dư đã đặt lên gáy mình, không thể động đậy.

Cố Hàm Ninh chạm nhẹ chuồn chuồn lướt nước như vậy, ngược lại chọc cho Triệu Thừa Dư không kiềm chế được, một tay ôm eo nhỏ Cố Hàm Ninh, một tay tuy nhẹ lại cố chấp ôm đầu Cố Hàm Ninh, làm Cố Hàm Ninh muốn lùi một chút không lùi được. Môi lưỡi của Triệu Thừa Dư theo động tác tay, truy tìm mà lên, dán vào môi mềm của Cố Hàm Ninh nhẹ nhàng chậm chạm vân vê, chậm rãi ngậm mút, tinh tế nhấm nháp. Một luồng cảm giác tê dại thơm ngọt từ lòng bàn chân chậm rãi dâng lên, trong lòng Cố Hàm Ninh khe khẽ thở dài, đôi tay vốn từ chối từ từ di chuyển tới sau cổ Triệu Thừa Dư, cơ thể nhẹ nhàng rúc vào trong lòng cậu, làn môi khẽ mở, thận trọng mà tỏ vẻ mình hoan nghênh.

Triệu Thừa Dư tự nhiên cảm nhận được Cố Hàm Ninh trong lòng nghe theo, lập tức được ủng hộ lớn, hơi thở càng thêm nóng rực, ôm Cố Hàm Ninh thật chặt, hận không thể lập tức nhào cô vào trong thân thể mình, máu thịt liền thân, vĩnh viễn không chia lìa... Cho đến khi hơi thở hai người đều có chút không yên, Triệu Thừa Dư mới lưu luyến không rời thoáng lui khoảng cách làn môi Cố Hàm Ninh, tay đặt tại gáy Cố Hàm Ninh chậm rãi trượt xuống, khẽ vuốt lưng Cố Hàm Ninh. Trong nhà mở điều hòa, Cố Hàm Ninh vừa vào nhà đã cởi áo khoác dày, vừa rồi cảm thấy ấp ám, hiện tại lại cảm thấy bắt đầu hơi khô nóng, nên không khỏi xê dịch tư thế ngồi, hơi lùi về phía sau, đang nghĩ tới có nên tránh khỏi tay của Triệu Thừa Dư không, để hai người bớt nóng đã cảm thấy phía dưới cái mông bị thứ gì chọc vào.

Cố Hàm Ninh hơi ngẩn ra, lập tức hiểu được, vội vàng cứng người rồi không dám cử động nữa. Cố Hàm Ninh vừa động như vậy, Triệu Thừa Dư liền thở dốc một hơi, cơ thể cũng đồng thời cứng lại, hạ mí mắt, thoáng chốc đáy lòng cuồng loạn, hơi nóng dâng lên. Cố Hàm Ninh nhìn Triệu Thừa Dư ngượng ngùng căng thẳng pha lẫn hoảng loạn, đáy lòng hơi mềm đi.

Được rồi, thật ra đây cũng không có gì ghê gớm... Cố Hàm Ninh ôm cổ Triệu Thừa Dư, hé miệng cười trộm, xê dịch về sau, chậm rãi thò một cái tay ra, đặt ở lồng ngực Triệu Thừa Dư, chậm rãi mềm nhẹ trượt xuống dưới, lướt qua bụng tiếp tục không dừng lại. Triệu Thừa Dư ngừng thở, không dám tin tưởng cảm nhận cái tay mềm mại thon nhỏ của Cố Hàm Ninh, vẫn trượt đến trên chỗ khóa kéo quần bò của mình, nhẹ nhàng ấn xuống vị trí hơi nhô lên khiến cậu có chút ngượng ngùng!

Hô hấp của Triệu Thừa Dư bị ngưng lại, đột nhiên thở hổn hển ồ ồ, một cảm giác tê dại từ xương cụt nhanh chóng chạy lên, dọc theo cột sống cực kỳ nhanh chóng leo lên, làm cậu không tự chủ được khẽ run rẩy. Cố Hàm Ninh hé miệng không tiếng động cười, tay vừa nhấc liền muốn rút lại. Triệu Thừa Dư vội vàng đưa tay đè lại, lại trong giây lát phân không rõ mình là muốn nữa hay thôi?

Dưới bàn tay to màu lúa mạch của cậu là cái tay nhỏ bé trắng nõn tinh xảo của Cố Hàm Ninh, dường như mềm mại không xương bao phủ lên vị trí riêng tư lại nóng rực của cậu, đơn giản như vậy đã trêu chọc bụng dưới cậu trương lên khó nhịn! Triệu Thừa Dư nặng nề thở sâu, nhắm mắt lại, ngửa đầu, đè lại tay Cố Hàm Ninh, áp nhẹ xuống. Cậu có thể nghe được tiếng tim đập kịch liệt của mình, hô hấp nặng nề cùng với hơi thở thơm ngát của Cố Hàm Ninh phả vào bên tai cậu, trong khoảng thời gian ngắn chỉ cảm thấy đầu óc cũng bắt đầu nóng lên, toàn thân dường như sắp nổ mạnh!

Một chút, một chút, nửa như là an ủi, hoặc như là trêu chọc! Dường như là thư giãn, nhưng mỗi cái lại khiến cậu càng chua trướng (chua xót + trương lên), càng khó chịu, hơi đau đớn dường như sắp thay thế tê dại không ngừng. Thịch thịch thịch, tim đập vô cùng kịch liệt, phân không rõ là của ai, Cố Hàm Ninh dường như có thể cảm giác được nhiệt độ đốt người dưới lòng bàn tay, sau lớp vải dệt.

Cố Hàm Ninh kiềm chế tim đập cấp tốc, đỏ ửng che kín gò má, không biết là nóng hay là thẹn, chỉ là nhìn Triệu Thừa Dư đang nhắm mắt khẽ nhíu mày, biểu cảm nhẫn nại lại hưởng thụ, đáy lòng lập tức trở nên mềm mại. Chàng trai này, luôn vì mình mà nhẫn nại, cảm tình cũng tốt, thân thể cũng thế, bởi vì quan tâm, cho nên, không muốn thương tổn! Trong lòng Cố Hàm Ninh khe khẽ thở dài, thử thăm dò nhẹ nhàng nắm nắm, liền nghe được tiếng thở gấp thô đục trầm thấp của Triệu Thừa Dư!

Bên dưới lớp vải jean thô ráp, nhô lên hoàn toàn, Cố Hàm Ninh trong lòng nhảy dựng, dừng một chút, ngón tay khều nhẹ, lặp lại một chút, nhẹ một cái, nhất trí xong lại nắm một chút! Tay Triệu Thừa Dư đã sớm di chuyển tới sau lưng Cố Hàm Ninh, đôi tay nhẹ ôm, dán sát, có chút khó nhịn xê dịch thân thể, đáy lòng khát vọng dần dần dâng lên, nhiều hơn nữa, nhiều hơn! Một chút đụng chạm như vậy, căn bản không đủ! Cậu muốn nhiều hơn, khát vọng tiếp nhận, khát vọng trả giá! Cố Hàm Ninh chỉ cảm giác mình đáy lòng cũng trở nên khô nóng, bụng dưới dâng lên một cảm giác chua xót tê dại, như muốn thổi quét toàn thân, cô không nhịn được lục lọi khoá kéo, từ trên xuống dưới, chậm rãi hạ xuống, sau đó tay nhẹ chuyển, bao phủ lên trên một lớp vải mềm mại, cảm xúc vừa mềm vừa cứng, càng rõ rệt hơn, nắm trong lòng bàn tay, dường như hơi run rẩy như có sinh mệnh!

Triệu Thừa Dư đột nhiên ngồi ngay ngắn, mở mắt ra, nhìn Cố Hàm Ninh. Bởi vì động tình, hai tròng mắt của Triệu Thừa Dư hơi ướt át, đáng thương tội nghiệp dường như còn pha lẫn vẻ không biết phải làm sao! Không phải là cậu không hiểu, chỉ là cậu muốn trân trọng! Cậu cho rằng, vừa rồi như thế đã nên là cực hạn của hôm nay, cái loại xúc cảm đó trước nay chưa từng có, đã đủ để cậu lặp lại nhấm nháp vài đêm!

Chính là, cậu căn bản không muốn ngăn cản! Cố Hàm Ninh mím môi cười yếu ớt, hơi rũ mắt xuống, híp híp, mang theo một tầng sương mù say lòng người. Có lẽ lúc mới bắt đầu, Triệu Thừa Dư chỉ là muốn lướt qua rồi ngừng lại, nhưng có lúc, phát triển phía sau luôn khiến người tìm kiếm…

Ngón tay Cố Hàm Ninh không ngừng, thăm dò vào dưới tầng vải dệt thô ráp bên ngoài, ở dưới vật liệu may mặc ngày càng chặt hơn, lặp lại động tác vừa rồi! Triệu Thừa Dư như có thể cảm giác được hơi lạnh trên tay Cố Hàm Ninh, trong khoảng thời gian ngắn, máu toàn thân như đều tập trung đến chỗ căng cứng dưới thân. “Ting tong!” Tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên, hai người giật nảy mình, Cố Hàm Ninh lập tức thót tim, mặt đỏ tới mang tai nửa ngồi ở trên giường.

Triệu Thừa Dư đứng bật dậy, phút chốc có chút luống cuống chân tay. Cố Hàm Ninh một tay bụm mặt che giấu ý cười ở khóe môi, một tay chỉ chỉ khoá kéo đang mở của Triệu Thừa Dư, kìm nén tiếng cười, lại cúi đầu xuống. Triệu Thừa Dư nhanh chóng đỏ mặt, kéo khóa xong, mở cửa, hô vọng ra ngoài: “Tới đây!” Lại vội vàng lui về, mặc áo khoác vào, lôi kéo vạt áo trước, xác định hẳn là che kín đáo, lúc này mới bước nhanh đi ra ngoài.

Cố Hàm Ninh cũng vội đứng lên, chạy chậm mấy bước đến phòng khách, mở ti vi lên. Cửa vừa mở ra, một nhóm người ầm ĩ huyên náo tiến vào. “Triệu Thừa Dư! Mình đã nói cậu ở nhà mà! Hôm nay họp lớp đấy, không ai thông báo cho cậu sao?”

Cố Hàm Ninh quay đầu nhìn lại, trừ một người ra còn lại đều có chút xa lạ. Đối phương rõ ràng cũng nhìn thấy cô, trừng mắt, đột nhiên liền nở nụ cười! “Được lắm! Triệu Thừa Dư! Hóa ra cậu Kim Ốc Tàng Kiều a!”

________ Hết chương 39 ________.