Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Duyên tới là anh - Chương 40

Chương 40: Lắng nghe

Ngay lập tức khoảng bảy tám người cả nam lẫn nữ ùa vào, lúc này mới nhìn đến Cố Hàm Ninh đang ngồi yên ổn ở phòng khách cầm điều khiển từ xa chuyển kênh, tiếng cười đùa ngừng lại vài giây, rồi lại hi hi ha ha vang lên, hai ba người trong đó đều không hẹn mà cùng quay đầu nhìn một cô gái đang tươi cười thì chững lại. Cố Hàm Ninh tự nhiên không chú ý đến, cô cười liếc Lục Khải một cái, cũng chỉ là mím môi cười. Trông bộ dáng có lẽ là bạn học cấp hai.

Triệu Thừa Dư vỗ vỗ vai Lục Khải, có chút ngại ngùng, dù sao thì vừa rồi nếu như cứ tiếp tục như vậy, cậu cũng không biết có kiềm hãm được không nữa… Chính là hiện tại, đứng trước mặt bạn học cậu có chút lúng túng. May mắn là áo khoác đủ dài… Nhưng mà trong lòng cũng không phải là không có nuối tiếc, nếu như bọn họ không đến, hoặc giả như chậm hơn một lát, chậm thêm một chút nữa thôi…

“Hì hì, lớp trưởng, mình cũng coi như là bà mối của hai người đi? Chuyện tốt mà thành, không nghĩ tới khao mình à?” Lời này Lục Khải là nói với Cố Hàm Ninh, trả lời lại là Triệu Thừa Dư. “Nhất định rồi! Chúng mình mời cậu ăn cơm nhé? Địa điểm tùy cậu bố trí!”

Triệu Thừa Dư nhìn Cố Hàm Ninh một cái, cười đồng ý. Trong đám bạn học cấp hai của Triệu Thừa Dư, chỉ Lục Khải đã sớm quen biết Cố Hàm Ninh, mọi người thấy vậy liền bật cười. Triệu Thừa Dư cười đi qua, kéo Cố Hàm Ninh đứng dậy.

“Đây là bạn gái của mình, Cố Hàm Ninh, đây đều là bạn học cấp hai của mình!” “Này này này, chúng mình đều có tên, có họ a!” “Các bạn quá nhiều người, nhất định là Hàm Ninh cũng không nhớ ngay được.”

Triệu Thừa Dư cũng không sợ bạn học trêu chọc, nắm lấy tay Cố Hàm Ninh, thỉnh thoảng quay đầu nhìn, tươi cười từ trên mặt nhuốm đến trong mắt. Bạn cùng lớp cấp hai của Triệu Thưa Dư nói là họp lớp, thật ra chẳng qua là mấy bạn học tụ họp cùng nhau vui đùa một chút, vốn chính là gọi Triệu Thừa Dư cùng đi ra ngoài chơi, nhưng bây giờ người ta còn có bạn gái ở đây, tự nhiên bỏ lại người đi một mình sẽ không tốt. “Triệu Thừa Dư, chúng ta dự định đi KTV, vừa đúng lúc lớp cũ của mình cũng ở đây, không bằng cùng đi a?”

Triệu Thừa Dư quay đầu nhìn Cố Hàm Ninh, ánh mắt mang theo dò hỏi. Thế giới hai người khó có được bị quấy rầy, trong lòng Cố Hàm Ninh có chút bất mãn, nhưng là tình huống hiện tại, cô cũng không thể nói: bạn học Triệu, không cho phép đi, theo mình! Được rồi, làm bạn gái hiền lành ôn nhu săn sóc, tự nhiên nên hành động như một cô gái nhỏ!

“Tùy cậu đấy. Nhưng mà cơm chiều mình phải về nhà bác mình ăn.” “Được rồi, chúng ta cùng nhau đi!” Bạn học cấp hai cũng quả thật lâu rồi không gặp, Triệu Thừa Dư ít nhiều có chút hoài niệm, tuy rằng, hôm nay bọn họ tới không đúng lúc…

Lễ mừng năm mới vừa qua, KTV dĩ nhiên là rất đông, chờ tới lúc bọn họ đến quán KTV hay đi gần đó thì cũng chỉ còn lại một phòng nhỏ. “Có phòng còn hơn không, dù sao phòng lớn hay nhỏ cùng một lúc cũng chỉ có thể hát một bài a! Ngồi chen chúc nhau càng tình cảm hơn!” Mọi người nở nụ cười.

“Vậy thuê phòng này đi !” Dù sao, quan trọng nhất không phải chuyện ca hát! Vốn là bảy người, cộng thêm Triệu Thừa Dư và Cố Hàm Ninh, vừa chín người, phòng nhỏ tuy rằng không đủ rộng rãi, nhưng cũng không quá chật chội.

Cố Hàm Ninh và Triệu Thừa Dư lần lượt ngồi ở góc khuất của ghế sô pha hình chữ U, ngẩng đầu đánh giá, liền đối diện với đôi mắt đẹp, trong suốt. Cố Hàm Ninh hơi cười cười sau đó tự nhiên rời mắt. Đôi mắt vừa to lại vừa tròn, rất đẹp, đáng tiếc bên trong lại nhàn nhạt u oán làm mất đi mấy phần hào quang rực rỡ. Cố Hàm Ninh nhìn mấy người trong đó vô tình hay cố ý né tránh, cô gái mang theo u oán, nhẹ nhàng ngồi bên cạnh Triệu Thừa Dư.

Triệu Thừa Dư không chú ý, quay đầu nắm tay Cố Hàm Ninh, nhẹ nhàng nhíu mày. “Tay cậu còn lạnh như vậy, đừng kéo áo khoác.” “Không sao đâu, mùa đông đến mình đều như vậy.” Cố Hàm Ninh thu lại tầm mắt, cười liếc nhìn Triệu Thừa Dư, dựa sát vào nhẹ giọng cười nói, “Không phải có cậu sưởi ấm sao!”

Triệu Thừa Dư nở nụ cười, chân mày giãn ra, như gió xuân đi vào lòng người. “Được, mình sưởi ấm cho cậu...” Dứt lời liền cầm đôi tay Cố Hàm Ninh, đặt trong lòng bàn tay mình, để trên đùi. Trong phòng ánh sáng lờ mờ, mọi người cười ngồi xuống, thật ra cũng không có nhiều người chú ý đến bọn họ bên này, chỉ là Cố Hàm Ninh ngẩng đầu lần nữa, vừa vặn bắt gặp đôi mắt to xinh đẹp kia, mông lung sương mù, tình cảm lưu chuyển.

Cố Hàm Ninh vẫn là cười quay đầu đi. Thời niên thiếu luôn có một người như vậy, dấu ấn dưới đáy lòng hoặc là chậm rãi trôi qua, hoặc là khắc cốt ghi tâm! Cố Hàm Ninh có chút ngơ ngẩn với hồi ức, thời cấp hai hoặc là cấp ba, tựa như cũng có một người như vậy, len lén để ở trong lòng, mỗi ngày ánh mắt đều chú ý bạn, nhưng khi ánh mắt bạn nhìn đến, tim đập rộn lên cuống quýt cúi đầu. Khi thành tích kỳ thi công bố thì trước tiên sẽ tìm kiếm tên của bạn ở trên danh sách, sau đó tính khoảng cách giữa tên của hai người. Ngẫu nhiên vì một câu của bạn mà vui vẻ cả ngày, cũng sẽ bởi vì bạn cười với nữ sinh khác mà uể oải...

Đúng vậy a trong lòng cô gái nào mà chưa từng có một người như vậy! Thiện cảm nhẹ nhàng, một số đâm chồi, có một số héo rũ, nhưng ít nhiều để lại dấu ấn nông sâu trong lòng. Cái thời của cô, bởi vì quá xa xôi, chỉ nhớ mang máng có một hình bóng, nhưng đã không còn nhớ rõ tên. Cho dù bộ mặt đối phương đã mơ hồ, nhưng nhịp đập trái tim thình thịch lại dè dè dặt dặt, nhớ lại, vẫn tốt đẹp! Cố Hàm Ninh khóe môi ẩn chứa nụ cười, quay đầu liếc gương mặt tuấn tú của Triệu Thừa Dư.

Người đàn ông mà cô chọn, đương nhiên phải là một người ưu tú! Cấp hai cũng thế, cấp ba cũng tốt, đều không thể thiếu một hai thiếu nữ thầm mến, ừ, bình thường! Rất bình thường! Cố Hàm Ninh mỉm cười càng thêm ôn nhu, rút tay trái ra, trong ánh mắt hơi nghi hoặc của Triệu Thừa Dư, nhéo thắt lưng cậu một cái. Triệu Thừa Dư cau mày, cười nhíu mày nhìn Cố Hàm Ninh.

Cố Hàm Ninh cười híp híp mắt, quay đầu trở lại, bĩu bĩu khóe môi. Hừ, đàn ông trêu hoa ghẹo nguyệt! Cô còn tưởng rằng Triệu Thừa Dư hướng nội, không thu hút con gái, lại không nghĩ rằng, con gái có khẩu vị giống cô ngược lại không ít!

Đáng tiếc, cô gái nhỏ, các cô đều đã tới chậm! Gốc cây xanh tươi mỹ vị non nớt này chị đây đã nhận trước! Ừm, cũng có người tới sớm hơn so với cô, đáng tiếc tới sớm không bằng tới đúng dịp, ai bảo lúc Triệu Thừa Dư thông suốt lại vừa lúc gặp Cố Hàm Ninh đây! Cố Hàm Ninh trong lòng khẽ đắc ý, mím môi cười đưa tay đặt trên lưng Triệu Thừa Dư nhéo nhẹ, xoa bóp bày tỏ an ủi!

Triệu Thừa Dư nhíu mày lần nữa, nhìn Cố Hàm Ninh bật cười. Cố Hàm Ninh cười chớp chớp mắt với Triệu Thừa Dư, trong ánh sáng lờ mờ, khuôn mặt tươi tắn dí dỏm dường như phát ra ánh sáng lấp lánh. Triệu Thừa Dư gần như không khắc chế được muốn kéo Cố Hàm Ninh vào trong ngực, hôn một cái, ôm một cái, sự tê dại nóng bỏng lúc hai người ở một mình vừa rồi như thoáng cái quay trở lại, làm cho cậu có chút miệng lưỡi đắng khô!

Cố Hàm Ninh nhìn Triệu Thừa Dư chăm chú nóng bỏng, mặt mày cong cong, cười đến vui vẻ, tay trái thuận thế từ trên lưng Triệu Thừa Dư trượt xuống cái mông co giãn đầy đặn của cậu vỗ nhè nhẹ, sau đó mới nhanh chóng thu tay lại. Triệu Thừa Dư nhìn Cố Hàm Ninh miệng cười nghịch ngợm, bất đắc dĩ cười lắc đầu, trong mắt tràn đầy sủng nịch, dường như muốn tràn ra! Tiếng nhạc vang lên, đã có người chọn bài, bắt đầu hát trước tiên.

Cố Hàm Ninh còn chưa từng nghe Triệu Thừa Dư ca hát bao giờ, liền đưa ngón trỏ ra chọc nhẹ thắt lưng cậu, ghé vào bên tai nói: “Cậu hát cho mình nghe một chút nhé ?” “Cậu muốn nghe cái gì?” Triệu Thừa Dư cười cũng bắt chước bộ dáng Cố Hàm Ninh ghé vào cạnh tai cô nói chuyện.

“Ừ, đều được, dễ nghe là được!” Triệu Thừa Dư cười nhìn Cố Hàm Ninh, đứng dậy đến bên kia chọn bài, cô gái bên cạnh dường như chần chừ rồi cũng vội vàng đi theo. Cố Hàm Ninh mím môi cười, chỉ liếc mắt một cái sau đó chuyển tầm mắt tới Triệu Thừa Dư.

Một hai người như vậy, cô dường như càng lúc càng bình tĩnh nha. Cũng không phải là không thèm để ý, chỉ là nếu nghiêm túc so đo, thì có cái gì ghê gớm mà để ý ? Chỉ cần Triệu Thừa Dư không nhìn đến bọn họ, như vậy bọn họ chẳng qua cũng chỉ đơn phương thầm mến mà thôi, từ trước giờ cô chưa từng can dự vào thế giới của Triệu Thừa Dư, cần gì phải sinh thêm phiền não, nếu không, với bạn học Triệu Thừa Dư ưu tú, cũng là quá cực khổ đi!

Ừm, huống chi, nghiêm túc thừa nhận, chưa tính đến kiếp trước, cũng không phải là cô chưa từng thầm mến người khác nha! Ừ, đương nhiên, Lỗ Tĩnh Nhã đó là ngoại lệ! Nếu thực sự có người cố chấp muốn bước vào thế giới của cô và Triệu Thừa Dư, như vậy, cho dù chen vào được một đầu ngón tay, cô cũng sẽ không khách sáo mà trực tiếp chặt xuống ném cho chó ăn! Hừ hừ, đối phó với kẻ địch, chị đây chính là rất lãnh khốc vô tình !

Triệu Thừa Dư chọn bài rất nhanh, trực tiếp thêm ca khúc vào, đợi người phía trước hát xong liền cầm mic đứng lên, mắt cười nhìn Cố Hàm Ninh, chậm rãi mở miệng. Giọng ca trầm lắng tràn đầy tình cảm vang lên, Cố Hàm Ninh mím môi cười, trong mắt hơi ướt át, đáy lòng run rẩy, như những ca từ kia đều tiến vào trong lòng cô! “Anh vẫn luôn ở phía sau em chờ đợi

Chờ có một ngày em quay đầu lại nhìn anh Nụ cười của anh đều trao cho em Hi vọng em vui vẻ

Khổ sở của em đều cho anh Mọi thứ về em anh đều Cất giữ thật tốt

Anh vẫn luôn ở phía sau chờ đợi em Chờ một ngày em có thể cảm nhận được anh Cho dù anh ở thế giới của em

Nhỏ bé giống như một hạt bụi Anh cũng sẽ vẫn trao cho em tất cả ánh sáng và ấm áp nơi anh ...”

(Bài hát Anh Luôn Ở Đây - Tô Hữu Bằng) Hát xong một bài, Triệu Thừa Dư cũng không hề rời mắt khỏi Cố Hàm Ninh, người ngu ngốc cũng biết cậu hát cho ai nghe. Chờ cậu hát xong, các bạn học bên cạnh liền bắt đầu ồn ào.

“Song ca! Song ca! Song ca!” Lục Khải mở âm thanh lớn nhất, một bạn nữ bên cạnh lại đẩy cậu một cái, ánh mắt ý bảo một cô gái đã cầm mic còn lại. Trên màn hình hiển thị chính là đôi tình nhân hát song ca, một mic vẫn ở trong tay Triệu Thừa Dư, nhưng cái còn lại lại không phải ở trong tay Cố Hàm Ninh.

“Ai nha, Thẩm Điềm, người ta là nhường Triệu Thừa Dư và Cố Hàm Ninh song ca, cậu xem náo nhiệt gì nha! Bài hát tiếp theo cậu lại hát a!” Lục Khải cười hướng về phía Thẩm Điềm đang cúi thấp đầu, cứng đờ cả người mà vẫn cố chấp cầm lấy mic không thả vẫy vẫy tay. Cố Hàm Ninh khe khẽ mỉm cười, liếc mắt qua mic trước mặt Thẩm Điềm, nhìn Triệu Thừa Dư nhíu mày cười một tiếng. “Thôi, nhường Thẩm Điềm hát trước đi. Bọn mình hát sau.” Triệu Thừa Dư cười nói, để mic để ở trên bàn trà, trở lại ngồi bên cạnh Cố Hàm Ninh.

Một bên đã có bạn nam đứng lên, cầm cái mic Triệu Thừa Dư để xuống. “Là song ca nha! Bài này mình biết hát, Thẩm Điềm, mình và cậu cùng nhau hát đi?” “Thật là dễ nghe!”

Triệu Thừa Dư vừa ngồi xuống, Cố Hàm Ninh liền dựa sát vào, hơn nửa trọng lượng dồn sang người Triệu Thừa Dư, dán vào lỗ tai cậu nhẹ giọng nói chuyện. Triệu Thừa Dư nhịn xuống ý muốn sờ lỗ tai, cười lặng lẽ đưa tay vòng qua lưng Cố Hàm Ninh nhẹ nhàng ôm. “Cậu còn muốn nghe bài gì? Trở về mình từ từ hát cho cậu nghe?”

“Bài gì cũng được?” Cố Hàm Ninh cười nhíu mày. “Ừ, không biết mình sẽ học.” Triệu Thừa Dư gật đầu đồng ý, không chần chừ. ________ Hết chương 40 ________

.