Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Duyên tới là anh - Chương 41

Chương 41: Trêu chọc

m nhạc đã vang lên, trên màn ảnh hiện lên lời bài hát, nữ sinh hát trước, nhưng Thẩm Điềm lại không hề động đậy, tóc dài đen nhánh, rối tung ở sườn mặt, che khuất vẻ mặt cô. "Này, Thẩm Điềm, bài hát này cậu không hát sao?" Cậu nam sinh cầm mic kia hiển nhiên có chút lúng túng, giây lát đứng cũng không được, ngồi cũng không xong.

Một nữ sinh lúc đầu ngồi ở bên cạnh Thẩm Điềm đi tới, lấy mic từ trên tay Thẩm Điềm, cười nói: "Được rồi, Thẩm Điềm sẽ không hát, để mình!" Cô gái kia vô cùng sảng khoái, tiếp nối giai điệu bắt đầu hát, mặc dù không hay lắm, lại hát thật sự có tinh thần.

Không khí còn lúng túng vừa rồi dần dần nhạt đi, những người còn lại vừa nghe vừa cười bắt đầu tán gẫu. Triệu Thừa Dư chỉ cúi đầu, thân mật nói chuyện với Cố Hàm Ninh. "Ngày mai mình đi mua vé tàu, đến lúc đó điện thoại cho cậu."

"Ừ, nếu không chiều ngày mai cậu hãy đi, ngày mai nhà mình đến nhà bác cả mình ăn cơm, đến lúc đó mình ra ngoài!" Ánh mắt Triệu Thừa Dư sáng lên. "Được! Vậy cậu ăn xong gọi điện thoại cho mình, chúng ta cùng đi ra ngoài!"

Nghe được ngày mai còn có thể gặp mặt, tất nhiên Triệu Thừa Dư phấn chấn cả tinh thần. "Đúng rồi, học kỳ sau mình định mang máy tính lên. Cậu nói là nên mang từ nhà lên, hay là sau khi tới trường học mua?" Cuối kỳ trước viết luận văn, Cố Hàm Ninh thực sự buồn bực thật lâu. Cô đã có thói quen đánh chữ, đổi dùng bút, đột nhiên có loại cảm giác suy nghĩ khô kiệt, một bài luận văn thật lâu cũng không xong.

Tuy nói nội quy quy định năm thứ nhất không cho phép mang máy tính, nhưng trường học cũng không kiểm soát, ai biết được! "Ừm, mình cũng quyết định mua một cái. Cái của nhà cậu mua hồi nào?" "Mình mua hồi lớp tám, tốc độ chậm không chịu được."

"Vậy hay là mua một cái máy tính nữa đi, nếu không cầm đến trường cũng không dùng được lâu." "Cũng được! Cái máy đó cũng chiếm nhiều chỗ quá." Hiện tại đều chuyển sang dùng LCD rồi, thật ra Cố Hàm Ninh cũng không muốn mang máy vi tính cũ lên.

"Vậy thì, đều nhờ cậu vậy! Miêu Miêu và Mạn Mạn có khả năng cũng dự định mua, đến lúc đó nhờ cậu hết." "Được!" Triệu Thừa Dư cười gật đầu. Hai người Triệu Thừa Dư và Cố Hàm Ninh chụm đầu lặng lẽ nói chuyện.

Một ca khúc kết thúc, ca khúc sau lại tiếp diễn. "Mình đi toilet." Cố Hàm Ninh nhẹ giọng nói với Triệu Thừa Dư, liền muốn đứng dậy.

Triệu Thừa Dư kéo tay cô, cười nói: "Cùng nhau đi." Triệu Thừa Dư dắt Cố Hàm Ninh đi ra ngoài, có mấy nam sinh huýt gió có thiện ý, phần lớn mọi người chỉ là ngắm một chút. Đi tới ngoài cửa, cánh cửa rất dày, thoáng cái chặn lại tiếng âm nhạc bên trong phòng riêng, Cố Hàm Ninh cảm thấy lỗ tai yên tĩnh rất nhiều, mắt thấy hành lang không ai, quay đầu giả mặt quỷ cười, kéo má Triệu Thừa Dư, nhéo nhéo.

"Cậu nhóc! Cậu là người gặp người thích hoa gặp hoa nở nha!" "Hử?" Triệu Thừa Dư đầy mặt nghi ngờ, không hiểu ra sao. "Ai..." Cố Hàm Ninh lắc đầu, lập tức cười vỗ má Triệu Thừa Dư, "Được rồi, thật ra mình phải khen ngợi cậu! Làm rất tốt!"

"Hử?" Triệu Thừa Dư lần nữa tỏ vẻ nghi ngờ, cậu làm cái gì? Cố Hàm Ninh "xì" nở nụ cười, nhón chân nhẹ mổ một ngụm trên cằm Triệu Thừa Dư. "Được rồi, quả thật nên thuởng! Ưu điểm phải nhớ tiếp tục duy trì!"

Nói xong cũng không chờ Triệu Thừa Dư phản ứng kịp, cười chạy chậm về hướng toilet. Rửa tay xong đi ra ngoài, Triệu Thừa Dư dựa lưng vào tường chờ ở lối rẽ vào toilet, Cố Hàm Ninh cười đi tới, lôi kéo áo Triệu Thừa Dư, lắc lắc, chốc lát không chịu buông ra. "Cậu, cơm chiều nhất định phải trở về ăn sao?" Triệu Thừa Dư nghĩ đến, nhiều nhất là hai tiếng nữa sẽ phải đưa cô trở về là đã có chút không nỡ.

Vẫn là không nghỉ là tốt nhất, trong trường học, cô cậu có thể gặp nhau hàng ngày… Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên Triệu Thừa Dư mong mỏi ngày nghỉ mau kết thúc như thế. Cậu không khỏi nghĩ đến, chờ đến lần sau nghỉ hè, cậu nên làm cái gì bây giờ?

Cố Hàm Ninh cười giơ tay lên vuốt ấn đường hơi nhíu của Triệu Thừa Dư, bĩu môi. "Cũng không nhất định a..." "Bên ngoài lạnh như vậy, nếu không cơm nước xong cậu quay lại?"

"Ha ha, như thế không phải là càng lạnh hơn à?" Cố Hàm Ninh cười nheo mắt, nhìn Triệu Thừa Dư nghĩ lý do để mình ở lại lâu hơn, trong lòng có chút ngọt ngào, cười dựa sát vào trong lòng cậu. Triệu Thừa Dư ôm eo Cố Hàm Ninh, ôm thật chặt, hơi cúi đầu, môi hôn nhẹ lên trán Cố Hàm Ninh. "Dự báo thời tiết nói ngày mai có tuyết rơi, lúc cậu ra ngoài nhớ mặc thêm áo ấm vào! Nếu không mình sẽ đến trước cửa nhà cậu đón cậu?"

Cố Hàm Ninh trong lòng ấm áp, lúc đầu vốn muốn từ chối, không muốn cậu đi lại nhiều nhưng nhìn ánh mắt chờ đợi của Triệu Thừa Dư, vẫn gật đầu. "Được, vậy cậu cũng mặc nhiều thêm một chút. Nếu bị lạnh cóng, mình lại đau lòng!" "Ừm! Vậy, lát nữa cậu cùng đi ăn cơm đi! Lục Khải cậu cũng quen, bạn học của mình đều rất thân thiện! Chờ một lát nữa ăn cơm ở gần đây. Ăn xong mình đưa cậu trở về?" Triệu Thừa Dư cười, ôm càng chặt hơn, kiên nhẫn khuyên.

Cố Hàm Ninh ngẩng đầu cười nhìn Triệu Thừa Dư, đột nhiên liền lóe ra ý xấu nho nhỏ, cúi đầu, mím môi cười xấu xa, đôi tay trượt đến ngang hông Triệu Thừa Dư, nhanh chóng rút áo len của cậu ra, theo một góc áo sơ mi sợi bông dày bên dưới quần, đôi tay linh hoạt lách vào. Tuy rằng bên trong KTV mở điều hòa rồi, nhưng tay Cố Hàm Ninh vẫn vô cùng lạnh, huống chi cô vừa mới rửa tay, tuy rằng nước đã khô nhưng vẫn còn mang theo hơi ẩm. Bàn tay mềm mại tinh tế lại lành lạnh chạm vào da thịt, Triệu Thừa Dư không phòng bị, cũng hít một hơi khí lạnh, đột nhiên rùng mình một cái nhưng nhìn thấy Cố Hàm Ninh híp mắt cười đến giảo hoạt, chỉ có thể bất đắc dĩ cười lắc lắc đầu.

"Thật ấm áp!" Cố Hàm Ninh thoải mái mà than nhẹ một tiếng, ngón tay hơi động, lại trượt lên trên. Hơi lạnh ban đầu chậm rãi tan đi, theo động tác dán sát của bàn tay Cố Hàm Ninh, một luồng khí nóng tê dại dâng lên bụng, Triệu Thừa Dư cúi đầu, hơi thở gấp, đôi mắt dần dần sâu hơn. Cố Hàm Ninh ngẩng đầu nhìn Triệu Thừa Dư đang nhẹ giọng thở gấp, mím môi cười, đôi tay lập tức lại trượt đến trên bụng trơn nhẵn của Triệu Thừa Dư.

Triệu Thừa Dư đột nhiên mở to mắt, nặng nề thở dốc một hơi. "Nào, để mình đếm một chút, có cơ bụng sáu múi hay không!" Cố Hàm Ninh kiễng chân, cằm đặt ở bả vai Triệu Thừa Dư, nhẹ cười nói. Triệu Thừa Dư chỉ cảm thấy khí nóng bốc lên mặt, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, ngừng thở, nỗ lực thả lỏng cơ bụng đang căng cứng.

Cố Hàm Ninh hạ chân xuống, trán để ở lồng ngực Triệu Thừa Dư, nhẹ giọng cười hì hì, đôi tay nghịch ngợm ở trên bụng cậu chọc nhẹ từ từ vân vê, vô cùng nghiêm túc chậm rãi đếm. "Một múi... hai múi. ." Cố Hàm Ninh ngón tay túm chặt lên dây lưng quần bò của Triệu Thừa Dư, dùng sức kéo xuống, sau đó mới tiếp tục chậm rãi đếm.

"Ba múi... bốn múi...hử, khối thứ năm ở đâu đây?" Triệu Thừa Dư có chút chịu không nổi, ôm chặt lấy Cố Hàm Ninh, dòng khí nóng tê dại vừa chua xót vừa êm đềm từ bụng len lỏi lên ngực, từ xương sống leo lên đến trên trán... Ngón tay Cố Hàm Ninh khẽ chạm vào từ rốn Triệu Thừa Dư lan thẳng xuống đám lông nho nhỏ dưới lớp vải, nhẹ nhàng nghiêm túc chải vuốt, cũng không vội vã tìm khối cơ bụng thứ năm, thứ sáu.

Triệu Thừa Dư đáy lòng cuồng loạn, ôm chặt lấy Cố Hàm Ninh, một cái tay nhịn không được trượt đến cái mông vểnh lên của Cố Hàm Ninh, hơi ra sức đè hướng mình, cọ một chút lại cọ một chút! Cố Hàm Ninh chỉ cảm thấy bụng dưới bị Triệu Thừa Dư đụng vào bắt đầu chua xót, lập tức đùi nhũn ra, nửa người dựa vào Triệu Thừa Dư, không tiếng động hà hơi... "A! a!" Hai tiếng hô liên tiếp từ bên cạnh vang lên.

Triệu Thừa Dư cứng đờ người, chậm rãi quay đầu, nhìn hai cô gái đứng ở chỗ góc hành lang đang trợn mắt há hốc mồm nhìn cậu và Cố Hàm Ninh, tức thì đầu mù tịt, căn bản không nhìn ra rốt cuộc là ai, chỉ là cấp tốc quay đầu trở lại, lực tay khẽ thả lỏng, nhưng cũng không buông Cố Hàm Ninh ra, chỉ là tay từ mông Cố Hàm Ninh yên lặng rời đi, trượt lên đến sau đầu cô, nhẹ đè ép Cố Hàm Ninh đang lén lút ngẩng đầu từ trong ngực cậu trở về. Cố Hàm Ninh ngoan ngoãn dựa theo lực Triệu Thừa Dư, vùi mặt trong ngực cậu, nhưng đôi tay lại cố chấp không rút ra khỏi trong quần cậu, chỉ là yên lặng, không trêu chọc nữa. Một trong hai cô gái nhanh chóng phản ứng kịp, trên mặt ửng đỏ lôi kéo người bên cạnh.

"Thẩm Điềm! Chúng ta đi toilet thôi !" Thẩm Điềm vẫn không nhúc nhích, nhìn hai người đang dựa sát vào nhau phía trước, tay của cô gái bị quần áo của nam sinh che lấp, nhưng cũng có thể nhìn rõ để ở đâu, thậm chí bởi vì cánh tay cô ấy, eo của nam sinh lộ ra một vùng da nhỏ màu lúa mạch. Thẩm Điềm mặt đỏ tới mang tai ngu ngơ, nửa là ngượng ngùng nửa là đau lòng, bạn học bên cạnh lại lôi kéo, lúc này cô mới cúi đầu bước nhanh qua hai người.

Cố Hàm Ninh không khỏi ngẩng đầu, qua cánh tay Triệu Thừa Dư, thấy hai nữ sinh cúi đầu bước nhanh vọt vào toilet, không quá hai giây, lại cúi đầu, càng thêm vội vàng lùi lại, xoay người, vào toilet nữ cách vách... "Ừm, hình như dọa đến bạn học của cậu rồi, làm sao bây giờ?" Cố Hàm Ninh ngẩng đầu cười mắng Triệu Thừa Dư một cái, thật sự nhịn không được, lại vùi đầu nở nụ cười hả hê làm Triệu Thừa Dư nghe, cũng không nhịn được vừa lắc đầu vừa cười ra tiếng.

Được rồi, thật lúng túng, lại vừa buồn cười! Đối với những nữ sinh nhỏ mà nói, bọn họ như vậy, có được tính là vượt cấp quá không? Tình cảnh này đã không thích hợp để tiếp tục, Cố Hàm Ninh cười giận Triệu Thừa Dư một cái, ngoan ngoãn rút tay ra, hai người tăng tốc bước chân trở về phòng thuê.

Chí ít, trong hoàn cảnh không được tự nhiên lắm, cô gái nhỏ da mặt mỏng sẽ cảm thấy ngại ngùng một chút. Ừ, cần che giấu lúng túng, có lẽ còn có bạn học Triệu đang rèn luyện da mặt! Hai nữ sinh nắm tay đi toilet lề mề mãi đến mười mấy phút đồng hồ sau rốt cục đẩy cửa vào, sau đó cúi đầu, ngồi vào chỗ trống gần cửa nhất, cũng không biết có phải là đã cẩn thận xác định xem ở cửa toilet không có ai rồi mới dám ra không?

Cố Hàm Ninh phát hiện, cô gái nhỏ Thẩm Điềm lúc đầu như có như không ngắm Triệu Thừa Dư vài lần, cũng không lại nhìn trộm nữa, chỉ chuyên chú nói cười với bạn học bên cạnh, tươi cười sáng sủa, ngược lại thoải mái hơn so với lúc nãy rất nhiều. Ách, đây là phát hiện Triệu Thừa Dư không tốt đẹp như trong tưởng tượng của cô bé, cho nên, hoàn toàn thất vọng với bạn học Triệu rồi? Ừm, được rồi, đây là chuyện tốt! Mỗi người đều có lúc hoàn toàn tỉnh ngộ, một cô gái sáng suốt!

Cố Hàm Ninh mím môi cười, tay trái vươn đến trong tay phải Triệu Thừa Dư, ngón trỏ nhẹ chọc. "Bạn học Triệu, thêm một bài nữa!" Triệu Thừa Dư lòng bàn tay ngứa, nhịn xuống xúc động muốn tránh né, để tùy cô nhẹ chọc, cười nhíu mày.

"Song ca?" "Khụ, mình thích nghe cậu hát!" Cố Hàm Ninh mím môi cười yếu ớt, trên tay ra sức, đẩy cậu một phen.

"Mau chút mau chút!" Giọng Triệu Thừa Dư rất êm tai, Cố Hàm Ninh quyết định để cậu học thêm một bài, sau này cũng có thể tiết kiệm tiền mua album nghe nhạc rồi! ________ Hết chương 41 ________

.