Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Duyên tới là anh - Chương 50

Chương 50: Nỗi đau hạnh phúc (18+)

Cách lớp vải dệt, cảm nhận đến chỗ mềm mại hoàn toàn khác biệt so với mình, Triệu Thừa Dư thở gấp, đầu lưỡi khẽ cắn trên cổ trắng, để lại ấn ký đỏ ửng, một tay khó nhịn nhẹ nhàng vén áo tắm nửa che nửa khép lên, chạm vào một chỗ mềm mại mà cậu đã mơ ước từ lâu, nắm ở trong lòng bàn tay, mềm như nước, lại nóng bỏng như lửa! Lần đầu tiên nếm được món ngon đến tận xương như vậy, Triệu Thừa Dư chỉ cảm thấy toàn thân nóng đến mức như muốn nổ tung, gào thét chỉ muốn kiếm tìm nhiều hơn! Mặt cậu hơi tách ra, thở gấp cúi đầu nhìn chỗ mềm mại trắng như tuyết lộ ở ngoài vạt áo tắm, ở trong lòng bàn tay mình tùy ý biến thành các loại hình dạng khác nhau, có chút đỏ bừng như anh đào lại nhấp nhô che kín như muốn dụ người.

Bên tai là tiếng Cố Hàm Ninh nhẹ thở gấp, nghe vào trong tai cậu như một giai điệu êm tai, chỉ vì cậu mà độc tấu! Một tay cậu từ eo Cố Hàm Ninh, trượt đến vạt áo tắm, lại dọc theo da thịt bắp đùi tinh tế mịn màng từ từ vuốt ve, dừng ở nếp gấp chỗ đùi, theo cái nếp kia, lại vuốt ve lên. Chỗ bụng giống như bắt lửa, to lên, đau đớn, khó nhịn, Triệu Thừa Dư nghĩ: Lần này, thật không dừng lại được… Cỗ Hàm Ninh đỡ vai Triệu Thừa Dư, khó chịu uốn éo cái eo, khí nóng từ từ chảy ra làm ướt chỗ kín mềm mại của cô, mang theo chút xúc cảm hơi đau lại ngứa, trên người giống như là có một khối rỗng thật lớn, giống như muốn lấp đầy, tiếng rên mềm mại bật ra từ môi cô, phối hợp với tiếng rên trầm thấp của Triệu Thừa Dư, giống như một bản hòa tấu thật hay, chỉ có một bản duy nhất!

Cố Hàm Ninh đưa tay từ trên vai Triệu Thừa Dưa hạ xuống, từ yết hầu trượt đến cổ áo, ở lồng ngực lưu luyến một chút, lại đi thẳng xuống, từ vạt áo sơ mi, đi xuống vuốt ve bắp thịt mạnh mẽ trơn nhẵn ở bụng, sau đó chọc nhẹ vân vê, ngón tay nhẹ nhàng đi xuống, chạm đến một đoạn lông ngắn, di chuyển xuống, ngón trỏ thăm dò thẳng vào bên trong vải jean thô ráp, đang muốn đi vào, lại bị chặn lại. Cố Hàm Ninh thở khẽ, cái mông di chuyển, một tay khác vội vàng đi xuống, giúp đỡ cởi bỏ dây lưng trói buộc, ra sức kéo ra, dây lưng liền bị vứt xuống dưới giường. Không có trói buộc cưỡng chế, cúc quần bò bằng sắt rất nhanh bị cởi bỏ, ngón tay nhẹ nhàng nắm khóa kéo, dùng lực kéo xuống, chi còn sót lại một tầng vải mỏng nóng rực dĩ nhiên che trước tay Cố Hàm Ninh. Cô thở gấp, nở nụ cười, ngón linh hoạt nhẹ nắm rồi lại nhẹ véo bên trên. Triệu Thừa Dư không nhịn được nặng nề khẽ rên một tiếng, mọi hô hấp như muốn dừng lại, thật vất vả cắn răng, cúi đầu cầm lấy bàn tay mềm mại đưa lên, môi răng khẽ ngậm từ từ liếm, bên tai vang lên những tiếng rên khẽ khó mà kiềm chế được.

“Thừa Dư… đừng…” Hai mắt Cố Hàm Ninh nửa mở, động tác trên tay dừng lại một chút, nhịn không được khẽ nói. Một tay Triệu Triệu Thừa Dư lại chuyển qua một chỗ mềm mại khác, không theo quy luật nào mà vuốt ve, vừa vùi đầu vào ngực Cố Hàm Ninh, giống như là muốn tinh tế nhấm nháp hương vị ngọt ngào nhất thế gian. Nhưng dù sao cũng là lần đầu cậu nếm mùi vị nơi này, xuống tay, hạ miệng cũng không biết nặng nhẹ, Cố Hàm Ninh nhíu mày lại, nhẫn nhịn, mới không dùng sức đẩy cậu ra.

“Thừa Dư… Nhẹ, nhẹ một chút…” Cố Hàm Ninh nhịn đau, cũng chịu đựng từng đợt tê dại khó nhịn đang dâng lên, mắt khép hờ, thân thể ngồi ngửa ra phía sau, ngón tay từ mép vải dệt từ từ thăm dò vào, nhẹ chạm vào phía trên vật tráng kiện nóng rực, khẽ vuốt vài cái, dứt khoát kéo nó ra ngoài, cái mông di chuyển, không có che lấp, trực tiếp ngồi lên phía trên. Triệu Thừa Dư chỉ cảm thấy mình căng lên nóng rực, giống như chìm vào một chốn xa xôi ngọt ngào, hơi lạnh cùng mềm mại mang theo một chút ẩm ướt. Cậu từ lưu luyến ngẩng đầu lên, nhìn đôi mắt của Cố Hàm Ninh xinh đẹp quyến rũ khác hẳn ngày thường, áo tắm đã sớm tuột ra, trượt xuống trên cánh tay cô, một mảng da thịt trắng nõn hồng hào lộ ra trước mặt cậu, một cái tay của cậu đang vỗ về một chỗ mềm mại trong đó, khiến cho người ta kích thích đến choáng váng. Cúi đầu nhìn xuống, chỗ cuối của làn da trắng như tuyết có một chỗ màu đen nho nhỏ, phía dưới nơi này chính là u kính cực kỳ ngọt ngào mà cậu chưa từng động tới, mà giờ phút này, nơi mềm mại đó đang đè lên nơi nóng rực mà gần như muốn nổ tung chỉ lộ ra một cái đỉnh cao màu hồng nhạt của cậu.

Trên người cậu, trừ chỗ giữa vạt áo được vén lên, còn lại đều mặc thật kín, nhưng Cố Hàm Ninh, chỉ cần kéo nhẹ ra là sẽ trần trụi không sót lại gì. Đáy lòng Triệu Thừa Dư giống như có một con mãnh thú đang vùng vẫy, như lửa lớn cháy lan ra đồng cỏ vậy, dường như muốn đốt cháy tất cả con người cậu. Cậu nghĩ: Đi xừ lý trí rồi! Đột nhiên cậu xoay người, trong tiếng thở nhẹ của Cố Hàm Ninh, nhẹ nhàng đè trên thân thể cô, đôi tay kéo món áo tắm đã không còn tác dụng che lấp kia, ném đến mép giường, cậu cúi đầu, làn môi bắt đầu thăm dò từ nơi mềm mại kia, đôi tay vừa thô lỗ kéo quần áo trên người mình, cậu vô cùng khó nhịn muốn hòa làm một thể với thân thể mềm mại tinh tế ở phía dưới, tất cả vật che đều khiến cho cậu cảm thấy ghét cay ghét đắng không thôi!

Chờ đến khi bản thân mình cũng lõa thể, lúc da thịt dán lên da thịt non mềm hơi lạnh không một kẽ hở, cậu thoải mái cúi đầu, nhưng ngọn lửa bên trong thân thể không những không giảm bớt, ngược lại càng thêm bùng cháy. Câu thật mong muốn chôn thật sâu vào trong chỗ mềm mại khiến cậu quyến luyến không thôi, hơi thở dồn dập, một tay khẽ di chuyển xuống đùi Cố Hàm Ninh, ở giữa hai bên, vật nóng rực của cậu gắt gao chạm vào chỗ mềm mại ướt át kia, cậu nhanh chóng muốn tiến vào, dùng sức ở hông đưa lên, rồi lại tuột xuống. Cố Hàm Ninh nhắm mắt, một tay che ở trán, chỉ để lộ ra bờ môi ửng đỏ, hơi cong lên, khẽ thở ra, cảm giác được Triệu Thừa Dư nôn nóng luống cuống, trong lòng tê dại khó nhịn, khóe môi hơi cong cong, lại không có ý tưởng muốn giúp một tay chút nào.

Triệu Thừa Dư đã đổ mồ hôi như mưa, từng giọt từng giọt rơi trên người Cố Hàm Ninh. Một tay cậu đưa xuống dưới, vội vàng ở chỗ mềm mại của Cố Hàm Ninh lần mò tìm kiếm, một tay đỡ đỉnh cao đã hơi ướt át nóng rực, ngón tay nhẹ chen vào chỗ khe hở! Đỉnh cao của cậu nhẹ nhàng xâm nhập một chút, lại giống như bị vật gì đó cản trở tiến trình, trong lòng cậu rất vui vẻ, sau khi chịu đựng sự ê ẩm tê dại của thắt lưng, dùng sức ở hông, khiến cho tất cả hòa nhập! Thoáng chốc, có một luồng tê dại từ trước đến nay chưa từ có từ đuôi cột sống của cậu nhanh chóng tràn lên tận não, tràn ra khắp nơi! Cậu nặng nề rên rỉ, thở gấp thật sâu. Cố Hàm Ninh nhắm mắt, tứ chi cứng ngắc, cắn chặt môi dưới, nhẫn nại sự đau đớn không gì sánh bằng này. Cái gì mà tê dại mỏi nhừ, cái gì mà trống rỗng khó nhịn, đều bị đau đến này vứt lên chín tầng mây! Dù cô đã sớm chuẩn bị xong tư tưởng, trong nháy mắt đó cũng đau đến muốn kêu lên tiếng thét sợ hãi!

Triệu Thừa Dư nhịn qua trận kích thích tê dại mới bắt đầu này, ôm lấy Cố Hàm Ninh đấu đá lung tung, một chút xíu tiến vào rút ra lại nặng nề tiến vào. Cố Hàm Ninh không còn đau đớn như trước, lại gặp một phen va chạm như vậy, chỉ cảm thấy thân thể vừa đau lại vừa xót, cố gắng đè nén không đạp Triệu Thừa Dư đi xuống, nhưng cũng biết, nhất định phải có một lần như vậy, chỉ có thể liều mạng cắn răng, trong lòng mong mỏi: mau kết thúc chút đi! Trong đầu Triệu Thừa Dư trống rỗng, hoàn toàn dựa vào bản năng của đàn ông mà tiến đến, một tay đi lên nắm lấy chỗ mềm mại lưu luyến vừa rồi, một tay đỡ lấy eo Cố Hàm Ninh, hơi nhắm mắt, lui về phía sau, lại tiến vào, cho đến khi cậu như đã muốn hết hơi, một luồng tê dại mãnh liệt truyền từ dưới lên não, trong đầu cậu trong nháy mắt giống như là nổ pháo hoa, khiến cậu choáng váng, cổ họng phát ra một tiếng rên, thân thể run rẩy, thở dốc ngã lên người Cố Hàm Ninh.

Gian phòng yên tĩnh lại, chỉ có thể nghe thấy tiếng hai người thở dốc một nhẹ nhàng, một trầm thấp, trong không khí tràn ngập luồng hơi thở chọc người, thật lâu không tiêu tan. Chờ đến trận tê dại và mệt mỏi như vô lực qua đi, Triệu Thừa Dư ôm Cố Hàm Ninh xoay người lại, để cho cô nằm ở trên người mình. Tim đập mạnh mẽ đè lên nhau, rồi từ từ vững vàng lại. Cố Hàm Ninh nhắm mắt, ghé vào trên người Triệu Thừa, tai lắng nghe tiếng tim đập dần ổn định của cậu, thân thể còn có chút đau đớn, trái tim cũng từ từ yên tĩnh.

Mắt Triệu Thừa Dư nhắm lại, khóe môi cong lên, một tay ôm eo Cố Hàm Ninh, một tay khẽ vuốt cái lưng tinh tế của cô từ trên xuống dưới. Trong phòng lặng im, hai người ôm nhau, cả thân xác lẫn tinh thần cùng bình yên lại hòa cùng không gian yên tĩnh ngọt ngào. Thật ra Cố Hàm Ninh không muốn phá hoại không khí, đau đớn có thể nhịn, bên dưới có chất lỏng chảy xuống, khiến cho cô thật sự không chịu đựng nổi, thế là nhẹ nhàng động đậy, nhẹ nói: “Em, muốn đi phòng tắm…”

Nghe vậy, Triệu Thừa Dư đỡ Cố Hàm Ninh, chậm rãi đứng dậy, lướt mắt qua da thịt trắng nõn của cô, trong đầu nhớ lại xúc cảm đôi tay phủ lên, nuốt một ngụm nước bọt, gắng chuyển mắt. “Anh ôm em đi.” “Đừng. Anh đi cùng, ai biết em còn có thể tắm rửa được hay không!” Gò má Cố Hàm Ninh ửng đỏ, cười giận anh một cái.

Triệu Thừa Dư cố gắng dừng mắt từ cổ Cố Hàm Ninh trở lên, đáy lòng nóng rực, hơi đỏ mặt. Thật ra, anh thật không nghĩ quá nhiều, chỉ là nghĩ đến vừa rồi, trong lúc đó, bộ dạng cô kêu đau đớn, sợ cô còn đau, cho nên mới muốn ôm cô đi qua…chỗ phòng tắm… Triệu Thừa Dư nuốt một ngụm nước bọt, yết hầu chuyển động, nhắm chặt mắt lại.

“Vậy, tự em cẩn thận một chút…” Cố Hàm Ninh cười liếc anh một cái, nhịn xuống lúng túng vừa động lại đau, hơi nhíu mày, nhặt áo tắm rơi trên mặt đất, từ từ đi đến phòng tắm. Cởi bỏ áo tắm, đứng ở trước gương lớn trong phòng tắm, cô nhíu mày càng chặt hơn, nhìn mình trong gương, trên da thịt trắng như tuyết, khắp nơi đều có chỗ đỏ chỗ hồng, nhất là ở trên ngực càng thêm nhiều. Xuống tay, còn có hạ miệng, thật không biết nặng nhẹ!

Cố Hàm Ninh hơi chu môi, đỏ mặt, đi đến bồn tắm, vặn mở vòi tắm hoa sen trên đầu, cọ rửa trên người. Chờ đến khi Cố Hàm Ninh tắm lại xong, đổi một chiếc áo tắm sạch sẽ khác bước ra ngoài, Triệu Thừa Dư đã mặc quần áo lên người xong, đôi mắt nhìn chằm chằm chiếc giường bọn họ mới quay cuồng, nhìn có chút luống cuống tay chân. “Anh muốn tắm một cái không?” Cố Hàm Ninh mím môi cười đi qua, theo tầm mắt Triệu Thừa Dư nhìn lên trên giường, dừng một chút, tức thì cũng hơi đỏ mặt.

Chăn bông màu trắng đã sớm bị đá xuống giường, khăn trải giường có nhiều nếp nhăn, trừ một vài chỗ có vết tích thấm ướt không biết là mồ hôi hay là chất lỏng bất minh khác, còn có một ấn ký màu đỏ vô cùng dễ thấy… “Chờ, đợi lát nữa anh sẽ giặt sạch sẽ đi!” Triệu Thừa Dư nói trước, nhìn Cố Hàm Ninh đỏ mặt một cái, chỉ cảm thấy trong lòng lại bắt đầu nóng lên, vội vàng ho nhẹ một tiếng, “Anh đi phòng tắm!” Sau đó liền bước nhanh đi vào phòng tắm. Cố Hàm Ninh buồn cười nhìn Triệu Thừa Dư chạy trối chết, quay đầu nhìn ấn ký quên không che đậy, trong lòng cũng có chút lúng túng.

Ai, sớm biết, phải nên lót một món quần áo của mình… Chẳng lẽ phải thật sự giặt sạch khăn trải giường sao? ________ Hết chương 50 ________.