Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Duyên tới là anh - Chương 54

Chương 54: Giày vò (18+)

Triệu Thừa Dư nắm tay Cố Hàm Ninh thật chặt, một đường đi nhanh cho đến khi người trên đường nhiều hơn mới thoáng chậm lại bước chân. Cố Hàm Ninh nhìn Triệu Thừa Dư đang đanh mặt, một luồng nóng rực giày vò con người giống như là truyền thẳng từ trong lòng bàn tay anh tới trên mặt cô. Khuôn mặt Cố Hàm Ninh hơi nóng lên, trong lòng lại vui thích, trên mặt cố gắng duy trì nụ cười ôn nhu yếu ớt, theo Triệu Thừa Dư bước nhanh đi lên tầng hai tòa nhà số sáu. Vừa mở cửa phòng ngủ ra, đầu tiên Triệu Thừa Dư nhòm vào trong phòng tắm, lại chạy nhanh đến ban công đóng cửa và rèm che lại, vừa quay đầu lại đã thấy Cố Hàm Ninh đang yên ổn dựa vào bàn học của anh, nhàn rỗi lật giở quyển sách chuyên ngành anh đặt trên bàn.

Anh bước đi đến trước người Cố Hàm Ninh, để quyển sách trong tay cô xuống, tùy ý quăng tới góc bàn, đưa tay ôm hông cô, trong tiếng hét nhỏ của cô, một tay nâng cô lên đặt ở mép bàn, lập tức hơi cúi đầu, nặng nề hôn xuống. Lần này không kiềm chế như ở thư viện, trực tiếp tàn phá khiến lưỡi Cố Hàm Ninh cũng hơi đau, cô chống hai tay trước ngực Triệu Thừa Dư, rầm rì mơ hồ phản đối. Đáng tiếc, tất cả tiếng phản đối đều bị Triệu Thừa Dư nuốt vào trong bụng. Cố Hàm Ninh giận đến trừng mắt, dứt khoát duỗi hai chân ra, khiến cho Triệu Thừa Dư đến gần thêm mấy phần, một tay cách lớp áo nhéo loạn trên người anh.

Triệu Thừa Dư vốn đang kìm nén đến luống cuống, chỉ cảm thấy trên người nửa đau nửa tê, nặng nề thở dốc, một tay vén váy dài đến gối của Cố Hàm lên trên đùi. Chờ đến lúc Cố Hàm Ninh phản ứng kịp, Triệu Thừa Dư đã thoáng kéo quần lót của cô xuống, nâng vật đã nóng bỏng lập tức chen vào đường hầm ẩm ướt mà anh nằm mơ cũng nhớ. Hai người đồng thời khẽ run khẽ rên một tiếng.

Triệu Thừa Dư thấp giọng thở gấp, cảm giác tê dại này khiến anh lập tức run rẩy, như là không khống chế được, muốn xuất ra. Đã hơn một tháng... Một khi đã hưởng mùi vị mất hồn này, còn muốn người đàn ông thanh tâm quả dục (*), vậy đơn giản chính là khổ hình cực kỳ bi thảm đến cực hạn!

[(*) Thanh tâm quả dục: Giữ tâm trí trong sáng, loại bỏ chuyện tình dục.] Cố Hàm Ninh ngửa đầu, ôm thật chặt cổ Triệu Thừa Dư, uyển chuyển khẽ rên, lần đột nhiên tiến vào này hơi đau, sau khi đau đớn qua đi, ê ẩm tê dại mềm mại dần dần trở nên sâu sắc hơn. Đợi đến lúc kích động chậm rãi giảm đi thì Triệu Thừa Dư mới đỡ eo Cố Hàm Ninh, ma sát đụng chạm hoặc nặng hoặc nhẹ. Mỗi lần gần như là sắp đến cực hạn, anh liền dừng lại, trán chạm chán, nặng nề hôn môi Cố Hàm Ninh, không chịu xuất ra.

Cố Hàm Ninh cắn chặt môi dưới, đến cuối cùng không chịu được đè nén thở gấp liên tục, trong sự cố ý giày vò của Triệu Thừa Dư, chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, khó nhịn cắn bờ vai Triệu Thừa Dư, kiềm chế tiếng rên rỉ run rẩy của mình. Triệu Thừa Dư ôm Cố Hàm Ninh đã bủn rủn thành nước đang rên rỉ run rẩy, lại nặng nề đụng chạm mấy cái ở trong đường hầm mềm mại trơn nhẵn rồi mới ôm người yêu bé nhỏ mềm mại vào trong lòng gầm nhẹ xuất ra! Hai người thở dồn dập ôm chặt nhau một lúc lâu, lúc này Cố Hàm Ninh mới hơi đẩy lồng ngực Triệu Thừa Dư, thấp giọng nói: “Mau ra đi... Em muốn đi rửa một chút...”

Triệu Thừa Dư khẽ cười hôn nhẹ lên trên trán cô, lúc này mới thoáng lui ra phía sau một bước, tiện tay rút mấy tờ khăn giấy, vén váy cô lên, thoáng dùng lực kéo chân cô ra, cúi đầu cẩn thận xoa xoa nơi mềm mại vừa mới tiếp nhận mình rồi mới đỡ cánh tay cô, dìu cô bước xuống bàn. Cố Hàm Ninh đỏ mặt, vừa xuống đất liền cảm thấy toàn thân càng thêm mỏi nhừ, bắt lấy cánh tay Triệu Thừa Dư, ngừng một lát mới bước nhanh vào phòng tắm. Dù sao cũng là phòng ngủ chung, không phải trong phòng tắm cá nhân, Cố Hàm Ninh chỉ dùng nước nhẹ nhàng rửa, mày nhíu lại thật sâu, cúi đầu sờ sờ quần lót thế mà bị chất lỏng của ai đó thấm ướt, vỗ vỗ làn váy, bất đắc dĩ đi ra. Vừa đi ra khỏi phòng tắm cô liền trợn mắt trừng Triệu Thừa Dư đang nhìn mình khẽ cười không ngừng, mím môi đẩy anh vào phòng tắm.

Dọc theo bàn viết cùng với trên gạch men đều có một vài vết tích ướt át. Cố Hàm Ninh nhíu mày lại, rút khăn giấy nhanh chóng lau đi, tuy rằng còn có chút vết tích nhưng không nhìn kỹ thì sẽ không phát hiện, cùng lắm nói là Triệu Thừa Dư làm đổ cốc nước đi. Không đợi Cố Hàm Ninh an tâm thở phào nhẹ nhõm, tiếng mở khóa cửa vang lên, trong lòng cô nhảy dựng, chột dạ quay đầu nhìn qua thì nhìn thấy Cao Thần vừa vặn mở cửa đi vào. Nhìn thấy Cố Hàm Ninh xinh xắn đứng ở trong phòng ký túc xá của mình, Cao Thần tỏ ra hơi bất ngờ lại vui mừng tươi cười.

“Cố Hàm Ninh! ...” Cậu vừa dứt lời, quét mắt sang thì thấy Triệu Thừa Dư đang bước nhanh ra từ trong phòng tắm, liền sa sầm mặt, có vẻ nghĩ một đằng nói một nẻo. “Thừa Dư, thì ra là cậu ở đây a...”

Cao Thần cười cười, xoay người, lôi kéo cô gái đứng ở phía sau cậu đi vào. Vừa rồi cửa chỉ mở ra một góc rất nhỏ, Cố Hàm Ninh tự nhiên không nhìn thấy cô gái bị Cao Thần che ở phía trước, hiện tại người vừa tiến vào, cô tự nhiên nhìn thêm vài lần. Người tới có chiều cao xấp xỉ cô, đi giày cao gót rất nhọn, hợp với chiếc váy liền thân, khuôn mặt trang điểm nhẹ, nhìn chung là một cô gái rất xinh đẹp.

Chỉ là Cố Hàm Ninh cảm thấy mình rất không thích ánh mắt cô nàng kia đang nhìn mình hơi hùng hổ doạ người. Cố Hàm Ninh khe khẽ mỉm cười, nghĩ thầm có lẽ là chuyện Cao Thần từng thích mình cô nàng cũng biết, cho nên mới dùng ánh mắt nửa xem xét nửa khiêu khích nhìn mình như vậy. Nếu như nguyên nhân cô ta khiêu khích là Triệu Thừa Dư, có lẽ cô nhất thiết sẽ trừng trả lại, nhưng hôm nay lại là vì Cao Thần, căn bản là cô không có lòng dạ so đo với cô gái ngu ngốc như vậy. Cho nên cô chỉ thờ ơ rời ánh mắt nhìn sang Triệu Thừa Dư đang cau mày đi từ phòng tắm ra, hơi híp mắt, mím môi cười. Cô liền thích xem bộ dáng Triệu Thừa Dư ghen vì mình!

Người đàn ông này cũng nên có cảm giác nguy cơ, cũng đừng cho rằng đã ăn mình vào bụng sạch sẽ, thì kê cao gối ngủ không lo lắng nữa, đây là sai lầm cực lớn! Cố Hàm Ninh cười nhẹ nhàng nhìn Triệu Thừa Dư vội vàng đi ra ngoài từ trong phòng tắm, tâm trạng xán lạn như ánh mặt trời ngoài cửa sổ ngày đầu mùa hè, Triệu Thừa Dư thấy chói mắt giống như muốn ôm người vào trong lòng ngay lập tức, cất giấu đi, không bao giờ để cho người khác thấy nữa! Nhưng hôm nay, ‘người nào đó’ đã từng công khai tỏ lòng mơ ước lại đang dùng ánh mắt chăm chú nóng rực không chớp, nhìn chằm chặp cô bạn gái đang cười đến khiến cho người ta thèm rỏ rãi của anh kia!

Triệu Thừa Dư nhíu mày chặt hơn, bước nhanh đi tới trước mặt Cố Hàm Ninh, vô tình hay cố ý chặn lại tầm mắt nóng rực của Cao Thần. “Cao Thần, các cậu ăn cơm xong rồi sao?” Triệu Thừa Dư hơi trầm mặt chào hỏi. “À, vừa mới ăn xong, còn các cậu? Chưa ăn sao?” Cao Thần cười bắt chuyện với Triệu Thừa Dư, “Hinh Hinh, đây là Triệu Thừa Dư, bạn cùng phòng anh.” Cao Thần quay đầu, thân mật ôm chầm bạn gái của mình giới thiệu, “Đây là Điền Hinh, học viện âm nhạc, cũng là sinh viên năm thứ nhất.”

Sắc mặt Điền Hinh vốn có chút khó coi, lúc này mới từ âm u chuyển sáng sủa, cô nàng mềm mại tựa sát vào Cao Thần, nụ cười trên mặt nháy mắt tràn ra. Cố Hàm Ninh tùy ý Triệu Thừa Dư đứng ở trước mặt cô, che tầm mắt Cao Thần, mím môi cười, trán để trên lưng anh, đưa tay nhẹ nhàng khua tay múa chân trên lưng anh. Anh ăn no, nhưng em đói bụng!

Cô cũng không biết rốt cuộc Triệu Thừa Dư có nhận ra mấy chữ này không, chỉ cảm thấy cơ thể mạnh mẽ dưới trán và ngón tay căng thẳng, một cái tay chậm rãi vòng ra sau lưng, nắm nhẹ cái tay đang phá hoại của cô, cũng không buông mà cứ để ở phía sau như vậy, chậm rãi vuốt ve làn da tay của cô. “À.” Triệu Thừa Dư cũng không ngắm tới người khổ tâm của người yêu, chỉ nhìn Cao Thần, hơi do dự, mới lên tiếng, “Toán học rời rạc, cậu đã nghỉ hai tiết rồi, mặc dù thầy giáo không điểm danh, nhưng thầy đã nói trước, bài tập trên lớp chiếm 20% tổng điểm cuối kỳ, gần đây tiết nào cũng có đề bài tập làm ngay trên lớp rồi nộp lên, cậu như vậy sẽ có khả năng kéo thấp điểm cuối kỳ.” Dường như Cao Thần không nghĩ tới Triệu Thừa Dư muốn nói với cậu cái này, sau khi hơi kinh ngạc, thoải mái mà cười trả lời: “À, chuyện này a, mình biết. Những điều này mình đều biết, thi cuối kỳ không thành vấn đề. Gần đây câu lạc bộ bọn mình bận tập luyện, đầu tháng sau chính là cuộc thi khiêu vũ giữa các trường đại học cao đẳng toàn thành phố, năm trước trường học của chúng ta là quán quân khiêu vũ, năm nay tự nhiên cũng không thể nhường hạng nhất lại cho người khác!”

Cao Thần nói xong ý chí hăng hái, tươi cười như ánh nắng quang đãng trước sau như một. Tuy rằng, lên đại học, cậu và Cố Hàm Ninh mỗi người một ngả, hơn nữa còn là bại bởi trên tay Triệu Thừa Dư theo cậu nghĩ là không có bất kỳ phần thắng nào, đương nhiên là cậu không cam lòng. Nhưng những thứ cậu cậu theo đuổi là ánh mắt ngưỡng mộ, vinh quang trên sân khấu đã chiếm cứ nhiều tâm trí của cậu hơn, chỉ là một Cố Hàm Ninh, tuy rằng quả thật khiến cậu mất mát và tiếc nuối, nhưng cuộc sống phía trước càng sáng ngời càng chờ đợi cậu, thật ra cậu căn bản không vì một cô gái nhỏ bé không đáng kể mà dừng lại bước chân! Nhìn xem, bây giờ cậu đã là đội phó câu lạc bộ khiêu vũ, cũng tìm được bạn gái xinh đẹp hơn, nghe lời hơn, săn sóc hơn Cố Hàm Ninh, cuộc sống đại học tuyệt vời không thể tưởng được! Tầm mắt Cao Thần từ trên mặt Triệu Thừa Dư chuyển qua trên vai của cậu, nơi đó đang lộ ra một khoảng tóc đen nhánh của Cố Hàm Ninh. Cậu có chút hoảng thần, nghĩ tới vừa rồi thấy Cố Hàm Ninh, trên mặt nổi lên màu hồng nhạt sáng bóng, khi mím môi cười yếu ớt thì làn môi càng thêm hồng nhuận ướt át, tươi đẹp như ngày đó tới đăng ký nhanh nhẹn đi tới phía mình cũng là khoảnh khắc động tâm...

Cao Thần mấp máy môi, tươi cười phai nhạt mấy phần. “Chuyện bài vở, bản thân mình sẽ chú ý. Lần trước cậu đại diện trường học tham gia thi đấu được giải nhất, học bổng hạng nhất năm nay tất nhiên là thuộc về cậu rồi. Mình cũng không muốn được học bổng gì, hiện tại đối với mình mà nói quan trọng nhất là dẫn câu lạc bộ, đầu tiên là tóm cuộc thi này trong tầm tay!” Cao Thần tự tin cười cười, Điền Hinh bên cạnh nghiêng đầu nhìn cậu, dính sát vào Cao Thần cười đến vô cùng tự hào. Triệu Thừa Dư ảm đạm, trong lòng cũng hiểu được, mình và Cao Thần đã không có nhiều chủ đề chung.

Mặc dù không thấy vẻ mặt của Cao Thần, nhưng theo trực giác, cô biết lúc này trong lòng Cao Thần hẳn là chua chát. Cái gì không muốn được học bổng? Hẳn là cảm thấy vô vọng giành được học bổng cho nên đặt tất cả hi vọng lên cuộc thi khiêu vũ lần này. Triệu Thừa Dư được một lần danh hiệu hạng nhất, cho dù không phải cùng chung một trận đấu, cậu ta cũng muốn tranh một danh hiệu hạng nhất thu hút sự chú ý của mọi người lại đi?

Từ lần trước cuộc thi đấu máy tính được giải nhất, ở trong mắt thầy cô và bạn học danh tiếng của Triệu Thừa Dư lập tức nổi như cồn, trên đường đi người chào hỏi anh gần như đã tăng lên gấp đôi, tuy rằng thật là nhiều người chào hỏi anh, bạn học Triệu còn không hiểu ra sao, không biết đối phương họ gì tên chi... Cố Hàm Ninh âm thầm bĩu môi. Khiêu vũ thì có ích lợi gì? ! Chẳng lẽ cậu ta còn có thể dựa vào khiêu vũ để kiếm cơm ăn? Nói toạc ra, chỉ là một đam mê thời sinh viên mà thôi, đặt nó trên vị trí quan trọng ngang hàng với bài vở, tính cũng quá trẻ con đi?

________ Hết chương 54 ________.