Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Duyên tới là anh - Chương 86

Chương 86: Chuẩn bị

Ở hành lang tầng hai, Lâm Thành nhìn thấy Lỗ Tĩnh Nhã đang chạy nhanh đến, nhẹ giọng thở dài: “em sao phải thế…” Lỗ Tĩnh Nhã dừng bước, ngẩng đầu lên, trên mặt đầy nước mắt: “Em cũng không biết nên làm gì bây giờ… Mười năm, em thích anh ấy mười năm… Em đã sớm biết anh ấy sẽ không thích em, em không biết nên làm gì ngoài việc tiếp tục thích anh ấy… Tình cảm đâu thể nói rút lại là rút lại được… Em cũng hi vọng bản thân đột nhiên sẽ không thích nữa, như vậy em sẽ dễ chịu hơn… Em không cầu gì xa vời, nhưng hãy cho em thời gian được không?” Lỗ Tĩnh Nhã nói mang theo một tia nghẹn ngào, vừa mờ mịt vừa đau thương, gục đầu xuống giống như đã mất hết sức lực.

Lâm Thành bất đắc dĩ thở dài, nhìn Lỗ Tĩnh Nhã mang theo một tia thương hại: “Nếu em đã hiểu được thì anh cũng không nói gì nhiều, chỉ là em nên nói với bác em một tiếng, dù sao cũng là người một nhà, không cần phải khiến mọi người khó xử.” Lâm Thành lắc đầu, quay người rời khỏi, có vài điều anh từng nói rồi, nghe không vào thì anh cũng không có cách nào, dù sao bản thân mình đâm đầu đến máu chảy mới biết hối hận. Bầu không khí về sau đã tốt hơn, tuy rằng bà vợ bác hai của Triệu Thừa Dư vẫn đanh mặt, nhưng chỉ cần không nhìn bà là được, những người còn lại đều có thái độ thân thiết, giống như bà cụ Lâm đã nói, Triệu Thừa Dư kết giao bạn gái, kết hôn, ngoại trừ ba mẹ của anh ra, những người khác cho dù là thân thích cũng chẳng có liên quan gì? Nếu không phải muốn mưu cầu thêm lợi ích, dính chặt vào nhà họ Lâm thì Lỗ Cầm cũng không để ý chuyện tình cảm của Triệu Thừa Dư.

Chính chủ không để ý đến bà, cháu gái của bà cũng đã không còn hứng thú, bà phí nhiều hơi sức thì có tác dụng gì? Chỉ thêm đắc tội người ta mà thôi. Thực ra không phải bà không rõ, chỉ là trong lòng bực tức, thực sự không có mặt mũi nào. Nếu không phải mẹ chồng mình còn ở đây, có lẽ bà đã tỏ thái độ thẳng thừng, đứng dậy bỏ đi rồi. Cố Hàm Ninh cảm thấy thông suốt, chỉ cần bà vợ bác hai của Triệu Thừa Dư có thể bỏ qua ý niệm không thực tế trong đầu đi, chỉ là kính trọng như người bề trên thì cũng chẳng làm sao, dù sao cũng chẳng ở gần, tính ra quanh năm suốt tháng cũng chẳng gặp mặt mấy lần. Nhưng thật ra là Triệu Thừa Dư nhìn Lỗ Cầm với ánh mắt lạnh như băng, thậm chí ngay cả một nụ cười lễ phép cũng keo kiệt. Triệu Vĩ Đình chỉ coi như không biết con mình và Lỗ Cầm đối đầu kịch liệt. Mà Lâm Nguyệt như có như không trừng con trai mình, lành lạnh nhìn chị dâu nhà mình, mỗi lần Lỗ Cầm hỏi chuyện bà cũng không nói câu nào, mà nếu ngẫu nhiên lên tiếng thì giọng nói cũng không có độ ấm. Cuối cùng Lỗ Cầm cũng ý thức được, bà đã đắc tội với cả nhà Triệu Thừa Dư, trong lòng càng khó chịu, cứ đứng ngồi không yên thật muốn bật người dậy chạy về nhà luôn.

Sóng ngầm giữa họ hàng với nhau, Cố Hàm Ninh cũng không để ý tới, cô chỉ là khách, còn đến nhà lần đầu tiên, không tính là thân với bọn họ, bạn gái của Triệu Thừa Dư, không phải vợ của anh, với thân phận hiện tại, cô không cần xen vào, cho nên từ đầu tới cuối cô chỉ nở nụ cười nhẹ thể hiện sự khéo léo. Mà mẹ của Triệu Thừa Dư rõ ràng vừa lòng với biểu hiện của Cố Hàm Ninh, lúc trở về còn cười với cô, nói Cố Hàm Ninh thường xuyên sang nhà ăn cơm. Sau khai giảng Cố Hàm Ninh cảm thấy bản thân ngày càng bận bịu. Thực tập, thi cử đều bày ra trước mặt, con người bận bịu sẽ cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, đợi cho Triệu Thừa Dư cùng cô bàn về tiệc cưới, ba năm đại học cũng sắp kết thúc.

“Cụ thể lần nghỉ hè này, chúng ta để ba mẹ bàn bạc với nhau, chúng ta có thể quyết định khách sạn, em thích khách sạn nào? Còn có chụp ảnh áo cưới nữa, có muốn hè đi chụp luôn không? Hay là chờ đến quốc khánh? Còn có trang điểm cô dâu, sân bãi này, thiệp cưới này, em thích kiểu thiệp mua ở cửa hàng, hay là tìm người thiết kế?” Triệu Thừa Dư cầm bản ghi chép, hăng hái bừng bừng hỏi. Cố Hàm Ninh cầm lên nhìn, trên giấy chi chít các mục, quả thực là vô cùng toàn diện, chu đáo. Cố Hàm Ninh nhìn Triệu Thừa Dư có chút kinh ngạc: “sao mà anh suy nghĩ tỉ mỉ thế?” Triệu Thừa Dư ho nhẹ, bình tĩnh lấy lại bản ghi chép: “Anh lên mạng tra các bước tiến hành.”

Cố Hàm Ninh “phì” cười, cô thật không nghĩ tới, Triệu Thừa Dư vì tổ chức hôn lễ mà lên mạng tra các bước tiến hành, lập tức vừa mềm lòng vừa ấm áp, ai, thật không phải là hiện tượng tốt, cô phát hiện bản thân không kiên trì được lâu. “Tùy anh đi. Đừng xa nhà chúng ta quá là được rồi.” Cố Hàm Ninh trong lòng thở dài, trên mặt nở nụ cười nhẹ. “Kỳ nghỉ hè này có rất nhiều việc, mẹ anh chọn được mấy căn rồi, chỉ chờ chúng ta về xem thôi, tốt nhất là trước khi nghỉ hè quyết định luôn. Nếu không ưng ý nhà giao ngay (*), anh thấy nhà giao sau (**) cũng được, dù sao phần lớn thời gian chúng ta ở trường, nhà anh, hoặc là nhà em, tùy em thích ở đâu thì ở.” Triệu Thừa Dư lại viết viết lên trên bản ghi chép, nhẹ giọng nói quyết định của mình. Ngày mùng một tháng năm, nhà bọn họ đã chuyển đến sống ở Giang Nam Xuân Thành rồi, về sau khi về nhà cũng dễ gặp mặt hơn. Nếu sớm biết, hai nhà cùng mua nhà cùng một tiểu khu, lúc ấy anh nên hỏi rõ ràng, trực tiếp mua cách vách. Biệt thự liền nhau, hai gian liền nhau, bức tường ngăn ban công ở tầng ba không cao, lúc sửa sang lại nếu như không cao thêm, leo lên rất dễ.

[(*)Nhà giao ngay: nguyên văn tiếng Trung là ‘hiện phòng’: chỉ căn nhà người mua có thể chuyển vào ở ngay; (**) Nhà giao sau: nguyên văn là ‘kỳ phòng’: chỉ căn nhà đang được xây dựng, sẽ được giao cho người trong một kỳ hạn nhất định.] Thật sự là đáng tiếc! “Ừ” Cố Hàm Ninh nâng má, nhìn Triệu Thừa Dư đang hăng hái dào dạt mà bật cười. Anh bây giờ còn hưng phấn hơn lúc cùng các đàn anh mở công ty hồi trước.

“Đúng rồi, hôm qua phó chủ nhiệm khoa tìm đến anh, thầy để cử anh bảo nghiên, anh đã đồng ý, đến lúc sẽ đi theo thầy.” Triệu Thừa Dư không chút để ý nói. “Ừm, rất tốt, anh đã hoàn thành một bước nhiệm vụ một cách tốt đẹp, em vẫn còn phải cố gắng.” Cố Hàm Ninh mím môi cười, về thi nghiên cứu sinh, cô không lo lắng nhiều, học kỳ này, cô hoàn thành chương trình và kỳ thi môn giáo dục học, tâm lý học cần cho thi lấy chứng nhận tư cách giáo viên (chứng nhận cho phép làm giáo viên trong ngành giáo dục TQ), học kỳ một năm tư liền chuyên tâm chuẩn bị thi nghiên cứu sinh rồi. Nhưng mà có lẽ trước cuộc thi chính thức, cô cũng có thể lấy được giấy cử đi học, chỉ cần chuyên ngành phù hợp, thì đi học càng tốt. Trong phòng ngủ các cô, chỉ có cô nghĩ đến việc thi nghiên cứu sinh, ba người còn lại thì không có hứng thú, cô nói vài lần, cuối cùng cũng bỏ cuộc. Thi nghiên cứu sinh hay là đi làm, giống như người uống nước, nóng lạnh tự biết lấy, cô hoài niệm cuộc sống học đường, cho nên lưu luyến trường học, ba người còn lại mong muốn đi làm, theo cách nói của Thịnh Mạn Mạn, đến lúc kiếm ra tiền, cô muốn mua bánh thì mua bánh, muốn mua thịt thì mua thịt, hoàn toàn có quyền tự chủ.

Tuần thi năm ba chấm dứt, mọi người cũng không vội vã muốn về nhà giống như hai năm trước đây. Ngành của Cố Hàm Ninh vẫn luôn thi xong muộn nhất, Thôi Hà Miêu hẹn đi ăn cơm chiều, ngày mai lại đi. Buổi tối đủ người, Bạch Vũ Hân đã tới từ sớm, còn có Phạm Ý Mân lúc đến tìm Triệu Thừa Dư, nghe nói bọn họ tổ chức liên hoan liền mặt dày mày dạn ở lại ăn cơm, trực tiếp không nhìn tấm vé xe buýt đã mua xong của cậu ta kia. Đối với Phạm Ý Mân, Cố Hàm Ninh luôn có thiện cảm, thời đại học Triệu Thừa Dư có quan hệ tốt nhất với cậu ta và Mạnh Khởi Đức.

Phòng 617 có bốn người thêm hai người nhà và bạn bè của người nhà, tổng cộng là bảy người. Bao một phòng ở căn tin trường học, rộng rãi thoáng mát. Thôi Hà Miêu ngồi cùng Mạnh Khởi Đức, mặt mày tươi cười khiến khuôn mặt trở nên xinh đẹp hơn. Từ khi khai giảng năm ba, cô ấy vẫn luôn u sầu, vì thực tập năm tư, vì sắp chia lìa khi tốt nghiệp. Tháng sáu tốt nghiệp, nói ra thì rất xa nhưng thật ra là rất gần.

Thôi Hà Miêu là người thành phố W tỉnh J, mà Mạnh Khởi Đức là người thành phố F tỉnh F, hai thành thị cách xa nhau hơn tám trăm km. Tốt nghiệp là chia tay, đây là chuyện bình thường ở trường học, còn chưa tới thời điểm tốt nghiệp rất nhiều đôi trong trường đã cãi nhau thậm chí là dứt khoát chia tay vì nơi thực tập và con đường đi của một năm sau. Năm tư còn chưa tới, năm ba bọn họ đã nếm mùi cay đắng của hiện thực trước rồi. Yêu xa thật ra rất không thực tế. Thôi Hà Miêu nói với Cố Hàm Ninh, cô ấy không có tự tin, chỉ cần cô ấy độc thân trở về thành phố W, người trong nhà nhất định lập tức giới thiệu bạn trai. Cố Hàm Ninh cũng có chút đau lòng, kiếp trước khi chưa tốt nghiệp, cô cũng từng trải qua giày vò giãy dụa như vậy, cuối cùng cũng dứt khoát rời nhà dốc sức làm việc với bạn trai. Nhưng bây giờ Triệu Thừa Dư không để cô có dịp ưu phiền mà đã sớm xác định bước đi cùng nhau, cô thật may mắn.

May mắn là trước cuối kỳ, Mạnh Khởi Đức nói với Thôi Hà Miêu, anh ta quyết định sau khi tốt nghiệp, cùng cô đến thành phố W. Mạnh Khởi Đức không phải con một, anh còn có một người anh, một người chị, tuy rằng là con út, nhưng so với Thôi Hà Miêu là con gái một, thì trách nhiệm ít hơn một chút. Lúc ấy anh cười nhéo mũi Thôi Hà Miêu: “May mắn là ba mẹ anh vi phạm kế hoạch hóa gia đình, nếu không anh cũng thật không hạ quyết tâm được. Chị anh nói, chị ấy sẽ chăm sóc ba mẹ để anh yên tâm giữ chặt vợ, về sau anh sẽ đến địa bàn của em lăn lộn, đến lúc đó cần phải giữ chặt anh.” Lúc ấy, mấy người Cố Hàm Ninh vừa mới hoàn thành xong một tiết chuyên ngành, cô nhìn thấy Thôi Hà Miêu đỏ mắt, lập tức nhào vào lồng ngực Mạnh Khởi Đức, đến nỗi Mạnh Khởi Đức bị ngã nhào xuống mặt đất, Thôi Hà Miêu cũng ngã lăn ra đất, lại chui vào lồng ngực anh, vừa khóc vừa cười. Lúc ấy, Cố Hàm Ninh thật sự thở phào một cái, cười nhìn hai người té trên mặt đất, ôm chặt lấy nhau, lúc quay đầu nhìn hốc mắt đỏ hồng của Bạch Vũ Hân thì nở một nụ cười hiếm thấy.

Bữa cơm hôm nay, thấy Mạnh Khởi Đức và Thôi Hà Miêu nắm tay nhau, cùng cười tiến đến, Thịnh Mạn Mạn lại có cơ hôi trêu chọc một phen. Trong thời gian nghiêm trọng nhất, Cố Hàm Ninh và Thịnh Mạn Mạn đều cẩn thận không dám đề cập đến các từ: thực tập, tốt nghiệp, sợ sau khi nghe xong Thôi Hà Miêu không tự chủ được mà khóc, nói thực cô và Thịnh Mạn Mạn cùng nghĩ, hai người họ cũng sẽ như cặp tình nhân khác, sau khi tốt nghiệp sẽ càng ngày càng xa cách. Cố Hàm Ninh thấy Bạch Vũ Hân ngồi một mình, gầy hơn hẳn so với trước kia, quay đầu đón nhận ánh mắt ấm áp chưa bao giờ rời khỏi của Triệu Thừa Dư, bàn tay ấm áp của anh nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô, mang theo một chút tê dại. Có tình yêu không trọn vẹn, có tình yêu ngọt ngào. Điều chúng ta có thể làm là khi còn có thể nắm tay thì nắm thật chặt.

Năm ba, có người vui mừng, có người bi thương cuối cùng đã kết thúc. Kỳ nghỉ hè còn có một thời gian thực tập ngắn, khởi động cho đợt thực tập năm tư. Cố Hàm Ninh thật sự không chịu nổi lời khuyên nhủ của Triệu Thừa Dư, cuối cùng cũng đồng ý trong kỳ nghỉ hè thì thực tập ở công ty anh. Triệu Thừa Dư tất nhiên là vui vô cùng, đi theo làm người hầu của cô, để kịp thời dập tắt ý muốn đổi ý của Cố Hàm Ninh. ________ Hết chương 86 ________

.