Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Duyên trời định - Chương 37

Chương 13: Máu chảy đầu rơi.

Máu chảy đầu rơi! Dùng những từ đó để hình dung về cảnh tượng bên dưới thật chẳng sai. Người nằm la liệt một đám người đứng sát tường, trên tường là bốn chữ viết bằng máu: Nợ máu trả máu. Đó là cảnh tượng Hình Hoan sau khi im lặng đi theo sát Tịnh An trà trộn vào đoàn người, mới nhìn thấy. Không hiểu nổi chuyện gì? Người trong giang hồ sao lại có thù với cha của chị cả?

Nàng nhìn Tịnh An, nhưng y cũng chỉ nhún vai, khuôn mặt như thể hiện “Ta chẳng biết gì cả.” Chẳng phải cách vài hôm họ cùng nhau ăn đêm sao? Sao lại trùng hợp như vậy, người trong giang hồ lại tập trung trong phủ Lễ bộ Đại lang. Y mà không biết sao? Nếu y không biết thì tại sao đệ của y lại có mặt ở đây! Đúng thế, người mặc áo bào đen trầm đứng ở phía trước kia đích thị là Triệu Vĩnh An.

Người đứng bên cạnh chàng là Quản Hiểu Nhàn, điều lỳ lạ là, “Chị cả giang hồ” không sợ trời không sợ đất lại bị thương ngay tại chính nhà mình, nơi bả vai máu đỏ đang chảy ra. “Huynh đệ, có chuyện gì vậy? Phiền huynh đệ nói cho tôi biết với.” Triệu Tịnh An lấy vai đẩy đẩy vào một người đứng bên cạnh, dùng hành động thực tế chứng minh rằng là mình là người không có liên quan đến chuyện này, không có thời gian ngày ngày tham gia mấy chuyện giang hồ. “Ồ, chuyện là thế này. Lão chết tiệt họ Quản đổ oan cho thần y làm chết một mệnh quan triều đình, nghe nói đó là một ca bệnh nghiêm trọng, cho bắt cả nhà thần y. Cả nhà! Còn mang tiếng là làm quan, không hiểu cả điểm đáng ngờ có lợi cho bị cáo, không có được chứng cứ, lại còn muốn chém cả nhà người ta, nghĩ rằng người trong giang hồ chúng ta dễ chơi sao? Chúng ta cần để cho hắn thấy rằng, tuy trên đầu thần y không có ai che chở, nhưng bên cạnh thần y có người! Vậy là chúng ta bắt chị cả để trao đổi. Ồ,… chị cả là ai đệ biết không? Chuyện này kể ra thì dài lắm, sau này hẵng nói…”

“Ừm, huynh cứ nói ý chính thôi.” Hình Hoan không đợi được liền nói chen vào. Đúng là chẳng đúng lúc, cứ làm như đọc sách vậy làm gì? Nàng lại không biết chị cả là ai sao? Danh hiệu ấy chính nàng đặt ra đấy! “Đừng vội, chẳng phải đang kể hay sao? Thấy thắng lợi có hi vọng, lão chết tiệt đã định thỏa thuận rồi, ai ngờ, ai ngờ nhị thiếu gia nhà họ Triệu bỗng xông ra, đánh thương mười mấy anh em của chúng ta, anh hùng cứu mỹ nhân! Lại còn lớn giọng nói, “Ai dám động vào nàng thì kẻ đó có thù với nhà họ Triệu.” Thế là, tình thế lại xoay chiều, lão chết tiệt ra lệnh cho bắt tống giam tất cả những bạo dân liên quan đến vụ này. Chết tiệt! Chính hắn mới là bạo dân, chúng ta mới là chính nghĩa! Kết quả thế nào huynh có đoán được không?” “Huynh đệ, xin tiếp tục!” Ngay cả Tịnh An cũng không chờ được nữa, thật muốn lôi hắn ra một góc đấm cho một trận, chỉ cần kể lại chuyện vừa xảy ra thôi, làm gì mà như hỏi đáp có giải thưởng vậy?

“Không đoán nổi đúng không? Kết quả là đột nhiên chị cả nổi hứng lương thiện, quay trở lại đâm chính mình một dao, uy hiếp cha mình thả chúng tôi và thần y ra. Ối trời ơi, trên thế giới này thật có những chuyện ly kỳ, tình yêu chân thật có thể cảm hóa cả con người…Ý? ý ý ý?” Câu chuyện kể gần xong, chợt tên “Tiên sinh kể chuyện” phát hiện ra có điều bất thường, chớp chớp mắt nhìn đôi nam nữ bất thường, kinh ngạc, “Đại thiếu gia? Hình cô nương? Á, á, á, đúng thật! Đợt một lát, hai người đến giúp nhị thiếu gia đánh chúng tôi sao?” “A di đà phật, thí chủ nhận nhầm người rồi, bần tăng pháp hiệu Ngộ Sắc.” Y chắp tay cúi lạy, vẻ mặt nghiêm trang ra vẻ đệ tử Phật gia. Chỉ có điều vừa nói xong, y lại đột ngột chớp chớp mắt nhìn hắn. Thật khó hiểu động tác nhỏ đó. Hắn vội dụi dụi mắt rồi lại nhìn lại một lần nữa, xác nhận mình không sai, Ngộ Sắc chẳng phải là đại thiếu gia sao? Hắn nhăn trán vẻ khó hiểu, nhìn về phía Hình Hoan với ánh mắt cầu cứu.

“Bần ni pháp hiệu Ngô Hoan, ừm, thí chủ, ngài hiểu mà.” Hình Hoan học giống hệt theo cách của Tịnh An. “…Ồ, ta hiểu, ta hiểu! Yên tâm, ta sẽ yểm hộ cho hai người!” Đối phương sững sờ hồi lâu rồi như tỉnh lại. Hiểu rồi, rõ ràng là hai người này lại lên cơn nghiện đi lừa người khác, lần này làm lớn rồi, đến tận cả phủ Lễ bộ Đại lang. Ồ, người đàn ông nhiệt tình. Hình Hoan đang định nói lời cảm ơn thì tiếng của lão chết tiệt cắt ngang.

“Người cút đi cho ta! Đúng là nuôi ong tay áo, coi như ta chưa từng sinh ra đứa con gái như ngươi! Nghe ta nói đây, từ hôm nay trở đi ta không cho phép ngươi bước vào phủ họ Quản.” Quản đại nhân tức giận mặt đỏ gay, tuy gào thét nhưng trong lòng đau nhói. Ông cũng chẵng dễ dàng gì! Là quan trong triều đình, áp lực nặng nề, thề sẽ trấn áp đám bạo dân trên giang hồ. Ai cũng vì kiếm miếng cơm, muốn bắt một người để có chút công trạng đây? Khó khăn lắm mới bắt được một người, sao lại sinh ra đứa con gái không biết điều, dám giúp đỡ người ngoài trước mặt bao nhiêu quan lại. Có thể thấy, chuyện này chắc chắn sẽ truyền đến tai hoàng thượng và cũng sẽ trở thành tội Lễ bộ Đại lang cấu kết với giang hồ, không chừng lại biến thành tội mưu đồ tạo phản!

“Cha…” Quản Hiểu Nhàn không ngờ chuyện lại đến nước này. Cứ luôn nghĩ rằng cha rất yêu chiều nàng, chuyện gì cũng nghe theo nàng, hơn nữa chuyện này cũng là do cha đã sai. Tuy đám người du dân thất nghiệp này đáng bắt hết, nhưng bắt người cũng phải có bản lĩnh, không thể cậy thế ức hiếp người ta được? “Người đâu! Lôi nó ra ngoài.” Con gái, cha cũng có nỗi khổ! Nếu không làm thế, hoàng thượng giáng tội xuống thì cả nhà họ Quản làm sao thoát được nạn này! “Không cần!” Nỗi khó xử của kẻ làm quan, Hiểu Nhàn không hiểu, nàng chỉ biết lần này cha quá đáng, dù cha không đuổi, nàng cũng sẽ đi khỏi nơi đầy mùi triều đình này.

“Vĩnh An huynh, chúng ta đi! Hừ, cha đừng có hối hận, con sẽ không quay về nữa đâu.” Nói rồi, nàng cắn răng chịu đau, ôm vết thương rỉ máu, kéo Vĩnh An đi. Đúng là vở kịch cha con không nhận mặt nhau hay thật đấy! Hình Hoan chăm chú xem, dũng khí ấy, nếu nàng có được thì có phải tốt hơn không. Dù mẫu thân có làm khó thế nào, lão phu nhân có đau lòng ra sao, cũng dứt khoát một lần như vậy, kéo tay y, nói một câu, “Chàng Tịnh An, chúng ta đi”…Đáng tiếc, chuyện này cũn phải do cả hai cùng đồng lòng, có lẽ Triệu Tịnh An sẽ lắc lắc đầu nàng, nghi ngờ không biết có nước trong đó không.

Đi được vài bước, bỗng Vĩnh An dừng bước, có cảm giác như trong đám người kia có ánh mắt rất ngưỡng mộ chàng đang dõi theo. Chàng nhíu mày, quay lại nhìn một lượt, bỗng mặt biến sắc, hai mắt nhìn thấy Hình Hoan. Thật là đáng chết! Tại sao nàng lại ở đây?

Sao lại giả trang chẳng ra sao thế kia? Chàng bảo nàng đi cùng, nàng không thèm đi, vậy mà lại dùng cách này cùng Triệu Tịnh An xuất hiện ở đây. Điều đáng ghét nhất là, nàng đã nhìn thấy điều gì, phải chăng cũng giống như kẻ trên giang hô khác nghĩ rằng chàng hành động như vậy là vì đàn bà.

“Đi thôi, không cần phải nói thêm với người không biết lý lẽ như thế.” Thấy Vĩnh An bỗng dừng bước, Hiểu Nhàn nghĩ rằng chàng muốn khuyên răn, kéo mạnh tay chàng để đi nhanh. “Đợi một lát…” Vung bàn tay ngọc ngà đang kéo mình ra, Vĩnh An lạnh lùng tập trung ánh mắt nhìn thẳng về phía Hình Hoan, “Theo ta về…” Từ “nhà” gần đây nghe cứ thân thương với chàng, chưa kịp nói ra thì Hình Hoan đã chặn họng chàng, “Nhị thiếu gia, vết thương của Hiểu Nhàn cô nương còn đang chảy máu, nếu không đi tìm đại phu nhanh sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Nhị thiếu gia muốn bần ni giới thiệu cho một đại phu không?”

Dù cảnh hỗn loạn không lường trước được, nhưng Hình Hoan vẫn nhanh trí nghĩ cho đại cục. Nàng đến đây để đọc kinh trên người còn đang mặc xiêm y của ni cô, lão chết tiệt họ Quản vẫn còn đứng ở đó, nếu lúc này thân phận bị bại lộ, chắc chắn là sẽ chết thảm! Bởi vậy, lý trí nói cho nàng rằng, cần phải chặn miệng chàng lại trước khi chàng nói gì không hay. “Nàng-được-đấy!” Vĩnh An hằn từng chữ một rít trong cổ họng. Sau khi hằn học lườm nàng, tức tối nắm lấy tay Hiểu Nhàn, “Đi, đi chữa vết thương cho muội!”

Sau đó, màn kết thúc thế nào Hình Hoan không còn nhớ rõ, bởi vì cảnh tượng về sau quả là không thể kiểm soát nổi. Con tin được nhị thiếu gia Triệu Vĩnh An có máu mặt trong giang hồ đưa đi, ai cũng không biết được lão chết tiệt có trút giận lên đám bạo dân mà ông nói không. Khi ông còn chưa điên lên, anh em trong giang hồ nhanh chóng quyết định, chuyện cứu thần y cần tính kế lâu dài, nhiệm vụ trước mắt là tản ra, tránh bị bắt. Dù sao thì Quản Hiểu Nhàn vẫn ở trong Triệu gia trang, đại thiếu gia và Hình Hoan chưa bị sắc đẹp làm cho mờ mắt, chắc chắn sẽ có cách khác để cứu thần y.

Vậy là anh em trong giang hồ vừa mới hét chém hét giết, dường như không tiếc thân mình thì nay chạy ra cổng lớn như bầy ong vỡ tổ. Hình Hoan bị cuốn vào trong đám người đó, Tịnh An kéo nàng rút lui. Y nói: Không phải quay lại nữa, sư huynh sẽ xử lý hậu sự. Y nói: Nàng cười cho ta xem, không được rầu rĩ khóc lóc vì nó nữa, không được để nó tác động đến tâm trạng của nàng.

Được thôi, nàng cười, từ lâu nàng đã không quan tâm trong lòng Vĩnh An có người con gái nào rồi. Nhưng vấn đề là, sau khi trở về biệt vườn, đối diện với cục diện như vậy làm sao nàng có thể duy trì khuôn mặt tươi tỉnh được chứ. Lão phu nhân đã tức giận, mẫu thân ở bên cạnh lặng lẽ uống trà, khóe miệng luôn có nụ cười mỉa mai, tướng công trên danh nghĩa của nàng đang im lặng quỳ gối giữa nhà vì muốn giữ một người con gái khác ở nhà. Nàng thay xiêm y xong, xuất hiện trong phòng khách và bị lôi vào chuyện. “Con nhìn xem, con mở mắt to lên cho ta xem! Hình Hoan có điểm nào không tốt? Người vợ ngoan hiền như thế, bao người mong có cũng không được, con lại còn dám lăng nhăng ở bên ngoài. Hàm hồ đến mức dẫn cả về nhà, xin ta cho ở nhờ sao? Cô ta bị cha đẻ đuổi thì có liên quan gì đến nhà họ Triệu chúng ta? Triệu Vĩnh An, ta cho con hay, đàn ông nhà họ Triệu không có thói năm thê bảy thiếp.”

“Mẫu thân, muội ấy đang bị thương, không thể để muội ấy lưu lạc đầu đường xó chợ.” Vĩnh An bất lực nói, cần phải giải thích bao nhiêu lần mới chứng minh rằng giữa chàng và Quản Hiểu Nhàn vô cùng trong sạch. Chẵng nhẽ thu nạp một cô nương bị cha đuổi ra khỏi nhà vì đạo nghĩa cũng không được sao? Huống hồ, sở dĩ muội ấy trở mặt với cha đẻ ít nhiều cũng vì không muốn chàng bị người trong giang hồ hiểu lầm. Là đấng nam nhi, lúc này chàng không thể trốn tránh trách nhiệm, mặc kệ Hiểu Nhàn sống chết ra sao thì ra. “Vậy thì sao? Để cô ta đi thuê nhà trọ.” Lão phu nhân vẫn cương quyết, ngẩng mặt lên, không thèm nhìn Hiểu Nhàn.

“Mẫu thân…” “Câm miệng cho ta!” Tiếng quát đanh thép của bà cắt ngang lời chàng, đưa tay kéo Hình Hoan về phía mình, “Trước mặt Hình Hoan sao con dám khăng khăng đòi giúp cô gái ấy. Con có nghĩ Hình Hoan sẽ nghĩ thế nào không? Con có hỏi ý kiến của nó không?” “Ừm, lão phu nhân, thực ra con cũng không có ý kiến gì. Nếu không vì Hiểu Nhàn cô nương giải vây, e rằng bây giờ Triệu gia trang chúng ta bị người trong giang hồ bao vây kín rồi. Ừm… để cô nương ấy ở đây vài hôm, cũng không sao…” Nàng nhìn trộm Vĩnh An, lấy hết dũng khĩ để nói. Tuy nàng nói rất nhẹ nhàng nhưng dù sao đây cũng là đang giúp chàng.

“Nàng thật là khoan dung độ lượng!” Nghe vậy, Vĩnh An ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào nàng. Chàng không hiểu mình đang tức điều gì, xem ra nàng rất hiểu chuyện, thậm chí còn giúp chàng giải nguy? Nhưng nàng thực sự không cảm thấy phiền chút nào sao? Nhớ lại câu nàng đã viết “Thiếp cho chàng toại nguyện”, lòng chàng lại đau nhói. Rốt cuộc là nàng cho ta toại nguyện hay lòng nàng đã sớm đổi thay? “Nghe người ta nói dưới đầu gối đàn ông có vàng, thế mà nay vì một người con gái cũng đã quỳ xuống, ngoài khoan dung độ lượng thì Hình Hoan còn biết làm gì? Lẽ nào đệ muốn nàng phải khóc lóc, gào thét rồi tự vẫn?” Vốn định học theo Hình phu nhân điềm đạm ngoài uống trà coi như không phải chuyện của mình, nhưng nghe sau khi khi nghe câu nói đầy ẩn ý trách móc của Vĩnh An, Tịnh An không nhịn được nữa.

Có quá đáng không? Người thì cũng đã dẫn về rồi, rõ ràng là tiền trảm hậu tấu. Vì cho mọi chuyện êm xuôi nàng đã tha thứ, chàng còn tư cách gì mà nổi giận. “Nghe đấy! Lời của huynh con nói mới là lời con người nên nói!” “Nhưng chuyện huynh làm thì đúng là chỉ có người mới dám làm!” Dụ dỗ em dâu, chỉ cần huynh trưởng có chút tính người đều không thể làm chuyện thất đức như thế!

“Lẽ nào chuyện con làm là con người có thể làm sao?” “Ít ra cũng còn giống người hơn huynh ấy.” “Con…”

Thấy lão phu nhân sắp tức điên lên, Hình Hoan vội vàng chạy đến đỡ bà, vừa quan tâm vuốt lưng để bà nguôi cơn giận, vừa cố làm cho mọi chuyện êm đẹp, nàng nói, “Lão phu nhân, tướng công biết chừng mực, con tin chàng.” Nói rồi, nàng ghé sát tai lão phu nhân nói nhỏ đủ để chỉ hai người nghe thấy, “Nếu để Hiểu Nhàn ở lại, dù xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng có thể thấy được. Nếu để muội ta đi ở trọ, cứ hai ba bữa tướng công lại đến thăm, cô nam quả nữ, lúc ấy chúng ta chẳng ai quản được.” “Ừm.” Nói vậy cũng có lý, dưới tai mắt của bà, Vĩnh An đừng hòng làm chuyện gì quá đà. Rõ ràng là lão phu nhân đã bị thuyết phục nhưng mặt vẫn không hết cau có, “Tùy nó, ta mặc kệ.” “Con đi chuẩn bị phòng cho Hiểu Nhàn cô nương.” Nói rồi Hình Hoan đi ra ngoài theo lão phu nhân.

Trong phòng khách, hai huynh đệ không ai chịu nhường ai đang lườm nhau, ánh mắt như phát tia lửa điện. Quản Hiểu Nhàn thở phào nhẹ nhõm, cơ thể thể thả lỏng, không có tâm trạng để ý đến hai huynh đệ họ. Nhưng điều đó không có nghĩa là không ai phát giác ra sự khác thường ấy, chí ít, Hình phu nhân đầy thâm ý lướt qua hai huynh đệ, hai đầu lông mày khẽ nhíu lại.

.