Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Duyên trời định - Chương 49

Hậu kỳ.

Ha ha, hậu ký hậu ký, lại có hậu ký, mỗi lần viết hậu ký tinh thần lại tương đối cao, vì có nghĩa là tôi lại được gặp các bạn. Đầu tiên, tất nhiên là phải dành thời gian nói lời cảm ơn, đừng chê bai tôi lần nào cũng rườm rà lải nhải, tuy lần nào cũng cảm ơn, nhưng lần nào cảm ơn cũng là thật lòng... Người cần cảm ơn nhất đương nhiên là các bạn! Cảm ơn các bạn đã ủng hộ, hôn một cái thật kêu cho từng độc giả mua và đọc sách. Mỗi một cuốn sách cũng giống như một đứa con mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, tôi đã bỏ ra toàn bộ tâm huyết để chăm sóc. Bởi vậy, mỗi lần các bạn mua sách, mỗi lần các bạn mỉm cười khi đọc các hàng chữ đều là sự khẳng định đối với tôi. Sau đó xin cảm ơn bạn Thẩm Vũ Phong – người biên tập tôi yêu quý nhất. Mà, lần này là lần hợp tác đầu tiên với biên tập, nhưng vì giữa hai người vốn có chung mục tiêu, bởi vậy cũng coi như quen thân bạn Vũ Phong đã lâu, đúng rồi, có cảm giác như vừa hợp tác đã ăn ý. Cuốn sách này từ việc ký hợp đồng đến ngày hôm nay đều rất thuận lợi, đó là nhờ công lớn của Vũ Phong, cuốn sách viết nhanh được như vậy cũng là nhờ công giục bản thảo như quất roi đằng sau của cô ấy, không chỉ một mình cô ấy giục mà cô ấy còn xúi giục bạn thân nhất của tôi giục cùng, đó quả là một bản lĩnh... Dàn trang sửa morát cô ấy đều rất cẩn thận tỉ mỉ, cô ấy còn tìm cho tôi bức vẽ tôi thích nhất, ồ ồ ồ, Vũ Phong, bạn đã thấy tôi xúc động như thế nào chưa?!

Cần điểm danh tiếp theo là “Người bạn tốt nhất”, tại sao lại phải để trong ngoặc kép, đừng hiểu lầm, chỉ là để nhấn mạnh một chút thôi. Thực ra người quen rồi thì sẽ biết tôi đang nói đến ai rồi đúng không? Không sai, đó là Tinh Dã Anh. Tại sao lại phải cảm ơn cô ấy? Điều này nói ra thì dài, đoạn văn có hạn nên không nói nữa... Chi bằng nói nhiều hơn về cuốn sách này thôi. Thực ra đây là cuốn sách giải trí viết sau khi giải tỏa tâm trạng, toàn chuyện đều rất nhẹ nhàng không nghĩ nhiều, không có những nghịch cảnh dữ dội, không có sinh ly tử biệt, cũng không có nội hàm quá sâu sắc, tất cả đều xoay quanh chuyện tình yêu, đây là cuốn tôi viết thông suốt nhất từ trước tới nay. Tuy trong thời gian đăng tải, số người quan tâm đến người “anh hòa thượng” rất lớn, nhưng vẫn có người hỏi tôi, tại sao cuối cùng nhân vật chính không về với Vĩnh An, Vĩnh An đã rất cố gắng mà. Đúng vậy, đúng là rất cố gắng, chỉ có điều có những chuyện đã qua thì đã qua, không phải cứ cố gắng là có thể níu kéo lại được. Câu chuyện này vốn là một sự giác ngộ của bản thân, có một người đã dạy tôi không bao giờ được chấp nhận kẻ quay trở lại, bởi tình yêu giống như một bàn cờ, mất con cờ nào thì đừng có hối hận, đi sai một bước thì cả bàn cờ sẽ thua. Cho dù trái tim mềm yếu cho nhau cơ hội quay lại, vết thương trong lòng đã có sẹo. Từng nghe có câu nói như thế này: trên thế giới này thừa thãi nhất là cái gì? Áo bông mùa hè, quạt mát mùa đông, và cả sự níu kéo của anh khi tim em đã nguội lạnh. Đó cũng chính là lý lẽ này, khi đó không biết trân trọng, chính anh là người buông tay ra, có lý lẽ nào con gái cứ phải đứng nguyên tại chỗ chờ đợi anh quay đầu lại? Bởi vậy, các chị em, cuộc sống phải nhìn về phía trước, mãi mãi không được quay đầu lại, cũng đừng vì đối phương buông tay mà tự dằn vặt bản thân, người đàn ông tiếp theo sẽ tốt hơn! Thôi, luyên thuyên như vậy là đủ rồi. Viết liền một lúc hai cuốn văn cổ đại, bắt đầu ngứa tay muốn viết văn hiện đại rồi, cuốn tiếp theo có lẽ sẽ viết về câu chuyện người mẫu, vẫn còn ở giai đoạn nung nấu, còn câu chuyện này lấy cảm hứng từ đâu, hậu ký lần sau tôi sẽ bật mí với các bạn, hãy tiếp tục ủng hộ nhé.

Hừm hừm, sau bản thảo này sẽ nghỉ ngơi một thời gian, hẹn Tinh Dã Anh cùng đi Bắc Kinh xem Châu Kiệt Luân biểu diễn, tiện thể thả lỏng một chút, đợi tôi quay trở lại, chúc mọi người vui vẻ. An Tư Nguyên 7/2010

.