Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Em chỉ không muốn gặp gỡ người khác - Chương 1

Chương 1

Từ Độ Dao bị viêm ruột thừa cấp tính nên phải nằm viện mấy ngày, hiện giờ thân thể cô cũng đã ổn định rất nhiều, thế nhưng anh trai lại kiên quyết bắt cô phải ở thêm vài ngày nữa mới được ra viện. Cô không còn cách nào, đành phải tiếp tục ở chỗ này tỏ vẻ tức giận, Lộ Thừa Hữu cũng chẳng quan tâm đến cô. Cô cười cười, Lộ Thừa Hữu đang đi công tác, làm sao có thể lập tức trở về. Dù sự thật là vậy nhưng chút ít cô cũng hi vọng có thể nhìn thấy lúc Lộ Thừa Hữu phải vội vã, lại tưởng tượng đến tính cách của anh, cô cũng chỉ có thể cười mà thôi. Nên hình dung tính cách của anh như thế nào đây? Có thể miêu tả bằng một ví dụ thế này: nếu tự nhiên xảy ra động đất, người bình thường sẽ hoảng loạn chạy trốn, còn anh vẫn sẽ tỉnh táo ngồi một chỗ phân tích xem vỏ trái đất ở nơi này có vấn đề gì không, nếu không phải thì chắc hẳn động đất là do dư chấn của nơi khác đưa tới. Hoặc kể cả cho dù thực sự có xảy ra động đất, anh cũng sẽ rất bình tĩnh đi di rời, chứ không hề có cảm xúc gì khác.

Một hai năm này, suy nghĩ của cô về anh chính là như vậy, mãi mãi là một dáng vẻ gặp nguy không sợ hãi, thấy chết không sờn, tâm tình chưa bao giờ dậy sóng, cho dù công ty xảy ra sự cố gì cũng chỉ khiến anh nhẹ nhàng nhíu mày. Cô cũng từng hỏi anh, tại sao anh luôn trầm tĩnh như vậy, anh cũng chỉ cười cười nói rằng thói quen của anh từ xưa đã thế, hơn nữa việc đã xảy ra rồi thì phải bình tĩnh đối mặt, gấp gáp cũng không giải quyết được gì. Có lẽ anh nói đúng, chỉ là không phải ai cũng làm được như anh mà thôi. Lúc cô vẫn đang suy tư, cửa phòng bệnh đã mở ra, cô còn không thèm nhìn lại: "Anh, bất luận thế nào, hôm nay em nhất định phải ra viện."

"Xem ra anh trở về thật đúng lúc." Thanh âm quen thuộc truyền tới khiến cô thích thú mở to mắt: "Anh trở về." Lộ Thừa Hữu gật gật đầu, trên mặt thoáng xẹt qua một nét áy náy, ngồi xuống một bên giường: "Bên kia nhiều việc quá, cho nên... "

"Em hiểu mà." Cô rất nhanh nói tiếp: "Hiện tại đã xử lý tốt chưa?" "Không tệ." Anh liếc nhìn cô một cái: "Hiện tại thân thể đã tốt hơn chưa?" Cô gật gật đầu: "Em còn phải ở lại bệnh viện thêm phút nào thì sẽ không tốt phút đó."

Anh nhíu nhíu mi. "Nhất định sẽ mốc meo, sau đó các người sẽ chán ghét em." Lộ Thừa Hữu có chút uể oải lộ ra ý cười: "Ai dám chán ghét em?"

"Bất luận thế nào, em nhất định phải ra viện." Cô cảm thán: "Anh mà nói là anh giúp em xuất viện, anh trai em biết sẽ không thể nói được gì." "Em đang lôi kéo anh cùng chịu tội?" "Chúng ta thế này gọi là đồng cam cộng khổ."

Lộ Thừa Hữu đi hỏi han bác sĩ một chút, sau khi xác định có thể ra viện mới quay lại thu xếp đồ đạc giúp cô. Biết có thể rời khỏi chỗ này, Từ Độ Dao vô cùng vui vẻ, lập tức đi thay quần áo, trước kia cô chỉ thích màu trắng, bây giờ lại thấy màu trắng thật là đơn điệu. Lộ Thừa Hữu xách đồ giúp cô, hai người cùng đi vào thang máy. Dưới lầu bệnh viện có một vườn hoa nhỏ, rất nhiều bệnh nhân đều xuống đây đi bộ hoặc tán gẫu, vô cùng náo nhiệt. Từ Độ Dao đi được mấy bước, mới phát hiện Lộ Thừa Hữu không theo sau mình, liền xoay người tìm anh. Anh đang đứng cách cô một đoạn, ánh mắt sâu xa nhìn một người con gái đang ngồi nghỉ trên ghế đá gần đó.

Từ Độ Dao thuận theo hướng nhìn của anh bắt đầu đánh giá người con gái kia, không tính là xinh đẹp, nhưng rất thanh tú, nhìn như một nữ sinh phổ thông. Điểm mấu chốt là cô ấy đang ôm một đứa bé trong lòng, cùng đứa bé trò chuyện vui vẻ. Từ Độ Dao thu hồi ánh mắt, lại nhìn Lộ Thừa Hữu, ánh mắt anh vô cùng chăm chú, khiến cô rất hiếu kỳ quan hệ giữa anh và người ta. tung hàng ém nha Cô đi đến bên cạnh anh: "Gặp được người quen sao?"

Anh gật gật đầu, động tác này của anh khiến cô sửng sốt. Lộ Thừa Hữu đi đến bên cạnh cô gái kia: "Lâu ngày không gặp." Cô gái ngẩng đầu, như ngoài ý muốn gặp phải Lộ Thừa Hữu, sau đó nhanh chóng khôi phục bình tĩnh: "Quả thật rất lâu không gặp ."

"Con của cô sao?" Cô gái gật gật đầu: "Hiện tại tôi đã kết hôn, còn có con rồi. Anh thì sao?" Lộ Thừa Hữu nhìn Từ Độ Dao nhấc mắt: "Tạm thời còn chưa định kết hôn."

Anh vừa dứt lời, cô gái tựa như rất khó hiểu, mạnh mẽ nhìn về phía anh: "Thế nào? Còn không phải....." Cô phát hiện có cái gì đó không đúng, lại nhìn thoáng qua Từ Độ Dao: "Đây là?" "Bạn gái của tôi." Giọng điệu của Lộ Thừa Hựu vẫn nhạt như vậy, cũng không tò mò xem vừa rồi cô muốn nói cái gì. Cô gái giật mình, ngón tay run một chút.

Lúc chồng của cô gái đi tới đứng đối diện với bọn họ, sau đó đỡ lấy đứa bé, còn hỏi han cô: "Là bạn của em à?" Cô gái gật đầu. Chồng cô ấy ôm đứa bé đến một bên, không có quầy rầy.

Từ Độ Dao nhìn thoáng qua người đàn ông đó, dáng vẻ chững trạc, khiến cho người đối diện cảm thấy rất yên ổn, cùng người con gái trước mặt này vô cùng xứng đôi. Cô gái rất bình tĩnh nói: "Con tôi bị ốm, cho nên phải đưa đến bệnh viện xem thế nào. Sao hai người cũng đến bệnh viện?" "Bạn gái tôi hôm nay ra viện, cho nên tôi tới đón cô ấy." Vẫn là âm thanh nhẹ đến mức không hề làm lay động mặt nước.

Từ Độ Dao cười cười, lại cảm thấy không khí giữa bọn họ có chút kỳ quái. Cô gái không hỏi gì nữa, tựa như đang chìm vào suy nghĩ sâu xa nào đó, Lộ Thừa Hữu liếc nhìn cô một cái: "Chúng ta còn có việc, không tiện quấy rầy." Anh nói xong liền xoay người rời đi, mà Từ Độ Dao cũng lập tức đuổi theo, tâm tình Lộ Thừa Hữu hiện tại cũng không thể nói là rất nhấp nhô, nhưng cô vẫn phát hiện có gì đó không phải. Từ Độ Dao lôi kéo tay áo anh: "Anh thế nào?"

Anh không muốn nói chuyện. Từ Độ Dao đành tự mình suy đoán: "Vừa rồi có phải là nữ chính trong câu chuyện tình khó quên nhiều năm trước của anh?" Tim anh vô thức run rẩy một chút.

Tuy rằng Từ Độ Dao cảm thấy không có khả năng cô gái kia được anh khắc sâu vào lòng như thế, nhưng cũng không thể trông mặt mà bắt hình dong, nếu như người con gái kia đủ tốt, có phải sẽ khiến anh nhớ lại đoạn tình cảm kia không. Cô vừa cảm thấy anh đã chịu đựng không ít rồi thì anh đột nhiên lắc đầu: "Không phải." Từ Độ Dao cả kinh: "Cô ấy là... "

"Bạn gái trước đây." Anh dừng một chút: "Mà thôi." Anh nói ra hai chữ sau rất nhẹ, cũng không phải cường điệu, nhưng Từ Độ Dao liền cảm thấy cô gái kia rất đặc biệt với anh: "Tại sao hai người lại chia tay?" "Cô ấy đề xuất."

"Cho nên anh cảm thấy rất chật vật, cũng không phục?" Lộ Thừa Hữu cười: "Cô ấy đúng là người duy nhất dám nói chia tay trước với anh, nhưng anh thực sự không hề cảm thấy chật vật, cũng không phải không phục. Lúc cô ấy nói chia tay, anh cảm thấy rất bình thường, thậm chí còn có chút mong đợi." Điều này làm cho Từ Độ Dao có chút không thể lý giải: "Vậy tại sao?"

"Trong lúc đó có rất nhiều điều xảy ra ngoài ý muốn." "Anh thích ngoài ý muốn sao?" "Không thích." Anh rất dứt khoát phủ nhận: "Từ trước đến giờ anh đều không thích ngoài ý muốn."

Lúc này, lại có người gọi tên anh, Lộ Thừa Hữu dừng bước lại, là người con gái vừa rồi đuổi theo. Cô nhìn Lộ Thừa Hữu, hơi thở vẫn gấp gáp, nhưng rất kiên định: "Lộ Thừa Hữu, anh có từng thích tôi không?" Từ Độ Dao cả kinh, lại càng bội phục dũng khí của cô, tuy rằng giờ phút này cô nên tuyên bố Lộ Thừa Hữu thuộc quyền sở hữu của mình mới đúng, nhưng cô lại rất hiếu kỳ Lộ Thừa Hữu sẽ trả lời như thế nào. Lộ Thừa Hữu quả nhiên không làm các cô thất vọng, anh lạnh nhạt mở miệng: "Tôi rất thưởng thức cô."

Cô gái cười, tuy rằng cô biết anh sẽ phủ định, nhưng vẫn muốn hỏi. Đã nhiều năm như vậy, cô vẫn luôn canh cánh trong lòng, rốt cục hôm nay đã có thể hỏi anh. Bất luận đáp án của anh như thế nào, cô đều có thể thản nhiên tiếp nhận, thậm chí còn có thể nói với anh: "Cảm ơn." Lộ Thừa Hữu xoay người nhìn cô: "Cảm ơn cái gì?" "Cám ơn anh đã cho tôi một giấc mộng, tuy rằng đối với anh không quan trọng gì, nhưng nó sẽ mãi mãi lưu lại trong tâm trí tôi." Cô gái lại cười thật sự hoàn mỹ, bây giờ nụ cười của cô thuần túy là chỉ cười mà thôi..

Lộ Thừa Hữu giật giật khóe miệng, không nói tiếp. Từ Độ Dao hơi nghiêng đầu, theo ý cô, cuộc trò chuyện này rất hoàn hảo. Nhưng cô gái lại quay sang nhìn Từ Độ Dao khá lâu mới mở miệng hỏi anh: "Anh vẫn chưa thích ai sao?"

Lộ Thừa Hữu hơi nhíu mày, không mở miệng. Cô gái không tiếp tục khiến anh khó xử: "Anh vẫn như thế, sẽ không biết cách yêu một người?" Cô cười: "Có lẽ là do đã yêu rồi, sau đó lại không biết cách giữ lại." Sắc mặt Lộ Thừa Hữu cứng nhắc hơn một chút, anh vẫn không nói gì cả, cô gái cũng đã xoay người chuẩn bị rời đi, Lộ Thừa Hữu lại đột nhiên bắt lấy tay cô: "Lời này của cô có ý gì?"

Cô gái rất thản nhiên: "Có lẽ chỉ có một người là ngoại lệ của anh." Đôi mắt anh trợn to: "Cô muốn nói gì?" "Nếu như cô ấy đã kết hôn, còn có một đứa con bốn tuổi, anh sẽ cảm thấy như thế nào?"

Sắc mặt Lộ Thừa Hữu trầm xuống: "Thế nào? Tôi trước giờ không có nghe nói qua." "Cho nên tôi mới nói chỉ là nếu như." "Đùa giỡn như vậy khiến cô thỏa mãn?"

"Nếu như có thể làm anh bất mãn, tôi đương nhiên thỏa mãn. Thật ra, tôi chỉ muốn nói với anh, cô ấy đã trở về, lần này không phải nếu như." Lộ Thừa Hữu nhìn thoáng qua cô: "Cũng chẳng quan hệ tới tôi." Cô gái gật gật đầu: "Quả thật chẳng có quan hệ gì với anh, cô ấy chẳng phải người thân cũng không có bất kỳ vướng mắc tình cảm nào với anh."

Lộ Thừa Hữu lại im lặng, cô gái cũng rời đi. Từ Độ Dao đánh giá sắc mặt của Lộ Thừa Hữu, đột nhiên cô có chút lo lắng, trên thế giới này sẽ có người trở thành ngoại lệ của anh sao? Cô vừa nghe thấy cô gái kia còn lầm bầm lúc quay người đi: "Cô ấy đúng là không phải cái gì của anh, nhưng luôn khiến anh phải để tâm, chỉ là anh chưa từng phát hiện ra điều đó.".