Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Em chỉ không muốn gặp gỡ người khác - Chương 10

Chương 10: Tôi cũng không biết tại sao

Sau khi tỉnh lại, Tô Thiển Oanh hơi hơi nheo mắt, tựa như vẫn còn xa lạ, cô nhìn xung quanh, đại não giống như một thước phim quay chậm chiếu lại một loạt những chuyện đã xảy ra ngày hôm qua. Cô bĩu môi, trên thế giới này ai còn mất nhiều thể diện như cô? Chẳng qua là, không có ai biết thôi? :)) Dù sao Lộ Thừa Hữu cũng nằm trong phạm vi cô có thể kiểm soát được, cho nên sẽ không có ai khác biết, sau khi lừa mình dối người một phen, lại tự dạy dỗ bản thân mình đúng là bịt tai trộm chuông. Cô ra khỏi phòng, nghiêng người dựa vào cửa, rất không có hình tượng mà ngáp. Cô cảm giác sắc thái nào của mình anh cũng đã nhìn qua, ngáp còn có thể so với những chuyện hôm qua sao? Lộ Thừa Hữu lúc này mới phát hiện ra cô, gương mặt vô cùng bình tĩnh: “Đã dậy rồi thì tới ăn cơm.”

Hiện tại, cô nên cảm ơn anh đã không chê cười cô sao? Cô chậm rãi đi tới, mới vừa ngồi xuống, Lộ Thừa Hữu đã đứng dậy bước vào căn phòng mà cô vừa đi ra. Cô hít vào một hơi, ném đũa xuống: “Anh không thấy tôi sao?” Lộ Thừa Hữu xoay người nhìn cô, trên mặt có vẻ khó hiểu.

“Tôi với tới anh liền đứng lên, chẳng lẽ nhìn mặt tôi khiến anh không thể ăn được?” Lộ Thừa Hữu thực sự không muốn nhiều lời với cô, anh đi vào khiến cô ủy khuất sao, anh không hiểu, để cô hài lòng thật là khó. “Tôi chỉ đi vào lấy đồ.”

"Lấy cái gì?" Cô đứng dậy, đi tới trước mặt anh: "Anh chỉ đang lấy cớ." Lần này Lộ Thừa Hữu thực sự không thèm để ý đến cô, trực tiếp đi vào trong, lấy ra một hộp thuốc nhỏ, bên trong có vài loại thuốc hay dùng, anh lấy ra một chai rượu thuốc, quay người lại thấy cô đang nhìn mình: “Đi ra ngoài.” "Không."

Lộ Thừa Hữu rất không muốn tranh chấp với cô, anh cởi áo của mình ra, bả vai bên trái và trên cánh tay có một mảng lớn da thịt bị bầm tím, đập vào mắt cô đến chói mắt. Cô đi tới: "Tôi giúp anh." “Không cần.”

“Tôi nói giúp anh” “Tôi nói không cần.” Cô đoạt lấy chai rượu thuốc trong tay anh: “Cũng chỉ là nước mà thôi, anh nghĩ rằng hiếm lắm chắc.”

Lộ Thừa Hữu đưa tay ra lấy lại lại bị cô tránh được, sau đó đổ một chút lên người anh: “Có đau hay không?” Anh đến trả lời cũng lười. Cô căm ghét cảm giác không được anh để ý tới, cho nên hung hăng nhéo vào chỗ bầm tím của anh một cái. Lộ Thừa Hữu cuối cùng cũng phải hít một hơi, nhìn cô: “Tôi cũng biết trước em sẽ như vậy.”

Cô bĩu môi. Lộ Thừa Hữu giương mắt nhìn cô bĩu môi, nhìn có vẻ hơi ủy khuất một chút. Mắt anh chợt lóe lên, đột nhiên mở miệng: “Nếu chúng ta kết hôn, em có thể vui vẻ hơn một chút không?” Chai rượu thuốc trong tay cô chợt rơi xuống, nước bắn ra dính lên người anh, anh chỉ thở dài đầy bất đắc dĩ.

"Em đừng động đậy, để tôi thu dọn.” Anh đứng dậy, nhanh chóng dọn dẹp. Cô lại kéo tay của anh: “Anh vừa nói gì?” “Em tránh sang một bên.”

Cô lôi kéo anh, trong mắt đầy vẻ cố chấp. Lộ Thừa Hữu đứng một lúc cũng thỏa hiệp: “Nếu em cảm thấy mình sẽ vui vẻ nếu kết hôn với tôi, thì tôi đồng ý, chỉ là, em có muốn không?” Cô buông anh ra: “Tại sao đột nhiên anh lại nói vậy?” Cô do dự một lát: “Ngày hôm qua, tôi uống chút rượu nên mới quyến rũ anh, nhưng cũng không làm được, anh không cần có ý nghĩ muốn chịu trách nhiệm với tôi.”

Lộ Thừa Hữu cảm giác như bị cô đánh bại nghiêng ngả: “Được, em có thể coi như tôi chưa nói gì.” Cô còn muốn nói thêm gì đó, lại nhìn dáng vẻ thỏa hiệp của anh, thế nhưng lại có cảm giác muốn phát giận. Tô Thiển Oanh ăn cơm qua loa xong, Lộ Thừa Hữu liền lái xe đưa cô về nhà thay quần áo, cũng không quên nhắc nhở cô nhớ gọi điện thoại về cho ba mẹ báo bình an.

Nhà riêng của cô rất nhỏ, bởi vì cô cảm thấy nhỏ một chút sẽ có cảm giác ấm áp hơn, cô thích cảm giác ấm áp như thế. Lúc đầu khi sửa sang lại, cô đắn đo rất lâu, bởi vì cô rất thích màu lam nhạt nên muốn sơn nhà bằng màu đó, cuối cùng lại thôi. Vì sao ư, vì cô tự thấy mình là người hay lo lắng, cô không muốn mở mắt ra đã nhìn thấy một mảnh xanh thăm thẳm khiến mình tiếp tục mất phương hướng, màu trắng tương đối tốt, nó sẽ giúp cô nắm bắt được thực tế. Lộ Thừa Hữu ngồi trên ghế salon quan sát, vẻ mặt vẫn rất lạnh nhạt.

Cô thay quần áo xong liền đi ra ngoài, lúc này tương đối tỉnh táo, cô đi đến bên cạnh anh: “Tại sao, không phải anh nói chúng ta không thích hợp à?” "Tôi cũng không biết tại sao." Anh nói xong rất nghiêm túc, một chút cũng không có ý đùa giỡn. Một giây của ngày hôm qua, anh đột nhiên phát hiện ra một thứ gì đó đi ngược lại quy tắc của anh, anh cũng không phải là rất thích, cũng không phải là thói quen của anh, nhưng lại cứ như vậy, tự nhiên len lỏi vào cuộc đời anh, anh chỉ cảm thấy khó nói rõ.

Tô Thiển Oanh trầm mặc. Lộ Thừa Hữu lại giật giật khóe miệng: “Vậy anh có thể hỏi một chuyện không? “Miệng vẫn ở trên mặt tôi mà.”

"Em là chỉ đối với tôi mới vậy, còn lại vẫn…” (ý là, trừ một lần trước đây anh và chị quan hệ thì chị vẫn ...) Anh nhìn khuôn mặt cô nghẹn hồng, không cần phải nhiều lời nữa, khóe miệng tràn ra vui vẻ, sau đó đứng lên kéo cô: “Chúng ta trở về đi.” “Đi đâu? Hôm nay anh không làm việc à?”

“Một ngày không làm việc cũng không có vấn đề gì.” Tô Thiển Oanh vẫn chưa rõ ràng tình hình hiện tại, lúc trở lại biệt thự, cô cũng chỉ ngồi một bên nghe Lộ Thừa Hữu nói chuyện với bọn họ. Vậy mà cô còn thật sự coi như đây là một cuộc hội nghị gia đình, không đúng, phải là cuộc hội nghị của các vị trưởng bối hai nhà. Cho dù vẻ mặt của bọn họ là giật mình hay khó tin như thế nào, cuối cùng cũng rất hài lòng, cho nên mọi người đều không nói nhiều, chính là chỉ cần anh đồng ý, mọi chuyện đều tốt. Mà cô nhìn khóe miệng của Lộ Thừa Hữu hết hé ra rồi ngậm lại lúc nói chuyện, giống như đây là lần đầu tiên từ lúc trở về cô nghe được anh nói nhiều như vậy, chắc còn lâu mới dừng lại. Mà cha mẹ hai bên, cho dù nhiều đoạn không rõ ràng anh đang nói gì, nhưng vẫn không ngừng cười gật đầu.

Giờ phút này, cô chỉ nhìn anh, cô không hiểu anh vì sao tự nhiên lại thay đổi quan điểm, rõ ràng lần trước gặp mặt, anh còn quyết liệt như vậy, thái độ không muốn có bất cứ quan hệ gì với cô. Anh không muốn bị người khác không chế, anh đã nói dứt khoát, nhưng tại sao bây giờ lại lựa chọn thỏa hiệp? Cô cũng có lúc cảm thấy đặc biệt ủy khuất, không nhịn được suy nghĩ tìm xem mình có chỗ nào chưa đủ tốt, có chỗ nào chưa xứng với anh, sẽ suy nghĩ xem vì sao anh lại chán ghét mình như vậy, sẽ ảo não, sẽ bi thương, sẽ rất không thoải mái, sẽ dễ tức giận. Nhưng hiện tại, nghe được từ trong miệng anh nói ra, trong lòng cô lại không thể tìm được một cảm giác bình yên, giống như đang bước đi trên mây, bồng bồng bềnh bềnh, một bước nào không cẩn thận liền bị rơi xuống đất, tất cả lại quay về như trước, chỉ là con số 0. Cô hiện tại rất bất ổn, thậm chí rất kích động.

Tất cả mọi thứ cô không thể giải thích được, tất cả đều nằm ngoài dự đoán của cô. Cô đột nhiên cắt đứt cuộc nói chuyện của mọi người, sau đó nhìn Lộ Thừa Hữu: "Tại sao anh lại muốn kết hôn cùng tôi?" Lộ Thừa Hữu quay sang cô: "Tôi cũng không biết tại sao, chỉ là cảm thấy, chúng ta nên kết hôn."

Cô còn muốn mở miệng nói gì, Tiêu Tố Oanh lập tức cắt lời cô: "Oanh oanh, đi pha trà đi." Không thể làm gì khác hơn là rời đi, mặc dù trong lòng cô bây giờ đang rối ren, không nói rõ được là tư vị gì. Nhưng khi cô trở lại, mọi người vẫn không thèm để mắt đến tâm tư của cô, chỉ cùng nhau bàn về kế hoạch tổ chức hôn lễ. Vào lúc này, cô không thể chấp nhận an phận như vậy, cô đứng lên nhìn mọi người: "Con không muốn."

Bây giờ, bọn họ mới chú ý đến cô, cũng không hiểu cô đang ám chỉ điều gì. Cô do dự một chút: "Con không thể kết hôn cùng anh ta." Tô lão gia phản ứng lại nhanh nhất: "Oanh oanh, ông nội già rồi, lỗ tai không tốt, vừa rồi không có nghe rõ, con thử lặp lại lần nữa đi."

Tô Thiển Oanh lần này không còn dũng khí như vừa rồi, cẩn thận nhìn bọn họ: "Ý của con là, chưa gì đã nói chuyện tổ chức hôn lễ, có gấp quá hay không?” "Không thể qua loa được, hai đứa biết nhau lâu như vậy, đương nhiên không giống những người khác.” Tô lão gia cho cô một ánh mắt cảnh cáo, cô không dám nói tiếp. Cô nghe bọn họ bàn bạc vẫn cảm thấy có cái gì không đúng: "Con cảm trực tiếp kết hôn thì nhanh quá, có thể đính hôn trước được không."

Tiêu Tố Oanh lắc đầu một cái: "Như thế rất phiền toái." Thật ra thì bọn họ chỉ muốn nhanh chóng tìm ngày tốt, rồi tổ chức luôn, nếu không như vậy, ai cũng thấy bất an. Tô Thiển Oanh hoàn toàn bị coi như không khí, đề nghị của cô một là bị sao lãng, hai là bị bác bỏ.

Cho nên, sau khi bọn họ bàn bạc xong, cô rất buồn bực: "Hôm nay con muốn trở về nhà riêng bên ngoài." Tô lão gia khó có lúc đồng ý: "Được, để Thừa Hữu đưa con đi." Sớm biết như thế, cô đã im lặng chuồn đi.

Lúc ăn cơm, cô cũng vô cùng im lặng ngồi một bên, cho dù nói gì cũng không ai để ý, cho nên im lặng từ đầu đến cuối lại càng bị lãng quên hoàn toàn. Bây giờ cô mới bi ai phát hiện ra, hình như cả nhà cô đều bị Lộ Thừa Hữu mua chuộc, anh chỉ nói một câu muốn cưới cô, mọi người liền vui mừng cảm ơn anh hết lời, lại toàn tâm toàn ý phối hợp với anh vô điều kiện. Cô kém cỏi như vậy sao? Ăn cơm xong, cô ngồi trong xe anh buồn bực. Lộ Thừa Hữu vừa lái xe vừa nhìn cô một cái: "Làm gì mà im lặng thế?"

"Dù sao em nói hay không cũng giống nhau cả thôi." "Khó có khi em thức thời như vậy." Cô xoay người, quan sát anh từ đầu đến chân: "Cũng không có gì đặc biệt, hai mắt, hai lỗ mũi, hai lỗ tai, một cái miệng, ai cũng như thế, có gì tốt mà kiêu ngạo.”

Lộ Thừa Hữu công nhận: "Em cũng như vậy, cho nên chúng ta đều rất bình thường, rất tốt." Cô lại nói không ra lời, trước kia khi đọc truyện có một đoạn như thế này, tả người con trai rất tuấn tú, lỗ mũi là lỗ mũi, ánh mắt là ánh mắt. Cô rất phản đối, lỗ mũi không phải là lỗ mũi, ánh mắt không phải là ánh mắt thì khác nào quái vật. Người ta có lỗ mũi, có ánh mắt, với việc đẹp trai thì có gì liên quan đến nhau. Đến phía dưới nhà cô, cô muốn mở cửa xe đi xuống.

Lộ Thừa Hữu nhanh tay hơn kéo cô: "Tại sao không vui?" Cô trầm mặc một hồi: "Em cảm thấy cùng với anh như vậy, rất không có cảm giác an toàn." Lộ Thừa Hữu sửng sốt, anh không tốt như vậy sao?

"Tại sao lại cảm thấy như vậy?" Cô nhìn anh: "Cùng với anh, đoán không ra tâm tình của anh, không biết anh muốn gì, không biết anh đang suy nghĩ gì, giống như đang nằm mơ, ngay lập tức một giây sau anh có thể quay ra nói với em tất cả mọi chuyện đều không phải là thật.” Lộ Thừa Hữu đưa tay đặt trên hông của cô, đem cả người cô ôm vào trong ngực, sau đó lại miệt mài tìm kiếm môi của cô. Anh hôn cô, trằn trọc trở mình, tay anh ôm chặt lấy cô như sợ cô sẽ biến mất, cuối cùng lại tựa dựa đầu vào cổ của cô, một lúc sau mới ngẩng đầu lên hỏi cô: "Bây giờ còn thấy giống nằm mơ không?

Tô Thiển Oanh nhìn khuôn mặt trước mắt mình, trong mắt anh phản chiếu khuôn mặt cô. Tay của cô từ từ chạm vào mặt anh, nhẹ nhàng vuốt ve: “Anh có biết em là ai không?” Anh cười cười: "Sắp trở thành vợ của anh." Tay của cô dừng lại bất động, dường như cô muốn nhìn sâu vào mắt anh, nhưng không thấy gì ngoài vẻ mặt do dự của chính mình: “Bây giờ anh đang nhìn em sao?”

"Thế em nghĩ sao?" "Anh đang dụ dỗ em." "Vậy có dụ dỗ được không?"

Cô cắn lên môi của anh, động tác rất nhẹ, cũng không làm anh bị đau. Tay Lộ Thừa Hữu vẫn ôm lấy cô, nhất thời trọng tâm lại không vững, người anh lại tựa vào còi xe trên vô lăng, phát ra âm thanh chói tai. Tô Thiển Oanh lúc này dừng lại nhìn anh: "Cùng vào không?" Anh hôn cô: "Anh còn có chuyện quan trọng hơn."

Cô đá anh một cước, sau đó mới xuống xe. Lộ Thừa Hữu nhìn bóng lưng của cô, một lúc lâu, cho đến không thấy nữa, anh mới lái xe rời đi..