Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Em chỉ không muốn gặp gỡ người khác - Chương 18

Chương 18: Chúng ta như vậy, không giống vợ chồng

Mua một ít đồ dùng nhỏ nhắn về nhà, nhà vốn không lớn vì diện tích chủ yếu dành cho phòng ngủ, cho nên cảm giác trống trải giảm đi rất nhiều, cô cũng thấy càng nhìn càng ấm áp. Cô lại thu dọn một chút, đem gấp lại quần áo của Lộ Thừa Hữu, rồi bỏ vào tủ quần áo, cũng thuận tiện cất kỹ mấy đồ quan trọng của anh. Sau khi làm xong hết thảy, cô thấy mình có một loại cảm giác thành tựu rất mãnh liệt. Lộ Thừa Hữu nhìn cô bận rộn, trên mặt chỉ treo nụ cười thản nhiên.

Lộ Thừa Hữu mua một ít đồ ăn mang về, cô nhất định muốn tự mình nấu, anh cũng không ngăn cản, chỉ đứng một bên nhìn, nhắc nhở cô nên làm những gì, hoặc bước tiếp theo sẽ như thế nào. Cô vẫn hơi nghi ngờ: “Em vẫn nghĩ phải để dầu ăn thật nóng rồi mới có thể thả đồ ăn vào, nhưng có rất nhiều người vừa cho dầu vào đã cho đồ ăn vào luôn, sao lại như vậy?” Lộ Thừa Hữu nhẹ nhàng nói một tiếng: “Vì bọn họ sử dụng dầu đã dùng rồi, như vậy có thể tiết kiệm thời gian xào nấu thức ăn.”

“Như vậy sao.” “Vậy em tưởng thế nào?” Cô cười cười: “Trước kia đi ăn cơm ở bên ngoài, mặc dù biết rõ quán ăn bên ngoài trường này sử dụng dầu ăn không sạch nhưng ăn vẫn thấy rất ngon. Cũng không hề bị làm sao, bây giờ nhớ tới đúng là khó mà nghĩ ra được.”

Lộ Thừa Hữu cũng cười: “Lúc anh với bạn học ra ngoài mua nước khoảng còn trực tiếp nói với ông chủ quán là “lấy cho một chai nước máy đến”.” “Mặt ông chủ kia trông thế nào?” “Vẻ mặt bình thường.”

Cô cười: “Thật ra, em cũng thấy nước khoáng rất khó uống, chẳng khác gì nước máy cả.” “Sau này cuộc sống thay đổi theo hoàn cảnh, yêu cầu cũng không cao. Em có biết nếu đem tất cả những thực phẩm bên ngoài ra kiểm tra một lần, sẽ có bao nhiêu thứ không hợp tiêu chuẩn không? Có lẽ sẽ khiến thị trường buôn bán tê liệt luôn, hoặc là càng làm lòng người thêm sợ hãi. Giống như chất lượng không khí ở thành thị bị nước ngoài yêu sách là không đạt tiêu chuẩn nghiêm trọng, phải luôn đeo khẩu trang, nhưng sau khi nước chúng ta kiểm tra xong lại nói là đã đủ tiêu chuẩn, mọi người không cần lo lắng. Có lẽ em thấy nước chúng ta thật dối trá, nhưng đứng từ góc độ khác mà suy nghĩ, nếu như em biết được tính nghiêm trọng của chuyện đó, có lẽ em sẽ lo lắng, sau đó sẽ ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống của em. Một người lo lắng không sao, nếu rất nhiều sự thật bị vạch trần, sẽ làm cả xã hội bối rối, nghiêm trọng hơn thì là làm rung chuyển cả một quốc gia.” “Nghe rất thâm thúy.”

Anh gật đầu: “Trung Quốc thật ra là một quốc gia thông minh, dù đủ hay không đủ, nhưng luôn cố gắng cải thiện vấn đề. Không thể lúc nào cũng từng bước đúng chỗ, nhưng muốn cải thiện cái gì thì cũng có thứ phải hy sinh.” “Anh nghĩ nhiều thật.” Cô nhìn đầu của anh: “Không phải nói tư suy quá quá sinh động sẽ khiến tế bào não bị thương sao? Sao đến một sợi tóc trắng anh cũng không có?” “Đây là lý luận gì?”

“Là lý luận của Tô Thiển Oanh em.” “Tốt lắm, mau mang đồ ăn ra.” Cô nghe lời, lần lượt bày đồ ăn lên bàn, sau đó lại nấu món khác.

Cô thích cảm giác như thế, ngửi mùi thơm của thức ăn, mà chính cô cũng bận rộn chân tay. Trước đây, thật ra cô rất muốn làm vợ hiền mẹ đảm, tuy rằng bị nói là không có năng lực, không thể hoàn toàn trở thành người như vậy, nhưng cứ thế này cũng được. Cho nên, bữa cơm này với cô đặc biệt thơm ngon, hoặc nói là cơm cô nấu hơi khó ăn còn lại đều thơm ngon. Bởi vì cô cho hơi nhiều nước vào nồi cơm điện, cho nên cơm hơi dính dính, so với cơm nhão, có vẻ giống cháo hơn. Cô cúi đầu, dùng đũa xới cơm, bởi vì rất nhão, nên đều dính hết lại một chỗ. Giống như cảm thấy không tốt lắm, cô không dám đối diện với ánh mắt của Lộ Thừa Hữu. Anh cảm thấy buồn cười, nhưng lại sợ cười thì càng khiến cô thẹn thùng, cho nên cũng không nói gì.

Cô rất tự giác, chính mình chủ động đi rửa chén. Vừa ăn cơm chiều xong, Lộ Thừa Hữu dẫn cô xuống dưới vườn hoa ở dưới lầu, sở dĩ anh mua nhà ở đây cũng vì vườn hoa này. Không sai, ở đây có thể chơi một ít hoạt động nhẹ nhàng, còn có một hồ nước, ở bên cạnh hồ nước là một đường băng không lớn lắm, có thể chạy chung quanh hồ. Bên ngoài đã có không ít người đi lại, có người ôm đứa nhỏ tản bộ, sau đó cùng ngồi trên ghế trò chuyện.

Dưới sàn của vườn hoa này đều lát đá hoa văn, thoạt nhìn qua rất đặc sắc. Cô bắt lấy tay anh: “Anh ở đây bao lâu?” “Gần đây vẫn ở chỗ này.”

“Nơi này có cảm giác giống như trường học của chúng ta.” Cô tự hỏi một chút: “Lúc học đại học đã từng nắm tay anh sao?” Khóe miệng Lộ Thừa Hữu cười nhạt: “Lúc đó, em đang nắm tay người khác.” “Nhưng anh cũng bị người khác cầm tay mà.” Nghe giọng điệu của cô, giống như cả hai bên đều như nhau.

Anh liếc nhìn cô một cái, không mở miệng Nhưng tâm tình cô rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều: “Anh xem, bé con kia rất đáng yêu.” Lộ Thừa Hữu theo ánh mắt cô nhìn qua: “Phải không?”

Cô hơi nghi ngờ nhìn anh: “Anh không thích trẻ con à?” “Không phải.” Anh hơi nhíu mày một chút, giống như có chút rối rắm: “Anh chỉ không muốn nuôi dạy hai đứa trẻ thôi.” Cô tự hỏi mình một lúc, mới ngộ ra được ý tứ trong lời nói của anh: “Sao em lại giống đứa trẻ được?”

“Nhìn thế nào cũng thấy giống.” “Hừ hừ.” Buổi đêm có ấm áp hơn chút, tuy rằng không có trăng, cũng không có sao làm đẹp cho bầu trời. Hơn nữa, Nam Thành đã bắt đầu bước vào mùa đông, nên nhiệt độ hạ xuống rất nhiều, tuy rằng nơi này không có tuyết nhưng trời lại mưa nên vẫn khiến người ta không thoải mái. Nhưng đêm nay lại không có gió lạnh thổi tới, cho nên lúc bọn họ cùng đi cũng không thấy lạnh.

Tô Thiển Oanh vuốt ngón út bên tay phải của mình, có chút khổ sở mở miệng: “Em có cảm giác, trong năm nay, chỗ này sẽ dài nứt ra.” Lộ Thừa Hữu tự nhiên cầm lấy ngón tay cô, nhẹ nhàng dùng sức ấn xuống một cái: “Rất ngứa à?” “Không ngứa.”

“Không phải lên da non thì sẽ bị ngứa sao?” “Không biết, dù sao thì chỗ này rất kỳ lạ, giác quan thứ sáu của em nói cho em biết nơi này đang lên da non.” Cô lại nhéo một chút: “Da ở chỗ này cứng rắn hơn những nơi còn lại, hơn nữa ở đây cũng từng lên da non, tỷ lệ tái phát rất cao.” Này, anh đúng là chưa từng nghiên cứu qua, cũng không biết nói thế nào, chỉ rất ngạc nhiên: “Trước kia em cũng bị thế này sao?”

Cô đưa tay thả lại vào trong túi áo, ở đường may túi có một ít lông tơ, chạm vào tay rất mềm mại, khiến cô cảm thấy thật ấm áp. “Ai nha, không phải đều là trước kia sao?” Bọn họ lại đi dạo quanh hồ nước một vòng, sau đó mới trở về khu nhà ở, bởi vì luôn đi bộ, ngay cả lòng bàn chân cũng cảm nhận được một luồng nhiệt nóng dâng lên trong người.

Anh nhìn dáng vẻ hiện tại của cô, có vẻ giống như trước đây, lại có vẻ không giống. Thật ra, Tô Thiển Oanh cũng hiểu được quan hệ hiện tại của bọn họ có chút kỳ lạ, cũng không có gì, rõ là rất tốt, không cãi nhau cũng không có tranh chấp xảy ra, nhưng vẫn luôn cảm thấy không đủ. Cô đứng ở ban công chốc lát, mới vào nhà nghỉ ngơi.

Mấy ngày này cô đã tập được thói quan ngủ cùng anh trên một chiếc giường, cảm giác không còn kỳ lạ như lúc đầu, chỉ còn vài cảm xúc khác. “Vì sao em cảm thấy hiện tại chúng ta không giống vợ chồng chút nào?” Hồi lâu qua đi, Lộ Thừa Hữu vẫn không có động tĩnh gì, không làm gì, cũng không nói gì.

Đang lúc cô chuẩn bị nói: “Em chỉ suy nghĩ lung tung thôi, ngủ đi!”, Lộ Thừa Hữu bắt lấy tay cô đang chuẩn bị tắt đèn ngủ, ánh mắt của anh chống lại đôi mắt kinh ngạc của cô, sau đó không kiêng nể gì buốc hết tất cả tóc của cô lên. Cô thấy được dáng vẻ của mình trong mắt anh, không hiểu sao bắt đầu hoảng hốt. Đầu anh chậm rãi tới gần cô, lúc đôi môi của anh dán lên môi của cô, cả người cô đều cứng ngắc, anh ôm lấy thân thể của cô, nhẹ nhàng hôn cô.

Câu nói kia của cô cũng không phải ý tứ này, nhưng bây giờ cô có thể mở miệng sao? Tay anh đặt trên quần áo của cô bắt đầu sờ soạng, động tác rất càn rỡ, nhưng cô lại khẩn trương đến mức có thể nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập kịch liệt, cứ chốc chốc lại nhảy lên, giống như mỗi giây đều bị kéo dài đến vô hạn. Lúc quần áo của cô đều đã bị thoát đi xong xuôi, anh mới cởi bỏ quần áo của chính mình, cả người nghiêng đi ôm lấy hông của cô, sau đó đặt trên người cô. -> ý là đặt ấy ấy

Cô há hốc mồm muốn nói, anh đã ngăn chặn lời của cô: “Anh sẽ rất nhẹ.” Cô càng sốt ruột, cô muốn nói cho anh biết rằng không phải như vậy, nhưng lại không thể nói nên lời. Trên thực tế, cô cũng hiểu được bản thân mình nên phối hợp với anh, hiện giờ hai người đã là vợ chồng, không phải người yêu nữa, bọn họ nên làm như thế này từ rất lâu rồi. Cho nên, hai người hôn nhau rất say sưa, không giống trước đây, cứ như chuồn chuồn lướt nước chỉ hơi chạm lên môi của đối phương, mà lời lẽ đấu khẩu, thử thách lẫn nhau cũng không còn nữa, chỉ còn rung động tình ái không thể khống chế, hai người bây giờ đã rất khó chia lìa.

Cô chưa bao giờ nhìn thấy được anh lúc mất khống chế, nhưng giờ phút này, khuôn mặt anh lại phóng đại trước mắt cô, cô có thể quan sát một cách rõ ràng từng giọt mồi hôi nóng bỏng và một mảng đỏ ửng trên mặt anh. Cô biết bản thân mình không tốt hơn anh là bao, nhưng nhìn anh thế này, cô lại cảm thấy không tệ. Lúc anh tiến vào, cô không thấy đau, nhưng anh lại đặc biệt cẩn thận, từng chút từng chút một, cứ gặp lực cản lại rời đi rồi bắt đầu lại. Cô cắn môi tận lực phát ra âm thanh, nhưng bám chặt lấy người anh vẫn không nhịn được run rẩy. Anh là một người rất kiên nhẫn, xác định chắc chắn cô có thể thì mới bắt đầu tăng tốc ra vào.

Cô cảm thấy cả người như không thuộc về mình, một loại cảm giác cao trào tràn ngập trong đầu, có thể nghe được tiếng hô hấp kịch liệt của hai người, mà anh thì lại ôm chặt cô hơn nữa. Động tác ban đầu còn cố kiềm chế, đến bây giờ thì tùy ý không để tâm nữa, tay anh rất không nề nếp vần vò ngực của cô, thừa dịp cô không chú ý còn cắn một cái. Cô theo bản năng đưa chân về phía trước kẹp lấy người anh, nơi đó càng đi sâu vào, không chịu được run rẩy. “Em…” Kế tiếp đó, anh lại hung hăng mưa rền gió dữ trên người cô, ngay cả một câu đầy đủ cũng không nói được. Nhưng cô lại cảm thấy suy nghĩ của mình đã không còn bị ảnh hưởng, bởi vì sau khi Lộ Thừa Hữu kết thúc một màn này, cô lại nói một câu không thích hợp khiến cái nhìn của anh sụp đổ: “Em muốn ở trên.”

.