Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Em chỉ không muốn gặp gỡ người khác - Chương 2

Chương 2

Tô Thiển Oanh ngồi trong hành lang của bệnh viện, rất cảm thán với số lượng bệnh nhân mà hàng ngày bác sĩ phải đối mặt, cô xem đồng hồ một chút, thời gian sẽ không kịp mất. Nhưng ống tiêm vẫn còn cắm ở tay, từng giọt chất lỏng đang chảy vào, cô vẫn nhẫn nại không hề có cảm xúc gì. Người đi qua đều dừng lại đánh giá cô vài lần, cũng không phải do bộ dạng cô kỳ quái, mà bởi vì khuôn mặt cô khiến người khác nhìn liền cảm thấy vui vẻ hơn một chút, nhất là khi đang ở trong một nơi như bệnh viện thế này. Đương nhiên, cái này cũng không thể tính là ưu điểm, tựa như bình thường cô luôn dùng ánh mắt tương đối cao của mình để đánh giá người khác, sau đó rất khách quan giữ khoảng cách. Từ khi học đại học, tính tình của cô đã không tốt, chỉ ngoại trừ việc xinh đẹp, thành tích cũng không ra sao.

Hôm nay là cô đang bị cảm mạo, vốn muốn ở nhà ngủ một giấc, giống như trước kia, một khi bị ốm liền quấn mình vào trong chăn ngủ, ngày hôm sau thức dậy sẽ trở lại bình thường. Sau đó sẽ là một ngày mới, không cần phải uống thuốc, không cần phải truyền nước. Cô cho là mình sẽ không cần phải truyền nước biển, hoặc ít nhất cũng không phải tình huống như thế này. Không có ai chăm sóc, chỉ có một mình cô. Có một số bạn học của cô đã kết hôn, có nhiều người thậm chí đã có con, vậy mà cô hiện tại đến một người bạn trai cũng không có. Nói không hâm mộ chính là nói dối, nhất là khi nhìn người nữ sinh ngồi bên cạnh cô đang cùng bạn trai nói cười vui vẻ.

Tô Thiển Oanh thở dài, cũng không phải tất cả nam sinh đều thích mỹ nữ, chí ít người nữ sinh kia nhìn qua cũng không có gì đặc biệt. Điều này làm cho cô nghĩ đến lần trước có xem mấy tiết mục giải trí, MC hỏi một chàng trai tham gia chương trình đó, anh ta kiên trì cho rằng bạn gái mình chính là đẹp nhất. Đúng là khi yêu nhau, dù xấu thế nào cũng biến thành Tây Thi trong mắt người yêu mình. Tô Thiển Oanh nghe thấy bên cạnh truyền tới vài âm thanh ồn ào khiến cô có chút buồn bực. Bệnh viện quá mức chật chội, chẳng có một phòng bệnh nào còn trống, rất nhiều bệnh nhân phải ngồi trên ghế ở hành lang, coi đó như là giường bệnh. Cô nhìn thoáng qua thời gian, đã rất muộn rồi, cô kéo kim tiêm ra, cũng không thèm để ý ánh mắt của người khác, sau đó chạy đến chỗ để xe của bệnh viện.

Có lẽ là vừa rồi không để ý, chỗ bị kim tiêm đâm vào bên tay trái xuất hiện vài nốt máu li ti, cô ngơ ngác một chút, lập tức lấy khăn tay ấn vào, chờ một lát cho máu đông lại, mới buông lỏng ra, sau đó lái xe trở về nhà. Chỗ cô thuê cũng khá nhỏ, cô vốn cũng không để ý nhiều, tuy nhỏ nhưng đều có đầy đủ mọi thứ, cô thích cuộc sống của mình bây giờ. Cô đi đến bên tủ quần áo, lấy ra vài bộ lễ phục dạ hội, là trước kia cô từng mua, trở về mới được mấy ngày, có lẽ do vẫn chưa quen khí hậu nên mới bị cảm mạo. Bây giờ sức khỏe đã tốt hơn một chút, cô liền nhanh chóng thay đồ, trang điểm nhẹ nhàng, nhìn chính mình trong gương không đến nỗi tệ, lúc này mới vội vàng chạy xuống lấy xe. Cô dừng xe trước cửa một nhà hàng nguy nga lộng lẫy, hôm nay ông nội sẽ tổ chức sinh nhật bảy mươi tuổi tại đây, nhưng hầu hết những người có mặt đều là thanh niên xinh trai đẹp gái. Từ nhỏ, trong mắt người thân, cô đã tương đối tùy hứng nổi loạn, nhưng cũng chưa để xảy ra việc gì to tát. Cho tới bây giờ, cô chưa từng để mọi người phải lo lắng đến hậu quả gì, vì thế nên ba mẹ rất khoan dung với cô.

Tô gia cũng chỉ có mình cô là con gái, tự nhiên cô rất được cưng chiều, mà ông nội tuy rằng luôn tỏ ra cứng rắn với cô, nhưng cũng không quá nghiêm khắc. Cô rất rõ ràng ý thức được gia đình ưu ái mình thế nào, cũng rất vui vẻ khi được sinh ra trong gia tộc này. Những người có gia thế hiển hách một chút thường bị bắt ép làm những chuyện mà mình không thích, nhưng ba mẹ cô rất ít khi can thiệp vào đời sống riêng tư của cô, hầu hết đều tôn trọng quyết định của cô. Tô Thiển Oanh hiểu rõ, hôm nay tuy nói rằng đến dự tiệc sinh nhật ông nội, nhưng sự thật thế nào cô đều biết, chỉ là mọi người nhất định sẽ không nói ra, không muốn cô mất vui. Cho nên, cô liền cố ý đến muộn, dùng phương thức này để ám chỉ rằng cô rất không hài lòng.

Tô Thiển Oanh đi đến đại sảnh, Tiêu Tố Oanh nhìn thấy lập tức cười kéo tay cô: "Oanh Oanh, ông nội đang ở kia, không thấy con nên hỏi rất nhiều." "Mẹ, con biết rồi." Tô Thiển Oanh nở nụ cười xán lạn với mẹ. Lúc Tô Thiển Oanh đi đến, Tô lão gia còn nghiêm mặt: "Đúng là già rồi nên bị ghét bỏ."

Tô Thiển Oanh cười hì hì khoác tay ông nội, tỏ vẻ vô tội: "Ai dám trêu chọc ông nội của con, con sẽ không buông tha cho người đó. Người nào dám to gan như vậy chứ." Tô Văn Uyên đứng bên cạnh nhìn con gái mình không nhịn được cười, tuy rằng nghiêm mặt, nhưng đối với cô vẫn không có cách nào nghiêm khắc được. "Ta thấy con mới thực sự là to gan, nói đi là đi, đâu có coi nơi này là nhà?"

Tô lão gia một mặt tuy rất yêu quý đứa cháu gái duy nhất này của mình, nhưng vẫn vô cùng lo lắng việc cô suốt ngày lưu lạc bên ngoài, nói đi liền đi biền biệt mấy năm liền, từ nhỏ đến giờ cô lại chưa bao giờ phải chịu khổ, sao có thể không lo đây. "Ông nội, cháu là đi ra ngoài học hỏi." Cô cầm lấy tay ông: "Ông nội không thể lúc nào cũng giúp đỡ Oanh Oanh được, Oanh Oanh cần phải ra ngoài học thêm nhiều điều để về giúp đỡ ông nội." Tô lão gia sửng sốt: "Oanh Oanh đã lớn thật rồi."

Tô Thiển Oanh cảm thấy đau xót, cô đã mất đi nhiều thứ mới trở nên hiểu chuyện như thế này. Ai rồi cũng sẽ khôn lớn trưởng thành, nhưng cũng dần mất đi vô ưu vô lo, cô cũng thế. Cô bộc lộ ý cười: "Hôm nay là sinh nhật ông, Oanh Oanh chúc ông nội luôn luôn bình an, sống lâu trăm tuổi". Nghe cô chúc, Tô lão gia lắc đầu, có điểm chăm chú đánh giá cô, bây giờ cô đã không còn bản tính trẻ con nữa? Đã không cần những bậc trưởng bối trong nhà phải lo lắng nữa? Tuy rằng cô đã đi nhiều nơi, rất lâu rồi không về nhà, cái gì cũng muốn đi xem xét một chút, nhưng mỗi lần đến một nơi nào mới mẻ đều gửi đặc sản của vùng đó hay một vài tấm ảnh về nhà. Có lẽ không muốn thừa nhận, nhưng quả thực, cô đã thay đổi rất nhiều.

Lúc cô còn chưa phản ứng kịp, đã nghe thấy âm thanh: "Ông nội, con tới chúc mừng ông." Ông nội? Xưng hô như thế này, ngoài cô ra chỉ có thể là một người, làm thế nào đây, cả người cô bây giờ đều cứng đờ. Giọng nói kia có lẽ vẫn như thế nhưng đã quá lâu rồi cô chưa được nghe, có chút quen thuộc, lại có vẻ xa lạ.

Thế nhưng cô chỉ hốt hoảng vài giây, sau đó liền ngẩng đầu, nhìn thấy Lộ Thừa Hữu đang đứng trước mặt ông nội, càng không thể để ánh mắt mình bỏ qua cô gái bên cạnh anh. Tô Thiển Oanh tỉ mỉ đánh giá cô gái kia, xem ra cũng chỉ là thanh tú, không thể tính là đại mỹ nữ, nhưng lại có khí chất vô cùng an tĩnh. Sở thích của anh đúng là vẫn không thay đổi. Cô nhìn anh đang đứng rất gần cô, nhưng anh lại thèm liếc cô lấy một cái, không biết là do anh không nhìn thấy hay là không muốn nhìn.

"Thừa Hữu có lẽ lâu không nhìn thấy Oanh Oanh rồi?" Lúc này Lộ Thừa Hữu mới nhìn cô: "Thực sự đã lâu không gặp." Đúng vậy, đã rất lâu không gặp, thoáng cái đã năm năm rồi.

Cô đối đáp lại với nụ cười xán lạn, không có bất mãn gì:"Làm thế nào mà anh lại lừa được một mỹ nữ xinh đẹp thế này." Giọng điệu của cô vô cùng sinh động, có vài phần trêu đùa, Lộ Thừa Hữu chỉ cười nhạt: "Không phải trước kia em nói tôi rất có sức quyến rũ sao, lẽ nào là nói dối?" "Ở đây có nhiều người như vậy, anh có thể tùy tiện hỏi một người là biết." Cô vẫn mang theo ý cười.

Ba mẹ Lộ Thừa Hữu cũng đi tới, lại hàn huyên rất lâu. Anh và cô có thể biểu hiện giống như trước đây, như chưa từng có quan hệ gì phát sinh giữa hai người, nhưng cô hiểu rất rõ, anh và cô đã xa nhau năm năm, hai người đối mặt với nhau chỉ cảm thấy xa lạ. Nói tóm lại, cô đối với Lộ Thừa Hữu mà nói chỉ là một loại thất vọng, ngoài ra cái gì cũng không phải. Đúng, phải là như thế, chỉ có cô canh cánh trong lòng, mơ tưởng chẳng ra làm sao. Tiệc rượu này chẳng khiến cô hứng thú, chỉ ngoan ngoãn ngồi một bên, cũng không có nhiều người đến quấy rầy cô. Cô nhíu mày, liền nhìn thấy Lộ Thừa Hữu vẫn đang ân cần chăm sóc bạn gái anh, anh rất lịch sự, nhìn qua cũng biết giữa hai người không có nhiều thân thiết. Tô Thiển Oanh có chút chán nản, vừa rồi sao lại quên không bảo anh giới thiệu bạn gái cho cô biết?

Nghĩ như vậy, cô liền đi tới, nói với anh: "Anh còn chưa giới thiệu cô gái này với tôi". Lộ Thừa Hữu vẫn không bày ra biểu tình gì: "Từ Độ Dao, bạn gái tôi." Anh lại chỉ chỉ cô: "Tô Thiển Oanh." Không có bất kỳ danh phận nào. "Thật xinh đẹp." Từ Độ Dao chủ động duỗi tay: "Rất vinh hạnh được nhìn thấy hoa hậu giảng đường trong truyền thuyết".

Tô Thiển Oanh sửng sốt:"Quá khen. Cô là học muội của tôi?" Từ Độ Dao gật gật đầu, duy trì ý cười, không có nửa điểm luống cuống. Tô Thiển Oanh chuyển ánh mắt hướng về Lộ Thừa Hữu: "Anh vẫn giữ nguyên sở thích tìm bạn gái như thế."

"Tôi làm sao có thể như em, muôn hình vạn chạng em đều có thể dành tình cảm cho." Lộ Thừa Hựu nhàn nhạt đáp lời. Tô Thiển Oanh lại có thể đọc ra được hàm ý châm chọc từ lời nói của anh, nhưng không hề mất bình tĩnh: "Không thử nhiều thì sao biết được loại người nào mới hợp với mình?" "Có đôi khi không phải thử là được, mà phải dùng chân tình để cảm nhận."

So với trước kia, anh giờ đây ngay cách nói chuyện cũng đã thâm thúy hơn nhiều, đến một giọt nước cũng không thể lọt ra ngoài, chỉ qua màn đối đáp này, cô có thể thấy được những vấn đề còn tồn tại giữa hai người. Bây giờ, cô cũng không muốn giả bộ nữa: "Qủa nhiên, nói chuyện không thể tránh khỏi bất đồng." "Tôi vẫn luôn như vậy." Chẳng lẽ trước giờ cô mới là người không hiểu rõ anh?

Từ Độ Dao phát hiện được không khí giữa hai người thay đổi, liền làm nũng với Lộ Thừa Hữu: "Em đói rồi, anh đi lấy giúp em chút điểm tâm được không." Lộ Thừa Hữu gật đầu xoay người rời đi, thậm chí không hỏi cô muốn ăn thứ gì. Tô Thiển Oanh cười với Từ Độ Dao: "Anh ta luôn duy trì dáng vẻ đóng băng ngàn năm như thế, sao cô có thể chịu được?"

Từ Độ Dao sửng sốt, lập tức cười cười: "Thói quen rồi, hơn nữa anh ấy luôn như vậy, cũng không có cách nào." Tô Thiển Oanh lại đột nhiên cười lên: "Tôi nói với cô một bí mật nhé, Lộ Thừa Hữu trước kia tên là Lộ Văn Nghệ, nhưng về sau anh ta lại kiên trì muốn sửa lại tên, là vì sao, cô biết không?" Từ Độ Dao cười cười, sau đó thành thật lắc đầu.

"Bởi vì anh ấy biết chính mình không hề có khí chất văn nghệ sĩ, dùng cái tên đó chẳng phải là bôi nhọ nghệ thuật sao?" Từ Độ Dao lần này cười vô cùng thoải mái, cô nghĩ mỹ nữ này rất thú vị. Lộ Thừa Hữu mang đồ ăn tới, liền nghe thấy tiếng cười của các cô, anh nhướng mi, lúc này Tô Thiển Oanh lại bị ông nội gọi đến giới thiệu với một vài anh chàng cũng có mặt hôm nay.

Lộ Thừa Hữu không biểu lộ bất kỳ nhấp nhô nào trong ánh mắt, rất bình tĩnh hỏi Từ Độ Dao: "Hai người vừa nói gì thế?" "Cô ấy nói cho em biết tên trước đây của anh là Lộ Văn Nghệ, sau đó nhất định muốn đổi tên vì không phù hợp với tính cách anh." Sắc mặt anh trầm xuống, sao anh có thể quên mất, cô luôn muốn đả kích anh.

Từ Độ Dao như nghĩ đến cái gì: "Hai người rất thân quen sao?" "Từ nhỏ cùng nhau lớn lên." "Thanh mai trúc mã?"

Lộ Thừa Hữu mặt mày nhíu lại: "Anh và cô ấy là một phiên bản thất bại của thanh mai trúc mã." Anh có thể nói như vậy khiến Từ Độ Dao rất giật mình: "Cô ấy đã từng khiến anh đau lòng sao?" Lộ Thừa Hữu lắc đầu: "Cô ấy tổn thương người khác."

"Anh rất quan tâm đến người đó?" "Trước kia là bạn tốt." Lộ Thừa Hữu cảm thán, năm tháng đã quá xa xôi khiến anh có chút hốt hoảng. "Chưa bao giờ nghe anh nhắc đến."

"Anh cũng chưa từng nghĩ đến." Quá khứ về những năm tháng ấy đã bị giấu kín tại một nơi nào đó, bởi vì nó chẳng hề ảnh hưởng đến cuộc sống hằng ngày của anh, nên anh chưa bao giờ lục lại. Đã quá lâu, lúc ấy quả thật rất tức giận, tuy rằng anh cũng rất tò mò chuyện rốt cuộc là như thế nào, chỉ là người trong cuộc luôn thoái thác mà không nói bất kỳ lý do nào với anh, anh cũng chỉ có thể dựa vào phán đoán mà biết được đại khái. Sau này hai người đó đều rời đi, anh cũng không có cảm giác gì, lúc bắt đầu đã không quen thuộc, thời gian đối với anh cũng chẳng có gì, anh luôn cảm thấy dù ai rời đi cũng không ảnh hưởng đến anh. Thi thoảng, anh sẽ ngẫu nhiên nghe được tin tức của Tô Thiển Oanh, người ta nói cô ở nước ngoài hai năm mới về nước, sau đó lại đi khắp nơi thưởng thức cảnh đẹp. Rất tự nhiên, anh không có lý do gì để gặp cô, cũng tận lực không nghĩ đến việc gặp cô.

Chỉ là hôm nay, gặp mặt bằng cách này, cô vẫn xinh đẹp động lòng người như thế, nhưng con người cô không còn như trước nữa. Tuy rằng cô trước kia luôn tùy hứng nhưng lại rất đơn thuần, đúng là năm tháng làm thay đổi con người, ai cũng không thể chạy thoát được. Anh rất thê lương phát hiện ra, anh đã sống được hai mươi lăm năm, có đến hai mươi năm luôn có hình ảnh của cô, anh chậm rãi lắc đầu, chỉ có thể thừa nhận đó là những tháng ngày quá mức tốt đẹp đối với anh..