Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Em chỉ không muốn gặp gỡ người khác - Chương 3

Chương 3: Cực phẩm luôn luôn như vậy

Tô Thiển Oanh đứng ở ban công lầu hai của khách sạn, nhìn Lộ Thừa Hữu cùng Từ Độ Dao đi ra ngoài, động tác của bọn họ không thân mật lắm, nhưng cũng rất dịu dàng. Cô nghĩ tới dáng vẻ của Từ Độ Dao, những người bạn gái của anh đều có chung một khuôn mẫu như thế, ôn nhu, nhã nhặn lịch sự, vừa thấy là muốn chọn làm vợ ngay. Thì ra anh vẫn còn thích kiểu con gái như vậy, cô còn tưởng anh chỉ là nhất thời hứng khởi. Quả nhiên, mọi người đều cố chấp. Cô cầm trong tay một ly trà sữa thơm lừng hương cây cỏ, cô rất thích hương thơm của cây cỏ, bất kể là uống cái gì. Cô thích nhất là vẫn là hương thơm của cỏ sữa, nước đá nhẹ nhàng trượt xuống cổ họng, vị ngọt nhè nhẹ, tuyệt đối không cảm thấy ngán. Đôi khi nước đá trôi xuống bụng, cô cảm thấy tất cả đều tốt đẹp như vậy, sau đó mạnh mẽ đi xuống.

Cô đứng lại một chút, sau đó lại xuống lầu, cùng Tiêu Tố Oanh tiếp khách, phần lớn chỉ gật đầu, không nói được lời nào. Thấy người tới không ngừng, Tiêu Tố Oanh mới nhìn cô mở miệng: “Có vừa ý ai hay không?” Tô Thiển Oanh lắc đầu. Tiêu Tố Oanh nhanh chóng thở dài: “Người con trai kia lớn lên cũng không tệ lắm.”

“Con cũng không muốn con của mình tai to mặt lớn giống anh ta.” Tiêu Tố Oanh lôi kéo cô, có ý nhắc cô đừng nói nữa: “Đừng trông mặt mà bắt hình dong." Tô thiển oanh bĩu môi: “Dù sao thì con cũng sẽ rơi vào hoành cảnh bị tống ra ngoài thôi.” (ý nói bị bắt có chồng)

“Ai bảo con không biết lo lắng chứ.” Tô Thiển Oanh mở miệng thăm dò: “Mẹ, nếu cả đời này con không tính đến chuyện kết hôn, mẹ sẽ thế nào?” Tiêu Tố Oanh xiết chặt tay cô: “Có phải con muốn làm mẹ tức chết hay không? Không bằng mẹ đem con nhét lại vào bụng, để mẹ khỏi tức giận như thế này nữa!”

Tô Thiển Oanh làm mặt quỷ, cô lui từng bước: “Không phải chỉ cần con kết hôn, mọi người có thể yên tâm hay sao?” “Nếu chuyện đó không được, con đưa người kia về nhà cho chúng ta xem, chúng ta sẽ tư vấn cho con, nhất định phải tìm một người đối xử tốt với con. Người đó có thể không thông minh, cũng không có tiền, nhưng nhất định đối tốt với con. Cũng… đã nhiều năm rồi, chúng ta đều cưng chiều con, cái gì cũng tùy ý con, nhưng hôn nhân đại sự không thể tùy tiện.” Tô Thiển Oanh gật gật đầu, lời nói rất ý nghĩa. Mẹ của cô thật sự muốn đẩy cô ra ngoài, dù sao sau vài năm nữa tuổi cô cũng đã lớn. Chính cô cũng biết, ngoại trừ gương măt tương đối xuất sắc của mình, những chuyện khác cô đều không có ưu điểm gì, cô không hiểu những thứ trên thương trường, ngay cả khi nghe người khác giảng giải bên cạnh cũng đều cảm thấy những thứ ấy vô cùng khó khăn, cô thật sự nghe không hiểu.

Người con gái lấy vẻ ngoài ra dùng là hạ sách, mấy ai có thể dựa vào việc này mà đạt được hạnh phúc, sau khi già đi, dung nhan cũng không còn nữa. Nhiều năm như vậy, cô cũng phát hiện ra bản thân bây giờ vẫn trắng tay, cô là một kẻ vô tích sự. Năm đó cô cãi nhau kịch liệt với bố mẹ, nhất định phải đi ra nước ngoài. Tiếng Anh kém muốn chết, lúc còn đi học, nghe mọi người dùng tiếng Anh nói chuyện lưu loát, cô mới cảm thấy bản thân được bảo vệ tốt quá. Trong xã hội cạnh tranh bây giờ, cô giống như một con sâu mọt bình thường, cô nhớ rõ khi thầy giáo bắt cô đứng lên trả lời, mặt cô đỏ bừng, không hiểu thầy nói cái gì. Lúc đó cô mới hiểu được, cô thật sự không có một chút gì để kiêu ngạo. Rời khỏi căn nhà ấm áp cha mẹ cho mình, cô bị con người xuất sắc kia kích thích, cô chậm chạp hiểu ra, hóa ra cô cũng biết tự ti. Cô thức khuya, không ngừng trau dồi tiếng Anh, làm cho ngoại ngữ của mình tốt hơn. Cô do dự một lúc lâu, sau đó mới đến gặp người nước ngoài hỏi vài vấn đề đơn giản. Ngay từ đầu đã ấp úng không yên nhưng sau đó đỡ hơn nhiều, lần đầu tiên cô cố gắng học tập như vậy, cuối cùng cũng có thể dùng tiếng Anh trò chuyện giống như người khác.

Lúc vượt qua bài kiểm tra, cô không có một chút vui sướng nào, cố gắng nhiều như vậy, hiện tại cũng giống như được hồi đáp, cho nên cô không vui sướng, nhưng đặc biệt lại muốn khóc. Tiệc rượu tổ chức đến tối muộn, cô cố gắng gượng tạm biệt khách. Tiêu Tố Oanh lập tức đưa cho cô một đôi dép lê: “Nhanh thay đi, con mang giày cao gót lâu như vậy, chắc chắn rất khó chịu.”

Tô Thiển Oanh đau xót, đúng là chỉ có mẹ mới có thể để ý những chi tiết nhỏ như vậy, cô thay dép lê, nói: “Vẫn là mẹ đối với con tốt nhất!” Tô Văn Uyên đi đến kéo Tiêu Tố Oanh sang một bên: “Thế nào rồi?” Ông là cha, tuy rằng rất quan tâm đến con gái, nhưng cuối cùng cũng không thân thiết với con bằng vợ, có vài việc còn phải nhờ vợ mình ra tay. Tiêu Tố Oanh nhún vai: “Thì cũng như vậy.”

“Ai cũng không vừa ý?” Tô Văn Uyên cũng lắc đầu. Tiêu Tố Oanh khẽ nhíu mày: “Chỉ trách ánh mắt con gái chúng ta dường như quá cao.” Tô Văn Uyên gật đầu: “Từ nhỏ đã cùng tên nhóc Thừa Hữu lớn lên, nên ánh mắt chọn người chắc chắn sẽ rất cao. Em cũng biết Thừa Hữu không tồi…”

Ông nói chưa hết câu, Tiêu Tố Oanh lập tức cắt ngang: “Thừa Hữu rất tốt, dù là tính cách hay là đầu óc, nhưng em cảm thấy nó quá thông minh, con gái chúng ta ở cùng nó nhất định sẽ bất lợi. Tuy rằng hôm nay nó nói không nhiều lắm, nhưng em cảm thấy trong ánh mắt lại không hề đơn giản. Hơn nữa hôm nay lại cố ý mang theo bạn gái đến, ở ngoài mặt nhìn như bình thường, nhưng nếu để ý kĩ một chút, hình như nó không có ý định giới thiệu. Mấy năm nay tâm tư cha mẹ của nó, nó chưa hẳn không biết, tuy rằng không nói gì, nhưng hành động hôm nay của nó rõ ràng nói với chúng ta đừng nghĩ đến việc để nó cùng Oanh Oanh đến với nhau.” Tô Văn Uyên thấy điều ấy rất có lý, tuy rằng thật đáng tiếc, nhưng ông vẫn tìm cách: “Con gái hoàn hảo của chúng ta cũng không nghĩ ngợi gì.” Tiêu Tố Oanh nhíu mày: “Không biết có phải cảm giác của em không đúng hay không, em luôn cảm thấy Oanh Oanh thay đổi rất nhiều, hơn nữa hình như còn gạt chúng ta điều gì đó.”

“Con cái lớn rồi đương nhiên có suy nghĩ riêng, chúng ta cũng đừng làm phiền.” “Điều này em biết.” “Buổi tối em dành thời gian khuyên nhủ Oanh Oanh, cứ tiếp tục như thế này cũng không phải chuyện tốt.”

Tiêu Tố Oanh gật đầu ra vẻ đồng ý, bà chỉ có một cô con gái, chỉ hận không thể đem những thứ tốt nhất đưa cho cô. Lúc về đến nhà, Tô Thiển Oanh và Tô lão gia cùng nhau nói chuyện phiếm. Cho đến khi xác định ông đã ngủ, cô mới kéo lại góc chăn cho ông rồi đi ra ngoài. Mà Tiêu Tố Oanh cùng Tô Văn Uyên đều ở trong sân, cô thở dài một hơi, mặc dù không thích nhưng vẫn phải đối mặt, không thể giống như trước kia, không thích điều gì là xoay người bỏ chạy. Tự nhiên như vậy, có lẽ trong lòng cô vẫn có chút gì đó, không thể tùy tiện nữa rồi.

“Ba, mẹ.” Cô đi tới, ngồi đối diện họ. Tiêu Tố Oanh liếc mắt nhìn chồng mình có ý xúi giục, sau đó bất mãn mở miệng: “Oanh Oanh, hôm nay có nhiều người như vậy, thật sự một người con cũng không có cảm tình?” Tô Thiển Oanh thành thật gật đầu.

Tô Văn Uyên thấy con gái bất mãn liền nhắc lại chuyện cũ: “Không vấn đề gì, còn có nhiều người nữa mà, con gái của cha ánh mắt chọn người rất cao, từ từ chọn cũng được.” Những người này ông đều đã hỏi thăm, gia thế hay những thứ khác đều không cần để ý tới nhiều, chủ yếu là người đó không có vết nhơ nào. Tô Tiểu Oanh vừa nghe, liền ngẩng đầu lên. Tiêu Tố Oanh lại tiếp tục: “Oanh Oanh, con nói một chút về loại người con thích đi, mẹ sẽ tìm cho con.”

“Ba mẹ quyết định là được rồi.” Thoạt nghe những lời này không có ý gì, nhưng đối với hai vợ chồng thì xem ra đây là biểu hiện không kiên nhẫn. “Oanh Oanh, đương nhiên chồng con thì con phải chọn chứ, mẹ nói một chút là được rồi.” “Tốt nhất là lúc ly hôn thì không cần con cái, ..., ba mẹ hiểu rồi chứ!”

Tiêu Tố Oanh nghĩ hỏng rồi, con gái mình lại sắp phát tác tính khí khó chịu rồi. Tô Thiển Oanh vừa nói xong liền cảm thấy dường như mình có chút quá đáng, bọn họ dù sao cũng chỉ vì nghĩ cho cô, nhưng câu nói quen thuộc "ta chỉ muốn tốt cho con" đặc biệt khiến cô thấy phản cảm, giống lời thoại phổ biến của vô số nam chính trên phim truyền hình "Anh nên bắt em làm gì bây giờ?" đều chán ghét như nhau, mỗi khi cô nghe thấy thì không nhịn được chửi rủa một phen sau đó luôn miệng lầm bầm: đần độn. Cô tùy ý lấy ra một bức ảnh: “Đây này đây này.”

Tiêu Tố Oanh thấy cô không có hứng thú, liền trở về phòng, sau đó bất đắc dĩ nhìn chồng mình: “Con gái chúng ta chính xác là đến để đòi nợ.”. Quên đi, Tô Thiển Oanh nghĩ như vậy, liền cam chịu. Nhan sắc người con gái đến 25 tuổi cũng đã bắt đầu xuống dốc, không thể đợi đến lúc thực sự tàn phai, rồi chê trách bản thân tại sao bây giờ mới lo đến những chuyện này. Cuộc đời của cô, cô cũng đã hết sức cố gắng, tuy không phải chịu quá nhiều đau khổ, nhưng cũng coi như đã có thể hiểu được chút nhân tình thế thái. Tiêu Tố Oanh làm việc rất hiệu quả, nhanh chóng sắp xếp mọi thứ, mà Tô Thiển Oanh cũng vội vàng chạy tới chỗ xem mắt.

Người thứ nhất: “Cô Tô, tôi rất hài lòng về cô.” “Anh phải nghĩ cho kỹ, tôi không có ưu điểm gì, sẽ không nấu cơm cho anh, sẽ không giúp được gì cho anh, thậm chí…” “Không vấn đề, chỉ cần cô có thể sinh con là được.”

“Thế tại sao anh không đi tìm một con gà mái?” Người thứ hai: “Cô Tô, tôi tốt nghiệp từ một trường đại học nổi tiếng, được giáo dục rất tốt, hơn nữa hiện tại đang học ngành bác sĩ. Tôi nghe nói mặc dù cô Tô đã từng đi nước ngoài, nhưng thành tích cũng không tốt lắm, để tư tưởng của chúng ta không bị khác nhau, tôi nghĩ tốt nhất cô Tô nên tăng cường việc học tập.” “Bởi vì anh đi tìm người tốt nghiệp đại học danh tiếng, mà sai sót của tôi lại là không học đại học. Chúng ta chắc chắn đã tìm nhầm người. Bác sĩ cho tôi biết tên được chứ?”

"Cô Tô, đừng như vậy, tôi đối với cô không có ác ý, thậm chí rất hài lòng." “Nhưng tôi đối với anh lại có ác ý, thật sự không thích.” Người thứ ba: “Tô tiểu thư, bữa cơm này, cô nói chúng ta nên ăn thế nào?”

“Dùng miệng ăn.” “Ý của tôi là, nên làm theo luật AA thì tốt hơn đó.” (AA: chia đôi tiền) “Được.”

Bữa cơm được ăn nhanh chóng, cho đến khi xong xuôi, Tô Thiển Oanh đột nhiên kêu lên: “Thật xin lỗi, hình như tôi không mang theo ví tiền.” “Tô tiểu thư, cô làm sao có thể như vậy. Đã đồng ý thì phải thực hiện chứ, đây là phẩm chất tốt đẹp của người dân Trung Hoa được lưu truyền trên dưới mấy nghìn năm rồi…” Tô Thiển Oanh kiên nhẫn nghe đối phương lảm nhảm, sau đó gương mặt cô lơ đễnh. Ở bên cạnh, người nhân viên phục vụ nhắc nhở: “Ai là người tính tiền ạ?”

Tô Thiển Oanh nhíu mày: "Cô nhìn thấy có người phụ nữ nào tới đây ăn mà tính tiền không?” Người đàn ông kia ra vẻ không vui, vẫn không chịu nhận giấy tính tiền. Lộ Thừa Hữu cùng Từ Độ Dao cũng ăn cơm ở cùng nhà hàng, nghe xong một lúc lâu, bây giờ mới đi tới, Từ Độ Dao cười cười: “Thật trùng hợp.”

Người đàn ông kia vừa thấy cô gặp người quen, liền mở miệng: “Hay là cô tới mượn bọn họ tiền để trả đi, tôi chỉ chịu một nửa, là ba trăm hai mươi tám đồng.” Lộ Thừa Hữu nhíu mày, rút ra mấy tờ từ trong ví tiền đưa cho người nhân viên. Tô Thiển Oanh lập tức giật lại rồi nhét vào tay anh: “Tôi và anh có quen biết sao? Ai cho anh xen vào việc của người khác?” Cô hung dữ mở miệng, rồi chỉ vào người đàn ông trước mặt nói: “Mời anh tính tiền, bà đây hôm nay cho ngươi một bài học, thế nào gọi là phong cách của trí thức.”

Nói xong, cô tức giận rời đi, sắc mặt người đàn ông kia trắng bệch cầm giấy tính tiền. Lộ Thừa Hữu nhìn bóng lưng đang giận dữ của cô, anh lắc đầu rồi đuổi theo: “Cô đi đâu, để tôi chở cô về.” Tô Thiển Oanh nhìn anh từ phía sau chạy tới liền từ chối: “Không cần làm phiền đến anh.”

“Đừng khách khí như vậy.” Anh hời hợt. “Dù sao cũng là người ngoài, không phải làm phiền anh hay sao.” Lộ Thừa Hữu không nói gì nữa, Từ Độ Dao nhìn anh: “Chúng ta đi thôi.”

Anh im lặng rời đi cùng Từ Độ Dao. Tô Thiển Oanh chạy được vài bước, nghĩ còn tức giận, nên gọi cho Tiêu Tố Oanh: “Mẹ… mẹ còn giới thiệu cho con loại cực phẩm như thế này, cẩn thận con sẽ không nhận mẹ nữa.”.