Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Em chỉ không muốn gặp gỡ người khác - Chương 6

Chương 6:

Tô lão gia ở cùng Từ Độ Dao chỉ một buổi chiều ngắn ngủi, liền không nhịn được cảm thán, ánh mắt của Lộ Thừa Hữu quả thực chưa bao giờ nhầm. Ông lại nhìn xem Tô Thiển Oanh, bình thường thông minh không biết đều đi nơi nào hết, vừa đến thời khắc mấu chốt liền trầm mặc không nói, cũng không hiểu cô đang suy nghĩ gì. Phải chăng là cô đã lớn rồi, nên có nhiều tâm sự trong lòng. Đối với Từ Độ Dao, tuy rằng ông cảm thấy rất tốt, nhưng so với hạnh phúc của cháu gái mình, vẫn là cháu gái quan trọng hơn. Bởi vì mọi người đều phản đối, Tô Thiển Oanh cũng không dám lỗ mãng, không đề cập đến vấn đề này lần nữa. Chỉ là tâm tình cô không được tốt, cả ngày vất vưởng buồn bực.

Chán quá, cô lại có hứng thú hỏi Tiêu Tố Oanh mấy năm vừa rồi như thế nào, thích cái gì nhất, thích đi nơi nào nhất, hỏi mãi đến mức bướng bỉnh. Tiêu Tố Oanh bị cô hỏi đến phiền, liền đi gặp Tô lão gia, lại lặp lại những câu hỏi như vậy. Mà thời điểm này, Tô lão gia chỉ cảm thấy, cần phải trưng cầu ý kiến của những người khác để xem cô cháu gái này đang nghĩ gì. Thế là ông lại kêu Lộ Chấn Vân và Hoàng Lệ An tới, mọi người cùng nhau đưa ra đối sách, sau đó cứ như vậy mà thực hiện. Sau đó, Tô Thiển Oanh bị gọi đến thư phòng.

Tô Thiển Oanh thực ra cũng cảm thấy mấy ngày nay bọn họ rất kỳ lạ, nhưng chuyện buôn bán trên thương trường của bọn họ cô vốn chẳng hiểu gì, hơn nữa cô hiện tại cái gì cũng tự mình học lấy, chỉ cần không làm phiền bọn họ là được. Dù sao cô luôn cảm thấy con người trước đây của mình rất phiền toái, cũng làm khó bọn họ lại không hề ghét bỏ cô chút nào. Người mở miệng trước là Tô lão gia, thân là trưởng bối lớn nhất, lời nói của ông lúc nào cũng rất uy quyền: "Oanh Oanh, lần này gọi cháu tới, có một số chuyện. Nếu không cũng sẽ không phiền đến cháu, vốn không nên nói với cháu, nhưng ông nghĩ, cháu cũng là một phần của gia đình, nên cũng có quyền được biết." Đây là lần đầu tiên ông nội trịnh trọng như vậy, tâm trạng của Tô Thiển Oanh lập tức căng thẳng. Ý nghĩ duy nhất trong đầu cô lúc này là, bệnh tình của ông nội không cách nào chữa khỏi, rất nghiêm trọng. Hoặc là ba mẹ cô đã xảy ra chuyện gì lớn, bình thường luôn giả vờ ân ái, bây giờ không thể tiếp tục được nữa liền muốn lật bài. Hoặc là cô không phải con ruột của bọn họ, hiện tại con ruột của họ trở về , cho nên muốn nói chân tướng với cô. Trong đầu cô liên tục chạy qua một loạt ý tưởng, khiến cô cũng toát mồ hôi lạnh.

Lúc này Tô lão gia mở miệng lần nữa: "Công ty có vấn đề lớn, có người ác ý muốn thu mua cổ phần của Đông Lâm, còn ở sau lưng chúng ta cạnh tranh đấu thầu, khiến Đông Lâm tổn thất nghiêm trọng." Tô Thiển Oanh thở ra một hơi, thế nhưng cảm thấy tin tức này cũng không phải nghiêm trọng lắm, lại tự cảm thấy bó tay với những tưởng tượng cẩu huyết vừa rồi của mình. Tô Văn Uyên và Tiêu Tố Oanh thấy cô cả nửa ngày đều không có phản ứng, cho rằng cô bị dọa không nhỏ, không nhịn được khẽ gọi: "Oanh Oanh, đừng quá lo lắng, thật ra cũng không đặc biệt nghiêm trọng."

Tô Thiển Oanh sửng sốt: "Con phải làm gì? Con nên làm cái gì?" Cô có chút xấu hổ cúi đầu: "Thực xin lỗi, con cái gì cũng không tốt, bây giờ chẳng thể giúp được gì, công ty xảy ra chuyện, cũng chỉ có thể đứng nhìn." Tô Văn Uyên hiện tại rất kinh ngạc, con gái mình đã lớn từ khi nào mà ông chưa nhận ra: "Con gái, con thật là..., chúng ta gọi con tới là hy vọng con có thể trợ giúp công ty cải tử hoàn sinh." Tô Thiển Oanh ngẩng đầu, cô cau mày: "Con có thể làm cái gì?"

Tiêu Tố Oanh nhìn con gái: "Trên thương trường, chuyện như vậy xảy ra rất nhiều, phương pháp giải quyết cũng rất nhiều, nhưng cách tốt nhất chính là liên hôn. Liên hôn có khả năng làm thay đổi tầm nhìn của giới truyền thông, đồng thời cũng có thể kéo giá cổ phiếu tăng trở lại, cùng lúc đó có thể khiến quan hệ với các đối tác ổn thỏa và vững vàng hơn." Giờ phút này, Tô Thiển Oanh bị chấn động không nhẹ: "Liên hôn? Con?" Cô cảm thấy rất buồn cười, nhưng cũng không nói được gì, cô nhìn bọn họ: "Ai? Các người nhìn trúng ai?"

"Con cũng biết, là Thừa Hữu." Tô Thiển Oanh mạnh mẽ đứng lên, "Không phải anh ta có bạn gái sao? Như vậy thật quá đáng, còn không phải là ép buộc sao." Tô lão gia khẽ nhíu mày: "Chúng ta và cô chú của con đã nói qua, bọn họ cũng đồng ý." Ông tạm dừng một chút: "Con cũng nói chỉ là bạn gái, không phải vợ, có gì nghiêm trọng đâu."

Tiêu Tố Oanh lạnh nhạt mở miệng: "Chúng ta chỉ có duy nhất một đứa con gái là con, không hề muốn ép con, con hãy suy nghĩ cho thật kỹ." Đây mới là câu nói khiến cô thấy chua xót nhất, chỉ có duy nhất một đứa con gái. Cô chua xót đau, cô vẫn biết chính mình rất ích kỷ, đồng thời cũng rất trẻ con. Lúc cô mười tuổi, Tiêu Tố Oanh luôn luôn bận bịu đột nhiên lại trở về nhà một thời gian, cô còn cho rằng mẹ trở về vì quan tâm mình. Đến lúc sau này, Tiêu Tố Oanh mới mở miệng hỏi cô: "Oanh Oanh thích có em gái hay em trai?"

Cô liền giật mình, cũng mất hết tin tưởng vào ba mẹ. Thì ra mẹ cô trở về chỉ bởi vì bà vừa mang thai, buổi tối cô đứng ở cửa phòng, nhìn chằm chằm ánh đèn trong căn phòng của ba mẹ. Vẫn là phòng của ba mẹ, nhưng sắp có thêm một đứa trẻ mới, ba người họ sẽ tạo thành một gia đình mới. Ba mẹ sẽ đem những yêu thương chăm sóc trước giờ đối với cô cho một người khác, nghĩ như thế khiến cô chán ghét em bé sắp sinh, cũng không còn gần gũi ba mẹ mình nữa. Chỉ có mười tuổi, cô liền bắt đầu yêu sớm, đối phương là học sinh giỏi toàn diện về nhiều mặt, thế nhưng thành tích lại đột nhiên giảm xuống tệ hại vì cô. Ba mẹ của đối phương tìm tới cửa, cô lại không có lấy một điểm áy náy. Mãi đến khi Tiêu Tố Oanh và Tô Văn Uyên bị giáo viên gọi lên trường học, bọn họ mới hỏi cô tại sao lại không hiểu chuyện như vậy. Trong cơn tức giận cô liền mở miệng: "Các người quản con làm cái gì? Dù sao cũng sắp có đứa trẻ khác, còn quản con làm gì? Không muốn các người quản, cứ để con tự sinh tự diệt thôi." Sau này, rốt cuộc cô không cũng nghe thêm tin tức gì về em bé sắp sinh nữa, chỉ là ngẫu nhiên một lần nghe thấy Tô lão gia thở dài: thực hi vọng Oanh Oanh có thể suy nghĩ vì người khác một chút.

Mãi về sau, cô mới biết, đứa bé không phải không thể sinh, mà là Tiêu Tố Oanh đến bệnh viện để phá thai. Rất nhiều năm sau đó, cô vẫn còn áy náy bản thân rất ích kỷ, đã làm thương tổn quá nhiều người. Nếu như cô cảm thấy ba mẹ cho mình thêm một em bé chính là tàn nhẫn với cô, nhưng việc mẹ cô phải xoá sạch đứa bé, cũng một loại tàn nhẫn, còn gì đau đớn hơn việc tự tay giết chết cốt nhục của mình. Chỉ là khi đó cô còn quá nhỏ, ích kỷ đã ngấm vào đến tận xương, biến thành thứ vũ khí bén nhọn sẵn sàng đả thương người khác. Mà ba mẹ trước giờ không hề nói lại việc này trước mặt cô thêm lần nào nữa, nhưng cô vẫn nhớ được rõ ràng như vậy.

Có những sự hối hận rất muộn màng, khiến cô không thể làm gì, từ từ biến thành vết thương, rồi dần dần lên men, cứ mỗi lần nghĩ đến lại thấy đau. Tô Thiển Oanh nhìn mẹ mình: "Con không sao, không cần suy xét, đã là một phần của Tô gia, thì phải có trách nhiệm với Tô gia, con đồng ý." Tô lão gia và Tô Văn Uyên đã nghĩ cô sẽ nhiệt liệt phản đối, còn đã suy nghĩ đến đối sách tốt nhất, lúc này ngược lại không biết nên phản ứng ra sao. Chỉ là Tiêu Tố Oanh lạnh nhạt mở miệng: "Oanh Oanh thật là hiểu chuyện."

"Cũng vĩnh viễn không thể đem em bé quay lại?" Cô tự giễu cười cười. Chỉ là, trở lại gian phòng, cô hung hăng cấu véo chính mình, rất đau, chứng minh vừa rồi mọi việc đều là chân thật. Đáp ứng được nhẹ nhàng như vậy, nhưng lại không biết làm sao thực hiện được? Chẳng nhẽ chạy đến trước mặt Lộ Thừa Hữu nói: "Tôi muốn gả cho anh, anh có hứng thú với tôi không?" Như vậy thật ngốc, cô mới không muốn như vậy. Nhưng hiện tại anh đã có bạn gái, quân tử nhất định không thể một chân đạp hai thuyền, mà chính mình phải làm thế nào đây? Nhờ cô chú nói, suy nghĩ này vừa xuất hiện, cô liền tự mình bác bỏ, không muốn người khác nhúng tay vào. Vĩnh viễn là chính mình chán ghét làm tiểu thư nhà giàu, cô không thích, cũng không bao giờ muốn.

Đêm này, cô không hề mất ngủ, ngược lại ngủ rất ngon. Bởi vì những năm gần đây, cô luôn rõ ràng quan điểm, bất luận ra sao, muốn đi đối mặt, thì phải đưa ra một trạng thái tốt nhất. Cô chưa từng có nghĩ qua, muốn đi tìm Lộ Thừa Hữu, sau đó lấy tư thái như vậy. Liên hôn này, hai chữ thật buồn cười, nhưng cô đã đáp ứng, thì sẽ không lùi bước. Tất cả khẩn trương cùng sợ hãi nửa nọ nửa kia, cô không muốn suy nghĩ quá nhiều. Sau đó, cô mới phát hiện, đến số điện thoại của anh, cô cũng không có. Sự thật này khiến cô nghĩ đến 5 năm xa cách giữa anh và cô, không chỉ là thời gian, không chỉ là không gian, mà tâm tình hai người cũng đã sớm bất đồng.

Đây là lần đầu tiên cô tới công ty của anh, từ bên ngoài có thể thấy có bao nhiêu đồ sộ. Mà điều khiến cô khó xử nhất là, cô vừa tiến vào đại sảnh liền trực tiếp bị ngăn lại. Cô phải giải thích mất một lúc, đối phương mới gọi điện thoại, sau đó qua nhiều tầng, cuối cùng mới đến thư ký riêng của anh. Thư ký lại gọi điện lại hỏi Lộ Thừa Hữu, cứ như vậy khiến cô phải chờ đợi rất lâu. Nếu như cô biết Lộ Thừa Hựu rất chán ghét việc ở trong phòng làm việc nói chuyện riêng, có lẽ sẽ không chọn lúc này mà tới. Tô Thiển Oanh vừa đi vừa chạy vào thang máy, lại ngu ngốc tự nhủ sao thang máy không chậm một chút, nhưng cuối cùng vẫn đến.

Đến bên ngoài phòng làm việc, thư ký còn khéo léo muốn thông báo trước, sau đó mới cười mời cô vào trong. Trong nháy mắt đó, rất nhiều tự ái và để ý nổi lên trong đầu cô, ở bên ngoài cô chỉ là một người bình thường, cái gì cũng không phải. Cô đẩy cửa ra, Lộ Thừa Hữu đang ngồi ở vị trí của anh, mắt không ngừng liếc nhìn văn kiện trước mặt, tay không ngừng lật trang giấy. Tựa như không hề phát hiện ra cô, chí ít thì anh cũng không ngẩng đầu. Cô vẫn cảm thấy anh mặc âu phục tuy rằng nhìn rất chuyên nghiệp và có khí chất, nhưng lại vô hình có cảm giác xa xôi. Giờ phút này, chính là cảm giác như vậy, cô không tiến về phía trước mà vẫn đứng ở cửa đánh giá dáng vẻ bận rộn của anh. Như vậy anh cũng không biết, có lẽ chính trong giây phút này, cô đã nhìn rõ khoảng cách giữa anh và cô. Cảm giác mãnh liệt khiến cô đột nhiên cảm thấy việc mình tới đây đúng là một sai lầm lớn. Đột nhiên, Lộ Thừa Hữu dừng tay một chút, ngẩng đầu nhìn cô. Động tác của anh vẫn tự nhiên như vậy, lại khiến cô cảm thấy không gian bỗng chốc thật chật hẹp. Anh cứ lặng lẽ nhìn cô, không nói được lời nào, cô cũng không nói chuyện, tay hơi hơi run một chút.

Lộ Thừa Hữu hơi nhíu mi, tựa như có chút kinh ngạc, anh cho rằng cô vẫn chẳng quan tâm đến cái gì bao giờ, tại sao cô lại thay đổi. "Em tới thưởng thức tôi làm việc sao?" Anh hơi hơi nhíu mày, động tác trong tay ngừng lại. Cô lúc này mới đi về phía anh, ngồi xuống chiếc ghế gần anh nhất, sau đó nhìn thoáng qua bốn phía: "Anh vẫn thích phong cách như vậy."

"Khác sở thích của em rất nhiều." Cho dù là sự thật, cô cũng không muốn anh nói ra như thế. Cô bĩu môi, tính trẻ con lại nổi lên: "Thì sao?"

"Em tới cùng tôi thảo luận vấn đề này sao?" Cô không dám đánh giá cảm xúc trong mắt anh, tay xoắn xuýt vào nhau: "Cái này, hiện tại anh không vội chứ!" Lộ Thừa Hữu mấp máy môi, tựa như có chút bất lực: "Nếu như vội, em sẽ trực tiếp đứng dậy đi thẳng quẹo trái ra cửa chứ?"

"Sẽ không." "Vậy sao còn hỏi?" "Tôi chỉ muốn suy nghĩ thật kỹ trước khi nói... " Cô mấp máy môi: "Cái này, tôi nghe ba mẹ tôi nói, gần đây công ty nhà tôi xảy ra chút chuyện, anh có thể ra tay giúp đỡ không?"

Lộ Thừa Hữu trầm mặc một chút, đến lúc không thể kiên nhẫn được nữa mới mở miệng: "Tôi cam đoan, nếu em đi yêu cầu người khác giúp đỡ mình như vậy, người ta sẽ đuổi em về nhà sớm." Tô Thiển Oanh bị nói như vậy có chút xấu hổ, mím chặt môi không nói chuyện. Lộ Thừa Hữu liếc nhìn cô, sau đó lại nhìn thoáng qua thời gian ở góc phải màn hình máy vi tính: "Ăn cơm chưa, xuống dưới lầu ăn cơm?"

Tô Thiển Oanh rốt cục có cơ hội đứng lên, tuy rằng bất bình, nhưng vẫn cùng anh rời đi. Cô nghe lời, quả là chuyện hiếm có trên đời. Tô Thiển Oanh không ngừng quấy đảo đồ ăn trên bàn, dưới loại tình huống này, cô thực sự không biết nên mở lời thế nào.

Lộ Thừa Hữu nhìn thấy cô như vậy, cũng chẳng còn tâm tình ăn uống gì nữa, anh lại nói: "Em muốn nói gì thì nói thẳng đi." "Bạn gái anh đâu? Sao không ở cùng một chỗ?" Lộ Thừa Hữu nhịn xuống xúc động khi nghe câu nói trời ơi đất hỡi của cô: "Mỗi người đều có việc riêng của mình, không cần dính cùng một chỗ."

Cô bĩu môi, nhỏ giọng mở miệng: "Nếu tôi khẳng định ngày nào cũng dính một chỗ thì sao." Lộ Thừa Hữu nhướng mắt: "Em quan tâm tới cả sinh hoạt cá nhân của tôi sao?" "Không phải, chỉ muốn hỏi anh, hai người có định kết hôn không?"

"Cái này, liên quan gì đến em?" "Chỉ hỏi một chút." "Ý tứ không trọng yếu, tôi có thể không trả lời."

Tô Thiển Oanh ngẩng đầu thấy anh tiếp tục ăn cơm, vô cùng thương tâm thở dài: "Cái này, tôi vừa mới nói cái gì, anh nghe rõ ràng không?" "Em nói được rất nhiều ." "Chính là, công ty xảy ra vấn đề."

Lộ Thừa Hữu buông đũa xuống: "Tôi còn cho rằng em vẫn chưa chịu nói vào trọng điểm." "Anh đã biết?" Sự thật là anh không chỉ biết, hơn nữa tối hôm qua còn bị Lộ Chấn Vân và Hoàng Lệ An gọi về khuyên nhủ rất lâu, cô trở về, anh như thế nào cũng cảm thấy rất ngoài ý muốn. Cũng biết mục đích của cô đến đây hôm nay, chỉ là đối với biểu hiện như vậy của cô, khiến anh không biết làm thế nào.

"Cho nên?" Tô Thiển Oanh giống như vẫn không rõ ràng tình huống hiện tại: "Anh không có biện pháp gì? Tình huống như vậy, anh có thể đưa tay giúp đỡ mà?" "Bằng cái gì?" Lộ Thừa Hữu cảm thấy rất buồn cười: "Cho tôi một lý do thuyết phục."

"Quan hệ hai nhà." Lộ Thừa Hữu lắc lắc tay: "Cái quan hệ này phù hợp với học sinh tiểu học hơn." Tô Thiển Oanh hiện tại hoàn toàn hồ đồ: "Ý anh là gì? Chính là không đồng ý giúp đỡ?"

Lộ Thừa Hữu cảm thấy làm gì cũng phải có tất yếu: "Tại thương trường, nếu em muốn yêu cầu người khác giúp đỡ thì ít nhất cũng phải trình bày được là giúp đỡ bằng cách nào, đối phương có thể nhận được lợi ích gì, lúc đó mới có thể nói đến hai chữ "giúp đỡ"." Cô chu chu mỏ: "Anh muốn cái gì?" "Em xác định đã hiểu ý tôi?"

"Chẳng lẽ không phải anh muốn có điều kiện gì mới chịu giúp đỡ?" Lộ Thừa Hữu co rút khóe miệng một chút: "Thôi, em muốn tôi giúp thế nào?" Tô Thiển Oanh nhắm lại mắt: "Mẹ tôi nói, nếu như chúng ta kết hôn, có thể thay đổi tiêu điểm của truyền thông, hơn nữa giá cổ phiếu của hai bên sẽ tăng như thuyền gặp nước. "

Lộ Thừa Hữu rất bình tĩnh nhìn cô: "Sao em có thể nghĩ là tôi có hứng thú?" Tô Thiển Oanh nhìn đồ ăn trên bàn, tâm trạng đau xót, cô đứng lên: "Không đồng ý liền không đồng ý, lại không phải tôi cầu xin anh, đừng ra vẻ kiêu căng ngạo mạn. Anh không đồng ý, tôi còn vui sướng không kịp!" Khóe miệng Lộ Thừa Hữu tràn ra ý cười: "Vừa lúc, bớt được phiền toái."

.