fa-bars

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành - Chương 39

Chương 39: Chuyện hối hận nhất trong đời

Sau khi tiến vào phòng, Cố Thành Ca buông tay cô ra, đẩy cánh cửa khoá chặt lại. Anh từ từ xoay người, thân thể dựa trên cánh cửa, bên trong căn phòng ánh sáng chiếu rọi rực rỡ, Triệu Tử Mặc ngây ngốc si mê ngắm nhìn những đường nét đẹp đẽ đầy mê hoặc của anh, đôi mày tinh xảo, khoé miệng khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong hoàn mỹ… Một lúc lâu sau, cô liền lâm vào tình cảnh “tiến thoái lưỡng nan”. Suy nghĩ thứ nhất loé lên: ‘Hồn bay lên mây’.

Tim cô đang mãnh liệt đập rộn ràng, ngực căng phồng bơm đầy không khí, toàn thân bất giác có cảm giác phiêu phiêu. y da, không có biện pháp, ai bảo cực phẩm nói anh là bạn trai cô chứ! Nhưng mà, một suy nghĩ khác lại viết: ‘Đau lòng muốn chết’.

Bởi vì, bởi vì… Triệu Tử Mặc cực kỳ bi phẫn, thu hết cam đảm lên tiếng kết tội: “Cực phẩm, anh là bạn trai em lúc nào? Tại sao em không biết!” Đau lòng, quá đau lòng, vậy chẳng khác nào tạt thẳng một gáo nước lạnh vào mặt cô, bảo cô trước kia để vuột mất cơ hội hưởng thụ vai trò làm bạn gái của cực phẩm à?

Cố Thành Ca buồn cười nhướn mày nhìn cô: “Em quên rồi?” Triệu Tử Mặc: “…” Cô căn bản là chưa bao giờ nhớ, làm gì có chuyện quên!

Đáy mắt hiện lên một tia sáng rực rỡ, Cố Thành Ca khẽ lên tiếng: “Ngày hôm đó trời mưa rất lớn…” Triệu Tử Mặc: “…” Nhìn thấy trên mặt cô vẫn mang một thái độ ngốc nghếch mờ mịt, anh kiên nhẫn nói tiếp: “Bà ngoại làm cho em một con dấu, nhờ anh đưa cho em…”

Triệu Tử Mặc: “…” Đúng là từng xảy ra việc này, nhưng mà có liên quan gì đến chuyện anh là bạn trai của cô đây… Triệu Tử Mặc từ từ mở to mắt, tựa hồ như đang cố gắng nhớ lại điều gì.

Cố Thành Ca tiếp tục nói: “Em nắm lấy tay anh, nói với Chu Đại…” Triệu Tử Mặc không tin nổi trợn tròn mắt, dĩ nhiên cô không thể quên được tình huống hôm đó, nhưng mà, nhưng mà… Triệu Tử Mặc: “Hôm đó em chỉ nhờ anh giả làm bạn trai em thôi mà!”

Được rồi, dù sao anh cũng đã thừa nhận là bạn trai cô, cô còn đứng đó mà vạch lá tìm sâu truy tìm nguyên nhân làm gì nữa chứ, cách thông minh nhất bây giờ chính là im lặng là vàng ngậm bồ hòn làm ngọt, nhưng mà nhưng mà, cô không thể cứ thế này mà làm bạn gái người ta một cách không minh bạch như thế được! Bây giờ giải quyết không rõ ràng, lỡ như có một ngày bị người ta lừa về làm vợ cũng không biết, vậy chẳng phải quá thiệt rồi sao! Cố Thành Ca nhẹ nhàng híp híp mắt: “Em xác định, hôm đó em nói chính xác hai từ ‘giả vờ’?”

Triệu Tử Mặc: “…” Cô cẩn thận nghĩ thật kỹ về từng câu từng chữ cô nói hôm đó, sau đó, sau đó… Đỏ mặt.

Ngày trước cô nói: “Nhờ anh làm bạn trai của em một lần.” Hơn nữa sau đó, hình như cô, mà không, chắc chắn, chưa từng nói mấy chữ “giả mạo” hay “làm bộ” gì sất. “Nhưng mà…” Triệu Tử Mặc vẫn không thể nào tin nổi, “Nhưng chẳng lẽ em lại thu phục anh dễ dàng như vậy sao, một chút căng thẳng khó khăn cũng không có?”

Ý cười trong đáy mắt Cố Thành Ca ngày càng sâu thêm. “Có căng thẳng hay không, đều tuỳ xem đó là người nào.” Triệu Tử Mặc: “…”

Được rồi, cô thừa nhận, đánh bậy đánh bạ cũng vơ được cực phẩm làm bạn trai, đúng là món hời quá lớn, nhưng mà… Triệu Tử Mặc vẫn kiên quyết trưng ra một dáng vẻ vừa lì lợm vừa đáng thương: “Cho tới tận bây giờ anh vẫn chưa nói thích em lần nào hết!” Hại cô mấy ngày vừa qua buồn tủi khổ sở, lại còn cho rằng bản thân tự mình đa tình! Cố Thành Ca nghiêm nghị ném một câu sang: “Nếu anh không nhầm, thì anh đã biểu hiện ra đến tận mấy lần rồi.”

Triệu Tử Mặc: “…” Lần cô bị Trịnh Nhược Du sai đi khuyên bảo năn nỉ cực phẩm tham gia vào chương trình ‘Tiểu hà tiêm tiêm’, hết thảy những người trước đây được giao cho nhiệm vụ này đều bị anh cực kỳ vô tình mà từ chối, nhưng riêng Triệu Tử Mặc cô, lại chỉ nói một câu, anh lập tức đồng ý. Hôm cô chụp ảnh cho anh, anh nói: Em quyết định, anh phối hợp.

Lúc cô theo anh lên khoa Luật, vô tình làm ầm ỹ trong lớp, cũng chính anh là người đứng lên nhận tội thay cho cô. Anh giúp cô xếp hàng mua cơm, lúc ăn cơm anh không cho phép cô kén ăn, bắt cô phải bỏ những thứ đó vào chén của anh. Những lần băng qua đường, đều là anh dịu dàng nắm lấy tay cô…

Anh muốn cô đưa thời khoá biểu của cô cho anh, cũng chỉ vì muốn đến đón cô mỗi ngày… Anh đem cô về nhà, nấu cho cô ăn, thậm chí còn biết rõ cô rất lười nhác… Rất, rất nhiều.

Triệu Tử Mặc mãnh liệt hít sâu một hơi. Quả thật, cực phẩm trước nay đều rất quan tâm đến cô, chăm sóc cô bất cứ lúc nào, chẳng qua là do cô quá ngốc nghếch, lại không bao giờ dám nghĩ đến khả năng anh thích cô! Cố Thành Ca chậm rãi bước về phía cô, ánh mắt thâm thuý mà dịu dàng như nước: “A Mặc, em là mối tình đầu của anh, thật ra anh không biết trong lòng em liệu có cảm giác mãnh liệt như của anh hay không, anh chỉ sợ sự nhiệt tình của anh sẽ làm tổn thương em.”

Anh dừng lại trước mặt cô, ánh mắt loé lên những tia sáng rực rỡ: “Anh muốn chờ, chờ cho đến khi em cũng có những cảm giác rạo rực như trong trái tim anh.” Đáy mắt anh ẩn chứa một tia cười thật dịu dàng mà mãnh liệt, anh đưa ngón trỏ lên nhẹ nhàng đặt trên môi cô, trong nháy mắt đó, anh cúi đầu thoảng giọng: “A Mặc, anh rất vui.” Triệu Tử Mặc chỉ cảm thấy giờ phút này tim cô đang đập loạn hơn bao giờ hết, vô phương khống chế, khuôn mặt nhỏ nhắn đồng thời cũng nóng bừng lên, tựa hồ như bông hoa đào nở rộ giữa tháng ba.

Cô ngượng ngùng quay đầu, nhìn chằm chằm vào bàn tay anh đang nắm chặt lấy tay cô, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ngập tràn lửa nóng ấy của anh. Anh nói, anh rất vui… chẳng lẽ là vì lần dũng cảm thổ lộ này của cô sao? Bên trong phòng bỗng nhiên yên tĩnh lạ thường, anh không nói lời nào, cô cũng không dám mở miệng.

Một lúc lâu sau, Triệu Tử Mặc mới lúng túng hỏi: “Nhưng… nếu như hôm nay em không chạy tới đây tỏ tình với anh, vậy có phải, anh vẫn định không chịu cho em biết chút gì?” Giọng nói của cô lúc này đây, không khỏi nhuốm đầy ai oán. Cố Thành Ca đáp: “Không phải.”

Triệu Tử Mặc: “…” Cố Thành Ca: “Đêm giáng sinh hôm đó anh đã nói rồi, lần gặp mặt tới anh sẽ trả lời em câu hỏi thứ mười một. Lần đó em chạy đến tìm anh, hoàn toàn không nằm trong dự tính ban đầu của anh. Đêm hôm đó cũng phát sinh quá nhiều chuyện, sau này, lại không thể liên lạc được với em.” Cố Thành Ca vẫn cười, nụ cười sâu thật sâu: “Nếu như hôm nay em không chạy tới đây, thì chậm nhất sẽ là ngày tựu trường, bởi vì anh không đợi được nữa rồi.”

Thiện tai, vẻ mặt anh lúc này, chẳng phải là đã được tiện nghi còn làm bộ khoe mẽ sao… Triệu Tử Mặc: “…” Cô mãnh liệt cảm thấy, cảm thấy…

Mặc dù, nếu là ai thổ lộ trước thì kết quả cũng sẽ đều như nhau cả, nhưng mà, ngu quá là ngu, tại sao cô không chờ đến mấy ngày nữa để cực phẩm tỏ tình với cô chứ!!!! Đây chính là chuyện hối hận nhất trong đời cô!! Tuyệt đối là chuyện hối hận nhất trong đời!!!! Triệu Tử Mặc rút bàn tay mình ra khỏi bàn tay anh: “Đáng tiếc, quá đáng tiếc!”

Cố Thành Ca đáy mắt hiện lên tia cười: “Em tiếc cái gì?” Triệu Tử Mặc: “…” Tiếc muốn chết luôn, ngu đến nỗi không chịu chờ anh thổ lộ trước đã đủ xui xẻo rồi, bây giờ lại còn nhớ tới chuyện mấy chục ngày qua không được hưởng thụ đặc quyền làm bạn gái anh, ví dụ như hôn hít gì gì đó chẳng hạn, rất đáng tiếc, cực kỳ đáng tiếc!!!!

“A Mặc ngốc.” Cùng với nụ cười lúc này là giọng nói đầy yêu chiều mà dịu dàng của anh, khuôn mặt đẹp trai tuấn tú nhẹ nhàng từ tốn tiến lại gần, anh từ từ nghiêng đầu… Suy nghĩ của cô lúc này, chẳng lẽ anh lại không thể nhìn ra?

Nhưng mà, mặc dù đang mãnh liệt thèm thuồng vẻ đẹp như tranh vẽ đang cận kề trước mắt kia, Triệu Tử Mặc vẫn phản xạ có điều kiện vội vàng lấy tay che miệng, ê ê a a nói mấy chữ: “Nụ hôn đầu đời của em, sao có thể tuỳ tiện cho anh như thế được!” Cố Thành Ca chỉ yên lặng liếc nhìn cô một cái, đưa tay gỡ hai bàn tay đang che miệng của cô xuống, nhưng cô lại càng giữ chặt hơn, mãnh liệt lắc đầu phản kháng. Không có chuẩn bị gì trước thế này thì, chỉ sợ cô sẽ chịu không nổi.

Cố Thành Ca vẫn giữ im lặng, cuối cùng cũng buông tha cho cô, bình thản lạnh nhạt phun ra một câu: “Trên răng em có gì kìa.” Triệu Tử Mặc: “…” Choáng.

Cố Thành Ca lập tức chớp lấy thời cơ giữ lấy tay cô, trước sự ngớ ngẩn của cô anh chỉ khẽ nhếch môi, vươn ngón tay út lấy từ trong miệng cô một ít sắc hồng… Triệu Tử Mặc: “…” Mặt đỏ.

Xanh. Tím. Lúc sáng nay nhà dì đến, mẹ cô đem điểm tâm ra cho mọi người ăn, trong đó có ô mai…

Mất mặt, đúng là quá mất mặt, dám ở trong tình trạng này mà xông đến tỏ tình với người ta sao!!! Giờ phút này cô mãnh liệt mong ước có một cái hố để chui vào, mà không cần hố cũng được, lỗ chuột là tốt lắm rồi!!! Nhưng mà, trong phòng làm việc dĩ nhiên không thể có hỗ cũng như lỗ chuột, Triệu Tử Mặc chỉ có thể len lén lách qua tay anh chuồn đến gần cửa: “Em, em về trước súc miệng…”

Thật ra thì, chính cô còn cảm thấy cô mơ tưởng quá nhiều rồi… Bởi vì, bởi vì… Lúc anh định đến gần cô lập tức đưa tay che miệng, lúc này trừ cảm giác mất mặt ra thì, cô còn cảm thấy rất mất mát, thì ra anh tiến lại gần, không phải là vì muốn hôn cô… Bàn tay nhanh chóng đặt lên cửa, đột nhiên bên hông cô truyền đến một cảm giác bị áp bức, hai bàn tay to mạnh mẽ chiếm lấy cơ thể cô, hơi thở của anh lập tức vờn quanh đôi tai cô, nóng rực mà nhồn nhột…

“Không cần, anh không ngại.” Một giây sau, cả người Triệu Tử Mặc đã bị Cố Thành Ca ghìm chặt lên cánh cửa, anh cúi đầu, nhanh như chớp chiếm lấy đôi môi đỏ mọng. Anh nhẹ nhàng chà xát vào làn môi mềm của cô, triền miên không ngớt, còn thừa dịp cô không kịp chuẩn bị mà khéo léo mở hai hàm răng cô ra công thành chiếm đất, tuỳ ý cướp đoạt, mạnh mẽ cuốn lấy cơ thể cô, lưu luyến triền miên không ngừng nhảy múa.

Anh dán chặt vào người cô, chặn đôi chân cô lại, đưa chân mình ra chen vào giữa hai đầu gối của cô, hai bàn tay to lớn mạnh mẽ không yên phận liên tục càn quét, khiến cho cả khung cảnh tràn đầy mờ ám vô cùng. Triệu Tử Mặc lúc này đây chỉ cảm thấy… Đại não thiếu khí, hô hấp khó khăn, toàn thân vô lực, tứ chi mềm nhũn, trạng thái này đúng là quá quá điên cuồng!!

Không biết bao lâu sau, động tác của anh cuối cùng cũng dịu dàng trở lại, chị nhẹ nhàng mút mát hai cánh môi đã sưng đỏ của cô. Đến lúc cô giãy dụa muốn đứng thẳng dậy, mới phát hiện ra đã bị anh ôm chặt từ lúc nào, hơi thở nóng rực của anh vờn quanh cổ cô, khiến cho cô cảm thấy xấu hổ không ngớt, không thể làm gì khác hơn là vùi đầu vào ngực anh, cố gắng áp chế hô hấp của mình. Một lúc lâu sau, Triệu Từ Mặc từ trạng thái mơ mơ màng màng mới từ từ tỉnh táo trở lại, trong thâm tâm mãnh liệt mong muốn làm một con rùa đen rụt đầu, ngoảnh mặt ngó lơ không dám nhìn người đứng đối diện, Cố Thành Ca cùng lúc đó lại sơ cô nếu cứ duy trì tình trạng này, sẽ chỉ càng khó hô hấp mà thôi, cho nên anh nới lỏng tay buông cô ra, không ngờ A Mặc ngốc nghếch lại càng bám chặt, sống chết không chịu buông tay.

Cố Thành Ca bất đắc dĩ than thở: “A Mặc, nếu em muốn lợi dụng thời cơ nằm trong ngực anh, vậy thì anh cũng không ngần ngại đâu…” Anh còn chưa dứt lời, mỗ Rùa Đen đã nhanh như chớp buông tay ra. Nói cái gì thế, lợi dụng thời cơ???

Triệu Tử Mặc lập tức lâm vào tình trạng vừa thẹn thùng vừa túng quẫn: “Em, em về trước, chị họ còn đang đợi em…” “Anh đưa em về.” Triệu Tử Mặc bối rối lui về phía sau, không ngừng khoát tay: “Không cần không cần, em tự về được mà.” Trời ạ, làm ơn đi, tha cho cô lần này đi mà. Nếu còn ở bên cạnh anh thêm nữa, chắc chân tay cô sẽ không biết để vào đâu mất.

Giờ phút này cô chỉ hận không thể ngay lập tức biến mất khỏi tầm mắt anh, mà anh cũng không miễn cưỡng, chỉ thích chí bỏ hai tay vào túi quần, mỉm cười vô sỉ nhìn cô: “A Mặc, em đang ngượng hả?” Triệu Tử Mặc: “…” Cô vừa thẹn thùng vừa căm phẫn hung hăng liếc xéo anh một cái muốn cháy mặt, nhưng bởi vì đang xấu hổ, cho nên ánh mắt kia lại biến thành giống như là hờn dỗi, cô nhìn khoé môi anh từ từ nhếch lên, liền tức tối đưa chân ra giáng cho anh một cước, sau đó xoay người kéo cửa muốn bỏ của chạy lấy người.

Tức chết, cô tức chết rồi!!! Cái đồ bức người quá đáng, đã được tiện nghi còn đòi khoe mẽ! Nhưng mà, đến khi cô vừa kéo cửa ra… Ngoài cửa lúc ấy bấy giờ là hai chiếc đầu một cao một thấp, không hẹn mà đều nhún chân, cùng là một vẻ mặt với nụ cười vừa ti bỉ vừa vô sỉ, nếu như cô không nhìn lầm, thì hai cái đồ đại vô sỉ này, hình như cũng vừa đúng lúc đang dán vào cánh cửa…

Giờ phút này Triệu Tử Mặc chỉ cảm thấy, cảm thấy… Đầu óc vừa mới tỉnh táo lại được đôi chút của cô, giờ đây máu lại bắt đầu sôi trào, vọt thẳng xông lên đại não, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời đỏ bừng đến tận mang tai, vừa thẹn thùng vừa rối trí không biết phải nói sao cho đúng, đành quay lưng bỏ chạy, mà bởi vì bỏ chạy quá nhanh, cho nên ra đến cửa liền đụng phải một cái ghế, khiến cho cả người lảo đảo suýt ngã, sau khi ổn định lại cơ thể, mới nhanh như chớp đẩy cửa bước ra, cũng chẳng thèm để tâm đến mọi chuyện xung quanh. Cố Thành Ca đứng phía sau cười cười lắc đầu, tại sao anh lại có thể có một cô bạn gái vừa lỗ mãng vừa ngốc ngếch vừa dễ thương như thế chứ?

Liếc nhìn sang hai tên vô sỉ đang tựa cửa bên cạnh, trên mặt khắc rõ mấy chữ ‘Không lấy nghe lén làm hổ thẹn, lấy nghe trộm làm vẻ vang’, hơn nữa người nào người nấy đều cười rất chi là □, tâm tình anh đột nhiên trở nên vui vẻ lạ thường, tiện chân đạp cho mỗi người một cước. “Làm việc thôi!” Hà Tất Tranh bị đạp ngã trên mặt đất lập tức lồm cồm bò dậy: “Vụ án cũng đã thảo luận xong rồi, phiên toà ngày mai đảm bảo sẽ vạn vô nhất thất (*), còn đòi làm việc cái nỗi gì nữa!”

(*) “Vạn vô nhấ thất”: không thể thua được. Tề Lỗi đưa tay sờ sờ bắp chân vừa bị đạp một phát đau điếng, trong bụng mãnh liệt rủa thầm: KAO! Đạp một lúc hai người cũng có thể chính xác đến từng milimet như vậy sao! Cố Thành Ca không nói gì, trực tiếp lấy từ trong góc phòng ra một cây chổi: “Ngày mai bắt đầu làm việc chính thức rồi, hôm nay quét dọn vệ sinh!”

Anh vừa dứt lời, lập tức hai tên vô sỉ kia… Hà Tất Tranh “A” một tiếng, nhanh như chớp chuồn ra cửa: “Di Phỉ hẹn tôi đi ăn cơm trưa…” Tề Lỗi cũng nhanh chân không kém, sớm đã đuổi kịp Hà Tất Tranh mà tông cửa xông ra: “Ha ha, tôi hẹn thân chủ gặp mặt…”

Vậy là ngày hôm đó, thỉnh thoảng lại có người đi ngang qua sở vụ luật Tề Hà Thành, thậm chí còn cả công ty phần mềm máy tính CC, đều nhìn thấy một vị cực phẩm phong tư thanh nhã tuấn tú khác người, đẩy tới đẩy lui cây chổi trên nền nhà sạch tinh bóng loáng, từng bước từng bước nhẹ nhàng, đồng thời còn truyền ra tiếng huýt sáo cực kỳ vui vẻ….

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000